Chương 3

Lịch: Update liên tục hàng ngày. 

Đọc Manhwa tại: Link (Update T3 hàng tuần)

  

————————————————————

Biên dịch viên: Khạc Khạc

Chương: 3

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

“Số điện thoại và địa chỉ.”

Lời nói của viên cảnh sát trở nên cộc lốc. Ánh mắt ông ta nhìn chằm chằm vào mặt Seo Ryeong như muốn xuyên thấu. Chuyện gì... thế này?

“Cô nên khai báo thành thật thì tốt hơn đấy, cô Han Seo Ryeong.”

“…….”

“Máu đó, là của ai?”

Seo Ryeong lờ mờ nhận ra mình đang bị hiểu lầm chuyện gì. Không biết máu chảy nhiều đến mức nào, nhưng chắc hẳn bộ dạng cô lúc này trông rất kinh khủng vì cô đã quệt tay lên mặt.

Nhưng Seo Ryeong cố tình giấu đi ngón tay bị cắt đứt. Gương mặt nhăn nhúm vì lo âu dần trở lại vẻ vô cảm trắng bệch.

Trong sự im lặng đột ngột, chỉ còn tiếng kim đồng hồ tích tắc vang lên rõ mồn một. Đôi mắt vô hồn của cô hướng về phía cằm viên cảnh sát.

“Nếu đây là... máu của chồng tôi thì các anh có tìm nhanh hơn không?”

Cuộc tìm kiếm diễn ra nhanh chóng.    

Trong khi đó, Seo Ryeong lại trải qua khoảng thời gian dài nhất cuộc đời mình. Chỉ trong một ngày, môi cô bong tróc trắng bệch, cổ họng chỉ toàn trào lên dịch chua.

Chồng đã biến mất.

Sự thật rành rành ấy đè nặng lên trái tim Seo Ryeong như tảng đá.

Cảnh sát bao vây khu chung cư cũ kỹ và ập vào nhà cô. Họ lấy đi tất cả thông tin cá nhân của chồng cô, gỡ hết mọi camera giám sát nhìn thấy được, và tiến hành điều tra thẩm vấn.

Nhưng lời nói dối lại bị vạch trần ở nơi không ngờ tới nhất. Không phải bởi cô, mà bởi Kim Hyun.

“Không có lịch sử sử dụng thẻ tín dụng. Công ty hoàn toàn không có đăng ký kinh doanh, biển số xe cũng không khớp. Và……”

Seo Ryeong không chớp mắt, nhìn thẳng vào khuôn mặt mờ ảo của viên cảnh sát. Chắc không có chuyện đó đâu, nhưng nực cười thay, cô cảm thấy anh ta đang lảng tránh ánh mắt cô.

“Cái tên Kim Hyun, không tồn tại trên hệ thống dữ liệu quốc gia.”

“……!”

“Không biết có phải cô Han Seo Ryeong đang hiểu lầm chuyện gì không…….”

Tất cả những chuyện này là sao, cô hoàn toàn chết lặng. Hình như cô đang nghe nhầm điều gì đó rất khủng khiếp. Chân cô bủn rủn, lảo đảo chực ngã thì mấy anh cảnh sát đang đứng chờ vội vàng đỡ lấy. Nhưng hơi ấm chạm vào làn da lạnh ngắt khiến cô khó chịu, cô gạt họ ra.

Hơi thở nghẹn lại, mắt hoa lên. Dù chẳng nhìn thấy gì rõ ràng nhưng trần nhà và sàn nhà cứ quay cuồng đảo lộn.

Trong lúc cô thất thần giây lát, các viên cảnh sát trao đổi ánh mắt và thì thầm to nhỏ gì đó.

Không phải báo cáo mất tích mà là tội lừa tình lừa hôn…― Đại loại cô nghe được những từ như thế nhưng chẳng tin được lời nào.

Seo Ryeong bật cười khô khốc khiến họ im bặt. Nhưng họ vẫn tiếp tục đưa ra những lời khuyên mà cô không hề muốn nghe.

“Tội lừa tình lừa hôn…… thực ra đã bị bãi bỏ rồi. Nhưng nếu chứng minh được tội lừa đảo do lừa hôn nhân thì có thể yêu cầu bồi thường thiệt hại đấy ạ.”

“…….”

“Tôi nghĩ cô nên biết thì tốt hơn. Biết luật thì càng có lợi cho mình mà.”

Gương mặt trắng bệch cứng đờ, cô bất ngờ túm lấy áo của viên cảnh sát.

“Chuyện đó, không thể nào có chuyện đó được.”

Ở đây, theo cái cách hoang đường này, cô không thể mất chồng được. Vô lý, thật vô lý. Tất cả đều đang lừa dối tôi.

Seo Ryeong bật cười chua chát, tay càng siết chặt lấy áo viên cảnh sát hơn.

“Các anh đã gặp hàng xóm ở đây chưa? Đã tìm xem có ai nhìn thấy anh ấy lần cuối không chưa?”

“À……”

Tiếng thở dài nặng nề vang lên nghe sao mà xui xẻo. Cơn kích động trào lên dữ dội khiến cô không muốn nghe tiếp nữa.

“Cô Han Seo Ryeong, cô không biết sao?”

“…Biết gì cơ?”

“Người đang cư trú tại chung cư Samhwa này chỉ có mỗi nhà cô Han Seo Ryeong thôi.”

“……!”

Bên trong lồng ngực đau nhói như có ai đang đâm vào. Là trò đùa. Nếu không phải là trò đùa ác ý của ai đó thì không thể nào như thế này được. Giờ thì đến cả nụ cười khô khốc cũng chẳng thể nặn ra nổi.

Tôi đã sống ở đây 2 năm rồi. Những người hàng xóm tôi gặp khi đi đi về về chính là người dân ở chung cư này. Tuy không biết rõ từng người nhưng ít nhất tôi cũng biết quy mô gia đình ở mỗi tầng.

Có cặp vợ chồng già, có vợ chồng son như chúng tôi, cũng có nhà nuôi con nhỏ. Có người độc thân nuôi chó, có cả sinh viên sống một mình nữa. Thế mà……

“Anh nói cái gì vậy?”

“…….”

“Anh đang nói cái gì vậy hả…!”

“Nghĩa là ở đây chẳng có ai sống cả, thưa cô.”

“…….”

“Tất cả đều là nhà trống.”

Máu trong người như rút hết xuống chân. Seo Ryeong giờ đây đờ đẫn như bức tượng thạch cao rỗng tuếch, chẳng thể suy nghĩ được gì. Cơn nóng giận như muốn nổ tung, nhưng đồng thời cơn ớn lạnh cũng chạy dọc sống lưng. Cô chỉ biết thở hổn hển với khuôn mặt vô cảm.

Thầy ơi……. Thầy ơi……. Em phải làm sao đây…….

Chỉ trong một ngày, thế giới của cô đang sụp đổ tan tành.

Liệu em có thể tìm lại được anh ấy không?

Đã gần một tháng kể từ khi Kim Hyun biến mất.

Không, giờ tôi còn chẳng biết tên thật của người đó là gì nữa. Ban đầu tôi không biết mệt mỏi, chạy lên chạy xuống khắp 5 tầng lầu, đập cửa đến mức tay sưng vù. Nhưng đúng như lời họ nói là toàn nhà trống, chẳng có phản hồi nào đáp lại.

Không thể nào… tuyệt đối không thể nào như thế được……. Anh ấy không thể lừa dối mình được……. Là mơ sao? Hay là mình điên rồi? Đã thế mắt còn không nhìn thấy, cảm giác như mình đang bị ma ám thật rồi.

Sau đó, ngày nào Seo Ryeong cũng đến đồn cảnh sát. Nếu không cố chấp như thế, cô cảm giác mình sẽ phát điên mất.

“Nhưng tôi đâu có bị thiệt hại gì về tiền bạc đâu, thưa cảnh sát.”

Qua tầm nhìn mờ đục, những khối hình thù cứ di chuyển bận rộn. Viên cảnh sát bị Seo Ryeong quấy rầy suốt mấy tuần nay cau mày với vẻ mặt ‘Lại bắt đầu nữa rồi…’.

“Dù là ý đồ gì đi nữa, thì thằng đàn ông bỏ trốn mới biết chứ, tôi làm sao biết được nội tình bên trong!”

“Tội phạm thời nay đâu có vừa. Nhỡ đâu hắn nhắm vào chồng tôi ngay từ đầu thì sao…! Thế nên chồng tôi mới mất tích không dấu vết như vậy…! Làm ơn đừng dừng lại ở đây, hãy tìm thêm chút nữa đi mà…! Nhỡ đâu tìm thấy thi thể chưa xác định danh tính nào đó thì sao…!”

“Mẹ kiếp, thật là!”

Cuối cùng, viên cảnh sát bắt đầu chửi thề, đầu như muốn nổ tung vì những lời than vãn của cô, bật dậy khỏi chỗ ngồi.

“Rốt cuộc cô định nói đi nói lại một câu bao nhiêu lần nữa hả! Chồng biến mất hay gì thì kệ, nhưng không có bằng chứng pháp lý đã kết hôn, dữ liệu trên máy tính thì hoàn toàn không có, vậy rốt cuộc cô bảo chúng tôi tìm cái gì? Xin lỗi nhưng cô bị lừa rồi cô gái ạ.”

“…….”

“Làm ơn tỉnh táo lại đi, thấy tội nghiệp cũng chỉ một hai lần thôi chứ…! Cô mà cứ cản trở chúng tôi làm việc thế này là tôi tống cô vào nhà giam vì tội cản trở người thi hành công vụ đấy!”

Viên cảnh sát quát tháo, đe dọa. Dù cô có khiếu nại lên tận sở cảnh sát thì phản ứng của đa số mọi người cũng đều giống nhau.

Tại sao ai cũng bảo là do tôi phán đoán sai chứ…. Seo Ryeong hoàn toàn không thể hiểu nổi. Vì đã cùng nhau chia sẻ, đã yêu thương, đã chung sống nên cô biết. Kim Hyun tuyệt đối không phải người như vậy. Không phải người có thể làm ra chuyện đó.

“Cảnh sát ơi, làm ơn điều tra lại một lần nữa thôi…”

Đúng lúc đó, người đàn ông vò đầu bứt tai nghiến răng nói:

“Cô Han Seo Ryeong, tôi tìm hiểu thì thấy cô có hồ sơ điều trị tâm thần đấy nhé.”

“……!”

“Thay vì làm loạn ở đây thì cô nên đến bệnh viện khám xem sao không phải hơn à?”

Dù tầm nhìn mờ mịt nhưng cô vẫn đọc được ánh mắt thù địch. Giọng nói nghiến răng ken két khiến Seo Ryeong thấy rát mặt như vừa bị tát.

“Xem nội dung báo án thấy lúc đầu cô khai là chồng cô bị chảy máu mà. Điều tra lại á? Thế thì cô là người bị thiệt đầu tiên đấy. Thấy cô Han Seo Ryeong đáng thương nên chúng tôi mới bỏ qua cho, chứ tội khai báo gian dối cũng không nhẹ đâu. Thế nên đừng có làm loạn ở đây nữa mà đi bệnh viện trước đi.”

“…….”

“Dừng lại đi, hãy nhìn thẳng vào thực tế đi chứ…!”

Seo Ryeong cảm giác như mình lại bị vứt bỏ giữa cánh đồng tuyết. Cái lạnh thấu xương ngấm vào tận tủy. Không cha mẹ, không bạn bè, cô chẳng có ai để cùng chia sẻ khoảnh khắc này. Nỗi đau này chỉ mình cô gánh chịu.

“Tôi đây cũng phải kiếm cơm chứ! Cô định bám víu vào chuyện đã rồi đến bao giờ hả?!”

“Vì chưa xong nên mới thế….”

Seo Ryeong thẫn thờ lẩm bẩm.

Là vì tôi vẫn chưa thể kết thúc được bất cứ điều gì mà. Vì tôi hoàn toàn không thể hiểu nổi mà...! Vì tôi không hiểu nổi một lời nào các người nói cả...!

Seo Ryeong uất ức đấm vào lồng ngực đang nóng rực như lửa đốt của mình.

Tôi không muốn nghe nói anh ấy là kẻ lừa đảo. Điều tôi muốn biết là tung tích của chồng tôi.

Tôi chỉ muốn biết anh ấy đang ở đâu thôi. Rằng anh ấy còn sống hay không, có bị thương không, có thật sự xảy ra chuyện gì không.

Vì là vợ chồng, vì tôi là vợ anh ấy, nên tôi mới lo lắng những chuyện đó.

Nếu có thể tìm được anh ấy thì tôi đã báo ngay từ đầu rồi, ngay từ đầu rồi...!

Nước mắt lưng tròng cứ thế tuôn rơi vô định. Nhưng việc báo cáo về một hồn ma đã biến mất không dấu vết vốn dĩ là điều không thể.

Cô thậm chí chẳng còn thời gian để đau buồn về việc bản thân không thể phân biệt đồ vật, không thể đi đâu xa nếu thiếu cây gậy. Ngay cả khi nhận được chẩn đoán sắp mù hẳn, cô vẫn đang chìm đắm trong mật ngọt.

Ngày hôm đó, lần đầu tiên cô làm tình với Kim Hyun.

Hòa quyện cùng chiếc lưỡi nóng bỏng, cô nuốt trọn thứ nóng hổi đang xâm chiếm giữa hai chân.

Đôi mắt không dùng được nữa vẫn dõi theo chuyển động của Kim Hyun. Niềm hạnh phúc khi được hôn ngấu nghiến và da thịt cận kề khiến Seo Ryeong tiêu hóa hết cả nỗi bất hạnh.

Kim Hyun là người có sức mạnh như thế. Là người đàn ông biến nỗi buồn thành kỷ niệm. Vậy mà làm sao em có thể…… dễ dàng từ bỏ anh như thế này được. 

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 16
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1: Hôm nay chồng tôi, Kim Hyun lạ lắm 🔞🔞🔞
Chương 0: Mở Đầu

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.