Chương 119

 

Chương 119

 

Trans: Agnes

———

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

———

Buổi chiều yên ả, Daisy cùng các hầu gái mở toang cửa tủ quần áo.

Bên trong là vô số váy áo, giày dép, trang sức mà Maxim sắm cho vợ, được sắp xếp gọn gàng.

Daisy chậm rãi ngắm nghía bộ sưu tập lộng lẫy của Đại công tước phu nhân Waldeck.

‘Vẫn còn dùng tốt cả.’

Cô cố gắng mặc luân phiên, nhưng vẫn có thứ chưa từng đụng tới, hầu hết còn mới tinh.

“Phu nhân, người định đi đâu à? Để tôi giúp chuẩn bị nhé?”

Mary Gold dịu dàng hỏi mặc dù chẳng biết gì.

“Không đâu.”

“Vậy…”

Daisy lấy từ kệ giày một đôi giày lụa đỏ.

“Này, Rose. Cô thích đôi này đúng không?”

“Ơ, ơ? À, vâng?”

Bất ngờ nhét đôi giày đắt tiền vào tay, Rose ngơ ngác nhận lấy.

“Tôi với cô cùng cỡ chân, nhưng cứ thử đi kẻo không vừa.”

“Sao lại…”

“Tôi hứa rồi mà. Có ơn phải trả. Tôi không chịu nổi cảnh mắc nợ ai.”

Daisy nhớ rõ. Ngày vũ hội cầu nguyện cho Maxim trở về, cũng là ngày hai vợ chồng Đại công tước Waldeck vụng về trải qua đêm tân hôn ở hoàng cung, Rose đã lập công lớn.

 

“Cái đó không miễn phí đâu. Đôi giày lụa đỏ của người, tôi chấm rồi.”

 

Cô cũng nhớ rõ Rose muốn gì.

“Đừng đứng ngây ra đó nữa, thử đi trước khi tôi đổi ý. Nhanh lên nào?”

Thấy Rose đứng ngẩn ra, Daisy liền lấy đôi giày từ trong tay cô ta, đặt ngay ngắn xuống sàn. Sau đó, cô vội giục Rose thử mang vào.

Đôi giày lụa đỏ hợp với Rose vô cùng.

“Thế nào, vừa không?”

“…Vâng. Cũng được.”

“Đẹp lắm. Hợp thật. Tôi mua mà cứ thấy không hợp mình. Giờ mới tìm được chủ nhân.”

Rose trong bộ đồ hầu gái giản dị, mang đôi giày xa xỉ, lúng túng hiếm thấy.

“Tôi chỉ thử thôi, chưa đi lần nào, mới toanh đấy. Cô lấy đi. À, Mel, cỡ chân cô bao nhiêu?”

“À, tôi… không sao đâu ạ.”

“Không sao cái gì. Mel cũng là con gái, hẳn muốn có đôi giày thế này chứ. Đúng không? Ta thấy chân chúng ta gần bằng nhau này.”

Mary Gold dáng vạm vỡ, nhưng lời nói nhỏ nhẹ, càng thêm dễ thương.

“Tôi không biết đi mấy thứ này. Từ trước giờ chỉ quen giày lính thôi…”

“Được rồi. Đợi chút, để xem nào…”

Daisy chọn một đôi gót thấp, đế bằng đưa cho Mary Gold.

“Cái này ổn đấy. Đẹp mà gót không cao, đế rộng đi thoải mái lắm. Ta thử lúc mua đó, chưa đi lần nào cả. Cứ thử đi.”

“Nhưng…”

“Sao? Từ chối à? Giữa chúng ta mà không nhận được sao? Ta buồn đấy.”

“Vâng, tôi thử ạ.”

Trước sự nài nỉ của chủ, Mary Gold đành mang giày. Dù hơi vụng nhưng vẫn rất hợp.

“Đẹp lắm.”

“Sao phu nhân lại cho tôi?”

“Chỉ là… ta thấy mình nợ các cô nhiều, mà chưa làm gì cho các cô.”

“Sao lại…”

“Mel, Rose, với ta các cô như chị em vậy. Cảm ơn vì hôm đó cùng trèo tường với ta.”

Daisy cười hiền, hai hầu gái thân thiết không biết đáp sao.

“Mel, cô nói đúng không? Giày tốt sẽ dẫn đến nơi tốt mà.”

“Vâng, tôi nói thế.”

“Ta mong các cô sau này chỉ đi trên đường tốt. Đó là tâm ý của tôi, đừng từ chối mà nhận đi.”

Rose im lặng nãy giờ, cau có hỏi.

“Sao người lại làm vậy? Định đi chết đâu à, phu nhân?”

“Rose, dù gần phu nhân thế nào, sao cô nói nặng lời vậy?”

“Không, mà không khí cứ kỳ kỳ. Làm tôi nổi da gà.”

“Phu nhân, có lẽ tôi, với tư cách hầu gái trưởng phải dạy lại Rose. Người cho phép chứ ạ?”

“Cô định làm gì? Đưa cô ấy vào địa ngục huấn luyện à?”

Nhìn Rose và Mary Gold thân thiết cãi cọ, Daisy bật cười.

“Mel, để quân kỷ sau đi nhé. Nào chọn đi, thích cái nào cứ nói.”

Daisy lấy hộp trang sức, mở ra trước mặt hai người.

Đôi mắt của Rose vốn trông có vẻ khó chịu trước sự tràn ngập của những món trang sức lộng lẫy, bỗng chốc mở to đầy kinh ngạc.

Trái ngược với Rose, người đang thử cài đủ thứ lên tóc và ngắm mình trong gương, Mary Gold vẫn giữ vẻ mặt ủ rũ.

“Mel, sao thế? Không thích cái nào à?”

“Không ạ.”

“Vậy sao?”

“Phu nhân, tôi… sắp bị đuổi à?”

“Hả?”

“Nghe Rose nói, tôi thấy người cứ như người sắp chia tay vậy.”

Cô cố tỏ ra vui vẻ, nhưng sao lại thành gượng gạo rồi?

“Xin lỗi, phu nhân. Tôi thích nơi này, thích cả người. Có gì cứ nói đi ạ, tôi sẽ sửa ngay.”

Mary Gold đột nhiên cúi đầu xin lỗi, nghiêm túc lạ thường.

“À, không… cô không sai gì cả.”

“Dù không sai, chắc tôi làm người khó chịu. Tôi vốn là lính, vụng về trong việc hầu hạ quý cô… Tôi biết về người ít hơn Rose, luôn thấy có lỗi.”

Daisy thấy thương khi nhìn cô ấy như chú cún bị mưa. Cô lặng lẽ chọn một chiếc trâm ngọc trai xinh xắn từ hộp, rồi cài lên tóc Mary Gold.

“Mel, chỉ mình cô đưa ta khăn tay thôi đấy. Lúc đầu ta nghĩ ai mà kỹ vậy, nhưng lúc gót chân ta trầy, nó hữu dụng lắm.”

“Thật không ạ?”

“Thật chứ.”

Daisy liếc Rose, thì thầm bên tai Mary Gold như kể bí mật.

“Cô hơn Rose đấy. Đừng tự ti. Dù ai nói gì, với ta, cô đủ tư cách làm hầu gái trưởng của Daisy von Waldeck.”

Mặt Mary Gold sáng bừng khi được khen.

“Đẹp lắm. Hợp với Mel thật. Ta tặng cô đấy, đừng từ chối mà nhận nhé?”

“Cảm, cảm ơn phu nhân.”

Mary Gold đỏ mặt, liên tục cảm ơn, có vẻ xúc động.

Daisy chia sẻ những thứ mình có cho hai hầu gái — những người như chị em — rồi kết thúc buổi dọn tủ.

Rose từng mơ mở tiệm ở kinh đô, quyến rũ đám đàn ông giàu có, sống phóng túng. Mary Gold muốn mở võ đường, dạy bọn trẻ võ thuật.

Cô quyết định bán dần đồ đạc để giúp họ thực hiện ước mơ.

 

* * *

 

Dạo này cô ngủ sáng nhiều hơn. Hay do tâm trạng, cô thấy hơi sốt nhẹ.

Không đến mức uống thuốc, chắc nghỉ ngơi là ổn thôi nên cô không để lộ.

Mệt mỏi chăng? Hay cô muốn trốn tránh hiện thực?

Nghĩ lại cũng không lạ.

Thức dậy lúc bình minh, ngắm Maxim ngủ trong lòng rồi lại ngủ tiếp, nên ngủ đến gần trưa cũng chẳng có gì ngạc nhiên.

Còn Maxim, dù bận nhưng vẫn luôn về nhà ngủ. Chắc hắn nhớ lần hiểu lầm ngủ ngoài gây lộn to, giờ nghĩ lại cô vẫn xấu hổ muốn chết.

“Đúng là sướng như tiên. Mặt trời lên đỉnh đầu rồi, con nhỏ này.”

Lưng nóng ran. Hôm nay Daisy lại bị Rose cằn nhằn mà tỉnh giấc muộn.

Gọi ‘con này, con kia’, chắc chỉ có mình Rose đến.

“Sao không đánh thức sớm hơn?”

“Cô ngủ như chết thế kia ai mà đánh thức nổi? Tôi còn tưởng cô chết rồi đấy, phải dí tay xem còn thở không đây này, thưa phu nhân.”

“Thím lại ăn sáng một mình rồi. Từ mai cứ tạt nước đánh thức tôi đi.”

“Chồng cô bảo để cô ngủ cho đã, tôi dám trái lời để đầu bị nổ à?”

Rose càu nhàu. Trên đầu cô là chiếc trâm đắt tiền cô tặng vài ngày trước.

Đẹp thật. Nhìn vậy, Daisy thấy hài lòng.

“Đẹp đấy. Lấy thêm vài cái không?”

“Mấy con hầu khác ghen tức, kêu ca um sùm. Thôi, dậy ăn đi, phu nhân.”

“Ăn?”

“Ừ, dạo này cô toàn ăn bánh như trẻ con. Chồng cô nói gì với Mel rồi đó.”

Hắn không ở nhà mà vẫn biết hết. Sự chu đáo ấy đôi khi làm cô kinh ngạc.

“Bảo chăm cô ăn tử tế. Hôm nay làm món cô thích đây, ăn trước khi nguội đi.”

Rose lôi Daisy dậy, đặt cô trước bàn rồi mở nắp đĩa.

Bên trong là món sườn cừu kiểu Pháp mà Daisy thích nhất.

Không đói lắm, nhưng vì Maxim lo…

Nên Daisy miễn cưỡng cắt một miếng, bỏ vào miệng.

“…Ọe.”

Ngay lập tức, mùi máu tanh xộc lên, cô buồn nôn.

 

— Còn tiếp —

 

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 215
Chương 214
Chương 213
Chương 212
Chương 211
Chương 210
Chương 209
Chương 208
Chương 207
Chương 206
Chương 205
Chương 204
Chương 203
Chương 202
Chương 201
Chương 200
Chương 199
Chương 198
Chương 197: 🔞
Chương 196: 🔞
Chương 195
Chương 194
Chương 193
Chương 192
Chương 191
Chương 190
Chương 189
Chương 188
Chương 187
Chương 186
Chương 185
Chương 184
Chương 183
Chương 182
Chương 181
Chương 180
Chương 179
Chương 178
Chương 177
Chương 176
Chương 175
Chương 174
Chương 173
Chương 172
Chương 171
Chương 170: 🔞
Chương 169
Chương 168
Chương 167
Chương 166
Chương 165
Chương 164
Chương 163
Chương 162
Chương 161
Chương 160
Chương 159
Chương 158
Chương 157
Chương 156
Chương 155
Chương 154: 🔞
Chương 153: 🔞
Chương 152: 🔞
Chương 151
Chương 150
Chương 149
Chương 148
Chương 147
Chương 146
Chương 145
Chương 144
Chương 143
Chương 142
Chương 141
Chương 140
Chương 139
Chương 138
Chương 137
Chương 136
Chương 135
Chương 134
Chương 133
Chương 132
Chương 131
Chương 130
Chương 129
Chương 128: 🔞
Chương 127: 🔞
Chương 126
Chương 125
Chương 124
Chương 123
Chương 122
Chương 121
Chương 120
Chương 119
Chương 118
Chương 117
Chương 116
Chương 115
Chương 114
Chương 113
Chương 112
Chương 111
Chương 110
Chương 109
Chương 108
Chương 107
Chương 106
Chương 105
Chương 104
Chương 103
Chương 102
Chương 101
Chương 100
Chương 99
Chương 98: H
Chươn 97: H
Chương 96: H
Chương 95
Chương 94
Chương 93
Chương 92
Chương 91
Chương 90
Chương 89
Chương 88
Chương 87
Chương 86: H
Chương 85: H
Chương 84: H
Chương 83: H
Chương 82
Chương 81
Chương 80
Chương 79
Chương 78
Chương 77
Chương 76
Chương 75
Chương 74
Chương 73
Chương 72
Chương 71
Chương 70
Chương 69
Chương 68
Chương 67
Chương 66
Chương 65
Chương 64
Chương 63
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37
Chương 36
Chương 35
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 10
Chương 9
Chương 9
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 5
Chương 5
Chương 4
Chương 4
Chương 3
Chương 3
Chương 2
Chương 2
Chương 1
Chương 1

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.