Chương 209

 

Chương 209

 

Trans: Agnes

———

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

———

Maxim von Waldeck – người được cả Antica tôn vinh là anh hùng và là một vị chỉ huy tài ba.

Thực tế, hắn cũng từng dẫn dắt những trận chiến đầy gian khổ đến thắng lợi như phép màu.

‘Mà… với danh tiếng đó thì cái cách chia việc lúc tác chiến hơi…’

Phân chia vai trò lúc hành động trông thế nào cũng thấy bất hợp lý.

Chuyện liên quan tới mạng sống. Đã đến lúc phải đảo ngược vai vế để giành lấy quyền sống sót.

 

“Em cứ ẩn nấp kỹ cho đến khi ta ra hiệu, Easy.”

“Không ạ, dùng dao cắt cổ còn nhanh và yên lặng hơn bắn súng. Nếu cần hỗ trợ thì em sẽ yểm trợ cho ngài. Ngài chỉ việc ra ngoài rồi buộc dây thừng ngay thôi.”

“Làm một mình có khó quá không? Em làm nổi chứ?”

“Haa...”

 

Hóa ra nguyên nhân lại ở đó.

Chính cô vợ là điểm yếu chí mạng của hắn. Một điểm yếu do hắn tự tạo ra.

‘Vừa tận mắt chứng kiến em giết người mà vẫn thốt ra cái giọng điệu đó à.’

Daisy thở dài thườn thượt.

Đã lâu rồi mới được hoạt động trở lại, muốn được bung sức, trở về với bản chất thật. Cô hiểu hắn muốn bảo vệ mình, nhưng cô cũng là một chuyên gia. Bị đối xử như thể một cô vợ yếu đuối, cô thấy bực bội vô cùng.

Yêu đương gì thì cũng phải sống đã rồi tính tiếp. Hai vợ chồng cùng chết trong một ngày, cô không muốn thế.

Daisy ngẩng lên, ánh mắt sắc lẻm nhìn thẳng vào hắn, chất vấn.

 

“Ngài đừng có làm phiền nữa được không, thật sự rất bực đấy.”

“Làm gì cơ.”

“Em biết ngài lo cho em. Nhưng em cũng là dân chuyên, hiểu không? Đừng có bảo bọc quá mức, ngộp chết mất.”

“Xin lỗi. Nhưng em mạnh miệng như vậy trông đáng yêu quá.”

 

Mặc cho cô trừng mắt cảnh cáo, Maxim chỉ cười ngây ngô như thể bị mê hoặc bởi sự dễ thương của em.

 

“Không phải mạnh miệng đâu, là mạnh thật đấy. Cứ tiếp tục thế này thì phần thưởng đừng hòng.”

“Xin lỗi nhé. Nhưng mà đúng là dễ thương thật.”

 

Lại là bài ca ‘dễ thương’...

Đúng là suốt quãng thời gian kết hôn, cô chưa từng thắng được hắn khi ở trên giường, kể cả trong những lần giao chiến tay đôi cũng vậy.

Nhưng đó là vì cô đã tự kiềm chế. Vì cô quyết định không giết người nữa. Vì yêu hắn nên mới nương tay.

Nếu cô thực sự có ý định giết chết hắn, thì Maxim đã không còn sống đến giờ này rồi.

Dù giận sôi người, nhưng cô quyết định không tranh cãi thêm.

Kế hoạch rất đơn giản.

Buộc dây, đánh lạc hướng, tụt xuống dưới.

Maxim lấy dây thừng từ rèm cửa sổ, chuẩn bị làm dây leo. Hắn còn khoác cả khẩu súng máy lên vai để đề phòng trường hợp phải giao chiến trực diện.

Trong khi đó, Daisy thu lấy tấm rèm rách, quấn quanh tay – để khi mở cửa hoặc tụt dây sẽ hạn chế được tiếng động phát ra. Cô cũng tranh thủ nhét vài quả lựu đạn và lựu đạn khói vào túi xách nhỏ.

Daisy áp người sát tường bên cạnh cửa, nhẹ nhàng hé mở. Qua khe cửa, cô thấy một tên địch đang leo cầu thang, tay cầm súng trường.

Không chần chừ, Daisy vặn cổ tay đối phương, kéo súng về phía mình khiến gã mất thăng bằng và ngã nhào về trước.

Cô áp sát, lưỡi dao sáng loáng vung lên, không chút do dự rạch một đường ngang cổ.

Vừa lướt qua, máu liền phun trào.

Gã không kịp hét tiếng nào vì cổ họng đã đầy máu, ánh mắt nhanh chóng tối sầm lại, đầu gối khuỵu xuống. Một cái chết lặng lẽ.

Không muốn thừa nhận, nhưng quả thật lâu ngày không hành động, cảm giác ra tay đã thật.

Máu trong cơ thể như sống dậy.

‘Mà thế này thì thiên đường cái gì chứ…’

Có lẽ bản thân mình sinh ra đã là kiểu người không thể cứu chuộc – Daisy tự nghĩ như vậy.

 

“Đi thôi.”

 

Daisy nhét xác vào thư phòng, dùng mu bàn tay quệt vết máu vương trên má rồi ra hiệu.

 

“Cái gì, phụ nữ mà lại…”

 

Maxim đứng ngây ra, nhìn theo bóng cô như bị thôi miên, lẩm bẩm.

 

“Dù mặt mày be bét máu, vẫn đẹp không chịu nổi…”

 

Chứng kiến cảnh tượng ấy khiến hạ thân hắn lại căng lên lần nữa.

Ta đã chọn được một người vợ trên cả tuyệt vời – Maxim cứ thế vừa ngẩn ngơ vừa đi theo sau cô.

Hắn thầm nghĩ: chắc là lâu rồi mới được ra tay nên Easy nhà ta đang rất phấn khích. Dù sao thì em ấy cũng đã hứa sẽ sống yên ổn sau khi trở về Antica. Nghĩ vậy, Maxim lại tự hứa với lòng – sẽ giúp em làm mọi thứ em muốn.

 

* * *

 

Hai người rời khỏi phòng, lưng áp sát tường, lặng lẽ di chuyển.

Maxim tiến về phía lan can cuối hành lang, còn Daisy thì đi tới lối thông ra cầu thang – nơi có thể trông thấy rõ cây đèn chùm.

Khi hắn cẩn thận dùng gương nhỏ quan sát phía dưới lan can, có thể thấy ba tên địch đang bố trí ở lối vào phòng ăn, nằm phía sau sảnh lớn.

 

Ba người.

 

Hắn giơ ba ngón tay ra hiệu, Daisy nhẹ gật đầu.

Tiến hành đúng như kế hoạch – rút lui về phía sau.

Phía trước có xe và lối thoát hiểm, trong khi phía sau biệt thự là một bãi cây bụi rậm rạp. Vì vậy, quân địch tập trung quân số chủ yếu ở mặt trước, còn mặt sau thì lỏng lẻo hơn hẳn.

Sau khi xác nhận đó là đường rút phù hợp, Maxim bắt đầu buộc chặt tấm rèm để làm dây thừng xuống dưới.

Lần này, mục tiêu là gây tiếng động thật lớn để thu hút toàn bộ sự chú ý.

Daisy không dùng khẩu súng lục có gắn ống giảm thanh của mình nữa, mà lấy khẩu súng trường từ xác lính địch.

Cô giơ ba ngón tay về phía Maxim – ra hiệu đếm ngược trước khi bắn vào chiếc đèn chùm trên trần.

 

Ba giây?

 

Được rồi.

Khi Maxim siết chặt nút buộc cuối cùng, hắn giơ tay thành hình tròn – ra hiệu ‘OK’, Daisy lập tức đếm thầm ngược.

 

3.

2.

1.

 

ĐOÀNG-!!!

 

Phát súng trúng đích!

Tia lửa lóe lên nơi móc sắt giữ đèn chùm.

Rắc-.

Cấu trúc cố định trên trần gãy vụn, chiếc đèn chùm khổng lồ rơi thẳng xuống sảnh tầng một, kéo theo một cơn mưa kính vỡ.

 

Choang-!!!!

 

Tiếng động vang rền, hàng nghìn mảnh vụn bắn tung tóe khắp nơi khiến lũ lính ở sảnh phải vội vàng cúi rạp người né tránh.

Chính là lúc này!

Lợi dụng toàn bộ ánh nhìn bị hút về phía đèn chùm, Daisy lập tức quăng khẩu súng trường sang một bên rồi phóng hết tốc lực về phía cuối hành lang – nơi chồng cô đang chờ.

“Cầu thang tầng hai-!”

Một tên địch nhanh chóng phát hiện vị trí khai hỏa và hét lên, nhưng Maxim đã thả sợi dây thừng được cố định sẵn xuống dưới từ lâu.

Mọi thứ đã sẵn sàng.

 

“Xuống trước đi.”

 

Maxim đưa tay bế cô qua lan can, như muốn đỡ cô xuống cẩn thận.

 

“Xì-.”

 

Daisy nhe răng, liếc mắt lên như ra hiệu: bớt làm quá đi.

 

“Xin lỗi.”

 

Maxim cười gượng, lí nhí xin lỗi. Daisy tụt xuống trước, rồi hắn lập tức bám theo để yểm trợ.

Cả hai tiếp đất an toàn tại tầng một và nhanh chóng phóng thẳng về hướng nhà bếp.

 

* * *

 

Khi tới gần lối vào nhà bếp, hai người phát hiện có hai tên địch đang canh trước cửa phụ. Chúng có nhiệm vụ trấn giữ khu vực này nên vẫn ở nguyên vị trí, tuy nhiên do bị âm thanh lớn từ sảnh đánh lạc hướng, chúng chỉ chăm chăm nhìn ra phía lối vào và ngay lập tức phát hiện ra mục tiêu.

“Là mục tiêu!”

Đoàng! Đoàng đoàng!

Địch nổ súng trước.

Maxim dựa người vào khung cửa, che chắn thân thể và bắn trả liên tục.

Píuu-! Phụp! Píck!

Trúng đạn, kẻ địch phía trước lần lượt đổ gục.

Nhưng chưa kịp thở ra một hơi, thì từ phía sau lại vang lên tiếng bước chân.

“Bên kia kìa!”

Tiếng chân chạy gấp gáp bám theo rất sát. Daisy và Maxim lập tức cúi thấp người sau quầy bếp để ẩn nấp.

Két-. Cánh cửa nhà bếp bật mở, hai tên địch nữa lần lượt xông vào.

Píck-!

Viên đạn của Maxim ghim thẳng vào cổ họng tên đi đầu. Hắn định bắn tiếp để xử lý tên thứ hai, nhưng—

 

“Chết tiệt.”

 

Lạch cạch-. Âm thanh rỗng tuếch của băng đạn trống vang lên. Maxim nhanh chóng rút lui sau tấm chắn và khẽ rủa. Hết đạn.

Hắn có mang theo súng máy, nhưng sử dụng trong không gian hẹp sẽ gây tiếng động lớn, thu hút thêm kẻ địch.

Píuu!

Đúng lúc đó, Daisy bắn hạ tên thứ hai rồi vội vã mở cánh tủ bếp gần đó. Bên trong xếp đầy dụng cụ nấu ăn và các loại gia vị.

 

“Chọn đại cái gì đi. Từ giờ chắc không còn thời gian để thay băng đạn đâu, phải tiết kiệm đạn thôi.”

“Hiểu rồi.”

 

Lúc này lại có hai tên địch khác xông vào. Maxim nhanh chóng chọn lấy vũ khí kế tiếp.

 

“Vậy ta lấy cái này vậy.”

 

Hắn vớ lấy hũ tiêu, ném thẳng vào mặt tên đang lao tới mình, rồi cầm lấy chiếc chày giã thịt.

“Aaa!”

Bị tiêu bay vào mắt, tên địch la thất thanh, mắt nhắm nghiền lại. Nhân lúc đó, Maxim lao tới, ghì họng súng xuống đất và quật ngã gã.

Bốp! Bịch-!

Chiếc chày giã thịt trong tay Maxim bổ thẳng vào đầu đối phương, máu và thịt văng tung tóe.

Đoàng! Đoàng!

Ngay sau đó, một tên khác trong bếp nổ súng. Daisy dùng cánh cửa tủ làm lá chắn đạn, đồng thời chộp lấy đĩa, tách cà phê, dao ăn — bất cứ thứ gì với tới được — ném thẳng vào gã.

Choang!

Tiếng gốm vỡ, tiếng dao bay rít lên vang vọng khắp căn phòng.

Tiếng giày lính đang tiến sát đến bàn bếp bỗng khựng lại. Một nhát dao steak găm trúng ngực trái khiến tên địch gục ngã không một tiếng kêu.

Ngay khoảnh khắc đó, ánh mắt gã bắt gặp Maxim – kẻ đang lấm lem máu me – vừa ra hiệu bằng ánh mắt về phía cửa phụ.

Bịch bịch.

Tiếng bước chân dồn dập khác đang hướng về phía nhà bếp.

“Cửa phụ kìa!”

“Nổ súng!”

Ngay khi bọn địch ập đến cửa phụ, vợ chồng Waldeck lập tức chia nhau hành động.

 

“Có thể có thêm lính canh ở cửa. Em sẽ xông ra trước để phá vòng vây.”

“Vậy ta sẽ lo phía sau cho em.”

 

Maxim mở cửa và dùng chày giã thịt phang thẳng vào tên đang chực chờ bên ngoài.

Đoàng! Đoàng-!

Vừa nghe tiếng súng vang lên từ phía sau, Daisy lập tức rút chốt lựu đạn, quăng vào trong, rồi thoắt cái lao qua cửa phụ.

ẦM-!

Tiếng nổ vang dội vọng từ phía sau lưng họ.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 215
Chương 214
Chương 213
Chương 212
Chương 211
Chương 210
Chương 209
Chương 208
Chương 207
Chương 206
Chương 205
Chương 204
Chương 203
Chương 202
Chương 201
Chương 200
Chương 199
Chương 198
Chương 197: 🔞
Chương 196: 🔞
Chương 195
Chương 194
Chương 193
Chương 192
Chương 191
Chương 190
Chương 189
Chương 188
Chương 187
Chương 186
Chương 185
Chương 184
Chương 183
Chương 182
Chương 181
Chương 180
Chương 179
Chương 178
Chương 177
Chương 176
Chương 175
Chương 174
Chương 173
Chương 172
Chương 171
Chương 170: 🔞
Chương 169
Chương 168
Chương 167
Chương 166
Chương 165
Chương 164
Chương 163
Chương 162
Chương 161
Chương 160
Chương 159
Chương 158
Chương 157
Chương 156
Chương 155
Chương 154: 🔞
Chương 153: 🔞
Chương 152: 🔞
Chương 151
Chương 150
Chương 149
Chương 148
Chương 147
Chương 146
Chương 145
Chương 144
Chương 143
Chương 142
Chương 141
Chương 140
Chương 139
Chương 138
Chương 137
Chương 136
Chương 135
Chương 134
Chương 133
Chương 132
Chương 131
Chương 130
Chương 129
Chương 128: 🔞
Chương 127: 🔞
Chương 126
Chương 125
Chương 124
Chương 123
Chương 122
Chương 121
Chương 120
Chương 119
Chương 118
Chương 117
Chương 116
Chương 115
Chương 114
Chương 113
Chương 112
Chương 111
Chương 110
Chương 109
Chương 108
Chương 107
Chương 106
Chương 105
Chương 104
Chương 103
Chương 102
Chương 101
Chương 100
Chương 99
Chương 98: H
Chươn 97: H
Chương 96: H
Chương 95
Chương 94
Chương 93
Chương 92
Chương 91
Chương 90
Chương 89
Chương 88
Chương 87
Chương 86: H
Chương 85: H
Chương 84: H
Chương 83: H
Chương 82
Chương 81
Chương 80
Chương 79
Chương 78
Chương 77
Chương 76
Chương 75
Chương 74
Chương 73
Chương 72
Chương 71
Chương 70
Chương 69
Chương 68
Chương 67
Chương 66
Chương 65
Chương 64
Chương 63
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37
Chương 36
Chương 35
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 10
Chương 9
Chương 9
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 5
Chương 5
Chương 4
Chương 4
Chương 3
Chương 3
Chương 2
Chương 2
Chương 1
Chương 1

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.