Chương 208

 

Chương 208

 

Trans: Agnes

———

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

———

Khi nghe tin đối thủ là Clean, cô có hơi bất ngờ, nhưng cũng nghĩ đó là kết cục hiển nhiên — sớm muộn gì cũng phải đụng độ và chiến đấu một trận.

Chắc hẳn đó sẽ là một trận chiến không hề dễ dàng. Dù vợ chồng nhà Waldeck có được gọi là cặp đôi vũ khí sinh học đi chăng nữa, thì đối phương cũng là những đặc vụ được huấn luyện bài bản và bên họ đang ở thế áp đảo về quân số.

Như lời hắn nói, có lẽ một trong hai sẽ phải ngã xuống. Thế nhưng vì là vợ chồng, nên dù sao đi nữa thì có nhau vẫn tốt hơn là đơn độc.

Thật ra, lúc ấy cô chỉ giả vờ tỏ ra bình tĩnh để trấn an hắn – người đang phát hoảng vì lo sợ sẽ mất em. Nhưng thực tế, Daisy cũng chẳng bớt sợ hơn là bao.

Lần này thì ngược lại, chính ngài lại đang giúp em thả lỏng. Một người đàn ông luôn khiến em đi hết từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, bởi vậy em mới không thể không yêu.

“Được rồi. Tình hình hiện tại: quân số lép vế. Phán đoán rằng lực lượng của ta đã bị cô lập bởi kẻ địch. Từ giờ phút này, ta sẽ sử dụng quyền chỉ huy theo thẩm quyền để ban hành mệnh lệnh ngay lập tức.”

Giọng nói của hắn vang lên dứt khoát. Maxim von Waldeck, người vừa được chính cô vợ của mình hứa trao phần thưởng cực kỳ hậu hĩnh, có vẻ đang tràn đầy quyết tâm hơn bao giờ hết.

“Giảm thiểu tiếng ồn, hành động nhanh gọn. Ưu tiên phá vỡ vòng vây hơn là tiêu diệt toàn bộ kẻ địch. Mục tiêu hàng đầu là đảm bảo toàn bộ đội rút lui an toàn. Đã hiểu rõ chưa?”

“Vâng, thưa ngài.”

“Trước tiên, mang theo ống giảm thanh và lắp vào súng ngay. Thực hiện.”

Ngay khi thực hiện xong mệnh lệnh, Daisy ánh mắt sáng rực, lên tiếng hỏi.

“Thưa ngài, em có một câu hỏi.”

“Nói đi.”

“Liệu ngoài súng ra, em có thể sử dụng vũ khí cận chiến như dao găm hoặc kim tẩm độc không ạ?”

Dĩ nhiên là được rồi.

Bởi sở trường của người mang mật danh Easy chính là cận chiến không một tiếng động.

 

* * *

 

Trời đã về khuya. Bên trong căn biệt thự chìm trong bóng tối.

Bịch, bịch, bịch.

Tiếng đế giày lính dày cộp chạm nhẹ lên thảm vang lên rời rạc.

Căn biệt thự nằm ở nơi khá yên tĩnh, là dạng nhà phố nhỏ kiểu châu Âu thường được quý tộc vùng quê dùng làm nhà nghỉ dưỡng. Kết cấu hai tầng đơn giản.

Bước vào từ cửa chính tầng một là sảnh tiếp đón vừa phải, ngoài ra còn có phòng ăn, phòng khách – đều là không gian chung. Leo lên cầu thang ở giữa, tầng hai là nơi sinh hoạt chính với phòng ngủ lớn, phòng tắm và thư phòng nối liền nhau.

Khi nhóm trinh sát men theo cầu thang lên tầng hai một cách im lặng, họ nhận thấy một vệt sáng mờ hắt ra từ khe cửa ở phía cuối hành lang.

Cánh cửa phòng ngủ lớn đang khép hờ.

Một trong những người đi đầu nhanh chóng áp sát, lén nhìn vào trong từ khe cửa.

Trên chiếc giường lớn, chăn gối xộc xệch như thể ai đó vừa nằm đấy. Trên bàn, ly rượu vang và vài món tráng miệng còn ăn dở bày bừa lộn xộn.

Có vẻ chủ nhân căn phòng vẫn chưa phát hiện ra gì. Ai nhìn vào cũng sẽ cho là họ đang trong trạng thái hoàn toàn mất cảnh giác. Tuy nhiên, nhìn quanh phòng vẫn không thấy bóng dáng ai.

Nhóm trinh sát tầng hai gồm tổng cộng năm người.

Khi người trinh sát dẫn đầu ra hiệu bằng tay, một thành viên phía sau liền lặng lẽ đột nhập vào phòng ngủ trước. Ba người còn lại áp sát tường hành lang, tiếp tục cảnh giới và kiểm tra từng phòng một cách cẩn trọng.

Ào ào-.

Tiếng nước chảy vang lên. Có vẻ phát ra từ cánh cửa hé mở phía trong phòng ngủ, có lẽ là phòng tắm.

 

“Hôm nay người ấy lại gửi cho tôi một bó hoa hồng thật đẹp.”

 

Tiếng hát khe khẽ của một người đàn ông hòa lẫn trong âm thanh nước chảy. Càng đến gần phòng tắm, giọng hát ấy càng rõ ràng.

 

“Ngất ngây vì mùi hương ấy, tôi lại mơ một giấc mơ ngọt ngào.”

 

Maxim von Waldeck hiện đang ở trong phòng tắm. Hắn ta còn đang thảnh thơi ngân nga hát khi tắm.

Cả nhóm từ từ áp sát về phía phòng tắm, tư thế sẵn sàng khai hỏa.

Bạch bạch-. Bạch bạch bạch-.

Lẫn trong tiếng động nhầy nhụa như ma sát giữa da thịt là tiếng thở gấp và âm thanh của một người đàn ông đang rên rỉ gọi một cái tên thân mật.

“Haa, Easy…”

Hai trinh sát dừng lại trước cửa phòng tắm, thoáng ngỡ ngàng như không tin vào tai mình.

“Đệt, sắp ra mất. Làm ơn cho ta ra đi, chảy cũng… ha, cũng được chứ?”

Maxim von Waldeck tuôn ra một câu chửi thề đầy bức xúc.

Âm thanh làn da va chạm vào nhau không thể nhầm lẫn vào đâu được – chính là thứ âm thanh khó xử khi hai người đang ân ái. Và tên mà hắn rên lên – Easy – lại càng chắc chắn hơn rằng người còn lại cũng chính là mục tiêu cần xử lý.

 

Hai kẻ đó đang ân ái trong phòng tắm, không hề hay biết mình sắp chết đến nơi.

 

Người trinh sát tiên phong cảm thấy vừa tức tối vừa bất lực, nhưng nhanh chóng lắc đầu trấn tĩnh lại.

Không được chủ quan. Dù gì thì hiện giờ hai mục tiêu đang khỏa thân và bận ‘quấn lấy nhau’, tức là đang trong trạng thái hoàn toàn không phòng bị. Đây là cơ hội ngàn vàng để triệt hạ đối thủ nguy hiểm nhất một cách dễ dàng – tuyệt đối không thể bỏ lỡ.

Từ phòng tắm vẫn phả ra hơi nước mù mịt, có vẻ họ đang dùng nước nóng.

Họ tiến lại gần cửa phòng tắm, nòng súng đã chĩa thẳng vào phía trong, chuẩn bị bóp cò.

Dần dần, hơi nước trắng đục tan đi, và bóng dáng bên trong dần hiện ra trong tầm mắt.

Chỉ có một người, không phải hai.

Là Maxim von Waldeck.

Một tay hắn cầm khẩu súng lục, tay kia thì… dắt hờ lấy dương vật cương cứng lộ ra từ chiếc áo choàng tắm.

‘Cái quái gì...’

Ngay khoảnh khắc ánh mắt xanh xám nửa mê nửa tỉnh ấy chạm phải mắt kẻ địch...

Píuu-!

Tiếng súng gắn giảm thanh xé gió, vang lên như cắt nát không khí.

Rầm-!

Một trong số đối phương lĩnh đạn vào trán, gục ngay xuống sàn phòng tắm mà không kịp bật ra lấy một tiếng.

“C-cái...”

Chứng kiến tình huống kỳ quái xảy ra chỉ trong chớp mắt, tên còn lại vội giơ súng lên theo bản năng.

“Quá chậm rồi.”

Nhưng người nhanh hơn lại là Daisy – cô đã ẩn mình sau cánh cửa, phóng mũi *dao stiletto xuyên thẳng vào cổ hắn.

*Dao stiletto: 

Thân thể bị đâm trúng cổ gục xuống như cát trôi qua kẽ tay.

 

“Ta còn chưa kịp xuất tinh nữa. Mẹ kiếp, mất hứng quá.”

 

Hắn khẽ thốt, vừa lầm bầm vừa đá vào cái xác dưới chân.

 

“Ngài làm ơn... tiết chế lại giùm em cái.”

 

Daisy lập tức mím môi, thốt ra lời quở trách.

Trông thật chẳng ra thể thống gì. Chồng thì mặc áo choàng ngủ như thường lệ – không mặc quần lót bên trong. Vợ thì mới tỉnh ngủ, chỉ khoác chiếc váy ngủ mỏng dính.

 

“Xin lỗi. Nghĩ đến phần thưởng em hứa là ta vui quá nên...”

 

Dù đã cài lại áo choàng theo lời cô, phần trước của hắn vẫn phồng lên rõ rệt đến mức khó coi.

Dù là kế hoạch đánh lạc hướng, nhưng thủ dâm khi kẻ địch đã áp sát thì đúng là quá sức chịu đựng.

Cô biết hắn bị nghiện thủ dâm, nhưng không ngờ đã nặng đến mức này.

Khi trở lại Antica, nhất định sẽ bắt hắn đi điều trị.

Bịch, bịch.

Tiếng bước chân dồn dập vang lên từ ngoài hành lang – những kẻ địch còn lại ở tầng hai đang chạy tới sau khi nghe tiếng động.

Không còn thời gian để đôi co.

Daisy nhanh chóng rút khẩu súng từ băng đạn giấu ở đùi. Maxim nhìn vào mắt cô, dùng tay ra dấu: chỉ vào bản thân – một, chỉ vào cô – hai. Ra hiệu ngắn gọn.

Ngay khi cánh cửa phòng mở toang và địch đổ vào...

Píuu-! Phụp-!

Maxim và Daisy như hai xạ thủ bắn bia sống, lần lượt hạ gục hai tên địch chỉ trong tích tắc.

Píck-!

Thêm một phát nữa về phía lối vào phòng ngủ chính khiến kẻ địch đang toan xông vào phải rút về ẩn nấp ở hành lang.

Tận dụng cơ hội ấy, hai người nhanh chóng di chuyển đến chiếc kệ sách nằm đối diện phòng tắm.

Lách cách-! Khi đẩy kệ sách sang bên, một căn phòng bí mật chứa đầy vũ khí hiện ra. Trong đó còn có một cánh cửa thông sang thư phòng.

Nhìn từ ngoài thì không thể nhận ra, nhưng thực ra các căn phòng ở tầng hai đều có đường thông ngầm với nhau.

“Ở, ở đây…!”

Tên trinh sát sống sót cuối cùng đang cố gắng hét lên để báo vị trí mục tiêu cho đồng đội dưới tầng một thì ngay lúc đó, Daisy đã mở hé cửa, nhanh như chớp thò người ra và ngắm thẳng vào sau lưng hắn.

Phụp, đoàng-!

Viên đạn ghim thẳng vào lưng gã, trúng tim bên trái. Gã tử vong ngay tại chỗ.

 

“Không tệ đâu nhỉ.”

 

Maxim buông lời tán thưởng trước tay nghề của cô, Daisy nhún vai nhẹ như không.

 

“Chỉ là rác rưởi thôi. Gã đó chuyên giở trò sàm sỡ, em đã muốn tự tay giết hắn từ lâu rồi.”

 

Dù là vì sinh tồn, nhưng hành động ấy phần nào cũng mang theo tư thù.

 

“Đồ hèn. Tụi kia chết hết rồi mới mon men lẻn ra toan bỏ chạy, thật đúng là nhục nhã.”

“Tiếc thật. Để ta giết mới phải.”

 

Hắn đùa một câu, rồi áp sát tấm rèm, hé cửa nhìn ra ngoài qua tấm gương treo trên tường để quan sát cục diện.

Phía ngoài cửa sổ, quân địch đã bố trí thành vòng vây quanh biệt thự.

Ở cổng chính có khoảng sáu, bảy tên.

Giả sử cổng sau cũng có chừng ấy, cộng với năm tên trinh sát tầng hai vừa bị tiêu diệt, thì dù không tính những tay bắn tỉa nấp xa, ít nhất cũng còn khoảng chục tên đang phục kích ở tầng một.

 

“Hạ tầng một ước tính có khoảng mười tên địch đang bố trí.”

 

Cuối cùng thì... điều đó đồng nghĩa với việc không thể đột phá chính diện qua cầu thang trung tâm.

 

“Không thể ở lại tầng hai quá lâu đâu ạ. Nếu bọn chúng thấy chúng ta không di chuyển, rất có thể sẽ cho gài bom.”

 

Trước lời nói của Daisy, Maxim đáp lại với vẻ như đã quyết định dứt khoát.

 

“Được rồi. Trong lúc ta hạ mấy tên ở cầu thang và buộc dây thừng, em hãy bắn rơi cái đèn chùm ở sảnh lớn. Khi ánh mắt bọn chúng đổ dồn về đó, chúng ta sẽ không xuống bằng cầu thang mà tụt dây xuống tầng một. Sau đó phá vòng vây qua cửa bên nhà bếp.”

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 215
Chương 214
Chương 213
Chương 212
Chương 211
Chương 210
Chương 209
Chương 208
Chương 207
Chương 206
Chương 205
Chương 204
Chương 203
Chương 202
Chương 201
Chương 200
Chương 199
Chương 198
Chương 197: 🔞
Chương 196: 🔞
Chương 195
Chương 194
Chương 193
Chương 192
Chương 191
Chương 190
Chương 189
Chương 188
Chương 187
Chương 186
Chương 185
Chương 184
Chương 183
Chương 182
Chương 181
Chương 180
Chương 179
Chương 178
Chương 177
Chương 176
Chương 175
Chương 174
Chương 173
Chương 172
Chương 171
Chương 170: 🔞
Chương 169
Chương 168
Chương 167
Chương 166
Chương 165
Chương 164
Chương 163
Chương 162
Chương 161
Chương 160
Chương 159
Chương 158
Chương 157
Chương 156
Chương 155
Chương 154: 🔞
Chương 153: 🔞
Chương 152: 🔞
Chương 151
Chương 150
Chương 149
Chương 148
Chương 147
Chương 146
Chương 145
Chương 144
Chương 143
Chương 142
Chương 141
Chương 140
Chương 139
Chương 138
Chương 137
Chương 136
Chương 135
Chương 134
Chương 133
Chương 132
Chương 131
Chương 130
Chương 129
Chương 128: 🔞
Chương 127: 🔞
Chương 126
Chương 125
Chương 124
Chương 123
Chương 122
Chương 121
Chương 120
Chương 119
Chương 118
Chương 117
Chương 116
Chương 115
Chương 114
Chương 113
Chương 112
Chương 111
Chương 110
Chương 109
Chương 108
Chương 107
Chương 106
Chương 105
Chương 104
Chương 103
Chương 102
Chương 101
Chương 100
Chương 99
Chương 98: H
Chươn 97: H
Chương 96: H
Chương 95
Chương 94
Chương 93
Chương 92
Chương 91
Chương 90
Chương 89
Chương 88
Chương 87
Chương 86: H
Chương 85: H
Chương 84: H
Chương 83: H
Chương 82
Chương 81
Chương 80
Chương 79
Chương 78
Chương 77
Chương 76
Chương 75
Chương 74
Chương 73
Chương 72
Chương 71
Chương 70
Chương 69
Chương 68
Chương 67
Chương 66
Chương 65
Chương 64
Chương 63
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37
Chương 36
Chương 35
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 10
Chương 9
Chương 9
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 5
Chương 5
Chương 4
Chương 4
Chương 3
Chương 3
Chương 2
Chương 2
Chương 1
Chương 1

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.