Chương 138

 

Chương 138

 

Trans: Đom Đóm

———

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

———

“…Ngài định làm gì vậy.”

Dù biết giờ có hỏi cũng vô ích, nhưng Daisy vẫn hỏi như đang cố níu lấy cọng rơm cuối cùng vậy.

Cô quá bất an.

Hành động của hắn không thể đoán nổi khiến cô càng thêm hoang mang.

“Dù sao thì đó cũng là chuyện của ta. Quá trình không quan trọng. Quan trọng là kết quả thôi.”

Đúng vậy, hỏi về quá trình thì có ý nghĩa gì chứ.

Maxim là người sẽ làm bất cứ điều gì để đạt được mục đích của mình.

“Em sẽ trở thành Đại công nương của ta và tiếp tục sống như chẳng có chuyện gì xảy ra. Reilly cũng sẽ được chào đời một cách an toàn. Ta định sẽ loại bỏ hết những kẻ cản trở chuyện đó. Em hiểu chứ?”

Maxim lau đi những vệt nước mắt trên gương mặt lem luốc của Daisy, rồi cười mỉm với vẻ mặt nhẹ nhõm hơn.

“Em biết mà. Ta là người luôn giữ lời.”

Rồi hắn ôm lấy Daisy đang run rẩy không biết phải làm sao, và hôn lên bụng dưới của cô.

“Reilly. Ta sẽ sớm quay lại. Con hãy bảo vệ mẹ thật tốt nhé.”

Nói xong, Maxim rời khỏi phòng.

 

“Max. Cha sẽ sớm về thôi. Con hãy bảo vệ mẹ thật tốt nhé.”

 

Hắn nói với Reilly những lời giống hệt cha hắn đã nói trong ký ức mờ nhạt của mình.

Lúc đó, Maxim chỉ mới chín tuổi.

Hắn từng rất oán trách lời dặn vô trách nhiệm ấy, khi ông bảo một đứa trẻ không thể tự lo cho mình lại phải bảo vệ mẹ của nó.

Bởi cuối cùng, hắn chẳng bảo vệ được gì.

Cha hắn tại sao lại… giao phó mẹ cho một tên ngốc như hắn.

Đôi khi hắn muốn chất vấn ông về chuyện đó ngay cả trong giấc mơ.

Nhưng giờ đây, khi chính mình trở thành một người cha, hắn mới hiểu.

Tâm trạng của cha hắn khi phải nói những lời ấy.

Đứa con thậm chí còn chưa ra đời sẽ bảo vệ được mẹ nó.

Giờ hắn không còn là Maxim ngu ngốc như hồi chín tuổi, cũng không giống người cha bất lực của mình.

Hắn sẽ loại bỏ mọi chướng ngại đe dọa đến gia đình của hắn, còn Daisy sẽ không thể làm gì khi bị giam trong căn phòng đó.

Trong khi hắn xử lý hết những nguy hiểm bên ngoài, thì bên trong, bản sao nhỏ bé của hắn sẽ bảo vệ Daisy của hắn.

 

Cạch-.

 

Maxim đóng cửa lại rồi khóa chặt. Dù đó là một căn phòng kín không có cửa sổ khiến Daisy không thể trốn thoát, hắn vẫn thấy bất an. Maxim tựa lưng vào cửa, đứng lặng một hồi lâu.

Từ trong phòng, tiếng nức nở khe khẽ của Daisy dường như đang vọng ra.

Suốt thời gian qua cô chỉ âm thầm khóc, cuối cùng bây giờ mới bật ra thành tiếng.

Maxim mím chặt môi.

 

***

 

“Đã xác nhận chưa.”

“Có vẻ như... vẫn chưa đến ạ.”

Bá tước Therese hỏi một cách thờ ơ trong khi mắt vẫn nhìn thẳng, viên phụ tá đáp với giọng khó xử.

“Vẫn chưa sao?”

“Vâng.”

“Thật kỳ lạ.”

Khi tiếng kèn vang lên, cuộc săn sẽ bắt đầu.

Ồng ta vẫn chưa nghe tin Đại Công tước sẽ không tham dự cuộc săn. Trong danh sách tham dự cũng đã xác nhận rõ ràng sẽ có mặt hắn. Và như để chứng minh điều đó, ghế trống bên cạnh Hoàng hậu vẫn được để trống.

Chắc chắn là chỗ của Đại Công tước Waldeck.

Maxim von Waldeck tuy kiêu ngạo nhưng là vẫn là một bậc quân nhân. Hắn luôn coi trọng nguyên tắc, không phải người sẽ đến trễ mà không báo trước trong các sự kiện chính do hoàng gia tổ chức.

Nhất là hôm nay, Maxim sẽ phải cùng Đại công nương của mình xuất hiện trong sự kiện chính thức của hoàng gia. Một dịp quan trọng như vậy lại càng không thể vắng mặt.

Lẽ nào giữa chừng có đã xảy ra chuyện gì khiến hắn đến muộn sao? Nhưng dù vậy, cảm giác bất an trong lòng vẫn không thể xóa đi. Hoàng đế và Hoàng hậu cũng liên tục liếc nhìn chiếc ghế trống, có vẻ sự chậm trễ của hắn không nằm trong kế hoạch.

Thời gian bắt đầu đã qua mà tiếng kèn vẫn chưa vang lên, những người tham dự bắt đầu xì xào. Xung quanh nhanh chóng trở nên hỗn loạn.

Ngay lúc đó, một viên thị vệ hối hả chạy đến, thì thầm gì đó với Hoàng hậu. Nghe xong, sắc mặt bà ấy tái nhợt. Bà ấy trao đổi ngắn gọn với Hoàng đế, rồi gọi nhà chấp chính đến.

Chốc sau, nhà chấp chính bước ra, dường như để thông báo gì đó.

“Xin lượng thứ cho các vị tham dự. Có vẻ bên phía Đại Công tước Waldeck đã xảy ra chuyện không hay.”

Toàn bộ kinh thành tràn ngập tờ rơi báo chí.

 

[Tin nóng, Đại Công tước phu nhân Waldeck đã bị bắt cóc.]

 

Bài báo viết rằng Daisy von Waldeck đã bị phe cách mạng bắt cóc. Waldeck bắt đầu tuyên chiến với phe cách mạng từ giờ phút này.

 

***

 

“Cái này con từng xem rồi mà.”

Nhận gói sách từ tay cha vừa đi thị trấn về, gương mặt Maxim thoáng chút thất vọng.

“Vậy sao. Xin lỗi con nhé. Có lẽ cha hơi đãng trí.”

Cha của Maxim, Jayden Klaist, chỉ cười hiền trước lời hờn dỗi trẻ con của hắn con trai đang bĩu môi.

“Lần trước cha cũng vậy mà.”

“Đúng nhỉ. Tha thứ cho ta thêm lần nữa nhé.”

“Quá đáng thật.”

Bàn tay lớn xoa xoa mái đầu đen nhánh.

Mỗi tuần Jayden đều xuống thị trấn một lần để mua nhu yếu phẩm.

Ông đem thú săn được trên núi đi bán, rồi dùng tiền mua những thứ không có trên đó mang về.

Người ta nói ông đã từng cầm kiếm bằng đôi bàn tay chai sần vì làm việc vất vả ấy.

Maxim rất tự hào về điều đó.

Căn chòi nhỏ giữa lưng chừng núi là tổ ấm của họ.

Trong ngôi nhà cũ kỹ ấy, cha, mẹ và Maxim, ba người họ sống đầm ấm bên nhau. Mùa đông gió thổi vào lạnh thấu xương, mùa hè thỉnh thoảng lại có rắn bò vào, một ngôi nhà tồi tàn như thế.

Cha luôn muốn cả nhà được sống trong một căn nhà tốt hơn, và Maxim cũng nghĩ như vậy thì tốt, nhưng vì cả nhà luôn ở bên nhau, nên hắn thấy như thế này cũng không tệ.

“Thay vào đó, cha đấu kiếm với con đi. Con đã luyện tập cả sáng nay rồi đấy!”

“Bây giờ sao?”

“Vâng, ngay bây giờ ạ. Cha mau nhanh lên đi!”

Maxim nài nỉ cha.

Như mọi hắn bé cùng tuổi, Maxim tràn đầy năng lượng, chẳng lúc nào chịu ngồi yên. Hắn lục lọi khắp nơi trên núi vẫn chưa thỏa, còn học cả kiếm thuật từ cha mình.

“Max, cha vừa trở về từ thị trấn nên chắc còn mệt lắm. Lại đây với mẹ nào.”

“….”

“Nhanh lên chứ. Tay mẹ sắp rã rời rồi đây.”

Mẹ hắn, Helene, dang rộng hai tay giục giã, Maxim giả vờ miễn cưỡng chạy đến ôm mẹ.

“Con buồn vì quyển sách kia con đã đọc rồi à?”

“Vâng, đọc cái đã biết thì chán lắm ạ.”

“Không đâu.”

Nhìn mẹ khẳng định chắc nịch, Maxim bé nhỏ tròn xoe mắt.

“Dù là sách con nghĩ mình đã biết tường tận mọi thứ, nhưng khi đọc lại lần nữa con vẫn sẽ phát hiện những điều rất mới mẻ. Tìm ra chúng cũng thú vị lắm đấy.”

“Nhưng con muốn đọc cái mới cơ. Cứ đọc mãi cái cũ thì con sẽ thành tên ngốc mất.”

“Max.”

“Con còn chẳng được đi học.”

Trong sách, hắn thấy bọn trẻ cùng tuổi đi đến nơi gọi là ‘trường học’.

Maxim từng năn nỉ mẹ cho đi học, nhưng bà bảo hoàn cảnh chưa cho phép, nên cứ lần lữa mãi.

Dù còn nhỏ, nhưng hắn cũng lờ mờ cảm nhận được gia đình mình không dư dả.

Helene dạy hắn cách tính toán và chút kiến thức đơn giản, nhưng vẫn không đủ.

Những cuốn sách cũ mượn từ tiệm sách dưới thị trấn là niềm vui duy nhất của Maxim bé nhỏ.

“Không biết nữa, con đi ngủ đây.”

Maxim nằm xuống giường, trùm chăn kín đầu. Tiếng thở dài của mẹ len lỏi qua chăn, nhưng hắn giả vờ không nghe thấy, nhắm chặt mắt lại.

Trong cơn mơ màng, hắn nghe mẹ ngân nga bài hát thịnh hành thời bà còn nhỏ.

Một bản tình ca rất nổi tiếng, mẹ hắn đã nói vậy.

Maxim thích bài đó hơn mấy bài hát ru thông thường, nhưng hôm nay hắn chẳng muốn nghe gì cả.

 

***

 

“Max, cha sẽ sớm quay về thôi. Con hãy bảo vệ mẹ thật tốt nhé.”

Một tuần trôi qua một cách nhanh chóng. Trước khi xuống trấn, cha luôn dặn dò hắn như vậy. Maxim thường đáp lại đầy khí thế rằng sẽ tự mình bảo vệ mẹ, nhưng hôm nay hắn không muốn làm vậy.

“Con không muốn.”

Câu trả lời khác thường khiến mắt Jayden mở to. Maxim hỏi ông với vẻ mặt hậm hực.

“Con đi theo cha xuống thị trấn không được sao?”

“Max.”

Mẹ gọi tên hắn một cách nghiêm khắc, nhưng Maxim không thèm đáp lại. Nhìn gương mặt phụng phịu của con trai, Jayden trầm ngâm một lúc, rồi cúi xuống nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Được rồi, vậy con mặc áo khoác vào đi.”

Cứ ngỡ sẽ bị từ chối, ai ngờ cha lại đồng ý dễ dàng như thế.

“Cha con mình cùng đi, con sẽ tự chọn sách để đọc, ngắm cảnh chợ và mua đồ ăn ngon nhé.”

“Thật sự được sao ạ?”

Lời đề nghị bất ngờ của cha khiến Maxim mừng rỡ, nhưng ngược lại, gương mặt Helene lại đầy lo âu.

“Mình ơi….”

“Không sao đâu mà. Với lại Max của chúng ta đâu thể mãi sống trên núi được. Nghĩ đến tương lai, nó cũng nên xuống chợ xem, rồi làm quen với mọi người chứ.”



 

Cài đặt

180%
14px
Chương 215
Chương 214
Chương 213
Chương 212
Chương 211
Chương 210
Chương 209
Chương 208
Chương 207
Chương 206
Chương 205
Chương 204
Chương 203
Chương 202
Chương 201
Chương 200
Chương 199
Chương 198
Chương 197: 🔞
Chương 196: 🔞
Chương 195
Chương 194
Chương 193
Chương 192
Chương 191
Chương 190
Chương 189
Chương 188
Chương 187
Chương 186
Chương 185
Chương 184
Chương 183
Chương 182
Chương 181
Chương 180
Chương 179
Chương 178
Chương 177
Chương 176
Chương 175
Chương 174
Chương 173
Chương 172
Chương 171
Chương 170: 🔞
Chương 169
Chương 168
Chương 167
Chương 166
Chương 165
Chương 164
Chương 163
Chương 162
Chương 161
Chương 160
Chương 159
Chương 158
Chương 157
Chương 156
Chương 155
Chương 154: 🔞
Chương 153: 🔞
Chương 152: 🔞
Chương 151
Chương 150
Chương 149
Chương 148
Chương 147
Chương 146
Chương 145
Chương 144
Chương 143
Chương 142
Chương 141
Chương 140
Chương 139
Chương 138
Chương 137
Chương 136
Chương 135
Chương 134
Chương 133
Chương 132
Chương 131
Chương 130
Chương 129
Chương 128: 🔞
Chương 127: 🔞
Chương 126
Chương 125
Chương 124
Chương 123
Chương 122
Chương 121
Chương 120
Chương 119
Chương 118
Chương 117
Chương 116
Chương 115
Chương 114
Chương 113
Chương 112
Chương 111
Chương 110
Chương 109
Chương 108
Chương 107
Chương 106
Chương 105
Chương 104
Chương 103
Chương 102
Chương 101
Chương 100
Chương 99
Chương 98: H
Chươn 97: H
Chương 96: H
Chương 95
Chương 94
Chương 93
Chương 92
Chương 91
Chương 90
Chương 89
Chương 88
Chương 87
Chương 86: H
Chương 85: H
Chương 84: H
Chương 83: H
Chương 82
Chương 81
Chương 80
Chương 79
Chương 78
Chương 77
Chương 76
Chương 75
Chương 74
Chương 73
Chương 72
Chương 71
Chương 70
Chương 69
Chương 68
Chương 67
Chương 66
Chương 65
Chương 64
Chương 63
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37
Chương 36
Chương 35
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 10
Chương 9
Chương 9
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 5
Chương 5
Chương 4
Chương 4
Chương 3
Chương 3
Chương 2
Chương 2
Chương 1
Chương 1

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.