Chương 95

 

Chương 95

 

Edit: Agnes

———

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

———

Âm thanh ướt át phát ra khi đôi môi chạm vào và hơi thở nóng bỏng thoát ra từng nhịp chầm chậm vang lên bên tai cô.

Maxim là người đầu tiên rời khỏi nụ hôn kéo dài như một cuộc chạy marathon. Nụ hôn bất ngờ bị gián đoạn khiến Daisy từ từ mở mắt.

Khuôn mặt rạng rỡ của Maxim, người đang ngồi trên cô và nhìn xuống, tràn ngập trong tầm mắt.

Có gì đó lạ lắm.

Thường thì khi bắt đầu cảm thấy thiếu không khí và hoa mắt, cô sẽ đẩy nhẹ vào xương đòn để dừng lại. Nhưng lần này, hắn lại là người chủ động dừng trước. Thật kỳ lạ.

“Haa… Xin lỗi em.”

Maxim vùi môi vào cổ Daisy và bất ngờ nói lời xin lỗi.

“Tại sao…”

“…Ta phấn khích quá mức, đến nỗi chẳng còn nhìn thấy gì xung quanh và không biết phải làm gì tiếp theo.”

Hắn thú nhận với đôi mắt hơi đỏ lên.

Nói về Maxim, hắn là một cây giáo có thể xuyên thủng cả khiên. Một người đàn ông lúc nào cũng tìm cách để dính chặt lấy cô, vậy mà giờ lại bận tâm về chuyện này sao?

Cô cảm thấy hôm nay mình cứ liên tục thấy những mặt lạ lẫm của hắn.

“Ta sẽ làm theo ý em. Nhưng đổi lại, em có thể giữ đúng một điều này không?”

Maxim hôn dọc theo đường cổ trắng ngần của cô rồi hỏi với vẻ như đang cầu xin.

“Chuyện gì vậy?”

“Ta không muốn ai khác nhìn thấy cơ thể trần của em. Ta sợ mình không kìm được mà móc mắt họ mất…”

Hắn cắn nhẹ vào dái tai cô và thì thầm những lời rợn người.

“Chỉ cần trừ chuyện đó ra, em muốn gì ta cũng nghe theo.”

Phải làm sao đây.

Cô cứ nghĩ như mọi khi, Maxim sẽ dẫn dắt và cô cũng đã chuẩn bị để thuận theo sự dẫn dắt của hắn. Vậy mà giờ hắn lại bảo cô ra lệnh.

Daisy cũng cảm thấy bối rối đến mức đầu óc trống rỗng.

Hắn từng nói sẽ dùng một vụ bê bối lớn hơn để che đậy vụ bê bối hiện tại.

Trước mặt vợ mình, hắn công khai đi xem opera cùng công chúa Egonia, một anh hùng chiến tranh.

Vụ bê bối đã xảy ra vốn dĩ là một dạng chuyện tình ngang trái, không thể không thu hút sự tò mò của giới thượng lưu.

Trong chiếc bẫy mà Hoàng hậu cố tình tạo ra, Maxim đã quỳ gối trước vợ mình ngay tại phòng nghỉ. Và rồi hắn để cô chịu trách nhiệm kết thúc mọi chuyện.

Làm thế nào để có một cái kết hoàn hảo nhất đây?

Những cử chỉ mập mờ chỉ khiến người ta bàn tán vô ích, mà hiệu quả cũng chẳng ra gì.

Đã quyết định làm chuyện điên rồ này rồi, chẳng phải nên làm cho tới nơi tới chốn sao? Nhưng thật lòng mà nói, cô cảm thấy bối rối. Lỡ như mắc sai lầm thì sao, cảm giác sợ hãi chợt ùa đến.

“Dù em làm gì cũng không sao đâu, đừng cảm thấy áp lực quá. Ta sẽ chịu trách nhiệm.”

Có vẻ như hắn đã đọc được ánh mắt hơi do dự của cô. Dù đây là một vụ bê bối cố tình tạo ra và cả hai cũng là vợ chồng, nhưng nơi này vẫn là xã hội thượng lưu đầy ràng buộc.

Dù biết rõ sẽ phải hứng chịu những lời dị nghị sau lưng, nhưng nếu đã làm thì chẳng lẽ không có cách nào khôn ngoan hơn sao? Cần một hành động đủ khiêu khích nhưng không quá gượng ép.

‘Nếu muốn kích thích trí tưởng tượng mà không cần phô bày cơ thể thì…’

Daisy đảo mắt quan sát xung quanh một lúc rồi như đã quyết tâm, rồi cô đề nghị.

“Vậy, ngài muốn vào trong này không?”

Cô khẽ nâng vạt váy bằng cả hai tay, để lộ đôi bắp chân trắng muốt phía trên mắt cá chân mảnh mai.

Vào trong váy ư?

Có vẻ là một đề nghị táo bạo đến mức hắn chưa từng tưởng tượng nổi, khóe môi Maxim khẽ cong lên thành một nụ cười nửa miệng.

“Em nghiêm túc chứ?”

Daisy không trả lời mà chỉ khẽ gật đầu.

Dù sao từ bên ngoài nhìn vào, người ta cũng chỉ thấy được phần thân trên. Phía dưới thắt lưng sẽ bị lan can ban công che khuất.

Những người khác đang có mặt ở đây, kể cả vợ chồng Waldeck, cũng vậy thôi.

Thứ bị che giấu càng khiến người ta tò mò và trí tưởng tượng càng bay xa. Một vụ bê bối càng có nhiều chỗ để người ta suy đoán, càng dễ trở thành đề tài bàn tán rôm rả.

Nếu Maxim làm động tác chui vào trong váy cô? Dù không để lộ bất cứ chỗ nhạy cảm nào hay hành động quá đà, nhưng tất cả những người chứng kiến sẽ mặc sức tưởng tượng ra những điều khiêu khích nhất.

“Em cũng có lòng tự trọng của kẻ xuất thân từ khu phố nghèo. Ít nhất cũng phải làm thế này mới giữ được chút thể diện.”

“À…”

Daisy đang tựa lưng vào tay ghế sofa, đẩy nhẹ Maxim ra và ngồi thẳng dậy.

“Hay ngài có ý tưởng nào táo bạo hơn không?”

“Không, ta chỉ hơi bất ngờ thôi. Ta biết em thông minh, nhưng không ngờ lại thông minh đến vậy.”

Maxim nhướng mày, tự mình chui xuống dưới ghế sofa và ổn định chỗ ngồi.

Ngay lúc đó, bàn tay to lớn của hắn lập tức luồn vào dưới vạt váy, vuốt ve lên đùi cô.

“Còn táo bạo hơn ta tưởng đấy…”

“Nghe ngài nói vậy, em cũng bất ngờ lắm.”

“Em thấy khó chịu à?”

“Không đâu, em thấy vui nữa là khác, giống như được một chuyên gia công nhận vậy.”

“Không chỉ là công nhận thôi đâu. Biết đâu đấy, em còn cao tay hơn cả ta nữa.”

Trời ạ. Đó đúng là lời khen cao nhất mà một kẻ biến thái có thể nhận được.

“Dù sao thì với tư cách là kẻ xuất thân từ đáy xã hội, ta hoàn toàn đồng ý với ý kiến của em.”

“Cảm ơn ngài đã đồng tình.”

“Nhưng mà… có một vấn đề nhỏ thôi.”

Maxim đang nói thì dừng lại, đầu ngón tay hắn nhẹ nhàng xoa giữa hai đùi cô.

Chiếc quần lót đã ướt từ lúc hôn nhau, giờ lại càng bám chặt vào bên trong dưới sự vuốt ve của hắn.

“Giờ thì phải làm sao đây.”

Hắn cong mắt lên, ánh nhìn khóa chặt vào cô.

“Ta chẳng thể tự mình hành động được.”

Maxim lượn lờ tay giữa hai đùi cô, than vãn như một đứa trẻ vòi vĩnh.

Chắc chắn hắn đang đòi cô giúp một tay rồi. Cứ như một tín hiệu cầu cứu vậy.

Theo điều 3 trong hợp đồng hôn nhân với nhà Waldeck, không được tự ý cởi hay tháo đồ lót của đối phương.

Vậy nên hành động này rõ ràng là đang xin phép cô cho phép hắn cởi đồ.

“Ừm… phải làm gì bây giờ nhỉ.”

Daisy giả vờ lơ đễnh, để hắn sốt ruột thêm chút nữa. Khi cô vuốt nhẹ mái tóc mềm mượt của hắn, Maxim dụi trán vào đầu gối cô như đang nài nỉ.

“Hôm nay em đặc biệt cho phép ngài nhé?”

“Thật vinh hạnh.”

Ngay khi được cho phép, Maxim liền đặt một nụ hôn lên đầu gối tròn trịa của cô như lời cảm ơn.

Rồi không chần chừ, hắn kéo chiếc quần lót xuống. Cảm giác lành lạnh giữa hai chân chỉ thoáng qua, rồi vạt váy từ từ bị kéo ngược lên từ bên trong, hắn trườn vào trong như một đứa trẻ chui vào hang động.

“Ư ưm…”

Khi hắn dùng đầu lưỡi liếm dọc lên, phía trong đùi cô run rẩy. Cảm giác trần trụi xé toạc và khuấy đảo âm vật khiến Daisy vô thức ngửa đầu ra sau và rên rỉ.

Hắn dùng môi mềm mại như đang hôn, chà xát lên âm hộ ướt át của cô rồi ngậm lấy âm vật.

“Ư...”

Hắn mút âm vật một cách kiên trì như đứa trẻ bú sữa mẹ. Chụt, chụt. Mỗi khi hắn mút mạnh mẽ, dịch nhờn tiết ra hòa lẫn với nước bọt của hắn khiến vùng kín vốn đã ướt át càng trở nên nhớp nháp hơn.

Cảm giác ngứa ngáy từ sâu bên trong bụng trào lên khi hắn liếm, lăn lộn và dùng đầu lưỡi chà xát, giày vò viên ngọc mẫn cảm nhất. Cùng với cảm giác ngứa ngáy, nhiệt độ tăng vọt nuốt chửng lấy xương chậu và trong nháy mắt, hai má cô nóng bừng.

Chẳng mấy chốc, xung quanh trở nên tối tăm và giai điệu của dàn nhạc bắt đầu chương thứ hai.

Daisy đang dán mắt vào đầu đang ngọ nguậy bên dưới váy mình, ngẩng đầu lên với ánh mắt mơ màng.

Từ lúc nãy cô đã cảm thấy rồi, những ánh mắt đổ dồn vào cô thật khó chịu. Daisy từ từ nhìn xung quanh khán đài.

Ánh mắt kinh ngạc và tò mò lẫn lộn.

Cả Hoàng hậu và Công chúa, những người đã phải nhận một vố đau vì trò hề của nhà Waldeck. Các quý tộc cũng vậy, họ cũng có chung ánh mắt khi lỡ nhìn thấy hành vi âu yếm trắng trợn này trong lúc xem trò đấu đá của hai vợ chồng.

Tất cả những người ngồi trong khu vực dành cho khách VIP của nhà hát opera, hay còn gọi là ghế ban công, đều đã mất hứng thú với buổi biểu diễn và tập trung sự chú ý vào phía này.

Đã thành công trong việc thu hút sự chú ý của mọi người. Bây giờ hãy khiến họ phải chờ đợi.

Khi Daisy vén váy lên, khuôn mặt của Maxim đang say sưa âu yếm vùng kín của cô bằng miệng dần lộ ra.

Có lẽ là do hơi nóng bên trong váy. Mồ hôi lấm tấm trên trán hắn, thứ đang bị kẹt giữa hai chân cô, lấp lánh dưới ánh đèn. Daisy dùng đầu ngón tay vuốt ve nó và gọi tên chồng mình một cách trìu mến.

“Hức, ức, Max.”

“Ừm, em yêu à.”

Maxim trả lời với phát âm hơi ngọng nghịu vì đang ngậm và mút giữa hai chân cô.

“Mọi người đều đang nhìn, hức, chúng ta.”

“Vậy nên em hưng phấn sao?”

Ta không biết em có sở thích xấu xa như vậy đấy. Maxim lẩm bẩm trong khi vẫn không ngừng khuấy đảo vùng kín nhăn nheo của cô, khiến Daisy không thể nhịn được cười và vặn vẹo eo.

“Dừng lại một chút đã. Kéo, kéo rèm xuống đã....”

Daisy lúng túng đẩy Maxim ra và nhanh chóng kéo váy xuống.

Sau đó, cô đứng dậy và đưa tay về phía rèm cửa thì Maxim ôm chầm lấy cô từ phía sau.

“Mấy chuyện này cứ để ta làm.”

Maxim kéo rèm lại với một tiếng ‘soạt’. Đồng thời, hắn nhanh chóng kéo váy cô lên trên mông và vội vàng lấy thứ của mình ra đâm vào.

“Á, ư.”

“Đâm cũng để ta làm. Từ bây giờ em chỉ cần ngoan ngoãn chịu đựng là được.”

Hắn đâm vào cô từ phía sau, thở hổn hển như một con thú đói, hơi thở nóng rực của hắn phả vào gáy Daisy.

“Ha.... Mẹ kiếp, suýt nữa thì nổ mất.”

Hắn nghiến răng ken két, kéo dài eo ra rồi đâm mạnh vào, khiến đầu dương vật cào xé thành trong và đâm sâu vào.

 

— Còn tiếp —

 

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 215
Chương 214
Chương 213
Chương 212
Chương 211
Chương 210
Chương 209
Chương 208
Chương 207
Chương 206
Chương 205
Chương 204
Chương 203
Chương 202
Chương 201
Chương 200
Chương 199
Chương 198
Chương 197: 🔞
Chương 196: 🔞
Chương 195
Chương 194
Chương 193
Chương 192
Chương 191
Chương 190
Chương 189
Chương 188
Chương 187
Chương 186
Chương 185
Chương 184
Chương 183
Chương 182
Chương 181
Chương 180
Chương 179
Chương 178
Chương 177
Chương 176
Chương 175
Chương 174
Chương 173
Chương 172
Chương 171
Chương 170: 🔞
Chương 169
Chương 168
Chương 167
Chương 166
Chương 165
Chương 164
Chương 163
Chương 162
Chương 161
Chương 160
Chương 159
Chương 158
Chương 157
Chương 156
Chương 155
Chương 154: 🔞
Chương 153: 🔞
Chương 152: 🔞
Chương 151
Chương 150
Chương 149
Chương 148
Chương 147
Chương 146
Chương 145
Chương 144
Chương 143
Chương 142
Chương 141
Chương 140
Chương 139
Chương 138
Chương 137
Chương 136
Chương 135
Chương 134
Chương 133
Chương 132
Chương 131
Chương 130
Chương 129
Chương 128: 🔞
Chương 127: 🔞
Chương 126
Chương 125
Chương 124
Chương 123
Chương 122
Chương 121
Chương 120
Chương 119
Chương 118
Chương 117
Chương 116
Chương 115
Chương 114
Chương 113
Chương 112
Chương 111
Chương 110
Chương 109
Chương 108
Chương 107
Chương 106
Chương 105
Chương 104
Chương 103
Chương 102
Chương 101
Chương 100
Chương 99
Chương 98: H
Chươn 97: H
Chương 96: H
Chương 95
Chương 94
Chương 93
Chương 92
Chương 91
Chương 90
Chương 89
Chương 88
Chương 87
Chương 86: H
Chương 85: H
Chương 84: H
Chương 83: H
Chương 82
Chương 81
Chương 80
Chương 79
Chương 78
Chương 77
Chương 76
Chương 75
Chương 74
Chương 73
Chương 72
Chương 71
Chương 70
Chương 69
Chương 68
Chương 67
Chương 66
Chương 65
Chương 64
Chương 63
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37
Chương 36
Chương 35
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 10
Chương 9
Chương 9
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 5
Chương 5
Chương 4
Chương 4
Chương 3
Chương 3
Chương 2
Chương 2
Chương 1
Chương 1

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.