Truyện đã có bản truyện tranh (Manhwa) và có tag 18+. Bạn nào muốn đọc Manhwa có thể ghé LoppyToon đọc nhé!
-----------------------------------------------------------------------
Truyện được việt hóa bởi Dũng Sĩ Diệt Cáo
Bản dịch nếu có sai sót, xin hãy liên hệ qua fanpage!
-----------------------------------------------------------------------
Nếu cứ tiếp tục thế này, cả Louisa và bác tài xế đều có thể mất mạng. Người đàn ông trước mặt cô là một kẻ tàn bạo, hắn hoàn toàn có thể ra tay mà chẳng hề chớp mắt.
Erel muốn ngăn chặn điều đó bằng mọi giá. Cô vội vàng quỳ sụp xuống, túm lấy cổ áo người đàn ông đang đứng trước mặt mình mà van nài.
"Làm ơn. Tôi thề sẽ không hé răng với bất kỳ ai về những gì mình đã thấy hôm nay. Xin ngài hãy để tôi đi."
Dĩ nhiên, chẳng có lấy một cơ hội nào để hắn mảy may mủi lòng trước lời thỉnh cầu đó. Ngay từ đầu, kẻ mà hắn vừa giết cũng đã van xin tha mạng cho đến tận hơi thở cuối cùng, nhưng kết cục vẫn chỉ là làm mồi cho chó.
Việc giết chết hai người phụ nữ và một tên gia nhân trên con đường núi vắng vẻ này đối với hắn dễ như trở bàn tay. Dù biết rõ điều đó, Erel vẫn chỉ có thể tuyệt vọng bám lấy hắn mà cầu xin. Thật trớ trêu, cô chẳng còn cách nào khác.
"Nếu ta để cô về..."
"Vâng?"
"Nếu ta thả cô đi, cô sẽ làm gì cho ta đây?"
Người đàn ông ấy đã lấy lại nụ cười hoài nghi vốn có, thản nhiên hỏi. Erel ngẩn người trong giây lát trước câu hỏi không ngờ tới, rồi mới thận trọng mở lời.
"Nếu là tiền bạc thì... ... "
"Nhìn ta giống kẻ túng thiếu lắm sao?"
Đôi mắt dao động của Erel quét qua bộ âu phục xa xỉ, những chiếc khuy măng sét đính kim cương nơi cổ tay và chiếc nhẫn vàng nặng trịch trên bàn tay hắn. Thành thực mà nói, trông hắn còn giàu có hơn cả bản thân cô tiểu thư quý tộc đây nữa.
"Vậy thì, ngài muốn điều gì... ... ."
"Chẳng lẽ ta lại phải tự mình nói ra sao? Cô mới là người phải đưa ra đề nghị từ vị thế của kẻ đang cầu xin chứ."
"Nếu ngài muốn, tôi có thể viết cho ngài một chứng thư tiến cử, nên nếu ngài để tôi về... ... ."
"Chứng thư sao? Cô bảo ta dùng nó để nhóm lửa à?"
Thật là một tình thế tiến thoái lưỡng nan. Tiếng của Louisa đang ngày một gần hơn, nhưng người đàn ông trước mặt cô lại giống như một bức tường băng giá, không hề có ý định rút lui.
Erel nhìn hắn mà không biết phải làm sao, rồi cô sớm nhận ra hắn đang trêu đùa mình. Đôi mắt hắn nhìn xuống Erel, người mà hắn đang chạm vào ngực và nở một nụ cười hiểm độc.
Hắn đang thưởng thức sự tuyệt vọng và những lời van xin khẩn thiết của cô như một món nhắm ngon lành.
'Ngay từ đầu hắn đã chẳng hề có ý định để mình về rồi!'
Khoảnh khắc nhận ra điều đó, trái tim đang đập loạn của cô bỗng chốc hẫng đi một nhịp. Đặc biệt là ký hiệu màu đỏ phía sau đầu hắn, hiển thị mức độ thiện cảm âm, khiến cô cảm thấy vô cùng nản lòng.
“…..Làm ơn."
Bàn tay Erel đang nắm cổ áo hắn dần buông lỏng. Nước mắt dâng đầy khóe mi khi cô hình dung ra thảm kịch sắp sửa ập đến.
"Làm ơn đừng động vào bất kỳ ai khác. Nếu ngài muốn giết, hãy cứ giết mình tôi thôi......."
Có lẽ hắn sẽ chấp nhận yêu cầu duy nhất này. Việc phi tang một cái xác chắc chắn sẽ dễ dàng hơn nhiều so với ba cái, và cũng chẳng để lại hậu họa gì.
"Ai nói là ta muốn giết cô?"
Câu trả lời vang lên bên tai khiến cô sững sờ. Quá đỗi ngạc nhiên, Erel phản xạ tự nhiên ngẩng đầu lên hỏi lại.
"Sao cơ?"
"Thật là nhảm nhí. Tại sao ta lại phải giết cô cơ chứ?"
Người đàn ông cười lên như thể đó là một chuyện nực cười nhất trần đời, nhưng lời nói thoát ra lại lạnh lùng vô cùng. Trái tim cô khẽ xao động trước lời khẳng định rằng hắn sẽ không giết mình. Dù cô biết thừa đó có thể là một mưu đồ để ném cô đi lần nữa và khiến cô tổn thương sâu sắc hơn.
"Tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý để chết rồi......."
Anh ta nheo mắt, lặp lại lời Erel vừa nói như thể đang nhấm nháp nó. Rồi hắn từ từ mỉm cười, nhìn cô qua hàng lông mi rung rinh như cánh bướm đỏ.
"Vậy thì từ giờ, mạng sống đó là của ta."
Tại sao câu chuyện lại xoay chuyển theo hướng này? Erel bị cuốn vào nhịp độ của hắn chỉ trong chớp mắt và hoàn toàn hoang mang. Nếu muốn tranh luận thì lẽ ra phải làm ngay bây giờ, nhưng cô quá sợ hãi người đàn ông trước mặt để có thể phản kháng.
"Con yêu của ta, con ở đâu? Trả lời ta đi... ... ."
Ngay lúc đó, tiếng khóc nức nở của Louisa vang lên ngay phía góc đường. Tim cô thắt lại khi giọng nói ngày một gần hơn.
Cô chợt lo sợ rằng Louisa có thể gặp bất hạnh nếu chạm trán người đàn ông này và không thể sống sót. Đôi mắt Erel mở to vì sợ hãi, nhìn lên hắn đầy khẩn thiết. Rồi đột nhiên, hắn cười khẩy, tóm lấy vai Erel và xoay người cô lại.
"Đi đi."
Lời nói cô hằng mong đợi cuối cùng cũng thốt ra từ môi hắn. Dù đã nhận được sự cho phép, Erel vẫn không thể cất bước tiến về phía trước.
'Hắn thực sự để mình về sao?'
Một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng, cô cảm thấy như thể mình đang ngây thơ chạy về phía mẹ để rồi bị đâm sau lưng mà không ai hay biết.
"Ta bảo đi đi cơ mà. Mau lên."
Người đàn ông mà cô vừa run rẩy quay lại nhìn vẫn đang mỉm cười rạng rỡ với cô. Dĩ nhiên, hắn là kẻ có thể cười như vậy ngay cả khi đang đâm sau lưng người khác, nhưng giờ đây cô chẳng còn đường lui nào. Cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tin vào lời hắn nói.
"Mẹ ơi! Con ở đây."
Trước khi Louisa kịp rẽ qua góc đường, Erel đã nhanh chóng chạy ra ngoài. Thật may mắn, chẳng có thứ gì bay tới găm vào lưng cô cả.
"Con yêu của ta!"
Gương mặt Louisa bừng sáng niềm vui khi nhìn thấy Erel đang chạy về phía mình. Người phụ nữ vốn luôn bước đi nhẹ nhàng với phong thái cao quý ấy, giờ đây đã cởi bỏ cả giày để chạy thật nhanh. Và như để chắc chắn rằng con gái mình vẫn ổn, bà ôm chặt cô vào lòng, cuống cuồng xoa lưng cô.
"Ôi ơn trời, cảm ơn Thần linh. Cảm ơn, cảm ơn ngài rất nhiều... ...!"
Gương mặt Louisa rạng rỡ hẳn lên khi nhận ra Erel không hề hấn gì. Nhưng niềm vui đó chỉ kéo dài trong chớp mắt, rồi những giọt nước mắt của sự nhẹ nhõm và hờn trách muộn màng bắt đầu tuôn rơi.
"Đồ sóc con tội nghiệp này! Con có biết ta đã lo lắng đến nhường nào không hả?!"
"Con xin lỗi, thưa mẹ."
"Tại sao con lại... đi lang thang như thế! Con không biết nơi này nguy hiểm thế nào cơ chứ!! Mẹ đã tưởng tim mình ngừng đập vì lo sợ có chuyện gì xảy ra với con rồi!!"
Louisa vừa nức nở vừa phát nhẹ vào tay Erel. Nhưng ngay cả cái phát tay đó cũng chẳng làm cô đau chút nào, khiến Erel cảm thấy có chút chạnh lòng.
Nếu họ là cha mẹ ruột của Rae Yeon thì sao nhỉ? Chắc chắn họ sẽ không đi tìm khi con gái biến mất, mà sẽ chỉ lẳng lặng về nhà, thầm cảm ơn vì cô đã tự mình rời đi. Nếu Rae Yeon có bằng cách nào đó quay về nhà, họ hẳn sẽ trưng ra bộ mặt thờ ơ và hỏi cô tại sao lại quay lại làm gì.
Đây là lần đầu tiên trong đời cô nhận được tình yêu thương nồng ấm đến thế. Vậy nên, dù biết đó chẳng phải là của mình, vòng ôm ấm áp này vẫn mang lại cảm giác vô cùng đặc biệt.
"Con thực sự xin lỗi vì đã khiến mẹ lo lắng. Vì thấy mẹ đi mãi không về nên con đã ra ngoài tìm mẹ và......."
Erel suýt nữa thì bật khóc, không thể nói tiếp được nữa. Khi hồi tưởng lại những sự kiện kinh hoàng vừa trải qua, những giọt nước mắt mà cô đã cố kìm nén cuối cùng cũng trào ra.
"Cả hai mẹ con ta đều bình an trở về là tốt rồi. Sao con lại khóc như đồ ngốc thế kia? Sẽ làm hỏng khuôn mặt xinh đẹp này mất."
Louisa thôi quở trách con gái và âu yếm lau mặt cho cô. Tình yêu cảm nhận được từ đầu ngón tay bà không khiến nước mắt cô ngừng rơi, mà trái lại còn tuôn trào nhiều hơn nữa.
"Ngoan nào, đừng khóc, công chúa của ta. Chúng ta về nhà thôi."
"Vâng. Mẹ con mình cùng về nhà thôi mẹ."
Erel lau đi những giọt lệ và mỉm cười với gương mặt đỏ bừng. Cô thấy thật nhẹ nhõm vì Louisa vẫn an toàn. Cô thực sự biết ơn vì có thể cùng bà ngồi trên xe ngựa để trở về nhà.
Thế nhưng, cô không thể ngăn được cảm giác nặng nề trong một góc tâm hồn.
Đó là bởi khuôn mặt của người đàn ông đó dường như đã bị khắc sâu vào phía sau đôi mắt cô.
'Chắc chắn hắn không đời nào để mình đi dễ dàng như vậy.'
Bản năng thầm thì lời cảnh báo, nhưng Erel cố gắng phớt lờ nó. Chiếc xe ngựa hướng về nhà vẫn xóc nảy như trước, nhưng cô không còn cảm thấy say xe nữa. Cô chỉ biết ơn vì mỗi vòng quay của bánh xe đang đưa cô rời xa cơn ác mộng và người đàn ông đáng sợ kia.
"Nhưng thưa mẹ, con có thể hỏi tại sao mẹ lại ở hiệu thuốc thảo dược lâu đến thế không ạ?"
Trên đường về, Erel đột nhiên tò mò hỏi.
"Đừng nhắc đến cái nơi vô lý đó nữa, con yêu."
Louisa, người vừa sực nhớ lại những gì mình đã trải qua, liền tỏ vẻ phẫn nộ. Bà cũng có lý do riêng cho việc chậm trễ của mình.
Dĩ nhiên, bà đã không đen đủi đến mức chạm trán quái vật ăn thịt người như Kitan trên đường đi. Bà và bác tài xế đã đi đúng đường, và thực sự có một hiệu thuốc ở đó.
Người thầy thuốc thảo dược đã vô cùng bối rối khi thấy Louisa và bác tài xế bất thình lình xông vào. Hắn cứ lóng ngóng tìm món đồ này đến món đồ khác để câu giờ. Louisa và bác tài xế dù rất sốt ruột và đã định rời đi, nhưng lại bị người thầy thuốc đó giữ chân lại bằng mọi cách.
Cứ như thể có điều gì đó mà họ không được phép nhìn thấy vậy.
"Hắn ta thật sự rất kỳ lạ! Hành động thì vô cùng khả nghi."
Louisa giận dữ nói rằng rõ ràng là chúng đang buôn lậu. Bà đã rất bất an cho con gái đang ở một mình trong xe ngựa, nhưng chẳng thể làm gì vì gã thầy thuốc cứ hành động như thể sắp lấy được hàng ra đến nơi rồi.
"Nếu ai đó nhìn thấy, hẳn họ sẽ nghĩ hắn đang chôn giấu thứ gì đó dưới cửa tiệm mất. Thật là nực cười hết sức!"
Louisa khẳng định chắc nịch rằng bà sẽ báo cảnh sát ngay khi trở về dinh thự. Nghe đến đây, Erel thở dài khi nhận ra mình phần nào hiểu được gã thầy thuốc đang cố giấu giếm điều gì.
'Hẳn là gã đó cùng hội cùng thuyền với tên kia!'
Gã thầy thuốc có lẽ là một trong những thuộc hạ của hắn, nên hẳn gã đã phải tuyệt vọng tìm cách trì hoãn thời gian vì sợ Louisa có thể bắt quả tang hắn đang "làm việc" trong cái kho gần đó.
'Mình không biết điều đó nên mới ra khỏi xe và chạm trán hắn ta.'
Khuôn mặt đã để cô đi, khi hắn bảo cô hãy đi, vẫn đang mỉm cười đầy ẩn ý. Điều đó càng khiến cô thấy sợ hãi hơn.
Erel run rẩy, tựa lưng vào ghế và nhắm mắt lại. Dù không còn say xe, cô vẫn muốn rũ bỏ những ký ức kinh hoàng ra khỏi đầu.
"Được rồi. Chắc con mệt lắm. Ngủ một chút đi, bé cưng."
Louisa nhẹ nhàng vỗ vai cô từ bên cạnh. Khi tập trung vào sự tiếp xúc êm ái đó, tâm trí cô bắt đầu thả lỏng và cô bắt đầu thấy buồn ngủ.
Erel ngáp một cái rồi sớm chìm vào giấc ngủ, nên cô không hề nhận ra ánh mắt lạnh lùng, sắc lẹm đang dõi theo mình phía sau chiếc xe ngựa.
-
"... ... Ngài thực sự sẽ để cô ta đi như vậy sao?"
Tên tâm phúc đang quan sát chiếc xe ngựa của Erel dần rời xa, lên tiếng hỏi. Ngay sau đó, người đàn ông tóc đỏ, Barkan, mỉm cười buồn bã và đưa ra chỉ thị bằng đầu ngón tay.
"Không. Hãy bám theo cô ta."
💬 Bình luận (0)