Truyện đã có bản truyện tranh (Manhwa) và có tag 18+. Bạn nào muốn đọc Manhwa có thể ghé LoppyToon đọc nhé!
-----------------------------------------------------------------------
Truyện được việt hóa bởi Dũng Sĩ Diệt Cáo
Bản dịch nếu có sai sót, xin hãy liên hệ qua fanpage!
-----------------------------------------------------------------------
Ngay khi Erel định gồng mình chịu đựng ánh nhìn của Beatrice, một thông báo hệ thống bất ngờ vang lên đầy ngẫu hứng.
[Độ hảo cảm của Beatrice tăng thêm 8 điểm.]
Erel ngẩn người trước sự gia tăng điểm thiện chí đột ngột này. Cùng lúc đó, Beatrice khẽ cụp mắt, thốt ra một lời xin lỗi.
"Tớ xin lỗi vì những lời đã nói lúc nãy."
"Hả?"
"Ý tớ là chuyện về Risevra ấy. Hẳn là lúc đó cậu đã lo lắng lắm rồi, vậy mà mình còn đổ thêm dầu vào lửa. Cho tớ xin lỗi nhé."
Lời xin lỗi không tưởng của Beatrice khiến Erel thoáng ngây dại. Nhưng vì nó mang lại cảm giác dễ chịu, Erel liền gật đầu đáp lại một cách chân thành.
"Không sao đâu mà. Chắc cậu cũng vì lo cho tớ nên mới nói vậy thôi."
Beatrice quay mặt đi nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng nói khô khốc nhưng lại ẩn chứa một ý tứ sâu xa khó lòng ngó lơ.
"Nhưng cậu phải nhớ kỹ điều này: Lũ Masaka không coi Risevra là con người đâu. Đó là sự thật đấy."
"Cậu nói vậy là ý gì?"
Cảm nhận được điều gì đó khác thường trong tông giọng của Beatrice, Erel gặng hỏi. Beatrice chỉ khẽ mỉm cười rồi xua tay lảng tránh.
"À, không có gì đâu. Không phải Masaka nào cũng thế cả. Chắc chắn cũng sẽ có người tử tế, đúng không?"
"...Rốt cuộc là cậu muốn nói điều gì?"
Erel cảm thấy lời nói và hành vi thất thường của Beatrice thật kỳ quặc nên đã thúc ép cô bạn một câu trả lời rõ ràng hơn. Nhưng thay vì đáp lại, Beatrice bỗng im lặng, chìm sâu vào dòng suy nghĩ riêng. Thế rồi, chẳng vì đâu, cô ta lại nhắc đến một người vốn chẳng có mặt tại đây.
"Rel này, cậu còn nhớ em trai tớ không?"
"Sao cơ?"
Tại sao Beatrice lại đột ngột nhắc đến em trai mình? Cuộc trò chuyện nhảy vọt một cách loạn xạ đến mức Erel cảm thấy đầu mình bắt đầu đau nhức.
Erel rất muốn hỏi xem Beatrice đang ám chỉ điều gì, nhưng giờ không phải lúc để đào sâu.
Nếu "Erel thật" từng bàn luận chuyện gì đó với Beatrice trước đây, việc hỏi sai một câu rất có thể sẽ khơi dậy sự nghi ngờ.
"Chắc là cậu không nhớ rồi. Dẫu sao thì cậu cũng mới chỉ gặp nó đúng một lần khi chúng ta còn bé."
May mắn thay, Beatrice đã hiểu sai sự im lặng của Erel và chỉ nhún vai cho qua. Và cứ thế, câu chuyện về cậu em trai kết thúc nhanh chóng như khi nó bắt đầu.
"Chúng ta đến nơi rồi. Xem ra hôm nay đường khá thông thoáng."
Beatrice chuyển chủ đề rất đúng lúc khi nhìn ra bên ngoài. Quả nhiên, cỗ xe ngựa đã dừng lại giữa khu chợ sầm uất.
"Xuống thôi nào."
Ngay khi người đánh xe mở cửa, Beatrice đã nhảy phóc xuống. Cô ta hất cằm nhìn Erel với vẻ kiêu kỳ vốn có.
"Chẳng phải cậu bảo cần phải nhanh chóng về nhà sao? Đi thôi."
"...Phải."
Erel không thể rũ bỏ cảm giác mình đang bị Beatrice dắt mũi, điều này khiến cô thấy bất an. Nhưng nếu muốn sớm cắt đuôi cô ta, cô đành phải nghe theo và bước xuống xe thật nhanh.
Thật may, tiệm mũ không nằm quá xa. Sau khi rẽ vào một góc khuất trên con đường chính, họ nhìn thấy một tấm biển màu xanh bạc hà được viền vàng lấp lánh đầy sang trọng.
"Cậu thấy sao? Đẹp chứ hả?"
Beatrice, người đã lao thẳng đến cửa kính trưng bày, quay lại nhìn Erel với nụ cười đầy đắc ý. Erel nhìn theo ánh mắt cô ta vào tủ kính và không khỏi bị hớp hồn.
"Chà..."
Những chiếc mũ ở đây thực sự là những tác phẩm nghệ thuật.
Những chiếc mũ rộng vành với tông màu trắng, xanh lục đậm và hồng nhạt được đính kết tinh xảo bằng đá quý, lông vũ, ren, hoa cỏ và ruy băng theo những hoa văn cực kỳ duyên dáng.
Màu sắc rực rỡ và những món đồ trang trí lộng lẫy ấy mang lại một vẻ đẹp gần như choáng ngợp. Cuối cùng thì Erel cũng hiểu tại sao Beatrice lại khăng khăng đòi đến đây cho bằng được.
"Thấy chưa? Tớ biết ngay là cậu sẽ thích mà. Đúng gu của cậu luôn, phải không?"
Beatrice khúc khích cười đầy mãn nguyện khi thấy đôi mắt Erel sáng rực lên. Cô ta nhẹ nhàng đẩy lưng Erel.
"Nào, vào trong thôi."
Chẳng lẽ chỉ là do cô tưởng tượng sao? Erel cảm thấy bàn tay Beatrice đang dồn một lực mạnh bất thường khi đẩy cô về phía trước. Dù thấy kỳ lạ, cô vẫn bước chân vào tiệm mũ.
Kính coong—
Tiếng chuông cửa trong trẻo vang lên, cùng lúc đó hương nến thơm thanh nhã lan tỏa khắp không gian. Nhưng lạ thay, chẳng thấy bóng dáng nhân viên nào ra chào đón.
"Họ đóng cửa rồi sao?"
"Không đời nào. Chúng ta đã đặt chỗ trước rồi mà, cậu không nhớ à?"
Beatrice khẳng định chắc nịch rồi sải bước vào sâu hơn, thản nhiên thả mình xuống chiếc sofa ở sảnh chính và vắt chéo chân đầy quý phái.
"Có ai ở đây không?"
Giọng nói sắc lẹm của cô ta vang vọng khắp cửa hàng, nhưng đáp lại vẫn chỉ là sự im lặng.
"...Thật vô lý."
Beatrice lẩm bẩm một mình, đưa mắt nhìn quanh cửa tiệm tĩnh lặng đến rợn người. Thế rồi cô ta đứng dậy, bắt đầu lục lọi mọi ngóc ngách của cửa hàng, như thể không cam lòng nếu không tận mắt thấy ai đó.
Trong lúc Beatrice đi loanh quanh, Erel đã xem xong những chiếc mũ và bắt đầu muốn quay về nhà. Cô đứng chờ vẩn vơ, hy vọng Beatrice sẽ sớm bỏ cuộc, nhưng mãi không thấy bạn mình quay lại, Erel đành miễn cưỡng tiến sâu vào bên trong tiệm.
"Beatrice?"
Không có tiếng đáp lại. Đến lúc này, Erel bắt đầu thấy hơi lo lắng. Cô bước dọc theo hành lang dài và hẹp của cửa hàng, tiến về phía cuối.
Khu vực này vốn dành riêng cho nhân viên, khách hàng không được phép vào. Nhưng vì chẳng có ai ngăn cản, Erel vẫn tiếp tục bước tới.
"Cậu đâu rồi, Beatrice?"
Sau khi đi ngang qua kho hàng lớn và phòng thay đồ của nhân viên, cuối cùng cô cũng thấy phòng chứa đồ ở cuối dãy hành lang. Beatrice đang đứng chết trân ở đó.
"Có chuyện gì vậy?"
Erel tiến lại gần nhưng rồi cũng lập tức sững sờ khi nghe thấy những âm thanh quái dị phát ra từ cánh cửa phòng chứa đồ đang hé mở, ngay trước mũi đôi giày đỏ thẫm của Beatrice.
Âm thanh đó thật kỳ quái, hệt như thứ gì đó ướt át đang đập bồm bộp vào vũng nước dính nhớp, hay tiếng lóp nhóp khi nhào nặn bùn đặc.
Đó là loại âm thanh mà người ta có thể dễ dàng ngó lơ như một tiếng động nền thông thường, chẳng có gì đáng báo động.
Nhưng vấn đề thực sự nằm ở tiếng gầm gừ xen lẫn giữa những tiếng đập ướt át đó. Thứ gì đó sau cánh cửa đang gầm gừ thô ráp, thi thoảng lại vang lên tiếng nhai nhóp nhép, hệt như một con thú hoang đang xé xác thịt sống.
"Re-Rel..."
Giọng Beatrice run rẩy, chỉ còn là một tiếng thì thào đứt quãng. Từ vị trí đó, cô ta chỉ vừa đủ để nhìn thấy bên trong phòng chứa đồ, nghĩa là cô ta đã chứng kiến một cảnh tượng kinh hoàng. Nước mắt lã chã rơi trên gương mặt, đôi môi cô ta run lẩy bẩy không ngừng.
"Ki...tan."
Khoảnh khắc Erel nhận ra cái tên vừa thoát ra từ đôi môi không còn chút huyết sắc của Beatrice, một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng cô. Theo bản năng, cô lấy một tay che miệng và lùi lại phía sau.
'Ôi Chúa ơi.'
Chuyện này không thể là thật được. Một con Kitan đang ở đây, ngay trong cửa hàng này sao?
Chính lúc đó, Erel cuối cùng đã hiểu ra. Tại sao tiệm mũ của quý bà Drikki không có lấy một bóng người. Và... chính xác thì con Kitan đang say sưa đánh chén thứ gì sau cánh cửa sắt kia.
Kitan, loài quái vật ăn thịt người chỉ tồn tại trong thế giới của 'Salvation'.
Theo truyền thuyết, ác thần Avihushan đã đố kỵ với vị thần Ha Shiva được muôn người kính trọng. Vì vậy, để hủy diệt thứ mà Ha Shiva trân quý nhất, loài người, Avihushan đã tạo ra Kitan.
Lớp da của chúng cứng như sắt, gươm giáo hay cung tên đều không thể xuyên thủng, còn hàm răng và móng vuốt sắc nhọn có thể xé nát áo giáp như xé giấy. Chỉ cần một con Kitan cũng đủ sức quét sạch cả một ngôi làng trong một đêm duy nhất.
Và giờ đây, một trong những sinh vật đó đang nấp sau cánh cửa kia, gặm nhấm những gì rất có thể là thi thể của nhân viên tiệm mũ.
'Chuyện này thật vô lý.'
Tâm trí Erel quay cuồng trong cơn chấn động. Đây là khu chợ sầm uất, bên trong một tiệm mũ lừng danh. Làm thế nào một con Kitan vốn chỉ xuất hiện ở vùng biên thùy lại có thể mò vào tận đây?
Chuyện này thật phi lý, hoàn toàn điên rồ. Thế nhưng mùi hôi thối nồng nặc và tiếng gầm gừ hung tợn lọt qua khe cửa là bằng chứng không thể chối cãi.
Gừ... khịt... gừ…
Khi Erel vẫn còn đứng chôn chân tại chỗ, tiếng gặm nhấm bên trong đột ngột dừng lại. Những bước chân nặng nề tiến dần về phía cửa, tiếp đó là tiếng khịt mũi như thể con quái vật đang cố đánh hơi con mồi mới. Một sự im lặng đến rợn người bao trùm. Thế rồi, nó bị xé toạc bởi một tiếng gầm vang dội, đầy ác ý, đập mạnh vào màng nhĩ Erel.
"Raaaaagh!!!"
Trước sự ngỡ ngàng của Erel, Beatrice là người phản ứng trước nhất. Dù ban nãy còn tê liệt vì sợ hãi, giờ đây cô ta lại lao mình đập mạnh vào cánh cửa với tốc độ nhanh như chớp. Cánh cửa đang hé mở bị đóng sầm lại với một tiếng "rầm" khô khốc, chặn đứng con Kitan lại trong gang tấc.
"Nhanh lên, nhanh lên!!"
Erel không cần đợi đến lần nhắc thứ hai. Cơ thể cô chuyển động theo bản năng, lao tới xoay tay nắm cửa và khóa chặt chốt phía trên.
Cạch! một tiếng sắc lẹm, cửa đã khóa, Beatrice lảo đảo lùi lại rồi ngã quỵ xuống sàn. Gần như ngay lập tức, một tiếng va chạm kinh thiên động địa vang lên.
Rầm!
Erel phản xạ bịt chặt tai lại, gương mặt cô cắt không còn giọt máu. Đây không đơn thuần là tiếng một con thú đập vào cửa, cảm giác như có cả một chiếc xe tải vừa húc thẳng vào cánh cổng sắt vậy.
Erel phản xạ bịt chặt tai lại, gương mặt tái mét. Đây không chỉ là tiếng của một loài thú hoang đang lồng lộn, nó giống như sức mạnh của một khối thép khổng lồ đâm sầm vào cửa sắt.
Thật là một phép màu khi Beatrice đã kịp rời khỏi cánh cửa. Nếu không, cú tông đó có thể đã hất văng cô ta đi xa, khiến cô ta gãy xương hoặc tệ hơn là mất mạng.
Việc đối mặt với một con Kitan ở cự ly gần thế này, chỉ cách nhau một lớp cửa, khiến Erel thực sự thấu hiểu điều mà cô chưa từng cảm nhận được khi nhìn qua màn hình máy tính: vì sao những sinh vật này lại bị coi là tai ương của nhân loại.
[Ting! Nhiệm vụ phụ 'Tôi không muốn chết ở đây!' đã được kích hoạt.]
[Nhiệm vụ phụ 'Tôi không muốn chết ở đây!': Trốn thoát khỏi con Kitan đã xâm nhập vào tiệm mũ mà không bị mất mạng. Phần thưởng ngẫu nhiên sẽ được trao khi hoàn thành nhiệm vụ.{
Khi cô vẫn còn đang ngơ ngẩn, một cửa sổ nhiệm vụ đột nhiên hiện ra trước mắt.
'Lại cái gì nữa đây?'
Như thể các nhiệm vụ chính tuyến chưa đủ làm khổ cô, giờ lại đến lượt nhiệm vụ phụ. Kẻ nào đứng sau những nhiệm vụ này, và mục đích của chúng là gì?
Nhưng đây không phải lúc để suy ngẫm. Con Kitan, điên tiết vì để sổng mất con mồi, đang ngày càng trở nên cuồng loạn sau cánh cửa.
Keng! Gừ! Khè khè!!!
Lúc đầu sinh vật đó có vẻ bối rối khi cánh cửa bị đóng sầm, nhưng giờ cơn giận của nó đang bốc cao theo từng giây.
Rầm! Xoảng!
Sau mỗi cú húc của con Kitan, cánh cửa sắt dày bị móp méo thấy rõ. Rõ ràng nó sẽ không trụ được lâu nữa. Nếu thứ đó thoát ra, cơ hội sống sót của Erel và Beatrice coi như bằng không.
💬 Bình luận (0)