————————————————————
Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ
Chương: 10
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
“Đừng bước qua bên này.”
Hắn xếp các vật phẩm xung quanh thành một hàng cao để tạo vách ngăn tạm thời rồi đẩy cô sang phía bên kia. Làm vậy là để nếu lỡ hắn có mất đi ý thức, cô sẽ có thêm thời gian để chạy trốn. Yoo Yeon dù chẳng mấy hài lòng nhưng cũng không thể bẻ gãy được sự cứng đầu của hắn.
Đêm xuống, ngay cả chút ánh sáng leo lét hắt qua khe cửa cũng biến mất, bên trong tòa nhà tối om đến mức không nhìn thấy nổi bàn tay mình. Cả hai trải áo khoác xuống sàn nhà cứng nhắc rồi nằm xuống, đôi mắt cứ thế chớp chớp nhìn vào hư không. Giữa đêm đen không chút buồn ngủ, họ biết đối phương vẫn còn thức nhưng chẳng ai cất lời. Bởi lẽ, việc đối mặt với những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu lúc này đã là quá sức.
Sàn nhà cứng và lạnh lẽo, thể lực cũng đã chạm mức giới hạn. Nằm mãi một tư thế thấy người ê ẩm, cô vừa xoay người lại thì bắt gặp đôi mắt vàng rực đang sáng quắc lên sau những chướng ngại vật xếp lộn xộn. Yoo Yeon giật thót mình, đưa tay vuốt ngực.
“Phù... cậu làm gì thế?”
“Tôi đang nhìn chị.”
“Thì đấy, tôi hỏi là sao cậu lại nhìn?”
“Chỉ là thói quen thôi.”
Yoo Yeon cười một cách bất lực, khẽ lắc đầu. Ngay sau đó, từ phía bên kia cũng vang lên tiếng cười nhạt.
“Cái thói quen quái đản gì vậy chứ. Mà tối đen như hũ nút thế này, cậu thấy cái gì mà nhìn?”
“Thấy chứ.”
“Hả?”
Thông qua đôi mắt cứ hiện ra rồi lại biến mất, cô biết hắn đang chớp mắt.
“Lúc nãy vì hoảng loạn nên tôi không nhận ra, nhưng từ một khoảnh khắc nào đó, tôi thấy mình nhìn rất rõ mặt chị. Nhất là gương mặt lúc chị khóc, nó in đậm trong tâm trí tôi...”
“Đây là mấy ngón?”
Yoo Yeon giơ ngón tay ra hỏi.
“Hai ngón.”
“Còn đây?”
“Bốn ngón.”
Hắn trả lời không chút do dự. Có vẻ việc hắn nhìn rõ không phải là nói dối.
“Đây cũng là triệu chứng lây nhiễm sao?”
“Chắc vậy. Vì đó là thứ duy nhất thay đổi mà. Nhưng mà, nếu nhìn rõ hết mọi thứ... thì cậu ở bên đó với tận hai cái xác, cậu thấy ổn không đấy?”
Bên phía Ryung có một xác zombie họ vừa xử lý và một xác người đang phân hủy. Đương nhiên, hắn chọn bên đó là để nhường chỗ sạch sẽ cho cô. Ryung khịt mũi như thể thấy sự lo lắng của Yoo Yeon thật buồn cười.
“Bản thân tôi cũng chẳng khác gì cái xác chết, coi như là bạn bè cả thôi mà.”
“Sao cậu lại là xác chết chứ. Cậu vẫn còn sống mà... Tim vẫn đập, vẫn thở, vẫn nói chuyện được. Cậu vẫn là một nửa con người.”
“Đó là lời an ủi đấy à?”
Câu hỏi của hắn làm cô bật cười. Trong tình cảnh này mà vẫn có thể cười được, cô cảm thấy mình như cũng phát điên mất rồi.
“Xin lỗi, vốn dĩ tôi không giỏi an ủi người khác lắm.”
“Chính cái đó mới là nét quyến rũ của chị, nên không sao đâu.”
Yoo Yeon - người vốn dị ứng với những lời khen ngợi - định xoay người nằm lại thì một giọng nói khẩn thiết vang lên.
“Chị cứ nằm thế được không?”
“Sao vậy?”
“Vì tôi muốn nhìn chị.”
“Cậu... mấy lời đó lúc nào cũng nói ra được một cách thản nhiên như vậy...”
“Thú thật là, lúc nãy tôi đã sợ lắm...”
“...”
“Bây giờ thực sự vẫn còn thấy sợ.”
Dù luôn bao bọc bằng sự cợt nhả, nhưng ẩn sâu bên dưới là nỗi bất an và sợ hãi. Cả hai vô thức dùng những lời lẽ nhẹ nhàng để che đậy điều đó, nhưng chẳng mấy chốc đã chạm đến giới hạn. Bầu không khí trở nên trĩu nặng, Yoo Yeon thở hắt ra một hơi vốn đã kìm nén bấy lâu.
“Vì sao? Sợ sẽ chết à? Hay sợ sẽ biến thành zombie?”
Từ lúc nào đó, đôi mắt vàng rực rỡ trong bóng tối không hề biến mất. Điều đó có nghĩa là hắn đang nhìn cô mà không hề chớp mắt.
“Với tôi thì hai cái đó ý nghĩa như nhau thôi. Vì cả hai đều khiến tôi không được nhìn thấy chị nữa.”
“...”
“Những thứ khác tôi chẳng sợ, chỉ sợ mỗi điều đó thôi.”
“...”
“Nên tôi muốn nhìn chị thật nhiều. Vì không biết lúc nào sợi dây này sẽ đứt.”
Đôi mắt tỏa sáng giữa màn đêm như một ngọn đèn nơi cuối đường hầm khiến cô vô thức muốn nắm lấy. Một niềm hy vọng mơ hồ trỗi dậy, rằng nếu đi đến tận cùng con đường tối tăm này, biết đâu sẽ thấy ánh sáng.
Đối với Yoo Yeon, hắn luôn là một sự tồn tại như thế. Một niềm hạnh phúc mà cô luôn cố tình ngó lơ vì sợ rằng chạm vào sẽ làm nó vụt tắt. Chỉ đến khi đứng trước nguy cơ đánh mất ánh sáng ấy hoàn toàn, cô mới có đủ dũng khí để đưa tay ra.
“Được thôi, tôi cũng phải nhìn cậu thật kỹ mới được. Để không bao giờ quên.”
“Nhưng chị có nhìn thấy tôi đâu.”
“Thấy chứ. Mắt cậu cứ sáng rực lên thế kia cơ mà.”
A, hắn thốt lên một tiếng rồi đôi mắt đột ngột trốn biệt vào đâu đó. Yoo Yeon bỗng chốc mất đi ngọn hải đăng chỉ đường, ánh mắt cô lạc lõng giữa hư không.
“Gì thế? Cậu nhắm mắt lại à?”
“...Trông gớm lắm đúng không?”
“Cái gì?”
“Chị... cực kỳ ghét zombie mà.”
“...”
Hình ảnh Ryung - kẻ thường xuyên nháy mắt đầy tinh quái mỗi khi chạm mắt cô - nay lại như thế này thật quá xa lạ. Sự tự tin vốn luôn ngút trời của hắn giờ đây như lún sâu xuống đất, đâm xuyên qua trái tim cô. Cô biết rõ người khiến hắn trở nên như vậy không ai khác chính là mình, nên một cảm giác tội lỗi bỗng trào dâng.
“Không sao đâu, mở mắt ra đi.”
“Đừng nhìn tôi. Tôi cũng chẳng biết giờ mình trông thế nào nên không tự tin lắm.”
“Trông thế nào được nữa, trông như zombie chứ sao.”
“...Hức.”
Tiếng nấc nghẹn cho thấy hắn đã vùi mặt vào đâu đó. Yoo Yeon nhận ra mình lỡ lời, vội vàng tìm cách chữa cháy.
“Nhưng mà, cũng không tệ đâu. Màu mắt cậu màu vàng, khác hẳn với bọn zombie khác, trông độc lạ lắm.”
“Thôi đi, trở thành một con zombie độc lạ thì để làm gì chứ...”
“Thì... dù sao cũng là con zombie đẹp trai nhất trong đám zombie còn gì.”
“Đẹp trai nhất đám zombie thì dùng vào việc gì được cơ chứ...!”
Vốn dĩ chẳng có khiếu nói năng dịu dàng, cuối cùng kế hoạch dỗ dành của cô đã thất bại hoàn thảm. Trong bóng tối vang lên tiếng sụt sịt như thể hắn đang khóc thật. Việc ngoại hình thay đổi lại là chuyện đáng buồn đến mức phải bật khóc sao? Với một người đã lâu lắm rồi không nhìn vào gương như Yoo Yeon, cô thực sự không thể thấu hiểu nổi. Chẳng phải chỉ cần tinh thần vẫn tỉnh táo thì cậu vẫn là chính cậu đó sao.
“Hức... Lúc tôi còn bình thường chị còn chẳng thèm đoái hoài... Giờ trông tôi thế này, chắc chị ghét... ghét cay ghét đắng tôi rồi đúng không...?”
“...Mẹ kiếp?”
Hóa ra chuyện này cũng là tại cô. Trước lời chửi thề đầy hung hãn mà cô vô tình thốt ra, Ryung thu mình lại như rùa rụt cổ, đến cả tiếng thở cũng cố giấu đi. Trông hắn như thể đang muốn tự xóa sổ bản thân khỏi thế giới này vậy. Cô bực bội vuốt tóc, thở hắt ra một hơi dài.
“Cậu từ bao giờ lại biết nhìn sắc mặt tôi mà nói yêu đương thế hả? Gì mà tình yêu là ích kỷ chứ. Nếu yêu là để cậu thấy hạnh phúc thì cứ tiếp tục như thế đi.”
“...Nhưng tôi không muốn bị chị ghét.”
“Cậu tự tin là bấy lâu nay cậu không bị tôi ghét chắc?”
“Vâng...”
Thật ngoài dự đoán. Cô cứ ngỡ mình luôn xua đuổi hắn, hóa ra hắn lại không nghĩ vậy sao?
“Dựa vào đâu mà cậu nói thế?”
“Vì chị đã cười với tôi rất nhiều. Dù chỉ là những nụ cười mỉm.”
Nghĩ lại thì, đúng là cô đã cười rất nhiều vì cạn lời trước hắn. Vì hắn luôn hành động như một tên dở hơi, vì những biểu cảm lộ liễu của hắn trông rất buồn cười, vì một gã to lớn như hắn lại cứ như đứa trẻ khi ở bên cô trông cũng khá đáng yêu...
‘Đội trưởng!’
Từng thước phim ký ức lướt qua tâm trí khiến cô bật ra một tiếng cười khẽ. Dường như phản ứng lại âm thanh đó, kẻ đang lẩn trốn lại lững thững hiện ra.
“Ừ, đúng là vậy.”
“...”
“Nhờ có cậu mà tôi đã cười rất nhiều. Ngay cả bây giờ cũng vậy...”
“...”
“Thế thì được rồi còn gì? Với tôi thì cậu của lúc đó hay cậu của bây giờ, vẫn đều là Heo Ryung mà thôi.”
Có vẻ câu trả lời này khá ổn, đôi mắt hắn không còn biến mất nữa mà nhìn thẳng vào cô. Cô mỉm cười đầy ý tứ rồi nhướng mày một cái. Thế nhưng không hiểu sao hắn lại biến mất một lần nữa, kèm theo đó là tiếng rên rỉ đau đớn.
Chẳng lẽ...
“Heo Ryung! Cậu...”
Ngay khoảnh khắc Yoo Yeon bật dậy.
“Tim tôi như sắp nổ tung rồi...”
“Chẳng lẽ sự lây nhiễm...”
Cô cuống cuồng bật đèn pin trên súng soi vào hắn. Hắn đang nhắm nghiền mắt, tay ôm chặt lấy ngực. Đôi hàng mi run rẩy trông có vẻ rất đau đớn.
“Cậu, không sao...”
“Tôi rất dễ bị cảm động bởi những lời nói như thế đấy.”
“...Cái gì?”
“Nếu không định cưới tôi thì đừng có mà quyến rũ tôi như vậy.”
Hắn ngọ nguậy đôi chân, phát ra tiếng rên rỉ. Không thể kết nối lời nói và triệu chứng của hắn, cô hỏi lại.
“Cậu... đau ở đâu à?”
“Cái đó của tôi...”
Đúng là không nên hỏi. Zombie mà cũng cương cứng được sao, không, quan trọng hơn là trong tình cảnh này hắn lại phản ứng với cái gì cơ chứ? Nhận được thông tin dư thừa không mong muốn, cô bình thản tắt đèn rồi nằm lại chỗ cũ.
Cái tên điên này dù có biến thành zombie thì vẫn cứ là một tên điên.
Thế nhưng, sự thật rằng chẳng có gì thay đổi lại chính là niềm an ủi lớn nhất đối với cô ngay lúc này.
Yoo Yeon vô thức nhớ lại hình ảnh hạ bộ của hắn mà cô vừa nhìn thấy trong tích tắc. Chiếc quần căng phồng như muốn nổ tung, trông cứ như có một thanh sắt được nhét vào bên trong vậy. Chẳng hiểu sao vùng bụng dưới của cô lại thấy râm ran, và một luồng điện xẹt qua sau gáy.
Hắn im lặng khiến bầu không khí rơi vào tĩnh lặng một hồi lâu. Người không chịu nổi sự im lặng kéo dài lại chính là Yoo Yeon. Bởi lẽ cô luôn thấy bất an rằng nhỡ đâu có chuyện gì đó xảy ra với hắn.
“Này.”
“...Đừng có bắt chuyện với tôi. Tôi quên mất mình đang hát Quốc ca đến đoạn nào rồi.”
“Này.”
“Mẹ kiếp, đường đến sông Amnok sao mà xa thế...”
“Này.”
“Phù... gì thế chị?”
Sau nhiều lần gọi, cuối cùng hắn cũng đáp lại với giọng điệu bực bội như thể vừa xua tan được những tạp niệm.
“Nếu... ngày mai khi mặt trời mọc mà cậu và tôi vẫn thế này, thì chúng ta hãy cùng nhau quay về sở chỉ huy đi.”
“Sở chỉ huy... tôi có thể quay về đó sao?”
Nỗi lo lắng của hắn không phải là vô căn cứ. Theo quy tắc, zombie bắt buộc phải bị tiêu diệt, và dù hắn vẫn còn tỉnh táo nhưng ngoại hình của hắn hoàn toàn là một con zombie. Nếu may mắn được chấp nhận, có lẽ hắn sẽ phải sống cả đời trong phòng thí nghiệm như một vật mẫu nghiên cứu.
“Đừng lo lắng quá. Tôi sẽ nói khéo với cấp trên...”
“Tôi không lo cho mình, tôi đang lo cho chị đấy.”
Cũng đúng, việc báo cáo sai sự thật và vi phạm quy tắc bấy lâu nay đã là lý do quá đủ để cô bị trục xuất rồi.
“Chuyện đó thì ngày mai tính sau...”
“Tôi vốn định coi như không biết, nhưng chuyện đã đến nước này thì cứ thành thật với nhau đi.”
Chất giọng trầm thấp vang vọng trong không khí đêm lạnh lẽo. Ngay khi một cảm giác căng thẳng không tên khiến đầu ngón chân cô tê dại, Ryung bất ngờ tiết lộ một chuyện không ngờ tới.
“Tôi biết chị đang lấy trộm tài liệu từ phòng nghiên cứu.”
💬 Bình luận (0)