————————————————————
Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ
Chương: 8
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
“Chị!”
Khoảng cách quá gần để có thể nhắm bắn. Nhận ra tình hình, Ryung lao mình vào giữa cô và thực thể không xác định kia. Những tiếng súng chát chúa vang lên liên tiếp, cùng lúc đó Yoo Yeon ngã nhào xuống đất.
Tiếng va chạm khiến đầu óc cô ong ong, cô rên rỉ rồi lập tức quờ quạng trong bóng tối tìm khẩu súng bị rơi. Cô vội vàng bật đèn pin để kiểm tra tình hình. Ở cuối luồng sáng mảnh khẻ, hắn đang đối đầu với con zombie, ngăn cách giữa cả hai chỉ là một khẩu súng.
“Ư... cái thằng chó này...”
Con zombie dường như hiểu được cấu tạo của khẩu súng, nó tóm lấy họng súng đẩy sang hướng khác rồi nhe nanh chực vồ tới. Tình hình đang rất bất lợi. Xét về sức mạnh thuần túy, zombie thường áp đảo hoàn toàn. Đúng như dự đoán, cánh tay hắn run rẩy bần bật, đôi chân đang trụ vững cũng dần bị đẩy lùi về phía sau.
Bình tĩnh lại, làm ơn...
Ngay khi phát hiện mục tiêu, cô lập tức nhắm vào đầu con zombie, nhưng đôi bàn tay cô lại run rẩy khiến điểm ngắm bị lệch đi. Đầu của Ryung và con quái vật đang ở quá gần nhau, đòi hỏi một phát bắn cực kỳ bình tĩnh và chính xác, nhưng có lẽ do cú ngã lúc nãy mà tầm nhìn của cô bị nhòe đi, không thể tự tin bóp cò. Đúng lúc đó, giọng nói của Ryung vang lên.
“Chị. Tôi sẽ giữ chân nó, chị mau chạy khỏi đây đi.”
“...”
“Ra ngoài rồi khóa cửa lại đi. Làm ơn... Nhanh lên.”
Giọng hắn run lên vì kiệt sức.
Cô ghét điều này. Thay vì hét lên hỏi tại sao cô còn chưa bắn, hắn lại cố bảo vệ cô, và cô căm ghét điều đó vô cùng. Nó khiến cô cảm thấy mình không phải là một đồng đội đáng tin cậy. Cảm giác như sự bất tài của mình đã giết chết đồng đội. Cảm giác như cả cuộc đời nỗ lực sinh tồn bấy lâu nay của cô đang bị phủ nhận.
“Câm miệng, giữ cho chắc vào.”
Yoo Yeon dùng khẩu súng làm điểm tựa, gượng dậy cái cơ thể đang loạng choạng. Cô lao thẳng tới, gí họng súng vào đầu con zombie rồi bóp cò. Đoàng! Luồng không khí dao động tạo nên một tiếng nổ kinh thiên động địa.
Điểm yếu duy nhất của zombie là cái đầu. Chỉ khi não bộ bị phá hủy, chúng mới thực sự chết hẳn. Vì đó là một phát bắn không thể trượt, Ryung cũng thở phào nhẹ nhõm và thả lỏng sức lực. Thế nhưng ngay khoảnh khắc đó, đôi mắt của con zombie bị trúng đạn bỗng đảo liên hồi, rồi nó lại một lần nữa lao vào Ryung.
“Ư...”
Ryung lại dùng súng chặn con zombie lại, một cuộc đối đầu khác lại diễn ra.
“Con quái này, sao lại...”
Yoo Yeon kinh hãi tiếp tục nổ súng vào đầu nó. Dù vài viên đạn đã găm vào trán, con zombie vẫn không chết. Chuyện này không thể nào xảy ra được. Trong lúc đầu óc trắng xóa, điều duy nhất cô có thể làm là tiếp tục bóp cò.
Cuộc giằng co đầy mồ hôi lạnh chỉ kết thúc khi Yoo Yeon gần như hết sạch đạn. Con zombie với cái đầu nát bét như tổ ong cuối cùng cũng đổ gục xuống sàn. Não bộ bị thổi bay một nửa, đầu của nó trông thảm hại như một quả óc chó bị nghiền nát.
Đúng lúc đó, từ phía sau cánh cửa, tiếng gầm gừ của zombie lờ mờ vang lên. Ryung nghe thấy liền vội vàng đóng cửa lại. Yoo Yeon vẫn cảnh giác quan sát động tĩnh của con zombie cho đến giây phút cuối cùng.
Khi chắc chắn nó đã chết, sức nặng của khẩu súng mới đè nặng lên tay cô, và cơn hưng phấn dần lắng xuống. Cùng với sự căng thẳng tan biến, đôi chân cô cũng rã rời, cô ngồi bệt xuống sàn và thở dốc một hồi lâu. Trái tim đang đập loạn xạ đau nhói, mồ hôi lạnh thấm đẫm cả lưng và trán. Dù vừa trải qua một phen kinh hoàng, nhưng có vẻ tình hình tạm thời đã ổn thỏa.
“Ha... Rốt cuộc thứ này là cái gì chứ? Rõ ràng là zombie nhưng...”
Yoo Yeon nhìn vào phía sau đầu của con zombie đã ngã xuống rồi bật đèn pin tìm Ryung khi không thấy hắn trả lời. Hắn đang đứng đờ đẫn trong bóng tối không hiểu vì sao. Đáng lẽ sau khi dốc hết sức giữ chân con zombie, hắn phải kiệt sức lắm chứ. Hơn nữa, việc hắn im lặng thay vì rối rít hỏi han tình hình của cô như mọi khi thật sự rất kỳ lạ.
“Heo Ryung.”
Nghe cô gọi tên, hắn đang đứng ngẩn ngơ bỗng khẽ bật cười.
“Haha... Làm sao bây giờ, chị.”
Hắn quay đầu lại, nở một nụ cười gượng gạo. Không, nếu gọi đó là nụ cười thì cũng không đúng, đó là một biểu cảm quái dị không thể diễn tả bằng lời vì nó chứa đựng quá nhiều cảm xúc hỗn độn. Ngay khi Yoo Yeon cảm nhận được một điềm báo chẳng lành, Ryung xắn tay áo lên cho cô thấy.
“Cậu...”
Gương mặt Yoo Yeon cắt không còn giọt máu.
“Tôi bị cắn rồi. Chết tiệt...”
Trên cánh tay trắng trẻo của hắn hiện rõ một dấu răng sâu hoắm. Máu từ vết thương chảy ra ròng ròng theo bàn tay nhỏ xuống sàn. Chiếc áo quân phục bị xé rách tả tơi. Trong lúc chiến đấu, cô chỉ mải tập trung vào việc bắn vào đầu con zombie mà không hề hay biết hắn đã bị cắn. Đây rõ ràng là do năng lực của cô yếu kém.
“Ha...”
Hắn thở dài một hơi rồi đi lại quanh quẩn gần đó. Yoo Yeon chết lặng tại chỗ, còn Ryung thì đau đớn đập đầu vào tường rên rỉ.
Chuyện này rốt cuộc là sao. Sao có thể như vậy được?
Cô hoàn toàn không thể tin vào sự thật này. Hôm nay là ngày nghỉ của hắn, lẽ ra hắn không có lý do gì để có mặt ở đây. Không chỉ vậy, thực tế là hắn đã bị cắn khi đang cố cứu cô. Vì cô sơ ý mở cửa, vì cô xử lý chậm chạp, vì cô muốn trốn chạy khỏi tình cảm của hắn...
Người lẽ ra phải bị cắn là cô mới đúng.
Trong lúc Yoo Yeon đang rơi vào trạng thái hoảng loạn, hắn thở hắt ra một hơi rồi tiến lại gần, quỳ xuống trước mặt cô. Vị trí đó vừa đúng tầm mắt của Yoo Yeon đang dán xuống sàn nhà. Như mọi khi, hắn dịu dàng bước vào tầm nhìn của cô và nở một nụ cười rạng rỡ. Một gương mặt không giống với kẻ vừa mới đập đầu vào tường lúc nãy. Đến mức cô cảm thấy khoảnh khắc này giống như một giấc mơ phi thực tế.
“Chị làm gì thế.”
“...”
“Bắn đi. Trong lúc tôi còn tỉnh táo.”
Hắn nói bằng chất giọng đùa cợt như đang kể chuyện phiếm hằng ngày. Vết thương trên vầng trán trắng ngần rỉ ra dòng máu đen kịt. Hai yếu tố tương phản ấy cho thấy hắn đang cố kìm nén nỗi sợ cái chết và đeo lên một chiếc mặt nạ để giảm bớt gánh nặng cho đồng đội - người phải xuống tay sát hại chính mình.
Thời gian để một người bị nhiễm biến thành zombie chỉ vỏn vẹn trong vòng 10 phút. Yoo Yeon hạ họng súng xuống, nhắm thẳng vào mặt hắn. Không phải cô định bắn, mà là cô muốn soi đèn để nhìn kỹ gương mặt hắn. Dưới luồng sáng lạnh lẽo, gương mặt trắng trẻo ấy vẫn không có gì thay đổi. Ánh mắt kiên định đang nhìn cô, nụ cười nơi khóe miệng, cả gò má ửng hồng. Trông hắn chẳng khác nào một cậu thiếu niên đang chìm đắm trong tình yêu. Đó chính là dáng vẻ đáng yêu đã từng khiến cô thầm mỉm cười.
Việc hắn sắp chết, thật sự là điều không thể tin nổi.
Mỗi sáng hắn đều đợi cô trước ký túc xá để chào hỏi, ngồi đối diện cô khi ăn cơm, lẽo đẽo đi bên cạnh để quan sát sắc mặt và tình trạng của cô... vậy mà từ ngày mai, hắn sẽ không còn nữa...
‘Tôi thích chị.’
Ngay khoảnh khắc giọng nói của Ryung vang lên trong ký ức, tầm mắt cô bỗng nhòe đi. Những kỷ niệm cùng hắn vỡ òa theo dòng nước mắt. Cô không kìm được tiếng khóc, chỉ biết lắc đầu quầy quậy. Cô không thể bắn. Cô không muốn làm việc đó.
Gương mặt Ryung thoáng hiện lên vẻ u sầu trong tích tắc, nhưng rồi lại nhanh chóng bị nụ cười che lấp.
“Hầy... thật là, sao chị lại thế này chứ. Một người thích làm theo quy tắc như chị...”
Chất giọng cố tỏ ra bình thản của hắn cũng đang run rẩy bần bật. Hắn nheo mắt cười rồi cúi gầm mặt để che giấu cảm xúc.
“Tôi đã bảo đừng làm thế mà. Cứ thế này tôi lại ảo tưởng mất. Rõ ràng chị chẳng hề thích tôi... hằng ngày còn bảo tôi phiền phức cơ mà.”
“Không phải đâu...”
Giọng của Yoo Yeon giờ đây đã nghẹn ngào tiếng nấc đến mức ai cũng có thể nhận ra. Như bị giật mình bởi điều đó, Ryung ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt hắn cũng đã sớm đẫm lệ.
“Vì tôi sợ. Hức, vì tôi sợ lắm... Tôi sợ việc mình có cảm tình với một ai đó...”
“...”
“Tôi sợ tình huống này xảy ra...”
Đây là khoảnh khắc cô chưa từng muốn nó quay lại một lần nào nữa. Cô trở thành đứa bé gái năm nào khi mất đi gia đình, khóc nức nở như muốn cả thế giới nghe thấy. Chứng kiến Yoo Yeon khóc thương tâm như vậy, Ryung cũng không cầm được nước mắt.
“Quả nhiên Đội trưởng là kẻ nói dối mà. Tôi cũng có một lời nói dối, chị tha thứ cho tôi nhé?”
“...”
“Chúng ta chưa ngủ với nhau đâu. Tiếc nhỉ?”
“...”
“Tôi thì tiếc lắm đấy...”
Ryung lại buông lời đùa cợt rồi cầm lấy họng súng của cô, tự dí vào đầu mình và nhìn thẳng vào mắt cô. Có lẽ sự lây nhiễm đã tiến triển khá nhanh, đôi mắt hắn đã nhuốm màu vàng rực.
“Mắt cậu...”
“Tôi muốn ở bên chị thêm chút nữa, nhưng có vẻ không còn nhiều thời gian nữa rồi.”
“...”
“A, còn phải đi uống cà phê với chị nữa mà... Sao lại là hôm nay chứ...”
Ryung quờ quạng túi sau rồi ném một thứ gì đó xuống chân cô. Cú ngã khiến chiếc ví gập mở toang ra. Bên trong đó là ảnh của không ai khác chính là Yoo Yeon.
‘Đội trưởng, tấm ảnh thẻ chị vừa chụp ấy, cho tôi xin một tấm được không?’
Ký ức năm nào như bóp nghẹt cổ họng cô.
“Sau này nhất định phải dùng tiền của tôi mà đi mua nhé. Rõ chưa? Vì giờ tôi không mua cho chị được nữa rồi.”
Trái ngược với những lời nói dịu dàng, Ryung siết chặt họng súng hơn như đang thúc giục cô. Yoo Yeon buông thõng khẩu súng rồi quỵ xuống.
“Đừng làm thế... Hức, tôi không làm được... Đừng mà, Ryung à...”
“Được nghe chị gọi như thế... thích thật đấy. Biết thế tôi đã bảo chị gọi như vậy sớm hơn. Cứ làm người ta luyến tiếc mãi thôi. Chị ác thật đấy...”
“Là tại tôi... hức...”
“Không phải lỗi của chị đâu. Sao chị lại khóc chứ... Tôi chẳng còn cách nào để dỗ dành chị được nữa rồi.”
Ryung nhìn đăm đăm vào khẩu súng dưới sàn rồi lẩm bẩm. Nhận ra ánh mắt đó, cô đột nhiên lao tới ôm chặt lấy hắn để trấn tĩnh hơi thở.
“Đội trưởng... chị làm gì thế? Nguy hiểm lắm... tránh xa tôi ra. Nhanh lên...”
“Cậu nói đúng. Tôi cũng, hức... tôi cũng thấy cô đơn lắm. Cậu cũng vậy đúng không?”
“...”
“Chúng ta hãy ở bên nhau nhé, Ryung à.”
Hắn hiểu rõ ý nghĩa của câu nói đó nên im lặng một hồi lâu. Hắn chỉ ôm chặt lấy cô và hít một hơi thật sâu.
“Cảm ơn chị.”
Thì thầm một câu ngắn gọn, hắn đột ngột dùng sức đẩy cô ra và đứng dậy. Lùi lại vài bước, Ryung lắc đầu mỉm cười như muốn bảo cô đừng tiến lại gần.
“Bởi vì tôi muốn chị được sống thật lâu.”
Cô hiểu ý nghĩa của câu nói đó khiến trái tim đập thình thịch.
“Heo Ryung... Đây là mệnh lệnh. Lại đây.”
“Đội trưởng và tôi đúng là không bao giờ cùng ý kiến mà, lần này cũng vậy...”
“Cấp dưới phải phục tùng cấp trên, làm ơn hãy làm theo những gì tôi dạy đi...!”
“Chính chị là người dạy rằng trong bất kỳ hoàn cảnh nào cũng không có ngoại lệ cơ mà... Cảm ơn chị vì đã coi tôi là ngoại lệ đầu tiên.”
Hắn rút khẩu súng phụ bên hông ra và tự chĩa vào đầu mình. Bởi chính hắn là người hiểu rõ nhất rằng mình không còn thời gian nữa. Nếu không thể trông chờ vào đối phương, hắn phải tự mình giải quyết. Đó là cách duy nhất để bảo vệ cô.
“Cảm ơn chị vì tất cả những niềm vui bấy lâu nay.”
“Ryung à, đừng mà...”
Bị bủa vây bởi nỗi sợ hãi, cô chết lặng tại chỗ và cầu xin hắn.
“Tôi đã thích chị rất nhiều, chị à.”
Khóe mắt hắn cong lên dịu dàng, những giọt lệ đọng lại khẽ rơi xuống, ngay khoảnh khắc đó, một tiếng súng chát chúa vang dội khắp không gian.
💬 Bình luận (0)