Chương 16

 

————————————————————

Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ

Chương: 16

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

Vô số ánh mắt giao nhau, dù vẫn dè chừng nhưng vài bước chân đã bắt đầu tiến lại gần. Một khi lệnh từ cấp trên đã ban xuống, chức vị Đội trưởng của Yoo Yeon coi như đã bị tước bỏ. Hơn nữa, cô cũng vừa tự mình tuyên bố giải ngũ, nên chẳng còn lý do gì để họ phải nhân nhượng thêm nữa.

Chỉ có vài người thuộc Đội A - những người vốn luôn coi cô là thủ lĩnh - là vẫn đang bàng hoàng, mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau. Nếu nói là may mắn thì cũng đúng, vì dường như cấp trên đã tiên liệu được điều này nên đã bố trí một nửa quân số là người của Đội B.

Những khuôn mặt lạ lẫm lần lượt tiến tới, nhìn xuống cô bằng ánh mắt đe dọa và gầm gừ.

“Nghe bộ đàm rồi chứ? Đừng phí sức nữa, mau đi theo chúng tôi đi.”

Ngay lập tức, cô bị đối xử như một tội đồ. Yoo Yeon thô bạo đẩy bả vai gã đàn ông đang tiến lại gần, ánh mắt sắc lẹm.

“Dẹp xe ra. Tôi sẽ tự đi.”

Khi cô định bước về phía ghế lái, gã đàn ông hung hăng túm lấy cổ tay cô và vặn mạnh. Lực bóp mạnh đến mức như muốn nghiền nát xương khiến Yoo Yeon phải bật ra tiếng rên rỉ đau đớn. Đúng lúc đó, tiếng cửa xe đột ngột mở vang lên, và một đôi chân dài bước ra ngoài. Dù tình hình đã tồi tệ, cô vẫn muốn ngăn việc hắn lộ mặt.

“Heo Ryung...! Tôi không sao, cậu cứ ở trong... Á, ư...!”

“Bảo cô im lặng đi mà! Vì tôi vẫn còn nể nang nên mới làm đến mức này thôi đấy.”

Yoo Yeon càng cố vùng vẫy để thoát ra, gã đàn ông càng siết chặt cổ tay cô hơn. Nếu thực sự muốn, cô có thể dùng sức mạnh bộc phát để hất văng gã này ra, nhưng hạ gục một tên cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì.

Trong lúc cô còn đang rên rỉ vì bế tắc, Heo Ryung bước xuống xe với chiếc áo quân phục vẫn trùm trên đầu. Trái với lo lắng của cô, hắn vẫn che mặt, nhưng sự xuất hiện của một thân hình to lớn đã thu hút mọi ánh nhìn. Hắn chẳng thèm bận tâm đến sự chú ý đó, đứng đối diện với gã đàn ông đang giữ Yoo Yeon. Đúng hơn là đứng chắn trước mặt, vì hắn đâu có nhìn thấy gì.

“Mẹ kiếp.”

Hắn chỉ thốt ra duy nhất một câu, khiến chân mày gã đàn ông nhíu lại đầy khó chịu.

“Cái gì...?”

“Tôi bảo là mẹ kiếp đấy, thằng chó ạ.”

Mọi chuyện diễn ra quá bất ngờ. Trước khi gã đàn ông kịp bày tỏ sự bực tức qua nét mặt, đầu gã đã bị ấn thẳng vào kính chắn gió xe hơi. Một tiếng ‘choảng’ chát chúa vang lên, nửa thân trên của gã bị ghim chặt vào trong xe như thể bị trồng xuống đó vậy. Máu bắn tung tóe lên mặt kính, gã đàn ông im bặt như đã chết. Bàn tay đang siết chặt cổ tay cô cũng buông thõng xuống.

Không gian xung quanh bỗng chốc tĩnh lặng sau vụ xô xát đẫm máu, không khí như đóng băng lại. Vài người cứ chớp mắt liên tục vì không tin nổi vào cảnh tượng trước mắt. Yoo Yeon cũng bàng hoàng không kém. Trong khi mọi người còn đang há hốc mồm, chỉ duy nhất kẻ vừa gây ra bạo lực là vẫn đang hầm hừ như chưa hả giận.

“Tao phải mất 5 năm mới dám nắm cổ tay chị ấy, vậy mà cái loại tạp nham như mày dám... mẹ kiếp...”

Hắn dường như đang phát điên vì một lý do rất kỳ quặc. Lúc này, Yoo Yeon - người nãy giờ vẫn thẫn thờ nhìn vào chiếc xe bị phá hỏng - đã phá tan sự im lặng lạnh lẽo.

“Này! Sao cậu lại phá xe chứ...!”

Hóa ra điểm quan tâm của cô cũng khác người không kém. Trước tiếng quát của cô, Heo Ryung lập tức cãi lại như chỉ chờ có thế.

“Không phải, sao chị lại để gã dễ dàng nắm cổ tay như thế? Chẳng phải chị là ‘Seo Yoo Yeon’ sẽ chặt đứt tay bất cứ kẻ nào dám chạm vào mình sao?”

“Tôi đã bảo là tôi định nhẫn nhịn để vượt qua một cách ‘êm đẹp’ cơ mà! Bây giờ là lúc để lải nhải mấy chuyện đó hả? Cậu không biết phân biệt nặng nhẹ à?”

“Tôi không biết! Làm sao tôi có thể đứng nhìn cảnh đó được chứ! Chị cũng đâu có phương án nào khác đâu!”

Vì cô bảo hắn hãy giả vờ ngủ để cô lo liệu, nhưng giờ tình thế đã đi vào ngõ cụt nên cô chỉ biết câm nín. Nếu thoát được khỏi đây thì cô còn có thể tính tiếp, nhưng bị bắt ngay trước khi đến được cổng sắt thì đúng là thảm họa.

Đúng lúc đó, các thành viên Đội A - những người vốn đã quá quen với những cuộc cãi vã này - theo bản năng tiến lại gần để ngăn hai người lại.

“Đội trưởng! Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng cứ đi theo bọn họ trước đã.”

“Này Heo Ryung! Sao cậu lại đánh nát mặt người của đội khác như thế! Định thu dọn tàn cuộc kiểu gì đây!”

“Đừng làm lớn chuyện thêm nữa, mau đi xin lỗi người ta đi. Cậu định viết bao nhiêu bản kiểm điểm mới chịu thôi hả!”

Dù nghe cô bảo sẽ giải ngũ, nhưng các đồng đội vẫn kéo tay Heo Ryung, cố gắng trấn tĩnh hắn. Trong lúc hỗn loạn và mất cảnh giác, chiếc áo khoác trùm trên đầu hắn bỗng tuột xuống. Gương mặt vẫn luôn bị che giấu cuối cùng đã lộ ra trước thanh thiên bạch nhật.

Làn da trắng bệch và đôi mắt vàng kim rực rỡ.

Đôi mắt như chứa đựng cả vầng thái dương lấp lánh dưới ánh mặt trời, làn da dưới ánh sáng trở nên trong suốt, làm nổi bật lên những mạch máu tím tái đặc trưng của zombie.

Trước diện mạo mà dù có biện minh thế nào cũng không thể coi là con người, tất cả mọi người lại một lần nữa lặng thinh. Trong không gian im bặt đến mức không nghe thấy cả tiếng thở, chỉ còn vang lên tiếng bước chân lùi lại của đám đông. Những bàn tay đang giữ lấy Heo Ryung cũng đã sớm buông ra, vài người vì quá sợ hãi mà ngã nhào ra đất.

Dù dáng vẻ mà hắn cố che giấu bấy lâu nay đã bị phơi bày hoàn toàn, nhưng vì tầm nhìn và hơi thở đã được giải phóng nên hắn trông có vẻ rất sảng khoái như vừa được sống lại. Heo Ryung nhặt chiếc áo khoác của cô dưới đất rồi liếc nhìn đám đông.

Trái ngược với Đội A đang bàng hoàng trước diện mạo của đồng đội, vài người Đội B nhạy bén đã bắt đầu dùng bộ đàm và lăm lăm vũ khí. Đó là điềm báo cho những viên đạn sẽ lao tới ngay khi có lệnh khai hỏa, bởi niềm tin ‘diệt zombie không ngoại lệ’ của A/Z đã thấm vào máu họ.

“Chuyện này coi như hỏng một cách ‘êm đẹp’ rồi đấy chị.”

Hắn thản nhiên thì thầm rồi bất ngờ bế bổng Yoo Yeon lên. Cô bị vác lên vai như một bao hàng, chưa kịp định thần thì hắn đã lao vút qua đám đông với tốc độ kinh hồn. Tiếng bước chân dồn dập như một chiến mã đang phi nước đại, cảnh vật xung quanh lướt qua nhanh như dòng nước lũ. Những khuôn mặt kinh ngạc, họng súng lạc hướng và những bước chân không kịp xoay chuyển cứ thế lướt qua như những dư ảnh mờ ảo.

Hắn lách qua những chiếc xe đang xếp hàng như bức tường chắn. Những chiếc xe vốn là chướng ngại vật ngăn cản họ di chuyển nay lại trở thành tấm khiên che chắn cho cả hai.

Đúng như dự đoán, ngay khi vượt qua bức tường xe, tiếng hò hét và những tiếng súng nổ muộn màng bắt đầu vang lên từ đằng xa. Đoàng! Tiếng đạn lạc găm vào thành xe và vách tường tòa nhà vang vọng. Khi đám đông còn đang nhốn nháo lách qua các khe hở của xe để bắt đầu cuộc truy đuổi, Heo Ryung đã sớm rẽ vào một con hẻm nhỏ.

Trong con hẻm tối tăm không có ánh nắng ban mai, không khí se lạnh và tĩnh mịch, chỉ có tiếng bước chân dồn dập của hắn vang vọng. Vì tốc độ quá nhanh, mái tóc dài của Yoo Yeon bay lòa xòa trong gió. Tiếng thở dốc của Heo Ryung liên tục dội vào màng nhĩ cô. Gió, tiếng thở, con hẻm, và cảnh vật vùn vụt trôi...

Ơ kìa, chuyện gì thế này.

Một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ bỗng chiếm lấy tâm trí cô. Toàn thân cô rã rời như đã chết, một cơn buồn nôn không rõ nguyên nhân trào dâng và nỗi đau như vặn xoắn các cơ quan nội tạng bóp nghẹt hơi thở cô. Sau một hồi ôm cổ rên rỉ, Yoo Yeon cuối cùng cũng trấn tĩnh lại khi nhìn thấy ánh sáng le lói nơi cuối con hẻm thăm thẳm.

“Này! Cậu định chạy đến đâu nữa hả!”

“Tôi không biết, chẳng lẽ không phải là nên cắt đuôi bọn họ trước sao?”

Heo Ryung khéo léo lách qua từng ngóc ngách của con hẻm, thỉnh thoảng lại liếc nhìn phía sau. Yoo Yeon khẽ vỗ vào lưng hắn như muốn bảo rằng cứ để việc quan sát phía sau cho cô. Chẳng lẽ vác xác đi mà không làm nổi cái gương chiếu hậu hay sao. Có vẻ như bọn họ cũng nhận ra rằng không thể đuổi kịp Heo Ryung bằng chân trần nên tiếng động cơ xe bắt đầu vang lên lần lượt từ phía sau.

“Ơ kìa, thấy đầu xe rồi. Rẽ vào con hẻm này đi.”

“Hay là mình cứ xông thẳng vào tòa nhà luôn?”

“Cậu điên à? Phải đến cổng sắt ngay lập tức. Cứ dây dưa ở đây thì chẳng bao giờ kết thúc được đâu.”

“Aish...!”

“Cậu mệt lắm rồi à? Nếu mệt thì cứ thả tôi xuống, tôi tự chạy được.”

Yoo Yeon ngọ nguậy định xuống, hắn liền phát mạnh vào mông cô một cái. Cái chạm đột ngột khiến cô giật nảy mình.

“Này!”

“Thế nên là chị cứ ngồi yên đó đi. Tôi vẫn còn sung sức lắm.”

Giọng nói của Heo Ryung bị hơi thở dồn dập xé toạc ra. Dù thể lực của zombie vượt xa con người, nhưng chạy một quãng đường dài với tốc độ tương đương xe hơi thế này thì không thể không mệt. Đúng lúc cô nhận định rằng không thể cứ thế chạy đến cổng sắt, Heo Ryung bỗng chửi thề một tiếng rồi đột ngột giảm tốc độ. Yoo Yeon thấy lạ cũng cố ngoái đầu nhìn về phía trước.

Đầu con hẻm, một chiếc xe quân sự đang chắn ngang đường.

Mẹ kiếp, bọn chúng vượt mặt từ lúc nào thế? Cô đã đinh ninh là không bỏ sót chi tiết nào rồi cơ mà.

Ngay khoảnh khắc trái tim cô thắt lại và đầu óc lạnh toát vì nghĩ rằng mình đã bị bắt, cánh cửa kính dán phim mờ ảo từ từ hạ xuống, lộ diện người lái xe. Mái tóc vàng, đôi mắt xanh, Đội phó Đội A, và cũng là gã đồng đội không mấy tin cậy - James.

Trái ngược với tình cảnh cấp bách này, anh ta thản nhiên ngáp một cái thật dài rồi ra hiệu đầy hờ hững.

“Làm gì thế, lên xe đi.”

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chuong 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5: 🔞🔞🔞
Chương 4: 🔞🔞🔞
Chương 3
Chương 2
Chương 1

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.