————————————————————
Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ
Chương: 12
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
Cô có thể cảm nhận được sự run rẩy trong giọng nói của hắn. Vì bóng tối bao trùm nên cô không thể nhìn thấy biểu cảm của hắn, điều này khiến cô cảm thấy bồn chồn. Chỉ riêng việc không nhìn thấy mặt hắn đã khiến cô như vậy, cô chợt thấy hối lỗi khi nghĩ đến việc hắn đã phải trăn trở thế nào khi biết cô đang giấu giếm bí mật bấy lâu nay.
Sợ rằng nếu cứ tiếp tục câu chuyện về sự sống và cái chết sẽ khiến nỗi bất an lớn dần, cô vội vàng chuyển chủ đề.
“Tôi muốn hỏi cậu một chuyện.”
“Chuyện gì cơ?”
“Cậu cũng đã lờ mờ đoán được tình hình rồi, vậy tại sao lúc nãy cậu lại bảo tôi hãy quay về sở chỉ huy một mình đi?”
Khi cô đề nghị cùng nhau quay lại, hắn đã giả vờ như không biết gì và bảo cô hãy về một mình. Nếu là trước đó, hẳn hắn muốn cô mặc kệ một kẻ đã biến thành zombie như hắn. Thế nhưng, nếu hắn nói lời đó khi đã biết sở chỉ huy có thể là nơi nguy hiểm, thì ý nghĩa của câu nói ấy đã hoàn toàn thay đổi.
“Đến lượt chị trước đi. Tại sao chị lại định đưa tôi cùng quay về sở chỉ huy?”
Hắn tỏ thái độ phòng thủ như đang dò xét, cố tình đẩy lượt trả lời sang cho cô. Cảm giác như hắn sẽ tùy thuộc vào việc cô có nói dối hay không mà đưa ra câu trả lời khác nhau.
“Tôi... tôi đã không chắc chắn. Thú thực là mọi chuyện quanh tôi hiện tại đều không rõ ràng. Cả sở chỉ huy lẫn những kẻ đang liên lạc với tôi đều không đáng tin. Kế hoạch lúc nãy của tôi là giấu kín việc cậu bị nhiễm rồi quay về sở chỉ huy, lập tức làm thủ tục giải ngũ cho cậu. Sau đó sẽ tính tiếp chuyện nơi ở của cậu, nhưng trước hết cứ phải... Rồi, đến lượt cậu đấy.”
Dường như nhận định rằng lời nói của cô không có sự dối trá, hắn lập tức cất lời.
“Có hạng người sinh ra để dẫn dắt, và có hạng người đã quen với việc phục tùng. Những người thuộc nhóm đầu tiên cần một chút tố chất phản nghịch, nhưng Đội trưởng mà tôi biết bấy lâu nay lại giống một học sinh gương mẫu hơn. Chị thuộc nhóm người sau. Một người như vậy mà lại đi trộm tài liệu phòng nghiên cứu, lại còn làm gián điệp, tôi nghĩ chắc chắn phải có ai đó khác đang điều khiển chị. Dù tôi không biết là ai, nhưng chắc hẳn chị phải có một điểm tựa nào đó khác đúng không? Có lẽ là ngay trong đơn vị...”
Hắn bỏ lửng câu nói như đang muốn dò xét xem suy đoán của mình có đúng hay không.
Một trực giác khá nhạy bén. Nếu vậy, phải chăng hắn đã tin tưởng vào nhóm mà cô đang cộng tác nên mới bảo cô hãy quay về? Đối với một kẻ thiếu hụt thông tin như hắn, đó hẳn là quyết định tốt nhất.
“Cậu nói đúng một phần, nhưng cũng sai một phần.”
“Chỗ nào đúng và chỗ nào sai cơ?”
“Tôi trộm tài liệu là để trả một món nợ cá nhân. Hơn nữa, dù đúng là có người nội ứng nhưng họ không có thế lực lớn như cậu nghĩ đâu. Thêm vào đó, mối quan hệ giữa chúng tôi cũng không khăng khít đến mức được gọi là một đội. Chỉ là kiểu quan hệ qua lại thôi...”
“Có bao nhiêu người tất cả?”
“Hai. Một kẻ bên trong, một kẻ bên ngoài.”
Ý cô là một người trong đơn vị và một người ở bên ngoài. Hắn lộ vẻ hơi ngạc nhiên rồi bật cười khan.
“Hai người sao... Hóa ra bấy lâu nay Đội trưởng cũng chỉ đang bắt cá hai tay. Một bên là sở chỉ huy, một bên là hai kẻ đó. Vì chị chẳng tin tưởng được bên nào sao?”
“Phải, vì tôi vẫn chưa phán đoán được bên nào mới là đúng.”
“Vậy điểm khác biệt giữa hai bên là gì?”
“Trước khi tôi biết được dã tâm của cấp trên, sự khác biệt rất rõ ràng. Mục tiêu của A/Z là tiêu diệt zombie, còn mục tiêu của hai người kia là tạo ra ‘vắc-xin’ và ‘thuốc chữa trị’. Tôi đã không biết bên nào mới là đúng đắn. Đến giờ tôi vẫn không tin rằng hai người họ có thể làm ra vắc-xin hay thuốc chữa trị. Tuy nhiên... có một điều chắc chắn là giờ đây tôi buộc phải đặt cược vào sự không chắc chắn đó.”
Nghe cô lẩm bẩm trong khi liếc nhìn mình, từ trong bóng tối phát ra một tiếng cười khẽ.
“Nguyên nhân khiến chị phải làm vậy là tôi sao?”
“Ừ.”
“Thật là vinh hạnh quá.”
“Cậu đang mỉa mai tôi đấy à?”
“Tôi nói thật mà, chỉ là tôi thấy vui vì chị đã vì tôi mà đưa ra một lựa chọn nào đó.”
Chất giọng thì thầm ấy chứa đựng sự xao xuyến khiến cô thấy râm ran cả chân tay. Hắn đôi khi nhạy bén và chín chắn đến kinh ngạc, nhưng khi đứng trước tình yêu lại trở thành một cậu thiếu niên khiến cô không khỏi bối rối. Trong lúc cô đang khẽ cử động đầu ngón chân để xua tan bầu không khí ngột ngạt, hắn lại lên tiếng.
“Chị bảo có hai người đúng không. Người ở bên ngoài thì dù sao tôi cũng không biết... Vậy kẻ nội ứng trong đơn vị là ai?”
Yoo Yeon lúc này đã quyết định không giấu giếm thêm điều gì nữa, cô thành thật khai báo không chút đắn đo.
“James.”
James, anh ta là Đội phó Đội A, là đồng đội đã cùng Yoo Yeon thực hiện nhiều nhiệm vụ nhất và cũng là bạn cùng khóa nhập ngũ với cô.
“Là anh James sao?”
Heo Ryung dường như hoàn toàn không ngờ tới, hắn lộ rõ vẻ ngạc nhiên qua đôi mắt vàng kim đang mở lớn.
“Cái gã đó chẳng phải là một con chó săn trung thành sao? Suốt ngày nịnh bợ lũ cấp trên...!”
“Chỉ là diễn kịch thôi. Cậu ta đang bí mật điều tra sau lưng bọn họ đấy.”
“Diễn cái gì mà diễn. Anh ta cuồng tiền đến mức không thèm đổi ca cho tôi, hại tôi hôm nay phải làm việc không công đây này...!”
“Tiền thì tất nhiên là cần rồi. Dù là vắc-xin hay thuốc chữa trị thì việc nghiên cứu đâu có miễn phí được.”
Thấy cô vẫn điềm tĩnh trả lời, hắn cũng dịu lại và hạ thấp giọng.
“Trời ạ, tôi cứ tưởng anh ta chỉ là một kẻ hám tiền, hóa ra lại ấp ủ tham vọng lớn đến vậy.”
“Ừ, nếu một cuộc đảo chính xảy ra trong đơn vị, cậu ta sẽ là người đứng đầu. Kể từ khi biết về thí nghiệm tiến hóa nhân loại, cậu ta đã luôn theo dõi động thái của cấp trên. James không phải hạng người ngồi yên khi biết đồng đội bị đem ra làm vật tế cho một cuộc thí nghiệm điên rồ đâu.”
“Tôi cũng biết anh ta sáu năm rồi mà chẳng hề hay biết anh ta lại có tố chất đó đấy.”
“Cậu ta là một kẻ phi thường. Đó là người chủ động nhất mà tôi từng gặp, và cũng vì thế nên cậu ta có thể là người lương thiện nhất...”
“Ý chị là sao?”
“Tôi nghĩ những người thụ động và bình thường mới dễ trở thành cái ác. Bởi thế giới chúng ta đang sống có cấu trúc khiến người ta dễ bị cuốn trôi nếu không có tư duy phản biện và lòng dũng cảm để đấu tranh. Nhưng cậu ta không chỉ giữ vững niềm tin của mình mà còn là kẻ có thể lay động những người bình thường khác.”
“Vì anh ta giỏi ăn nói sao?”
“Không, vì cậu ta biết thấu cảm.”
Heo Ryung chậm rãi gật đầu đồng tình như đã hiểu ra vấn đề.
“Cũng đúng, lý lẽ đơn thuần không thể lay chuyển được lòng người. Anh ta sở hữu năng lực quan trọng nhất rồi.”
“Cậu thực sự đồng ý với lời tôi nói sao?”
“Vâng, vì tôi cũng nghĩ bản chất của con người nằm ở trái tim chứ không phải bộ não.”
Yoo Yeon khẽ cười nói.
“Tôi nghĩ cậu cũng là một trong số những kẻ phi thường đó.”
“Tôi cũng nghĩ chị là một hạng người xuất chúng đấy.”
Cả hai cùng bật cười khẽ. Càng nghĩ càng thấy nực cười khi họ lại ngồi đây chia sẻ những điều này trong tình cảnh hiện tại.
“Vậy còn người còn lại, làm sao chị quen biết người đó?”
Heo Ryung hỏi về người ở bên ngoài. Khác với khi nhắc đến James, Yoo Yeon trầm ngâm một hồi lâu rồi mới chậm rãi cất lời.
“Yoo Seon Woo. Khi tôi và James mới nhập ngũ, anh ta được mệnh danh là thiên tài của phòng nghiên cứu. Loại đạn đặc biệt mà chúng ta đang dùng để diệt zombie bây giờ cũng chính là phát minh của anh ta. Đó là người nổi tiếng đến mức trong đơn vị không ai là không biết tên, một người cả đời chỉ nghiên cứu cách để giết zombie nhanh nhất...”
“Chắc hẳn đã có chuyện gì đó xảy ra rồi. Nhìn việc hiện tại anh ta không còn ở đơn vị nữa.”
“Ừ, anh ta có một cô em gái nhỏ. Cô bé vô tình chạm vào dược liệu trong phòng nghiên cứu và bị lây nhiễm... Kể từ đó, anh ta hoàn toàn thay đổi. Hướng nghiên cứu thay đổi, chí hướng khác biệt nên anh ta cũng không thể ở lại đơn vị được nữa...”
“Quả nhiên ai cũng có nỗi khổ tâm riêng. Chuyện vắc-xin hay thuốc chữa trị, nghe qua đều giống như chuyện trong mơ vậy.”
Yoo Yeon nở một nụ cười cay đắng trước lời nói của hắn, cô thẫn thờ nhìn vào bóng tối. Thời gian trôi qua lâu đến mức cô chẳng còn nhớ nổi gương mặt tươi cười của người đó nữa. Chuyện này xảy ra trước khi Heo Ryung nhập ngũ, nên cũng đã 6, 7 năm trôi qua rồi.
“Phải, tôi cũng từng nghĩ chuyện đó là không thể. Thế nên khi rời khỏi đơn vị, anh ta đã bảo tôi hãy đi cùng nhưng tôi đã từ chối. Đó là người luôn quan tâm đến tôi rất nhiều, giống như cậu vậy... Với một người như thế, tôi lại bảo anh ta hãy từ bỏ em gái và ở lại đơn vị. Thực tế lời nói đó chẳng khác nào bảo anh ta hãy giết chết em gái mình. Giờ đây khi rơi vào hoàn cảnh này, tôi mới thấu hiểu được biểu cảm của anh ta lúc đó...”
“Món nợ mà chị nói... là nợ ân tình sao?”
Hắn rụt rè hỏi, và Yoo Yeon khẽ gật đầu.
“Tôi nghĩ đó là cách duy nhất để tôi cầu xin sự tha thứ. Tôi đã chọn lọc và gửi những tài liệu trong phòng nghiên cứu cho anh ta. Vì việc nghiên cứu một mình chắc chắn sẽ gặp nhiều hạn chế.”
“...”
“Dù sao thì, ngay khi trời sáng hãy liên lạc với người đó đi. Nếu anh ta đồng ý thì đến phòng nghiên cứu của anh ta...”
“Anh, anh...”
Hắn ngập ngừng như muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
“Anh gì cơ?”
“Anh ta... chị và anh ta từng hẹn hò sao...?”
Trước câu hỏi đường đột này, cô khẽ nghiêng đầu thắc mắc.
“Không?”
“Vậy, chị có... có th-thích anh ta không?”
Khi hắn thay đổi câu hỏi, Yoo Yeon bỗng im lặng. Có thích không nhỉ? Thời gian trôi qua lâu đến mức cô chẳng còn nhớ rõ gương mặt người đó, nên giờ đây thật khó để định nghĩa cảm xúc lúc bấy giờ.
“...Chẳng biết nữa.”
“Mẹ kiếp.”
Lời chửi thề vang lên rõ mồn một khiến Yoo Yeon không khỏi nghi ngờ lỗ tai mình.
“Cái gì cơ?”
“Chuyện ngày mai chị bảo sẽ đi, là đến phòng nghiên cứu của gã đó đúng không?”
“Ờ, đúng thế.”
“Tôi không đi đâu.”
Nghe thấy tiếng sột soạt, đôi mắt của hắn biến mất sang một bên, cho thấy hắn đã xoay người nằm quay lưng lại. Yoo Yeon bàng hoàng ngồi dậy hỏi.
“Gì thế? Sao tự nhiên lại bảo không đi? Cậu muốn chết như thế này sao?”
“Thà chết chứ tôi không đi.”
“Thế nên tôi mới hỏi tại sao. Cậu định làm tôi phát điên lên mới chịu được à? Người ta đang phải gạt bỏ liêm sỉ sau 6 năm để mở lời nhờ vả đây này...!”
Ngay khoảnh khắc đó, đôi mắt vàng kim lóe sáng, hắn trừng mắt nhìn Yoo Yeon một cách sắc lẹm. Dù không nhìn rõ biểu cảm nhưng trong đôi mắt ấy chứa đựng cả sự bất mãn lẫn tủi thân đang trào dâng.
“Bây giờ chị định biến tôi thành công cụ để hai người có một cuộc tái ngộ đầy cảm động sao? Tôi biết ngay mà. Một người phụ nữ như Đội trưởng mà lại không có chuyện gì xảy ra trong suốt 10 năm ở cái đơn vị toàn đàn ông này mới là chuyện lạ đấy. Lý do chia tay thì đầy thuyết phục, lại thêm việc chị thấy hối lỗi... Mấy bộ phim tôi xem hồi nhỏ đều thế cả, những đôi nam nữ chia tay trong tiếc nuối chắc chắn sẽ nhân cơ hội này mà quay lại với nhau cho xem. Xì... Tôi thì đang sắp chết đến nơi, vậy mà chị còn bắt tôi phải chứng kiến cảnh chị ở bên gã đàn ông khác á? Thà tôi cắn lưỡi chết ngay tại đây còn hơn...!”
Hắn tuôn ra một tràng dài rồi lại quay lưng nằm xuống như thể không muốn nghe câu trả lời. Yoo Yeon đờ người, thẫn thờ nhìn vào khoảng không nơi hắn đang nằm. Cô hình dung ra cái thân hình to lớn kia đang cuộn tròn lại, dùng toàn bộ cơ thể để bày tỏ sự hờn dỗi.
“Này.”
“Tôi không nghe thấy gì hết.”
“Đồ lải nhải.”
“Lải nhải... Nực cười thật, không biết chị đang gọi ai nữa.”
“Đồ hay dỗi.”
“Đúng là tôi đang dỗi đấy, nhưng Đội trưởng cũng hãy nghĩ kỹ mà xem. Nếu chị đưa tôi đi, gã đó sẽ gặp nguy hiểm cho mà xem. Nhỡ tôi mất lý trí biến thành zombie, chắc chắn gã đó sẽ là người đầu tiên bị tôi nhai ngấu nghiến cho coi. Người ta bảo trước khi chết mà ôm nhiều uất hận thì sẽ biến thành quỷ, zombie thì chắc cũng chẳng khác gì đâu.”
Hắn vẫn bộc lộ cảm xúc một cách không chút giấu giếm. Cơn ghen tuông dữ dội của hắn khiến hình bóng của Seon Woo vừa mới hiện lên trong trí nhớ cô bỗng chốc tan tành, Yoo Yeon giờ đây chỉ mải mê tìm kiếm đôi mắt của hắn đang lẩn khuất trong bóng tối.
“Heo Ryung.”
“...”
Lần này có vẻ hắn thực sự đã tổn thương sâu sắc nên không thèm đáp lại. Nếu hắn đã ngậm miệng lại thì trừ khi cô bước qua bên đó, chẳng còn cách nào để trò chuyện với hắn nữa.
“Ryung à.”
Cô cất tiếng gọi dịu dàng với ý định dỗ dành hắn.
“...Vâng.”
Trái với lo lắng của cô, chẳng bao lâu sau hắn đã lên tiếng trả lời.
💬 Bình luận (0)