————————————————————
Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ
Chương: 11
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
Khi gương mặt Yoo Yeon đanh lại vì kinh ngạc, Heo Ryung khẽ bật cười như thể đã đoán trước được phản ứng đó.
“Tôi đã bảo rồi mà. Chẳng có chuyện gì về chị mà tôi không biết cả.”
Nghe câu nói của hắn, một ký ức thoáng qua trong đầu cô.
‘Cậu chẳng biết gì về tôi cả.’
‘Trời ạ, tôi không biết cái gì cơ?’
Hóa ra nguồn gốc cho sự tự tin của hắn chính là đây.
“Làm sao... cậu biết được?”
“Cũng chẳng phải tôi cố tình tìm hiểu đâu, nhưng vì thói quen hằng ngày của tôi là quan sát chị nên tự nhiên thấy thôi.”
Cô biết hắn luôn dõi theo mình. Thế nhưng cô luôn tự tin rằng mình đã giữ bí mật rất kỹ và hành động vô cùng thận trọng. Trong lúc Yoo Yeon đang mải suy nghĩ xem mình đã sơ hở ở đâu, cô chợt nhớ lại chuyện của một ngày trước đó.
“Cậu... chuyện cậu rời vị trí trong lúc làm nhiệm vụ, không phải vì bị tào tháo đuổi mà là...”
Câu nói bỏ lửng đầy nghi hoặc của cô đã nhận được một lời đáp vô cùng rõ ràng.
“À, vâng. Lúc đó tôi cũng đi đột nhập phòng nghiên cứu đấy. Vì tôi tò mò không biết chị đang làm gì. Thú vị lắm nhé. Có rất nhiều thông tin đa dạng mà những kẻ lăn lộn ngoài hiện trường như chúng ta không hề hay biết luôn đó.”
Vì hắn luôn là kẻ làm việc hết mình và nghiêm túc nên việc hắn lơ là nhiệm vụ từng khiến cô cảm thấy kỳ lạ. Thế nhưng cô nằm mơ cũng không ngờ rằng hắn lại lén theo dõi mình.
Mọi thông tin trong phòng nghiên cứu đều là tuyệt mật, việc đánh cắp chúng bị coi là hành vi phản bội tổ chức. Nếu chuyện này đến tai các quan chức cấp cao của A/Z, Yoo Yeon không chỉ bị tước quyền đội trưởng mà còn bị trục xuất khỏi khu vực an toàn.
Trái ngược với vẻ nghiêm trọng của Yoo Yeon, hắn lại thở phào một hơi nhẹ nhõm.
“Được chị biết cho thế này thì tốt quá. Tôi đã rất buồn vì sợ chị cứ nghĩ tôi là kẻ yếu bụng suốt ngày đóng đô trong nhà vệ sinh đấy.”
Vẫn là chất giọng cợt nhả như mọi khi. Những hình ảnh về cuộc sống đời thường bình dị bên hắn lướt qua khiến Yoo Yeon cảm thấy một nỗi thất vọng không tên, giống như bị phản bội.
“Cậu muốn gì?”
“Dạ?”
“Cậu nói ra chuyện này chắc chắn phải có lý do chứ.”
“Sao chị lại nghiêm trọng hóa vấn đề thế. Chỉ là...”
“Cậu coi tôi là kẻ ngốc sao? Nếu chỉ đơn thuần là tò mò sự thật, cậu nên hỏi thẳng tôi chứ không phải lén lút theo sau như vậy. Cậu nắm giữ bí mật của tôi để định làm gì?”
Trái tim đang đập loạn vì kinh ngạc bỗng chốc bình lặng lại, đầu óc cô trở nên tỉnh táo và lạnh lùng. Những cảm xúc như cơn bão tan biến, chỉ còn lại lý trí sắc lẹm đang cố dò xét ý đồ của đối phương, cô nhìn thẳng vào đôi mắt vàng kim ấy. Cảm nhận được tâm tư lạnh lùng của cô, Ryung khẽ cụp mắt, phát ra một tiếng thở dài trầm thấp.
“Tôi sợ chuyện sẽ thành ra thế này đây.”
“...Cái gì?”
“Tôi sợ nếu nói ra mình đã biết chuyện, chị sẽ lại vạch rõ ranh giới và cảnh giác với tôi như thế này. Tôi ghét điều đó lắm.”
“...”
“Tôi đã luôn kiềm chế vì nghĩ rằng... nếu một ngày nào đó chị mở lòng với tôi, chị sẽ tự mình nói ra. Tôi xin lỗi vì đã theo dõi chị. Nhưng tôi cần phải biết thông tin mà chị đang tìm kiếm là gì. Nhỡ đâu chuyện đó bị bại lộ và chị gặp nguy hiểm, tôi còn phải nghĩ cách để cứu chị khỏi tình cảnh đó chứ.”
“...Sao cậu lại làm thế.”
“Yêu một người phụ nữ như Seo Yoo Yeon vốn dĩ chẳng dễ dàng gì. Tôi nếm trải rồi nên chắc chắn sẽ không giới thiệu cho gã nào khác đâu.”
Trái ngược với lời đùa cợt thản nhiên, ánh mắt bất an của hắn vẫn không ngừng quan sát biểu cảm của cô để dò xét.
“Tôi muốn đứng về phía chị. Tôi chẳng còn người thân nào, cũng chẳng có lý tưởng đặc biệt gì với A/Z cả. Thứ duy nhất có ý nghĩa với tôi chỉ có chị mà thôi.”
“...”
“Chuyện uống cà phê hôm nay... thực ra là tôi định nói chuyện này đấy. Càng thích chị, tôi lại càng muốn được trò chuyện với một Seo Yoo Yeon thật sự. Tôi đã luôn suy nghĩ xem chị sẽ phản ứng thế nào nếu biết tôi nắm giữ bí mật của chị, chắc là chị sẽ nổi trận lôi đình rồi bảo tôi đừng có xen vào chuyện của chị đúng không? Chắc chắn chị sẽ mắng tôi xối xả rằng đừng có dính líu vào chuyện nguy hiểm này.”
Ryung thực sự đã thấu hiểu Yoo Yeon một cách chuẩn xác. Cô cắn chặt môi, vô thức cúi gầm mặt xuống.
“Nhưng tình huống bây giờ đã khác hẳn so với vài tiếng trước rồi. Bây giờ chính tôi cũng chẳng biết mình sẽ chết lúc nào...”
“...”
“Trước khi chết, tôi muốn được biết con người thật của người mình thích một chút thôi. Chị cho tôi thấy không được sao? Tủi thân quá đi mất.”
Hắn vừa khéo léo thuyết phục, vừa kết thúc bằng một lời đùa cợt. Có lẽ vì thói quen luôn quan tâm để không gây áp lực cho cô đã thấm vào máu. Yoo Yeon nhìn thẳng vào mắt hắn, cất lời.
“Đúng như cậu nói, sở chỉ huy có lẽ thực sự là một nơi nguy hiểm.”
Dường như nhận ra sự thay đổi tinh tế trong giọng điệu của cô, đôi mắt hắn bỗng sáng rực lên. Bởi hắn biết những lời tiếp theo cô nói sẽ không chứa đựng dù chỉ một lời nói dối nhỏ nhoi.
“Có lẽ chúng ta... đã bị bỏ rơi rồi.”
“Chị cũng đã lờ mờ đoán ra rồi sao?”
“Ừ.”
Chẳng cần giải thích chi tiết, cả hai vẫn hiểu ý nhau. Họ đồng thời gật đầu rồi quay sang nhìn cái xác đang nằm dính chặt dưới sàn nhà. Chắc chắn cái xác đó thuộc về một thành viên của A/Z đã mất tích trong lúc thực hiện nhiệm vụ.
A/Z là một liên minh quân sự gồm 26 đội từ A đến Z, mỗi đội có quân số khoảng 200 đến 300 người. Vì vậy, nếu không chung đội thì rất khó để biết tên, thậm chí là mặt nhau. Nếu thấy quen mặt, khả năng cao người này là thành viên của Đội B, đội thường xuyên phối hợp làm nhiệm vụ với họ.
“Thấy báo mất tích nên... tôi cứ ngỡ mình đã nhìn nhầm. Nhưng nếu cả cậu cũng cảm thấy vậy thì chắc chắn người này từng là đồng đội của chúng ta.”
“Không phải ở bên ngoài mà là mất tích ngay trong khu vực an toàn, chẳng phải quá kỳ lạ sao?”
Chưa bao giờ có chuyện bỏ mặc thi thể của một chiến binh hy sinh khi làm nhiệm vụ. A/Z là quân đội bảo vệ người dân, những người hy sinh sẽ được truy phong và luôn được tổ chức tang lễ trang trọng. Nếu vậy, chẳng lẽ sở chỉ huy cũng không biết tung tích của anh ta? Ngay từ đầu, cấp trên là người ra lệnh làm nhiệm vụ, còn cấp dưới chỉ đơn thuần là người thực hiện cơ mà?
“Có khi con zombie đã cắn tôi cũng từng là một thành viên đơn vị đấy. Vậy ra, chuyện này là do sở chỉ huy dàn dựng sao?”
“Nếu là vậy... việc họ cử tôi đến đây chắc chắn phải có lý do.”
“Chị có dự đoán gì không?”
“Để giết tôi vì biết tôi đang lấy trộm tài liệu phòng nghiên cứu? Hoặc... có thể là để thử nghiệm một thứ gì đó khác.”
Nghe đến đó, Ryung - người cũng biết sơ qua về các thí nghiệm diễn ra trong phòng nghiên cứu của cấp trên - bỗng bật cười. A/Z được thành lập để tiêu diệt zombie, nhưng các quan chức dẫn dắt tổ chức này lại đang bí mật tiến hành thí nghiệm ‘zombie hóa con người’. Họ gọi tên thí nghiệm đó là ‘Tiến hóa nhân loại’.
Tiến hóa nhân loại, đúng như cái tên của nó, là một cuộc thử nghiệm vì sự tiến hóa của loài người. Các quan chức cấp cao thường xuất thân từ quân đội, hiện tại không trực tiếp tham gia chiến đấu mà trở nên giàu có nhờ vào việc thu tiền đổi lấy sự an ninh.
Có tuổi tác, có thời gian, lại có thừa tiền bạc. Giống như nhiều kẻ thống trị trong lịch sử, họ bắt đầu khao khát thứ không nên chạm tới, đó chính là ‘Trường sinh bất tử’.
Zombie không chết tự nhiên. Dù bị cơn đói hành hạ nhưng chúng không cần ăn mà vẫn có thể hít thở và tồn tại, chúng có thể đi bộ trên mặt đường nhựa dưới cái nắng gay gắt của mùa hè, hay sống sót qua những đợt không khí lạnh và bão tuyết của mùa đông. Thêm vào đó, chúng sở hữu khả năng tái tạo tế bào mà con người không thể so bì, những vết thương không nằm ở đầu - điểm yếu duy nhất - đều sẽ nhanh chóng hồi phục.
Nếu có thể thông qua nghiên cứu để loại bỏ đặc tính mất trí khôn và tấn công con người, thì đúng như lời các quan chức nói, virus zombie không phải là thảm họa mà là cơ hội để nhân loại tiến thêm một bước nữa. Chỉ có điều, để làm được việc này, họ cần những vật mẫu thí nghiệm là con người.
“Đội trưởng, dạo gần đây chị liên tục bị gọi lên trên mà. Có chuyện gì xảy ra sao?”
“Cũng không có gì đặc biệt... Họ chỉ hỏi xem tôi có đau ốm ở đâu không, nhiệm vụ có quá sức không. Rồi cả chuyện hằng ngày tôi có ngủ ngon giấc không...”
Nói đến đây, cô rút ra kết luận rằng đó chỉ là những cuộc kiểm tra để xem cô có đủ tố chất để trở thành vật mẫu thí nghiệm hay không. Thí nghiệm zombie hóa cần những vật mẫu khỏe mạnh, có năng lực thể chất vượt trội hơn hẳn người bình thường, và khả năng cao họ sẽ chọn những người có thành tích cao trong A/Z.
Cô đã sống sót rất lâu trong đơn vị và có thể lực cực kỳ xuất sắc. Là một thiên tài leo lên chức đội trưởng khi tuổi đời còn rất trẻ, cô chính là một ‘vật mẫu thí nghiệm’ tươi trẻ và đầy tiềm năng mà cấp trên luôn để mắt tới. James, người đáng lẽ cùng cô đến đây hôm nay, cũng là Đội phó Đội A và có tình cảnh tương tự như Yoo Yeon.
“Tôi cứ ngỡ đó chỉ là sự quan tâm mang tính hình thức của cấp trên dành cho cấp dưới thôi chứ...”
“Nếu những suy luận của chúng ta là đúng, thì khi nhận được liên lạc lúc nãy chắc họ thất vọng lắm. Vì chẳng có chuyện gì xảy ra cả...”
Hắn không nói gì mà chỉ đấm mạnh xuống sàn để biểu lộ cơn giận dữ. Dù đứng cách một khoảng nhưng cô vẫn cảm nhận được rung chấn mãnh liệt truyền đến.
“Việc cho rằng điều đó là không thể trong thực tế chính là sự ngạo mạn của tôi. Tôi cứ ngỡ họ mới chỉ dừng lại ở bước dùng chuột bạch để thí nghiệm thôi chứ...”
Yoo Yeon nhắm nghiền mắt trong nỗi dằn vặt. Liệu cô có nên thông báo ngay khi biết về sự tồn tại của thí nghiệm đó không? Vì các quan chức cũng từng là quân nhân nên cô chưa bao giờ nghĩ rằng họ lại dùng chính cấp dưới của mình làm vật mẫu thí nghiệm. Chẳng lẽ họ không còn chút đạo lý làm người nào sao?
“Chị không có lỗi gì cả. Chính tôi cũng biết nhưng cũng đâu có làm được gì.”
“Vị thế của tôi và cậu khác nhau. Tôi là đội trưởng và có nghĩa vụ phải bảo vệ các cậu.”
“Vâng, thế nên chị mới là người đầu tiên bị chọn làm vật mẫu thí nghiệm đấy. Cái lũ khốn kiếp này. Ai là người đã giúp chúng vinh thân phì gia như ngày hôm nay chứ.”
Ryung lẩm bẩm chửi rủa một hồi rồi bỗng nhiên cười hì hì. Trước phản ứng không mấy phù hợp với hoàn cảnh này, Yoo Yeon nhướng mày đầy thắc mắc.
“Sao cậu lại cười?”
“Thì tại tôi thấy vui vì chị không phải là con chó săn trung thành của lũ người đó.”
“Ha...”
“Dù sao thì, người phụ nữ của tôi ngầu thật đấy.”
Hắn vênh váo như thể đang rất tự hào. Yoo Yeon chỉ biết bật cười trước sự cạn lời.
“Cậu bị cắn thay tôi mà không thấy hận tôi sao? Tại đi theo tôi nên cậu mới ra nông nỗi này cơ mà.”
“Biết rõ ngọn ngành câu chuyện rồi, tôi lại thấy may mắn đấy chứ. Có vẻ tôi khỏe hơn chị nên mới trụ được thế này.”
Chất giọng pha lẫn tiếng cười ấy nghe thật xót xa khiến sống mũi cô cay cay. Vì biết đó là chuyện nguy hiểm nên cô không muốn lôi kéo bất kỳ ai vào. Đặc biệt là với cái tên luôn sẵn sàng nghe theo mọi lời cô nói này.
Cô nhắm mắt lại, thở hắt ra một hơi run rẩy.
“Nực cười thật, không ngờ lại có lúc tôi mong thí nghiệm của lũ khốn đó thành công.”
“...Chị đang mong tôi được sống sao?”
“Ừ, mong mỏi thiết tha luôn đấy.”
Hắn im lặng một hồi lâu rồi chậm rãi cất lời.
“Tôi cũng vậy.”
💬 Bình luận (0)