————————————————————
Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ
Chương: 6
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
Chúng ta đã ngủ với nhau rồi.
Mải mê gặm nhấm ý nghĩa của câu nói đó, Yoo Yeon bỗng chốc trở thành một con robot hỏng hóc, cứng nhắc quay đầu lại. Kẻ vừa nãy còn nhìn cô chằm chằm không rời mắt, giờ đây lại ra vẻ hờ hững, chỉ mải mê nghịch khẩu súng trong tay.
“Aish chết tiệt, sao nó lại thế này nhỉ?”
Hắn cố tình đập mạnh vào khẩu súng, trông có vẻ như đang bực bội điều gì đó. Yoo Yeon lại cẩn thận lục lọi ký ức ngày hôm qua.
‘Chị cũng là con người, cũng có ham muốn chứ, tôi cứ bất an không biết chị có thực sự không qua lại với gã nào không. Sao vậy, đó là suy nghĩ hết sức bình thường mà? Cuộc sống trong căn cứ cô đơn lắm.’
‘Ngậm miệng vào và uống rượu đi.’
Rõ ràng cô đã thẳng thừng cắt ngang cuộc trò chuyện ngay khi nó có dấu hiệu đi quá giới hạn. Nam và nữ, đội trưởng và đội viên, đó là mối quan hệ cần phải phân định rạch ròi. Cô không thể nào là người phá vỡ quy tắc đó được.
“Đừng có nói dối. Trêu đùa cũng phải có chừng mực thì mới vui chứ...”
Cô khịt mũi lắc đầu, hắn cũng hừ lạnh một tiếng rồi đáp lại.
“Chị nghĩ ai là người đã đưa chị về tối qua?”
“Tôi say vẫn tự đi vững được.”
“Vâng, chị đi đứng ‘vững’ đến mức cứ lảo đảo suốt cơ đấy.”
“Ít nhất tôi cũng không bao giờ ngủ với cậu chỉ vì say rượu.”
Trước lời khẳng định chắc nịch đó, Ryung trợn mắt, định nói gì đó nhưng rồi đột ngột thay đổi thái độ. Hắn nheo mắt, nhìn lướt qua Yoo Yeon từ đầu đến chân rồi hỏi.
“Cơ thể chị thấy ổn chứ?”
“Ờ.”
“Vậy sao? Tôi cứ tưởng vì bị mút nhiều quá nên chỗ đó sẽ sưng tấy và đau lắm chứ, thật may quá.”
“Cái gì cơ?”
“Biết thế tôi chẳng thèm dọn dẹp làm gì. Cứ thế ôm lấy chị đang trần như nhộng mà ngủ đến tận sáng có phải hơn không. Ai mà ngờ chị lại dùng cái bài không nhớ gì thế này chứ...”
Yoo Yeon theo ánh mắt của hắn mà nhìn xuống cơ thể mình, các giác quan bắt đầu trở nên nhạy bén lạ thường. Bây giờ cô mới để ý, dường như vùng nhạy cảm và đầu ngực có chút nhức nhối thật. Ngay khoảnh khắc nhận thức được điều đó, nỗi đau trở nên rõ ràng hơn, và nó khơi gợi lại những ký ức mới.
‘Một khi đã bắt đầu, tôi sẽ không dừng lại được đâu.’
‘A hức, Ryung à...’
Tiếng nói xa lạ của chính mình và Ryung vang vọng trong đầu khiến cô cảm thấy máu trong người như rút cạn sạch. Thấy Yoo Yeon im lặng, hắn cúi xuống nhìn thẳng vào mắt cô, cười cợt.
“Chắc là chị nhớ ra điều gì rồi đúng không?”
“...Tôi chẳng nhớ gì cả.”
Yoo Yeon cúi gầm mặt, bước qua hắn. Ryung vốn nhanh nhạy dường như đã đánh hơi thấy điều gì đó, hắn lẽo đẽo đi theo sau và bổ sung thêm những thông tin mà cô chẳng hề muốn biết.
“Chính chị là người chủ động hôn tôi trước mà. Còn túm lấy cổ tôi rồi bảo ‘mở miệng ra’ nữa chứ. Lúc đó trông chị ngầu lắm đấy.”
“...Ngậm miệng lại tập trung vào nhiệm vụ đi.”
“Chị cướp mất đời trai của tôi rồi giờ lại bảo không nhớ, thật là đau lòng quá. Tối qua chị còn quấn quýt bảo thích tôi cơ mà.”
Có vẻ như giữa cô và hắn thực sự đã xảy ra chuyện gì đó. Trái ngược với thể trạng mệt mỏi, cảm giác sảng khoái ở phần thân dưới phải chăng là nhờ đã được giải tỏa dục vọng tích tụ bấy lâu? Trong lúc đầu óc đang trắng xóa, từng mảnh ký ức bắt đầu hiện lên rõ nét. Yoo Yeon lắc đầu thật mạnh, cố ý vùi lấp những ký ức đó đi.
“Dù có chuyện đó thật thì cũng chỉ là sai lầm thôi. Tôi nói lại lần nữa, tôi không nhớ gì cả.”
“Vâng, chị cứ cho là vậy đi.”
“Đừng có nói giọng mỉa mai đó nữa.”
“Với tôi thì đó không phải là sai lầm.”
“Nhiệm vụ hôm nay là tôi với James, sao cậu lại có mặt ở đây!”
“Sao vậy? Chị thích James hơn tôi à? Hai người có gì với nhau sao? Hay chị thích đàn ông ngoại quốc? Chị cứ uống rượu vào là lại đi quyến rũ đàn ông à? Cứ mỉm cười xinh đẹp, rồi nhìn người ta bằng ánh mắt đó, rồi lại lảo đảo đầy nguy hiểm... Chẳng lẽ ngoài tôi ra chị còn làm thế với gã nào khác nữa sao...!”
Họng súng chĩa thẳng vào mũi khiến cái miệng đang liến thoắng không ngừng của hắn lập tức ngậm lại.
“Thử nói thêm câu nào nữa xem, tôi sẽ đâm thủng cái miệng cậu đấy.”
Cô gầm gừ như muốn xuyên thủng miệng hắn ngay lập tức. Hắn nhìn cô chằm chằm bằng ánh mắt đầy bất mãn, rồi đột nhiên ngậm lấy họng súng.
“Cậu, cái tên này...!”
Trước thái độ không chút nhượng bộ của Ryung, Yoo Yeon mới là người hoảng hốt lùi lại một bước. Hắn lại tiến tới, đưa họng súng vào sâu hơn trong miệng và lúng búng nói.
“Tôi thich chi.”
Tôi thích chị. Hắn biết rõ cô sẽ không bao giờ bóp cò, nên cứ thế nhắm mắt lại như một kẻ coi thường cái chết. Như thể đang chờ đợi sự phán xét từ cô. Yoo Yeon lẳng lặng thu súng lại, lau sạch họng súng dính đầy nước bọt của hắn rồi càu nhàu.
“Thật là, cái tên này chẳng biết sợ là gì nữa rồi...”
“Làm sao có thể nhát gan khi yêu một người phụ nữ như chị chứ. Đó là lòng tôi, nếu không thổ lộ ngay lúc này tôi sợ mình sẽ hối hận, nên chị đừng để tâm quá.”
Dù giọng điệu nghe có vẻ nhẹ nhàng như không muốn tạo áp lực, nhưng lòng Yoo Yeon lại trĩu nặng trước tình cảm ấy. 5 năm trước, tình yêu của hắn chỉ là thứ mà cô có thể vứt bỏ vào một góc trong tim, nhưng giờ đây nó đã tích tụ quá nhiều, dâng cao đến mức khiến cô nghẹt thở. Trong lúc cô đang cố nén cơn đau nơi cổ họng, hắn dường như đã nhận ra sự thay đổi biểu cảm tinh tế đó nên chủ động chuyển chủ đề.
“Mà này, nhiệm vụ hôm nay là gì thế? Sao lại đến bãi rác?”
“Có thông báo phát hiện zombie bên trong tòa nhà ở bãi rác. Dù khả năng cao là nhìn nhầm... Cậu đi theo mà không thèm biết nội dung nhiệm vụ là gì sao?”
“Thì tại tôi nghe nói được làm nhiệm vụ riêng với chị nên mới lao đến đây thôi. Anh James không chịu đổi ca, tôi phải bảo sẽ trực thay cho anh ấy thì anh ấy mới đồng ý đấy. Giờ tôi đang làm việc không công đây này.”
“Cái tên James này, đúng là được hời mà. Còn cậu nữa, sao lại đồng ý chứ, bị ngốc à?”
“Thì sao, tôi là đồ ngốc của riêng chị mà?”
Hắn làm trò nũng nịu không mấy phù hợp, còn đưa tay lên bắn tim khiến chân mày Yoo Yeon nhíu chặt lại. Trước sự im lặng kéo dài, hắn hắng giọng một cái đầy ngượng ngùng rồi tiếp lời.
“Tôi coi như đây là buổi hẹn hò với chị nên chẳng có gì không hài lòng cả. Tôi cũng chẳng cần tiền lắm.”
Trong những lời nói hớn hở của hắn thực chất lại ẩn chứa một nỗi đau. Trong thời đại này, việc không cần tiền đồng nghĩa với việc không có gia đình để phụng dưỡng.
Theo tin đồn, hắn lớn lên trong cô nhi viện rồi nhập ngũ. Vì tính cách hồi nhỏ rất hung dữ nên dù có ngoại hình xinh đẹp, hắn vẫn không có bạn bè và cũng chẳng ai muốn nhận nuôi. Yoo Yeon cũng mất gia đình từ nhỏ và luôn sống cô độc, nên cô thấu hiểu nỗi cô đơn của hắn. Việc hắn cứ bám lấy cô và nói thích cô có lẽ cũng là một cách để giải tỏa nỗi cô đơn. Phải có nơi để đặt tình cảm thì cuộc sống mới có giá trị, và phải có một điểm tựa an toàn về tâm lý thì cái tôi mới có thể ổn định.
“Làm xong nhanh rồi về thôi. Thời gian còn lại chị đi uống cà phê trò chuyện với tôi nhé?”
Hắn lại buông lời tán tỉnh như mọi khi, và cô đã khẽ gật đầu đồng ý.
“Được thôi, nếu kết thúc sớm. Tôi cũng có chuyện muốn hỏi cậu...”
“Ơ...? Thật sao?”
Hắn tỏ vẻ ngạc nhiên hơn cả cô.
“Tôi không mang theo ví nên cậu trả tiền đi. Tôi muốn ăn bánh nữa. Tiramisu.”
“Tất nhiên rồi, chị muốn ăn hai cái hay ba cái cũng được hết!”
Chỉ là cùng nhau uống cà phê trong khoảng hai ba tiếng, vậy mà hắn lại sáng rực mắt và vẫy đuôi như một chú chó nhỏ lần đầu thấy tuyết. Niềm vui hiển hiện rõ rệt của người khác chạm đến cả tâm hồn cô.
Đúng lúc đó, nghe thấy tiếng bước chân từ xa, cả hai đồng loạt quay đầu lại. Phía sau đống rác, một zombie mất một cánh tay đã phát hiện ra họ và đang lao tới với tốc độ toàn lực. Yoo Yeon lập tức vào tư thế chiến đấu, nhắm thẳng vào con zombie.
“Để tôi.”
Hắn nhẹ nhàng gạt họng súng của Yoo Yeon xuống rồi thản nhiên bóp cò. Một tiếng súng khô khốc vang lên, con zombie mất đầu đổ gục.
Ryung không bao giờ lãng phí đạn dược, hắn luôn tiêu diệt mục tiêu chỉ bằng một phát súng duy nhất. Ngũ quan nhạy bén, khả năng phán đoán nhanh chớp nhoáng, cùng thần kinh vận động và cảm quan tuyệt vời. Đó là một tài năng khiến ai nhìn vào cũng phải trầm trồ. Nếu virus zombie có bùng phát ngay trong căn cứ, người có khả năng sống sót chắc chắn sẽ là Ryung. Sau khi hạ gục mục tiêu, hắn thở hắt ra một hơi rồi quay lại nhìn cô.
“Có vẻ... ở đây có gì đó thật rồi. Tôi cứ tưởng chỉ đi tuần tra thôi chứ. Cảm giác chẳng lành chút nào.”
Có vẻ hắn cũng ngửi thấy mùi nguy hiểm.
Chỉ mới vào bãi rác được khoảng mười phút mà họ đã chạm trán zombie. Yoo Yeon quan sát trang phục của con zombie vừa ngã xuống. Nhìn bộ đồ bảo hộ lao động, có lẽ đây là một công nhân từng làm việc ở đây. Nghĩa là, không phải một zombie tình cờ đi lạc vào mà là sự lây nhiễm đã xảy ra ngay tại nơi này. Yoo Yeon lập tức báo cáo qua bộ đàm.
“Phát hiện và tiêu diệt một zombie trước khi đến tòa nhà. Nhìn trang phục, có vẻ là một người đàn ông từng làm việc ở đây.”
[Chỉ có một con thôi sao?]
“Hiện tại là vậy, nhưng nếu sự lây nhiễm xảy ra ngay trong bãi rác thì khả năng cao là vẫn còn nữa. Tôi sẽ báo cáo ngay khi có diễn biến mới.”
Dù chưa biết rõ có bao nhiêu zombie, nhưng vẫn còn quá sớm để yêu cầu chi viện. Họ mới chỉ ở lối vào, và cũng có khả năng không còn con zombie nào khác. Dù cô có nhận định đây là nơi nguy hiểm và đề xuất đóng cửa bỏ mặc khu đất này, thì chưa chắc cấp trên đã chịu nghe theo. Cuối cùng, hai thành viên của Đội A - đội chuyên đảm nhận việc quét sạch zombie - vẫn phải tự mình giải quyết nơi này.
“Hầy, còn phải đi uống cà phê nữa, quét nhanh rồi đi thôi chị.”
“Tỉnh táo vào. Có thể vẫn còn nữa đấy.”
“Vâng vâng. ‘Luôn luôn cảnh giác, nếu không sẽ bay đầu đấy’, tôi sẽ làm đúng theo lời tiền bối kính yêu dạy bảo.”
Thái độ cợt nhả của hắn khiến cô không mấy hài lòng, nhưng vì biết rõ thực lực của hắn nên cô cũng không nói thêm gì.
Trên con đường ngoằn ngoèo giữa những đống rác cao như núi, họ đã phát hiện và tiêu diệt thêm ba con zombie nữa. Tất cả đều do một tay Ryung thực hiện nhờ tốc độ phản xạ hơn người. Việc cô - người thường xuyên dẫn đầu đội - lại không có việc gì làm là một trường hợp khá hiếm hoi.
Cuối cùng họ cũng đến được tòa nhà mục tiêu. Đó là một tòa nhà một tầng nhưng quy mô có vẻ khá lớn. Tuy nhiên, so với quy mô đó thì cửa sổ lại quá ít và đều bị che lấp bởi đủ loại đồ đạc, khiến bên trong tòa nhà gần như tối om.
“Đúng như dự đoán, trông giống một xưởng công nghiệp hơn là tòa nhà bình thường nhỉ. Lạnh lẽo thế này, không biết có ma không nữa?”
“Ma thì tôi không biết, nhưng chắc chắn là có zombie đấy.”
“À, zombie thì không phải gu của tôi rồi.”
Ryung đưa tay mò mẫm trên tường, nhấn thử công tắc đèn vài lần rồi bật cười tự giễu.
“Hỏng rồi.”
💬 Bình luận (0)