————————————————————
Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ
Chương: 17
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
Dù trong lòng hiện lên vô vàn suy nghĩ, nhưng lúc này cô buộc phải bám lấy chiếc phao cứu sinh luộm thuộm này. Heo Ryung dường như cũng có cùng suy nghĩ, hắn leo tót lên ghế sau trước khi Yoo Yeon kịp nói lời nào. Chiếc xe chở khách khởi hành ngay khi cửa sau còn chưa kịp đóng hẳn.
“Phải đến cổng sắt.”
Cô hét lên khi còn chưa kịp ngồi vững trên ghế, nhưng người lái xe chẳng thèm đáp lại. Lời báo cáo của cấp dưới về việc anh ta ngủ nướng có vẻ là thật, vì sau đầu mái tóc vàng ấy đang dựng ngược lên như một cái tổ quạ. Chẳng lẽ anh ta vẫn chưa tỉnh ngủ, hay mắt cô có vấn đề? Anh ta đang xoay vô lăng về hướng ngược lại với hướng họ cần đi.
“Này này! Cái thằng điên này!”
Trong tình cảnh phải tháo chạy thật nhanh, chiếc xe lại bận rộn chạy ngược chiều trong từng con hẻm, rồi bất thình lình chạy sóng đôi ngay cạnh những chiếc xe đang truy đuổi. Ryung và Yoo Yeon hoảng hốt trước những chiếc xe vây quanh, vội nằm rạp người xuống ghế và thì thầm.
“Người này thực sự đứng về phía chị đấy à? Bảo lên xe rồi lại đưa chúng ta đến đây.”
“Đồ điên, đúng là đồ điên mà...”
“Tôi đã bảo rồi mà? Gã này chỉ là hạng nịnh thần hám tiền thôi.”
“Định bán đứng đồng đội 10 năm thế này sao...”
Gã tài xế nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe cuộc đối thoại của hành khách, cuối cùng cũng lên tiếng.
“Tai tôi chưa điếc đâu nhé.”
Yoo Yeon quan sát những chiếc xe đang vây kín ngoài cửa sổ, khẽ ngẩng đầu về phía cái tai đang vểnh lên kia mà trút giận.
“Anh đang làm cái trò gì thế hả? Muốn nộp mạng cho bọn họ à?”
“Nếu cứ chạy phía trước thì chẳng khác nào bảo bọn họ đuổi theo đi. Phải trà trộn đi cùng thế này thì mới không bị nghi ngờ chứ. Chưa nghe câu nơi bình yên nhất chính là mắt bão sao?”
Chất giọng thong dong đặc trưng của anh ta hoàn toàn đối lập với bầu không khí cấp bách hiện tại. Nói một cách hoa mỹ thì là táo bạo, là có khí phách, nhưng trong mắt kẻ bình thường thì anh ta chỉ là một gã ăn không ngồi rồi thiếu suy nghĩ.
Kẻ bình thường như Yoo Yeon không dám lớn tiếng, chỉ có thể dùng ánh mắt đầy sát khí để hỏi rốt cuộc tại sao anh ta lại đến muộn và định làm cái trò gì. James nhìn thấu những lời chửi rủa đó qua gương chiếu hậu nhưng vẫn cười hì hì cho qua. Anh ta điều chỉnh gương để nhìn Ryung. Cảm nhận được ánh nhìn, Ryung cũng khẽ ngẩng đầu đối mắt với anh ta.
“Ồ, mắt chuyển sang màu hổ phách rồi kìa. Lạ nhỉ?”
James quan tâm đến sự thay đổi ngoại hình của Ryung hơn là việc hắn vẫn giữ được tỉnh táo. Khi đôi mắt Ryung nheo lại đầy vẻ nghi hoặc, James thản nhiên bồi thêm một câu đầy sức nặng.
“Móc mắt đó đem bán chắc là được giá lắm đấy.”
Giọng nói thản nhiên của anh ta nghe chẳng giống một lời đùa chút nào. Thấy đôi mắt xanh lấp lánh sự tham lam, Ryung cảm nhận được nguy cơ bị móc mắt sống nên vội vàng cuộn tròn người lại, nép sát vào Yoo Yeon. Phải chăng vì dáng vẻ e dè khác hẳn với sự ngông cuồng ngày thường của Ryung, James lại càng lấn tới như một ông chú đang trêu chọc đứa cháu nhỏ.
“Cậu bảo bị bắn cũng không chết mà, chắc móc mắt ra cũng không chết đâu nhỉ?”
May mắn là Seon Woo đã truyền đạt lại tình hình cho anh ta.
“Thật là, lúc cần thì chẳng thấy đâu.”
“Nói cho đúng thì phải là lúc cần thiết, tôi đã xuất hiện như một phép màu chứ.”
“Chỉ giỏi cãi chày cãi cối.”
Hình ảnh anh ta cuống cuồng thức dậy rồi lao tới đây hiện rõ mồn một nên cô cũng không muốn trách mắng thêm. Sự thật là vào khoảnh khắc nguy cấp nhất, anh ta đã xuất hiện giúp cô thở phào nhẹ nhõm.
Khi những chiếc xe bắt đầu tản ra ở ngã tư lớn, James mới bắt đầu lái xe hướng về phía cổng sắt. Thấy những chiếc xe quân sự ngoài cửa sổ đã biến mất, Yoo Yeon và Ryung mới dám vươn vai và ngả người ra ghế.
“Uống đi. Đến vội quá tôi chỉ kịp mang theo bấy nhiêu thôi.”
Anh ta vẫn dán mắt về phía trước, đưa tay ra sau đưa cho họ hai chai nước khoáng. Vì từ hôm qua đến giờ chưa được một giọt nước nào vào bụng, nên trong khoảnh khắc này, cô thực sự coi anh ta như một vị cứu tinh. Yoo Yeon và Ryung lập tức uống cạn chai nước, thở hắt ra một hơi sảng khoái như vừa mới uống rượu xong.
“Tôi chỉ có thể đưa hai người đến đây thôi. Hiểu chứ?”
Trước lời nói của anh ta, Yoo Yeon khẽ gật đầu qua gương chiếu hậu. Trong A/Z, việc thực hiện lịch trình ngoài mệnh lệnh là một hành vi vi phạm quy tắc nghiêm trọng. James chắc chắn cũng sẽ phải nhận những hình phạt nhỏ vì đã tự ý thay đổi ca trực ngày hôm qua.
Khi Yoo Yeon đã rời khỏi tổ chức, James là người duy nhất còn lại có thể theo dõi động thái bên trong. Việc lấy tài liệu từ phòng nghiên cứu, hay dò xét dã tâm của các quan chức, giờ đây hoàn toàn đè nặng lên vai anh ta. Vì vậy, cô không thể lôi kéo anh ta vào những việc gây thêm nghi ngờ nữa.
“Xin lỗi anh.”
“Có gì đâu, chuyện đương nhiên mà.”
“Tôi thấy có lỗi với tất cả mọi người. Cả với Heo Ryung nữa.”
James hạ thấp giọng một cách lạ thường khi nhìn về phía cổng sắt đang đến gần. Ryung lắc đầu nhún vai.
“Anh đừng thấy có lỗi với tôi. Chính tôi là người đã bảo anh đổi ca trực mà, với giờ tôi càng chắc chắn rằng tương lai của chị Yoo Yeon cần anh hơn là cần tôi. Thật may vì người đi hôm qua là tôi.”
“Cô đã kể hết cho cậu ta nghe rồi à?”
James liếc nhìn Yoo Yeon hỏi. Vì đó là bí mật cô luôn cố giữ kín nên giờ cô thấy hơi ngượng ngùng.
“Thì tôi cũng đại loại nắm bắt được tình hình rồi. Anh James chính là thủ lĩnh thực thụ đúng không? Cả về chuyện nghiên cứu lẫn cuộc đảo chính sắp tới... Ít nhất tôi cũng hiểu rằng anh đứng về phía chính nghĩa hơn lũ quan chức hiện tại. Tôi sẽ mong tâm nguyện của anh thành hiện thực trong lúc tôi còn sống.”
Những lời nói nghiêm túc giữa những kẻ vốn dĩ chỉ toàn đùa giỡn khiến cả Ryung và James đều gãi gáy ngượng ngùng.
“Này, cậu nói cứ như sắp chết đến nơi không bằng.”
“Sự thật là vậy mà. Ai mà biết được lý trí hay mạng sống này sẽ kéo dài được bao lâu.”
“Hừm... tôi thì không biết thế nào nhưng tôi nghĩ cậu sẽ sống đấy. Tôi cứ cảm thấy không phải vì cuộc thí nghiệm thành công, mà vì ‘là cậu’ nên cậu mới giữ được tỉnh táo.”
“Sao lại là tôi?”
“Thì có lẽ vì cậu có sinh khí mạnh hơn người khác chăng? Just feeling?”
Sinh khí, sự kết hợp giữa một từ ngữ thường nghe thấy ở tiệm bói toán và tiếng Anh khiến chân mày Ryung nhíu lại.
“Anh là người nước ngoài mà cũng tin vào mấy thứ đó sao?”
“Đã bảo đừng gọi tôi là người nước ngoài mà. Dù về mặt pháp lý tôi không phải người Hàn, nhưng tôi sống ở đây từ năm 3 tuổi rồi. Tôi bị dị ứng với tiếng Anh đấy.”
Nhìn cách phát âm tiếng Hàn hoàn hảo, thói quen ăn uống và cả cách nói chuyện, anh ta đúng là một người Hàn Quốc trong lốt ngoại quốc.
“Thảo nào phát âm tiếng Anh của anh tệ thế. Nếu vậy sao anh không đặt tên tiếng Hàn luôn cho rồi.”
“Có chứ. Tên tiếng Hàn của tôi.”
“Là gì?”
“Jae Im Su.”
“...”
Yoo Yeon nãy giờ im lặng lắng nghe bỗng hỏi lại.
“Thật à?”
“Ờ.”
Cô đang định thắc mắc tại sao bố mẹ anh ta lại đặt cái tên như thế, nhưng rồi chợt nhớ ra anh ta là trẻ mồ côi nên quyết định im lặng mãi mãi. Chắc hẳn cái khiếu đặt tên tệ hại đó là tác phẩm của chính anh ta.
James dừng xe ở một con hẻm gần cổng sắt. Vì cổng sắt là tiền đồn phân chia khu vực an toàn với bên ngoài nên việc canh gác rất nghiêm ngặt, camera giám sát cũng được lắp đặt khắp nơi nên vô cùng nguy hiểm.
Nhìn hai người đang chuẩn bị xuống xe, James tặc lưỡi. Vì lao đi quá vội vàng nên vũ khí duy nhất của họ chỉ là khẩu súng lục đeo bên hông. Những khẩu súng trường mà họ được dạy phải nâng niu hơn cả mạng sống giờ đây chắc hẳn đang nằm chỏng chơ trong chiếc xe bị bỏ lại.
“Hai người định ra ngoài đó nộp mạng luôn à? Quân nhân kiểu gì mà lại vứt súng đi hết thế?”
“Này, anh không có quyền nói câu đó đâu nhé. Anh có biết tình hình lúc đó cấp bách thế nào không...!”
“Thế giờ tính sao, hay tôi đưa súng của tôi cho nhé?”
Anh ta giơ khẩu súng đặt ở ghế phụ lên, nhưng Yoo Yeon lập tức lắc đầu. Súng là tài sản của tổ chức, nếu làm mất sẽ bị truy cứu xem mất ở đâu và phải chịu hình phạt rất nặng.
“Thôi đi. Anh rút tay ra khỏi chuyện này đi. Nếu mất cả anh nữa thì đội của tôi coi như đi tong.”
“...Tôi xin lỗi.”
Anh ta là người có trách nhiệm còn lớn hơn cả cô - một Đội trưởng. Yoo Yeon xua tay trước gương mặt vừa tối sầm lại của anh ta, cố tỏ ra tươi tỉnh.
“Đừng có diễn phim bi kịch nữa. Tôi đã chết đâu.”
“Tôi chỉ định tạo bầu không khí một chút thôi mà.”
“Dù sao thì nhờ anh chăm sóc anh em giúp tôi. Chắc bọn trẻ đã hoảng loạn lắm. Đồng nghiệp làm việc cùng bỗng biến thành zombie, Đội trưởng thì bỏ trốn...”
Yoo Yeon thở dài thườn thượt khi nhớ lại gương mặt đầy hoang mang của các thành viên vào phút cuối. Đó là những người dù cô có tính cách khó chiều nhưng vẫn luôn tin tưởng và đi theo cô với tư cách Đội trưởng.
“Được rồi, tôi... sẽ cố gắng trấn an bọn họ.”
“Ừ, nhờ anh đấy.”
“Cô đã... có kế hoạch gì chưa?”
James hỏi một cách nghiêm túc. Thực tế, nếu không có sự cho phép của sở chỉ huy thì việc mở cổng là hoàn toàn không thể, và một khi bên trong đã náo loạn như thế này, việc canh phòng chắc chắn sẽ được thắt chặt. Vì vậy, cách duy nhất còn lại là phải tìm cách ‘vượt’ tường nhanh nhất có thể.
“Chẳng biết nữa, chắc phải leo thang dây chăng?”
Yoo Yeon cười cay đắng khi nhìn vào chiếc thang dây tập luyện được lắp đặt ở một góc tường. Cô đã học cách leo thang dây trong kỳ thi nhập ngũ, nhưng thực tế chưa bao giờ leo thật. Hơn nữa, đó là một cách tuyệt vời để biến mình thành bia tập bắn. Đúng lúc đó, Ryung đang thẫn thờ nhìn lên bức tường bỗng chỉ tay về phía tháp canh.
“Nếu chưa có kế hoạch gì khác, chị có muốn thử đến tháp canh không?”
Nghe hắn nói, Yoo Yeon cũng ngước nhìn lên tháp canh nằm trên đỉnh tường. Nếu nói là vượt tường, thì chỉ cần lên tới đỉnh là đã coi như thành công một nửa rồi, một kế hoạch không tồi. Tuy nhiên, ở đó hiện tại đang có binh lính canh gác. Yoo Yeon lắc đầu.
“Đừng nghĩ rằng đám trẻ đó vẫn đứng về phía chúng ta. Thông báo đã được gửi đi khắp nơi rồi.”
Ryung nhìn thời gian hiển thị trên xe và thản nhiên nói.
“Ca trực hôm nay là những hậu bối của tôi. Những đứa tôi đã đích thân chỉ dạy...”
“Không, cậu không nghe tôi nói gì sao? Chuyện đó chẳng liên quan...”
Bất ngờ bước xuống xe, hắn đột nhiên ngáp một cái thật dài rồi tiếp lời.
“Vì vào giờ này không có tuần tra, nên tôi đã dạy chúng là hãy cứ ngủ đi.”
“...Cái gì?”
“Dạo này chúng còn ngủ say đến mức chẳng thèm nghe bộ đàm nữa cơ.”
Trước thái độ làm việc bê trễ đó, nếu là bình thường chắc chắn Yoo Yeon đã mắng cho một trận lôi đình, nhưng giờ cô chỉ bước xuống xe theo hắn và bồi thêm một câu.
“Làm tốt lắm.”
James hạ kính cửa sổ xuống, vẫy tay chào tạm biệt họ.
“Quả nhiên hậu bối luôn học theo tiền bối mà.”
“Cậu ấy là hậu bối trực tiếp của tôi đấy.”
“Ngoại lệ thì lúc nào chẳng có.”
Yoo Yeon và James khẽ mỉm cười, dùng những lời nhẹ nhàng thay cho lời từ biệt.
“Mau đi đi.”
Yoo Yeon thúc giục bằng cách vỗ vào sườn xe, anh ta luyến tiếc khởi động máy chậm rãi và nói thêm.
“Nhưng mà, cơ hội bao giờ cũng được mang đến bởi những ngoại lệ. Vì chỉ riêng sự tồn tại của chúng đã là điều đặc biệt rồi.”
💬 Bình luận (0)