————————————————————
Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ
Chương: 15
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
“Chị ổn chứ...?”
“Đội của tôi chiếm một nửa quân số ở đây mà. Sẽ ổn thôi.”
Cô trấn an hắn rồi chậm rãi bước xuống xe. Một thành viên đang lóng ngóng nhìn quanh xe nhưng không dám gõ kính lập tức đứng nghiêm chỉnh chào cô. Nhìn phản ứng này, có vẻ cậu ta biết rõ người ngồi trong xe là ai. Cô vẫy tay chào đáp lại một cách hờ hững rồi bực dọc hỏi.
“Gì thế? Sao các cậu lại tập trung ở đây vào sáng sớm thế này?”
Yoo Yeon đảo mắt nhìn quanh, các thành viên bước ra khỏi xe lần lượt chào cô. Những người thuộc Đội B dù chỉ biết mặt và chức vụ của cô cũng lúng túng thực hiện động tác chào.
“Đội trưởng, chị vẫn bình an vô sự chứ ạ? Vì chị đi làm nhiệm vụ ở bãi rác mà mãi không thấy về nên anh em lo lắng lắm, cứ sợ chị gặp chuyện gì.”
“Tôi nhớ mình đã báo cáo lên cấp trên là không có vấn đề gì rồi mà.”
“À, vì có lệnh phong tỏa toàn diện khu vực bãi rác ạ. Chúng em cũng thắc mắc sao lại làm quá lên thế, nhưng chắc cấp trên muốn cẩn thận cho chắc ăn thôi. Dù sao thì cũng phải bảo vệ khu vực an toàn một cách triệt để mà.”
Cậu lính nói về một chuyện hiển nhiên với nụ cười hiền hậu. Yoo Yeon vừa xoay bả vai đang mỏi nhừ như thường lệ vừa hờ hững buông lời.
“Tôi vừa từ đó về đây, tôi đã dọn sạch lũ zombie rồi nên các cậu có thể rút quân được rồi đấy.”
“À, quả nhiên là Đội trưởng. Em nghe nói hôm qua Ryung đã đi thay Đội phó, cậu ấy có giúp ích được gì cho chị không?”
“Sao cậu biết chuyện đó?”
“Anh James hôm qua cứ đi khoe khoang khắp nơi là được nghỉ xả hơi mà, giờ này chắc anh ấy vẫn đang ngủ nướng trong căn cứ đấy ạ.”
Đúng là cái tên vô tích sự. Yoo Yeon tặc lưỡi chửi thầm. Đến mức này thì cô cũng chẳng rõ cái điệu bộ thong dong như kẻ ăn không ngồi rồi của anh ta là thật hay chỉ là diễn kịch nữa. Những lúc như thế này nếu anh ta có ở đây thì cô còn có thể nhờ vả chút ít, vậy mà cứ khi cần là lại chẳng thấy đâu.
“Có Ryung đi cùng chắc là chị thấy thoải mái hơn anh James chứ ạ? Vì cậu ấy hễ cứ đi cùng Đội trưởng là làm việc chăm chỉ lắm.”
“Thì... cũng đúng.”
“Cái tên đó tuy có hơi láo xược nhưng đúng là được việc. Cậu ấy có trên xe không ạ?”
Cậu lính dỏng tai nhìn vào bên trong qua kính chắn gió.
“Cái tên hỗn xược đó dám bắt Đội trưởng phải xuống xe...”
Yoo Yeon tự nhiên chen vào giữa chiếc xe và cậu lính, từng chút một đẩy cậu ta lùi lại.
“Cậu ấy đang ngủ. Cứ để cậu ấy yên đi, chắc là mệt rồi.”
“Dạ?”
“Thì như cậu nói đấy, cậu ấy đã làm thay cả phần việc của tôi nên giờ đang kiệt sức nằm bẹp ra rồi, cứ để cậu ấy ngủ đi.”
Trước hành động của Yoo Yeon, cậu lính lộ vẻ hơi bàng hoàng, vừa lùi lại vừa liếc nhìn Ryung qua cửa sổ xe. Sau đó cậu ta cẩn thận quan sát phần thân trên của cô. Có lẽ cậu ta đã nhận ra cô vừa cởi áo khoác ngoài cho người khác.
“Cũng phải... Ngủ ngoài trời cả đêm thì mệt là đúng rồi.”
Cậu lính nhìn vào hư không lầm bẩm. Nhìn khóe môi hơi nhếch lên và đôi mắt nheo lại đầy vẻ tinh quái, cô thừa biết cậu ta đang nghĩ gì.
Một cặp nam nữ ở lại bên ngoài qua đêm. Mối tình đơn phương nổi tiếng của Ryung. Lại còn cởi áo cho nhau. Thà là họ hiểu lầm theo hướng đó thì cô còn giơ cả hai tay hoan nghênh.
“Tôi muốn đi qua, các cậu mau tránh đường cho xe đi đi?”
“À, xin chị chờ một lát, để em vào báo cáo một tiếng rồi ra ngay.”
Cô cau mày, giữ tay cậu lính vừa quay người định lấy bộ đàm lại.
“Báo cáo cái gì. Có chuyện gì mà phải báo cáo chứ.”
“Vì có lệnh là ngay cả một con kiến đi qua con đường này cũng phải báo cáo ạ. Có vẻ như dân chúng đang dòm ngó nên cấp trên cũng thắt chặt quản lý hơn.”
Yoo Yeon dùng bàn tay đẫm mồ hôi lạnh vò mái tóc sau gáy, nhún vai.
“Thì... nhưng với đồng đội thì có cần phải khắt khe thế không?”
“Hầy, chị cũng biết đó chỉ là thủ tục hình thức mà. Chính Đội trưởng cũng luôn bảo chúng em phải báo cáo không sót một chi tiết nào còn gì.”
Những lời cô từng nói vô tình lại trở thành hòn đá buộc chân mình. Yoo Yeon nghiến răng, không thể giữ cậu ta lại thêm được nữa. Nếu cứ cố tình ngăn cản, cô sợ sẽ nảy sinh những nghi ngờ không đáng có.
Cậu lính ra hiệu bảo cô chờ một lát rồi quay người cầm bộ đàm báo cáo lên cấp trên. Từ việc nhiệm vụ ở bãi rác đã hoàn thành tốt đẹp, cho đến việc hai người không trở về hôm qua nay đã quay lại an toàn.
Yoo Yeon cắn móng tay khi nghe loáng thoáng cuộc đối thoại. Tất cả các thành viên, kể cả Đội trưởng, cũng chỉ là quân cờ trong tay cấp trên, cuối cùng thì họ cũng chẳng còn cách nào khác là phải làm theo mệnh lệnh.
Sau khi kết thúc cuộc gọi, cậu lính quay lại với bước chân nhẹ nhõm.
“Chúng em phải tiếp tục phong tỏa con đường này, Đội trưởng cứ vào trước đi ạ.”
Yoo Yeon đang lo lắng cắn môi bỗng thở phào nhẹ nhõm. Ngay khoảnh khắc cô định an tâm vì mọi chuyện diễn ra suôn sẻ hơn tưởng tượng, cậu ta lại bồi thêm một câu.
“Vậy, trước khi đi, chúng em xin phép kiểm tra thân thể đơn giản một chút ạ.”
Cùng với lời nói của cậu ta, những thành viên Đội B đứng đằng xa cầm theo giấy tờ và máy ảnh tiến lại gần. Yoo Yeon liếc nhìn bọn họ rồi hỏi.
“Kiểm tra thân thể cái gì cơ?”
“À, dạo gần đây đang rộ lên mấy lời đồn quái ác ấy mà. Đại loại như có zombie đang đóng giả làm con người. Thế nên cấp trên bảo phải ghi chép lại những người qua lại. Chỉ là làm màu thôi ạ, làm màu thôi.”
Cậu ta vừa nói vừa gãi đầu tỏ vẻ chính mình cũng thấy phiền phức, và ngay lập tức một ống kính máy ảnh chĩa về phía cô. Mẹ kiếp, quả nhiên cấp trên không hề ngồi yên xem kịch. Việc phong tỏa đường đột ngột và kiểm tra thân thể này chính là để giữ chân và kiểm tra hai người họ khi chưa thấy quay về vào ngày hôm qua. Yoo Yeon dùng tay đẩy ống kính đang định chụp mình ra, nhăn mặt.
“Thế thì cứ bỏ qua đi. Sao lại phải làm phiền cả chúng tôi nữa.”
Thấy thành viên Đội B cầm máy ảnh tỏ vẻ khó xử, cậu lính kia liền ra hiệu bằng mắt bảo cậu ta hạ máy ảnh xuống.
“Chị cứ cho chụp một kiểu ảnh, ký tên vào đây rồi đi là được mà. Cấp trên cũng biết tiền bối vừa đi làm nhiệm vụ về rồi, nên chị cứ làm cho xong đi ạ. Họ dặn nhất định phải làm đấy.”
Trong lúc cuộc giằng co đang diễn ra, một thành viên khác cầm danh sách đang gõ vào cửa kính ghế phụ của xe. Yoo Yeon phát hiện ra điều đó muộn màng, cô vội vàng lao tới ngăn cản đầy cảnh giác. Cả cậu lính với gương mặt lạ lẫm vừa bị đẩy ra, cả cậu hậu bối đang thuyết phục cô, lẫn những thành viên đứng đằng xa trước xe đều bàng hoàng trước hành động của cô.
Đúng là phát điên mất thôi.
Cô chẳng còn nghĩ ra được cái cớ nào nữa, và nếu cứ tiếp tục giằng co thế này, chắc chắn họ sẽ nảy sinh nghi ngờ.
“Đội trưởng, rốt cuộc là chị bị làm sao thế ạ. Chỉ là hợp tác một chút thôi mà...”
Cậu hậu bối nói với vẻ mặt khó xử khi nhìn thấy thái độ của các thành viên Đội B. Có vẻ như cậu ta không thể hiểu nổi tại sao một người vốn luôn tuân thủ mệnh lệnh một cách triệt để như cô lại hành động như vậy. Đúng như dự đoán, một thành viên Đội B với gương mặt khó coi đã cầm bộ đàm lên. Yoo Yeon vội vàng đưa tay ra ngăn cản. Cô hoàn toàn không tìm thấy một lối thoát nào để giải quyết chuyện này một cách êm đẹp.
“Nếu chị không hợp tác, chúng em buộc phải áp chế và cưỡng chế áp giải theo đúng quy trình ạ.”
Những ánh mắt đầy ẩn ý bắt đầu trao đổi giữa các thành viên Đội B. Nhận ra điều đó, cậu hậu bối khẽ đẩy bọn họ ra rồi tiến lại gần cô.
“Chờ một chút.”
Với gương mặt nghiêm trọng, cậu ta liếc nhìn những người khác rồi thì thầm hỏi cô.
“Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra thế ạ? Chắc chắn phải có lý do gì chị mới làm như vậy chứ.”
Ánh mắt cậu ta dao động như đang cầu xin cô. Việc một Đội trưởng bị thành viên đội khác áp chế và áp giải chẳng khác nào bôi tro trát trấu vào danh tiếng của Đội A - đội vốn được coi là tinh nhuệ nhất. Cậu ta là tiền bối của Ryung và cũng là người đã cùng cô gắn bó lâu năm trong đơn vị. Vì quá hiểu tính cách thường ngày của cô nên cậu ta càng không thể hiểu nổi hành động hiện tại.
Câu nói ‘Ryung bị nhiễm rồi, hãy giúp tôi với’ đã dâng lên tận cổ họng nhưng cô vẫn không thể thốt ra được. Dù cậu ta là người có thể sẽ giúp đỡ cô bất chấp mọi chuyện nếu biết rõ ngọn ngành, nhưng điều đó đồng nghĩa với việc cậu ta cũng sẽ gặp nguy hiểm và bị trừng phạt. Cô không muốn lôi kéo bất kỳ người cấp dưới nào của mình vào chuyện này.
“Chẳng có lý do gì cả. Chỉ là tôi không thích làm thôi.”
“Đội trưởng... nếu chị cứ thế này thì...”
“Tôi biết. Tôi sẽ không để các cậu bị liên lụy đâu.”
Cô khẽ đẩy cậu hậu bối ra. Ngay khi thành viên Đội B định dùng bộ đàm liên lạc, Yoo Yeon cũng đồng thời cầm bộ đàm của mình lên.
“Tôi là Seo Yoo Yeon, Đội trưởng Đội A. Tôi xin báo cáo lần cuối về nhiệm vụ.”
Khi cô chủ động lên tiếng trước, không gian xung quanh bỗng trở nên tĩnh lặng. Chỉ cần người gây chuyện tự mình giải quyết với cấp trên thì họ cũng chẳng có lý do gì để can thiệp nữa. Sau một hồi im lặng, từ bộ đàm phát ra một giọng nói quen thuộc như mọi khi.
[Từ hôm qua đến giờ, thời gian báo cáo có hơi dài đấy nhỉ. Tôi đã nghe thông báo từ người khác là các cô cậu đang trên đường trở về rồi.]
Khi đã biết rõ dã tâm của đối phương, giọng nói trầm ấm và dịu dàng ấy nghe thật xảo quyệt. Ông ta là quan chức cấp cao phụ trách từ Đội A đến Đội D của A/Z, là cấp trên trực tiếp ra lệnh cho cô. Chính người đàn ông này đã đưa cô lên vị trí Đội trưởng như hiện tại. Yoo Yeon liếc nhìn xung quanh đang tĩnh lặng và Ryung vẫn đang nằm ngoan ngoãn, cô cất lời.
“Đúng như báo cáo ngày hôm qua, nhiệm vụ đã hoàn thành tốt đẹp. Và... kể từ giây phút này, tôi - Đội trưởng Seo Yoo Yeon, và Heo Ryung - thành viên Đội A, xin được giải ngũ.”
Ngay lập tức, cậu hậu bối đang lo lắng lắng nghe liền lao tới giữ lấy vai Yoo Yeon và lay mạnh, như muốn cô tỉnh táo lại. Không chỉ cậu ta, tất cả mọi người có mặt ở đó đều bàng hoàng, sự chú ý của họ đổ dồn vào chiếc bộ đàm và Yoo Yeon. Sau một hồi im lặng, chiếc bộ đàm cuối cùng cũng lên tiếng trả lời.
[Có vẻ như đã có chuyện gì đó xảy ra nhỉ.]
Giọng nói pha chút nụ cười nghe thật đê tiện. Điều đó có nghĩa là ông ta không cần phải che giấu dã tâm của mình thêm nữa. Cả cô và ông ta đều đã lờ mờ nhìn thấy quân bài của nhau. Tình hình đang rất tồi tệ. Cô vốn mong ông ta có thể che giấu dã tâm thêm chút nữa và hành động nhu mì hơn.
[Giải ngũ thì cũng được thôi, nhưng các người phải quay về sở chỉ huy để thực hiện đúng quy trình chính thức chứ. Tôi mong các người hãy biết điều mà tự mình quay về... Chẳng phải các người đang bị chặn ở trạm kiểm soát sao? Nếu muốn sống yên ổn trong khu vực an toàn thì tốt nhất là nên quay về đây.]
Đó là lời cảnh cáo rằng không có lối thoát đâu, tốt nhất là hãy tự mình quay về trước khi bị lôi về. Yoo Yeon đành phải ngoan ngoãn đáp lại lời ông ta như không còn cách nào khác:
“Tôi biết rồi. Tôi sẽ quay về, vậy nên ông có thể bảo họ dẹp xe đang chặn đường ra được không?”
[Hừm, được thôi.]
Ngay khoảnh khắc Yoo Yeon ra hiệu bằng mắt như đã xong xuôi và định bước về phía ghế lái, bộ đàm của các thành viên khác bỗng vang lên một giọng nói nghiêm khắc và sắc lẹm.
[Hãy áp giải cả Seo Yoo Yeon và Heo Ryung về sở chỉ huy. Nếu không tuân lệnh, có thể dùng vũ lực áp chế. Có việc cần xử lý theo đúng quy trình nên bằng mọi giá phải bắt hai người họ về đây.]
💬 Bình luận (0)