Chương 13

 

————————————————————

Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ

Chương: 13

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

Nhìn cái dáng vẻ quay lưng đi nhưng vẫn đáp lời đều đặn, cô không khỏi bật cười. Trong lúc họ trò chuyện, có vẻ như đã đến lúc mặt trời mọc, ánh sáng mờ ảo bắt đầu len lỏi qua khe cửa. Yoo Yeon nằm nghiêng, gác đầu lên tay, nhìn vào tấm lưng của hắn đang dần hiện rõ trong ánh ban mai. Tấm lưng to lớn ấy trông thật xa lạ, cô chợt nhận ra rằng từ trước đến nay hắn chưa bao giờ quay lưng lại với mình.

“Chẳng phải lúc nãy cậu bảo không nhất thiết phải là cậu, hãy cứ yêu vì hạnh phúc của bản thân sao? Lời khuyên đó nghe ấn tượng lắm mà.”

“Đương nhiên là tôi muốn chị thích tôi rồi, câu đó chỉ là nói thêm vào thôi. Có thế thì chị nghe mới không thấy bài xích chứ. Chị thừa biết tôi hay ghen tuông thế nào còn gì... Chị không biết sao? Tôi là kẻ nhỏ mọn lắm đấy.”

“Đồ hẹp hòi.”

Một tiếng thở dài thườn thượt vang lên.

“Đội trưởng đúng là vừa không có mắt quan sát, vừa thiếu tinh tế, lại chẳng có chút lãng mạn nào...”

“Cảm ơn cậu vì đã còn sống.”

Hắn đang lầm bầm bỗng im bặt, rồi chậm rãi xoay người lại. Dường như cũng nhận ra ánh sáng đang lờ mờ tràn vào từ cánh cửa mở, hắn bắt đầu quan sát kỹ xung quanh và chính cơ thể mình. Ánh mắt đang dao động ấy cuối cùng cũng dừng lại trên gương mặt đang mỉm cười của Yoo Yeon.

“Cậu vẫn còn nhận ra tôi là ai chứ?”

“...”

“Đi thôi, Ryung à.”

Sau một đêm dài trò chuyện, có thể khẳng định chắc chắn rằng tinh thần của hắn vẫn hoàn toàn tỉnh táo. Cô chợt nghĩ, phải chăng cấp trên đã đạt được kết quả thí nghiệm như họ mong muốn? Bởi năng lực thể chất của hắn đã được tăng cường nhưng vẫn không hề mất đi lý trí.

Thế nhưng, hắn vẫn là một quả bom nổ chậm. Chẳng biết khi nào hay ở đâu hắn sẽ phát bệnh, mất đi lý trí và trở nên hung hãn. Ryung, người hiểu rõ sự thật đó nhất, đôi mắt khẽ dao động.

“Đừng lo lắng quá. Tôi sẽ dùng mọi cách có thể.”

“...”

“Dù thế nào đi nữa, tôi sẽ chịu trách nhiệm về cậu.”

Ryung im lặng lắng nghe rồi thở dài một hơi thật sâu, đưa ngón tay út ra. Dù khoảng cách giữa họ không thể chạm vào nhau, nhưng cô hiểu hắn đang muốn gì.

“Hãy hứa với tôi một điều. Có thế tôi mới đi.”

“Hửm... chuyện gì?”

Yoo Yeon hỏi với ý định cứ nghe thử xem sao, hắn liền nói với gương mặt vô cùng nghiêm túc.

“Trong cái sự chịu trách nhiệm đó, phải bao gồm cả việc chị sẽ giết tôi nữa.”

“Cậu lại nói chuyện đó nữa à?”

“Ít nhất thì, tôi mong mình không phải tự tay giết chết người mình yêu. Đó là tâm nguyện cuối cùng của tôi.”

Câu nói ‘Tôi cũng vậy’ đã dâng lên tận cổ họng, nhưng cô cố kìm nén và chỉ khẽ gật đầu. Trước câu trả lời mập mờ, hắn vẫn lộ vẻ bất an. Thế nhưng cuối cùng hắn cũng lóng ngóng đứng dậy, phá bỏ bức tường bằng đồ đạc mà mình đã dựng lên.

Trong lúc đó, Yoo Yeon cũng mặc lại chiếc áo khoác dùng làm đệm lót, lấy bộ đàm ra và thay đổi tần số. Rồi cô không chút đắn đo gọi tên người đó.

“Dậy chưa?”

Dù đã 6 năm không gặp mặt Seon Woo, nhưng lần liên lạc cuối cùng giữa cô và anh là khoảng 3 ngày trước. Tất nhiên nội dung trò chuyện chỉ xoay quanh việc chia sẻ tài liệu phòng nghiên cứu hay tình hình đơn vị, nên cảm giác giống như đồng nghiệp trong công ty hơn là bạn bè.

Không thấy hồi đáp, cô cứ ngỡ anh vẫn còn ngủ, nhưng ngay sau đó một giọng nói trầm thấp vang lên.

[Chưa ngủ.]

Giọng nói ngái ngủ như thể anh vừa mới thức dậy. Phản ứng trước giọng đàn ông, Ryung lạch bạch đi ngang tới như một con cua, dỏng tai lên nghe ngóng. Điệu bộ như thể muốn nghe xem hai người họ sẽ nói chuyện gì.

“Tôi cần giúp đỡ nên mới liên lạc. Chỉ có anh là tôi có thể nhờ vả được thôi.”

[Ưm... nhờ tôi giúp? Cô sao?]

Giọng nói hỏi ngược lại pha chút nụ cười nhạt.

[Lạ thật đấy... chuyện gì?]

Cô hít một hơi thật sâu, gạt bỏ sự tự tôn sang một bên.

“Cấp dưới của tôi... hiện tại đã bị nhiễm rồi. Thế nên...”

[Bắn đi. Chẳng phải chỉ cần giết chết là xong sao?]

“...”

[Đó là việc cô giỏi nhất mà.]

Ẩn sau giọng nói thờ ơ ấy là những lưỡi dao sắc lẹm. Nỗi đau mà anh từng phải chịu đựng giờ đây đang cứa vào trái tim Yoo Yeon. Đã dự đoán trước phản ứng này nên cô vẫn điềm tĩnh tiếp lời.

“Tôi biết giờ anh đang thấy rất hoang đường. Lời đã nói ra không thể rút lại được, nhưng tôi vẫn muốn xin lỗi anh ngay lúc này. Xin lỗi nhé. Lúc đó tôi còn quá trẻ con. Rõ ràng tôi là người hiểu rõ nhất nỗi đau mất đi gia đình là thế nào... Vậy mà có lẽ vì lúc đó tôi không muốn phải chia tay anh. Vì đối với tôi khi ấy... anh là người bạn duy nhất.”

Dù bấy lâu nay luôn thấy hối lỗi nhưng cô chưa bao giờ trực tiếp xin lỗi anh. Cô chỉ định dùng việc tìm kiếm thông tin cần thiết cho anh như một cách để trả món nợ ân tình. Sự im lặng kéo dài. Ngay khoảnh khắc cô nghĩ mình sẽ không nhận được sự giúp đỡ từ anh nữa.

[Chà, Seo Yoo Yeon mà cũng biết xin lỗi cơ à, đúng là cô sắp chết đến nơi rồi đấy.]

Qua tiếng bộ đàm rè rè, có tiếng anh đang ngồi dậy. Đó là biểu hiện gián tiếp rằng anh sẽ nghiêm túc nghe chuyện.

[Cô muốn cứu cậu ta đúng không?]

Câu trả lời đúng ý khiến cô phấn chấn hẳn lên.

“Ừ... tôi cũng muốn anh kiểm tra tình trạng cho cậu ấy nữa.”

[Thì, kiểm tra cũng được thôi. Nhưng một mình cô định đưa cậu ta tới đây bằng cách nào? Nếu tới được đây thì tôi có thể bắn súng gây mê. Thứ đó có thể làm gục cả một con voi nên với zombie chắc cũng có tác dụng.]

Cuộc trò chuyện bắt đầu đi vào chi tiết. Yoo Yeon thở phào nhẹ nhõm, ngước mắt tìm Ryung. Ryung đang cau mày, tay mân mê vùng cổ. Phản ứng của hắn cứ như thể vừa bị trúng đạn gây mê thật vậy.

“Cái đó... chắc không cần súng gây mê đâu.”

[Gì cơ, cô định trói cậu ta mang tới à? Nếu đi lén lút thì chắc không dùng được xe rồi.]

“Cậu ấy... bị một con zombie khá lạ cắn, mắt nó màu huỳnh quang.”

[Màu huỳnh quang?]

“Ừ, và dù bị bắn vào đầu nó cũng không chết ngay. Phải trúng tầm 10 phát nó mới đổ gục...”

Sau một hồi im lặng, từ bộ đàm phát ra một tiếng thở dài nặng nề.

[Tiến hóa nhân loại hay cái gì đó, cô thấy nó có liên quan đến tài liệu cô gửi cho tôi không?]

“Có, tôi nghĩ là...”

[Tình trạng của kẻ bị nhiễm thế nào?]

“Ngoại hình đã biến đổi giống zombie, nhưng tinh thần vẫn tỉnh táo. Các phản ứng sinh học bình thường, không có tính công kích, tôi đã ở cùng cậu ấy 12 tiếng rồi mà vẫn có thể trò chuyện được. Lúc mới bị nhiễm có bị bắn hai phát vào đầu nhưng không chết, vết thương cũng đã phục hồi.”

Yoo Yeon vừa báo cáo vừa vẫy vẫy tay ra hiệu cho Ryung, hắn liền biết ý cúi thấp đầu xuống. Dù cô có lùa tay vào mái tóc mềm mại hay sờ nắn thế nào, cũng không tìm thấy dấu vết nào của việc viên đạn xuyên qua.

[Hừm, rốt cuộc đó là loại biến chủng gì vậy chứ... Chẳng lẽ lũ người đó đã thành công trong cuộc thí nghiệm mà chúng mong muốn sao? Tiến hóa nhân loại cái nỗi gì...]

“Thú thực... chúng tôi cũng không biết nữa. Chính bản thân cậu ấy cũng đang rất hoang mang.”

[Được rồi, tôi cũng muốn tận mắt nhìn thấy xem sao. Đưa cậu ta tới đây đi.]

“A, thực sự cảm ơn...”

[Tất nhiên là nếu cô có tự tin đưa được cậu ta tới đây an toàn.]

Sau câu nói ấy là một tràng cười đầy ác ý. Seon Woo, người có em gái là zombie, đã bị trục xuất khỏi sở chỉ huy ngay khi bị đuổi khỏi phòng nghiên cứu, chính vì vậy phòng thí nghiệm của anh nằm ở một nơi hẻo lánh rất xa sở chỉ huy. Nếu đi bộ, chắc chắn phải mất tròn 24 tiếng đồng hồ. Không chỉ vì khoảng cách, mà việc phải vừa đi vừa tránh zombie khiến tình hình trở nên vô cùng nguy hiểm. Đối phương cười một hồi rồi im lặng, sau đó buông một lời chào điềm tĩnh.

[Tôi sẽ đợi.]

Lời chào dịu dàng khiến cô thấy nhẹ lòng hơn hẳn. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi Yoo Yeon.

“Ừ, cảm ơn anh.”

Ngay khi đặt bộ đàm xuống, cô thở hắt ra một hơi, đôi vai chùng xuống vì sự căng thẳng đã tan biến. Đối với Yoo Yeon, Seon Woo từng là một người thân thiết, nhưng giờ đây lại là người khiến cô thấy khó xử và nặng nề nhất. Đó cũng là người mà cô luôn lẩn tránh vì sợ phải thừa nhận sai lầm của chính mình khiến mối nhân duyên ấy tan vỡ. Vậy mà ngay cả khi cô chỉ cúi đầu nhờ vả lúc cần thiết thế này, anh vẫn đồng ý giúp đỡ, quả nhiên Seon Woo vẫn luôn chín chắn và bao dung hơn cô rất nhiều.

“Thật may quá. Đúng không?”

Khi Yoo Yeon ngẩng mặt lên đầy tự hào vì đã chứng minh được năng lực của một tiền bối, cô bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Ryung. Có lẽ do trời còn tối nên gương mặt hắn trông xám xịt như tro tàn.

“Tôi sẽ đợi nhé~, vâng! Cảm ơn anh nha~”

Hắn không hề thay đổi sắc mặt, thản nhiên nhại lại bằng chất giọng lảnh lót, rồi lại hạ thấp giọng tiếp lời như chưa có chuyện gì xảy ra.

“Nghe da diết và thắm thiết ghê, ai nghe vào chắc còn tưởng hai người là người yêu cũ cơ đấy. Ví dụ như tôi đây chẳng hạn?”

“Người ta bảo sẽ cứu cậu nên tôi nói lời cảm ơn là chuyện...”

“Ai nói gì đâu?”

“A! Cậu đang nói đấy thôi!”

“Thì tôi chỉ cảm thấy vậy thôi mà. Tôi và chị chẳng là gì của nhau cả, nên tôi có cảm thấy thế nào chị cũng đâu cần bận tâm. Bình thường tôi có lảm nhảm gì chị cũng đâu có quan tâm đâu.”

Hắn nói đúng. Lẽ ra cô cứ phớt lờ như từ trước đến giờ là được, vậy mà cô lại đang phản ứng thái quá trước lời nói và biểu cảm của hắn. Có lẽ là do cảm giác tội lỗi vì hắn đã bị nhiễm thay mình.

“Nhưng mà, nghe qua cuộc trò chuyện tôi cũng hiểu sơ sơ rằng người đó là người chị rất khó đối mặt, và chị đã lấy hết can đảm vì tôi. Cảm ơn chị nhé.”

Hắn thản nhiên nói trong khi cúi xuống nhặt khẩu súng đang nằm lăn lóc dưới sàn. Cô cũng bắt đầu thu dọn đồ đạc để chuẩn bị rời đi, không quên lầm bầm cằn nhằn.

“Gì chứ, cậu cảm ơn thật lòng đấy à?”

Yoo Yeon hỏi trong khi bám theo hắn, người đã bắt đầu di chuyển trước. Khi bước ra khỏi tòa nhà nơi đã xảy ra biết bao nhiêu chuyện, ánh bình minh xanh mờ ảo đã bắt đầu lan tỏa dịu nhẹ sau khi màn đêm tan biến.

“Vâng, ghen là ghen mà cảm ơn là cảm ơn chứ.”

“Cậu đúng là chẳng biết ngại là gì khi nói ra mấy lời đó nhỉ.”

Cô đã nghe hắn tỏ tình suốt 5 năm trời. Trước sự bày tỏ tình cảm quá đỗi thành thật ấy, ban đầu cô từng nghĩ hắn có mưu đồ gì khác. Cô cứ ngỡ hắn tham gia vào một vụ cá cược rẻ tiền kiểu như ‘quyến rũ rồi đá đẹp bà chị tiền bối khó tính’, hoặc là hắn ôm hận vì bị cô mắng nên muốn trả thù. Bởi ngay từ đầu, Ryung dường như là một kẻ thiếu đi sự tự trọng hay xấu hổ, hắn luôn bộc lộ cảm xúc của mình một cách thành thật đến mức đáng kinh ngạc. Cô thấy điều đó thật sự rất kỳ lạ.

“Chứ biết làm sao bây giờ, đối phương là một kẻ ngốc đến mức chỉ cần giấu giếm một chút thôi cũng không hiểu được mà. Tôi phải hạ thấp tiêu chuẩn xuống cho khớp chứ.”

“...Nghe cứ thấy khó chịu thế nào ấy. Thế tóm lại là giờ cậu đang giận à?”

Hắn vẫn không thèm liếc nhìn cô lấy một cái. Yoo Yeon càng tiến lại gần để kiểm tra biểu cảm của hắn thì hắn lại càng quay mặt đi tránh né. Trước dáng vẻ xa lạ đó, Yoo Yeon bắt đầu tự hỏi mình đã làm sai điều gì. Thấy bầu không khí trở nên gượng gạo, hắn vội vàng lên tiếng.

“Không phải vậy đâu, chỉ là tôi vẫn chưa đủ tự tin để cho chị thấy mặt thôi. Bây giờ trời đã sáng rồi...”

“Cái gì...? Cậu thực sự không sao mà. Trông không thay đổi mấy đâu.”

“Dù vậy thì... ư áaa!”

Lời nói của Ryung chưa kịp dứt thì hắn bỗng hét lên thảm thiết.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chuong 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5: 🔞🔞🔞
Chương 4: 🔞🔞🔞
Chương 3
Chương 2
Chương 1

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.