Chương 2

 

————————————————————

Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ

Chương: 2

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

Đã khuya, lẽ ra là giờ đi ngủ, nhưng bữa tiệc rượu với danh nghĩa chào mừng lính mới vẫn kéo dài mãi không dứt. Tiếng ồn ào vây quanh những chiếc bàn đầy người say khướt, nhưng giữa đám đông đó, Ryung chỉ im lặng dán mắt vào phía cửa. Gi Hyun - người bạn cùng khóa đang quan sát hắn từ phía đối diện - rót đầy chén rượu cho hắn rồi tặc lưỡi.

“Vẫn còn đợi Đội trưởng à? Giờ này còn chưa đến thì chắc là không đến đâu.”

Hắn đột nhiên cắn móng tay rồi rung chân bần bật.

“Khốn kiếp, nhỡ đâu trên đường đến chị ấy bị ngã thì sao? Hay là bị tên khốn nào vác đi rồi? Trong căn cứ này có biết bao nhiêu gã đàn ông đang động đực... Mẹ kiếp, đúng là tôi phải đi tìm chị ấy mới được...”

“Mẹ kiếp cái gì mà mẹ kiếp. Đầu óc cậu mới là đồ mẹ kiếp ấy. Có gã nào to gan lớn mật đến mức dám động vào ‘Seo Yoo Yeon đó’ chứ?”

Ánh mắt vốn dán chặt vào cửa của Ryung giờ đây đầy vẻ nghi hoặc quay sang nhìn Gi Hyun. Gi Hyun ngán ngẩm lắc đầu, rùng mình một cái.

“Phải rồi, chắc chỉ có loại điên khùng như cậu mới dám có ý đồ đó thôi.”

“Cái thằng điên này là cậu mới đúng. Mắt cậu mù rồi à? Chị ấy là người phụ nữ đẹp nhất tôi từng thấy đấy. Tất nhiên tôi đổ chị ấy không phải chỉ vì cái đó, nhưng ngoại hình thì đúng là...!”

Nhớ lại gương mặt trắng trẻo của Yoo Yeon, hắn không giấu nổi vẻ tự hào. Đó là một nhan sắc xuất chúng đến mức bất kỳ ai lần đầu nhìn thấy cũng phải ngẩn ngơ. Chẳng trách lại có những tin đồn dơ bẩn về việc cô có quan hệ gì đó với cấp trên. Tất cả đều là những lời đàm tiếu tất yếu đi kèm với vẻ đẹp của cô. Gi Hyun vỗ vai hắn để trấn an.

“Đẹp thì đẹp thật. Nhưng thường thì chẳng ai dám coi cô ấy là đối tượng để nhắm tới cả. Ít nhất là tôi thấy sợ.”

Sợ hãi. Cơ duyên khiến Ryung phải lòng cô cũng bắt đầu từ một cảm giác gần giống như nỗi sợ. Năm hai mươi tuổi xốc nổi, chính Yoo Yeon đã dùng vũ lực để bẻ gãy cái tôi cao ngạo ngày một lớn dần nhờ tài năng vượt trội của hắn.

‘Cái thằng nhóc con chẳng ra gì, chỉ được cái mã ngoài. Không nhìn thẳng về phía trước à? Tôi chỉ tha cho lần này thôi đấy. Lần tới mà biến thành zombie, chính tay tôi sẽ giết cậu. Nghe rõ chưa?’

Hắn đã đổ đứ đừ trước ‘cú đòn phủ đầu’ đó. Tiếng súng nổ vang như muốn làm vỡ màng nhĩ, cảm giác tê tái lan tỏa trên gò má, và đôi mắt vô cảm nhìn xuống khiến trái tim hắn đập liên hồi.

“Cái cảm giác gai người đó mới tuyệt làm sao...”

Hắn mới chỉ hồi tưởng lại ngày hôm đó một chút mà tim đã đập mạnh, cảm giác tê rần lan tỏa đến tận đầu ngón chân. Ryung vuốt ve những sợi tóc tơ đang dựng đứng sau gáy rồi tiếp lời.

“Chưa kể, nếu biết rõ thì chị ấy thực sự rất đáng yêu. Nhỏ nhắn và thanh mảnh đến mức khiến người ta muốn che chở...”

“Che chở? Đáng yêu? Cái người máu lạnh đó ở chỗ nào hả?”

“Cậu có biết cái gì đâu, chị ấy có nội tâm ấm áp mà cậu không biết thôi.”

“Ấm áp cái nỗi gì. Nhìn tuổi đời mà leo lên được chức Đội trưởng thì không biết à? Sát lục như ngóe mà chẳng thấy một chút dao động cảm xúc nào. Tầm đó thì không phải người mà là robot rồi. Dù sao thì cũng chỉ có loại cậu mới dám bám lấy cái khối sắt đó thôi, nên cứ yên tâm...”

“Ơ? Đội trưởng!”

Hắn vẫy tay về phía đối diện. Gi Hyun đang cầm chén rượu, cứng nhắc quay đầu lại rồi giật nảy mình như vừa thấy ma.

Yoo Yeon khẽ nhướng mày nhìn Gi Hyun một cái rồi quay đi mà không nói gì, nhưng sắc mặt Gi Hyun đã sớm xám xịt như thể sắp tè ra quần. Hắn tàn nhẫn bỏ mặc người bạn đang run rẩy vì sợ hãi, lập tức đuổi theo cô.

“Tôi cứ tưởng chị bận nên không đến chứ. Có phải vì tôi bảo sẽ đợi nên chị mới đến không?”

“Tôi chỉ đến chào lính mới một chút thôi. Buổi tiệc chào mừng mà Đội trưởng lại vắng mặt thì không hay... Còn cậu, quay lại mà nói nốt chuyện dở dang đi.”

Cô vừa xua tay vừa bước đi, chẳng thèm nhìn hắn lấy một cái. Nhưng dù bị xua đuổi, hắn vẫn hớn hở bám sát nút.

“Chuyện gì cơ? Chuyện tôi thích chị ấy hả?”

Trước câu hỏi ngược lại đầy mặt dày đó, Yoo Yeon vô thức nhìn quanh. Quả nhiên, ánh mắt của đám lính mới đang đổ dồn về phía này. Lúc này Yoo Yeon mới quay lại nhìn hắn, cau mày.

“...Cậu.”

“Chắc mọi người biết hết rồi nhỉ? Tôi có bao giờ giấu giếm tình cảm của mình đâu.”

Đúng như lời hắn nói, trong căn cứ này chẳng ai là không biết về mối tình đơn phương của hắn. Một kẻ vốn nổi tiếng là khó ưa, vậy mà trước mặt Yoo Yeon lại hớn hở như chú chó tìm thấy chủ, vẫy đuôi rối rít, hỏi sao mà không biết cho được. Với những người lính có cuộc sống khô khan và tẻ nhạt, chuyện tình nam nữ là một trò tiêu khiển khá thú vị. Bỗng chốc trở thành khỉ trong sở thú, Yoo Yeon xua tay vẻ phiền phức.

“Đi ra chỗ khác đi. Ở gần cậu chỉ thấy nhức đầu thôi. Tôi muốn uống chút rượu yên tĩnh rồi về.”

“Vậy chị muốn ra góc đằng kia uống riêng với tôi không? Chỉ hai người thôi, yên tĩnh lắm.”

Cô không thèm đáp lại lời tán tỉnh lộ liễu đó, cứ thế tiến về phía bàn của lính mới. Thấy cô đi tới, bọn họ vội vàng nhường chỗ. Chiếc bàn chật kín không còn chỗ cho Ryung. Vốn dĩ cô định lợi dụng tình hình đó để cắt đuôi hắn, nhưng đứng trước mục tiêu, hắn là một kẻ cực kỳ lưu manh.

“Kang Tae Joon.”

Nghe tiếng gọi của hắn, cậu lính mới ngồi đối diện Yoo Yeon tròn mắt nhìn lên.

“Dạ...? Anh gọi em ạ?”

“Cậu say lắm rồi đấy, không nên về nghỉ đi sao?”

Cậu lính mới ngơ ngác sờ lên khuôn mặt vẫn còn tỉnh táo của mình. Hắn không nói gì, chỉ nghiến răng nhướng mày, khiến cậu ta lập tức hiểu ý mà lẳng lặng đứng dậy rời chỗ. Hắn thản nhiên chiếm lấy vị trí đối diện cô. Yoo Yeon thở dài, liếc nhìn kẻ vẫn cố chấp bám theo mình.

“Cậu định lạm quyền đến bao giờ hả? Là tiền bối mà không biết nhường nhịn, lại đi tranh với lính mới...”

“Tôi có làm gì đâu. Chỉ là thấy cậu ta say quá nên lo lắng thôi mà. Uống nhiều quá mai nhức đầu lắm.”

Hắn xị mặt xuống, chớp mắt giả bộ ngây ngô. Hoàn toàn chịu thua trước tên cáo già đóng kịch này, cô nén nụ cười rồi tìm rượu. Khi cô cầm chén lên, một lính mới ngồi cạnh liền rót đầy rượu cho cô.

“Cảm ơn cậu.”

Ngay khi cô mỉm cười cảm ơn, một tiếng rầm vang lên làm cả cái bàn nảy lên. Hắn đặt mạnh chén rượu xuống như muốn làm vỡ nó, chẳng màng đến những ánh mắt đang đổ dồn vào mình, hắn nghiến răng lườm gã lính mới ngồi cạnh cô. Những đường nét sắc sảo trên mặt hắn giờ đây trở nên lạnh lùng đầy sát khí. Cậu lính mới sợ xanh mặt như ếch gặp rắn. Tội của cậu ta là dám làm cho hắn ghen.

“Em, em... đột nhiên thấy không khỏe, em xin phép đi trước ạ.”

“Em cũng say quá rồi...”

“Em cũng vậy...”

Trước những hành động lộ liễu của hắn, lần lượt những người muốn bảo toàn mạng sống bắt đầu rời đi. Chẳng mấy chốc, chiếc bàn chỉ còn lại hai người bọn họ. Kế hoạch uống rượu làm quen với lính mới của Yoo Yeon đã bị hắn đá bay đi mất.

Sau đó, hắn tự nhiên chuyển sang ngồi cạnh cô, tình nguyện phục vụ rượu. Yoo Yeon lúc đầu còn khó chịu nhưng cuối cùng cũng nhận rượu từ hắn và ăn chút hoa quả. Thời đại này, hoa quả là thứ hiếm hoi, chỉ những dịp như lễ chào mừng mới được nếm thử. Sau khi cô thở hắt ra một hơi mãn nguyện vì no, Ryung - kẻ nãy giờ vẫn im lặng rót rượu - mới lên tiếng.

“Hoa quả hơi bở nhỉ? Lúc mới mang ra còn tươi lắm, chị đến sớm chút có phải hay không... Sao chị lại đến muộn thế?”

Yoo Yeon đang ngà ngà say, lơ đãng quay sang nhìn hắn.

“Sao cậu lại tò mò chuyện tôi đến muộn?”

“Sao lại không chứ, việc tò mò về mọi cử động của người mình thích là lẽ đương nhiên mà. Chị chưa từng thích ai nên mới không biết đấy thôi. Chị lớn hơn tôi những 3 tuổi mà chưa từng làm mấy chuyện đó thì phí cả đời à? Thế nên trước khi quá muộn, chị thử thích tôi xem sao...”

“Cái vẻ ưa nhìn của cậu chưa duy trì nổi 5 phút.”

“Thế là 30 giây trước trông tôi vẫn đẹp hả? Đẹp chỗ nào vậy?”

“Thiệt tình. Cứ hở ra là...”

Cô lắc đầu, định với lấy chai rượu thì hắn nhanh tay giật lấy và rót thay.

“Lại là cấp trên triệu tập hả?”

“Cái gì?”

“Dạo này chị thường xuyên bị cấp trên gọi lên mà.”

“Sao cậu biết chuyện đó?”

“Vì chuyện đó mà trong đám lính đang rộ lên mấy tin đồn rẻ tiền đấy.”

Dù chưa từng nghe về ‘tin đồn rẻ tiền’ đó, nhưng vì các quan chức cấp cao của A/Z đều là nam giới nên cô cũng đoán được loại tin đồn đó là gì. Hắn vừa rót rượu vừa bồi thêm một câu.

“Dù tôi biết đó chỉ là tin đồn nhảm thôi.”

“Sao cậu biết?”

“Tôi biết người phụ nữ mình thích không phải hạng *người luồn cúi. Chị có lòng tự trọng cao, chính trực và mạnh mẽ...”

*Người luồn cúi: Là người có hành vi hạ mình, nịnh bợ, quỵ lụy quá mức để lấy lòng người có quyền lực, chức vụ cao hơn nhằm trục lợi, xin xỏ ân huệ, hoặc trốn tránh xung đột, thể hiện sự thiếu tự trọng, đánh mất bản sắc cá nhân.

“Thế à? Chẳng phải cậu khơi chuyện tin đồn ra là để dò xét tôi sao?”

Câu nói đó đâm trúng tim đen khiến hắn im lặng một hồi. Nhưng không lâu sau, hắn thành thật bày tỏ tâm tư.

“...Không phải nghi ngờ, mà là cảm giác bất an. Tình yêu đơn phương luôn đi kèm với sự tưởng tượng, vì thế nên nó rất mong manh, chị hiểu cho tôi nhé.”

“Trời ạ, cậu mà cũng biết bất an sao?”

“Tất nhiên rồi... Chị cũng là con người, cũng có ham muốn chứ, tôi cứ bất an không biết chị có thực sự không qua lại với gã nào không.”

Cô cười một cách khó tin.

“Sao vậy, đó là suy nghĩ hết sức bình thường mà? Cuộc sống trong căn cứ cô đơn lắm.”

“Ngậm miệng vào và uống rượu đi.”

“Xì, nếu tôi im lặng thì chị thèm nhìn tôi lấy một cái chắc, nên tôi mới phải lải nhải thế này đây.”

Hắn vừa lẩm bẩm vừa tự rót rượu cho mình, chợt phát hiện ra sợi lông trắng dính trên ống tay áo của cô liền mỉm cười.

“Nhưng mà, tôi có vẻ biết lý do tại sao hôm nay chị đến muộn rồi.”

Theo ánh mắt của hắn, Yoo Yeon cũng nhìn xuống ống tay áo mình. Dù đã cố phủi nhưng những sợi lông ngắn và cứng vẫn bám chặt vào lớp vải đen như để khẳng định sự hiện diện của mình. Yoo Yeon vội giấu cánh tay xuống dưới bàn rồi hắng giọng.

“Chị bảo ngoài nhiệm vụ thì không được ra ngoài, vậy mà cuối cùng vẫn để ý đến ‘con chó đó’ đúng không?”

“Vì nó nguy hiểm, vậy mà nó cứ ở lì chỗ đó...”

Yoo Yeon thở dài thườn thượt rồi uống cạn chén rượu. Hắn chống cằm, nhìn cô chằm chằm rồi hỏi.

“Vậy là chị đã đuổi nó đi à?”

“Tôi đã đuổi rồi nhưng nó cứ quấn quýt bên xác chủ nhân, không biết là nó không hiểu về cái chết hay là...”

“Rồi sao nữa?”

“Tôi chỉ đưa cho nó ít nước và bánh mì thôi.”

Cô lầm bầm khi gỡ sợi lông dính trên áo. Hắn cố kìm nén khóe môi đang chực xếch lên, rót đầy chén rượu vừa cạn của cô.

“Chị có xoa đầu nó không?”

“...Hỏi chuyện đó làm gì?”

“Vì lông dính tận ống tay áo thế kia thì chắc tay chị phải đưa lại gần con chó lắm.”

Yoo Yeon gật đầu thừa nhận. Nhận ra cô đã bắt đầu say qua những cử động chậm chạp, hắn khẽ cười rồi lại lên tiếng.

“Tôi thích chị.”

Yoo Yeon nặng nề nhấc mí mắt lên nhìn hắn. Ryung đang nằm bò ra bàn, ngắm nhìn gương mặt ửng đỏ vì men rượu của cô.

“Tôi thích điểm đó ở chị. Cái sự dịu dàng không thể giấu nổi ấy... Tôi không nghĩ lòng tốt là sự yếu đuối. Bản thân chị đã là một người cao quý và mạnh mẽ rồi.”

“...”

“Đừng quá dằn vặt. Chị chỉ đang làm đúng bổn phận của một Đội trưởng thôi mà.”

Yoo Yeon chậm rãi nhắm mắt lại. Cô biết hắn đã thay mình giết ông lão. Làm gì có ai coi việc sát lục là dễ dàng. Hắn chỉ đang gánh vác thay cô gánh nặng đó thôi. Yoo Yeon áp mái đầu nặng trĩu vì men rượu xuống bàn, nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Cậu lầm rồi, tôi chẳng dịu dàng chút nào đâu. Tôi giết zombie vì tôi căm ghét chúng đến tận xương tủy, người tôi thương hại là con chó, chứ không phải lão già đã nhiễm bệnh đó.”

Hắn nhướng mày, thở dài một hơi. Người ta nói sự căm ghét chính là tấm gương phản chiếu khiếm khuyết của bản thân. Khiếm khuyết của Yoo Yeon nằm ở quá khứ, và chắc chắn nó có liên quan đến zombie.

“Tôi biết, tôi biết chị đã phải trải qua nỗi đau nào...”

“Cậu chẳng biết gì về tôi cả.”

“Trời ạ, tôi không biết cái gì cơ?”

Yoo Yeon thở hắt ra một hơi dài rồi đưa tay xoa đầu Ryung. Đôi mắt cô lúc này trĩu nặng vì một loại cảm xúc nào đó. Khi cảm nhận được sự hoài niệm và tội lỗi mờ nhạt nơi đáy mắt cô, cô vừa vuốt ve mái tóc mềm mại của hắn vừa cất lời.

“Gia đình tôi không phải bị zombie giết, mà là do tôi giết. Tất cả... đều do tôi giết. Bằng chính đôi bàn tay này. Để được sống...”

Lời thú nhận đột ngột cùng cái chạm tay khiến đôi mắt hắn ngập tràn sự bàng hoàng.

“Đội trưởng...”

“Tôi không mạnh mẽ như cậu nghĩ đâu. Tôi cũng có lúc thấy cô đơn. Cậu... cậu cũng vậy đúng không?”

Đó không phải là một câu hỏi, mà giống như một lời hồi đáp hơn. Một bầu không khí kỳ lạ bao trùm giữa hai ánh mắt đang giao nhau, yết hầu của Ryung khẽ chuyển động khi hắn nuốt nước bọt. Cô vuốt ve gò má trắng trẻo của hắn, mơn trớn đôi môi dưới đầy đặn rồi tiếp lời.

“Tôi thấy cô đơn. Ngay lúc này.”

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chuong 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5: 🔞🔞🔞
Chương 4: 🔞🔞🔞
Chương 3
Chương 2
Chương 1

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.