Chap 26:
🔞
🔞

 

————————————————————

Biên dịch viên: Qwèn Chá Nà

Chương: 26 🔞

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

Park Hae Soo từng là kẻ vì một bát mì tôm Gyeo Ul nấu mà chịu cạo cả đầu, vậy mà giờ đây, hắn thậm chí còn chẳng đợi nổi cho nước kịp sôi mà đã vội vã ngấu nghiến đôi môi cô.

 

Kể từ nụ hôn đầu bên bờ biển đêm ấy, Hae Soo dường như phát nghiện, hễ có cơ hội là lại dính chặt lấy môi bạn gái. Những cử chỉ đụng chạm từng mang vẻ trịnh trọng khi hắn trao nhẫn, giờ đây đã trở nên tự nhiên như hơi thở, len lỏi khắp mọi nơi trên cơ thể cô.

 

Ngay khi vừa bước qua ngưỡng cửa, còn chưa kịp vào hẳn trong nhà, Park Hae Soo đã ép cô vào tường rồi hôn lấy hôn để một cách không khoan nhượng. Sức mạnh và sự hưng phấn không thể kiểm soát của hắn xâm chiếm mọi ngóc ngách trong khoang miệng cô.

 

Cơ thể hai người dán chặt vào nhau, và từ lúc nào không hay, thứ đang cương cứng của Park Hae Soo đã bắt đầu thúc mạnh vào bụng cô.

 

“Ha… chờ đã, chờ một chút thôi Hae Soo à.”

 

Hôm nay Park Hae Soo có vẻ phấn khích hơn hẳn mọi khi, hắn hôn cô dồn dập đến mức cô không kịp thở. Gyeo Ul vỗ vỗ vào vai hắn, nhưng hắn chẳng hề thấy đau, trái lại còn nghiêng đầu sâu hơn, đem hơi thở nóng hổi và đầu lưỡi mềm mại của mình giày vò bên trong khuôn miệng cô.

 

Cảm thấy cơ thể mình đang dần nhũn ra, Gyeo Ul đành vòng tay ôm chặt lấy cổ hắn để làm điểm tựa. Vì chênh lệch chiều cao nên cô vô thức kiễng chân lên, nhưng Park Hae Soo lại càng cúi thấp người hơn, khiến đôi bàn chân cô chạm đất và cảm nhận rõ rệt áp lực từ cơ thể vạm vỡ của hắn.

 

“Han Gyeo Ul. Anh muốn chạm vào em.”

 

Đôi môi đang quấn quýt bỗng rời ra, người đàn ông thở dốc nặng nề. Đôi bàn tay vốn mọi khi chỉ dừng lại ở mép áo lót, hôm nay dường như đã trở nên tham lam hơn, bắt đầu mơn trớn vùng dưới ngực cô.

 

“Được ạ.”

 

Ngay khi nhận được sự đồng ý, hắn lập tức dùng tay bóp chặt bầu ngực của Gyeo Ul. Đôi gò bồng đảo nằm gọn trong bàn tay to lớn của hắn, thay đổi hình dạng theo từng nhịp bóp. Đỉnh hồng sớm đã dựng đứng từ lâu bị cọ xát qua lớp vải áo lót, khiến những tiếng rên rỉ khe khẽ vang lên trong cổ họng cô.

 

“Ha, chết tiệt. Em giấu cái thứ to lớn này giỏi thật đấy.”

 

Đúng như lời hắn nói, Gyeo Ul dù có thân hình mảnh khảnh nhưng vòng một lại cực kỳ nảy nở. Trong khi đám bạn cùng lứa thi nhau bóp nhỏ đồng phục cho vừa vặn thì suốt thời trung học, cô luôn phải mặc áo rộng hơn một size.

 

Áo phông cũng vậy. Cô thường xuyên phải mặc hoodie hoặc áo nỉ rộng thùng thình để che đi bộ ngực tròn trịa cứ mỗi lần chạy là lại phập phồng.

 

“Vòng eo thì bé tí tẹo thế này, làm sao mà chống đỡ nổi hai khối nặng này cơ chứ. Hay là để anh bạn trai này nâng hộ cho nhé? Công chúa của anh mang vác nặng quá rồi.”

 

Liệu mọi người có biết không nhỉ? Một Park Hae Soo vốn luôn khép kín và thờ ơ với cả thế giới, giờ đây lại đang say mê nâng niu bầu ngực của bạn gái mình, làm đủ mọi trò trêu đùa đầy ám muội.

 

Những cử chỉ vừa tinh quái vừa nóng bỏng mà hắn dường như chỉ dành riêng cho cô khiến cơ thể Gyeo Ul cứ thế nóng bừng và ướt đẫm.

 

“Ha, Hae Soo à, chờ đã, á!”

 

Đôi bàn tay kích thích của hắn lúc thì bóp chặt như nhào nặn khối bột, lúc lại buông lỏng mơn trớn khiến Gyeo Ul chỉ biết quẫy đạp chân tay như chú thỏ đế bị hoảng sợ, nhưng tất cả đều vô ích.

 

Đến mức không chịu nổi nữa, Park Hae Soo vén phăng áo của Gyeo Ul lên, để lộ cô chỉ còn duy nhất lớp đồ lót, rồi hắn vội vã vùi đầu vào đó. Cảm thấy nếu chỉ chạm vào qua lớp áo lót là chưa đủ, hắn vòng tay ra sau lưng định tháo móc cài.

 

Thế nhưng cái tính nết hấp tấp khiến đôi bàn tay hắn cứ liên tục trượt đi.

 

“Sao cái đồ lót này khó cởi thế không biết! Đồ dùng một lần à? Hay để anh xé quách nó đi nhé?”

“Đừng có xé của em!”

 

Sợ hắn sẽ làm rách thật, Gyeo Ul hốt hoảng nắm lấy tay hắn. Cô đan ngón tay vào tay hắn, cùng vòng ra sau lưng rồi kiên nhẫn hướng dẫn cách tháo móc cài.

 

“Cái này, phải làm thế này này.”

“Ừ, anh sẽ khắc cốt ghi tâm vào não để không bao giờ làm trò ngớ ngẩn này nữa.”

 

Tách. Chiếc áo lót rơi xuống chân, bộ ngực không còn gì nâng đỡ khẽ nảy lên theo lực trọng trường. Hình dáng tròn trịa như hai bát cơm úp ngược đập vào mắt Park Hae Soo, hắn lập tức lao vào cô như một con mãnh thú vừa tìm thấy con mồi ngon nhất thế gian.

 

“Màu sắc này, mẹ kiếp.”

 

Trái ngược với làn da trắng sứ là nhũ hoa đỏ hồng rực rỡ khiến Hae Soo không ngớt lời trầm trồ. Hắn bảo nó đẹp đến mức muốn chết đi được, rồi lại hỏi có phải cô đã vò nát hoa trà để nhuộm màu lên đó không.

 

“Đầu ngực em thơm quá. Nhìn kiểu gì cũng không giống người thường chút nào. Sao con người lại có thể thế này cơ chứ. Anh muốn trồng em trong phòng như một đóa hoa để chăm sóc. Để cái vẻ nóng bỏng này chỉ mình anh biết, mình anh được chạm vào thôi.”

 

“Anh này!”

 

Sau khi tuôn ra một tràng những lời sến súa và đầy dục vọng mà cô chưa từng nghe qua, hắn áp môi vào bầu ngực cô rồi cắn nhẹ.

 

Đầu lưỡi mềm mại của hắn liếm láp vòng quanh đỉnh hồng đang căng cứng, khiến ngón chân Gyeo Ul co rụt lại. Mỗi khi đầu gối của hắn cọ xát vào vùng kín của cô, chiếc quần lót lại thêm phần ướt đẫm.

 

Dù chưa hề có kinh nghiệm nhưng dường như nhờ bản năng, Park Hae Soo đang học cách ‘điều khiển’ Gyeo Ul một cách nhanh chóng đến đáng sợ.

 

“Hư… Hae Soo à, mình vào trong giường đi…”

 

Vì đang đứng ngay cửa chính nên cô sợ tiếng rên rỉ của mình sẽ vang ra tận hành lang. Đây là khu dành cho sinh viên, ngày đầu dọn đến mà đã phát ra những âm thanh dâm mỹ thế này thì thật không ổn chút nào.

 

“Cứ kêu to lên. Phải để cho mấy thằng khốn sống ở đây biết là em đã có chủ chứ.”

“Cái gì cơ?”

“Mà thôi. Dù sao ngày nào anh cũng sẽ lui tới đây, để anh lộ mặt cho từng đứa một xem. Cho chúng nó biết đừng có mà bén mảng lại gần phòng 305 này.”

 

Thế nhưng Park Hae Soo đời nào chịu hợp tác, hắn với khuôn mặt đầy vẻ tình tứ và mê đắm vẫn tiếp tục dụi mặt vào ngực cô, mút mát như một con thú nhỏ. Vòng eo Gyeo Ul uốn cong như hình cánh cung, và giờ đây cô cảm nhận được dòng dịch tiết ấm nóng đang chảy dọc khe mông. Cô định cắn môi để kiềm chế nhưng ngón tay của Park Hae Soo đã kịp thời ngăn lại.

 

“Mút đi.”

 

Hắn thản nhiên nhét ngón tay vào khuôn miệng đang hé mở của cô, vẻ thận trọng khi chọn địa điểm hôn lúc nãy đã bay sạch theo gió. Với lý trí đã hoàn toàn biến mất, hắn ra lệnh cho Gyeo Ul bằng ánh mắt mà cô chưa từng thấy trước đây.

 

“Mút cho kỹ vào, đừng để rớt ra ngoài.”

“Ưm… Hae Soo à, hôn em đi.”

 

Gyeo Ul vừa cố ngăn tiếng rên vừa giữ lấy hai gò má hắn nài nỉ. Ngay lập tức, ánh mắt đầy vẻ nổi loạn của hắn dịu lại, trở nên tràn ngập tình yêu, hắn nồng nàn hôn lấy môi cô đúng như yêu cầu.

 

Dù chỉ biết cách đáp lại một cách vụng về, nhưng Gyeo Ul bắt đầu bắt chước cách Hae Soo làm, từ từ quấn lấy lưỡi hắn. Khi cô khẽ lướt qua vòm họng và mút lấy đôi môi hắn, một tiếng rên rỉ trầm đục thoát ra từ cổ họng người đàn ông. Lúc này, Gyeo Ul mới rời môi hắn và thì thầm vào tai.

 

“Mình lên giường đi. Nhé anh?”

 

Trước hành động tấn công dồn dập của Park Hae Soo, Gyeo Ul không chỉ cam chịu. Cô muốn được nhìn kỹ hơn dáng vẻ của một Park Hae Soo đang khao khát có được mình, và cô muốn biết cảm giác khi được hắn ôm trọn vào lòng một cách sâu đậm nhất sẽ như thế nào.

 

“Em có biết câu đó nghĩa là gì không?”

 

Trước sự khiêu khích bất ngờ của người yêu, Park Hae Soo nhắm chặt mắt rồi mở ra nhìn cô trân trân. Đôi mắt hắn vằn lên những tia máu vì dục vọng đang sôi sục. Sự hưng phấn tràn trề đến mức khó lòng kiềm chế hiện rõ qua cái cau mày đầy bứt rứt.

 

“Nghĩa là một khi đã đặt em xuống giường, anh sẽ không dừng lại được đâu. Nghĩa là anh sẽ đâm cái ‘của nợ’ này của anh vào nơi quý giá đó của em đấy.”

“Hae Soo à, em…”

“…”

“Em muốn người đầu tiên của em là anh.”

 

Lồng ngực vạm vỡ của Hae Soo phập phồng liên hồi. Cảm động trước lời nói của cô, gương mặt hắn biểu lộ một sự xúc động mãnh liệt như sắp vụn vỡ đến nơi. Tình cảm thuần khiết sẵn sàng vì Gyeo Ul mà tan nát thành trăm mảnh ấy, có muốn giấu cũng không giấu nổi.

 

“Anh thì từ đầu đến cuối, tất cả đều chỉ có mình em.”

“Đến tận cuối cùng luôn sao?”

“Ừ, lịch sử ‘giường chiếu’ của anh chỉ cần có Han Gyeo Ul là đủ. Thế nên Gyeo Ul à.”

 

Dạng chân ra cho khéo nhé.

 

Chẳng buồn dùng những lời lẽ hoa mỹ đúng như tính cách của mình, người đàn ông bồi thêm một câu rồi bế bổng cô lên. Trong tích tắc, Gyeo Ul đã ở tư thế hai chân dang rộng quấn chặt lấy vòng eo của hắn.

 

Để không bị ngã, cô vòng tay ôm chặt lấy cổ hắn rồi lại đặt môi mình lên môi hắn. Cứ thế, lưng cô chạm xuống mặt nệm êm ái. Hae Soo cẩn thận đặt cô nằm xuống như nâng niu một món đồ thủy tinh dễ vỡ, rồi quỳ xuống, ngồi thẳng lưng dậy.

 

Hắn bắt chéo tay kéo phăng chiếc áo nỉ lên cao, để lộ phần thân trên của một vận động viên bơi lội mà bất cứ người dân Hàn Quốc nào nhìn thấy cũng phải trầm trồ.

 

Với sải tay dài 197cm vượt trội, dung tích phổi lên tới 8 lít và tỉ lệ mỡ cơ thể cực thấp chưa đầy 9%, Hae Soo đã sở hữu một thể hình không tưởng nhờ sự kết hợp giữa tố chất bẩm sinh và nỗ lực phi thường.

 

Từ xương quai xanh thẳng tắp đến các khối cơ ngực rõ nét, bên dưới là cơ bụng và cơ xô được điêu khắc tinh xảo – tất cả đều hoàn hảo. Cô biết tấm lưng của hắn rất vạm vỡ, nhưng khi tận mắt nhìn trực diện ở khoảng cách gần thế này, cô cảm giác như hắn vừa bước ra từ một cuốn danh mục tác phẩm mỹ thuật vậy.

 

“Kẻ trông không giống người thường nhất chính là anh đấy, Park Hae Soo.”

“Nếu em thích thì cứ việc sử dụng tùy ý. Anh dâng hiến tất cả cho em.”

 

Hae Soo cuộn chiếc áo vừa cởi lại để kê dưới đầu cho Gyeo Ul. Đồng thời, hắn giật mạnh chiếc dây buộc tóc của cô ra. Những lọn tóc mềm mại xõa xuống phủ kín bờ vai cô. Park Hae Soo nhìn đăm đăm vào dáng vẻ xộc xệch đầy quyến rũ của cô.

 

“Nếu có thể khắc ghi vào mắt, anh ước gì mình có thể khắc hình ảnh này lại. Anh muốn cả đời này chỉ nhìn ngắm cơ thể trần trụi của Han Gyeo Ul thôi.”

 

Hae Soo, kẻ không bao giờ biết nói lời sáo rỗng, đã bộc lộ những tâm tư đầy nguy hiểm của mình.

 

Và rồi… Tách.

 

Hắn đưa tay xuống mở khóa quần. Khi chiếc quần lót được kéo xuống, thứ bấy lâu nay vẫn luôn thúc vào người Gyeo Ul cuối cùng cũng lộ diện.

 

“Không… không thể nào…”

 

Kinh ngạc trước kích thước to lớn hơn nhiều so với tưởng tượng, Gyeo Ul chống tay xuống giường định lùi lại phía sau, nhưng vòng eo cô đã bị bàn tay của hắn nhẹ nhàng kéo lại.

 

“Đi đâu đấy. Phải để anh yêu chiều em chứ.”

 

Hắn nắm lấy bàn chân nhỏ nhắn của Gyeo Ul, rồi áp thứ đang căng cứng của mình vào đó. Một hơi nóng kinh người cùng bề mặt mềm mại chạm vào đầu ngón chân cô. Phần quy đầu vốn đã ướt đẫm dịch rỉ ra từ trước chạm sát vào chân cô, tạo nên những sợi dịch dính dấp nhơ nhớp.

 

Khi dẫn dụ hắn lên giường, Gyeo Ul đã không lường trước được rằng, một khi Park Hae Soo đã tập trung vào điều gì thì sẽ làm đến cùng cực, và hắn sẽ còn lấn tới mức nào nữa.

 

Mười ngày trước khi chính thức nhập học đại học.

 

Những ngày tháng thay vì ‘quang hợp’ ánh mặt trời thì sẽ là ‘tiếp nhận’ một thứ khác bắt đầu mở ra trước mắt hai người.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 30
Chương 29
Chương 28: 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 27: 🔞🔞🔞
Chap 26: 🔞
Chương 25
Chương 24
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chuơng 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1: Lời mở đầu

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.