Chương 25

 

————————————————————

Biên dịch viên: Qwèn Chá Nà

Chương: 25

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

Đã từng có một lần cô mơ thấy giấc mơ như thế.

 

‘Ước mơ của anh là gì?’

 

Ngày đầu tiên cùng Park Hae Soo đi biển. Ngày mà dưới màn đêm tĩnh mịch, cô nhìn theo tấm lưng rạng rỡ như ánh mặt trời của hắn và cất tiếng hỏi. Hắn, người từng trả lời rằng mình bơi để được sống, trong giấc mơ ấy đã không nói những lời như thế. Thay vào đó, hắn bước về phía cô và đặt một nụ hôn lên môi.

 

Lúc đó, Gyeo Ul đã tự tát vào má mình đến đỏ ừng vì nghĩ đó là một giấc mơ nhảm nhí.

 

“Anh sẽ sống bên em trọn đời.”

 

Thế nhưng ngay lúc này. Không phải trong mơ, mà là một Park Hae Soo bằng xương bằng thịt đang khẽ chạm vào môi cô và nói những lời ấy.

 

Khung cảnh bỗng chốc thay đổi, không còn là quán rượu phòng riêng mà là bờ biển vắng. Kẻ vừa nãy còn hùng hổ lao về phía cô tại quán rượu, giờ đây chỉ khẽ chạm môi mình vào môi cô rồi rời ra.

 

‘Đây là nụ hôn đầu mà. Phải làm ở một nơi đẹp đẽ như Han Gyeo Ul chứ không phải ở cái quán rượu này.’

 

Dù Park Hae Soo đang nồng nàn trong men say tình ái nhưng hắn không hề hành động theo bản năng chiếm hữu. Như một kẻ muốn gạt bỏ mọi dục vọng, hắn tu ừng ực hết một chai soju rồi nắm chặt lấy tay cô. Cả hai cùng bước ra đường, đi bộ mãi cho đến khi dừng lại trước một bờ biển vắng bóng người.

 

Park Hae Soo vô cùng thận trọng. Hắn thuần khiết và tinh tế, như thể muốn chắt lọc những ký ức đẹp đẽ nhất để dành tặng cho người con gái mình yêu. Hắn thậm chí còn nhạy cảm hơn cả Gyeo Ul.

 

Cơn gió tháng Hai buốt giá, nhưng nhờ chiếc áo khoác Park Hae Soo nhường cho nên Gyeo Ul không hề thấy lạnh. Trên mặt biển tối sẫm, vầng trăng tròn vành vạnh tỏa sáng, tiếng sóng vỗ rì rào nghe như bản nhạc phim du dương. Dừng lại ở một góc vắng, hắn ôm cô vào lòng và thổ lộ những tâm tư bấy lâu.

 

“Em không biết đâu nhỉ? Lần đầu tiên anh đến đây, tim anh tưởng như nổ tung vì em đấy.”

“Tại sao ạ?”

“Khi em hỏi ước mơ của anh là gì, trong đầu anh chỉ hiện lên đôi môi của em thôi. Anh đã khao khát được hôn em đến phát điên đi được.”

 

Gyeo Ul chưa bao giờ nghĩ đến điều đó, nhưng với Park Hae Soo, đó là một tình cảm xuyên suốt. Hắn áp trán mình vào trán cô. Cô thấy đôi hàng mi của hắn khẽ rung động. Ngay cả đầu ngón tay vốn thường lạnh giá của Gyeo Ul, lúc này cũng nóng hổi như sắp bốc cháy.

 

Sau một màn thăm dò đầy vụng về đến nực cười, Park Hae Soo lấy từ trong túi ra một thứ gì đó và đeo vào tay Gyeo Ul. Đó là một chiếc nhẫn đính kim cương lấp lánh.

 

“C-Cái này là gì vậy anh?”

“Nhìn mà không biết à? Đã hôn rồi là phải kết hôn đấy. Thế nên đeo nhẫn vào trước rồi mới được ‘đóng dấu’ lên môi.”

“Cái gì cơ ạ?”

“Anh sẽ sống bên em trọn đời.”

 

Cái tên này lúc nào cũng khiến cô phải há hốc mồm vì những phát ngôn không tưởng. Trước thái độ sẵn sàng dâng hiến cả cuộc đời cho cô chỉ sau một nụ hôn, Gyeo Ul khẽ đấm nhẹ vào lưng hắn. Một người chỉ cần cô tiến tới một bước là hắn sẵn sàng chạy tới mười bước, tình cảm của hắn lớn đến mức cô không tài nào đo đếm được.

 

“Đồ điên.”

“Đúng rồi. Anh chính là kẻ phát điên vì em đấy.”

 

Trái ngược với những lời lẽ có phần thô ráp, hắn nở một nụ cười tuyệt đẹp rồi nghiêng đầu. Hắn dùng đầu lưỡi khẽ lướt qua làn môi cô như đang vỗ về, rồi dùng cả hai tay giữ lấy gò má cô và tiến sâu hơn.

 

Hơi thở nóng hổi tan vào nhau, chẳng còn chỗ cho cơn gió biển lạnh lẽo chen vào. Rời khỏi phiến môi đang gắn kết, hắn nhếch môi cười đầy tinh quái, rồi bắt đầu một nụ hôn thực sự nồng nhiệt. Hơi thở vụng về lấp đầy khoang miệng cô. Hắn dịu dàng tìm kiếm đầu lưỡi đang bối rối của Gyeo Ul rồi bắt đầu quấn quýt không rời.

 

“Sao cái này lại…”

 

Hắn khẽ buông lời cảm thán, thầm trách tại sao giờ mới biết cảm giác tuyệt vời này, rồi tiếp tục xâm chiếm cô bằng một cảm xúc mãnh liệt. Hơi thở dồn dập hòa cùng bàn tay hắn bắt đầu len lỏi vào lớp áo khoác của cô. Một cảm giác kỳ lạ khiến tâm trí cô trở nên mụ mị. Đôi môi nóng bỏng liên tục chiếm lấy từng tấc da thịt. Bàn tay hắn đã chạm đến mép áo lót nhưng tuyệt nhiên không tiến xa hơn nữa.

 

Rời khỏi môi cô, hắn cúi xuống vùi đầu vào cổ Gyeo Ul, thở dốc đầy nặng nề.

 

“Gyeo Ul à. Han Gyeo Ul. Công chúa của anh.”

 

Mấy lần liền hắn gọi tên cô như một lời khẩn cầu. Hắn ôm cô chặt đến mức cô cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt.

 

“Ưm…”

“Anh yêu em. Trên đời này anh chỉ cần một mình em là đủ. Anh có chết vì em cũng được. Anh yêu em đến mức đó đấy.”

 

Chẳng có những lời lẽ hoa mỹ, nhưng Gyeo Ul yêu cái sự chân thành vụng về mà Hae Soo thốt ra.

 

“Chết chóc cái gì chứ!”

“Thì anh ví dụ thế thôi. Nên là em cũng chỉ được yêu mình anh thôi đấy. Cả đời này chỉ được nhìn anh, hôn anh và chạm vào anh thôi.”

 

Cái tên bỗng dưng biến mất rồi quay lại với chứng ‘thiếu thốn tình cảm’ trầm trọng hơn này khiến Gyeo Ul bật cười, cô vuốt ve gò má hắn rồi hỏi câu hỏi mà cô đã kìm nén bấy lâu.

 

“Hae Soo à. Nhưng mà…”

“Ừ.”

“Khi nào anh mới định nói cho em biết? Quãng thời gian qua anh đã làm gì?”

 

Gyeo Ul khẽ đặt môi lên bờ vai bị thương của Hae Soo và hỏi. Đó là điều cô chưa từng hỏi kể từ khi hắn trở về. Suốt mấy tháng trời biến mất, đã có chuyện gì xảy ra với hắn? Hắn đã ở đâu và làm gì? Tại sao đến một tin nhắn cũng không có? Cô rất muốn hỏi nhưng lại không dám.

 

Vì cô sợ sẽ thấy bóng tối bao trùm lên khuôn mặt vốn đang cố tỏ ra hồn nhiên và tinh quái của Park Hae Soo lúc này. Nhưng cô cần phải biết. Cô muốn biết để có thể ôm lấy nội tâm đang vụn vỡ của hắn và cùng hắn sẻ chia những giọt nước mắt.

 

“…Liệu em có còn yêu anh dù anh là hạng người thế nào đi chăng nữa không?”

 

Giọng nói khàn đục vang lên bên tai cô. Đan đôi bàn tay dài vào mái tóc nhỏ nhắn của Gyeo Ul, Hae Soo đang run sợ.

 

“Tất nhiên rồi ạ.”

 

Nghe câu trả lời của cô, Hae Soo ngẩng đầu lên. Và lần này, hắn chiếm lấy đôi môi cô một cách mãnh liệt hơn cả lúc nãy. Một nụ hôn cuồng nhiệt đến mức sống mũi cao vút của hắn như muốn nhấn chìm gò má của Gyeo Ul.

 

“Một ngày nào đó anh sẽ nói cho mình em biết thôi. Chắc chắn. Nhưng bây giờ, anh chỉ muốn cùng em tận hưởng những điều tốt đẹp nhất.”

 

Rời khỏi môi cô, hắn nói như một lời thề nguyện. Cô cứ ngỡ mình đã hiểu rõ Park Hae Soo, nhưng ngày trở về, đôi mắt hắn sâu thẳm đến mức cô không tài nào thấu tận đáy.

 

“Nhưng công chúa ơi. Anh cũng có chuyện muốn hỏi.”

“Vâng? Anh cứ hỏi đi.”

“Nếu đôi môi này đã ngọt ngào thế này rồi thì biết phải làm sao đây. Nếu anh hôn chỗ khác chắc anh ‘thăng thiên’ mất…”

“Này, Park Hae Soo!”

 

Nhanh chóng xua đi nỗi buồn, Hae Soo lại nở nụ cười tinh quái trêu chọc cô như mọi khi. 

 

Đêm biển cuối mùa đông, nụ hôn đầu không thể nào quên cứ thế bồi đắp thêm vào kho tàng kỷ niệm của hai người. Không phải là mơ, mà là một thực tế đầy ngọt ngào.

 

* * *

 

Trước thềm nhập học khoa Luật Đại học S, Gyeo Ul đã thuê được một căn phòng trọ ngay sát trường.

 

Chỉ còn khoảng mười ngày nữa là bắt đầu buổi học đầu tiên, Gyeo Ul cùng gia đình chất đồ đạc cần thiết từ Unseong lên Seoul. Tất nhiên, ‘cái đuôi’ Hae Soo cũng không thể vắng mặt.

 

“Căn phòng này bé tí như hạt tiêu ấy. Đợi thêm chút nữa anh mua cho em hẳn một căn hộ cao cấp có phải hơn không.”

“Park Hae Soo à. Làm gì có hạt tiêu nào to thế này chứ. Và em cũng chẳng có ý định ở căn hộ cao cấp khi mới hai mươi tuổi đâu nhé? Đến giúp thì bớt càm ràm đi và lo mà dọn dẹp đi ạ.”

 

Chẳng nói chẳng rằng, Park Hae Soo cầm lấy cái giẻ lau, rồi quay sang nói chuyện phiếm với bố cô đang thay khóa cửa và mẹ cô đang sắp xếp tủ giày.

 

“Bố mẹ xem, Gyeo Ul nhà mình cứ thế đấy ạ. Nhưng ngặt nỗi là dù em ấy có nói thế nào thì vì em ấy xinh quá nên con vẫn cứ phải làm theo thôi ạ.”

 

Hae Soo thản nhiên gọi ‘bố, mẹ’ ngọt xớt như không. Cái vẻ ngoài thô lỗ, bất cần đời ngày trước biến đâu mất, thay vào đó là một chàng rể tương lai vô cùng chững chạc và lễ phép.

 

“…Bà nó ơi, tôi có nghe nhầm không nhỉ?”

“Tôi cũng thế.”

 

Bố mẹ Gyeo Ul sững sờ, mắt tròn mắt dẹt nhìn Hae Soo rồi lại nhìn con gái mình.

 

“À, không phải đâu ạ!”

“Đúng đấy ạ.”

“Đã bảo là không phải mà!”

“Đúng mà bố mẹ. Tụi con đang hẹn hò. Là con đã theo đuổi ‘công chúa’ của huấn luyện viên Han đến chết đi sống lại đấy ạ. Thế nên lên Seoul con phải dính lấy để giám sát, không cho em ấy léng phéng với ai. Sẵn tiện thế này chắc tụi con cưới sớm luôn…”

“Này, Park Hae Soo!”

 

Trước lời tuyên bố định chốt hạ của hắn, bố cô đánh rơi luôn cái tuốc nơ vít đang cầm, còn mẹ thì làm hỏng luôn cả cái cánh cửa tủ đang sửa dở.

 

“Haha. Bố nó à, Hae Soo thằng hơi…”

“Phải đấy, Hae Soo nó hơi mệt. Cái thằng học trò tôi nuôi nấng bấy lâu, chắc đến lúc nó phát hỏa rồi.”

 

Bố mẹ Gyeo Ul nhất quyết phủ nhận thực tế. Có lẽ vì đã chứng kiến mối quan hệ của cả hai suốt hơn mười năm qua, nên họ thấy điều này thật khó tin. Thế là bố mẹ cô tặc lưỡi cho qua và lại bắt đầu dọn dẹp hăng say hơn lúc nãy.

 

“Không, tụi con yêu nhau thật…”

“Anh im lặng đi. Nếu không muốn sau này bị cấm cửa ở đây.”

 

Cuối cùng, Hae Soo chọn cách im lặng trước lời đe dọa của Gyeo Ul. Đến tối khi đã dọn dẹp xong xuôi, bố mẹ cô phải ra ga tàu để về lại Unseong vì mai còn có việc.

 

“Hae Soo không về à? Về Unseong cùng chú đi chứ. Về còn ăn cơm, ra sân tập luyện. Còn phải chuẩn bị cho vòng tuyển chọn quốc gia nữa. Nhiều việc lắm.”

 

Khác với mọi khi, bố cô cứ gặng hỏi bắt Hae Soo phải về cùng. Thế nhưng Park Hae Soo vờ vịt xem điện thoại rồi lộ vẻ tiếc nuối.

 

“Bên nhà gọi con về gấp ạ.”

“Bên nhà gọi sao?”

“Chú biết mà, con vốn là đứa con ghẻ trong nhà. Lúc này mà không về là hỏng hết chuyện.”

“Ừ. Vậy về đi, đừng suy nghĩ nhiều quá. Cứ tập trung vào thi đấu thôi.”

 

Hae Soo và Gyeo Ul tiễn bố mẹ lên taxi ngay trước cửa phòng trọ. Gyeo Ul cũng thấy lo lắng khi nghe hắn bảo phải về nhà, cô khẽ chạm vào vai hắn dặn dò.

 

“Anh đi cẩn thận nhé.”

“Ừ, anh về rồi đây.”

“Dạ?”

 

Park Hae Soo nở nụ cười trơ trẽn, giữ lấy vai cô xoay ngược lại. Hắn đẩy cô bước vào trong phòng trọ rồi thì thầm bằng giọng trầm thấp.

 

“Mời anh ăn mì rồi hãy về đi.”

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 30
Chương 29
Chương 28: 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 27: 🔞🔞🔞
Chap 26: 🔞
Chương 25
Chương 24
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chuơng 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1: Lời mở đầu

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.