————————————————————
Biên dịch viên: Qwèn Chá Nà
Chương: 23
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
Hắn không quay lại.
Đêm mà Hae Soo giành được tấm huy chương bạc tại Đại hội Thể thao Toàn quốc, bố hắn – Nghị sĩ Park Kang Chan – đã tìm đến tận nhà Gyeo Ul. Ông ta thậm chí còn không bước xuống xe mà chỉ cử người đại diện lên gọi Hae Soo xuống.
Trước tiếng gọi của gia đình, Hae Soo không còn chạy chân trần lao ra ngoài hay vội vã như năm tám tuổi nữa. Hắn lần lượt ôm Gyeo Ul và bố mẹ cô một lần, thong thả thắt lại dây giày rồi mới chậm rãi bước đi.
"Tôi đi nhé."
Và đó là lời cuối cùng của Hae Soo trước khi bước lên chiếc xe đen rời khỏi con ngõ nhỏ. Đó cũng là lần cuối cùng cô được nhìn thấy hắn.
Thời gian cứ thế trôi đi, vạn vật đổi thay theo mùa. Thu qua, lá vàng nhuộm kín phố phường, rồi cái lạnh tê tái của tháng 11 ập đến cùng kỳ thi đại học. Mùa đông tuyết rơi – mùa của những quả cầu tuyết – đã về, và cô chính thức bước sang tuổi hai mươi.
Dù thời gian có thể tóm gọn trong vài dòng ngắn ngủi, nhưng lòng Gyeo Ul thì không thể bình lặng như thế.
Khoảng trống mà Hae Soo để lại sau hơn nửa năm ngồi cạnh cô ở trường là quá lớn. Trên sân trường nơi hắn từng mải miết chạy dưới ánh nắng, giờ đây chỉ còn những bông tuyết lạnh lẽo phủ kín.
Cô không còn được thấy ánh mắt nhìn mình đầy thích thú trong giờ học, không còn thấy vẻ mặt tinh quái khi hắn dùng tay chọc chọc vào mu bàn tay cô vì chán, cũng chẳng còn ai để trêu chọc cô nữa.
Những lời càm ràm kỳ quặc bảo cô đừng liếm nắp hộp sữa chua, cái tính nết nóng nảy quát tháo bắt cô chỉ được nhìn mình hắn mà không được nhìn Jin Dong Jin, hay cái giọng điệu gọi cô là ‘công chúa’ để trêu ghẹo… tất cả đều tan biến như sương khói.
Bể bơi cũ nơi hắn từng mạnh mẽ rẽ nước, quán game hai đứa hay đến để xả stress, cái mâm quay ở sân chơi nơi cả hai từng cười đùa nghiêng ngả, hay chiếc bàn ăn nơi hai đứa cùng chia nhau món ăn đêm và trò chuyện về một ngày đã qua – tất cả đều trở nên vô nghĩa khi không có Hae Soo.
Mỗi khi thấy nhớ hắn, Gyeo Ul lại lên mạng tìm kiếm cái tên ấy.
[Park Hae Soo ‘bạo lực học đường’ tham gia Đại hội Thể thao Toàn quốc sau thời gian ngắn hối lỗi, giành huy chương Bạc.]
[Ngôi sao Olympic tái xuất, liệu có ổn?]
[Hồi phục thần tốc khiến chấn thương vai bị nghi ngờ… Liệu có phải chiêu trò dùng lòng thương hại để lấp liếm vụ bạo lực học đường?]
Những bài báo viết ngay sau giải đấu phần lớn đều là những lời chỉ trích nhắm vào hắn. Gyeo Ul không phải không hiểu tại sao dư luận lại như vậy. Ai có thể chào đón một vận động viên bơi lội vừa gây ra bê bối xã hội chưa đầy một năm đã mơ chuyện tái xuất cơ chứ?
‘Tôi thật sự không đánh người. Tại sao tôi lại phải đánh một đứa mà mình còn chẳng biết tên chứ. Chỉ là khi tỉnh dậy tôi đã thấy mình nằm trên nền đất công trường rồi.’
‘Thế sao cậu không giải thích?’
‘Con người ta chỉ tin vào những gì họ muốn tin thôi. Chẳng lẽ tôi lại không biết điều đó sao.’
‘…’
‘Thôi bỏ đi. Chỉ cần Han Gyeo Ul cậu tin tôi là đủ rồi.’
Hae Soo thực sự vô tội. Dù không biết rõ nội tình, nhưng cô cảm giác chính những vết thương lòng từ thuở nhỏ đã khiến hắn thậm chí không buồn đưa ra lời giải thích.
Thế nhưng hắn vẫn khao khát được trở lại. Hắn mong mỏi được quay về cái thời có thể bình yên bơi lội dưới làn nước.
Vì hiểu Hae Soo nên cô tin hắn. Cô tin chắc rằng sẽ có một ngày sự trong sạch của hắn được sáng tỏ.
[Triệu tập Park Hae Soo trong vụ bê bối bạo lực học đường. Nghị sĩ Park Kang Chan liên tục đưa ra lời xin lỗi trên mạng xã hội.]
Thế nhưng, trong những bài báo nhắc đến cả bố mình, Hae Soo chẳng thể nào có được sự tự do. Hae Soo không chỉ là một cá nhân đơn thuần. Hắn là con trai của một Nghị sĩ quốc hội nổi tiếng, là cháu ngoại của gia tộc nắm giữ tập đoàn Rion Motors quyền lực nhất Hàn Quốc. Bất kể hắn làm gì, điều đó không bao giờ chỉ dừng lại ở việc bị chỉ trích với tư cách cá nhân.
Park Hae Soo có tất cả. Nhưng cũng chính vì thế, Park Hae Soo chẳng có gì trong tay.
Hiểu rõ Hae Soo là người thế nào nên Gyeo Ul không ngày nào thôi lo lắng cho hắn. Bước lên chiếc xe đen đó rồi, không biết hắn đang ở đâu và làm gì. Liệu hắn có đang phải độc hành trong bóng đêm mịt mù?
Thế rồi, những bài báo mới bắt đầu xuất hiện. Đó là vào một ngày ngay trước thềm lễ tốt nghiệp.
[Nạn nhân vụ bạo lực học đường của Park Hae Soo thay đổi lời khai.]
[Nạn nhân thừa nhận đã nhận tiền để làm chứng gian. Bị kiện vì tội vu khống.]
[Vận động viên Park Hae Soo được giải oan. Liệu có sự trở lại rực rỡ?]
Trong ảnh là cảnh cậu thiếu niên khai man đang đội mũ cúi đầu trình diện tại Viện kiểm sát, theo sau là đám học sinh trường thể dục – những kẻ đã dàn dựng toàn bộ vụ việc. Đó chính là những đứa bạn cùng lớp mà Hae Soo bảo không biết tên. Chúng đã gây sự với Hae Soo trên đường về, và cuối cùng chính chúng đã xô đổ đống vật liệu công trường làm nát bả vai của hắn.
Lý do phạm tội ghi trong bài báo khiến người ta phải ngỡ ngàng: Chỉ vì sự đố kỵ với huy chương vàng Park Hae Soo. Lời khai cho thấy đây là hành vi xuất phát từ suy nghĩ bồng bột muốn hạ bệ ‘cây cao bóng cả’ mà mình không bao giờ vươn tới được.
Dù Gyeo Ul thấy còn nhiều điểm nghi vấn, nhưng cô vẫn thấy thật nhẹ nhõm vì Hae Soo cuối cùng cũng được giải oan. Tuy nhiên, người mà cô muốn chia sẻ niềm vui này nhất – Park Hae Soo – vẫn bặt vô âm tín, không một cuộc gọi hay tin nhắn.
“Lễ tốt nghiệp mà tuyết rơi dày quá con nhỉ.”
Bố cô vừa nhìn ra cửa sổ vừa nói.
Ngay từ sáng sớm, nhà Gyeo Ul đã rộn ràng hẳn lên. Đó là vì hôm nay là ngày cuối cùng đứa con gái độc nhất khoác lên mình bộ đồng phục để đến trường. Dù bận rộn đến mức không thể dự lễ khai giảng, nhưng hôm nay, vì con gái, cả hai đã diện những bộ đồ đẹp nhất trong tủ, tỉ mỉ lau chùi những đôi giày tây đã bám bụi từ lâu.
“Gyeo Ul thấy bố mặc vest thế nào?”
“Ôi trời, mẹ thấy từ hồi đám cưới đến giờ bố con mới lại chải chuốt thế này đấy. Bình thường toàn mặc bộ đồ tập suốt ngày thôi. Haha. Trông bố ra dáng lắm đúng không con?”
Bố mẹ Gyeo Ul cố gắng pha trò để làm con gái vui lên. Vốn dĩ là một cô gái lạc quan và hay cười, nhưng kể từ khi Hae Soo rời đi, Gyeo Ul đã không còn giữ được niềm vui ấy nữa.
Cô thấy cô đơn.
Cô đơn vì không còn Hae Soo – người từng cùng cô thức dậy, cùng trải qua một ngày dài và cùng kết thúc một ngày dưới một mái nhà. Dù đôi khi bị tổn thương bởi những lời lẽ gai góc hay những hành động ngang ngược của hắn, nhưng trong khoảng thời gian xa cách, cô mới nhận ra tất cả đều xuất phát từ tình cảm mà hắn dành cho cô.
Một Park Hae Soo vốn luôn yếm thế và thờ ơ với cả thế giới, đã dành trọn sự quan tâm cho Gyeo Ul như thế nào. Một Park Hae Soo đã lấy hết can đảm để đặt nụ hôn lên gò má cô trên phản gỗ đêm mùa hè ấy…
Đến giờ cô mới thấu hiểu tất cả, và chính vì thế cô lại càng không thể mỉm cười. Trong lòng cô chỉ còn nỗi ân hận vì đã không thể ôm hắn nhiều hơn.
“Đi thôi con.”
Gyeo Ul xỏ đôi giày bố đã chuẩn bị sẵn rồi bước ra khỏi nhà. Cô lẳng lặng cùng gia đình bước đi trên lớp tuyết dày đến mắt cá chân để đến trường. Dù tuyết rơi dày đến mức taxi và xe buýt khó lòng di chuyển, nhưng trường vẫn không thông báo nghỉ học.
[Trường THPT Unjeong - Han Gyeo Ul lớp 12. Trúng tuyển khoa Luật Đại học S!]
Nhìn tấm băng rôn lớn treo ngay cổng trường, cô bước vào bên trong. Cô lập tức tiến về phía hội trường để phát biểu chúc mừng với tư cách đại diện khối, sau khi bước xuống sân khấu, cô gặp lại những người đến chúc mừng mình.
“Chúc mừng em nhé, hậu bối.”
“Gong Myung oppa, sao anh lại về đây?”
“Anh tiện đường về thăm nhà nên ghé qua luôn.”
Cô cầm bó hoa từ anh hàng xóm và chụp ảnh kỷ niệm.
“Này Han Gyeo Ul! Phải chụp với tôi một kiểu nữa chứ!”
“Ôi trời cô bé Gyeo Ul, chúc mừng cháu tốt nghiệp nhé.”
Cô lần lượt chào hỏi Jin Dong Jin – kẻ ngày càng trở nên nhăng nhít mỗi khi gặp mặt – và ông lão bảo vệ đã cho cô và Hae Soo mượn bể bơi cũ.
“Park Hae Soo dạo này thế nào rồi? Chắc cậu ấy vẫn liên lạc với cậu chứ gì. Nhắn hộ tôi với nhé. Bảo là tôi vẫn mãi là fan chân chính của cậu ấy đó. Thế nên kỳ Olympic tới nhất định phải giành huy chương vàng cho tôi xem đấy.”
Shim Ye Rin – kẻ từng đố kỵ với cô – dù đến tận lúc tốt nghiệp vẫn ngồi lườm nguýt, nhưng cuối cùng cũng chủ động tiến lại hỏi thăm tin tức về Hae Soo.
“Được, tôi sẽ chuyển lời.”
Dù Hae Soo không có mặt ở đây, nhưng dường như ai cũng nhắc về hắn với sự nhớ thương.
Thầy dạy Toán kể rằng dù hắn toàn nằm ngủ trong giờ nhưng điểm Toán vẫn được 30, cao nhất trong số các môn của hắn. Thầy Thể dục thì vẫn không quên được cái thằng nhóc đã học thuộc lòng cả cuốn sách giáo khoa, bảo rằng đó là lần đầu tiên trong đời dạy học thầy thấy một đứa như vậy.
Cô nhân viên căn tin thì kể về cái cậu học sinh ăn rất ngon miệng nên cô toàn múc thịt gấp đôi cho hắn. Còn bác bảo vệ thì bảo trông cậu chàng có vẻ khó gần nhưng lại là người chào hỏi lễ phép nhất.
Giá như cậu cũng ở đây thì tốt biết mấy.
Vì hắn thậm chí còn không chụp ảnh tốt nghiệp nên cô chẳng có lấy một tấm hình nào để nhớ về quãng thời gian hai đứa cùng đi học. Biết thế, cô đã lén chụp lại cảnh hắn ngủ trong lớp hay khi hắn đang chạy trên sân trường rồi.
Nhưng tất cả giờ cũng chỉ là sự hối tiếc muộn màng.
“…Con xin phép đi vệ sinh một chút ạ.”
Có lẽ vì đây là ngày cuối cùng ở trường, cô thấy nhớ Hae Soo đến mức sống mũi cứ cay xè.
Lấy cớ đi vệ sinh, cô lặng lẽ đi lên căn phòng lớp 12 giờ đây đã vắng bóng người. Cô tiến về phía dãy bàn cuối, ngay sát cái máy sưởi cũ kỹ từng tỏa ra mùi ẩm mốc. Cô đặt tay lên chiếc bàn của Park Hae Soo – nơi từng tràn ngập ánh nắng.
“Hae Soo à. Chúc mừng cậu tốt nghiệp nhé.”
Ngay khoảnh khắc cô vừa lầm bầm câu nói dang dở ấy…
Mái tóc buộc cao của cô bỗng bị một bàn tay nào đó tháo tung ra. Những lọn tóc mềm mại của Gyeo Ul xõa xuống bờ vai cũng là lúc cô cảm nhận được đôi vai mình bị giữ chặt và cơ thể bị xoay ngược lại.
“Câu đó không phải là việc của tôi sao?”
Trong tầm mắt cô hiện ra bộ đồng phục của một người đàn ông. Trên chiếc áo sơ mi rộng thùng thình mà hắn từng nhường cho cô là chiếc cà vạt kẻ chéo thắt ngay ngắn, chiếc áo len gile xám và chiếc áo khoác navy được ủi phẳng phiu.
Và cuối cùng, trên tấm bảng tên màu xanh hiện rõ dòng chữ <Park Hae Soo>.
“Công chúa, tôi về rồi đây.”
Bàn tay hắn dịu dàng lau đi những giọt nước mắt đang chực trào trên khóe mắt cô.
“…Này, Park Hae Soo! Hức hức.”
“Cậu ôm tôi được không?”
Vừa dứt lời, hắn đã vội vàng ôm chầm lấy bả vai Gyeo Ul. Cái tính nết nóng nảy, hấp tấp ấy vẫn chẳng hề thay đổi.
Park Hae Soo đã trở về.
Với một bó hoa trà đỏ rực vừa mới bứt vội ở đâu đó trên tay.
💬 Bình luận (0)