————————————————————
Biên dịch viên: Qwèn Chá Nà
Chương: 12
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
“Gyeo Ul dẫn Hae Soo đi tham quan quanh khu phố một chút để tiêu cơm đi con.”
Sau bữa tối, bố đột ngột giao cho cô một nhiệm vụ không ngờ tới. Bố bảo Park Hae Soo dù năm nào cũng xuống Unseong nhưng toàn đi xe ô tô qua lại giữa bể bơi và nhà nên chẳng biết gì về khu này cả. Sợ hắn đi lạc thì phiền phức, nên bố bảo cô – với tư cách là bạn bè – hãy đích thân làm hướng dẫn viên cho hắn.
Cô thầm nghĩ cậu ta đâu có ngốc mà đi lạc, nhưng rồi lại hình dung ra cảnh Park Hae Soo vô tình rẽ vào một con hẻm lạ rồi đứng đó chửi thề om sòm vì cáu kỉnh, nên cô đành gật đầu và cùng hắn rời khỏi nhà.
Dù đã là cuối mùa lạnh nhưng cơn gió vẫn thổi buốt giá như muốn trút hết những hơi tàn cuối cùng.
“Thời tiết lạnh thật đấy.”
Gyeo Ul đội mũ của chiếc áo phao dáng dài đang mặc lên, rồi kéo khóa lên tận cổ. Đây là chiếc áo mẹ mua ở chợ vào đợt xả hàng cuối cùng nên size không vừa vặn lắm, cô mặc vào trông như bị lọt thỏm bên trong.
“Chậc chậc, cậu đang mặc áo hay bị cái áo nó nuốt chửng vậy? Đúng là bé tí như hạt tiêu.”
Hắn cúi đầu nhìn cô đang bị chiếc mũ che khuất cả khuôn mặt, không quên bồi thêm một câu. Cái tên này lúc nào nhìn thấy cô cũng chê cô lùn, chê cô bé như hạt đậu. Chẳng biết hắn lớn lên từ khi nào mà cao nghêu thế không biết. Cô rất muốn nhìn xuống hắn một cách đầy khinh bỉ, nhưng để nhìn xuống một kẻ cao sừng sững như cái cánh cửa thế này thì đúng là nhiệm vụ bất khả thi.
“Cậu đã thấy hạt tiêu nào to thế này chưa? Với lại mặc thế này ấm lắm nhé.”
“Đi đứng cho cẩn thận đấy. Ngã ra đó là vô phương cứu chữa, tôi không dìu được đâu.”
Hắn liếc nhìn cánh tay đang bị thương của mình như muốn ám chỉ điều gì. Chắc lại sợ nếu cô bị thương thì sẽ phải cõng cô chứ gì. Gyeo Ul hất hàm ra hiệu cho hắn mau đi thôi.
“Để chị đây dẫn cậu đi tham quan cho ra trò nhé.”
“…Này!”
“Á, đau à? Xin lỗi. Tôi quên mất cậu bị thương bên đó. Để tạ lỗi, tôi dẫn cậu đi tour ẩm thực nhé?”
“Thử gọi một tiếng ‘chị’ nữa xem? Đồ lùn tịt mà dám trèo đầu cưỡi cổ tôi à.”
“Ôi sợ quá cơ.”
Thấy đôi mắt Park Hae Soo bắt đầu hiện lên tia giận dữ, Gyeo Ul nhanh chóng bước lên dẫn đầu. Và thế là chuyến tham quan khu phố đêm bắt đầu.
Đi từ khu phố cô ở về phía trường học, tiệm ‘Mì cay Happy’ mà cô yêu thích hiện ra.
“Đây là nơi tôi thích nhất đó. Dì ơi, con chào dì ạ!”
“Bé con đến đấy à? Ăn bánh gạo không?”
“Cho con hai cốc bánh gạo ạ.”
Đây là nơi cô vẫn hay cầm những tờ tiền nhăn nhúm đến ăn một mình từ hồi mẫu giáo. Có lẽ vì vậy mà bà chủ quán dù tóc đã điểm bạc vẫn cứ gọi cô là ‘bé con’.
“Mà ai đây? Bạn trai hả? Ôi trời, đẹp trai quá. Nhưng trông quen lắm nhé? Nhìn không giống người ở khu này cho lắm…”
Bà chủ ngước nhìn Park Hae Soo cao nghêu. Với những đường nét nổi bật đi đâu cũng gây chú ý, lại còn xuất hiện trên bản tin khắp nơi sau khi giành huy chương vàng, việc bà không nhận ra hắn mới là lạ.
“Cậu ấy là thực tập sinh thần tượng đấy ạ. Chắc dì thấy trên tivi vài lần rồi nên mới thấy quen đó. Còn con là quản lý của cậu ấy. Hahaha.”
Gyeo Ul thản nhiên nói dối không chớp mắt. Nếu bà biết hắn là người đang vướng vào đủ thứ tin đồn thất thiệt kia thì chắc chắn sẽ hỏi han đủ điều cho xem. Mà bà vốn là ‘trùm thông tin’ của khu này, chuyện sẽ loang ra trong nháy mắt mất. Khi đó, cái tên nhạy cảm như cá mặt trăng kia chắc chắn sẽ lại chui tọt vào căn hộ trốn biệt cho mà xem.
Khó khăn lắm mới lôi được hắn ra ngoài, để hắn trốn mất thì hỏng bét. Thôi thì cứ bảo vệ hắn được lúc nào hay lúc nấy, cô tự nhủ như vậy rồi tiếp tục màn nói dối đầy dạn dĩ.
“Dì chụp một kiểu ảnh được không?”
“Ôi, tất nhiên là không được rồi dì ơi! Thực tập sinh mà để lộ mặt là hỏng hết chuyện đấy ạ. Đợi sau này cậu ấy ra mắt rồi con cho dì chụp thoải mái!”
“Cô quản lý này nhanh nhẹn quá cơ. Cho thêm xiên chả cá làm quà nhé! Ăn một cái rồi đi.”
“Con cảm ơn dì ạ!”
Gyeo Ul nhanh tay cầm xiên chả cá, xịt nước tương lên rồi đưa cho Park Hae Soo đang đứng cau mày nãy giờ.
“Sao cậu lại dùng bình xịt nước vào chả cá tôi đang ăn thế hả?”
“Nước tương đấy cậu ạ! Ăn thử đi. Mà cậu đừng bảo với tôi đây cũng là lần đầu cậu ăn chả cá ở tiệm ven đường nhé?”
“…”
“Đúng là còn cả một chặng đường dài phía trước.”
Gyeo Ul lắc đầu ngao ngán, mặc kệ cô, Park Hae Soo cắn thử một miếng chả cá, thấy ngon nên lại bắt đầu ngấu nghiến. Nhìn hắn đánh sạch cốc bánh gạo trong nháy mắt, cô thầm nghĩ hóa ra gu ẩm thực tiềm ẩn của hắn lại là đồ ăn vặt vỉa hè.
“Cái cậu thanh niên đẹp trai này ăn trông ngon lành quá! Có ăn thêm bánh gạo không?”
“Vâng, gì cũng được. Dì cho thì con ăn ạ.”
Thế là ‘tour ẩm thực’ bắt đầu từ tiệm ‘Mì cay Happy’, qua tiệm bánh ‘Bada’ nổi tiếng với món bánh đậu đỏ, rồi đến tận những cửa hàng ở khu chợ cá chuyên bán mực nướng trực tiếp.
“Ăn no xong thấy không lạnh mấy nữa nhỉ?”
“Cứ tưởng dạ dày cậu bé như hạt đậu, hóa ra không phải à. Không vận động gì mà đống đồ ăn đó biến đi đâu hết rồi?”
“…Biến vào bụng tôi chứ đâu, làm sao!”
Năm lớp 12 vì học hành căng thẳng nên cô hay ăn vặt để xả stress, khiến đồng phục bắt đầu chật lại, vậy mà cái tên này cứ xoáy vào nỗi đau của cô.
“Gầy tong teo ra mà mỡ màng cái gì.”
Park Hae Soo vừa nói vừa đưa miếng mực chiên vào miệng Gyeo Ul rồi bước nhanh về phía trước. Cô vừa nhai miếng mực giòn sần sật – chẳng biết là lời an ủi hay gì – vừa lạch bạch chạy theo bóng lưng của hắn.
“Cậu có biết đường đâu mà cứ đòi dẫn đầu thế hả? Theo tôi này.”
Gyeo Ul dõng dạc bước lên phía trước dẫn đường như một vị đại tướng. Sau khi đi ngang qua chợ cá để ngắm biển một lát, cả hai quay trở lại khu phố sầm uất.
Sau khi giới thiệu tiệm văn phòng phẩm duy nhất trong khu là ‘Yongpali’, cô dẫn hắn đến một quán game cũ kĩ tên là ‘Joy Stick’ ngay bên cạnh.
Cởi chiếc áo phao vướng víu ra, Gyeo Ul leo lên chiếc mô tô lớn để chơi trò đua xe vượt chướng ngại vật. Một trò chơi đòi hỏi phải nghiêng người để né tránh các vật cản trên màn hình.
“Chơi một ván rồi về nhé.”
“Cứ tưởng là mọt sách gương mẫu, hóa ra cũng hư hỏng ghê nhỉ. Cái đồ hay chửi thề giờ còn đòi lái mô tô cơ à?”
“Kẻ hay chửi thề là cậu mới đúng chứ. Mà thôi, không thích thì đứng đấy mà xem đi.”
Đây là nơi Gyeo Ul thường đến để giải tỏa áp lực thi cử. Park Hae Soo đứng xem một lúc rồi cũng bỏ đồng xu vào, leo lên chiếc mô tô bên cạnh. Dù không phải là xe thật, nhưng khi hắn ngồi lên trông cứ như đang lướt đi trên đường thực thụ vậy. Ngay cả ở mức độ khó nhất, hắn vẫn lao đi vun vút mà không hề va chạm vào một chướng ngại vật nào.
“…Bơi giỏi thì ra là chơi mấy cái này cũng giỏi theo à.”
Thấy điểm của hắn cao hơn mình rất nhiều, Gyeo Ul bĩu môi thất vọng, Park Hae Soo khẽ cười rồi lấy chiếc áo phao của cô trùm kín mít lên đầu cô.
“Ở đây không có sưởi đâu. Mặc vào đi đừng có đứng đấy mà run cầm cập, đồ công chúa xấu xí.”
Lúc đó cô không ngờ rằng cái tên này lại bướng bỉnh đến mức nhất quyết không chịu về cho đến khi phá đảo hết các trò chơi trong quán game.
“Anh Park Hae Soo ơi, cậu là học sinh tiểu học à? Sao chơi lâu thế. Bố gọi điện cho tôi rồi đây này.”
“Han Gyeo Ul cậu về trước đi. Huấn luyện viên Han đang lo đấy.”
“Cậu mới là người khiến tôi lo đây này. Mắt đỏ ngầu cả lên rồi. Không ra nhanh tôi bỏ mặc đấy nhé?”
Từ điện thoại, đồ ăn vặt cho đến trò chơi game.
Hôm nay cô lại một lần nữa cảm nhận được rõ rệt rằng Park Hae Soo là hạng người hễ đã thích cái gì là sẽ đâm đầu vào đó một cách cực kỳ cực đoan. Cô phải vừa phát vào mu bàn tay đang cầm chặt cần điều khiển của hắn, vừa kéo cánh tay không bị thương của hắn mãi mới lôi được hắn ra ngoài.
“Tập trung quá nên tôi khát khô cả cổ rồi.”
“Chịu khó một tí đi.”
“Tại sao phải chịu khó?”
Vừa bước ra khỏi quán game được vài bước hắn đã bắt đầu nhõng nhẽo kêu khát. Cô nhìn hắn với vẻ mặt thầm nghĩ đến đứa cháu học tiểu học chắc cũng chẳng mè nheo đến mức này, rồi dẫn hắn vào một cửa hàng tiện lợi gần đó.
Park Hae Soo chọn một chai nước điện giải màu xanh loại 500ml, còn Gyeo Ul vì đang thèm đồ ngọt nên mua một hộp sữa chua dâu mà cô vẫn hay ăn.
Cả hai mỗi người cầm một món đồ rồi ngồi đối diện nhau tại dãy ghế trong cửa hàng.
Trong lúc này, Park Hae Soo lại đang thản nhiên ‘đóng quảng cáo’ nước điện giải một mình. Nhìn cái khuôn mặt thanh tú khi đang tu ừng ực chai nước, cô bất giác nhìn vào yết hầu đang nhấp nhô của hắn, thầm nghĩ trông nó cứ như một hạt đào vừa được nuốt xuống vậy, tự dưng cô lại thấy tò mò muốn chạm vào thử. Trước đây cô đâu có thấy yết hầu của hắn rõ thế này đâu, chẳng biết hắn đã lớn lên từ bao giờ nữa.
Không biết nó có cứng không nhỉ. Chắc là cứng lắm đây. Cô vừa nhìn chằm chằm vừa mân mê ngón tay trên mặt bàn, bất thình lình hắn gõ một cái ‘cộc’ vào trán cô.
“Cậu định đấm vào yết hầu tôi đấy à? Có gánh nổi hậu quả không đấy?”
“Cậu tưởng tôi là cậu chắc?”
Gyeo Ul vừa làu bàu vừa xoa trán. Cảm thấy xấu hổ vì vừa nảy ra ý nghĩ kỳ quặc, cô vội vàng lột mạnh lớp vỏ thiếc của hộp sữa chua.
Vì chưa kịp xé thìa nên cô đưa lưỡi liếm láp lớp sữa chua dính trên nắp hộp, bỗng nhiên Park Hae Soo ngồi đối diện cau mày nhìn cô chằm chằm.
“Han Gyeo Ul, mẹ kiếp, sao cậu lại ăn sữa chua theo cái kiểu quái thai thế hả!”
Trước lời quát mắng chẳng đầu chẳng đuôi của hắn, Gyeo Ul mở to đôi mắt tròn xoe nhìn hắn, cô thấy thật cạn lời vì chẳng hiểu hắn nổi giận vì cái điểm gì.
“Sao, sao thế, bẩn lắm à?”
…Chẳng lẽ người Seoul không ăn kiểu này à. Thế thì ăn kiểu gì. Dùng thìa cạo một cách quý tộc à? Hay là vứt đi cho phí phạm?
“Cậu đừng có ăn nữa.”
Nói rồi, hắn bất ngờ giật lấy hộp sữa chua cô đang ăn dở rồi ném thẳng vào thùng rác. Gyeo Ul uất ức nhìn theo bóng lưng Park Hae Soo vừa mở cửa bước ra ngoài, cô thầm nhủ phải nhẫn nhịn, nhẫn nhịn và nhẫn nhịn.
Phải rồi, một người vừa trải qua biến cố lớn thì tính nết vốn đã khó chiều chắc chắn sẽ còn khó chiều hơn nữa. Mình là người trưởng thành, mình là người tốt, mình phải nhịn.
Trấn tĩnh lại tâm hồn, Gyeo Ul đứng dậy bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi. Cứ ngỡ hắn đã đi xa, nhưng cô thấy ‘con chó điên’ ấy vẫn đang đứng ngay trước cửa, phà ra những hơi thở trắng xóa giữa trời lạnh.
Cô nhìn Park Hae Soo đang im lặng im lìm, sợ hắn lại tìm cớ bắt bẻ linh tinh nên cô vội vàng bước lên dẫn đầu.
Cứ thế đi được một đoạn.
“Cậu không ngủ ở nhà tôi đúng không? Căn hộ của cậu đi hướng kia kìa. Thôi tôi về nhé, mai gặp lại.”
Đến đoạn giữa nhà cô và căn hộ của hắn, Gyeo Ul buông lời chào rồi quay lưng bước đi. Thế nhưng khi thấy Park Hae Soo vẫn lẵng đẽo đi theo sau, cô không khỏi há hốc mồm.
“Sao cậu không về đi?”
“Huấn luyện viên Han bảo tôi ở lại ngủ. Chú ấy còn chuẩn bị cả đồ ngủ cho tôi rồi.”
“…Cậu nghe lời bố tôi từ bao giờ thế?”
“Cậu không biết à? Tôi vốn dĩ chỉ nghe lời mỗi huấn luyện viên Han thôi.”
“…À.”
Cô liếc nhìn Park Hae Soo vì thấy hắn nói cũng đúng, cả hai cứ thế đi bộ cho đến tận ngôi nhà của Gyeo Ul.
Đi ngang qua cây hoa trà đỏ rực trước nhà, vừa định mở cổng bước vào thì...
“Gyeo Ul à.”
Giọng nói của một người đàn ông nghe vô cùng mừng rỡ bỗng vang lên.
💬 Bình luận (0)