————————————————————
Biên dịch viên: Qwèn Chá Nà
Chương: 24
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
“Sao cậu lại đến muộn thế hả!”
Gyeo Ul vùi mình trong lồng ngực Park Hae Soo, ôm chặt lấy vòng eo rắn chắc của hắn. Cô chỉ muốn trói chặt hắn lại thế này để hắn không bao giờ có thể đi đâu nữa. Những giọt nước mắt vỡ òa làm ướt đẫm vai áo sơ mi của hắn, còn Park Hae Soo thì đặt cằm lên đỉnh đầu Gyeo Ul, bàn tay luồn vào những lọn tóc xõa tung của cô.
“Tuyết rơi dày kinh khủng. Ha, tôi đã chạy như một thằng điên chỉ để kịp xem Han Gyeo Ul phát biểu bế mạc thật ngầu mà, vậy mà cuối cùng vẫn muộn mất.”
“Ý tôi không phải chuyện đó!”
“Trên đường tới đây hoa bị hỏng hết rồi, nên tôi tự tay bứt mấy bông này kết lại, trông cũng được đúng không? Khen tôi một câu đi.”
Cái đồ ngốc Park Hae Soo, cứ thế biến mất tăm rồi lại thản nhiên xuất hiện và đưa ra những câu hỏi ngây ngô.
“Sẽ không bao giờ khen cậu đâu. Hức hức.”
Gyeo Ul vừa nũng nịu vừa túm lấy áo hắn mà lắc. Những bông hoa trà đỏ rực bị ép chặt giữa lồng ngực hai người tỏa ra một mùi hương mùa đông thanh khiết, dịu nhẹ.
“Để tôi xem mặt nào.”
Park Hae Soo nâng hai gò má đang đẫm lệ của cô lên, bắt cô phải ngước nhìn. Cô tỳ cằm vào lồng ngực vững chãi của hắn, nhìn lên người đàn ông mà mình hằng mong nhớ.
Dưới vầng trán cao là đôi lông mày đẹp đến lạ lùng của Hae Soo. Đôi lông mày dài hơn cả đôi mắt sắc sảo, mỗi khi dính nước lại càng trở nên đậm nét hơn. Sống mũi thẳng tắp dường như đã trở nên sắc lẹm hơn trước. Cô thầm quan sát đôi mắt đã rõ ràng hơn và đường xương quai hàm sắc cạnh của hắn.
Nhìn cơ thể cao lớn và săn chắc ấy, cô thầm nghĩ nếu không bơi lội, chắc hắn đã trở thành một vũ công nam ballerino rồi.
Cậu ấy gầy đi rồi.
Chỉ sau vài tháng, khí chất của Hae Soo đã trưởng thành hơn hẳn, nhưng cái giọng điệu trêu chọc thì vẫn y như cũ.
“Mới không gặp có một thời gian mà công chúa nhà mình đã thành ‘bé sụt sùi’ rồi à.”
Hắn nghịch ngợm kéo ống tay áo đồng phục định lau mũi cho cô khiến Gyeo Ul vội xua tay lườm hắn.
“Đừng có làm thế.”
“Dù sao hôm nay cũng là ngày cuối mặc bộ này rồi, vứt đi cũng được mà. Được dính nước mũi của Han Gyeo Ul là vinh hạnh của tôi đấy chứ.”
Cuối cùng hắn vẫn dùng áo lau mặt cho cô rồi lại ôm cô vào lòng thật chặt.
“Ngày nào tôi cũng nhớ cậu đến phát điên đi được.”
Lời thú nhận bằng tông giọng trầm ấm không hề chứa đựng một chút đùa giỡn nào. Tiếng thở phào nhẹ nhõm vì đã được ở bên cạnh cô dường như thấm sâu qua từng thớ thịt.
“…Tôi cũng nhớ cậu, Park Hae Soo.”
“Ha, cậu nói lại lần nữa được không? Nhé? Nói lại đi.”
“Không biết đâu.”
“Từ giờ đừng rời xa nhau nữa, hãy cứ dính lấy nhau thế này nhé. Tôi đã tốt nghiệp vai bạn trai hờ rồi, giờ cho tôi làm bạn trai thật đi. Nhé? Phải trả lời chứ Han Gyeo Ul. Trả lời đi nào. Gật đầu bảo đồng ý xem nào.”
Trước sự thúc giục không đợi nổi một giây của hắn, Gyeo Ul chỉ biết dụi mặt vào lồng ngực hắn thay cho câu trả lời.
Cả hai cứ thế đứng tại vị trí cũ, nơi lưu giữ bao kỷ niệm để cảm nhận hơi ấm của nhau. Rồi họ cùng ngồi xuống chiếc ghế cũ, viết những dòng nguệch ngoạc lên góc bàn. Khác với Gyeo Ul viết những lời chúc ôn thi cho các hậu bối, Park Hae Soo lại để lại một câu đậm chất cá nhân.
<Đã rất vất vả khi ngồi cạnh một đứa đẹp vãi chưởng suốt thời gian qua. Mà sau này vẫn sẽ tiếp tục vất vả như thế thôi.>
“Cái gì thế này!”
“Cảm tưởng tốt nghiệp đấy.”
Đóng nắp bút lại, Hae Soo nhìn cô cười rạng rỡ như một đứa trẻ. Khuôn mặt rạng rỡ đến mức khiến cô tự hỏi liệu mình có đang mơ hay không, bỗng nhiên hắn đặt một nụ hôn lên má cô.
“Này!”
“Người ta bảo gặp nhau mừng rỡ là phải hôn nhau mà. Cậu không biết bài đồng dao đó à?”
“P-Park Hae Soo. Anh thật là.”
“Mà này Gyeo Ul à. Em chuẩn bị cởi bỏ bộ đồng phục để thành người lớn rồi, nên mọi chuyện sẽ không chỉ dừng lại ở đây đâu. Hiểu chứ?”
Vì cuộc tái ngộ của anh sẽ rất dài và nóng bỏng đấy.
Lời bồi thêm cùng đôi môi của hắn khẽ chạm vào vành tai cô rồi rời ra. Mùa đông năm ấy, Hae Soo là người luôn có vành tai đỏ rực, nhưng giờ đây vị thế đã đảo ngược, Gyeo Ul cảm thấy vành tai mình nóng bừng như sắp cháy đến nơi.
Quay mặt đi, cô bắt gặp ánh mắt Hae Soo đang vuốt ve gò má mình, trong đó thoáng qua một sự khao khát đầy nồng nhiệt mà cô chưa từng thấy trước đây.
“Đi thôi, trước khi anh làm chuyện gì đó quá giới hạn ở nơi lớp học thiêng liêng này.”
Hae Soo nắm lấy tay Gyeo Ul dẫn đi. Mỗi bước chân bước đi, cô cảm thấy những năm tháng vị thành niên đầy bất an cũng đang dần lùi lại phía sau. Giờ đây cô đã hiểu, chính nhờ có Park Hae Soo mà cô mới có thể hít thở và vượt qua những khoảnh khắc ấy.
“Một, hai, ba, chụp nhé! Hae Soo cười lên chút nào! Gyeo Ul nữa!”
Dưới bối cảnh ngôi trường mà có lẽ sau này sẽ chẳng bao giờ quay lại, cả hai đã cùng nhau chụp tấm hình đầu tiên. Vẻ mặt của bố Gyeo Ul khi bấm máy trông rạng rỡ hơn bao giờ hết.
Gyeo Ul ôm bó hoa trà mà Hae Soo đã vất vả hái ở đầu ngõ, mỉm cười rạng rỡ. Ánh mắt của Park Hae Soo – người chọn nhìn Gyeo Ul thay vì nhìn vào ống kính – liên tục đặt trên đôi gò má của cô.
Tuổi hai mươi.
Mối tình nồng cháy với Park Hae Soo chính thức bắt đầu.
* * *
Dù kỳ thi đại học đã kết thúc từ lâu, nhưng chỉ khi Park Hae Soo trở về, Gyeo Ul mới thực sự cảm nhận được sự tự do. Chỉ còn chưa đầy một tháng nữa là nhập học đại học. Cả hai cùng tận hưởng sự giải phóng của tuổi hai mươi mà họ đã phải tạm gác lại vì sự vắng mặt của nhau.
Họ đến quán game ở trung tâm thành phố Unseong chơi cho đến tận nửa đêm, rồi ghé vào quán karaoke xu để gào thét thỏa thích. Nhưng nơi khiến cả hai hồi hộp nhất chính là quán rượu.
“Uống nhé? Em uống thật đấy nhé?”
“Anh không ăn thịt em đâu mà sợ, uống đi.”
Tại một quán bia nổi tiếng với món gà rán, hai người ngồi đối diện nhau, cụng ly bia tươi sủi bọt thật mạnh. Gyeo Ul, người chẳng biết tửu lượng của mình đến đâu và cũng chưa bao giờ biết vị rượu ra sao, cảm thấy hơi choáng váng ngay từ ngụm bia đầu tiên.
“Oa, đỉnh thật. Ngon quá đi mất! Hae Soo à, anh cũng uống thử đi.”
“Cũng thường thôi mà.”
Trước sự thúc giục của cô, Park Hae Soo tu ừng ực một hơi hết sạch ly bia 500cc. Cái thói sĩ diện đặc trưng của tuổi mới lớn thì đến cả Hae Soo cũng không tránh khỏi, nhưng điểm khác biệt duy nhất là ngôi sao thể thao trước mặt cô lại sở hữu một vẻ ngoài đẹp đến mức đáng sợ.
Dưới ánh đèn mờ ảo, những đường nét trên khuôn mặt hắn càng thêm sắc sảo, bờ vai rộng và vóc dáng vạm vỡ không gì che giấu nổi sau lớp áo hoodie xám càng thêm nổi bật.
“Park Hae Soo, anh đi đóng quảng cáo bia được rồi đấy.”
“Nếu anh treo cái mặt đẹp trai này cho cả thiên hạ ngắm, em không thấy ghen à?”
“Ghen cái gì chứ. Không thèm nhé.”
Vừa nhấm nháp miếng gà vừa nói, cô thấy Park Hae Soo kéo đĩa gà về phía mình rồi tỉ mỉ gỡ xương cho cô. Chẳng còn thấy bóng dáng của cậu nhóc khó chiều ngày nào luôn miệng chê gà rán nhiều dầu mỡ. Cũng chẳng còn thấy bóng dáng của kẻ luôn coi thường Unseong là xó xỉnh quê mùa.
Dẫn cô đi khắp các ngõ ngách, hắn luôn miệng khen chỗ này ngon, chỗ kia đẹp, ‘hóa ra còn có nơi như thế này sao’, ‘lần sau lại đến nhé’, thể hiện tình cảm gắn bó với khu phố này.
“Ơ, kia chẳng phải vận động viên Park Hae Soo sao?”
“Em là fan cuồng của anh luôn ạ!”
“Anh cho tụi em chụp chung một tấm hình được không ạ?”
Tất nhiên, dù đã trở nên điềm đạm hơn nhưng Park Hae Soo không phải là kiểu người thân thiện với tất cả mọi người. Có lẽ vì đây là quán rượu không gian mở nên mọi người khi nhận ra Hae Soo đã kéo đến đông như kiến. Mỗi lần như vậy, Hae Soo lại cau mày lộ rõ vẻ khó chịu, khiến mọi người phải e dè nhìn sắc mặt hắn.
“Tốn thời gian quá…”
“Hae Soo à, suỵt nào.”
Cuối cùng, chẳng được bao lâu hắn đã bắt đầu đuổi khéo mọi người đừng làm phiền thời gian riêng tư của hắn với bạn gái, hoặc tỏ thái độ như sắp lật bàn đến nơi nếu họ không rời đi. Gyeo Ul đành phải dỗ dành ‘con chó điên’ ấy rồi cùng rời khỏi quán.
“Han Gyeo Ul, em còn chưa ăn hết gà mà!”
“Không đâu, em no rồi.”
“Cái con ma gà rán này mà mới gặm được một cái đùi đã kêu no là sao. Bia thì mẹ kiếp, mới uống được có một ly. Anh đang định kiểm tra tửu lượng của em trước khi nhập học mà.”
Nhìn Park Hae Soo vừa vò đầu vừa cố kìm nén cơn bực dọc, Gyeo Ul khẽ bật cười. Trên đời này chắc chẳng có người đàn ông nào lại ám ảnh với miếng gà ăn dở và tửu lượng của bạn gái đến mức này đâu.
“Hay là đi tăng hai nhé?”
Thấy Park Hae Soo cứ mè nheo vì tiếc nuối, Gyeo Ul chỉ tay về phía một quán rượu khác. Đó là kiểu quán có các phòng riêng biệt. Dù chưa bao giờ vào nhưng mỗi khi đi ngang qua, cô đều nghe Hae Soo hỏi khéo xem chỗ đó thế nào, nên cô biết rất rõ.
Kể từ khi chính thức hẹn hò, Gyeo Ul vốn luôn né tránh những nơi không gian kín vì thấy ngượng ngùng, nhưng hôm nay cô muốn thay đổi một chút.
“Bày đặt ghê nhỉ.”
“Em có muốn anh ‘bày đặt’ tiếp không?”
Nhìn Gyeo Ul hỏi với vẻ tinh quái, Park Hae Soo chộp lấy tay cô. Hắn kéo cô đi mạnh đến mức cô hơi loạng choạng, còn vành tai hắn thì đỏ rực.
Và thế là cả hai ngồi đối diện nhau trong phòng riêng của quán rượu. Tại nơi kín đáo không lo bị ai nhận ra, Gyeo Ul dõng dạc gọi món với nhân viên.
“Cho tụi em 2 chai soju ạ.”
Sau khi nhân viên kiểm tra chứng minh thư và mang rượu lên, Park Hae Soo đưa tay vò mái tóc mái của Gyeo Ul rồi mở lời.
“Em bướng thật đấy.”
“Chẳng phải anh bảo muốn biết tửu lượng của em sao. Mấy ly bia đó chẳng làm em say được đâu.”
Gyeo Ul chớp chớp đôi mắt tròn xoe như mắt thỏ, mỉm cười khẳng định mình vẫn rất tỉnh táo. Cô mở nắp chai soju và rót đầy hai ly. Dù đã quá quen với hình ảnh bố uống rượu nhưng cái mùi nồng nặc này cô vẫn chưa tài nào thích nghi nổi.
Giống như lúc uống bia, cả hai giơ cao ly soju, nhìn thẳng vào mắt nhau rồi uống cạn. Trái ngược với một Park Hae Soo chẳng hề có chút phản ứng nào, Gyeo Ul nhăn mặt, sống mũi cay xè vì độ nồng của rượu.
“Ui cha, đắng ngắt luôn!”
Hơi men bốc lên khiến cô bật cười thành tiếng. Với đôi gò má ửng hồng, cô mỉm cười nhìn Park Hae Soo, còn hắn thì cứ đờ người ra nhìn cô như một khán giả đang say mê theo dõi vở kịch.
Ánh mắt ấy không chỉ đơn thuần là quan sát, mà như muốn ‘liếm láp’ từng milimet trên cơ thể cô. Căn phòng kín dường như cũng đang dần nóng lên và giãn nở ra trước ánh nhìn nồng cháy của hắn.
“Hae Soo à, lại đây…”
Lại đây với anh được không?
Chưa kịp dứt lời, hắn đã vòng qua bàn, và nuốt trọn đôi môi của cô.
💬 Bình luận (0)