Chương 29

 

————————————————————

Biên dịch viên: Qwèn Chá Nà

Chương: 29

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

“Em cứ thế này chắc đến ngày nhập học phải bò đi mất…”

 

“Thì đấy, anh đã cho em ăn no nê rồi, chắc đi dự buổi OT tinh dịch cũng chảy đầy quần lót mất thôi. Có khi anh phải dán cái gì đó bên dưới cho em đỡ gặp rắc rối không nhỉ.”

 

Gyeo Ul khẽ gạt tay Park Hae Soo ra khi hắn đang cố tình mơn trớn như muốn ‘gom’ lại những gì vừa tuôn trào. Chẳng biết đã bị hắn giày vò, mút mát và thúc chọc bao nhiêu lần, mà giờ đây chỉ cần một rung động nhỏ cũng khiến cơ thể cô uốn éo, khoái cảm tê dại chạy dọc đến tận xương cụt. Có vẻ như cô đang bị Park Hae Soo ‘huấn luyện’ sai cách mất rồi.

 

“Hư… thật là, làm ơn đi Hae Soo à!”

“Được rồi. Anh dừng lại đây, nên là mở khóa điện thoại cho anh mượn tí nào.”

 

Cô đưa cánh tay rã rời lên cho hắn, Park Hae Soo nhận lấy rồi tập trung làm gì đó với vẻ mặt khá nghiêm trọng. Hóa ra hắn đổi ảnh đại diện KakaoTalk của cô thành ảnh của hắn. Đã thế còn cài đặt cả chế độ đếm ngày yêu nhau để đánh dấu chủ quyền một cách lộ liễu.

 

Nếu cô bảo không thích, chắc chắn anh bạn trai này sẽ đòi đi học cùng cô mỗi ngày luôn cho xem, nên Gyeo Ul đành để mặc cho hắn làm gì thì làm. Dù sao chính cô cũng chẳng có ý định liên lạc với bất kỳ người đàn ông nào khác ngoài Park Hae Soo.

 

Hae Soo kéo cô vào lòng, ôm chặt từ phía sau rồi nằm xuống. Hắn thong thả đếm từng sợi tóc của bạn gái với vẻ mặt đầy hạnh phúc.

 

Khi hắn đếm đến sợi thứ 321 cũng là lúc Gyeo Ul bắt đầu thiu thiu ngủ.

 

“Đừng có nghe máy nếu Nam Gong Myung gọi đến. Đừng có đi ăn với mấy thằng khác dù chúng nó có lấy cớ làm bài tập nhóm đi chăng nữa.”

 

Giọng nói đột ngột vang lên bên tai khiến cô tỉnh cả ngủ.

 

“Em đã bảo giữa em với anh Gong Myung chẳng có gì mà… Với lại tại sao em phải đi ăn với họ cơ chứ.”

 

Người đàn ông đang sôi sục vì ghen tuông cố gắng kiềm chế cảm xúc, đặt một nụ hôn lên cổ Gyeo Ul.

 

“Chờ anh một năm thôi. Sang năm anh sẽ cùng em đi dạo dưới sân trường này.”

“Thật không ạ?”

 

Gyeo Ul kéo tay hắn lại và đặt một nụ hôn lên đó. Cử chỉ chủ động của cô dường như đã xoa dịu tâm hồn hắn. Giọng nói của Park Hae Soo vang lên sau lưng cô, trầm ấm và bình thản hơn hẳn lúc nãy.

 

“Anh định sẽ tập bơi thật chăm chỉ. Anh sẽ trở lại đội tuyển quốc gia và giành huy chương. Sau khi đánh mất nó, anh mới hiểu nó quý giá đến nhường nào. Thực lòng anh muốn bắt đầu lại một lần nữa.”

 

Từng lời hắn thốt ra đều chứa đựng sự kỳ vọng. Như một người vừa mới tìm thấy ước mơ, Hae Soo lúc này trông thật rạng rỡ và thuần khiết.

 

“Anh cũng sẽ nhận tất cả các lời mời đóng quảng cáo để kiếm thật nhiều tiền. Để em không phải thua kém bất kỳ ai.”

“Đóng quảng cáo á? Park Hae Soo mà chịu đóng quảng cáo sao?”

 

Một kẻ với tính cách khép kín, dù giành huy chương vàng cũng không thèm đóng lấy một cái quảng cáo nào, vậy mà giờ đây lại đưa ra một kế hoạch đầy bất ngờ như thể đã hạ quyết tâm rất lớn.

 

“Anh cũng sẽ kìm nén cái tính nết này lại để học cách làm một người bình thường trong xã hội.”

“Sao tự dưng lại như đang xưng tội thế này.”

“Thế nên Gyeo Ul à. Chờ anh một chút nhé.”

 

Một Park Hae Soo vốn luôn sống ngang ngược, chưa bao giờ biết hạ mình cầu xin ai, vậy mà giờ đây lại đang khẩn cầu cô.

 

“Vì muốn được sống cùng Han Gyeo Ul, chắc anh phải học cách trở thành một người tốt trước đã.”

 

Hae Soo nhà mình lớn thật rồi. Cô khẽ mỉm cười rồi vùi mình sâu hơn vào vòng tay hắn. Cả hai cùng sưởi ấm cho nhau và chìm vào giấc ngủ sâu.

 

Đêm dài tưởng chừng vô tận cũng qua đi. Khi bình minh ló rạng, cả hai phải quay trở về với vị trí của mình.

 

Gyeo Ul dự lễ nhập học, còn Park Hae Soo phải về Unseong để chuẩn bị cho kỳ tuyển chọn vận động viên quốc gia.

 

Dù lễ nhập học còn cách hai ngày, nhưng Hae Soo phải xuống nơi tổ chức giải đấu sớm để chuẩn bị đồ đạc. Bố cô đã nhắn tin báo lát nữa sẽ qua tận nhà đón hắn.

 

Vì biết nếu bố mẹ phát hiện ra Hae Soo đã ở lại phòng trọ của cô suốt mấy ngày qua thì kiểu gì cô cũng bị ‘ăn đòn’ (dù bố mẹ cô vốn rất phóng khoáng), nên Hae Soo đành theo ý Gyeo Ul, quay về trước cửa nhà mình rồi mới lên xe của huấn luyện viên Han.

 

“Anh đi cẩn thận nhé.”

“Ha, anh chẳng muốn rời xa em chút nào.”

 

Sau khi ôm đi ôm lại cô trong phòng trọ, Hae Soo mới miễn cưỡng lê từng bước chân nặng nề ra về.

 

Chiếc taxi chở hắn rời đi. Gyeo Ul bắt đầu leo lên con dốc của trường đại học để dự lễ nhập học.

 

Sau khi kết thúc các nghi lễ chính thức và buổi định hướng của khoa, cô cùng mẹ đi ăn cơm.

 

Rrrrr.

 

Một số điện thoại lạ gọi đến máy của mẹ Gyeo Ul.

 

“Bố và Hae Soo…”

 

Sắc mặt mẹ cô trong tích tắc trở nên xám xịt vì tuyệt vọng.

 

Ngày lẽ ra phải tràn ngập những khởi đầu mới, lại trở thành ngày mà đóa hoa chưa kịp nở đã vội tàn.

 

* * *

 

Dù chỉ mới sống hai mươi năm trên đời, nhưng thực tế Gyeo Ul đã phải trải qua không ít sóng gió. Từ cái chết của anh trai khi cô còn nhỏ, cho đến việc suýt bị đuổi ra đường vì bị cậu ruột lừa đảo khi cô lớn hơn một chút.

 

Mỗi lần như vậy, bố luôn là người ở bên bảo cô rằng ‘không sao đâu’, ‘mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi’. Ông luôn vỗ về người mẹ vốn có trái tim yếu đuối, và nuôi dạy Gyeo Ul một cách rạng rỡ để cô không phải trưởng thành quá sớm so với hoàn cảnh.

 

Lý do cô có thể lớn lên mà không bị lầm đường lạc lối phần lớn là nhờ có bố. Dù lúc nào cũng cười hi hi ha ha như một gã khờ, nhưng tình yêu của bố dành cho cô luôn chân thành và sâu đậm hơn bất cứ ai.

 

Thế nhưng ngay lúc này.

 

[Đang phẫu thuật: Han Bum Joon]

 

Người luôn bảo mọi chuyện sẽ ổn đang đứng giữa ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.

 

[Đang phẫu thuật: Park Hae Soo]

 

Và ngay phòng phẫu thuật bên cạnh, người yêu dấu của cô cũng đang phải duy trì sự sống bằng máy thở.

 

Gyeo Ul nhìn vào màn hình tivi đưa tin về vụ tai nạn với khuôn mặt thất thần. Chiếc xe của bố cô đang đi thì đâm vào dải phân cách, rồi va chạm trực diện với một chiếc xe tải đi ngược chiều.

 

-Tin chúng tôi vừa nhận được. Vận động viên giành huy chương vàng Park Hae Soo, người đang trên đường đến Unseong để tham dự kỳ tuyển chọn quốc gia, đã được đưa đi cấp cứu trong tình trạng bất tỉnh sau vụ va chạm với xe tải lớn chiều nay. Huấn luyện viên Han Bum Joon, người đã gắn bó lâu năm với vận động viên, bị nghi ngờ đã cầm lái trong tình trạng say rượu…

 

Lời của phát thanh viên vang lên rõ mồn một bên tai, nhưng đầu óc cô bỗng chốc tối sầm lại như bị phủ đầy tro bụi. Ngay khi vừa đến bệnh viện, mẹ cô đã ngất xỉu và đang phải truyền dịch trong phòng cấp cứu, một mình Gyeo Ul phải đi lại giữa phòng cấp cứu và phòng phẫu thuật để đối mặt với sự thật không thể tin nổi này.

 

-Huấn luyện viên Han vốn là người rất ham mê rượu chè, người ta đã đoán trước thế nào ông ấy cũng gây họa vì rượu. Không ngờ vận động viên Park Hae Soo lại là nạn nhân. Cậu ấy vừa mới vượt qua giai đoạn khủng hoảng để trở lại…

 

Cô chuyển kênh, một đài cáp thậm chí còn thực hiện hẳn một chương trình đặc biệt để bàn tán về hậu trường vụ tai nạn này. Người phát biểu đã bị làm mờ mặt, nhưng nhìn bóng dáng cô có thể nhận ra đó là một người chú từng xưng huynh gọi đệ với bố mình. Với những lời nhân chứng đầy sức thuyết phục đó, dư luận lại càng trở nên tồi tệ hơn.

 

Người bố đang cận kề cái chết trong phòng phẫu thuật đã bị biến thành một kẻ nghiện rượu, kẻ đã hủy hoại cuộc đời của Park Hae Soo vì lái xe khi say xỉn.

 

Có thật vậy không? Có thật là bố đã cầm lái khi trong người có men rượu? Gyeo Ul hoàn toàn bế tắc.

 

‘Tất nhiên rồi! Lái xe khi say rượu là phải tống vào tù! Chuyện đó nguy hiểm đến mức nào chứ!’

 

Bố cô chính là người luôn gay gắt chỉ trích mỗi khi thấy tin tức về lái xe say rượu trên tivi. Vậy mà một người như ông lại gây tai nạn vì rượu chè giữa ban ngày ban mặt sao?

 

Dù không muốn tin, nhưng kết quả xét nghiệm mà các bác sĩ đưa ra là không thể chối cãi. Nồng độ cồn trong máu của bố cô đã vượt mức quy định.

 

“Hư ức.”

 

Gyeo Ul vùi mặt vào đầu gối nức nở. Đôi bàn tay cô nắm chặt đến mức trắng bệch. Cảm giác sợ hãi tột cùng bủa vây khi nghĩ đến việc hai người đàn ông từng trao cho cô hơi ấm từ bàn tay họ, giờ đây lại đang nằm trên bàn mổ lạnh lẽo.

 

“Chắc em đang vất vả lắm nhỉ.”

 

Đúng lúc đó, trong tầm mắt của Gyeo Ul – người đang ngồi gục trên ghế trước phòng mổ – bỗng xuất hiện những vòng lăn của xe lăn. Cô ngẩng đầu lên, thấy một người đàn ông đang đưa cho mình chiếc khăn tay.

 

Ống quần được ủi phẳng phiu, chiếc áo sơ mi cài kín cổ, khuôn mặt trí thức với cặp kính gọng bạc trông thật quen thuộc.

 

“Tôi là anh trai của Hae Soo. Chúng ta đã gặp nhau rồi. Em còn nhớ chứ?”

 

Làm sao cô có thể quên được. Một năm trước, cái ngày Park Hae Soo chuyển đến trường Unjeong, chính anh trai hắn đã đến văn phòng giáo viên với tư cách người bảo hộ. Hình ảnh của anh hoàn toàn khác biệt với Park Hae Soo nên cô nhớ rất rõ.

 

“…Vâng ạ.”

“Nghe bảo là một học sinh thông minh, quả nhiên trí nhớ rất tốt.”

 

Anh vuốt lại mái tóc gọn gàng rồi nhìn Gyeo Ul. Giọng nói thanh thoát như một cậu thiếu niên chưa đến tuổi dậy thì. Anh nở một nụ cười dịu dàng rồi đặt câu hỏi cho cô.

 

“Chắc em đang buồn lắm. Đến một người thân như tôi còn thấy đau lòng, huống chi là một người bạn gái như Han Gyeo Ul đây. Bố em đã như vậy, mà giờ cả Hae Soo cũng…”

 

Cổ họng cô nghẹn đắng vì khóc quá nhiều, đến nỗi việc phát âm cũng trở nên khó khăn. Gyeo Ul cắn chặt môi nhìn Park Jae Won, còn anh thì nhìn cô với ánh mắt đầy thương cảm.

 

“Bác sĩ ở đây nói rằng dù có tỉnh lại thì khả năng cao là Hae Soo cũng khó lòng cử động bình thường tay chân được nữa… Hae Soo nhà tôi phải làm sao đây?”

“Thật… thật vậy sao ạ? Hae Soo… Hae Soo sẽ bị… Hức hức.”

 

Nước mắt cô lại tuôn rơi như mưa, không sao ngăn lại được.

 

‘Anh định sẽ tập bơi thật chăm chỉ. Anh sẽ trở lại đội tuyển quốc gia và giành huy chương. Sau khi đánh mất nó, anh mới hiểu nó quý giá đến nhường nào. Thực lòng anh muốn bắt đầu lại một lần nữa.’

 

Mới ngày hôm qua thôi, hắn còn ôm vai cô và thề thốt như vậy. Vậy mà chỉ sau một đêm, mọi vận rủi lại đổ ập xuống đầu hắn. Cô không dám hình dung ra cảnh hắn sẽ tuyệt vọng thế nào khi tỉnh lại.

 

“Sau khi phẫu thuật xong, tôi sẽ đưa Hae Soo sang Mỹ. Dù tình trạng có thế nào đi chăng nữa, tôi cũng sẽ cố gắng hết sức để em ấy được điều trị tại bệnh viện phục hồi chức năng nổi tiếng nhất bên đó. Chúng ta không thể để em ấy mất hy vọng một lần nữa được.”

“Hae Soo… thực sự có thể bình phục không ạ?”

“Tôi sẽ làm tất cả những gì có thể. Tôi là anh trai của em ấy mà, có việc gì mà tôi không làm được chứ.”

 

Nhìn vào Park Jae Won, Gyeo Ul bỗng thấy nhen nhóm một tia hy vọng. Khác hẳn với bà Im Yoon Hee luôn coi Hae Soo là đứa con bỏ đi, người anh trai này dường như lại rất khác. Có lẽ vì cô từng thấy những bức ảnh Park Jae Won gửi vào máy của Hae Soo nên cô mới cảm thấy như vậy.

 

[Hae Soo à, mây bên ngoài đẹp lắm đúng không? Mau khỏe lại rồi anh đưa em đi ăn ở nơi có cảnh đẹp nhé.]

 

Trong suốt thời gian Hae Soo tự giam mình vì chấn thương, chính anh là người ngày ngày gửi ảnh bầu trời để động viên hắn. Dù chưa bao giờ hỏi Hae Soo, nhưng cô vẫn luôn nghĩ anh là một người anh trai đáng tin cậy.

 

“Chi phí điều trị của huấn luyện viên Han, vì ân tình bấy lâu nay, tập đoàn Rion sẽ chi trả toàn bộ. Bỏ qua chuyện lái xe say rượu, tôi nghĩ đó là trách nhiệm của chúng tôi. Ông ấy đã nuôi dạy Hae Soo trưởng thành như thế này, chúng tôi phải báo đáp chứ. Thế nên Han Gyeo Ul cũng đừng quá lo lắng nhé.”

“…Vậy, em nên làm gì bây giờ ạ?”

 

Trước sự vỗ về của Park Jae Won như muốn nói mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, cô ngẩng đầu lên hỏi.

 

“Em phải chia tay thôi. Với Hae Soo nhà tôi.”

 

Câu trả lời ấy đâm sầm vào trái tim cô như một chiếc đinh nhọn.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 30
Chương 29
Chương 28: 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 27: 🔞🔞🔞
Chap 26: 🔞
Chương 25
Chương 24
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chuơng 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1: Lời mở đầu

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.