————————————————————
Biên dịch viên: Qwèn Chá Nà
Chương: 16
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
Ngày hôm sau. Như thể lời khen dành cho chiếc cặp màu hồng của Gyeo Ul không phải là lời nói dối, Park Hae Soo đường hoàng xuất hiện ở phòng khách với chiếc cặp đứt quai của cô trên vai.
“Ơ kìa, sao Hae Soo lại đeo cặp của Gyeo Ul thế con?”
“Con thấy thích nên trấn lột luôn rồi ạ.”
Trước câu hỏi của mẹ Gyeo Ul, Park Hae Soo khẽ nhún vai như thể đó chẳng phải chuyện gì to tát.
“Trời đất, cái quai này bị đứt rồi này! Chờ một chút, để dì khâu lại cho con.”
“Thôi dì, dù sao một bên vai con cũng hỏng rồi, không cần thiết đâu ạ.”
Nói rồi, hắn thản nhiên bước ra khỏi cổng trước. Gyeo Ul cũng lạch bạch chạy theo sau để đến trường, nhưng khi nhìn thấy chiếc cặp màu hồng lủng lẳng trên tấm lưng rộng lớn của hắn trông như một món đồ chơi, cô không nhịn được mà bật cười khan.
Đúng là cái tên chẳng tài nào hiểu nổi. Cái cặp rách nát thế kia có gì tốt mà hắn cứ khư khư đeo như vậy chứ. Thế nhưng Park Hae Soo lại nhìn cô như muốn hỏi ‘cười cái gì’, rồi giật luôn chiếc cặp cô đang cầm trên tay, chồng lên trên chiếc cặp màu hồng của hắn.
“Đưa đây, không cậu lại làm đứt nốt cái của tôi bây giờ.”
“Thôi được rồi, để tôi tự đeo.”
“Đưa đây, đừng có để lát nữa phiền phức.”
Nhờ có Park Hae Soo xách cặp hộ mà bờ vai vốn luôn đau mỏi của cô được nhẹ nhõm hẳn đi, nhưng vấn đề nằm ở những ánh mắt soi mói của mọi người trong trường.
Trong số đó, kẻ nhìn Gyeo Ul với thái độ chướng mắt nhất không ai khác chính là Shim Ye Rin.
Shim Ye Rin, kẻ tự nhận là fan lâu năm và từng tham gia câu lạc bộ người hâm mộ của Park Hae Soo, đã bám đuổi hắn điên cuồng ngay khi hắn vừa chuyển đến trường này.
Dù đã tận mắt chứng kiến cảnh ‘con chó điên’ của chúng ta lật bàn làm loạn cả lớp, cô ta vẫn tung hô Park Hae Soo, bảo rằng hắn trông giống hệt ‘nam chính truyện tranh đang chịu tổn thương và sa ngã’.
Vậy mà đúng lúc này, Park Hae Soo lại đeo cặp của Gyeo Ul đi học. Thử hỏi cái tâm địa độc ác của cô ta làm sao mà chịu để yên cho được.
Có lẽ đó chính là lý do khiến Gyeo Ul đụng độ Shim Ye Rin và đám đàn em trong nhà vệ sinh vào giờ ra chơi.
“Mày không biết vai Hae Soo đang bị thương à? Sao cái loại như mày lại bắt cậu ấy xách cặp hộ hả? Mày bị điên rồi sao?”
Ngay khi thấy Gyeo Ul bước ra từ phòng vệ sinh, Shim Ye Rin đã lập tức tuôn ra những lời lẽ gay gắt mà cô ta đã kìm nén bấy lâu. Nhìn đám đàn em của Shim Ye Rin khóa cửa nhà vệ sinh rồi đứng chặn trước đó, Gyeo Ul thấy thật nực cười. Sắp đến giờ chụp ảnh tốt nghiệp rồi mà không biết chúng định giở trò gì đây.
“Tránh ra, đừng có xía vào chuyện của tôi.”
“Đừng có làm bộ thanh cao nữa, nói mau. Có phải mày đang nắm thóp gì của Hae Soo không? Hay là mày đang giúp Park Hae Soo xả stress bằng '’nhiều cách khác nhau’ hả? Thế nên cậu ấy mới xách cặp cho mày, rồi hai đứa cứ lẵng đẽo đi đi về về cùng nhau như thế?”
“Cậu đang sủa cái quái gì thế hả?”
“Bọn con trai vốn dĩ rất khoái mấy chuyện đó mà. Park Hae Soo chắc cũng chẳng khác gì đâu nhỉ? Giống như cái cách bố mày bám víu vào Park Hae Soo để nuôi sống mày vậy. Có phải mày cũng đang ‘phục vụ’ nó bằng cách khác không?”
“Con ranh này!”
Dù chẳng muốn chấp nhặt loại người ăn nói xằng bậy như Shim Ye Rin, nhưng khi nghe cô ta lôi cả bố mình vào câu chuyện, Gyeo Ul không thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Cô chộp lấy cổ tay Shim Ye Rin đang định túm tóc mình rồi vặn ngược lên.
Dù Gyeo Ul có thân hình nhỏ nhắn trông có vẻ yếu ớt, nhưng vì bố mẹ bận rộn nên từ nhỏ cô đã sống ở võ đường Taekwondo. Với tấm đai đen đã đạt được, việc đối phó với một đứa con gái như Shim Ye Rin đối với cô dễ như trở bàn tay.
“Á! Con khốn này! Tụi bây đứng nhìn cái gì? Đập chết nó cho tao!”
Thế nhưng, một mình cô thật khó lòng chống đỡ khi đám đàn em của cô ta đồng loạt lao vào. Một xô nước bẩn dùng để giặt giẻ lau nhà bị dội thẳng lên đầu Gyeo Ul. Khi cô ngã xuống, những cú đá liên tiếp trút xuống người.
Cô nhìn thấy những vết bẩn dơ hầy in hằn trên chiếc áo sơ mi mà sáng nay mẹ đã tỉ mỉ ủi phẳng phiu. Những cú đá của chúng thật đáng kinh ngạc khi chỉ nhằm vào người mà chừa lại khuôn mặt để không bị lộ dấu vết hành hung. Sau đó, cô bị đánh đến mức đầu óc chẳng còn tỉnh táo để nhớ thêm được gì.
“Ha, sắp phải chụp ảnh tốt nghiệp rồi mà lớp trang điểm hỏng hết rồi.”
“Dặm lại rồi đi thôi.”
Bên tai Gyeo Ul chỉ còn nghe thấy tiếng Shim Ye Rin và đám đàn em bàn tán với nhau rồi bỏ đi, để mặc cô nằm đó. Chẳng biết bao lâu sau, Gyeo Ul mới gượng dậy mở cửa nhà vệ sinh bước ra ngoài.
* * *
Cạch.
Ngay khoảnh khắc cô mở cửa sau bước vào lớp với bộ dạng thê thảm, cô đã chạm phải ánh mắt của người đàn ông ngồi ở bàn cuối.
Có phải đây chính là cảm giác bị đóng băng bởi một ánh nhìn? Gyeo Ul đứng chôn chân ngay ngưỡng cửa sau, không thể bước tiếp trước ánh mắt như muốn xuyên thấu của Park Hae Soo.
Trong lớp, đám bạn đang nháo nhào chuẩn bị đến lượt chụp ảnh tốt nghiệp, nhưng chỉ có cô và Park Hae Soo là như bị tách biệt khỏi thế giới đó, một sự lạc quẻ đầy khác biệt.
Kít, Park Hae Soo đẩy ghế đứng dậy, sải bước về phía Gyeo Ul đang đứng chết lặng nơi cửa lớp.
Giữa mùa đông giá rét, những tia nắng ban mai rạng rỡ chiếu rọi sau lưng hắn. Cơn gió lùa qua khe cửa sổ đang mở hé để thông gió làm những tấm rèm cửa cũ kỹ bay phất phơ. Khung cảnh vốn dĩ quen thuộc này, nay có thêm sự hiện diện của Park Hae Soo bỗng trở nên thật khác lạ.
Đến trước mặt cô, hắn chộp lấy cổ tay Gyeo Ul rồi kéo mạnh. Lực kéo khiến cô mất đà, bước chân lọt thỏm qua ngưỡng cửa lớp học. Park Hae Soo nhìn đăm đăm vào chiếc áo sơ mi đầy những vết dấu chân bẩn thỉu của cô, rồi buông một hơi thở ngắn.
“Ai làm?”
Tông giọng trầm đục và nặng nề của hắn xoáy sâu vào màng nhĩ cô. Khác hẳn với dáng vẻ nóng nảy thường ngày, giọng nói lạnh lùng đến cực điểm này khiến cô không khỏi rùng mình nổi da gà.
“Tôi hỏi là ai làm?”
Trong lòng cô là sự giằng xé giữa việc muốn nói thật và việc muốn che giấu. Bị bạo hành không phải là điều gì đáng hổ thẹn, nhưng việc để lộ bộ dạng thảm hại như một đống giẻ rách cùng những vết thương lòng này khiến cô thấy thật nhục nhã.
Nhất là khi đứng trước một Park Hae Soo luôn kiêu hãnh, chưa từng và có lẽ sẽ chẳng bao giờ chịu cúi đầu trước bất kỳ ai, cảm giác đó lại càng mãnh liệt hơn.
Nỗi mặc cảm vốn bấy lâu nay vẫn luôn tồn tại trong lòng cô đối với hắn lại bất chợt trỗi dậy trong hoàn cảnh này. Cô nghĩ rằng nói ra cũng chẳng giải quyết được gì, cũng chẳng việc gì phải giải thích dài dòng.
“Cái thằng khốn nào đã làm cậu ra nông nỗi này? Chỉ cần nói cho tôi biết một câu thôi.”
Giọng điệu tra hỏi ráo riết của hắn cho thấy hắn sẽ không bao giờ lùi bước. Gyeo Ul chợt nhận ra bầu không khí ồn ào trong lớp đã hoàn toàn chìm vào tĩnh lặng.
Cô cố tránh né ánh mắt sắc lẹm như lưỡi mác của Park Hae Soo, nhận ra ánh nhìn của đám bạn cùng lớp đang đổ dồn về phía hai người.
Vì ghét việc trở thành tâm điểm chú ý một cách bất đắc dĩ, Gyeo Ul quyết định tìm cách lấp liếm tình hình.
“Tôi bị ngã.”
“Ngã kiểu gì mà ‘hoành tráng’ đến mức áo quần ra nông nỗi này?”
Hắn khẽ nhếch môi cười khan một tiếng, nhưng tâm trạng của hắn trông còn tệ hơn cả lúc nãy.
“Nói mau. Cậu bị đánh ở đâu?”
Chẳng hiểu sao bộ dạng tàn tạ này của cô lại chạm vào dây thần kinh nhạy cảm của Park Hae Soo đến thế, hắn cứ thế nhìn cô chằm chằm, kiên trì như một con mãnh thú đã cắn là không bao giờ buông mồi.
Khí thế của hắn lúc này hoàn toàn khác biệt với vẻ lười nhác hay nằm ngủ gật ở cuối lớp hay lật lật cuốn sách Thể dục một cách hời hợt, nó khiến không chỉ Gyeo Ul mà cả không gian xung quanh cũng như đóng băng lại.
Đúng lúc đó, từ phía những dãy bàn đầu lớp vang lên một tiếng động khô khốc của kim loại. Ngoảnh lại nhìn, cô thấy Shim Ye Rin, kẻ chắc hẳn đang hồn siêu phách lạc ở đâu đó, đang cúi xuống nhặt hộp phấn mắt vừa đánh rơi trên sàn.
“Haha, rơi mất rồi.”
Đôi mắt với hàng mi giả dài ngoằng của Shim Ye Rin híp lại thành hình bán nguyệt khi nhìn về phía Park Hae Soo. Gyeo Ul im lặng nhìn cô ta. Sao trên đời lại có kẻ ác quỷ đến mức vừa mới hủy hoại bộ đồng phục của bạn mình để bạn không thể chụp ảnh tốt nghiệp được, mà giờ đây lại vẫn có thể thản nhiên dặm phấn để bản thân trông xinh đẹp hơn cơ chứ.
Nghĩ về những khoảnh khắc bị cô ta bắt nạt từ hồi cấp hai đến giờ, Gyeo Ul thấy sống mũi cay cay và vội vàng quay mặt đi.
Ngay sau đó, cô cảm nhận được Park Hae Soo đang đứng trước mặt mình cũng nhìn theo hướng mắt cô về phía Shim Ye Rin, rồi lại quay lại nhìn xoáy vào cô đầy cực đoan.
“Tìm thấy rồi.”
Như thể đã biết câu trả lời, ánh mắt Park Hae Soo bừng lên những tia nhìn đầy nguy hiểm. Hắn nhếch môi cười một cách lạnh lẽo rồi xoay người bước đi. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh khiến Gyeo Ul không kịp ngăn cản.
Chứng kiến hành động của hắn hướng về phía mình với bầu không khí khiến người ta nổi da gà, Shim Ye Rin – kẻ vốn chẳng mấy thông minh – vẫn hớn hở đón tiếp Park Hae Soo.
“Ừ, Hae Soo à. Có chuyện gì thế?”
Giọng nói nũng nịu eo éo của Shim Ye Rin đầy vẻ mong chờ. Cô ta thầm nghĩ, một Park Hae Soo vốn luôn phớt lờ mình, sao tự dưng lại chủ động tìm đến chứ. Thế nhưng người đàn ông ấy chỉ thô bạo vuốt mái tóc ngắn của mình, rồi buông những lời đầy sát khí về phía Shim Ye Rin.
“Cậu có biết tại sao tôi lại mò đến cái xó xỉnh quê mùa này không?”
Trong ngôi trường này, liệu có ai là không biết lý do Park Hae Soo chuyển trường cơ chứ? Không, trong cả cái đất nước này, có bao nhiêu người lại không biết về sự sa ngã của huy chương vàng Olympic Park Hae Soo?
Chàng trai mười chín tuổi từng thống trị giới bơi lội, nay bị dồn đến chân tường và phải tìm đến nơi này không vì lý do gì khác ngoài việc đánh bạn cùng lớp đến mức thừa sống thiếu chết. Dù Gyeo Ul có không tin vào sự thật đó đi chăng nữa, thì mọi tình tiết đều đang trỏ về hướng đó.
Thế mà giờ đây, chính miệng Park Hae Soo lại đang vạch trần điểm yếu của mình một cách trần trụi trước mặt bao nhiêu người.
“Tớ về phe cậu mà, Hae Soo à. Con người ai chẳng có lúc phạm sai lầm. Thật lòng thì cái đứa bị đánh chắc chắn là do nó đáng bị đánh thôi đúng không?”
Shim Ye Rin lên tiếng bênh vực Park Hae Soo theo cái kiểu ‘kẻ thủ ác thấu hiểu kẻ thủ ác’ rồi định vươn tay nắm lấy tay hắn. Thế nhưng Hae Soo gạt tay cô ta ra một cách phũ phàng rồi lạnh lùng nói tiếp.
“Về phe cái quái gì mà cứ sủa mãi thế. Buồn nôn chết đi được.”
Đôi mắt hắn vằn lên những tia nhìn điên dại, hắn đưa tay vuốt mái tóc ngắn một cách bực bội.
“Cậu vừa bảo đứa đáng bị đánh thì phải bị đánh đúng không? Nếu theo cái lý lẽ đó, thì bây giờ cậu cũng đáng bị đánh rồi đấy.”
Cứ ngỡ Park Hae Soo là kẻ vô tâm với mọi chuyện, nhưng hóa ra hắn đã cực kỳ nhạy bén nhận ra Gyeo Ul vừa bị kẻ nào hãm hại.
“Cậu… cậu nói cái gì thế? Tớ có làm gì đâu.”
“Nghe cho kỹ đây. Từ giờ trở đi cậu chỉ có hai sự lựa chọn. Một là để Han Gyeo Ul yên và sống cho yên phận cho đến lúc tốt nghiệp, hai là cuốn gói biến khỏi đây và đừng bao giờ hòng đặt chân vào ngưỡng cửa trường học này nữa cho đến khi đầu bạc răng long.”
Nhìn Park Hae Soo đưa ra lời cảnh báo với tông giọng đầy sát khí như thể không hề nói đùa, không chỉ Shim Ye Rin mà cả đám đàn em từng bắt nạt cô cũng câm nín như hến.
Dù Park Hae Soo bị điều chuyển đến đây và đang sống một cuộc đời lặng lẽ, nhưng ai ai cũng biết rõ bối cảnh gia đình của hắn.
Một thiếu gia nhà tài phiệt nắm trong tay vận mệnh của cả đất nước này, hoàn toàn có thể khiến một đứa học sinh cấp ba biến mất không dấu vết – điều đó mọi người đang được chứng kiến ngay lúc này.
“…Hae Soo à. Nhưng tại sao cậu lại bảo vệ Han Gyeo Ul? Hai người thực sự có mối quan hệ gì sao?”
Shim Ye Rin ngước nhìn Park Hae Soo với đôi mắt rưng rưng lệ, dường như cô ta đang bị sốc trước lời cảnh báo của hắn.
“Giữa bao nhiêu ngôi trường, tại sao tôi lại nhất định phải mò đến tận đây? Con gái của huấn luyện viên và vận động viên. Chẳng phải là một kịch bản rất đẹp sao?”
Gyeo Ul đứng lặng người như tượng đá, há hốc mồm kinh ngạc trước những lời Park Hae Soo vừa bồi thêm. Cái quái gì thế này. Tại sao cậu ta lại nói những lời dễ gây hiểu lầm như vậy trước mặt đám bạn chứ.
Ngay khoảnh khắc cô định vội vàng bước tới ngăn cản…
“Vì tôi yêu cái con bé này đến phát điên rồi.”
“…”
“Tôi vì Han Gyeo Ul mà mờ mắt nên mới mò xuống tận cái xó xỉnh này đấy. Nghe rõ chưa?”
Park Hae Soo đã dứt khoát giáng một đòn chí mạng cuối cùng.
💬 Bình luận (0)