————————————————————
Biên dịch viên: Qwèn Chá Nà
Chương: 17
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
“Park Hae Soo. Cậu, cậu vừa nói cái quái gì thế hả?”
Trước lời tuyên bố gây sốc của người đàn ông, Gyeo Ul kinh ngạc tột độ. Cô định tiến lại gần hắn, nhưng hành động tiếp theo của hắn còn khiến cô sững sờ hơn.
Hắn nhìn bộ đồng phục rách nát của cô với vẻ không hài lòng, rồi đôi mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi, hắn dứt khoát giật chiếc cà vạt ra, bắt đầu cởi từng chiếc cúc áo sơ mi đang mặc. Sau đó, hắn xoay vai cởi phăng chiếc áo sơ mi, để lộ lớp áo phông ngắn tay sạch sẽ bên trong rồi khoác chiếc áo vừa cởi lên vai Gyeo Ul.
Hơi ấm từ chiếc áo sơ mi vừa mới rời khỏi cơ thể hắn tỏa ra quá đỗi ấm áp, nhưng Gyeo Ul vẫn không thể rời mắt khỏi hắn với vẻ mặt như muốn hỏi ‘Cậu đang làm cái trò gì vậy?’.
Hành động này dường như đã ngầm khẳng định mối quan hệ của cả hai với những người xung quanh. Shim Ye Rin, kẻ vừa nãy còn đang khóc lóc, giờ đây dường như rụng rời chân tay, ngồi bệt xuống sàn nức nở. Đám đàn em của cô ta thì đứng chôn chân một chỗ, không dám hé răng nửa lời vì sợ bị Park Hae Soo trả đũa.
“Mặc vào đi. Phải mặc đồ sạch mà chụp ảnh chứ.”
“Này, Park Hae Soo.”
“Nếu cậu không thích đồ của tôi thì để tôi đi trấn lột đồ của mấy đứa vừa đánh cậu nhé? Gyeo Ul nhà ta muốn thế nào?”
Gyeo Ul nhà mình?
Kể từ khi biết hắn đến nay, đây là lần đầu tiên hắn gọi cô một cách thân mật như vậy. Thái độ của hắn hệt như thể hắn thật sự vì theo đuổi cô mà chuyển đến ngôi trường này, khiến tất cả học sinh trong lớp đều nhìn Gyeo Ul với ánh mắt đầy ghen tỵ.
“Được rồi, dừng lại đi. Cậu đi ra đây với tôi.”
Sợ rằng nếu cứ để mặc thì hắn sẽ còn gây ra chuyện gì nữa, cô liền nắm lấy cổ tay hắn kéo đi. Bàn tay vốn đã hất văng Shim Ye Rin ngay khi vừa chạm vào giờ đây lại để mặc cho Gyeo Ul nắm lấy cổ tay, thậm chí Park Hae Soo còn xoay tay lại để nắm chặt lấy bàn tay cô.
Nhìn cảnh hai người nắm tay nhau bước đi tình tứ như một cặp đôi thực thụ, tiếng reo hò vang lên khắp nơi.
Sau khi đóng cửa sau lớp học, Gyeo Ul nhanh chóng kéo hắn đi. Với thân hình vạm vỡ đó, hắn vốn không phải là người dễ bị lôi đi, nhưng Park Hae Soo vẫn ngoan ngoãn bước theo cô lên sân thượng.
“Cậu đang làm cái trò gì thế? Cậu nói như vậy mọi người sẽ hiểu lầm đấy!”
“Mẹ kiếp, thì cứ để họ hiểu lầm đi!”
Dù cô quát tháo, Park Hae Soo vẫn trơ trẽn nhìn xuống cô như thể chẳng có vấn đề gì.
“Bắt đầu từ hôm nay, chúng ta hẹn hò đi.”
“…Cái, cái gì cơ?”
“Để tôi khiến cho không đứa nào dám đụng vào cậu nữa.”
Cô hoàn toàn không có khả năng miễn nhiễm trước những lời nói bất định như quả bóng rổ bay loạn xạ của hắn.
* * *
“Nào, mời em Han Gyeo Ul lớp 12-1.”
Đang đứng lẫn trong đám học sinh tập trung tại hội trường để chụp ảnh tốt nghiệp, nghe thấy tiếng gọi tên, Gyeo Ul vội vàng bước lên phía trước.
“Chờ em một lát ạ. Để em chỉnh lại áo sơ mi đã.”
Gyeo Ul cẩn thận gấp phần tay áo sơ mi đang lòi ra khỏi áo khoác rồi nhét gọn vào bên trong. Chiếc áo sơ mi Park Hae Soo đưa cho cô rộng đến mức che kín cả bàn tay và mông, nhưng sau khi nhét vào trong áo khoác thì trông cũng tạm ổn để chụp ảnh chân dung bán thân.
Trong cái rủi có cái may, cũng may là lúc vào nhà vệ sinh cô đã cởi áo khoác đồng phục để lại, nếu không chắc cô đã phải mặc cả chiếc áo khoác rộng thùng thình của hắn để chụp ảnh mất.
“Vuốt lại tóc cho gọn gàng đi em.”
Theo lời bác thợ ảnh, Gyeo Ul chỉnh lại mấy lọn tóc bị xõa rồi buộc lại kiểu đuôi ngựa thật chặt.
‘Lần trước cậu để quên cái này ở căn hộ đấy.’
Đây cũng là chiếc dây buộc tóc mà Park Hae Soo vừa đưa cho cô cùng với chiếc áo lúc nãy ở hành lang. Khi bị đánh trong nhà vệ sinh, chiếc dây buộc tóc của cô bị tuột mất, tìm mãi không thấy nên cô định cứ thế để đầu tóc bù xù vào lớp, nhưng nhờ có Park Hae Soo mang đến mà cô đã có thể buộc lại tóc cho ngay ngắn.
“Nào, chụp nhé.”
Ngồi trên chiếc ghế trước ống kính, Gyeo Ul cố gắng nở nụ cười tươi nhất có thể. Dù tâm trạng và tình huống lúc này chẳng tốt đẹp gì, nhưng cô không muốn tấm ảnh tốt nghiệp lưu giữ cả đời lại mang khuôn mặt cau có.
Tách, ánh đèn flash chớp sáng, Gyeo Ul cuối cùng cũng hoàn thành buổi chụp ảnh sau bao sóng gió. Vừa đứng dậy định rời khỏi hội trường, cô đã thấy Park Hae Soo trong chiếc áo phông ngắn tay đang đứng đợi mình ở cửa.
‘Sao thế, sao không trả lời. Ai bảo là hẹn hò thật đâu? Chỉ là giả vờ thôi mà!’
Lúc nãy ở hành lang, trước lời đề nghị khiến cô suýt ngã ngửa của hắn, Gyeo Ul chỉ biết im lặng nhận lấy chiếc áo rồi đi thẳng vào nhà vệ sinh. Dù cô chưa đưa ra câu trả lời chính thức, nhưng Park Hae Soo vẫn cứ ngang ngược tiến lại phía cô theo đúng tính cách của hắn.
“Sao lại đi theo tôi? Cậu không chụp ảnh à?”
“Tôi đã bảo rồi mà. Chụp cái thứ đó làm gì.”
Gyeo Ul lầm bầm đáp lại lời của Park Hae Soo. Nhìn hắn đứng đó với hai tay đút túi quần trong chiếc áo ngắn tay, cô có cảm giác như mùa hè đã về từ lúc nào.
Cứ như thể lời nói ‘chịu lạnh kém’ chỉ là lời nói dối, bờ vai rộng mở của hắn vươn cao đầy tự tin, chẳng có chút gì là đang co ro vì lạnh.
“Thế cậu đến đây làm gì?”
“Đến đón cậu.”
“Mọi người đang nhìn kìa.”
“Thì tôi muốn họ nhìn mà.”
Dù Gyeo Ul đang cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, nhưng cô cảm nhận rõ rệt ánh mắt của mọi người dành cho cô và Park Hae Soo đã hoàn toàn thay đổi. Đặc biệt là Shim Ye Rin, kẻ vừa nãy còn nhìn cô bằng nửa con mắt, giờ đây mỗi khi chạm mắt với cô là lại vội vàng lảng tránh.
Cô không ngờ chỉ trong một thời gian ngắn mà lại có sự biến động lớn đến thế. Lời đe dọa của một kẻ ở vị thế không ai dám đụng đến như Park Hae Soo lại có thể nâng tầm vị thế của Gyeo Ul đến mức này. Thế nhưng, trước khi bị kéo vào mối quan hệ này, cô muốn biết rõ một điều.
“Sao đột nhiên cậu lại làm như vậy?”
“Nếu huấn luyện viên Han biết cậu bị đánh như thế thì chú sẽ thấy thế nào?”
“…”
“Tôi không muốn chú phải buồn. Với lại, tôi cũng muốn mượn danh Han Gyeo Ul cậu để được ngủ yên thân trong giờ giải lao thôi.”
“Hóa ra mục đích là để đuổi khéo đám con gái bám đuôi sao?”
“Nếu cậu có một anh bạn trai tính tình nóng nảy thì đi học cũng thảnh thơi hơn nhiều mà. Chẳng phải đây là đôi bên cùng có lợi sao?”
Trước đây cô cứ ngỡ hắn là kẻ chẳng nói nổi quá một câu, vậy mà dạo gần đây như thể vừa đi học một khóa hùng biện về, Park Hae Soo đưa ra những lập luận vô cùng thuyết phục.
Trong quãng thời gian đi học còn lại, Gyeo Ul chỉ mong muốn hai điều. Một là được yên ổn học hành để vào đại học, hai là giúp Park Hae Soo tốt nghiệp. Để đạt được hai mục tiêu đó, cô thấy lời đề nghị đột ngột này của Park Hae Soo cũng không đến nỗi tệ.
“Nghe cũng có lý đấy chứ.”
Gyeo Ul khẽ gật đầu rồi bước đi bên cạnh hắn – người đang khẽ nhếch môi cười. Cứ mỗi bước chân của cô, hắn lại điều chỉnh sải chân dài của mình để đi song song với tốc độ của cô. Cô cảm nhận được bả vai mình thỉnh thoảng sượt qua cánh tay hắn.
“Mà này Han Gyeo Ul. Sao cậu không khen tôi lấy một câu vậy?”
Bất chợt hắn nghiêng đầu thì thầm vào tai cô. Khoảng cách gần gũi đến mức khiến cô thấy ngượng ngùng, cô liền thì thầm đáp lại bằng tông giọng càm ràm đặc trưng.
“Khen cái gì? Khen vì cậu tuyên bố hùng hồn trước mặt đám bạn à? Hay khen vì cậu đe dọa Shim Ye Rin?”
“Lần này tôi không lật bàn nhé. Dù điên tiết lắm nhưng tôi đã cố kìm nén cơn giận rồi đấy.”
“Ha, được rồi, giỏi lắm. Cậu làm tốt lắm.”
Gyeo Ul bật cười rồi giơ ngón tay cái về phía hắn. Có vẻ như vẫn chưa thấy đủ, hắn liền cầm lấy bàn tay còn lại của cô, tự tạo thêm một cái ‘like’ nữa rồi gật gù bảo phải thế này mới đúng.
Trở thành một ‘cặp bài trùng’ cùng có lợi, cả hai rời khỏi hội trường dưới sự chứng kiến của bao nhiêu con mắt. Tay áo sơ mi của Park Hae Soo cứ liên tục tuột xuống che kín bàn tay cô, nhưng cô cũng chẳng buồn xắn lên làm gì.
Dù hơi lo lắng về tấm ảnh tốt nghiệp trong bộ dạng rộng thùng thình, nhưng cô tin chắc nó vẫn sẽ tốt hơn gấp trăm lần so với việc mặc chiếc sơ mi bị giẫm đạp và ướt sũng kia. Đó là một ngày mà mùi hương thanh mát tỏa ra từ chiếc áo của Park Hae Soo cứ quẩn quanh nơi đầu mũi cô cho đến tận cuối ngày.
Mỗi ngày trôi qua đối với một học sinh lớp 12 đều là một cuộc chiến với thời gian.
Thắng bại của kỳ thi đại học nằm ở việc trong một khoảng thời gian ngắn, bạn có thể nạp được bao nhiêu kiến thức vào đầu và có thể giải quyết chính xác toàn bộ các câu hỏi trước khi tiếng chuông kết thúc vang lên hay không. Gyeo Ul cứ thế miệt mài ôn luyện qua hàng tá đề thi.
Đúng như kế hoạch của Park Hae Soo, cuộc sống học đường của cả hai trở nên vô cùng yên tĩnh. Không chỉ ngồi cùng bàn, hắn còn tự nhận là bạn trai hờ của cô, cả hai cùng nhau bắt đầu và kết thúc một ngày dài.
Dù là trong giờ học, khi xuống nhà ăn, hay cho đến tận lúc kết thúc giờ học đêm để ra về, hai người họ chưa bao giờ rời nhau nửa bước.
Liệu điều đó có gây bất tiện không? Thực ra là không. Park Hae Soo phần lớn thời gian chỉ nằm ngủ trên bàn cạnh Gyeo Ul hoặc xem điện thoại. Hắn cũng chẳng bao giờ làm phiền cô khi cô đang vùi đầu vào sách vở. Hắn chỉ lẳng lặng tận hưởng khoảng thời gian của riêng mình.
Mỗi khi trở về nhà, Park Hae Soo lại ăn đêm tại nhà Gyeo Ul rồi mới đi ngủ. Sáng sớm hôm sau, cả hai lại cùng ngồi vào bàn ăn sáng rồi cùng bắt xe buýt đến trường.
Cũng vào khoảng thời gian đó, cô biết được Park Hae Soo bị đặt cho một cái biệt danh khá ngượng ngùng là ‘Cái đuôi của Han Gyeo Ul’.
“Biệt danh cái quái gì mà ‘cái đuôi’ chứ. Mẹ kiếp, bộ tôi đang bám đuôi cậu hay sao mà họ gọi thế?”
Dù Park Hae Soo càu nhàu khi nghe thấy điều đó, nhưng khóe môi hắn lại khẽ nhếch lên. Có vẻ như thay vì bực bội, hắn lại đang thấy khá thích thú. Thậm chí cô còn thoáng thấy nụ cười rạng rỡ của hắn trông như ánh nắng mùa xuân vậy.
“‘Cái đuôi’ nhà mình ơi, ăn nhiều cái này vào nhé.”
Gyeo Ul gắp một miếng thịt heo chiên xù thật to trong khay cơm của mình đặt vào khay của Park Hae Soo.
“Này Han Gyeo Ul, trước giờ cậu có từng nhường thịt cho ai chưa?”
“Bình thường tôi toàn ăn một mình, nhường cho ai được chứ.”
“…Cho tôi thêm miếng nữa đi.”
Một người vốn có khẩu vị khó chiều như hắn mà giờ lại ăn cơm căn tin ngon lành đến vậy, khiến cô thầm nghĩ nếu một chú chó Golden Retriever mà biến thành người thì chắc chắn sẽ mang phong thái như hắn.
Một kẻ tính tình nóng nảy mà lại được ví với sự hiền lành sao? Dù thấy đây là một sự so sánh nực cười, nhưng Park Hae Soo quả thực đã rũ bỏ dáng vẻ nhạy cảm, sắc lẹm thường ngày để luôn túc trực bên cạnh Gyeo Ul.
Mùa xuân với hoa nở rực rỡ trôi qua, tháng Sáu – mùa của những bộ đồng phục mùa hè – đã đến.
Tháng Sáu là tháng diễn ra kỳ thi khiến tất cả học sinh lớp 12 trên cả nước đều phải nín thở. Đó chính là kỳ thi thử tháng Sáu. Vì đây là kỳ thi do Viện Khảo thí ra đề, được coi là buổi ‘diễn tập’ cho kỳ thi đại học nên áp lực lại càng lớn hơn bao giờ hết.
“Thu bài thôi các em.”
Cứ ngỡ với khối lượng kiến thức khổng lồ và sự nỗ lực không ngừng nghỉ, Gyeo Ul sẽ luôn giữ vững phong độ, vậy mà biến cố đã xảy ra.
Trong kỳ thi thử tháng Sáu, Gyeo Ul đã vấp phải bức tường điểm số môn Toán mãi không tăng, cộng thêm tâm lý căng thẳng dẫn đến sai sót khi tô phiếu trả lời ở các môn khác. Kết quả là, từ vị trí đứng nhất toàn trường, cô đã bị đẩy văng ra khỏi top 10.
Thực sự là cảm giác như trời đất sụp đổ vậy.
“Gyeo Ul à. Tớ nghĩ tự học cũng có giới hạn thôi, hay là nhân cơ hội này cậu tham gia vào nhóm học thêm của bọn tớ đi? Thầy dạy là người tốt nghiệp khoa Toán Đại học S đấy, thầy bắt lỗi sai và hổng kiến thức chuẩn lắm.”
Sau khi kết quả được công bố, cái tên ‘bốn mắt’ – người đã soán ngôi vị số một toàn trường của Gyeo Ul – đã tìm đến cô. Dù là một đứa rất tham vọng trong học tập, nhưng lạ thay cậu ta đối với Gyeo Ul lại mang cảm giác đồng chí nhiều hơn là sự đố kỵ.
“Cảm ơn lời mời của cậu nhưng tôi ổn. Tôi tự học được.”
“Nếu là vì vấn đề học phí thì…”
“Tôi đang có việc phải ra ngoài, cậu tránh đường được không?”
“À, ừ. Xin lỗi cậu.”
Gyeo Ul kìm nén cảm xúc đang trực trào, bước nhanh ra phía sân trường.
Tầm giờ này mỗi ngày, cô đều có thể thấy Park Hae Soo đang chạy bộ. Thời gian trôi đi, những tia nắng cuối ngày kéo dài đang soi rọi lên bóng dáng của hắn.
Dưới khung cảnh hoàng hôn đỏ rực như lòng đỏ trứng gà, hắn mải miết chạy bộ trông thật sảng khoái. Một kẻ từng bảo bơi lội khiến mình thấy dễ thở hơn, không biết khi chạy như thế này hắn đang nghĩ gì nhỉ.
Trong lúc Gyeo Ul đang ngẩn ngơ nhìn Park Hae Soo…
“Han Gyeo Ul!”
Nhận thấy Park Hae Soo đã chạm mắt mình, hắn bắt đầu tăng tốc lao về phía băng ghế đá nơi Gyeo Ul đang ngồi.
Sao thế, có chuyện gì vậy?
Trong lúc còn đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì, một thứ gì đó bỗng bay tới bao trùm lên người Gyeo Ul.
💬 Bình luận (0)