————————————————————
Biên dịch viên: Qwèn Chá Nà
Chương: 18
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
“Haa, ha.”
Gyeo Ul cảm nhận được Park Hae Soo đang bao trọn lấy mình và thở dốc. Lồng ngực vạm vỡ của hắn phập phồng, chạm sát rồi lại rời xa cơ thể cô theo từng nhịp thở dồn dập.
Từ người hắn tỏa ra mùi hương biển nồng đậm. Dù đã rời xa bể bơi từ lâu, dù vừa mới chạy bán sống bán chết trên sân trường, nhưng tuyệt nhiên không hề có mùi cát bụi hay mồ hôi khó chịu. Ở Hae Soo luôn toát ra một mùi hương thanh khiết của nước.
“Park… Hae Soo.”
Gyeo Ul vươn tay ôm lấy vòng eo rắn chắc của Park Hae Soo – người vừa mới xoay nửa vòng để chắn cho cô – rồi lí nhí gọi tên hắn. Má cô vẫn đang vùi sâu vào lớp áo sơ mi của hắn, nên cô chẳng tài nào biết được chuyện gì đang xảy ra bên ngoài. Nghe tiếng cô gọi, hắn sững lại một giây, vẫn giữ cô trong vòng tay rồi hơi rướn người dậy.
“…”
Hắn cúi xuống nhìn cô, vầng trán lấm tấm mồ hôi. Đôi mắt sắc sảo như được vẽ bằng bút mực đang nhìn xoáy vào cô. Ánh mắt hắn lướt qua từng đường nét trên khuôn mặt Gyeo Ul rồi bất chợt buông một lời chửi thề.
“Ha, Han Gyeo Ul, cậu thật là.”
Sao, tôi làm sao?
“Từ bao giờ mà lại… Ha, chết tiệt.”
Hae Soo nói nửa chừng rồi bỗng buông cô ra như bị bỏng. Ngay cạnh chỗ hắn vừa đứng dậy, một quả bóng rổ màu cam tưng tửng lăn xuống dưới băng ghế đá.
“Này mấy bạn ơi, đầu có sao không? Tôi lỡ tay…”
Một cậu chàng tóc vàng tiến lại gần. Cậu ta xỏ khuyên tai, khuyên môi trông khá ‘dân chơi’ nhưng vẻ mặt lại đang vô cùng căng thẳng. Trên bảng tên ghi là Jin Dong Jin. Có vẻ là học sinh mới chuyển đến nên bảng tên trông rất mới, Gyeo Ul cũng chưa từng thấy mặt cậu ta trước đây.
“Cậu là Park Hae Soo đúng không? Chà, gặp nhau ở đây cơ à! Ngày xưa tôi với cậu từng thi đấu chung…”
“Cái thằng khốn này, mắt mũi để dưới mông à.”
“Áaa!”
Chẳng để cậu ta nói hết câu, Park Hae Soo đã nhặt quả bóng rổ lên và ném thẳng vào đầu tên tóc vàng. Cú ném trực diện vào trán khiến cậu ta lảo đảo suýt ngã.
“Hae Soo à!”
Thấy Park Hae Soo lao tới với vẻ điên cuồng như muốn ăn tươi nuốt sống người ta, Gyeo Ul vội vàng bật dậy can ngăn. Cô vừa chạm tay vào kéo cánh tay hắn, Park Hae Soo liền khựng lại như thể bị bấm nút dừng. Thế nhưng hắn vẫn trừng mắt nhìn Jin Dong Jin như muốn đánh chết người ta đến nơi.
“Này. Cái thằng đầu vàng kia. Cậu có biết đầu của Han Gyeo Ul thông minh đến mức nào không? Có biết cậu ấy đứng nhất toàn trường không hả cái thằng đần độn ném bóng còn không trúng đích kia.”
Hắn vừa gắt gỏng mắng nhiếc tên tóc vàng, vừa bỗng dưng quay sang khoe khoang về sự thông minh của Gyeo Ul một cách chẳng liên quan.
“Cái loại đầu đất như cậu thì làm sao mà biết được. Gyeo Ul nhà tôi tiếng Anh được 100 điểm đấy. À, cả môn Tiếng Hàn cũng 100 điểm, rồi cả cái môn gì nữa nhỉ, môn Xã hội ấy, cậu ấy cũng làm đúng hết luôn. Cậu đã thấy ai như vậy chưa? Tôi là tôi chưa thấy bao giờ đâu.”
“Oa, mẹ kiếp, hạng nhất toàn trường á? Một người thông minh như thế mà tôi lại… Ay da, tôi suýt chút nữa đã gây ra lỗi lầm lớn với một thiên tài sẽ cống hiến cho đất nước rồi. Xin lỗi nhé, tôi thật sự tưởng là chỗ này không có ai.”
Khoan đã. Hai cái tên này đang trêu chọc mình đấy à?
Tên tóc vàng liên tục xin lỗi, còn Park Hae Soo thì cứ hầm hầm lồng lộn lên rồi tuôn ra những lời khen ngợi nghe mà phát ngượng.
Nói thật đi. Có phải cậu đang mỉa mai một đứa vừa thi trượt như tôi không? Đúng là cái tên Park Hae Soo ác quỷ mà. Gyeo Ul với tâm trạng ngổn ngang liền kéo gấu tay áo của hắn.
“Park Hae Soo, được rồi, dừng lại đi.”
“Dừng cái gì mà dừng! Nếu quả bóng đó đập trúng cái đầu nhỏ xíu của cậu thì chắc cậu thăng thiên luôn rồi đấy.”
Cô chưa bao giờ nghe chuyện ai đó bị bóng rổ đập trúng đầu mà tử vong cả. Trong khi cô đang gượng cười trước màn diễn xuất làm ‘anh bạn trai’ cuồng người yêu của hắn, Park Hae Soo bỗng nắm lấy tay cô lôi đi.
Sự tiếp xúc đột ngột khiến lòng bàn tay hai người rịn mồ hôi, dính dấp vào nhau.
“Cậu, cậu định dắt tôi đi đâu thế? Tôi phải đi học đêm mà!”
Trước hơi nóng hầm hập từ bàn tay của Park Hae Soo, Gyeo Ul bối rối lớn tiếng phản kháng, nhưng hắn vẫn cứ bướng bỉnh kéo cô đi về hướng ngược lại với lớp học.
“Vào phòng y tế nghỉ một lát rồi ra. Tôi đau đầu.”
“Chẳng lẽ vì cứu tôi mà cậu bị bóng đập trúng đầu à? Để tôi xem nào.”
Lúc nãy cô còn đang bàng hoàng vì bị hắn ôm bất thình lình nên không rõ đầu đuôi, hóa ra là Park Hae Soo đã đỡ đạn cho cô.
Cái tên nhạy cảm như cá mặt trăng này mà bị thương thì mệt lắm. Gyeo Ul kiễng chân lên định kiểm tra đầu cho hắn, nhưng hắn lại nắm chặt tay cô rồi nhìn cô chằm chằm.
“Bỏ đi, vào trong mà chăm sóc cho tôi này.”
* * *
Cô chẳng nhớ mình đã đi đến phòng y tế bằng cách nào. Suốt quãng đường, Park Hae Soo luôn nắm chặt tay dẫn cô đi trước, còn Gyeo Ul thì lúc nhìn gáy hắn, lúc nhìn bàn tay đang bị nắm, lúc lại cúi xuống nhìn đôi bàn chân đang ngọ nguậy trong đôi dép đi trong nhà của mình.
Có lẽ vì cái ôm bất ngờ lúc nãy mà đầu óc cô cứ lâng lâng. Mùi hương biển hôm nay nồng hơn mọi khi, theo làn gió xuân thổi qua cửa sổ len lỏi vào tận cánh mũi cô.
“Đến rồi.”
Vừa đến cửa phòng y tế, Gyeo Ul liền buông tay hắn ra. Cô định nắm lấy tay nắm cửa để mở thì bỗng nhiên, những âm thanh từ bên trong khiến cô khựng lại.
“Han Gyeo Ul bị như thế cậu có thấy hả dạ không?”
“Đúng ý tớ luôn! Cái đứa lúc nào cũng đứng nhất toàn trường mà giờ tụt xuống hạng 10. Thế mới bảo thi cử ở cái đất nước này đâu phải cứ học mỗi bài giảng ESB là xong. Phải đi học thêm, phải đổ tiền vào thì mới có điểm cao chứ.”
“Tớ đã nhìn ra từ lúc nó cứ thui thủi một mình ở lại học đêm rồi. Mỗi lần hỏi điểm thì lại làm bộ ta đây chỉ học trong sách giáo khoa, trông ghét vãi. Mong là Han Gyeo Ul thi đại học cũng tạch luôn cho rồi.”
Qua khe cửa khép hờ, Gyeo Ul thấy đó là mấy đứa con gái cùng lớp với mình. Cô thật sự sốc vì cứ ngỡ đây là hội những người bạn hiền lành, khác hẳn với đám Shim Ye Rin. Nhất là khi trước đây, hễ có bài nào không hiểu là chúng lại mang quà vặt đến nhờ cô giảng giải, giờ nghe những lời này cô thấy cay đắng vô cùng.
“Mấy con mụ này điên rồi à.”
Park Hae Soo – người cũng vừa nghe hết đống lời nói xấu đó – định xông vào mở cửa ngay lập tức, nhưng Gyeo Ul đã kịp ngăn lại. Cô không muốn đối mặt với chúng lúc này vì sợ mình sẽ không giữ được bình tĩnh.
“Không sao đâu, tôi nghe quen rồi.”
“Mẹ kiếp, nghe những lời đó mà cậu bảo nhịn à? Công chúa của tôi ơi, cậu định đi tu hay sao mà nhẫn nhịn giỏi thế?”
Hae Soo vốn chẳng phải kẻ dễ bị ngăn cản. Với sức mạnh của mình, hắn đẩy mạnh cánh cửa phòng y tế sang một bên. Lực đẩy mạnh đến mức tưởng chừng như cánh cửa sắp văng ra khỏi bản lề, khiến đám học sinh bên trong giật mình hét lên kinh hãi.
“Hae… Hae Soo à. Á, thôi chết. Cả Gyeo Ul cũng ở đây nữa à.”
Đám con gái đứng hình như tượng, cuống cuồng không biết phải làm sao. Park Hae Soo nắm cổ tay Gyeo Ul lôi xềnh xệch đến trước mặt chúng.
“Xin lỗi đi.”
“Này Gyeo Ul ơi…, không phải, thực ra là bọn tớ không có ý đó đâu.”
“Đừng có biện hộ, xin lỗi mau. Mấy người bị đần hay sao mà không hiểu tiếng người hả?”
Trước khí thế đáng sợ và mệnh lệnh của Park Hae Soo, đám con gái đành cúi đầu lí nhí xin lỗi Gyeo Ul.
“Được rồi, đi đi.”
Gyeo Ul gượng cười cho qua chuyện rồi đuổi chúng ra ngoài. Trong lòng cô như lửa đốt, nhưng thành thật mà nói, những gì chúng nói đều là sự thật nên cô chẳng thể phản bác được gì.
Nhưng dù sao đi nữa, sao lại có thể trù ẻo người ta trượt đại học cơ chứ. Nói năng cay nghiệt quá.
Gyeo Ul cắn chặt môi để kìm nén cảm xúc rồi nhìn quanh phòng y tế. Cô nghĩ bây giờ việc ưu tiên là phải chăm sóc cho cái đầu đang đau của Park Hae Soo.
“Hình như cô y tế về rồi.”
Trên bàn làm việc có để lại mảnh giấy nhắn của cô y tế báo là cô đã tan làm. Mảnh giấy dặn ai cần thuốc dự phòng thì cứ tự lấy. Chắc mấy đứa lúc nãy cũng ghé qua lấy thuốc giảm đau trước khi về.
“Hay là mình đi bệnh viện nhé?”
Gyeo Ul ngước nhìn Park Hae Soo và hỏi với vẻ mặt thản nhiên như chưa có chuyện gì xảy ra. Thế nhưng hắn lại nhìn cô với vẻ không hài lòng, rồi đặt hai tay lên vai cô, ấn cô ngồi xuống giường.
Một sự im lặng ngượng ngùng bao trùm lấy hai người. Cảm giác sống mũi cứ cay cay, Gyeo Ul chỉ biết cúi đầu cắn môi thật chặt.
“Han Gyeo Ul.”
Giọng nói khàn đục của Park Hae Soo phá tan bầu không khí tĩnh lặng. Ánh mắt hắn dán chặt vào đôi môi đang bị cô cắn đến rướm máu.
“Thay vì cắn môi đau đớn như thế.”
Ngón tay với những đốt xương to dài của Park Hae Soo chen vào giữa đôi môi đang mím chặt của Gyeo Ul. Giật mình trước hành động đó, Gyeo Ul vội buông lỏng đôi môi đang bị dày vò ra.
“Thì thà cứ khóc đi cho bớt tức.”
“…”
“Trước mặt tôi cậu cứ khóc thoải mái đi. Bao nhiêu bộ dạng thảm hại của tôi cậu cũng thấy hết rồi còn gì.”
Câu nói của hắn như một ngòi nổ, khiến những giọt nước mắt cô đã cố kìm nén bấy lâu nay bỗng chốc vỡ òa. Dù đã cố hít thở sâu để nhẫn nhịn, nhưng cuối cùng Gyeo Ul vẫn để những giọt nước mắt to tròn lăn dài trên má.
“…Hức, hức, thật sự là bực mình chết đi được mà.”
Cô tự nhủ thi trượt một lần cũng không sao. Tự nhủ kỳ thi đại học tháng 11 tới mình sẽ làm tốt hơn là được. Tự nhủ mình phải làm cho mấy đứa nói xấu sau lưng mình phải lác mắt ra. Dù đã tự trấn an bản thân như vậy, nhưng nỗi đau trong lòng là có thật. Dáng vẻ mạnh mẽ mà cô hằng xây dựng bấy lâu nay bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn chỉ trong tích tắc.
“Bảo khóc là khóc thật luôn à. Công chúa nhà mình đúng là biết nghe lời quá nhỉ.”
Park Hae Soo quỳ một gối xuống sàn nhà. Nhờ vậy, tầm mắt của hắn hạ thấp xuống ngang với cô. Hắn thở dài một tiếng rồi đưa tay lên.
Bàn tay Park Hae Soo chạm nhẹ vào gò má Gyeo Ul. Chẳng rõ hắn định lau nước mắt hay định nhéo má cô, nhưng hơi ấm lan tỏa từ đầu ngón tay hắn khiến tiếng khóc của cô càng thêm nức nở, không sao dừng lại được.
“Lúc khóc trông cái má này vẫn mềm mại ghê nhỉ.”
“Hức, hức, cậu nói… cái gì cơ?”
“Han Gyeo Ul. Đừng có đi khóc lóc ở đâu nữa nhé. Đặc biệt là trước mặt cái tên Nam Gong Myung kia. À không, đưa điện thoại đây cho tôi mượn tí.”
Tự dưng lại lôi anh Gong Myung vào đây làm gì. Gyeo Ul nhìn hắn như nhìn một thằng điên, bỗng nhiên hắn giật lấy chiếc điện thoại trên tay cô rồi hí hoáy làm gì đó. Nhìn kỹ thì hóa ra hắn đang xóa số điện thoại của Nam Gong Myung.
“Cậu làm cái gì thế hả… hức hức.”
“Tôi ghét thằng cha đó. Ghét nhất trên đời luôn. Thế nên từ giờ đừng có liên lạc nữa.”
Hết bảo cô khóc đi, rồi lại bảo ghét Nam Gong Myung, giờ lại cấm cô liên lạc với anh ấy. Cô thật sự chẳng thể nào hiểu nổi mạch suy nghĩ của ‘con chó điên’ này, chỉ biết trừng trừng đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn.
“Park Hae Soo, cậu ghét anh ấy thì liên quan gì đến tôi chứ!”
“Liên quan chứ sao không. Tôi đang là bạn trai có thời hạn của cậu mà.”
Hẳn là hắn đang quá nhập tâm vào vai diễn người yêu rồi. Hay là hắn lại đang dùng trình độ cao thâm để trêu chọc cô đây. Hắn dùng cả hai tay giữ lấy má Gyeo Ul rồi thô bạo lau đi những giọt nước mắt. Thật xấu hổ khi nước mắt cô cứ chảy ra như vòi nước không khóa được vậy.
“Phải rồi, thấy uất ức thì cứ khóc đi. Khóc cho đã đời vào. Khóc xong trông cậu càng xấu xí, càng tốt.”
“Park Hae Soo, cậu đúng là… hức hức.”
Từ trước đến nay Gyeo Ul chưa bao giờ khóc vì điểm số. Không, không chỉ vì điểm số đâu. Dù có chuyện gì tồi tệ xảy ra, cô cũng luôn tự nhủ cười sẽ tốt hơn khóc. Đó là những gì cô được bố mẹ dạy bảo.
Có lẽ vì vậy chăng. Từ một lúc nào đó, cô đã không còn sống thật với cảm xúc của mình. Có lẽ sự áp lực phải luôn lạc quan đã vô tình đè nặng lên tâm trí cô. Nhưng hôm nay, chính Park Hae Soo đã đâm trúng vết thương lòng đó.
Hắn bảo cô thấy uất ức thì cứ khóc đi.
“Vì cậu đã ngoan ngoãn nghe lời, nên oppa đây sẽ tặng quà cho cậu nhé.”
Nói rồi, Park Hae Soo lấy từ trong túi quần ra một thứ gì đó.
💬 Bình luận (0)