————————————————————
Biên dịch viên: Qwèn Chá Nà
Chương: 11
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
Một nhà hàng Hàn Quốc cao cấp nằm ở ngoại ô thành phố Unseong. Trong căn phòng riêng với khung cảnh núi tuyết trắng xóa đẹp như tranh vẽ, ba người đàn ông đang dùng bữa trong sự im lặng tuyệt đối.
Park Hae Soo cảm thấy sự ngột ngạt nén xuống khiến mình sắp phát nôn, hắn muốn dừng bữa ngay lập tức nhưng vì không biết người bố ngồi đối diện – Nghị sĩ Park Kang Chan – sắp buông lời gì, nên hắn vẫn lẳng lặng đưa thìa cơm vào miệng.
Cảm giác như đang nhai cát khô khốc trong miệng thật khó khăn, nhưng trước mặt bố, hắn không dám cau mày dù chỉ một cái.
Cạch. Park Kang Chan đặt thìa xuống tạo thành tiếng động sắc lẹm sau khi đã ăn sạch không sót một hạt cơm nào. Tiếng va chạm ngắn ngủi đó khiến bả vai bị thương của hắn nhói lên.
Người ta bảo con người là sinh vật của ký ức quả không sai. Có lẽ vì từ nhỏ đã bị người đàn ông đó đánh đập quá nhiều, nên dù giờ đây cơ thể đã lớn hơn cả cha mình, những phản ứng trước sự bạo lực vẫn bất thình lình bộc phát như thế. Đúng là ‘chết tiệt’ như lời Han Gyeo Ul nói vậy.
Hae Soo nhớ lại lý do mình bắt đầu bơi lội. Park Kang Chan cứ mỗi lần uống rượu là lại đánh đập, giẫm đạp khiến khắp người hắn tím tái những vết bầm.
Chẳng biết là do đầu óc của một đứa trẻ lúc đó nhanh nhạy như cáo, hay là do bản năng muốn được sống, mà hắn đã nảy ra ý định phải chơi môn bơi lội – một môn thể thao phải để lộ toàn bộ cơ thể.
Với Park Kang Chan, việc mình trông như thế nào trong mắt người khác còn quan trọng hơn cả mạng sống, nên vì sợ những lời đồn đại lọt ra ngoài từ hồ bơi, sau đó ông ta không còn dám nặng tay với hắn nữa. Mẹ hắn có lẽ vì vẫn còn chút tình thương của người sinh thành, nên đã hết lòng ủng hộ mục tiêu bơi lội của Hae Soo.
Sau này khi biết đó chỉ là một chiêu trò để củng cố vị thế người thừa kế của tập đoàn Rion cho Park Jae Won, hắn có chút cảm giác bị phản bội, nhưng dù sao hắn cũng biết rõ những thứ đó vốn dĩ không thuộc về mình.
“Gây ra cái vụ đình đám đó mà vẫn nuốt trôi cơm được cơ à.”
Ánh mắt sắc lẹm của Park Kang Chan dán chặt vào Hae Soo. Nếu hắn không ăn, ông ta sẽ cằn nhằn, còn khi thấy hắn ăn ngon lành, ông ta lại buông lời chướng tai gai mắt. Hae Soo đặt thìa xuống, uống một ngụm trà xanh lạnh để trôi đi sự nghẹn ứ ở cổ.
“Bố ơi, khó khăn lắm cả nhà mới có bữa cơm, sao bố lại nói thế. Con đã nói chuyện rồi, Hae Soo cũng đang ăn năn hối lỗi lắm. Thế nên bố cũng bớt giận đi ạ.”
Ngồi cạnh đó, người anh trai ruột Park Jae Won lên tiếng bảo vệ hắn.
“Nếu không có Jae Won thì con đã bị đào thải lâu rồi. Anh con dù cơ thể không khỏe mạnh vẫn phải vất vả thu xếp mọi chuyện cho con. Biết điều đó thì từ giờ đừng có mà làm loạn nữa. Đừng có làm gì ảnh hưởng đến kỳ tái cử sắp tới của ta.”
“…”
“Vả lại với cái vai đó thì con cũng chẳng bơi lội gì được nữa đâu. Đừng có mà vương vấn, cứ ở đó tốt nghiệp trong im lặng rồi đi du học. Ta thì muốn tống con đi ngay lập tức, nhưng vì thiên hạ đang xì xào là con đi trốn tội, nên cứ ở đó mà đi học cho tử tế để người ta thấy con đang thành tâm hối lỗi trong vòng một năm đi.”
Những lời này bố mẹ đã nói đi nói lại đến mức thuộc lòng, Hae Soo cảm thấy mình có thể đọc lại không sai một dấu phẩy.
Bữa ăn ngột ngạt kết thúc. Hae Soo chỉ muốn rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt nên đã đứng dậy trước, nhưng hắn vẫn còn một ‘bài tập’ phải hoàn thành.
Park Jae Won, người hoàn toàn không thể cử động thân dưới, đang ngồi bất động tại chiếc *bàn kiểu Horigotatsu. Hae Soo bế anh mình lên, trực tiếp đặt anh ngồi vào chiếc xe lăn để ngoài phòng sưởi.
*Bàn kiểu Horigotatsu là loại bàn thấp truyền thống Nhật Bản có khoảng trống khoét sâu dưới sàn, cho phép người dùng ngồi thoải mái, thả chân xuống dưới.
Trái ngược với phần thân trên, đôi chân gầy tong teo, cơ bắp tiêu biến của anh khiến mồ hôi hột chảy dài trên sống lưng Hae Soo.
“Quỳ xuống xoa bóp cho anh con đi.”
Trước mệnh lệnh của cha, Hae Soo quỳ xuống trước mặt anh trai, dùng đôi tay không chạm vào đôi bàn chân đang đi tất đen, bóp mạnh từng chút một.
Sau đó, hắn xỏ giày vào cho anh mình từng chiếc một rồi vòng ra phía sau nắm lấy tay cầm xe lăn. Park Jae Won vốn có người chăm sóc riêng, nhưng cha luôn bắt Hae Soo phải làm việc này.
Để hắn nhìn và cảm nhận. Để hắn thấu tận xương tủy nỗi đau đớn từ đôi chân của anh trai mà chính hắn đã gây ra. Sự tội lỗi bị cưỡng ép đó tàn độc đến mức có thể tạo ra cả những tội ác vốn không tồn tại.
Sau khi ông ta đi trước, hắn đẩy xe lăn ra ngoài. Mặt trời đang lặn khiến ánh hoàng hôn đỏ rực loang lổ trên núi tuyết như những vệt máu.
Nhìn cảnh đó, Park Jae Won lấy điện thoại ra chụp ảnh. Hae Soo nhận ra những bức ảnh bầu trời mà anh vẫn thường gửi cho hắn mỗi khi hắn bị thương nằm viện chính là được tạo ra như thế.
“Có phải em ấy là Han Gyeo Ul không? Học sinh đứng nhất toàn trường. Cô bé học sinh đó là con của huấn luyện viên Han đúng không?”
Park Jae Won, người nãy giờ vẫn im lặng nhận lấy sự phục vụ của Hae Soo, bỗng mở lời. Giọng nói mảnh khảnh so với một người đàn ông của anh khi gọi tên Han Gyeo Ul khiến một cảm giác khó chịu không rõ lý do trào dâng nơi cổ họng Hae Soo.
“Giờ anh còn điều tra cả sau lưng tôi nữa à?”
Giọng nói của hắn chẳng thể nào dịu dàng cho nổi. Thà rằng anh cứ mặc kệ cuộc đời hắn như bố mẹ thì tốt biết mấy, đằng này Park Jae Won lại cứ nhất quyết can thiệp vào mọi hoạt động của Hae Soo dưới danh nghĩa một người anh trai hiền lành, nhân hậu.
“Không phải điều tra, đó là sự lo lắng và quan tâm. Vì em là đứa em trai duy nhất của anh mà.”
“Làm ơn đừng có xía vào chuyện của tôi.”
“Cái vai đó thì lo mà trị liệu đi. Dù không làm vận động viên nữa nhưng nếu cứ để thế sau này sẽ thành tật đấy. Anh là người đau đớn nên anh hiểu mà.”
“Thà rằng anh cứ cười nhạo tôi đi. Cứ cười nhạo là tôi đáng đời đi.”
Những lời nói sắc lẹm như dao găm tuôn ra từ miệng Hae Soo. Thế nhưng Park Jae Won, kẻ đang đóng vai một thằng khờ nhân hậu, chẳng hề hấn gì mà còn nắm lấy bàn tay đang giữ xe lăn của Hae Soo.
“Hae Soo à. Anh không oán hận em đâu.”
Vụ án năm tám tuổi, khi hắn bị cáo buộc đã đẩy anh trai ra ngoài cửa sổ, đến giờ ngay cả chính hắn cũng chẳng biết đâu mới là sự thật. Rõ ràng hắn đã bảo mình không làm, nhưng mọi tình tiết đều biến Hae Soo thành một kẻ tâm thần phân liệt.
Hết lần này đến lần khác, khi hắn ôm lấy cái đầu đau như búa bổ và có những hành động bộc phát vì uất ức khi chẳng ai chịu tin mình, bố mẹ lại gật đầu khẳng định.
A, đúng rồi, thằng ranh đó đúng là một con quái vật.
“Đủ rồi.”
Hae Soo gạt bàn tay đang nắm lấy mình ra. Đúng lúc đó, Park Kang Chan đang hút thuốc quay lại nhìn Hae Soo. Trên khuôn mặt ông ta hiện rõ vẻ ghê tởm như vừa nhìn thấy một thứ gì đó bẩn thỉu.
Sau khi bố và anh trai rời đi, Hae Soo đứng lặng người nhìn ngọn núi tuyết đang dần chìm vào bóng tối rồi mới bắt đầu bước đi.
* * *
Hae Soo cứ đi bộ mãi cho đến khi tới cửa căn hộ. Đúng lúc đó, hắn nhìn thấy một người đang vẫy hai tay chạy về phía mình. Nhìn dáng vẻ lao tới đầy ‘xung trận’ ấy, hắn suýt chút nữa đã thủ thế phòng thủ vì tưởng là một con điên nào đó, nhưng khi ánh đèn đường soi rõ khuôn mặt, đó chính là Han Gyeo Ul.
Đội chiếc mũ lông trắng che kín tai và mặc chiếc áo phao trắng, Han Gyeo Ul trông chẳng khác nào một chú thỏ đang chạy nhảy trên cánh đồng tuyết. Đúng là cái đứa mà sự đáng yêu và nhỏ bé đều hội tụ đủ cả.
“Sao giờ cậu mới về! Tôi đã chờ ngoài này mãi đấy.”
Vì đội mũ nên đôi gò má phúng phính của cô đỏ ửng lên vì lạnh. Nhìn khuôn mặt rạng rỡ cố tình làm ra vẻ thân thiết ấy, bàn tay đang thủ thế của hắn bỗng chốc thả lỏng.
“Điện thoại để làm cảnh à? Nghe máy chút đi chứ.”
Trước lời của Gyeo Ul, hắn lấy chiếc điện thoại thông minh mà cô đã kiếm đâu ra cho mình. Có tới 9 cuộc gọi nhỡ từ huấn luyện viên Han và Gyeo Ul gọi xen kẽ nhau.
[Cậu đang ở đâu thế? Sao mãi không về hả Park Hae Soo.]
[Tôi đói sắp chết rồi đây. Về mau đi.]
[Huhu. Bụng tôi dính vào lưng luôn rồi nè… ㅠㅠ]
Từng dòng tin nhắn cùng những biểu tượng cảm xúc giống hệt Gyeo Ul cứ liên tục gửi đến như muốn hắn phải chú ý.
“Hủy kèo rồi đi đâu thế hả?”
Trước lời của cô, Hae Soo nhớ lại chuyện xảy ra ở trường sáng nay. Chẳng biết là vô tình hay hữu ý mà ngày đầu chuyển trường, hắn lại được xếp ngồi cùng bàn với Han Gyeo Ul.
Hae Soo ngồi cạnh học sinh đứng nhất toàn trường nhưng chẳng hề có ý định tiếp thu chút hào quang nào của mọt sách. Không chịu nổi những tiết học cứ nghe là buồn ngủ, hắn nằm vật xuống bàn nhắm mắt lại. Đúng lúc đó, Han Gyeo Ul ngồi bên cạnh cứ hí hoáy viết giấy rồi đưa qua cho hắn.
Vì bị cô dùng bút chọc vào hông liên tục đến mức phiền phức nên hắn mới viết đại chữ ‘Ừ’ rồi đưa lại, chẳng lẽ đó chính là lời hứa sao?
“Mẹ tôi đã thịt hẳn một con bò để đãi cậu đấy.”
“Cái gì?”
“Nhìn này. Còn gọi video tới luôn này. Ơ ơ! Con gặp được Park Hae Soo rồi nè!”
Gyeo Ul vừa tí tởn vừa giơ cao điện thoại lên. Màn hình hiện lên khuôn mặt của huấn luyện viên Han và mẹ Gyeo Ul.
-Hae Soo à, dì đã tẩm ướp món sườn mà con thích rồi nè. Chắc là ngon lắm đấy, về nhanh nhé. Cả nhà vẫn đang chờ con về mới ăn cơm đây.
-Nếu được thì con mang theo đồ ngủ sang đây ngủ lại luôn đi. À mà không cần đâu, trước chú có mua cho con mấy bộ rồi, cứ đi người không sang cũng được. Haha.
Người mẹ đang đeo tạp dề chỉ vào món sườn mà Hae Soo đặc biệt yêu thích, còn huấn luyện viên Han nhanh nhảu lục tủ tìm bộ đồ ngủ mang ra vẫy vẫy. Đó là bộ đồ ngủ của một thương hiệu đắt tiền mà Hae Soo vốn rất khó tính trong việc ăn mặc lại cực kỳ thích mặc.
“A lạnh quá đi. Nhanh lên, nhanh lên nào.”
Tắt cuộc gọi video, Gyeo Ul vừa giục vừa đẩy lưng Hae Soo đi. Chẳng chút kháng cự, cứ thế bị đẩy đi, cuối cùng hắn đã đứng trước nhà Gyeo Ul từ lúc nào không hay.
Trước cánh cổng nơi những bông hoa trà đỏ rực đang đua nhau nở rộ.
Mở cánh cổng đó ra là ngôi nhà cũ kỹ, nơi gia đình Gyeo Ul đang sinh sống ở tầng hai. Tầng hai chỉ có thể đi lên bằng chiếc cầu thang sắt ọp ẹp nằm bên cạnh tầng một.
Dù gọi là nhà riêng nhưng nơi đây chẳng có sân vườn rộng lớn như ở Hannam-dong, và có những khoảng không gian chung thật khó để phân định rạch ròi với tầng một.
Chẳng biết những chậu hoa hay chiếc xe đạp ở không gian chung là của ai, và trên dây phơi đồ giữa khoảng sân xi măng bong tróc, chiếc quần lót đỏ của huấn luyện viên Han vẫn thản nhiên treo lủng lẳng.
Những tấm xốp bong bóng được dán chằng chịt lên cửa sổ để chắn gió, và ánh đèn tỏa ra từ phòng ngủ và phòng khách cũng thật lạc quẻ, một bên là ánh sáng trắng gắt, một bên lại là ánh đèn vàng ấm áp.
Cánh cửa chính bong tróc sơn cùng bộ khóa số mòn vẹt vì dấu tay, vừa mở cửa ra đã thấy những đường phào chỉ màu xanh bạc hà – một ngôi nhà cũ kỹ đúng nghĩa và chẳng hề có chút tư duy thẩm mỹ nào.
Lần đầu tiên đến đây, hắn đã nghĩ đây là một ngôi nhà tồi tàn, nhưng cứ mỗi năm trôi qua, suy nghĩ đó lại dần thay đổi.
“Hae Soo về rồi đấy à?”
“Ôi trời, đi đường vất vả rồi. Lạnh lắm đúng không con?”
Cửa vừa mở, người mẹ tay vẫn cầm muôi chạy ra đón, còn huấn luyện viên Han thì lao tới như muốn ôm chầm lấy hắn.
“Này, vào nhà thôi. Mẹ tôi vừa mua gạo mới, ngon cực kỳ luôn. Lát nữa tráng miệng tôi nấu mì cho cậu ăn nhé?”
Vừa tháo giày ra đã thấy Gyeo Ul lôi kéo mình vào trong, lòng Hae Soo bỗng thấy xốn xang kỳ lạ.
‘Ha, về đến nhà rồi.’
Giống như cái ngày hắn vô tình thốt ra suy nghĩ ấy trong lòng. Cảm giác như vừa trở về sau một chuyến hành trình dài nơi đất khách quê người, một tiếng thở phào nhẹ nhõm khẽ thoát ra.
💬 Bình luận (0)