Chương 30

 

————————————————————

Biên dịch viên: Qwèn Chá Nà

Chương: 30

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

Mỗi khi xem phim truyền hình, cô luôn tự hỏi là tại sao các nhân vật chính lại thường đối mặt với sự chia ly ngay vào khoảnh khắc hạnh phúc nhất?

 

Tại sao tai nạn lại xảy ra, những hiểu lầm lại bùng nổ, và một trong hai người buộc phải ra đi vì những lý do đầy cay đắng? Và tại sao, đứng trước sự chia ly ấy, họ lại chẳng bao giờ nói ra sự thật?

 

Gyeo Ul từng thấy những tình tiết đó thật nghẹt thở, hèn nhát và ngu ngốc. Cô từng nghĩ chỉ cần nói rằng hãy cùng nhau vượt qua bằng tình yêu là được, vậy mà họ lại chọn cách chạy trốn khi chưa một lần thử can đảm. Cô đã tự hứa với lòng mình rằng nếu rơi vào hoàn cảnh ấy, cô sẽ không bao giờ sống như vậy.

 

Thế nhưng, khi nhìn thấy Hae Soo bước ra từ phòng phẫu thuật với thân hình tan nát, cô mới nhận ra tất cả những suy nghĩ trước đây đều là sự kiêu ngạo hão huyền.

 

Đã hai tuần trôi qua kể từ sau vụ tai nạn, cả bố cô và Hae Soo vẫn chưa tỉnh lại. Vì gia đình không có lấy một khoản bảo hiểm, nhà Gyeo Ul thậm chí không thể chi trả nổi số viện phí khổng lồ để duy trì sự sống cho bố.

 

Cuối cùng, cô phải nhận tiền từ Park Jae Won để kéo dài sự sống cho bố từng ngày một.

 

Nợ nần chồng chất và cùng lúc đó, trách nhiệm ập đến.

 

‘…Vậy, em nên làm gì bây giờ ạ?’

‘Em phải chia tay thôi. Với Hae Soo nhà tôi.’

‘Nhất thiết phải vậy sao ạ? Em ở bên cạnh chăm sóc anh ấy thật tốt không được sao?’

‘Nếu Hae Soo vẫn còn vương vấn Han Gyeo Ul, liệu em ấy có chịu sang Mỹ không? Và chúng tôi có lý do gì để đưa con gái của người huấn luyện viên đã hủy hoại cuộc đời Hae Soo vì lái xe say rượu sang Mỹ cùng chứ?’

 

Gyeo Ul hồi tưởng lại cuộc đối thoại với Park Jae Won trong khi nhìn Hae Soo nằm trong phòng bệnh. Cơ thể của hắn, người vốn tưởng chừng sẽ luôn tự do sải bước, giờ đây chằng chịt những thiết bị hỗ trợ.

 

Các bác sĩ nói rằng hắn có thể sẽ phải ngồi xe lăn suốt đời. Trước tin sét đánh ngang tai ấy, Gyeo Ul thậm chí còn không còn mặt mũi nào để mà khóc nức nở.

 

Ba ngày sau tròn hai tuần, Hae Soo tỉnh lại nhưng Park Jae Won cho biết hắn chỉ thẫn thờ nhìn vào hư không. Hắn tuyệt thực và không thốt ra lấy một lời.

 

Cô rất muốn đến bên cạnh khi hắn tỉnh lại, nhưng cô không thể mở cánh cửa đó. Bởi vì trước một Hae Soo đang thê thảm thế kia, cô không có tư cách để bênh vực người bố đang bị cả thế giới nguyền rủa. Nỗi tội lỗi thay cho người bố đang cận kề cái chết bóp nghẹt trái tim cô.

 

‘Em có tò mò Hae Soo đã làm gì trong thời gian biến mất sau Đại hội Toàn quốc không?’

‘Dạ có.’

‘Em ấy đã về nhà, tuyên bố cắt đứt quan hệ với bố mẹ và thu xếp mọi thứ. Em ấy muốn độc lập hoàn toàn, tiếp tục bơi lội và sống theo ý mình. Em ấy đã bỏ lại tất cả số tiền đã tích góp được để quay về Unseong đấy.’

 

Những chuyện mà chính miệng Hae Soo chưa kịp nói, cuối cùng Gyeo Ul lại được nghe từ Park Jae Won. Lúc này, những mảnh ghép mới thực sự khớp lại. Câu hỏi mà Park Hae Soo đã hỏi với ánh mắt đầy lo âu khi trở về.

 

Liệu em có còn yêu anh dù anh là hạng người thế nào đi chăng nữa không?

 

Và cả những lời hứa hẹn về kế hoạch tương lai vào đêm trước vụ tai nạn rằng anh sẽ tập bơi thật chăm chỉ để vào đội tuyển quốc gia, sẽ đóng quảng cáo để kiếm thật nhiều tiền để sống bên Han Gyeo Ul mà không phải thua kém ai.

 

Cô không ngờ hắn đã vứt bỏ tất cả để đến với cô.

 

‘Một Hae Soo không còn gì trong tay thì giờ làm được gì chứ? Ngoài việc ngồi khóc lóc giống như Han Gyeo Ul đây sao?’

 

Chính câu nói đó của Park Jae Won đã khiến cô hạ quyết tâm chia tay. Một Han Gyeo Ul không tiền bạc, không quyền thế, chẳng thể làm được gì cho người mình yêu.

 

Hae Soo à, chúng mình hãy cùng nhau hợp lực để vượt qua nghịch cảnh này nhé.

 

Gyeo Ul hiểu rõ qua từng hơi thở rằng đó chỉ là một lời nói ngây thơ và ngu ngốc, chẳng khác nào rủ nhau cùng nhảy xuống vũng bùn.

 

Thế nên, phải buông tay thôi, phải để anh đi thôi.

 

“Gyeo Ul à. Hae Soo đang tìm em nhiều lắm.”

 

Người trợ lý của Park Hae Soo – với vết máu còn dính trên khóe miệng, chắc hẳn là do bị hắn ném đồ trúng – tìm đến phòng bệnh của bố Gyeo Ul. Cô siết chặt bàn tay đang dần lạnh giá của bố một lần rồi đứng dậy.

 

Cô bước về phía khu VIP, nơi Hae Soo đang nằm. Đứng trước cánh cửa phòng bệnh đang đóng chặt, cô cố hít thở thật sâu thì nghe thấy giọng nói khàn đặc của Hae Soo vọng ra từ bên trong.

 

“Đem Han Gyeo Ul đến đây cho tôi! Mẹ kiếp! Thư ký Park, anh không nghe tôi nói gì sao? Tôi đã bảo bao nhiêu lần rồi, tại sao, tại sao chứ!”

 

Những tiếng va đạm khô khốc liên tục vang lên. Tiếng thủy tinh vỡ vụn hòa cùng tiếng can ngăn ‘Thiếu gia, xin hãy dừng lại đi mà’.

 

“Thư ký Park, à không, anh thư ký Park ơi. Làm ơn đưa Gyeo Ul đến đây gặp tôi đi. Nhé? Có chuyện gì không ổn sao, tại sao Gyeo Ul lại không đến? Không thể như thế được, em ấy... em ấy nhất định sẽ đến mà. Làm ơn đưa em ấy đến đây đi. Tôi xin anh đấy.”

 

Hết nổi giận rồi lại đến tuyệt vọng, Hae Soo thậm chí còn cầu xin cả người thư ký đang chăm sóc mình.

 

Đưa Gyeo Ul đến trước mặt tôi đi. Nghe những lời khẩn thiết của Hae Soo, trái tim Gyeo Ul đau nhói như bị dao cứa. Cô cố nuốt ngược những giọt nước mắt đang trực trào vào trong rồi nắm lấy tay nắm cửa.

 

Rầm.

 

Cánh cửa mở ra, cô chạm phải ánh mắt của Hae Soo đang ngồi trên giường. Với cơ thể không lành lặn, chẳng biết hắn đã vùng vẫy đến mức nào mà khắp nơi đầy rẫy những mảnh vỡ của đồ đạc.

 

Chắc là hắn đã định lao về phía Gyeo Ul, nên chiếc xe lăn bên cạnh bị lật ngang, kim truyền dịch trên tay bị tuột ra, máu chảy ròng ròng thấm đỏ cả bộ quần áo bệnh nhân.

 

“Gyeo Ul à.”

 

Gyeo Ul từng bước tiến về phía Hae Soo đang gọi tên mình. Hình ảnh một khuôn mặt khô khốc, không còn chút nước mắt phản chiếu trên cửa kính phòng bệnh.

 

“Lại đây với anh.”

 

Gyeo Ul không né tránh bàn tay đang chìa ra của Hae Soo, cô để mặc cho hắn kéo mình sát vào giường bệnh. Nhìn Hae Soo cuống cuồng vùi mặt vào lòng mình, cô cảm thấy lồng ngực đau thắt lại như bị xe tải chèn qua. Thư ký Park và những người trợ lý khác lẳng lặng bước ra ngoài và đóng cửa lại.

 

Trong căn phòng chỉ còn lại hai người, Hae Soo ôm chặt lấy cô hơn nữa. Hắn áp môi vào bầu ngực cô qua lớp áo, rồi dụi mặt vào vòng eo cô. Hành động đó hệt như một chú thú cưng biết mình sắp bị chủ bỏ rơi vậy.

 

Gyeo Ul nhẹ nhàng đặt tay lên bờ vai đang bó bột của hắn rồi mở lời.

 

“Hae Soo à, chuyện của bố em…”

“Huấn luyện viên Han nhất định sẽ không sao đâu. Nghe bảo chú vẫn chưa tỉnh, anh cũng lo lắm nhưng chú sẽ nhanh chóng tỉnh lại thôi mà.”

“…Không phải chuyện đó.”

“Anh không quan tâm. Dù chú có bán hết nội tạng của anh đi chăng nữa anh cũng không quan tâm. Thế nên đừng lấy lý do lái xe say rượu hay gì đó để đẩy anh ra xa nhé. Nhé anh xin em, đừng làm vậy Gyeo Ul à.”

 

Bàn tay duy nhất còn tự do của Hae Soo bóp chặt lấy eo Gyeo Ul. Ngay khi đối diện với cô, dường như hắn đã hiểu. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi khi cô bước về phía mình, vẻ mặt vô cảm của Gyeo Ul đã nói lên tất cả.

 

Hae Soo vốn dĩ đã nhạy cảm, nhưng riêng với những chuyện liên quan đến Gyeo Ul, hắn lại càng tinh tường hơn bất cứ ai.

 

Tại sao người yêu dấu lại không một lần bước qua ngưỡng cửa phòng bệnh kể từ khi hắn tỉnh lại? Tại sao phải để hắn làm loạn lên thì mới chịu xuất hiện?

 

“Đừng mà, anh xin em.”

 

Hắn tỳ cằm lên ngực Gyeo Ul rồi ngước nhìn cô. Nhìn đôi mắt vằn đỏ và gò má đẫm lệ của hắn, lòng Gyeo Ul tan nát thành trăm mảnh. Không dám nhìn vào đôi mắt ấy, Gyeo Ul chỉ biết đăm đăm nhìn vào góc trần nhà.

 

Cô cắn chặt môi để ngăn tiếng nức nở. Sau khi đã tập đi tập lại không biết bao nhiêu lần vẻ mặt lạnh lùng trong suốt thời gian hắn nằm viện, cô dùng tay đẩy vai hắn ra.

 

“Hae Soo à, anh buông em ra được không? Em thấy hơi ngột ngạt.”

 

Giọng nói lạnh lùng đến chính cô còn thấy sợ hãi thốt ra từ cổ họng đang đau rát. Mình không được mềm lòng như một kẻ ngu ngốc. Phải nghĩ đến thực tế chứ không phải cảm xúc. Không được dùng cái mối duyên đau đớn này để cầm cố tương lai của anh ấy.

 

“Ưm, em cũng chẳng biết phải bắt đầu từ đâu nữa. Hay là kể từ cái ngày em tìm đến căn hộ của anh nhé? À không, nói từ lúc mẹ anh tìm đến gặp em thì có vẻ đúng hơn đấy.”

“…Em đang nói cái gì thế?”

“Khi anh bị thương và quay về Unseong, không lâu sau đó Giám đốc Im Yoon Hee đã tìm gặp em. Bà ấy bảo nếu em đối xử tốt với anh thì bà ấy sẽ đảm bảo tương lai cho em. Bà ấy nhờ em dỗ dành để anh chịu tốt nghiệp cấp ba. Thế nên em mới tìm đến anh. Việc em đến nấu cháo, nấu mì rồi đóng vai người bạn luôn cổ vũ anh... tất cả đều là do mẹ anh sắp đặt cả đấy.”

 

Đó không phải là lời nói dối. Việc cô tìm đến chăm sóc một Park Hae Soo mà cô vốn vừa yêu vừa hận, thật xin lỗi Hae Soo, nhưng đúng là khởi đầu từ lời đề nghị của bà Im Yoon Hee.

 

“Đừng nói dối anh.”

 

Thấy hắn nhất quyết không tin, Gyeo Ul mở file ghi âm trong điện thoại lên. Đó là đoạn hội thoại giữa cô và bà Im Yoon Hee tại quán cà phê ngày hôm đó.

 

-Nhân cơ hội này, con thấy thế nào nếu bám vào một chỗ dựa vững chắc? Coo tự tin có thể giúp cháu Han Gyeo Ul học hành mà không phải lo lắng về tiền bạc. Hãy tiến xa hơn nữa đi. Để còn báo hiếu bố mẹ nữa chứ.

-…Vâng, con sẽ làm ạ.

 

Dù lúc đó còn nhỏ, nhưng sau khi bị người cậu ruột phản bội, Gyeo Ul đã học được bài học không nên tin người quá dễ dàng. Cô ghi âm lại chỉ để phòng thân, không ngờ có ngày lại dùng nó vào việc này.

 

Nghe xong đoạn ghi âm, Park Hae Soo điên cuồng ném chiếc điện thoại của cô xuống sàn. Màn hình vỡ tan tành, những mảnh kính bắn tung tóe khắp nơi.

 

“Dù em có cho anh nghe cái thứ này thì anh cũng không tin. Chỉ vì mẹ anh sai bảo mà em đối tốt với anh, rồi hẹn hò, rồi để anh ôm, rồi... mẹ kiếp, rồi làm cả chuyện đó nữa sao? Han Gyeo Ul mà lại là người như thế à? Em đâu phải hạng người như vậy.”

“Phải, em chính là hạng người như vậy đấy. Em không giống anh, không biết phân biệt nặng nhẹ mà vứt bỏ tất cả những gì mình có. Xin lỗi nhé nhưng em là người cực kỳ thực tế.”

 

Cô biết hắn sẽ không dễ dàng buông tay. Thế nên cô tiếp tục tuôn ra những lời cay độc đã chuẩn bị sẵn trong lòng. Cô không muốn hắn vì một mối tình thanh xuân bồng bột mà đưa ra những quyết định sai lầm.

 

“Trong thời gian anh biến mất, chẳng phải anh đã vứt bỏ tất cả để quay về sao? Giờ anh trắng tay rồi đúng không?”

“…Gyeo Ul à.”

“Một Park Hae Soo đã từ bỏ gia thế hiển hách, đến cả thân hình của một vận động viên cũng không còn, thì giờ anh làm được gì cho em? Anh có thể cho em được cái gì?”

 

Vừa buông lời cay nghiệt, Gyeo Ul vừa dựng chiếc xe lăn bị đổ lên.

 

“Sao, giờ em phải thực sự đi giặt quần lót cho Park Hae Soo à? Em phải bỏ học để chăm sóc anh, đánh đổi cả tuổi thanh xuân tươi đẹp nhất để sống như vậy sao? Tại sao em phải làm thế?”

 

Hae Soo run rẩy đôi môi, không thốt nên lời.

 

“Đừng có cản trở tương lai của em nữa, Hae Soo à. Em không thể sống như vậy được.”

“Ha…”

 

Hắn dường như đã quên mất cả cách nổi giận, chỉ biết ngước nhìn Gyeo Ul bằng đôi mắt đỏ vằn vì sốc. Đó là đôi mắt trộn lẫn giữa sự thất vọng, phẫn nộ dành cho người yêu đã nhẫn tâm bỏ rơi mình, và cả một chút tình cảm còn sót lại đang vỡ vụn.

 

“Chuyện của bố em, em thực lòng xin lỗi. Có lẽ chúng ta không phải là duyên phận, mà là ác duyên rồi.”

“…”

 

Hắn tuyệt vọng nắm lấy đầu ngón tay Gyeo Ul. Thay cho những lời nói không thể thốt ra, cử chỉ yếu ớt ấy như đang van xin: Đừng nói nữa, đừng bỏ rơi anh, dừng lại đi và hãy ôm lấy anh đi mà.

 

Nhưng Gyeo Ul đã phũ phàng gạt tay hắn ra. Cô nhìn thẳng vào Park Hae Soo đang khóc và nói ra điều cô muốn nói nhất khi bước vào căn phòng này.

 

“Hae Soo à, anh thấy ghét em lắm đúng không? Vậy thì hãy mau khỏe lại đi. Hãy nỗ lực mà khỏe lại rồi sống cho thật tốt. Đừng trốn chạy, đừng ẩn dật, và tuyệt đối đừng có những suy nghĩ dại dột, đừng để bị thương, hãy cứ sống đi.”

“…”

“Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi. Sẽ có ngày anh phải đấm ngực hối hận vì tại sao mình lại từng yêu cái con bé Han Gyeo Ul độc ác và ích kỷ đó. Thế nên làm ơn, hãy sống thật tốt nhé. Nhé anh?”

 

Nói xong tất cả những gì cần nói, Gyeo Ul quay lưng bước đi. Đi được vài bước, tiếng nói khàn đặc của Hae Soo – người mà cô cảm giác như đã để lại ở một nơi xa tít tắp – bỗng vang lên hỏi.

 

“…Nếu anh sống tốt như lời em nói, thì lúc đó em sẽ nhìn lại anh chứ? Em sẽ gặp lại anh chứ?”

 

Cái đồ ngốc Park Hae Soo này. Bị cô dùng lời lẽ sắc bén đâm cho nát lòng mà vẫn còn hỏi có gặp lại không sao. Gyeo Ul lúc này mới đưa tay lau đi những giọt nước mắt đã vỡ òa.

 

“Chắc là vậy. Thế nên lo mà tích cực điều trị đi, đồ ngốc.”

 

Để lại một Park Hae Soo đang thương tật đầy mình không thể đuổi theo, Gyeo Ul bước ra khỏi cửa. Cô chạy, chạy mãi rồi đứng lại ở một nơi chẳng rõ là đâu, khóc nức nở như thể trời đất sắp sụp đổ.


 

Và thế là, 10 năm đã trôi qua.

 

“Em cũng đã đối xử với những thằng khác như cái cách em từng làm với anh hả? Em cũng làm cho chúng nó trở thành những thằng khờ sẵn sàng dâng hiến cả tim gan cho em hả?”

 

Cô gặp lại Park Hae Soo, người giờ đây không chỉ bình phục hoàn toàn mà còn trở nên vô cùng lôi cuốn và thành đạt.

 

Tại vị trí của hai kẻ hoàn toàn đối lập: một bên là chủ nợ, một bên là con nợ.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 30
Chương 29
Chương 28: 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 27: 🔞🔞🔞
Chap 26: 🔞
Chương 25
Chương 24
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chuơng 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1: Lời mở đầu

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.