Chương 22

 

————————————————————

Biên dịch viên: Qwèn Chá Nà

Chương: 22

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

Sân khấu mà Park Hae Soo chọn để tái xuất không đâu khác chính là Đại hội Thể thao Toàn quốc. Đây là giải đấu có quy mô lớn nhất trong nước, dù áp lực từ ánh đèn sân khấu là rất lớn, nhưng có vẻ Park Hae Soo đã quyết định không trốn chạy nữa mà sẽ đối đầu trực diện.

 

Thất bại thì cứ thất bại. Dù có phải phơi bày dáng vẻ thảm hại hay yếu thế, ý chí kiên định của Park Hae Soo vẫn thật ngầu, và Gyeo Ul luôn ở bên cạnh cổ vũ hắn hết mình.

 

Cho đến tận ngày trước khi thi đấu, cả hai vẫn cùng nhau tập bơi và học bài trong một không gian, rồi mới cùng về nhà. Dù đã nằm trên chiếc giường êm ái giữa đêm khuya, Gyeo Ul vẫn không tài nào chợp mắt nổi. Cô lo lắng cho Park Hae Soo đang ngủ ở phòng kho.

 

Kể từ khi bắt đầu bơi lại, đột nhiên hắn bảo đã chán căn phòng của Gyeo Ul rồi xách gối đi ra. Suốt mười năm qua hễ đến nhà cô là hắn lại chiếm phòng cho bằng được, vậy mà chỉ sau một đêm lại bảo chán. Vì hắn là kẻ nhạy cảm, cô lo không biết hắn có ngủ ngon nổi trong cái phòng kho chật chội đó không, nhưng đến giờ vẫn chưa thấy hắn phàn nàn gì.

 

“Biết thế lúc nãy mình chúc cậu ấy ngủ ngon.”

 

Vừa vào phòng lúc nãy mà quên mất không nói câu đó khiến cô cứ bứt rứt. Nghe bố bảo từ nhỏ hễ cứ trước ngày thi đấu là hắn lại bị mất ngủ trầm trọng. Liệu lần này có ổn không đây?

 

Đặt mình vào vị trí của Park Hae Soo, cô thấy tim mình cũng đập nhanh vì lo lắng. Hắn không phải là một vận động viên bình thường, mà là người từng đứng số một thế giới. Một kẻ từng vướng vào vụ bạo lực học đường oan ức đến mức hỏng cả bả vai, nay lại tham gia một giải đấu đầy rẫy những mũi dùi chỉ trích và mỉa mai, chắc chắn phải cần một lòng dũng cảm phi thường.

 

“Ngủ chưa nhỉ?”

 

Cuối cùng Gyeo Ul ngồi dậy, mở cửa phòng bước ra phòng khách. Cô đi ngang qua nhà vệ sinh về phía phòng kho và gõ cửa. Nhưng chẳng thấy tiếng đáp lại, định quay về thì…

 

“Làm gì đấy?”

“Á!”

 

Giọng nói vang lên từ phía sau khiến cô giật mình suýt hét lên. Ngay lập tức, một bàn tay của người đàn ông bịt miệng cô lại, còn tay kia thì giữ chặt lấy vòng eo đang loạng choạng của cô.

 

“Bố mẹ thức giấc bây giờ. Im lặng đi.”

 

Khi mắt đã quen với bóng tối, dáng vẻ Park Hae Soo đang giữ chặt lấy cô hiện rõ mồn một. Ngay cả trong không gian lờ mờ, những đường nét sắc sảo trên khuôn mặt hắn vẫn đập vào mắt cô trước tiên, rồi đến cái yết hầu đang nhấp nhô. Gyeo Ul đứng thẳng dậy, gạt bàn tay nóng hổi của hắn ra rồi lùi lại một bước. Giữa bầu không khí đặc quánh và ngượng ngùng, cô chỉ biết chớp mắt, thì Park Hae Soo bỗng nắm lấy cổ tay cô lôi đi.

 

Cả hai rón rén đi ra phía sân thượng tầng hai. Nơi đó có những dây phơi đồ giăng mắc, và rải rác những chiếc mẹt mẹ cô đang phơi củ cải khô và mộc nhĩ.

 

“Tự dưng ra đây làm gì?”

 

Thay vì trả lời, Park Hae Soo lấy khăn giấy lau sạch cái phản gỗ rồi ra hiệu cho cô ngồi xuống. Cái tên mà ngày đầu đến nhà cô chỉ biết chửi rủa là cái nhà tồi tàn giờ đây trông đã hoàn toàn thích nghi, khiến cô bất giác bật cười.

 

“Sao tự dưng lại cười?”

“Vì thấy cái thằng nhóc hay càm ràm ngày nào giờ lớn thế này rồi chăng?”

“Thế còn công chúa thì bao giờ mới lớn đây?”

“Ha, thôi ngay cái kiểu gọi công chúa đó đi.”

 

Thấy Gyeo Ul ngượng ngùng liếc mắt nhìn mình, bàn tay người đàn ông bỗng đặt lên đỉnh đầu cô.

 

“Cậu đẹp thế này cơ mà. Không gọi là công chúa thì gọi là gì?”

 

Gyeo Ul sững người khi nghe câu nói đó, tự hỏi có phải mình nghe nhầm không rồi quay sang nhìn hắn. Trước mặt cô là một người đàn ông với vành tai đỏ rực đang nhìn cô chằm chằm. Một khuôn mặt vừa buông lời sến súa nhưng lại mang vẻ ngượng ngùng như gom hết cái sự xấu hổ của cả thế giới vào mình.

 

“Này, cái cậu này, trêu chọc người ta cũng đầu tư gớm nhỉ. Thật là.”

“Không phải nói đùa đâu nên nhớ cho kỹ đấy. Gọi ra đây là để đưa cái này.”

 

Gyeo Ul định lấp liếm sự ngượng ngùng thì hắn rút từ dưới gầm phản ra một thứ gì đó đưa cho cô. Cô do dự mở lớp giấy gói ra, bên trong là một quả cầu tuyết vô cùng quen thuộc.

 

Đó chính là quả cầu tuyết trang trí Giáng sinh – báu vật số một của cô mà ‘con chó điên’ nhỏ ngày nào đã đập nát. Mẹ từng hứa sẽ mua đền nhưng đến năm mười chín tuổi bà vẫn chưa thực hiện lời hứa. Vậy mà giờ đây, một quả cầu tuyết với thiết kế y hệt đang nằm trong tay cô.

 

“Lúc đó xin lỗi nhé. Lúc đó tôi không được tỉnh táo cho lắm.”

 

Lời xin lỗi muộn màng sau hơn mười năm lại vang lên vào một ngày không ngờ tới. Park Hae Soo vừa ngượng nghịu vuốt tóc vừa không rời mắt khỏi Gyeo Ul. Đôi lông mày đậm và dài hơn cả đôi mắt của hắn khẽ nhướn lên như đang quan sát phản ứng của cô.

 

“Cậu… cậu không biết câu đó sao? Người ta bảo kẻ nào bỗng dưng làm chuyện lạ là sắp chết đến nơi rồi đấy. Tự dưng đưa cái này, rồi lại còn xin lỗi nữa, là sao hả?”

 

Dù ngoài miệng nói vậy vì ngượng, nhưng Gyeo Ul lại thấy quả cầu tuyết kỷ niệm này quá đẹp nên cứ liên tục bật tắt nút nguồn. Mỗi khi đèn sáng, tiếng nhạc Giáng sinh vang lên cùng hình ảnh chú tuần lộc xoay vòng lại gợi nhớ về những ký ức tuổi thơ đã đánh mất.

 

“Gyeo Ul à.”

 

Bất chợt, một bàn tay của Park Hae Soo nâng cằm Gyeo Ul lên. Đôi mắt đang mải mê nhìn quả cầu tuyết bỗng bị hắn thu hút hoàn toàn.

 

“Vậy thì để tôi làm nốt chuyện này rồi chết sớm cũng được.”

 

Hắn cúi xuống trong tích tắc. Nụ hôn của Park Hae Soo đặt sâu lên gò má Gyeo Ul nóng hổi đến lạ lùng. Nhiệt độ chạm vào, ánh mắt và cả bàn tay đang nắm lấy cô đều nóng như đang bốc lửa. Hắn áp trán mình vào trán Gyeo Ul, khẽ nhướn đôi hàng mi dày rậm nhìn thẳng vào mắt cô.

 

Ánh mắt Park Hae Soo dán chặt vào đôi môi cô, nhưng hắn không tham lam thêm nữa. Hắn vùi hơi thở vào gò má sát đôi môi cô một lần nữa rồi mới lùi lại.

 

Sự việc diễn ra trong chớp mắt khiến Gyeo Ul cảm thấy như tim mình sắp nổ tung. Nhận được lời xin lỗi và quả cầu tuyết đã đủ sốc rồi, vậy mà còn bị Park Hae Soo hôn nữa. Cô lo lắng đến mức sợ tiếng tim đập thình thịch của mình sẽ lọt vào tai hắn.

 

Gyeo Ul ngơ ngác như thỏ đế, cuống cuồng đứng bật dậy. Trong trạng thái ‘hệ thống bị lỗi’, cô định quay lưng bỏ chạy thì bàn tay Park Hae Soo đã kéo cô ngồi xuống lại.

 

“Chạy mất dép thế kia thì cái thằng vừa mới hôn xong biết phải làm sao. Cậu thật sự muốn tôi chết sớm đấy à?”

“Này Park Hae Soo, sao cậu lại nói những lời cực đoan như thế…”

 

Cái tên này mỗi lần thế này lại cứ như một chú chó nhỏ bị ướt mưa vậy. Hắn đan chặt ngón tay vào tay cô như để ngăn cô bỏ rơi mình, rồi càng sát lại gần hơn.

 

“Nếu cậu không thấy tôi ghê tởm hay đáng ghét, thì đừng có buông tay. Cảm giác như chỉ cần chạm vào cậu thế này là cơn đau ở vai cũng biến mất vậy. Cứ coi như là đang làm phúc cho kẻ đang bị thương này đi.”

 

Cuối cùng, Gyeo Ul không thể từ chối lời khẩn cầu đó. Cậu thiếu niên bướng bỉnh ngày nào hễ thấy cô là đuổi đi giờ đã biến mất, thay vào đó là một Park Hae Soo luôn miệng bảo cô đừng đi đâu mà hãy ở lại bên cạnh hắn.

 

Trớ trêu thay, chỉ cần liếc mắt ra xa một chút là thấy ngay con ngõ nơi hắn từng làm loạn khi lần đầu đến nhà cô.

 

Ánh mắt đầy ghê tởm của bà Im Yoon Hee dành cho Hae Soo. Đứa trẻ lặng lẽ chịu đựng những cái tát nảy lửa từ người đàn bà đó mà không hề phản kháng.

 

Dù mỗi lần gặp mặt đều tỏ ra hung dữ nhưng thực chất lại là một đứa trẻ khao khát tình yêu và trọng tình nghĩa hơn bất cứ ai, cô đã hiểu ra điều đó sau mười năm ròng rã.

 

Thế nên là.

 

“Hae Soo à.”

 

Tôi đối với cậu.

 

“Chúc cậu ngủ ngon, có những giấc mơ đẹp nhé.”

 

Bỗng dưng tôi muốn dành trọn vẹn tình yêu thương cho cậu.

 

“Ừ.”

 

Đôi môi chưa được phép đã lại áp xuống, lần này là đặt một nụ hôn thật nhẹ lên mu bàn tay đang đan chặt của Gyeo Ul. Dù không nói lời yêu, nhưng cả hai đều hiểu. Khoảnh khắc này chính là bước ngoặt thay đổi hoàn toàn mối quan hệ của họ.

 

Cả hai cứ thế ngồi trên phản gỗ không biết bao lâu.

 

“Hae Soo à, con không ngủ được sao? Ơ? Gyeo Ul làm gì ở đây thế con.”

 

Sự xuất hiện của bố với đôi mắt còn đang dụi dụi mở cửa sân thượng khiến cả hai giật mình nhảy dựng lên, ngồi tách xa nhau như bị bỏng.

 

* * *

 

Ngày thi đấu. Tin tức về việc Park Hae Soo quyết định tham gia giải đấu muộn màng khiến phóng viên và người hâm mộ đổ xô đến sân vận động.

 

Dù mạng Internet tràn ngập những bài báo về Park Hae Soo, nhưng Gyeo Ul và gia đình cô đều tắt điện thoại, lẳng lặng giúp đỡ để hắn chỉ tập trung hoàn toàn vào trận đấu.

 

Tiếng súng xuất phát nội dung bơi tự do 200m – sở trường của Hae Soo – vang lên.

 

Cơ thể Hae Soo lao vút đi một cách điên cuồng, dường như chẳng hề để lộ một dấu vết nào của chấn thương. Tuy nhiên, từ giữa quãng đường 50m cuối cùng, Gyeo Ul ngồi trên khán đài cũng có thể nhận thấy cánh tay của hắn đang dần trở nên nặng nề một cách nhanh chóng.

 

Dù nhịp thở bắt đầu loạn và tốc độ bị ảnh hưởng, nhưng Hae Soo không hề bỏ cuộc. Hắn nỗ lực bứt phá, và ngay khi bàn tay chạm vào tấm bảng đích, thứ hắn nhìn không phải là bảng điện tử mà là khán đài.

 

Như thể mọi thứ khác đều vô nghĩa, điều quan trọng nhất đối với hắn lúc này là Han Gyeo Ul có đang nhìn mình hay không, hắn hướng ánh mắt tìm kiếm cô.

 

“Cậu làm tốt lắm, Hae Soo à.”

 

Nhìn thấy Gyeo Ul rưng rưng nước mắt nhưng vẫn giơ ngón tay cái về phía mình, Hae Soo mới thở phào nhẹ nhõm rồi nhìn lên bảng điện tử.

 

Hạng 2, huy chương Bạc.

 

Dù với một huy chương vàng Olympic thì kết quả này có chút đáng tiếc, nhưng Hae Soo đã nở một nụ cười hiếm hoi. Những tiếng bấm máy liên hồi của các phóng viên vang lên không ngớt để ghi lại khoảnh khắc rạng rỡ đó.

 

Sau trận đấu, Hae Soo từ chối mọi lời mời phỏng vấn và đi thẳng về nhà Gyeo Ul. Cả nhà cùng ngồi trên phản gỗ nướng món thịt ba chỉ mà mẹ cô đã mua. Mọi người đã cười rất nhiều, cùng chơi đùa, ăn uống như thể chẳng còn lo toan gì trên đời.

 

Và đêm hôm đó.

 

Một chiếc xe màu đen tiến vào con ngõ vắng của khu nhà. Giống hệt cái ngày mà họ đã vứt bỏ Hae Soo rồi lại quay lại đón hắn.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 30
Chương 29
Chương 28: 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 27: 🔞🔞🔞
Chap 26: 🔞
Chương 25
Chương 24
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chuơng 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1: Lời mở đầu

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.