Chương 21

 

————————————————————

Biên dịch viên: Qwèn Chá Nà

Chương: 21

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

Park Hae Soo đã thay đổi.

 

Gyeo Ul hồi tưởng lại thời điểm hắn bắt đầu khác đi. Đó là ngày sau đêm trốn học và cùng nhau chơi mâm quay vui vẻ ở sân chơi. Khi nhận được tin nhắn bảo hôm nay hãy đi học riêng, lòng cô bồn chồn khôn xiết.

 

Hơn nữa, vì lo lắng cho Park Hae Soo đã quay về căn hộ thay vì ở nhà cô, Gyeo Ul đã thức trắng đêm. Cô sợ có điều gì đó không ổn sẽ khiến hắn quay lại thời kỳ nhạy cảm như cá mặt trăng trước đây.

 

Cuối cùng, như một phóng viên đi điều tra thực tế, cô dậy từ sớm tinh mơ và hướng về phía căn hộ của Park Hae Soo. Thật bất ngờ, lần theo dấu chân hắn đến bể bơi, cô đã thấy hắn đang nằm sấp, nổi lềnh bềnh trên mặt nước như một xác chết. Hình ảnh kẻ từng mạnh mẽ rẽ nước nay lại buông xuôi không chút phản kháng khiến trái tim cô đau nhói như tan chảy.

 

Cô đã lao xuống nước không chút do dự, và ôm chầm lấy Park Hae Soo không chút đắn đo.

 

Trong vòng tay của kẻ dù đang được ôm vẫn tha thiết đòi cô hãy ôm lấy mình, Gyeo Ul đã lén khóc. Ngày hôm đó là như vậy. Park Hae Soo – người mà cô từng nghĩ chỉ là một thiếu gia nhà giàu chưa trưởng thành – lúc ấy lại mang đến cảm giác như một kẻ chẳng còn nơi nào để nương tựa trên thế gian này, đang cố gắng bám víu lấy cô một cách tuyệt vọng. Giống như năm tám tuổi, ngay khi xác nhận có xe đến đón, hắn đã chạy chân trần lao ra ngoài vậy.

 

Gyeo Ul liên tục dụi mặt vào bắp tay ướt sũng của Hae Soo để không bị lộ đôi mắt đỏ hoe. Hắn siết chặt lấy đầu cô, hít một hơi thật sâu. Đứng giữa bể bơi với những gợn sóng lăn tăn, cả hai đã ôm lấy nhau thật lâu.

 

Kể từ đó.

 

“Tôi định bắt đầu bơi lại.”

 

Park Hae Soo đã thay đổi.

 

Kẻ mà chỉ cần nhắc đến chữ ‘b’ trong ‘bơi lội’ thôi là sẽ trốn biệt tích, nay lại tự mình chọn cách bước chân vào hồ bơi. Sau đó, Park Hae Soo nghỉ học đêm cùng Gyeo Ul, thay vào đó mỗi tối hắn đều một mình đến bể bơi cũ. Vì hắn bảo chưa muốn nói với huấn luyện viên Han nên cô đã hứa sẽ giữ bí mật với bố.

 

Mỗi khi giờ học đêm kết thúc, Park Hae Soo luôn quay lại sân trường chờ Gyeo Ul. Dù đã quyết định sẽ đi học cùng nhau, nhưng hắn viện cớ nếu đi riêng lẻ thì sẽ dễ bị huấn luyện viên Han phát hiện.

 

Trên người Park Hae Soo – với mái tóc chưa kịp sấy khô rủ xuống trán – luôn phảng phất mùi thuốc tẩy của bể bơi và mùi hương biển thanh mát. Giống như một cuộc trao đổi hàng hóa, hắn mang theo một chiếc áo khoác hoodie đưa cho Gyeo Ul, rồi cầm lấy chiếc cặp nặng trịch của cô khoác lên vai mình. Hắn còn bồi thêm lý do rằng đó là một phần của việc trị liệu.

 

“Dù sao cậu cũng theo diện năng khiếu thể dục, hay là xin giảm bớt giờ học trên lớp đi? Dành thời gian đó để luyện tập và trị liệu không phải tốt hơn sao.”

 

Có một ngày, vì lo cho lịch trình tập luyện vất vả của hắn, cô đã khuyên hắn nên điều chỉnh lại thời gian biểu.

 

“Thế thì tôi không được ngắm cậu trong giờ học à!”

 

Cô đã bị từ chối thẳng thừng vì một lý do vô cùng nực cười như thế.

 

“Ngắm tôi học thì có ích gì chứ?”

“Khi Han Gyeo Ul tập trung sẽ có một biểu cảm rất riêng đấy nhé? Nhìn cái đó thú vị vãi chưởng nên tôi không bỏ được đâu.”

 

Đúng như lời hắn nói, mỗi khi Gyeo Ul nghe giảng, Park Hae Soo lại chống tay nằm dài trên bàn và ngước nhìn cô.

 

Chẳng biết tại sao hắn lại có thể nhìn cô trân trân bằng đôi đồng tử đen nhánh ấy lâu đến thế. Đôi khi vô tình chạm mắt với khuôn mặt đẹp trai không góc chết ấy, tim cô lại đập thình thịch. Vậy mà hóa ra hắn nhìn chỉ vì thấy biểu cảm của cô thú vị thôi sao. Cô thấy mình thật ngớ ngẩn khi đã lỡ nhịp trái tim.

 

“Với lại không có tôi, cậu lại bị bọn nó đánh cho thì sao. Quên vai trò bạn trai rồi à?”

“Hứ, tôi là trẻ con chắc? Thôi được rồi, tùy cậu.”

 

Trên con đường tan học tối mịt, cả hai thường chia sẻ những việc nhỏ nhặt đã làm trong suốt thời gian tách nhau ra vào buổi tối.

 

“Hôm nay tôi đạt mốc 1 phút cuối cho cự ly 200m đấy.”

“Oa, Park Hae Soo! Đỉnh quá đi mất. Đúng là không hổ danh huy chương vàng mà. Tốc độ hồi phục đúng là đẳng cấp thế giới luôn!”

 

Mỗi khi nhận được lời khen ngợi không tiếc lời từ Gyeo Ul, Park Hae Soo lại vờ vịt đá đá vào mặt đất rồi nghiêng đầu cười thầm. Dáng vẻ đó trông rạng rỡ biết bao. Nếu có một chiếc túi thần kỳ, cô ước mình có thể thu lại khoảnh khắc này và cất giữ mãi. Đối với Gyeo Ul, sự thay đổi của Park Hae Soo là một điều vô cùng đáng mừng.

 

“…Khụ khụ, công chúa hôm nay lại học đêm một mình à? Có khóc nhè vì sợ không đấy? Hay là để oppa đây kết thúc sớm một tiếng rồi qua đón nhé?”

 

Tất nhiên, Park Hae Soo sau khi thay đổi không phải lúc nào cũng ngoan ngoãn. Người ta bảo giang sơn dễ đổi bản tính khó dời quả không sai. Cái tính nết nóng nảy và cực đoan như quả bóng bầu dục của hắn chẳng đi đâu mất cả.

 

“À, từ mai tôi không cô đơn nữa đâu. Mo Min Jae bảo để chuẩn bị giai đoạn cuối cho kỳ thi đại học nên đã đăng ký học đêm đến tận ngày thi luôn rồi.”

“Mẹ kiếp, thế là cậu định ngồi tâm tình thắm thiết với cái thằng bốn mắt đó à! Không được, nghỉ học đêm đi.”

 

Cứ ngỡ hắn chỉ nói đùa, vậy mà chiều ngày hôm sau khi tan học, Park Hae Soo đã nắm chặt tay Gyeo Ul đang định đi học đêm và kéo tuột cô đến bể bơi.

 

“Vì không thể bê cả cái bể bơi đến trường được, nên Han Gyeo Ul cậu chịu khó qua đây đi. Tôi đã chuẩn bị một chỗ rất ấm cúng rồi.”

 

Và thế là ngay tại phòng chờ có tầm nhìn bao quát cả bể bơi, hắn đã kê sẵn một chiếc bàn học cho Gyeo Ul.

 

“Park Hae Soo cậu điên rồi à? Có học sinh lớp 12 nào lại đi học đêm ở bể bơi không hả!”

“Người ta còn tìm nghe tiếng nước chảy ASMR để học mà, sao cậu lại không làm được. Chẳng phải bảo thi đại học sao! Phải tập làm quen với môi trường lạ chứ. Lúc nào buồn ngủ tôi sẽ gọi cậu dậy.”

“Rốt cuộc là sao cậu lại làm thế này chứ?”

“Cậu lại muốn thấy tôi lên cơn co giật dưới nước nữa hay sao? Lúc đó cậu cứu tôi rồi, thì phải chịu trách nhiệm đến cùng chứ.”

“…”

“Thôi mà! Ở cạnh tôi đi!”

 

Dạo này Park Hae Soo hệt như một chú vịt con vừa mới nở, cứ bám dính lấy người đầu tiên mình nhìn thấy và gọi mẹ vậy.

 

Park Hae Soo thực sự như mắc chứng lo âu xa cách, hắn không muốn rời xa Gyeo Ul lấy một giây.

 

“Tôi mới chuẩn bị sơ sơ thôi, cần gì thêm cứ bảo nhé.”

 

Nào là bàn ghế đắt tiền, chăn mền cho đến dép đi trong nhà, rồi cả đống đồ ăn vặt chất cao như núi. Nhìn căn phòng được bài trí không khác gì phòng tự học premium, cô thật cạn lời trước sự quan tâm vụng về của Park Hae Soo. Dù có hơi phiền phức, nhưng mỗi khi cô học xong, hắn lại lẳng lặng thu dọn mọi thứ ngăn nắp vào một góc.

 

“Ha, chỉ một tuần thôi nhé. Đừng có làm phiền tôi học đấy! Cậu có chịu trách nhiệm nếu cuộc đời tôi hỏng bét không?”

“Có chứ, có bắt chịu trách nhiệm trăm lần tôi cũng chịu.”

“…Thôi chịu cậu luôn.”

 

Nghĩ rằng chẳng thể nào cản nổi cái tên ngang bướng này nên cô mới định ra thời hạn một tuần, nhưng cuối cùng lại vô ích. Thật nực cười là ‘cái tổ’ kỳ quái mà Park Hae Soo dựng lên lại giúp hiệu quả học tập tăng cao đáng kể. Hơn nữa, hắn còn nỗ lực giúp đỡ việc học của cô một cách chân thành hơn bất cứ ai.

 

Vào một ngày nọ, một giảng viên dạy online mà cô vốn chỉ thấy qua màn hình suốt năm lớp 12 bỗng nhiên xuất hiện tại bể bơi.

 

“Em là học sinh Han Gyeo Ul đúng không?”

“Dạ… dạ? Sao thầy lại ở đây ạ…”

“Thầy xuống đây để xem bài vở môn Toán cho em một chút.”

 

Sự xuất hiện của giảng viên nổi tiếng vốn rất khó gặp này khiến cô ngỡ ngàng. Cô cảm giác như mình vừa gặp được cứu tinh cho môn Toán mãi không tăng điểm của mình. Tất nhiên, đây cũng là do Park Hae Soo thu xếp.

 

“Sao thầy ấy lại chịu xuống tận Unseong này cơ chứ?”

“Nghe bảo thầy ấy từng là sinh viên nhận học bổng từ quỹ tài trợ của Rion Motors. Tôi gọi điện một cái là thầy bảo xuống ngay.”

 

Một kẻ có tính cách khép kín như Park Hae Soo, người mà số lần chủ động gọi điện cho ai đó chỉ đếm trên đầu ngón tay, vậy mà lại đi gọi điện nhờ vả người khác. Đã vậy còn mượn danh nghĩa của cái gia đình mà hắn vốn chẳng mấy mặn mà.

 

Hành động của Park Hae Soo khiến Gyeo Ul vừa bất ngờ, vừa vô cùng cảm động. Thầy giáo quyết định mỗi tháng sẽ xuống một lần để tổng ôn môn Toán cho cô, thời gian còn lại sẽ hướng dẫn các bài tập khó qua gọi video 1:1. Việc tăng điểm chỉ còn là vấn đề thời gian.

 

Nhờ có Park Hae Soo mà cô đã vượt qua được giai đoạn khủng hoảng sau kỳ thi thử tháng Sáu thảm bại để tiếp tục tiến bước. Cô có thể từ chối những yêu cầu và lòng tốt của hắn, nhưng cô đã không làm vậy. Cô thích nhìn thấy Hae Soo cười rạng rỡ như một đứa trẻ mỗi khi cô làm theo ý hắn. Ở bên cạnh hắn, cô bỗng cảm thấy tự tin rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.

 

Cứ thế một tháng trôi qua.

 

“Park Hae Soo! Còn sống nhăn răng nhỉ!”

 

Một vị khách không mời đã đột nhập vào căn cứ bí mật của hai người.

 

‘Thỉnh thoảng có đứa nào qua dọn dẹp thì là cháu trai bác đấy, đừng bận tâm nhé.’

‘Bác có cháu trai ạ?’

‘Vốn nó ở chỗ khác nhưng mới chuyển về đây. Nó qua dọn dẹp để kiếm thêm tiền tiêu vặt ấy mà. Trông diện mạo thế thôi chứ nó hiền lành và kín tiếng lắm, không phải lo đâu. À mà nó cũng từng tập bơi đấy. Giờ thì bỏ rồi. Chắc là nói chuyện được với nhau đó.’

 

Đó là lời ông lão bảo vệ bể bơi từng tình cờ nhắc tới, và hóa ra đứa cháu trai đó lại là người quen.

 

Cái tên tóc vàng, dáng người gầy nhom, tai và môi xỏ khuyên – đúng chuẩn hình mẫu học sinh cá biệt – không ai khác chính là Jin Dong Jin, kẻ chủ mưu vụ ném bóng rổ hôm nọ.

 

“Mẹ kiếp, không cút đi à?”

“Ngày xưa tôi với cậu từng thi đấu chung đấy. Cùng tập bơi đi! Nhé?”

 

Tất nhiên, Hae Soo ghét cay ghét đắng sự xuất hiện của Jin Dong Jin, nhưng Gyeo Ul đã dỗ dành và giữ Dong Jin lại tập cùng hắn.

 

Nghe bảo từng là vận động viên nghiệp dư nên kỹ năng bơi lội của Dong Jin ở làn bơi bên cạnh cũng khá ra trò. Cô nghĩ nếu khéo léo thì đây sẽ là chất xúc tác giúp thành tích của Hae Soo tiến bộ hơn.

 

“Han Gyeo Ul. Cậu vừa mới nhìn cái thằng đầu vàng đó đúng không? Nhìn tôi này, nhìn tôi thôi! Chỉ được cổ vũ cho mình tôi thôi!”

 

Tất nhiên, cái tên thiếu thốn tình cảm này thỉnh thoảng vẫn nổi cơn tam bành mỗi khi Gyeo Ul lơ là, nhưng chỉ cần cô vỗ về nhẹ nhàng là hắn lại trở thành chú cừu non ngoan ngoãn lao mình xuống nước.

 

Mỗi khi học bài thấy ngột ngạt, cô lại ngước mắt lên. Và cô nhìn thấy Park Hae Soo đang sải những vòng bơi sảng khoái dưới nước. Nghĩ rằng đây là môi trường học tập tuyệt vời nhất, cô đã trải qua những ngày ôn thi mà không hề thấy nhàm chán.

 

Và một thời gian ngắn sau đó. Cô bắt gặp bố mình đang đứng khóc nức nở trước cửa bể bơi.

 

“Huấn luyện viên Han, con đưa thầy đến đây.”

 

Chính Park Hae Soo đã đích thân đi đón người thầy của mình quay trở lại.

 

“Chúng ta sẽ bắt đầu lại một cách tử tế nhé!”

 

Bố của Gyeo Ul với sống mũi đỏ hoe đã tuyên bố bắt đầu lại với tư cách là huấn luyện viên của Park Hae Soo và Jin Dong Jin. Giọng nói hào sảng của bố vang vọng trong bể bơi cũ kỹ, kiên định và lấp lánh niềm hy vọng hơn bao giờ hết.

 

Cứ thế, vào cái mùa mà cảm tưởng như cả thế giới đang tan chảy.

 

Lịch thi đấu của Hae Soo đã được ấn định, và chúng tôi chuẩn bị bước sang một bước ngoặt mới.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 30
Chương 29
Chương 28: 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 27: 🔞🔞🔞
Chap 26: 🔞
Chương 25
Chương 24
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chuơng 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1: Lời mở đầu

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.