————————————————————
Biên dịch viên: Qwèn Chá Nà
Chương: 15
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
Giờ học đêm. Gyeo Ul vừa giải xong bộ đề thi thử và vươn vai một cái thật dài. Nhìn lên tấm bảng xanh có chữ ‘Nghiêm túc’, cô thấy chiếc đồng hồ kim cũ kỹ đang chỉ dần về con số 10 giờ đêm.
“Vừa kịp lúc.”
Sau khi chấm điểm, cô thấy kết quả tốt hơn hẳn mọi khi. Có vẻ như việc ở lại trường học đêm mang lại sự tập trung cao độ hơn là ở nhà, cô thầm nhủ tháng sau cũng phải đăng ký tiếp mới được.
Gyeo Ul đưa mắt nhìn lướt qua những dãy bàn trống phía trước, rồi quay sang nhìn Park Hae Soo đang ngồi bất động như một bức tượng ngay bên cạnh.
“Ư ư.”
Chắc do cúi đầu xem sách quá lâu nên ngay khi vừa xoay cổ, một tiếng ‘rắc’ vang lên cùng cơn đau nhói ập tới.
Trong khi cô đang nhăn mặt vì đau, ánh mắt cô vô tình chạm phải hắn – kẻ suốt ba tiếng đồng hồ chỉ cắm cúi đọc cuốn sách giáo khoa Thể dục vốn chẳng bao giờ xuất hiện trong kỳ thi đại học.
“Gì thế?”
“Này, này... tôi bị trẹo cổ rồi. Đau quá, không cử động được.”
“Công chúa xấu xí, cậu đúng là đủ trò thật đấy.”
Park Hae Soo thở dài, đưa bàn tay lên gáy Gyeo Ul khi thấy cô đang nhăn nhó vì đau. Bàn tay hắn lớn đến mức như bao trọn lấy cổ cô dù đã nắm chắc.
Hắn bắt đầu bóp mạnh để xoa bóp cho cô.
“Đ-đau quá! Đừng có giết tôi mà...!”
“Công nhận. Chỉ cần dùng lực một chút chắc gãy luôn quá. Sao cổ cậu lại gầy thế này? Cậu là công chúa hay là cổ gà vậy?”
“Đau quá...”
“Ngồi im xem nào.”
Cô mếu máo, tay chân quẫy đạp loạn xạ. Nhưng Park Hae Soo chẳng những không dừng lại mà còn dùng tay kia giữ trán cô, bắt cô cúi thấp đầu xuống rồi bóp mạnh vào các huyệt đạo.
“Đau thật mà.”
“Bình thường cậu không tập thể dục à? Chỉ cúi xuống có một lúc mà cũng trẹo cổ cho được.”
“Học sinh lớp 12 lấy đâu ra thời gian mà tập tành cơ chứ, hức hức, cứu tôi với.”
Sau vài phút được Park Hae Soo ‘hành hạ’, cô cảm thấy các khối cơ đang dần dãn ra.
“Hình như đỡ hơn rồi đấy.”
Gyeo Ul vẫn để mặc cho hắn giữ cổ mình, thản nhiên ngước mắt lên nhìn hắn. Ngay khoảnh khắc cô định nở nụ cười tươi rói, cô mới sực nhận ra khuôn mặt hai người đang ở khoảng cách cực kỳ gần.
Trong lớp học giờ chỉ còn lại hai người. Đúng vào đêm trăng tròn nên ánh trăng mờ ảo chiếu qua cửa sổ, bao phủ lên lưng Park Hae Soo như một vầng hào quang.
Gyeo Ul ngẩn ngơ ngắm nhìn khuôn mặt của hắn. Làn da hắn mịn màng như đá cuội, chẳng hề có một nốt mụn nào thường thấy ở đám con trai cùng lứa.
Khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú như một chú hươu trắng, chiếc cổ dài và đôi lông mày đậm nét như được vẽ bằng bút lông – đúng là một tác phẩm nghệ thuật như những gì người hâm mộ của hắn vẫn hay ca tụng. Sống mũi thẳng tắp tạo nên sự cân đối hoàn hảo cho gương mặt, và đôi môi đầy đặn bên dưới đỏ hồng như những vệt màu nước rơi trên trang giấy trắng.
Đẹp thế này thì con gái bọn tôi biết sống sao, vừa vừa phải phải thôi chứ.
“…”
Cô nhìn chằm chằm vào yết hầu của Park Hae Soo – thứ bấy lâu nay vẫn luôn thu hút sự chú ý của cô – rồi mới vội dời mắt xuống dưới.
Vô tình, bờ vai rộng và cơ thể săn chắc của hắn trong lớp áo sơ mi lọt vào tầm mắt. Đúng là không hổ danh vận động viên. Nhìn chiếc quần đồng phục như muốn nổ tung vì những khối cơ đùi vạm vỡ, cô cảm thấy gáy mình nóng bừng lên.
“Công chúa, cậu có sở thích nhìn trộm à?”
“A, thật là! Đừng có gọi tôi là công chúa nữa!”
“Mẹ cậu lúc nào cũng gọi thế nên tôi quen miệng thôi. Làm công chúa cũng tốt mà, sao lại không thích?”
“Ư ư... im lặng đi.”
Xấu hổ, Gyeo Ul vội vàng rụt cổ lại thoát khỏi tay hắn, xua tay bảo đã ổn rồi. Cô gập sách bài tập, cất bút vào hộp thì Park Hae Soo cũng theo đó đóng quyển sách đang đọc dở lại và dọn dẹp đồ đạc.
“Mà bảo là học đêm mà sao mấy đứa khác đâu hết rồi? Sao chỉ có mình Han Gyeo Ul cậu ở đây vậy? Cái thằng bốn mắt đâu?”
Đúng như lời hắn nói, lớp học trống trơn, mặc kệ chữ ‘Nghiêm túc’ được thầy giáo viết nắn nót trên bảng.
“Chúng nó đi học thêm hết rồi. Lớp 12 ít người ở lại học đêm lắm, toàn bận đi học gia sư cấp tốc thôi. Cả Min Jae bốn mắt mà cậu nói cũng thế.”
“Còn cậu?”
Tôi không đi vì muốn tiết kiệm tiền cho bố mẹ, cô rất muốn nói thật như vậy, nhưng sợ rằng cái thằng thiếu gia nhà giàu không hiểu sự đời này sẽ chẳng thể thấu cảm được hoàn cảnh gia đình mình nên cô đành im lặng.
“Tôi thấy học đêm ở trường thoải mái hơn.”
“Cô độc một mình thế à? Không có bạn à?”
“Phải, tôi không có đấy, làm sao!”
Bị lộ chuyện mình là kẻ cô độc, Gyeo Ul thấy hơi ngượng, cô giật lấy cuốn sách giáo khoa Thể dục của Park Hae Soo rồi mở đại một trang.
Lúc đầu nghe hắn bảo cũng muốn học đêm, cô cứ ngỡ hắn sẽ lại bày trò hành hạ mình, nhưng không ngờ hắn lại có thể ngồi yên tập trung suốt ba tiếng đồng hồ. Thậm chí, từng dòng chữ trong cuốn sách đều được hắn dùng bút bi gạch chân đỏ chót. Có vẻ như hắn cũng đã đọc thật.
“Park Hae Soo. Cậu biết gì không?”
“Gì?”
“Mấy đứa mà gạch chân không sót chữ nào như thế này thì thường là…”
“Sao nói giữa chừng thế?”
“…Học dốt lắm. Phụt, haha.”
Câu nói đùa của cô kết thúc bằng một tràng cười. Cô không cố ý trêu chọc đâu, nhưng khuôn mặt Park Hae Soo bỗng cứng đờ lại vì cạn lời.
“Ha, đúng là nực cười thật đấy. Không được rồi. Cậu thử mở đại một trang rồi đặt câu hỏi cho tôi xem.”
Hắn dùng ngón tay thon dài chỉ vào cuốn sách. Chỉ mới đọc có vài tiếng mà đòi giải đề sao? Gyeo Ul nhìn vào cuốn sách với ánh mắt ‘để xem cậu làm được gì’, rồi chọn ngay một phần chú thích chữ nhỏ li ti mà cô nghĩ là chắc chắn chẳng ai để ý đến.
“Hãy giải thích cơ chế mà bài tập aerobic cường độ trung bình liên tục làm tăng tỷ lệ oxy hóa chất béo, tập trung vào hoạt động của enzyme ty thể và quá trình Beta-oxy hóa.”
Ngay cả cô khi đọc xong câu hỏi này cũng chẳng hiểu mình đang nói gì, vì học sinh lớp 12 vốn chẳng bao giờ đụng đến sách Thể dục.
“Vận động liên tục cường độ trung bình dẫn đến tăng số lượng ty thể trong cơ và tăng hoạt tính của enzyme trong chu trình citric cũng như hệ thống vận chuyển điện tử. Điều này giúp chất béo chuyển hóa hiệu quả thành Acetyl-CoA thông qua quá trình Beta-oxy hóa, góp phần tạo ra ATP, dẫn đến tăng tỷ lệ oxy hóa chất béo.”
Thế nhưng, Park Hae Soo đã trả lời không sai một từ so với sách giáo khoa. Cô tiếp tục đưa ra thêm vài câu hỏi khác, và hắn vẫn trả lời vanh vách như thể đã nạp toàn bộ cuốn sách vào não chỉ trong một thời gian ngắn. Dù là vận động viên lâu năm đi chăng nữa, cô vẫn thấy điều này thật không tưởng.
“Hae Soo à. Hình như cậu là thiên tài học thuộc lòng rồi.”
Gyeo Ul há hốc mồm kinh ngạc, vừa vỗ tay vừa trầm trồ. Chắc là do ‘lời khen khiến con cá voi cũng phải nhảy múa’, đôi mắt vốn luôn vô cảm của hắn bỗng cong lên như hình cánh cung trong chốc lát.
Khi im lặng, trông hắn có vẻ lạnh lùng và sang chảnh, nhưng khi cười, trông hắn lại giống hệt một đứa trẻ. Gyeo Ul vô thức muốn được nhìn thấy dáng vẻ đó thêm nữa nên cứ thế tuôn ra một tràng lời khen.
“Thế này thì cậu có thể ‘xử đẹp’ mọi môn học khác rồi! Hay là nhân cơ hội này cậu học hành nghiêm túc đi. Tôi chắc chắn kết quả sẽ tốt lắm đấy!”
“Kết quả tốt thì để làm gì?”
“Làm gì là làm gì! Để vào đại học chứ!”
“Vào cái đó làm gì? Dù sao tôi cũng sắp bị bố tống khứ đi rồi.”
Tống khứ.
Khuôn mặt Park Hae Soo bỗng chốc u ám hẳn đi khi thốt ra từ đó. Nụ cười trẻ con vừa rồi dường như chỉ là một giấc mơ thoáng qua.
Dù không hiểu rõ chuyện gia đình hắn, nhưng cô nhớ lại bà Im Yoon Hee – người đã nói về con trai mình như một đứa con bỏ đi. Có lẽ bố của Park Hae Soo cũng chẳng kém cạnh gì nên mới dùng đến cả từ ‘tống khứ’.
“Park Hae Soo.”
Thấy vẻ mặt cay đắng của hắn, cô định buông lời an ủi. Nhưng chưa kịp nói gì thì cửa lớp mở ra, thầy giáo trực đêm ló đầu vào.
“Các em ơi. Hết giờ học đêm rồi, về thôi.”
“Dạ vâng ạ!”
Nghe lời thầy, cả hai vội vàng thu dọn cặp sách rồi rời khỏi lớp.
Bước xuống cầu thang ra đến sân trường, cơn gió đông buốt giá lại lướt qua làm đau cả gò má. Gyeo Ul rúc sâu cổ vào chiếc áo phao dáng dài, thi thoảng lại liếc nhìn Park Hae Soo đang đi bên cạnh.
Cô cứ mấp máy môi suốt dọc đường, không biết nên nói lời an ủi dang dở lúc nãy ở lớp thế nào cho phải.
Vừa có vẻ đơn giản lại vừa có vẻ khó đoán, mỗi khi hắn nhắc đến bố mẹ với nụ cười cay đắng như lúc ở lớp, cô lại thấy vô cùng tò mò. Tại sao gia đình lại không tin tưởng và đối xử tệ bạc với hắn như vậy từ khi còn nhỏ? Càng lui tới căn hộ của hắn và biết hắn hoàn toàn cô độc, cô lại càng trăn trở nhiều hơn.
Dù biết cái hạng người như hắn chắc chắn sẽ chẳng bao giờ chịu kể chuyện gia đình mình đâu, nhưng ít nhất cô cũng có thể an ủi hắn đôi lời chứ.
“Này nhé.”
Ngay khi Gyeo Ul vừa quyết định lên tiếng thì Park Hae Soo bỗng chỉ vào cặp của cô.
“Han Gyeo Ul, dây cặp của cậu đứt rồi kìa.”
Theo tay hắn chỉ, cô vội vàng kiểm tra thì thấy một bên quai đeo đã đứt lìa hoàn toàn. Mải suy nghĩ quá nên cô chẳng nhận ra trọng lượng cặp đã thay đổi.
Vì dự định về nhà sẽ học tiếp đến rạng sáng nên cô đã tống rất nhiều sách vào ba lô, chắc do nặng quá nên quai đeo mới chịu không nổi mà đứt.
“Thôi xong rồi.”
Gyeo Ul thẫn thờ nhìn chiếc quai cặp bị rách, rồi đành ôm cái cặp vào lòng như ôm một cái bọc đồ.
“Cái cặp đó thì đáng bao nhiêu tiền đâu.”
“Cái gì mà đáng bao nhiêu tiền cơ chứ. Phải rồi, thiếu gia nhà giàu như cậu thì làm sao mà hiểu được. Tôi quý cái cặp này lắm đấy.”
Đây là chiếc cặp màu hồng hàng hiệu mẹ mua cho cô nhân dịp vào cấp ba. Dù cuộc sống trung học có nhiều lo lắng, nhưng mỗi khi đeo chiếc cặp màu sáng này đi học, cô lại thấy tâm trạng vui vẻ hẳn lên, và cô tự nhủ có lẽ nhờ nó mà cô mới đứng nhất toàn trường dù chẳng đi học thêm ở đâu. Thế nên nó không thể là ‘cái cặp đáng bao nhiêu tiền’ như lời Park Hae Soo nói được.
“Cái đồ này có gì mà quý. Ra đường là mua được cả mớ. Lát nữa ghé qua chợ đi. Nếu không có tiền thì oppa đây mua cho.”
Vừa mới định an ủi hắn xong, giờ nhìn cái cặp đứt quai cô mới chợt nhận ra mình thật bao đồng. Người ta bảo đừng có lo lắng cho người nổi tiếng hay đại gia, vậy mà cô lại đang làm cái chuyện nực cười đó.
“Không thèm. Cái cặp này như bùa hộ mệnh của tôi vậy. Tôi sẽ sửa lại rồi dùng tiếp. Với lại, tôi không có oppa nào như cậu hết nhé?”
Gyeo Ul mím môi, đi tắt ngang qua sân trường. Thấy vậy, Park Hae Soo sải bước tới, chộp lấy quai cặp của Gyeo Ul rồi giật lấy.
“Haa... Cứ đưa cái bùa đó cho tôi, còn cậu thì đeo cái này đi.”
“Gì cơ?”
“Dù sao cũng đi học cùng nhau, để tôi làm cái bùa hộ mệnh sống cho Han Gyeo Ul luôn.”
Nói rồi, hắn quàng chiếc cặp của Gyeo Ul lên một bên vai, rồi đưa chiếc cặp trống rỗng của mình cho cô. Cầm lấy chiếc cặp nhẹ bẫng trên tay, cô ngơ ngác ngước nhìn Park Hae Soo.
Cái tên này hôm nay ăn nhầm cái gì à?
“Vai cậu đang đau mà. Đưa đây tôi đeo cho.”
“Bên này có sao đâu? Đừng có coi tôi là thằng tàn phế.
“Này, nhưng mà...”
“Thì cứ đổi cho nhau đi. Nhìn kỹ thì cái cặp này cũng đẹp phết đấy chứ. Này, đúng là đáng quý thật đấy nhỉ?”
Thật sự là ăn nhầm cái gì rồi sao? Vừa nãy còn khinh bỉ bảo là ‘cái cặp đáng bao nhiêu tiền’, giờ lại bảo là đẹp. Sợ trời tối hắn không nhìn rõ tình trạng cái cặp, Gyeo Ul chỉ tay vào nó nhắc nhở.
“…Hae Soo à, cặp của tôi màu hồng đấy. Hồng rực luôn.”
“Màu tôi thích đấy.”
“Cậu á?”
“Đàn ông thì không được thích màu hồng à? Thôi đi nhanh đi. Tôi đói rồi.”
Park Hae Soo và màu hồng. Đúng là một sự kết hợp không tưởng, nhưng cô quyết định tôn trọng sở thích của hắn. Dù sao cái tên ngang bướng này cũng chẳng bao giờ chịu nghe lời cô đâu.
Và thế là dưới đêm khuya thanh vắng, đôi bạn trẻ đổi cặp cho nhau cùng bước đi trên con đường tan học.
Từ trường về nhà Gyeo Ul đi xe buýt mất khoảng 10 phút, còn đi bộ thì mất chừng 30-40 phút. Đứng ở trạm dừng xe buýt nhỏ chờ chuyến xe màu xanh lá, cả hai im lặng ngước nhìn bầu trời đen thẫm.
Dưới cái lạnh âm độ, những hơi thở trắng xóa phà ra không trung. Park Hae Soo liên tục hít sâu rồi thở mạnh. Có lẽ do dung tích phổi lớn hơn nên cô thấy những làn hơi của hắn bay xa hơn hẳn, trông thật thú vị.
“Ở quê nên không khí cũng trong lành thật.”
“Đã bảo là thành phố rồi mà. Là thành phố Unseong hẳn hoi đấy.”
“Khó hiểu thật đấy. Cái quy mô này thì gọi là thị trấn Unseong nghe hợp lý hơn.”
Gyeo Ul trừng mắt nhìn kẻ dám coi thường quê hương mình. Ngay lập tức, Park Hae Soo dùng đầu ngón tay búng nhẹ vào chóp mũi cô và buông lời độc địa.
“Nhăn mặt trông lại càng xấu hơn cơ. Như mọc sừng trên mũi ấy.”
“Này!”
“Lên xe đi.”
Chiếc xe buýt làng vừa mở cửa, Park Hae Soo đã sải bước leo lên. Gyeo Ul cũng lạch bạch chạy theo sau. Giữa đêm khuya vắng vẻ không một bóng người trên xe, Park Hae Soo vẫn nhất quyết ngồi vào ghế ngay cạnh Gyeo Ul. Cô lầm bầm bảo cái thân hình to lớn của hắn làm chỗ ngồi trở nên chật chội, nhưng hắn viện cớ xe không bật sưởi nên lạnh, nhất định không chịu rời đi.
Mỗi khi xe buýt xóc nảy, đùi của Park Hae Soo lại chạm vào đùi cô rồi lại rời ra. Bình thường cô chẳng bao giờ bị say xe, nhưng lạ thay hôm nay lòng cô cứ bồn chồn khó tả. Cảm nhận được bầu không khí ngượng ngùng giữa cả hai, Gyeo Ul khẽ đằng hắng rồi khơi chuyện.
“À đúng rồi, Park Hae Soo. Mai chụp ảnh tốt nghiệp với ảnh dự thi đại học đấy, cậu biết chưa?”
“Tôi chụp cái đó làm gì. Thích thì nghỉ học thôi mà.”
Thấy hắn chịu đi học đêm, cô cứ ngỡ hắn đã bắt đầu thiết tha với trường lớp, vậy mà giờ Park Hae Soo lại hành xử như một kẻ có thể bỏ trốn bất cứ lúc nào.
“Biết đâu được chứ. Lỡ đâu cậu phải mang cái danh tốt nghiệp ngôi trường ở xó xỉnh này suốt đời thì sao. Rồi biết đâu cậu lại đi thi đại học thì sao?”
“Nói linh tinh gì đấy.”
“Thì cứ cùng tôi tốt nghiệp đi, rồi cùng đi thi đại học nữa. Đừng có để bị tống khứ hay gì hết.”
Gyeo Ul giơ tay vỗ nhẹ vào lưng hắn. Nhìn khuôn mặt đang mỉm cười rạng rỡ của Gyeo Ul, Park Hae Soo quay mặt đi hướng cửa sổ như thể vừa nhìn thấy thứ gì đó không nên thấy.
Cái tên này đúng là chịu lạnh kém thật.
Nhìn vành tai hắn đỏ ửng lên y như lúc sáng, cô thầm nghĩ đêm nay có lẽ nên cân nhắc việc mua cho hắn một miếng dán giữ nhiệt vậy.
💬 Bình luận (0)