Chương 20

 

————————————————————

Biên dịch viên: Qwèn Chá Nà

Chương: 20

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

Hắn cứ nằm đó nhìn trân trân lên trần nhà một hồi lâu rồi mới đi vào phòng tắm. Dù mâm quay đã dừng lại từ lâu, nhưng hình ảnh Han Gyeo Ul ướt sũng đêm qua vẫn cứ lởn vởn trong tâm trí hắn. Bản thân hắn cũng chẳng khá hơn là bao.

 

Thời gian tắm của hắn kéo dài gấp đôi mọi khi. Đang sấy tóc nửa chừng, hắn lại nghiến răng chửi thề rồi quay lại dưới làn nước.

 

“…Mẹ kiếp. Chuyện này còn tệ hơn cả lúc nhìn cái nắp hộp sữa chua nữa.”

 

Vừa chợp mắt được một lát, hắn lại phó mặc cơ thể cho dòng nước. Han Gyeo Ul thật nguy hiểm, và đêm của Park Hae Soo, theo cách hắn nghĩ, thật thảm hại. Cuối cùng, hắn đã thức trắng đêm mà không thể chợp mắt. Cơ thể thì hừng hực sức sống nhưng những việc hắn có thể làm lại chẳng có bao nhiêu.

 

Mỗi khi cố gạt bỏ hình bóng Han Gyeo Ul ra khỏi đầu, cuối cùng suy nghĩ của hắn lại tìm về bơi lội. Cũng là lẽ tự nhiên, vì chỉ khi bơi, mọi ưu phiền trong hắn mới tan biến.

 

‘Park Hae Soo, như cậu nói đấy, cậu đâu có phải 0 điểm trong lĩnh vực của mình. Cậu là đẳng cấp thế giới cơ mà. Huy chương đó đâu phải tự dưng mà có chứ?’

‘…’

‘Khi nào tay khỏi hẳn, thỉnh thoảng cứ đi bơi cho vui đi. Cậu bảo bơi giống như là được thở mà, đúng không?’

 

Đã vậy, những lời cô nói ngày hôm qua cứ văng vẳng bên tai khiến chân tay hắn ngứa ngáy không chịu nổi. Không phải cô chỉ nói là ‘ngầu’ thôi đâu, mà cô bảo là ‘cực kỳ ngầu’ cơ đấy. Nghe cô nói như vậy, làm sao hắn có thể không phản ứng cho được.

 

Hắn đưa mắt nhìn quanh căn hộ lạnh lẽo, rồi giơ cánh tay đang bị thương lên.

 

“Lúc đẩy mâm quay thấy cũng ổn hơn rồi thì phải.”

 

Tiện đà, hắn đứng dậy đi về phía bàn làm việc. Dùng bàn tay bị thương cầm lấy cây bút bi chưa dùng mấy lần rồi dùng lực. Chẳng mấy chốc, cây bút gãy đôi.

 

“Làm được thật này?”

 

Đúng lúc đó, khung cảnh bình minh bên ngoài cửa sổ lọt vào tầm mắt hắn. Cơ thể hắn cứ nóng bừng lên như một chiếc ấm đun nước đang sôi sùng sục, và một cơn khát không rõ lý do trào dâng từ tận đáy lòng. Hắn chỉ muốn lao mình xuống đâu đó cho thỏa nỗi lòng.

 

[Hôm nay đi học riêng đi.]

 

Cuối cùng, sau khi gửi tin nhắn cho Han Gyeo Ul, hắn mở ngăn kéo theo bản năng. Hắn cầm lấy bộ đồ bơi mà mình đã không thèm liếc nhìn suốt mấy tháng qua. Đó là một chiếc quần bơi nam màu đen dài đến đùi.

 

Hắn đội mũ lưỡi trai rồi bước ra ngoài như bị bỏ bùa, đến khi định thần lại thì đã thấy mình đứng trước cửa bể bơi.

 

“Ôi trời, ai đây nhỉ? Chẳng phải là vận động viên Park Hae Soo đây sao.”

 

Vì còn quá sớm nên bể bơi chưa mở cửa, đúng lúc hắn đang do dự định quay về thì ông lão bảo vệ bể bơi lên tiếng chào. Unseong là một thành phố nổi tiếng về bơi lội nên có rất nhiều bể bơi lớn nhỏ ở khắp nơi.

 

Hắn vốn thích những nơi yên tĩnh nên ít khi sử dụng những bể bơi quy mô lớn. Hắn thường tìm đến những nơi hẻo lánh như thế này, và lần nào ông lão bảo vệ cũng đón tiếp hắn rất nồng hậu.

 

Có lẽ vì ông vốn chăm chỉ, luôn đến dọn dẹp từ rất sớm trước giờ mở cửa nên hôm nay cả hai lại chạm mặt nhau. Tuy nhiên, vốn không phải người niềm nở, lại thêm việc đang vướng vào lùm xùm và gần như đã rời bỏ giới bơi lội, nên hắn chỉ biết đứng im lặng mà không biết phải chào hỏi thế nào.

 

“Vào đi cháu. Bác không nói với ai đâu.”

 

Trước lời của ông lão, Hae Soo thoáng do dự rồi gật đầu bước vào bên trong. Đã cất công đến tận đây, hắn định bụng sẽ khởi động cơ thể một chút. Sau khi tắm sơ qua và thay đồ, hắn bước ra phía bục xuất phát.

 

Chỉ có dãy đèn huỳnh quang phía trên làn bơi số 1 là đang bật. Dưới ánh sáng ấy, mặt nước xanh ngắt khẽ xao động. Trông nó như thể đang vẫy tay chào đón hắn vậy. Hắn bước đi trên những tấm gạch men lạnh lẽo không một bóng người rồi tiến về phía bục nhảy. Mùi clo thoang thoảng kích thích những ký ức trong hắn.

 

Bơi lội là môn thể thao hắn chọn để không bị bố đánh đập.

 

Suốt khoảng thời gian từ một cậu bé gầy gò thành một chàng trai cao lớn với cơ thể rắn chắc không ai dám đụng đến, hắn đã trải qua biết bao giờ luyện tập. Và Hae Soo chưa bao giờ nghĩ đến một cuộc sống thiếu vắng bơi lội. Giống như việc con người đi bộ trên mặt đất là lẽ dĩ nhiên, với hắn, việc bơi lội cũng là lẽ đương nhiên như vậy.

 

Thế rồi hắn bị cuốn vào một vụ bê bối oan uổng, bị công chúng và gia đình quay lưng. Khi sức mạnh ở bả vai để có thể bứt phá bỗng chốc tan biến, hắn không còn thiết tha gì với bơi lội nữa. Giữa lúc nỗi đau về gia đình bùng phát như một vết thương mưng mủ, hắn đã chọn cách buông xuôi tất cả.

 

Nhưng giờ đây, hắn lại đứng ở nơi này một lần nữa.

 

‘Mỗi khi bơi, con thấy mình dễ thở hơn một chút.’

 

Hắn từng nói lý do thực sự mình bơi lội cho Han Gyeo Ul khi cô hỏi về ước mơ của hắn. Và giờ đây, câu trả lời đó lại quay trở về với chính hắn.

 

Hắn bơi không phải để lấy huy chương. Cũng chẳng phải để làm đẹp mặt ai. Chỉ đơn giản là vì hắn muốn được thở, chỉ với ý nghĩ tha thiết duy nhất đó, Hae Soo lao mình xuống bể bơi.

 

Hắn rẽ nước bằng những động tác nhẹ nhàng. Sau khi làm quen lại với cảm giác dưới nước, hắn bắt đầu cử động bả vai một cách chậm rãi. Trong lúc thực hiện các nhịp quạt tay, bả vai bị thương của hắn đã vài lần nhói lên đau đớn. Hắn cố gắng thả lỏng, không quá nôn nóng.

 

Phà.

 

Mỗi khi hơi thở cạn kiệt dưới nước, hắn lại nghiêng đầu ngoi lên mặt nước để thở mạnh. Đó là một hơi thở mang theo cả sự sảng khoái lẫn đớn đau. Hắn thích cảm giác áp lực của nước tác động lên da thịt. Cảm giác như lồng ngực vốn đang bị bóp nghẹt bỗng chốc được mở toang ra, thật khó tả.

 

‘Anh trai con cả đời này không thể bơi được nữa, con có thấy hạnh phúc không?’

‘Đừng có sống như vậy nữa, đi chết đi Hae Soo à.’

‘Không thì hãy cứ sống như một kẻ chết rồi đi.’

 

Thế rồi đột nhiên, những tiếng ù tai lại kéo đến. Những tiếng ù tai vốn hiếm khi xuất hiện khi còn thi đấu, nay lại bám lấy hắn như ma đuổi khiến cơ thể hắn không thể thoát ra khỏi làn nước khi đang lặn sâu.

 

Ký ức năm tám tuổi bỗng mở ra như một con sò thối rữa đang rỉ nhựa.

 

Một mùa đông giá rét. Trong ngôi biệt thự không một bóng người. Người anh trai rủ hắn ngồi cùng trên bậu cửa sổ. Cú nắm tay đầy lực của anh khi cười với hắn. Đó là những gì cuối cùng hắn nhớ được trước khi mọi thứ tắt ngấm như một ngọn đèn.

 

Khi tỉnh dậy, hắn đã trở thành đứa em trai tâm thần phân liệt đẩy chính anh trai mình xuống. Ngay cả những hành động hắn từng làm để mong nhận được tình yêu từ bố mẹ vốn luôn thờ ơ, nay đều bị coi là biểu hiện của kẻ điên.

 

Kể từ đó, mỗi khi những trận đòn roi của bố mẹ trút xuống đôi chân hắn không thương tiếc, hắn lại ước chi mình cũng không thể đứng dậy được như anh trai.

 

‘Thế lại hay.’

 

Hắn nhớ lại lời cha nói khi nhìn vào bả vai nát bét của hắn. Cái công thức ‘nỗi bất hạnh của hắn là niềm hạnh phúc của gia đình’ chưa bao giờ sai suốt bao nhiêu năm qua. Vì vậy, trước cú ngã thứ hai mang tên bạo lực học đường, hắn đã không buồn đứng dậy nữa. Việc tìm ra sự thật cũng trở nên vô nghĩa.

 

Cú đạp chân đang mạnh mẽ rẽ nước bỗng dừng lại. Đôi chân vốn luôn nhanh hơn anh trai giờ đây dần bất động. Cơn đau thấu xương từ bả vai khiến cơ hàm hắn rung lên bần bật. Chẳng biết hắn đã nổi lềnh bềnh trên mặt nước như vậy bao lâu.

 

“Hae Soo à!”

 

Một tiếng nước bắn tung tóe vang lên.

 

“Park Hae Soo!”

 

Tiếng nước bắn lớn đến mức làm trái tim tưởng như đã ngừng đập của hắn phải lỗi nhịp.

 

Hắn gồng mình đứng dậy trên sàn bể bơi, đôi chân bám trụ vững chãi. Rồi hắn nhìn cô gái vừa mới nhảy xuống nước vì lo cho hắn.

 

“Cậu không sao chứ?”

 

Han Gyeo Ul với khuôn mặt mếu máo vì hoảng sợ, cái cằm nhăn lại vì lo lắng đang nhìn hắn trân trân.

 

Cái đồ ngốc lần nào gặp cũng hỏi hắn có sao không, cái kẻ khờ khạo dù bị hắn đối xử tệ bạc đến đâu cũng không bỏ chạy mà vẫn luôn kề cạnh, cái sự tồn tại đáng yêu vô cùng vì được lớn lên trong tình yêu thương của bố mẹ, đang ở ngay đây.

 

Cuối cùng, Hae Soo không kìm lòng được mà kéo cô lại, ôm chặt vào lòng. Hơi ấm lan tỏa trên làn da vốn tưởng như sẽ mãi lạnh lẽo của hắn. Trong đầu hắn lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Hắn thật sự rất cần cô. Vì muốn thoát khỏi cơn ác mộng bị xé xác dưới đại dương sâu thẳm, hắn không còn cách nào khác là phải bám lấy cô.

 

“Ôm tôi đi.”

 

Hae Soo thốt ra bằng giọng khàn đặc. Hắn ôm lấy bờ vai gầy manh kiến của Han Gyeo Ul, đặt cằm lên cái đầu nhỏ nhắn của cô rồi càng siết chặt cô vào lòng hơn nữa.

 

Hắn thích hình ảnh cô lúc này, khi cô ướt sũng. Hắn thích cái cách cô chẳng ngần ngại lao mình xuống nước chỉ vì hắn.

 

“Đồ ngốc, tôi đang ôm cậu đây thây.”

“Tôi bảo cậu hãy ôm lấy tôi đi.”

 

Trước lời của hắn, Han Gyeo Ul bật cười rồi vòng tay ôm lấy eo Hae Soo. Cô không hỏi tại sao hắn lại nổi lềnh bềnh như xác chết khi đang bơi, cũng không hỏi hắn có đang nghĩ quẩn gì không, hay điều gì đã khiến hắn trở nên như thế này.

 

Từ khi còn rất nhỏ, cô đã không bao giờ hỏi. Ngay cả khi tận mắt chứng kiến tuổi thơ khốn khổ của hắn, cô vẫn vậy.

 

“Cậu đã bơi từ tít đằng kia lại đến tận đây rồi đấy. Cậu thấy không? Làm tốt lắm, tốt lắm. Hae Soo à. Cậu thật sự đã làm rất tốt.”

 

Cô đã trao cho hắn niềm hy vọng không chút toan tính.

 

Làm sao hắn có thể không yêu một người như cô cho được?

 

Hae Soo cuối cùng cũng quyết định thừa nhận tình cảm của mình sau mười năm ròng rã. Lý do vì sao mỗi năm hắn đều mượn cớ đi thi bơi để xuống Unseong dù không nhất thiết phải làm vậy, lý do vì sao hắn cứ nhất quyết đòi chiếm bằng được căn phòng đầy đồ đạc của cô.

 

‘Vì tôi yêu cái con bé này đến phát điên rồi. Tôi vì Han Gyeo Ul mà mờ mắt nên mới mò xuống tận cái xó xỉnh này đấy. Nghe rõ chưa?’

 

Lời tuyên bố cho cả thiên hạ nghe thấy ngày đó, hóa ra không phải là lời nói dối. Lúc này đây, hắn đang cảm nhận điều đó bằng cả cơ thể mình.

 

Đó là cái ngày mà hắn thề sẽ trở thành ‘con chó trung thành’ của riêng Han Gyeo Ul.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 30
Chương 29
Chương 28: 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 27: 🔞🔞🔞
Chap 26: 🔞
Chương 25
Chương 24
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chuơng 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1: Lời mở đầu

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.