————————————————————
Biên dịch viên: Qwèn Chá Nà
Chương: 14
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
“Ha, con nhỏ này đi đâu rồi không biết.”
Sau khi cùng Gyeo Ul đến trường, cô đã để hắn lại lớp rồi đi đâu đó. Hae Soo, kẻ vốn dĩ vừa lạ chỗ, vừa cực kỳ ghét những nơi không quen thuộc, đang ngồi trên đống lửa với tâm trạng tồi tệ.
Hắn mặc kệ những ánh mắt của đám bạn cùng lớp đang đổ dồn về phía mình, chỉ dán chặt mắt vào chỗ ngồi của Gyeo Ul, hai tay đút túi quần, ngồi thẫn thờ.
Chiếc máy sưởi đóng bụi chẳng biết mua từ bao giờ đang phả ra những luồng gió nóng hầm hập và sặc mùi ẩm mốc. Ngồi ở vị trí cuối lớp ngay gần cái máy đó, hắn khẽ chớp đôi mắt đang dần khô khốc, rồi bất chợt nhớ về một nơi quen thuộc.
Cái bể bơi khốn khiếp lấp lánh ánh xanh.
Thật vương vấn làm sao, trong lòng hắn bỗng dâng lên khao khát được lao mình xuống làn nước đó một cách không chút do dự. Dù đã ở đó đến phát ngán suốt 10 năm qua, vậy mà giờ đây, trước luồng gió khô khốc của máy sưởi, hắn lại bắt đầu tưởng tượng về nơi tràn ngập mùi thuốc tẩy clo ấy.
Hae Soo nắm chặt cây bút trên bàn như muốn bẻ gãy nó. Những khối cơ bắp trên cánh tay gồng lên, để rồi một cơn đau nhói bất ngờ ập đến ở vùng xương cánh tay gần bả vai phải.
“…Chết tiệt.”
Hắn nhận ra thật ngu ngốc khi mơ về bể bơi trong khi đến một cây bút còn chẳng cầm cự nổi. Huấn luyện viên Han bảo rằng nếu trị liệu thì có thể chữa khỏi bả vai, nhưng Hae Soo biết rõ.
Những vận động viên phải giải nghệ vì chấn thương bả vai như thế này nhiều như nước đổ lá khoai. Hắn đã hiểu rõ qua chính cơ thể mình và kinh nghiệm của những người đi trước rằng ‘trị liệu’ chỉ là một niềm hy vọng hão huyền.
‘Với cái vai đó thì con cũng chẳng bơi lội gì được nữa đâu. Đừng có mà vương vấn, cứ ở đó tốt nghiệp trong im lặng rồi đi du học. Ta thì muốn tống con đi ngay lập tức, nhưng vì thiên hạ đang xì xào là con đi trốn tội, nên cứ ở đó mà đi học cho tử tế để người ta thấy con đang thành tâm hối lỗi trong vòng một năm đi.’
Giọng nói của bố hắn, Park Kang Chan, cứ văng vẳng bên tai như tiếng ù tai. Trong những lời đó chẳng hề có một chút lo lắng hay an ủi nào dành cho con trai. Chỉ toàn là ý định muốn tống khứ hắn đi đâu đó thật nhanh cho khuất mắt. Mẹ hắn cũng chẳng khá hơn là bao.
Hae Soo bực bội ném cây bút không thể bẻ gãy xuống bàn rồi dựa lưng vào ghế. Chẳng mấy chốc, một đám con gái đã vây quanh chỗ ngồi của hắn.
“Chào Hae Soo nhé!”
“Cậu vẫn chưa tham quan trường kỹ đúng không? Để tớ giúp cậu nhé?”
Đối với Hae Soo, trường học là nơi có nhiều việc phiền phức hơn hắn tưởng. Điển hình nhất là đám con gái cứ lảng vảng quanh chỗ hắn để tán gẫu ngay từ ngày đầu chuyển trường.
Trong số những đứa hắn còn chẳng thèm nhớ tên, có một đứa cứ bám theo và nhấn mạnh mình là fan lâu năm của Park Hae Soo.
“Mình là Shim Ye Rin. Shim. Ye. Rin. Thành viên sáng lập câu lạc bộ người hâm mộ Marine Star Park Hae Soo đấy. Cậu không biết sao?”
Chẳng biết đây là sàn diễn thời trang hay là trường học nữa. Bộ đồng phục của cô ta vừa ngắn vừa bó sát, lại còn cài thêm một chiếc trâm cài hàng hiệu. Trông hoàn toàn trái ngược với bộ đồ của Gyeo Ul – chiếc áo sơ mi rộng thùng thình và váy dài quá đầu gối.
Đã vậy, chỉ cần Shim Ye Rin tiến lại gần là mùi nước hoa nồng nặc lại xộc vào mũi, kích thích khứu giác một cách khó chịu. Điểm này cũng khác hẳn với Gyeo Ul – người luôn tỏa ra mùi xà phòng dịu nhẹ.
Mà cái con bé Han Gyeo Ul đó rốt cuộc là đi đâu rồi không biết. Sắp đến giờ sinh hoạt rồi mà vẫn chưa thấy mặt mũi đâu. Nhìn cái chỗ ngồi trống trải bên cạnh, cơn bực bội trong hắn lại trào dâng.
“Hae Soo à. Tan học hôm nay cậu định làm gì? Tụi mình đi đâu đó xả stress không?”
Vốn dĩ dây thần kinh đã đang căng như dây đàn, lại thêm cái mùi hương nhân tạo kia bồi vào khiến đầu hắn đau như búa bổ, và những lời thô lỗ bắt đầu thốt ra.
“Mùi trên người cậu bây giờ chính là stress của tôi đấy. Cút ra chỗ khác đi.”
“Hyun Ah à. Cậu ấy bảo cậu có mùi kìa. Cậu không tắm à?”
Chẳng biết là cô ta không biết hắn đang nói mình, hay cố tình giả vờ không biết. Đang định bồi thêm một câu nữa cho cái đứa chướng mắt kia thì Hae Soo nhìn thấy một đôi nam nữ bước vào từ cửa trước.
“Gyeo Ul à, chỉ cho tớ cách giải đọc hiểu tiếng Anh với. Tốc độ của tớ chậm quá. Cho tớ nhờ vả học sinh đứng nhất toàn trường chút nhé.”
Một tên bốn mắt trông mọt sách đang cầm quyển bài tập bám dính lấy Gyeo Ul.
Chà chà, từ cái ông chú đại học hôm qua cho đến cái thằng bốn mắt này. Hóa ra gu của Han Gyeo Ul là mấy kiểu mọt sách thế này à? Đúng là cái gu tầm thường chết đi được.
“A, giá mà tớ được ngồi cạnh Gyeo Ul thì tốt biết mấy… Hay là nhân cơ hội này cậu xin thầy đổi chỗ đi. Chẳng phải ngồi cạnh tớ sẽ tốt hơn là cái tên Park Hae Soo chỉ biết ngủ suốt ngày sao? Nghe bảo cơn buồn ngủ cũng lây đấy. Đang lúc quan trọng thế này, một người đồng hành như tớ không phải sẽ tốt hơn sao?”
Cái quái gì thế này? Đổi chỗ cái nỗi gì? Trước lời nói của cái thằng bốn mắt không biết trời cao đất dày là gì kia, Hae Soo lập tức đứng dậy lật nhào cái bàn.
“Á!”
“Hae... Hae Soo à. Sao thế?”
Mọi người đều giật mình hét lên trước hành động đột ngột của Park Hae Soo – kẻ nãy giờ vẫn im hơi lặng tiếng. Gyeo Ul, người vốn chẳng thèm liếc nhìn hắn lấy một cái, cũng đang mở to đôi mắt tròn xoe như mắt thỏ nhìn hắn.
Sao cậu không chạy lại đây với tôi?
Còn không mau lại đây?
Cảm thấy vô cùng khó chịu khi Gyeo Ul không chạy lại phía mình, Hae Soo tiện tay lật nhào luôn cả bàn của Gyeo Ul. Đống sách bài tập và dụng cụ học tập trong ngăn bàn cô rơi vãi lung tung khắp sàn nhà.
“Này, Park Hae Soo!!”
Lúc này, giọng nói đanh thép của Gyeo Ul mới vang lên. Thấy cô trừng mắt nhìn hắn như thể hắn bị điên rồi chạy lại phía mình, thật điên rồ khi nói rằng hắn suýt chút nữa đã dang rộng hai tay đón lấy cô. Chẳng hiểu vì sao nhưng hắn thấy vô cùng vui mừng khi Gyeo Ul đang tiến về phía mình.
“Cậu đi theo tôi.”
Gyeo Ul hớt hải chạy lại, nắm lấy cổ tay Hae Soo rồi lôi đi. Trớ trêu thay, bên tay cô nắm lại chính là tay bị thương, nhưng lạ là hắn chẳng thấy đau chút nào. Ngược lại, hơi ấm từ bàn tay cô dường như còn làm vơi bớt cơn đau đang âm ỉ.
“Park Hae Soo cậu điên rồi à? Sao tự dưng lại làm thế!”
Sau khi đóng sầm cửa sau lại và kéo hắn đến trước phòng vệ sinh, Gyeo Ul buông tay ra, chống nạnh rồi tuôn ra một tràng giáo huấn.
A, sao không nắm thêm lúc nữa. Có đau đâu.
Hae Soo xoay xoay cổ tay rồi cau mày. Thấy vậy, Gyeo Ul – người vừa mới mắng mỏ hắn xong – bỗng đổi sắc mặt lo lắng nhìn hắn.
Dù đã định bụng sẽ nổi trận lôi đình nhưng hễ thấy hắn lộ vẻ đau đớn là cô lại nheo mày lo lắng chăm sóc cho hắn. Đúng là cái đồ nhẹ dạ cả tin. Không biết có bị ai lừa gạt ở đâu không nữa.
“Này, cậu có sao không?”
“Cũng đau đấy, nhưng mà thôi.”
“Ha, chuyện đó tính sau đi, nhưng Park Hae Soo, sao vừa rồi cậu lại làm thế?”
Đôi mắt to tròn nhìn hắn sắc lẹm như muốn mắng mỏ. Hắn bỗng nảy ra ý nghĩ muốn dùng ngón tay bấu vào đôi môi đang chu ra bướng bỉnh kia.
Thấy Hae Soo không trả lời ngay, Gyeo Ul lại càng nghểnh cổ cao hơn. Mái tóc buộc đuôi ngựa của cô đung đưa theo nhịp.
Thật điên rồ khi nói rằng hắn muốn xõa mái tóc đó ra. Nghĩ đến dáng vẻ Gyeo Ul đầu tóc bù xù trong bộ đồ ngủ sáng nay, đầu ngón tay hắn bỗng thấy ngứa ngáy. Hae Soo cố giữ vẻ mặt thờ ơ, dùng ngón trỏ gãi lông mày rồi mở lời.
“Tôi bảo biến đi rồi mà cứ đứng lảng vảng trước mặt làm phiền, chướng mắt chết đi được.”
“Ai cơ? Shim Ye Rin à?”
“Không biết. Cái đứa trông như phù thủy ấy.”
“Đúng rồi, là Shim Ye Rin.”
Khó khéo môi Gyeo Ul bỗng chốc nhếch lên khi nghe câu trả lời. Chẳng biết cô thấy vui vì cái gì. Nhưng biểu cảm đó chỉ thoáng qua trong tích tắc, cô lập tức mím môi nghiêm túc rồi chỉ tay vào mặt hắn. Trông cô lúc này đến cả con chó nhỏ đang giận dữ chắc cũng còn đáng sợ hơn.
“Dù vậy thì có được lật bàn không? Có được không?”
“Không được.”
“Từ giờ đừng có làm thế nữa! Có giận thì phải nói bằng lời chứ. Người ta sẽ hiểu lầm đấy. Đã mang tiếng xấu sẵn rồi mà còn làm thế thì cậu sẽ càng gặp rắc rối hơn thôi.”
“Biết rồi, đừng có càm ràm nữa. Từ giờ trở đi, mỗi giờ ra chơi cậu không được đi đâu hết, phải ở đây.”
Nói đến đây, Hae Soo lại nhớ đến chuyện hôm qua và cơn bực bội lại trào dâng. Đã về đến nhà thì cứ thế mà đi vào nhà cho xong, đằng này lại còn đứng đó hớn hở với cái ông anh chủ nhà là sao.
‘Oppa, buổi OT có vui không ạ? Cuộc sống đại học thế nào ạ? Khi nào thì trường mình có lễ hội thế anh?’
‘Haha. Sao mà vội vàng thế, cứ hỏi từ từ từng câu một nào.’
Cái kiểu gọi ‘oppa, oppa’ với cái tên trông như nho sĩ thời Joseon đó, mỗi lần như vậy mắt cô lại lấp lánh như có sao sa.
Nghĩ lại thì từ nhỏ họ đã như thế rồi. Mỗi lần hắn tập bơi xong về nhà Gyeo Ul, hắn lại thấy đôi nam nữ đó ngồi sát cạnh nhau trên phản, trông vô cùng thân thiết và cô thì lúc nào cũng cười tươi như hoa.
‘Anh ơi ăn kẹo dẻo không?’
‘Có chứ.’
Với hắn thì đến một viên kẹo cũng chẳng có, thậm chí còn chẳng buồn bắt chuyện tử tế. Vậy mà lại bóc kẹo đủ vị đưa cho tên đó, nhìn mà chướng cả mắt.
Chẳng hiểu sao hắn lại thấy Gyeo Ul thật đáng ghét, mà cái tên anh trai bám dính lấy cô lại càng đáng ghét hơn. Dù hắn đã liên tục từ chối lời xin chữ ký của anh ta nhưng cơn giận vẫn chẳng hề nguôi ngoai.
‘Hay là nhân cơ hội này cậu xin thầy đổi chỗ đi. Chẳng phải ngồi cạnh tớ sẽ tốt hơn là cái tên Park Hae Soo chỉ biết ngủ suốt ngày sao?’
Vậy mà hôm nay cô lại đứng cùng một thằng khác với cái bộ dạng đó nữa. Càng nghĩ càng thấy lộn ruột.
“Có nhiều việc phiền phức lắm nên cậu đừng đi đâu hết, ở cạnh đây mà hầu hạ tôi đi. Chẳng phải bảo đến cả quần lót cũng giặt được sao? Có việc này mà làm không xong à? Hả? Tôi sai cái gì cậu cũng làm hết mà.”
Những lời thô lỗ thốt ra y như tâm trạng tồi tệ của hắn lúc này. Khuôn mặt Gyeo Ul lập tức đanh lại. Như thể vẫn chưa nguôi giận, bàn tay cô vung lên hướng về phía trán của Hae Soo.
‘Mà trông cậu xấu thật đấy. Chắc không gọi là công chúa được đâu, phải gọi là công chúa xấu xí mới đúng.’
‘Có muỗi kìa. Tôi vừa cứu cậu khỏi bị nó hút máu đấy.’
Cũng là cái động tác vung tay vào trán hắn như mùa hè năm nào, nhưng khác với khi đó, vì chênh lệch chiều cao nên tay cô chỉ sượt qua cằm hắn. Hae Soo nhanh tay chộp lấy bàn tay đang định hạ xuống của Gyeo Ul.
“Sao, mùa đông mà cũng có muỗi à?”
Nói rồi, hắn cúi người xuống cho ngang tầm mắt của Gyeo Ul, rồi áp bàn tay cô vào trán mình một cái ‘chát’.
Dù buông lời thô lỗ vì cơn giận bộc phát, nhưng thấy vẻ mặt bị tổn thương của cô, hắn nghĩ mình phải làm gì đó, thế nhưng khi khuôn mặt hai người xích lại gần nhau, cảm xúc của Hae Soo lại càng trở nên kỳ lạ hơn.
Gyeo Ul dường như cũng cảm thấy vậy, cô lườm hắn một cái rồi lùi lại phía sau. Lầm bầm điều gì đó một hồi, Gyeo Ul bỗng chuyển chủ đề sang huấn luyện viên Han.
“Thôi bỏ đi. Mà lúc nãy bố nhắn tin bảo chiều nay nhà mình có tiệc thịt nướng, bảo cậu về sớm đấy. Tan học cậu cứ tự về trước đi. Tôi về muộn.”
“Sao lại muộn?”
“Tôi phải ở lại học đêm xong mới về.”
“Vậy nhắn với chú là ăn đêm chứ không phải ăn tối đâu.”
Hae Soo lập tức buông một câu nằm ngoài dự kiến. Hắn vừa hình dung ra cảnh cái thằng bốn mắt kia và Han Gyeo Ul ngồi sát rạt bên nhau trong giờ học đêm. Cái gì mà người đồng hành với chả Pace-maker. Hắn đời nào để chuyện đó xảy ra.
“Tại sao?”
“Tôi cũng sẽ học đêm.”
Và thế là buổi học đêm đầu tiên trong đời Park Hae Soo bắt đầu.
💬 Bình luận (0)