Chương 19

 

————————————————————

Biên dịch viên: Qwèn Chá Nà

Chương: 19

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

Hắn nhìn sâu vào đôi mắt to tròn vẫn còn vương những giọt lệ như hạt thủy tinh của Han Gyeo Ul. Khi mái tóc buông lơi một nửa, Gyeo Ul trông hiền lành như một chú thỏ nhỏ.

 

Giống như cái ngày đầu tiên hắn nhìn thấy dáng vẻ thơ ngây của cô khi vừa tắm xong, hình ảnh đó đã ghim sâu vào tâm trí hắn, không sao xóa nhòa được.

 

Thật nguy hiểm.

 

Hắn nắm chặt đầu ngón tay đang có cảm giác ngứa ngáy, hoàn toàn rời tay khỏi trán cô. Sau đó, hắn rút từ trong túi quần ra một thứ gì đó đã bị vò nát và đưa cho cô xem. Đó là một tờ đề thi được nhét cẩu thả.

 

“Tôi được 0 điểm đấy. Khoanh bừa hết mà chẳng trúng câu nào. Sai hết sạch thế này cũng khó phết đấy chứ?”

“Cái gì cơ?”

 

Trước màn khoe khoang nực cười của hắn, Gyeo Ul đang nhìn tờ đề bỗng bật cười nắc nẻ. Cái này gọi là tự trào đúng không nhỉ? Một kẻ vốn chẳng biết đùa là gì như hắn, vậy mà vì không muốn nhìn thấy cô ủ rũ cả ngày, hắn thà tự làm xấu mặt mình để đổi lấy nụ cười của cô.

 

Hắn muốn cô biết rằng, dù có những người coi việc học là mạng sống, thì cũng có những người có thể thản nhiên khoe cả điểm 0 như hắn.

 

Giống như cái cách cô đã cho hắn biết rằng cuộc đời này không chỉ có mỗi bơi lội.

 

“Thế này chắc là đứng bét trường rồi nhỉ?”

“Thế mấy môn khác ngoài Tiếng Hàn thì sao?”

“Cậu nghĩ là nó sẽ khác chắc?”

 

Trước lời đáp của hắn, Gyeo Ul cầm tờ đề thi ‘mưa rơi’ mà cười đến chảy cả nước mắt.

 

“Mà này Park Hae Soo, chữ cậu đẹp thật đấy.”

 

Gyeo Ul vừa nói vừa nhìn vào những dòng chữ viết tay của hắn trên tờ đề. Sau khi khoanh đáp án xong mà không ngủ được, hắn đã chép lại các câu hỏi như một cách để giết thời gian, và chính hắn cũng thấy chữ mình thật ngay ngắn.

 

Giống như quy tắc ăn uống nghiêm ngặt không được chạm vào dù chỉ một gói mì tôm từ nhỏ, Hae Soo đã được giáo dục kỹ lưỡng từ tư thế ngồi cho đến cách viết chữ. Có lẽ vì vậy mà ngay cả khi lơ là việc học để tập trung bơi lội, nét chữ của hắn vẫn rất đẹp.

 

“Chữ tôi thì xấu mù.”

 

Gyeo Ul nhìn chằm chằm vào tờ đề rồi nhớ lại nét chữ của mình. Hae Soo cũng biết điều đó. Han Gyeo Ul mỗi khi ghi chép trong giờ học đều viết ngoáy như bay. Cô luôn lướt qua thật nhanh, chỉ viết sao cho đủ để mình nhận mặt chữ vì thấy việc nắn nót từng nét là tốn thời gian.

 

“Tại tính cậu lúc nào cũng vội vàng quá mà.”

“Sao cậu biết?”

“Sáng nào Han Gyeo Ul cậu chẳng để tóc chưa kịp khô mà đi học. Nhìn vào đó là biết hết rồi.”

“Thời gian quý báu như thế, hơi đâu mà ngồi sấy cho khô hẳn chứ. Từng phút từng giây đều đáng quý mà.”

 

Cậu đâu có biết mỗi sáng nhìn cái đầu ướt sũng đó mà tôi thấy sốt ruột đến mức nào.

 

Hae Soo khẽ thở dài rồi chăm chú nhìn cô. Dù đang ngồi trên giường bệnh của phòng y tế, cô vẫn không ngừng liếc nhìn đồng hồ. Ánh mắt cô lộ rõ vẻ quyết tâm rằng dù vừa mới khóc lóc thảm thiết xong, cô vẫn phải quay lại lớp để học đêm cho bằng được.

 

Vào đại học rồi thì mọi chuyện có khác đi không? Hắn thấy tò mò về một cô gái sống mãnh liệt như cô, và đôi khi hắn cũng thấy khâm phục ý chí đó nữa.

 

“Han Gyeo Ul. Hôm nay trốn học đêm đi.”

 

Thế nhưng, cảm xúc chiếm phần lớn trong lòng hắn lúc này lại là cái ý nghĩ muốn phá bĩnh một cách vô lý. Trước khi nhập học, cô từng bám dính lấy hắn ở căn hộ, thậm chí còn đòi giặt cả quần lót cho hắn, vậy mà dạo gần đây cô chỉ biết vùi đầu vào sách vở, chẳng thèm liếc nhìn hắn lấy một cái.

 

Thậm chí khi ăn ở nhà ăn hay lúc đi học, tan trường, cô cũng đeo tai nghe để nghe bài giảng tóm tắt. Mỗi lần như vậy, hắn cảm thấy mình giống như một bù nhìn đứng cạnh cô vậy. Sự kiên nhẫn của hắn dường như đã chạm giới hạn, hôm nay hắn muốn thấy lại một Han Gyeo Ul luôn tìm cách dây dưa với mình như trước.

 

“Không được. Tôi phải làm sổ tay các lỗi sai.”

 

Nhưng cô gái kiên định như thành trì ấy không dễ bị lung lay trước sự cám dỗ của hắn. Dù rất muốn an ủi cô, nhưng khi thấy cô dồn hết tâm trí vào việc học mà phớt lờ mình, cảm giác trẻ con trong hắn lại trỗi dậy.

 

Hắn muốn cô chơi với mình. Muốn cô quan tâm đến mình như trước. Những lời thầm kín không thể thốt ra ấy được hắn bọc lại bằng những lời lẽ gai góc.

 

“Vào cái ngày như thế này mà làm sổ tay lỗi sai thì có tác dụng gì chứ? Chỉ tổ làm hỏng tâm trạng rồi mai lại học hành bết bát thêm thôi.”

“Này, cái đồ 0 điểm thì biết gì mà nói!”

“Điểm thi có thể 0, nhưng bơi lội thì tôi là huy chương vàng nên tôi biết rõ chứ. Học hành với vận động cũng có nhiều điểm tương đồng lắm. Có những vận động viên cứ cố chấp tập luyện khi cơ thể không ổn, để rồi phong độ chạm đáy đến mức chẳng giành nổi giải gì. Cậu thì khác gì chắc?”

 

Cái miệng hại cái thân, Hae Soo buông ra những lời mà chính hắn cũng thấy thật tồi tệ. Đáng lẽ hắn nên nói mấy câu ngọt ngào như ‘Hôm nay xả stress đi thì mai mới học tốt được’, nhưng với tính cách của Park Hae Soo thì chuyện đó là không tưởng. Thế nhưng, Gyeo Ul lại phản ứng theo cách hắn không ngờ tới.

 

“…Lâu rồi mới nghe thấy đấy.”

“Cái gì lâu rồi?”

“Lâu rồi mới thấy cậu nhắc đến chuyện bơi lội ấy.”

 

Nghe Gyeo Ul nói, hắn chợt nhận ra đúng là như vậy. Mấy tháng nay hắn chẳng màng đến chuyện trị liệu hay gì cả. Hắn dành thời gian trên lớp để ngủ bù, hoặc mải mê ngắm nhìn khuôn mặt cô khi đang học. Lúc chán thì hắn lại đi loanh quanh sân trường một cách vô định.

 

Thực ra, hắn vẫn thường xuyên nhớ về bể bơi nhưng luôn tìm cách né tránh. Giống như huấn luyện viên Han cũng luôn giữ kẽ mỗi khi định nhắc đến bơi lội với hắn. Vậy mà theo lời Gyeo Ul, lần đầu tiên sau một thời gian dài, những ký ức về thời điểm giành huy chương vàng đầy hạnh phúc lại hiện về một cách tự nhiên.

 

“Thì sao chứ, liên quan gì đến cậu.”

 

Gyeo Ul thản nhiên bắt lấy lời nói đầy bướng bỉnh của hắn. Như một người thấu hiểu cách đối phó với hắn, cô nhìn thẳng vào mắt hắn và nở một nụ cười dịu dàng.

 

Đó không phải là cách cô học được trong ngày một ngày hai. Chính đôi mắt tròn trịa và hiền lành ấy đã kiên trì lôi kéo kẻ đang sống như người chết từ trong bóng tối ra ngoài, và khiến hắn vô thức đi theo cô đến tận bây giờ.

 

“Park Hae Soo, như cậu nói đấy, cậu đâu có phải 0 điểm trong lĩnh vực của mình. Cậu là đẳng cấp thế giới cơ mà. Huy chương đó đâu phải tự dưng mà có chứ?”

“…”

“Khi nào tay khỏi hẳn, thỉnh thoảng cứ đi bơi cho vui đi. Cậu bảo bơi giống như là được thở mà, đúng không?”

 

Liệu hắn có thể quay lại không? Quay lại rồi có thấy hạnh phúc không? Hay ngay từ đầu, hạnh phúc có thực sự tồn tại với hắn không, khi mà ngay cả sự tồn tại của hắn cũng chưa bao giờ được gia đình công nhận.

 

‘Đáng lẽ ta không nên sinh ra con. Cứ nhìn thấy con là mẹ lại thấy ghê tởm và nhục nhã không chịu nổi.’

 

Tiếng nói của mẹ lại vang lên như tiếng ù tai khiến hắn phải đưa tay vuốt tóc. Mái tóc húi cua ngày nào giờ đã dài ra che khuất cả lông mày. Rũ bỏ những cảm xúc tồi tệ, hắn dùng lòng bàn tay phát nhẹ vào trán Gyeo Ul – người đang chăm chú nhìn mình. Y hệt cái cách cô đã làm khi bắt muỗi cho hắn ngày đó.

 

“Im lặng đi, hôm nay trốn học đêm đi. Chơi với tôi.”

“Tôi đã mất công khen ngợi thế mà dám bảo tôi im lặng à. Cậu đúng là cái đồ chẳng biết nghe lời người khác nói gì cả…!”

 

Vừa lầm bầm vừa ngước nhìn hắn, Gyeo Ul vò nát tờ đề thi của hắn rồi ném vào thùng rác. Cứ ngỡ cô đang nổi giận, vậy mà cô bỗng đứng dậy đi thẳng ra cửa phòng y tế.

 

Công chúa ưu tú của tôi lại định bỏ mặc tôi để đi học tiếp à. Trong lòng đầy thất vọng, hắn chỉ biết nhìn theo bóng lưng cô.

 

Thế nhưng, những lời thốt ra từ miệng cô không phải là sự trừng phạt dành cho Park Hae Soo, cũng càng không phải là lời rủ rê đi học. Khóe môi cô nhếch lên, lộ rõ vẻ háo hức trước một màn ‘nổi loạn’.

 

“Bù lại cậu phải khao tôi đi chơi quán game đó nha.”

“Gì cũng được.”

 

Rời khỏi phòng y tế, cả hai cùng hướng về phía lớp học. Hắn khoác chiếc cặp màu hồng cũ kỹ chỉ còn một bên quai lên vai, rồi thản nhiên cầm luôn cả chiếc cặp nặng như đá của cô đeo vào.

 

“Tự do rồi!”

 

Gyeo Ul chạy băng băng xuống con dốc dài. Những cánh hoa bay lướt ngang qua cô gái nhỏ đang hớn hở, tạo nên một khung cảnh rực rỡ sắc màu. Hắn nhìn theo dáng vẻ đó, theo thói quen dùng đầu ngón tay vân vê vành tai rồi lẳng lặng bước theo sau cô.

 

* * *

 

Bước vào quán game, cả hai tung hoành như cá gặp nước. Chẳng thấy bóng dáng của cái đứa vừa nãy còn khăng khăng đòi ở lại học đêm làm sổ tay lỗi sai đâu nữa, Gyeo Ul cầm chắc đống tiền xu mà Hae Soo vừa đổi được, chạy lăng xăng từ trò này sang trò khác.

 

“Này các em ơi. Hết giờ rồi, phải về thôi. Cảnh sát mà đi kiểm tra là quán tôi gặp rắc rối lớn đấy.”

 

Thế nhưng sự tự do đó chẳng kéo dài được lâu. Khi đêm xuống, chủ quán game đã ra đuổi Gyeo Ul và Hae Soo vì đã đến giờ cấm thanh thiếu niên. Hắn vẫn còn đang mải mê ngắm nhìn Gyeo Ul nhảy mấy điệu nhảy kỳ quặc khi chơi trò nhảy theo nhạc (Pump), cảm thấy thật nuối tiếc.

 

“Tôi biết một nơi để xả nốt cơn phấn khích đang bị cắt ngang này, đi thôi.”

 

Phải chăng Gyeo Ul cũng đang cảm thấy hụt hẫng giống như hắn? Ngay khi vừa ra khỏi quán game, cô đã kéo tay áo hắn dẫn đi đâu đó.

 

Nơi họ đến là một sân chơi nhỏ gần đó. Đó là một nơi cũ kỹ nằm giữa những khu nhà, chỉ có vài món đồ chơi mà cái nào cái nấy đều đã rỉ sét.

 

“Lớn rồi mà còn ra sân chơi trẻ con thế này sao.”

“Đây là căn cứ bí mật của tôi đấy nhé! Đừng có càm ràm nữa, lên ngồi đi.”

 

Gyeo Ul đẩy lưng Hae Soo bắt hắn ngồi lên cái mâm quay. Đó là một cái vòng tròn lớn như một hành tinh thu nhỏ. Miễn cưỡng ngồi lên, Hae Soo chẳng buồn bám vào tay cầm mà chỉ đứng dựa lưng vào đó.

 

“Này, đứng thế là ngã đấy nhé?”

“Cậu thì đẩy mạnh được đến mức nào chứ.”

“Cứ đợi đấy mà xem, rồi cậu sẽ sáng mắt ra ngay thôi.”

 

Han Gyeo Ul nhỏ nhắn như chú thỏ nắm lấy tay cầm mâm quay rồi bắt đầu chạy lấy đà thật nhanh. Hắn cứ nghĩ cô sẽ chẳng đời nào làm cho một kẻ cao hơn 1m90 như hắn quay nổi đâu, nên vẫn thản nhiên phớt lờ, nhưng mâm quay bắt đầu tăng tốc và quay tít mù.

 

“Ha, chết tiệt.”

 

Lòng tự trọng bị tổn thương, Hae Soo đành phải bám chặt lấy hai cái tay cầm. Giữa những vòng quay chóng mặt, hình ảnh Gyeo Ul đang cười nắc nẻ cứ thế lấp đầy tầm mắt hắn. Dù cô có khóc hay cười, thì khuôn mặt rạng rỡ như nắng mai ấy vẫn luôn ở đó.

 

“Vui đúng không?”

 

Sau khi đã quay mâm quay một cách hào hứng, cô nhanh chóng nhảy lên ngồi cạnh Hae Soo. Mâm quay theo đà cứ thế quay thêm một lúc lâu rồi mới dừng lại, và lần này đến lượt Hae Soo xuống đẩy.

 

“Phải quay như thế này này.”

“Á, chóng mặt quá đi mất!”

 

Mâm quay bắt đầu quay với tốc độ chóng mặt hơn hẳn lúc nãy khiến Gyeo Ul lảo đảo. Đúng lúc đó, Hae Soo nhanh chân nhảy lên, dùng hai tay nắm chặt lấy tay cầm như muốn bao trọn lấy Gyeo Ul để cô không bị văng ra ngoài.

 

Gyeo Ul cúi đầu kêu chóng mặt, đầu cô chạm khẽ vào lồng ngực của Hae Soo, hắn liền buông một tay ra để ôm lấy vai cô làm điểm tựa.

 

Cả thế giới dường như đang xoay chuyển điên cuồng. Đầu óc hắn lộn tùng phèo đến mức chẳng còn nhớ nổi mình là ai và đang ở đâu. Và trong vòng tay hắn lúc này chính là Han Gyeo Ul. Giờ đây, thay vì bám vào tay cầm, cô lại đang ôm chặt lấy hai bên hông của Hae Soo và ngước nhìn hắn.

 

“Park Hae Soo, từ giờ tôi chỉ chơi mâm quay với cậu thôi. Cảm giác mạnh cực kỳ luôn.”

 

Vừa nãy còn nhõng nhẽo kêu chóng mặt, vậy mà giờ lại cười tươi như đồ ngốc với những sợi tóc mai bay phất phơ trước gió, Han Gyeo Ul trông thật xinh đẹp đến ngỡ ngàng.

 

Khi mâm quay dần dừng lại, những giọt mưa bắt đầu rơi xuống đầu hai người.

 

“Dù sao cũng sắp về nhà rồi, chơi thêm một vòng nữa đi. Quay cho tôi đi, Hae Soo.”

 

Gyeo Ul bảo cô không ngại bị ướt mưa, tay vẫn đặt trên hông Hae Soo và nói. Có lẽ cái đồ ngốc này còn chẳng nhận ra mình đang có những cử chỉ thân mật với hắn nữa.

 

“Công chúa, lo mà giữ mình đừng để ngã lộn cổ ra đấy.”

 

Cảm thấy lồng ngực mình bỗng chốc thắt lại, Hae Soo lùi lại phía sau rồi tiếp tục quay mâm quay một lần nữa. Dưới cơn mưa bóng mây đang trút xuống, Gyeo Ul cứ thế xoay vòng, xoay vòng mãi.

 

Nhìn cô bị mưa dội ướt từ đầu đến chân nhưng vẫn không ngừng nhún nhảy, cảm giác của hắn lúc này không hẳn là vui vẻ. Bởi đó là cái ngày mà hắn nhận ra một điều mà lẽ ra hắn không nên biết.

 

“Han Gyeo Ul. Hôm nay tôi không ngủ ở nhà cậu được rồi.”

“Hả? Cậu định đi đâu?”

“Không việc gì đến cậu.”

 

Ngày hôm đó, sau khi đưa Gyeo Ul về tận nhà, Hae Soo đã trở về căn hộ của mình sau một thời gian dài.

 

Hắn phớt lờ cả lời của huấn luyện viên Han bảo đã chuẩn bị đồ ăn đêm rất ngon. Vừa mở cửa bước vào nhà, Hae Soo chẳng buồn tắm rửa mà nằm vật xuống sàn.

 

Chết tiệt thật rồi.

 

Hắn nhắm chặt mắt lại trước tình cảnh mà chỉ có thể gói gọn trong một câu nói duy nhất đó.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 30
Chương 29
Chương 28: 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 27: 🔞🔞🔞
Chap 26: 🔞
Chương 25
Chương 24
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chuơng 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1: Lời mở đầu

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.