Chương 13

 

————————————————————

Biên dịch viên: Qwèn Chá Nà

Chương: 13

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

“Gong Myung oppa, anh về lúc nào thế ạ?”

 

Người mà cô chào hỏi một cách mừng rỡ chính là con trai của chủ nhà.

 

Tên anh là Nam Gong Myung.

 

Năm nay, anh đã trúng tuyển vào khoa Luật của Đại học S danh tiếng, trở thành ‘con nhà người ta’ khiến cả khu phố ngưỡng mộ. Có lẽ vì thừa hưởng đức tính tốt đẹp từ bố mẹ nên anh nổi tiếng ở trường Unjeong với nhân cách hoàn hảo, không chút tì vết và tính tình vô cùng dịu dàng.

 

Vẻ ngoài của anh cũng hiền hòa y như tính cách; đôi mắt màu nâu đa sắc cùng mái tóc nhạt màu tự nhiên không cần chải chuốt khiến anh trông càng thư sinh hơn.

 

Lý do cô thân thiết với anh cũng không có gì đặc biệt. Từ nhỏ, vì bố mẹ bận rộn nên cô thường xuyên phải ở nhà một mình, những lúc đó anh thường cùng cô ngồi trên phản ở tầng hai để cùng giải các bài tập.

 

‘Nếu không hiểu chỗ nào cứ hỏi anh nhé.’

‘Nhưng sao Gong Myung oppa lại thông minh thế ạ?’

‘Gyeo Ul cũng thông minh mà. Bài này không phải ai cũng giải được đâu nhé.’

 

Thực lòng mà nói, Nam Gong Myung đóng góp một phần không nhỏ vào việc học giỏi của cô. Anh giống như một tấm biển chỉ đường, khiến cô luôn tự nhủ phải sống tốt như anh.

 

Dù cô không có nhiều bạn bè vì nhiều lý do, nhưng anh là người anh hàng xóm duy nhất mà cô thực sự mở lòng, nên gặp lại anh sau thời gian dài cô thấy rất vui.

 

“Anh mới về. Mai là sinh nhật mẹ nên anh định về nấu canh rong biển cho bà.”

“Uầy… Em chưa bao giờ nấu canh cho mẹ vào ngày sinh nhật cả. Thấy anh em phải tự kiểm điểm lại mình thôi.”

“Em bây giờ cũng đang làm rất tốt rồi mà. Cơ mà, vận động viên Park Hae Soo, lâu rồi không gặp nhé.”

 

Nam Gong Myung đưa tay ra phía Park Hae Soo – người đang đứng cạnh cô như một tảng băng trôi. Vì Park Hae Soo đã lui tới đây suốt nhiều năm nên bố mẹ chủ nhà thường xuyên nhờ hắn ký tên mỗi khi có dịp.

 

Thế nhưng cái tên với tính khí nhạy cảm quá mức này chưa bao giờ chịu ký tên tử tế. Năm ngoái khi hắn giành huy chương vàng, Nam Gong Myung đã đích thân mua thịt bò mang sang xin chữ ký giúp mẹ, vậy mà cái tên vô lễ đó lại cau mày rồi vứt thẳng miếng thịt bò quý giá xuống đất.

 

“Bắt tay bắt chân gì với người lạ chứ.”

 

Hôm nay cũng không ngoại lệ, Park Hae Soo hoàn toàn ‘ngó lơ’ bàn tay đang đưa ra của Nam Gong Myung rồi xoay người bước về phía cầu thang sắt dẫn lên tầng hai. Phải rồi, cậu đi đi. Tôi sẽ ở lại nghe anh Gong Myung kể mấy chuyện đại học thú vị đây.

 

“Oppa, *buổi OT có vui không ạ? Cuộc sống đại học thế nào ạ? Khi nào thì trường mình có lễ hội thế anh?”

*Buổi OT: buổi định hướng

“Haha. Sao mà vội vàng thế, cứ hỏi từ từ từng câu một nào.”

 

Có lẽ vì đang là lớp 12, hoặc có lẽ vì đám Shim Ye Rin cứ làm phiền ở trường, nên cô muốn nhanh chóng rời khỏi Unseong để bắt đầu cuộc sống mới ở Seoul càng sớm càng tốt.

 

Vì vậy, nhân lúc gặp được hình mẫu lý tưởng của mình là Nam Gong Myung, cô định hỏi anh vài câu chuyện để có thêm động lực vượt qua nỗi khổ lớp 12, thế nhưng...

 

“Này, Han Gyeo Ul! Không lên nhanh à?”

 

Park Hae Soo, kẻ đang hùng hổ bước lên cầu thang sắt, bỗng nhiên quay trở xuống rồi túm chặt lấy mũ áo phao của cô kéo ngược lại.

 

Trọng tâm cơ thể bị mất khiến cô suýt ngã ngửa ra sau, Park Hae Soo liền đưa tay đỡ lấy rồi chuyển sang kẹp cổ cô.

 

“Buông tôi ra. Tôi đang có chuyện muốn nói với anh Gong Myung mà.”

“Mai không đi học à? Lớp 12 rồi mà không có thời gian biểu gì sao? Con người thì phải sống theo kế hoạch chứ. Mau đi rửa chân rồi đi ngủ đi.”

 

Nghe những lời như ‘thời gian biểu’, ‘kế hoạch’ phát ra từ miệng cái tên vốn chỉ biết chui rúc trong xó nhà, cô thấy thật nực cười. Thế nhưng Park Hae Soo đã mặc kệ cô đang vùng vẫy mà lôi xềnh xệch lên cầu thang sắt.

 

“Park Hae Soo, cậu có đau tay thật không đấy? Sao mà khỏe thế hả!”

“Tôi vẫn đủ sức để lôi một thanh niên đang sa ngã về nhà.”

“Ai sa ngã chứ! Tôi đang có cuộc hội thoại mang tính xây dựng với anh sinh viên đại học…”

“Được rồi, buông em ấy ra đi.”

 

Đúng lúc đó, Nam Gong Myung – người nãy giờ vẫn im lặng quan sát – bỗng vươn tay chặn cánh tay của Park Hae Soo lại.

 

“Oppa, sao anh lại nắm chặt chỗ đó chứ!”

 

Nhìn thấy cánh tay đang bị thương của Park Hae Soo bị giữ chặt, cô giật mình hoảng hốt, vội vã gạt tay Nam Gong Myung ra. Cơn gió lạnh lướt qua, không gian bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng.

 

“Này, cậu có sao không? Thử cử động ngón tay xem nào. Có đau không?”

 

Đôi mắt cô mở to kinh ngạc, cô cẩn thận mân mê bàn tay và cánh tay của Park Hae Soo như thể đang cầm một món đồ thủy tinh dễ vỡ.

 

“Ha, đau chết đi được.”

“Thật á? Bị thương lại rồi sao?”

“Ừ, thế nên vào nhà nhanh đi rồi lấy túi chườm cho tôi.”

 

Nhưng mà bảo đau sao cái tên ngốc này lại cười? Cô nhìn khóe môi nhếch lên như cái móc câu của Park Hae Soo mà thấy thắc mắc. Nghĩ rằng hắn đang trêu chọc mình, cô lườm hắn một cái rồi quay lại nhìn Nam Gong Myung.

 

“Cậu ấy bị thương nặng lắm sao? Anh không biết cậu ấy đang đau. Thành thật xin lỗi nhé.”

“Ông chú à. Nếu thấy có lỗi thế thì để chúng tôi vào nhà được chưa? Tôi sắp đóng băng đến chết rồi đây.”

 

Gọi là ông chú sao? Với người hơn mình một tuổi mà lại hành xử như thế. Đúng là Park Hae Soo đang muốn gây sự đây mà.

 

Giữa một Nam Gong Myung với vẻ mặt chẳng có chút nào là hối lỗi và một Park Hae Soo đang nhìn xuống anh như muốn khiêu chiến, cô bối rối vuốt lại mái tóc.

 

Cô đã cảm nhận được từ lâu rồi, hai người này đã từng cãi nhau khi không có cô ở đó sao? Thỉnh thoảng chạm mặt là lại thấy chiến tranh lạnh, nhưng hôm nay có vẻ còn gay gắt hơn, khiến cô cảm thấy mình nên nhanh chóng rời đi.

 

“Oppa, để lúc khác mình nói chuyện nhé. Em vào nhà trước đây ạ.”

“Ừ, có gì thắc mắc cứ gọi điện cho anh.”

“Anh bận lắm mà.”

“Làm sao bận bằng học sinh lớp 12 được. Anh luôn có thời gian để nghe điện thoại của Gyeo Ul mà.”

 

Cô chào người anh hàng xóm vốn luôn dịu dàng với cả thế giới. Theo chân Park Hae Soo – kẻ vẫn chưa chịu buông mũ áo phao của cô ra – đi đến trước cửa tầng hai.

 

“Giờ thì buông ra được chưa?”

“Trông giống dây dắt thú cưng đấy chứ, hay mà.”

“Cậu dám nói thẳng vào mặt người ta là giống chó sao… Tính nết của cậu đúng là hỏng bét rồi.”

“Tôi thấy còn tốt chán so với cái hạng người suốt ngày đi nói dối khắp nơi.”

 

Cô đã cố gắng nói tránh đi vì lợi ích của hắn, vậy mà lại bị coi là kẻ nói dối. Cô lắc đầu ngao ngán rồi mở cửa.

 

“Các con về rồi đấy à? Đi tham quan khu phố vui chứ?”

 

Bố và mẹ cô vội vã chạy ra đón. Giữa tiết trời đại hàn mà bố chỉ mặc mỗi chiếc áo lót, ông lo lắng hỏi Park Hae Soo có lạnh không rồi vỗ vỗ vào lưng hắn, còn mẹ thì nhanh nhảu chạy vào bếp bưng đồ ra.

 

“Cái gì đây mẹ?”

 

Cô hỏi khi thấy mẹ đưa ra mấy cái túi giấy nến.

 

“Bố mua hạt dẻ nướng với khoai lang nướng cho Hae Soo đấy.”

“Hôm nay là buổi cuối của hàng hạt dẻ nướng trước nhà mình rồi nên bố phải mua ngay. Nghĩ lại thì bố chưa bao giờ cho Hae Soo ăn mấy món quà vặt mùa đông ở đây cả.”

 

Đúng là tình thâm nghĩa trọng mà.

 

Cô nhìn bố đang nhìn Hae Soo với ánh mắt đầy tha thiết. Với vị khách mùa hè, bố luôn cắt dưa hấu cho ăn đến phát ngán, giờ trở thành vị khách mùa đông, bố lại mang về cả một xe thồ hạt dẻ và khoai lang nướng.

 

“Park Hae Soo chắc no rồi bố ạ.”

“Huấn luyện viên Han, con cảm ơn, con sẽ ăn thật ngon ạ.”

 

Vừa mới đi ‘tour ẩm thực’ xong, chắc bụng cũng đã lửng dạ rồi, vậy mà Park Hae Soo sau khi uống ngụm nước ngô để trôi cổ họng đã bắt đầu ăn đống quà vặt mùa đông đó.

 

Cậu đúng là cái hạng người ăn bao nhiêu cũng chẳng thấy béo đi đâu cả. Cởi chiếc áo khoác ra, trong lớp áo phông, cơ thể hắn vẫn săn chắc, không một chút mỡ thừa.

 

Nhìn cái cách hắn nhai bằng xương quai hàm sắc sảo trông thật gọn gàng, cô thầm nghĩ hay là thay vì làm diễn viên, mình nên khuyên hắn làm vlog ăn uống thì hơn.

 

“Thế nào, ngon chứ con?”

“Ngon lắm.”

 

Ngồi cạnh Park Hae Soo – kẻ vừa trả lời cụt lủn câu hỏi của mẹ cô, cô cũng cầm một hạt dẻ lên nhấm nháp.

 

“Nhân tiện đây Hae Soo à. Hay là con dọn khỏi căn hộ đó sang đây ở với chú đi? Ở bên đó một mình chắc con chẳng ăn uống tử tế được đâu.”

 

Trước lời của bố, cô há hốc mồm kinh ngạc. Nhưng cô cũng không lo lắng lắm, vì cái tên khó tính này chắc chắn sẽ chẳng đời nào chịu bỏ căn hộ rộng rãi để sang ở cái nhà chật chội này của cô đâu.

 

Thế nhưng.

 

“Được.”

 

Từ miệng Park Hae Soo thốt ra hai chữ đồng ý.

 

“Này, Park Hae Soo!!”

“Huấn luyện viên Han đã nói thế thì sao con dám từ chối được. Được, con sẽ ở đây. À không, con sẽ xin phép được ở lại đây.”

 

Đến cả kính ngữ mà cái tên này cũng thèm dùng sao. Hắn nhếch môi cười đắc thắng rồi nhìn cô.

 

“Tốt quá rồi. Dì cũng đang định mỗi sáng mang cơm sang cho con đây. Thế này thì đỡ vất vả bao nhiêu!”

“Haha, con quyết định đúng đấy. Từ giờ chúng ta cứ bắt đầu lại từng chút một thôi. Hae Soo của chú, chào mừng con nhé. Chào mừng con!”

 

Này hai vị phụ huynh ơi. Hai người không thấy khuôn mặt xám xịt của con gái mình à? Dù có thế nào đi chăng nữa, từ giờ đến lúc tốt nghiệp cấp ba còn hẳn một năm, mà hai người định bắt con sống cùng dưới một mái nhà với cái tên này sao?

 

Nghĩ đến cảnh căn phòng của mình sắp bị cướp mất ngay trước mắt khiến cô thấy nhức đầu kinh khủng.

 

“Con ăn ngon lắm, à con cảm ơn vì bữa ăn ạ! Ôi buồn ngủ quá. Han Gyeo Ul cũng ngủ ngon nhé.”

 

Park Hae Soo dùng tay khép cái miệng đang há hốc của cô lại rồi đi thẳng vào căn phòng với chiếc giường êm ái của cô để ngủ.

 

“Công chúa ngoan của mẹ chịu khó thông cảm nhé. Hae Soo đang bị thương mà con.”

“Phải đấy, Gyeo Ul sang phòng ngủ chính mà nằm. Bố mẹ sẽ ngủ ở phòng khách. Nhé?”

 

Bố mẹ nói với vẻ mặt vô cùng hối lỗi, nhưng cô lắc đầu. Nhớ đến câu ‘trong cái rủi có cái may’, cô gượng nở nụ cười.

 

Phải lạc quan lên, phải lạc quan lên nào…

 

Thà đi học cùng hắn còn hơn là cứ phải chạy qua chạy lại căn hộ để lôi cái tên không chịu đi học đó đi. Chẳng phải đây là cách hiệu quả nhất để thực hiện lời hứa với mẹ của Park Hae Soo sao? Mình sẽ có nhiều thời gian giải toán hơn, và... ui da, ui da, cái giường của tôi… căn phòng của tôi…

 

“Không sao đâu ạ. Bạn bè tốt lên thì con cũng vui mà. Con vào phòng đây! Bố mẹ ngủ ngon nhé!”

 

Đi về phía phòng kho, Gyeo Ul tự nhủ về lời hứa với mẹ của Park Hae Soo khi phải chịu đựng cái nền nhà cứng nhắc làm đau cả lưng.

 

“Park Hae Soo, cậu cứ đợi đến lúc tốt nghiệp mà xem.”

 

Mục tiêu cốt yếu vẫn là giúp Park Hae Soo tốt nghiệp một cách thuận lợi. Tự nhủ như vậy, cô từ từ nhắm mắt lại.

 

Sáng hôm sau.

 

Vừa dụi mắt bước ra ngoài trong bộ đồ ngủ, cô đã thấy một người đàn ông vừa mở cửa bước vào.

 

Đó chính là Park Hae Soo, người đã sang căn hộ thay bộ đồng phục mới rồi quay lại đây từ sáng sớm. Đeo balo trên một bên vai, hắn cởi giày một cách ngay ngắn rồi bước vào nhà.

 

Ánh mắt Park Hae Soo quét một lượt từ đầu đến chân cô đang trong bộ đồ ngủ, rồi chẳng nói chẳng rằng đi thẳng vào bếp. Cô nhìn theo cái bóng cao lêu nghêu mãi vẫn không quen của hắn, bỗng nhiên ánh mắt cô dừng lại ở một chỗ.

 

“Ngoài trời lạnh lắm à? Sao tai cậu đỏ thế?”

 

Cô hỏi lý do vì sao vành tai của Park Hae Soo lại đỏ rực như đang cháy, nhưng chẳng có câu trả lời nào đáp lại.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 30
Chương 29
Chương 28: 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 27: 🔞🔞🔞
Chap 26: 🔞
Chương 25
Chương 24
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chuơng 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1: Lời mở đầu

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.