Edit: Quillpetal
Phía nam làng có vài căn nhà hoang. Chúng được gọi là nhà hoang không chỉ vì đã lâu không có người ở.
Những bức tường bị phá, cột trụ bị cắt đứt rồi chất đống một bên, trông không giống như đổ nát do thời gian mà giống như bị cố ý tháo dỡ hơn.
Những ngôi nhà vốn đã thưa thớt nay bị phá đi, khiến khoảng giữa trở nên trống trải. Và ở khoảng trống ấy có một kho chứa đặc biệt.
Có nên gọi là kho không, hay nên gọi là “quan tài”?
Những cấu trúc hình hộp bằng ván gỗ, kích thước chỉ vừa khít một người đàn ông trưởng thành chui vào, có lẽ cố gắng bắt chước hình dáng ngôi nhà nên trên mái có một ô cửa sổ nhỏ.
Nhìn thoáng qua giống như nhà vệ sinh tạm, hoặc như tủ đựng đồ được làm theo hình nhà, nhưng để vào bên trong – dù là người hay vật – thì thiếu một thứ thiết yếu.
Chính là 「cửa」.
Bốn cấu trúc dài hẹp, không có cửa, chỉ vừa đủ cho một người chui vào.
Trừ mái che và ô cửa sổ vuông nhỏ để không khí lọt vào, thì trông chẳng khác gì bốn chiếc quan tài dựng đứng.
Điều kỳ lạ nhất là dù chẳng có cửa để mở, chúng vẫn bị xích sắt rỉ sét quấn chặt quanh.
Nenavuste một tay cầm dao, tay kia cầm tấm vải thêu vụng về, chậm rãi bước về phía bốn chiếc quan tài xếp hàng.
Xào xạc.
Tấm vải trên tay và chiếc váy rộng bay trong gió. Mái tóc bạch kim lộ ra dưới khăn trùm đầu rối bù, nhưng vẫn giữ được độ bóng mượt.
Với vẻ mặt vui vẻ như đi dạo, Nenavuste khẽ ngân nga một bài hát, tiến đến chiếc quan tài bên trái ngoài cùng, dùng tay chạm vào xích sắt rỉ sét , rồi tựa đầu vào ván gỗ.
Ô cửa sổ nằm trên mái, nên dù Nenavuste kiễng chân cũng không nhìn vào trong được. Nhưng vì quan tài chật hẹp, chỉ cần tựa người vào ván và ghé tai là nghe được tiếng động bên trong.
“Aibek. Em khỏe không? Chị đến rồi đây.”
“Ch… hị…….”
Giọng trẻ con vang lên từ trong quan tài bị xích sắt quấn chặt. Giọng khàn đặc, nứt nẻ, hoàn toàn không giống giọng trẻ con, nhưng Nenavuste mỉm cười nhẹ nhàng vì vui mừng khi nghe em trai chào.
“Hôm nay trời đẹp lắm. Lâu rồi mới thấy trời trong xanh thế này. Gió cũng mát mẻ. Nhưng ô cửa sổ nhỏ quá, không biết em có cảm nhận được gió không nữa.”
“Ư… ư…….”
Tiếng rên rỉ vang lên từ trong quan tài.
Aibek đã lâu không nói được lời trọn vẹn. Nhưng mỗi khi Nenavuste nói chuyện, cậu vẫn cố gắng phát ra tiếng, nên có vẻ cậu vẫn hiểu lời mình.
Nenavuste quyết định hài lòng với điều đó.
Làng bị nguyền rủa, vô số người chết dần. Giữa những người thân thể thối rữa, đau đớn quằn quại, cô đã bảo vệ được các em – chỉ cần thế thôi là đủ.
Dù không nhìn thấy mặt, không trò chuyện được, nhưng chỉ cần tựa vào ván gỗ ghé tai, cô vẫn nghe được tiếng thở hổn hển và tiếng rên rỉ của em trai.
Xác nhận em trai vẫn sống sót, Nenavuste hôm nay cũng nhẹ nhõm vì đã bảo vệ thành công em mình khỏi “kẻ thù”.
“Này Aibek. Em có biết hôm nay chị mang gì đến không?”
“Khưư…….”
“Chị tìm được tấm vải chị thêu lần đầu tiên đấy. Aibek, em còn nhớ không? Hồi chị thêu hình hoa hướng dương, rồi đi cho gà ăn một lát, em và Janibek chạy đến nghịch phá, làm hỏng hết thêu của chị.”
Tấm vải đỏ trong tay Nenavuste có một vòng tròn ở giữa, xung quanh là những sợi chỉ vàng tua tủa ra ngoài.
Không phải hình cánh hoa cân đối, chỗ thì ngắn và mập, chỗ thì giữa bị tách đôi, chỗ thì nhão nhoẹt – trông chẳng giống hoa hướng dương mà giống bạch tuộc hơn.
“Hồi đó chị giận lắm, mắng em và Janibek vì làm hỏng bức thêu đầu tay của chị. Nhưng giờ nghĩ lại, chị vốn dĩ không có khiếu thêu thùa.”
Chị muốn thêu hoa hướng dương nhưng không ra được hình như ý, sợi chỉ càng lúc càng rối, chị bực mình ném lên bàn rồi đi cho gà ăn.
Hai em trai sinh đôi Aibek và Janibek vào phòng , thấy tấm vải đỏ có thêu thì tò mò, cũng muốn thử thêu theo, kết quả làm hỏng hoàn toàn.
Khi chị về phòng và thấy cảnh đó đã giận dữ mắng các em vì “làm hỏng” thêu, nhưng nói “làm hỏng” là sai rồi. Vì từ đầu nó đã hỏng rồi mà.
“Lúc đó chị xin lỗi vì đã giận. Giờ nghĩ lại chỉ là chuyện nhỏ xíu, vậy mà chúng ta cãi nhau nhiều quá nhỉ?”
“Aưưư…….”
“Khi kho chứa sập, chị nghĩ chắc chắn không tìm được nữa vì bị cột trụ và tường đè nặng, nên đã bỏ cuộc. Nhưng cứ từ từ dọn từng chút một, cuối cùng cũng thấy được những thứ bên trong.”
Mai chị sẽ mang đến một món đồ kỷ niệm khác nhé……
Nói lời tạm biệt như thế, Nenavuste mở to mắt, rời khỏi chiếc quan tài nơi Aibek đang co ro.
Lo gió thổi làm các quan tài va vào nhau khiến em bị thương, Nenavuste để khoảng cách khá xa giữa chúng. Với bước chân của cô, khoảng cách ấy chừng sáu bước.
Cô tiến đến chiếc quan tài của Janibek, gõ nhẹ lên ván gỗ rồi ghé tai.
“Chào Janibek. Chị đến rồi đây.”
Nhưng bên trong không có tiếng động nào.
“Janibek. Em ngủ à? Trời đã trưa rồi. Phải dậy thôi chứ.”
Giọng Nenavuste hơi to hơn.
Cốc!
Tiếng gõ vào ván gỗ cũng mạnh hơn một chút.
"Chỉ vì cả ngày em ở đó không làm gì không có nghĩa là em có thể ngủ và thức dậy bất cứ khi nào em muốn. Chẳng phải chị bảo em nên ngủ vào ban đêm và thức vào ban ngày sao?"
Ầm, Ầm.
Cô ta gõ mạnh vào tấm ván đến nỗi làm bụi bám trên ván gỗ bay lên và dây xích kêu loảng xoảng, nhưng không có tiếng động nào phát ra từ bên trong.
“Janibek! Janibek! Trả lời đi!”
Khi nói chuyện với Aibek, giọng nói dịu dàng như chị em chia sẻ kỷ niệm dần trở nên gay gắt, rồi đột nhiên sắc nhọn như tiếng thét.
“Chị đã nói là chị đã đến rồi mà!”
Lúc gõ cửa vẫn còn dịu dàng, nhưng biểu cảm của Nenavuste giờ đây méo mó dữ dội, cô giơ cao tay cầm dao.
BỤP!
Dao của Nenavuste cắm phập vào tấm ván gỗ cũ kỹ. Dù cũ nhưng gỗ dày nên chỉ để lại vết xước, Nenavuste rên rỉ kéo dao ra khỏi khe hở rồi lại vung mạnh về phía quan tài.
“Janibek! Chị nói mà em không nghe thấy sao?”
Loảng xoảng!
Tiếng dao va vào xích sắt phát ra âm thanh kim loại đục ngầu, rung lên.
“Chị! Chị khổ sở thế này là vì ai? Em dám khinh thường chị sao?”
Mắt Nenavuste đỏ ngầu. Cô ném phắt tấm vải thêu vụng về đi, nắm chặt dao bằng cả hai tay.
Bùm!
Kenggg!
Tiếng dao nặng nề đập mạnh xuống tấm gỗ dày và tiếng xích sắt cũ kỹ leng keng vang lên ầm ĩ.
“Ư aaang……!”
Tiếng khóc trẻ con vang lên từ quan tài bên cạnh. Nenavuste đang vung giáo như muốn chẻ đôi quan tài thì giật mình vì tiếng khóc đó, buông rơi vũ khí.
Rồi cô lao vội đến quan tài thứ ba.
“Juldiz, Juldiz! Sao thế em? Sao lại khóc?”
“Sợ…….”
“Sao thế? Làm ác mộng à? Không sao đâu. Có chị đây rồi, yên tâm đi. Chị sẽ không để ai làm hại Juldiz của chúng ta đâu, đừng lo gì cả. Tin chị thôi.”
Không thể tin đây là cùng một người vừa dùng dao đập mạnh quan tài của Janibek với đôi mắt đỏ ngầu, Nenavuste giờ đây dùng khuôn mặt đau đớn vuốt ve quan tài nơi Juldiz đang co ro.
Juldiz nhỏ hơn hai em trai, không có bất kỳ phương tiện tự vệ nào. Vì vậy Nenavuste làm quan tài của Juldiz chắc chắn hơn, quấn thật nhiều xích sắt lại.
Nên không thể ghé tai vào ván gỗ nghe tiếng động như các em khác, nhưng nhờ bảo vệ kỹ lưỡng, Juldiz có vẻ khỏe hơn một chút so với hai em trai kia, nên có thể nói chuyện ngắn với Nenavuste.
“Juldiz? Juldiz, ổn chứ…….”
“Chị, em sợ.”
“Có chị đây rồi nên không sao. Yên tâm đi.”
“Chị, em sợ…….”
Không biết Nenavuste không hiểu Juldiz sợ cái gì, hay cố tình không muốn hiểu, cô vuốt ve quan tài quấn xích sắt, thì thầm dịu dàng như dỗ dành em gái gặp ác mộng.
“Chị sẽ bảo vệ các em. Dù phải làm bất cứ điều gì đi nữa.”
Hức.
Tiếng Juldiz nén tiếng khóc vang lên. Nếu đã ngừng khóc thì tốt rồi. Nghĩ vậy, Nenavuste nhẹ nhõm hơn, tiến về phía quan tài thứ tư cuối cùng.
―Phì phì
Từ trong quan tài vang lên âm thanh lạ.
“Almaz. Có ở trong đó không?”
―Phì phì, xẹt. Phạch!
Âm thanh như con rắn lớn thè lưỡi, rồi tiếng con thú cọ xát nhanh vào tường vang lên.
Lắc lư.
Quan tài gỗ quấn chặt xích sắt rung chuyển.
“Yên nào, Almaz.”
―Cạch. Cạch.
Như hiểu lời Nenavuste, tiếng giãy giụa bên trong lắng xuống, chỉ còn tiếng móng tay dày cào vào tường cạch cạch.
“Yên nào, chị nói rồi mà?”
Nenavuste dọa thêm lần nữa, tiếng cào cũng ngừng hẳn.
Nenavuste tiến lại gần, ghé tai vào ván gỗ.
Phì phì. Phì phì.
Tiếng thở hơi gấp, có vẻ hơi hưng phấn nhưng không giống bị đau.
“Almaz. Hôm nay có vẻ khỏe mạnh nhỉ. May quá.”
Dù không thấy được hình dáng, chỉ cần nói chuyện thế này thôi cũng khiến cô cảm thấy bình yên trở lại.
Đây chính là gia đình. Nghĩ vậy, Nenavuste lắc đầu, chậm rãi bước đi nhặt lại tấm vải và dao rơi dưới đất.
Giữa chừng, cô phát hiện có bóng dáng người lạ trong tầm mắt, cô lập tức dừng lại.
Dáng Erzan từ xa đã thấy to lớn. Khi xác nhận Sabina và Nazayev phía sau, Nenavuste lao như tia chớp nhặt lấy cây dao rơi.
“Đừng lại gần.”
Khác hẳn lúc chia sẻ kỷ niệm với các em, giờ môi cô run rẩy không phải vì lạnh lùng mà như đang cố kìm nén cảm xúc dâng trào, Nenavuste cảnh cáo.
“Ta bảo đừng lại gần!”
“Nenavuste. Chúng tôi đến để giúp chị.”
Khoảnh khắc Sabina bước hẳn ra khỏi sau lưng Erzan, Nenavuste bật nhảy lên.
“Đi chết đi!!”
Người chặn Nenavuste lao tới với cây dao không phải Erzan mà là Nazayev. Khi Nenavuste chỉ chăm chăm nhìn Sabina lao tới, Nazayev hơi lệch khỏi tầm nhìn của cô, chạy ngược lại móc chân khiến Nenavuste ngã nhào.
Chàà!
Không thắng nổi gia tốc, cơ thể Nenavuste trượt dài trên mặt đất.
“Hú. Quần lót mặc chắc thế nào mà váy lật tung cũng chẳng thấy gì.”
Có phải đúng chất Nazayev là vẫn không bỏ lỡ cơ hội nói lời quấy rối tình dục ngay cả lúc này? Erzan nhìn với vẻ khó chịu, Nazayev cười nhếch rồi lùi lại từ từ.
“Ừm, này. Nhớ là tôi chỉ hỗ trợ thôi nhé, đừng quên.”
“Nazayev…….”
Giọng đầy giận dữ vang lên từ dưới đất, Nenavuste đứng dậy. Quần áo dính đầy đất và cỏ, mặt còn bị xước vì ngã, nhưng cô chẳng quan tâm, lại nắm chặt cây dao.
Quắc.
Thấy gân tay nổi rõ trên tay nắm cán dao, Nazayev hơi rùng mình.
‘Ối. Thế này thì ngón tay một, hai cái chắc bay mất.’
Ngón cái và ngón giữa tay phải liên kết với Barselda phải giữ lại. Nazayev giấu tay phải ra sau lưng. Giờ nghĩ lại thì nên mượn găng tay sắt của hiệp sĩ từ Erzan thay vì găng đen, nhưng đã muộn.
Nazayev cười gượng, chậm rãi bước về phía bốn quan tài xếp hàng. Để chuyển sự chú ý của Nenavuste từ Sabina sang mình, cách hiệu quả nhất là tiếp cận “kho báu” của cô ta.
“Nazayev. Cút đi.”
“Nenavuste, chiến thuật đẩy tôi đi không ăn thua đâu. Hơn nữa tôi đã có người yêu là Sabina rồi.”
“Cút đi.”
“À, đừng ghen với Sabina chứ. Không giành được trái tim người đàn ông mình yêu mà đi tấn công người phụ nữ anh ta yêu thì không phải cách để có được anh ta, mà chỉ khiến anh ta ghét mình thôi. Bỏ qua tình cảm với tôi đi…… Aaa!”
Nenavuste không do dự vung dao về phía Nazayev. Cây dao sượt qua vành tai, cắm phập vào cây. Nếu chậm một chút nữa thì tai trái đã bị đứt nửa. Nazayev vuốt ngực đang đập thình thịch, ra hiệu bằng mắt cho Erzan.
‘Làm gì thế? Trong lúc tôi làm mồi nhử, cậu cũng phải làm gì đi chứ!’
Nhưng Erzan phớt lờ ánh mắt tuyệt vọng của Nazayev, quay mặt đi. Ánh mắt cậu dán chặt vào vị trí bốn quan tài xếp thành hàng.
“Tiểu thư Sabina. Đó là…….”
“Vẫn còn sống. Ba người.”
Bốn chiếc quan tài mà Nenavuste đang bảo vệ.
Người còn sống là ba.
Vậy nghĩa là một người đã chết?
Erzan nhìn Sabina với vẻ lo lắng, cô kéo mũ trùm đầu lên để tóc không bay trong gió.
“Erzan. Khi tôi lao về phía Nenavuste, anh hãy đập vỡ hết bốn chiếc quan tài đó.”
“Tất cả bốn chiếc ạ?”
“Không được thanh tẩy đâu. Nếu những người bên trong đã hòa quyện với lời nguyền thì sức mạnh của anh sẽ khiến họ bị thương nặng. Đập vỡ xong thì lập tức quay người chạy về quảng trường trung tâm.”
Ý là phải thoát ra khỏi khu vực phía nam – lãnh địa của Nenavuste.
“Tiểu thư Sabina, tôi là hộ vệ của cô.”
“Việc anh đập vỡ chúng và thoát khỏi khu vực của Nenavuste chính là cách chắc chắn nhất để bảo vệ tôi.”
Dù mũ trùm che kín khuôn mặt không nhìn thấy biểu cảm, chỉ qua giọng nói kiên quyết, Erzan đã hình dung được Sabina đang mang vẻ mặt gì.
“……Vâng.”
Erzan đặt tay lên chuôi kiếm bên hông.
Không cần tín hiệu riêng. Khoảnh khắc Nenavuste rút cây dao khỏi thân cây và định vung lại về phía Nazayev, Sabina lao về phía cô ta.
Và Erzan lao về phía bốn chiếc quan tài quấn chặt xích sắt rỉ sét.
💬 Bình luận (0)