Chương 26:
Nếu có cái gọi là giả sử - Phần 1 🔞🔞🔞🔞🔞
Nếu có cái gọi là giả sử - Phần 1 🔞🔞🔞🔞🔞

Edit: Quillpetal

Khóc mệt rồi ngủ thiếp đi hay chỉ vì kiệt sức mà chìm vào giấc ngũ, ý thức Sabina đã xa dần. Cô không nằm xuống giường mà chỉ ngồi dựa đầu, ngã gục như thế nên cơ thể đau nhức ê ẩm.

“Ưm…”

Sabina rên lên vì đau đầu, chậm rãi ngồi dậy.

Cạch.

Ai đó đang nín thở giật mình vì động tĩnh của cô, phát ra tiếng động.

Sabina tỉnh hẳn, nhìn về phía âm thanh. Mặt trời đã lặn, đèn cũng chưa thắp nên phòng tối om, nhưng nhờ quen với bóng tối, Sabina nhận ra bóng dáng cao lớn đứng trước bàn.

“…Erzan.”

“T, xin lỗi! Tôi…”

Erzan luống cuống né tránh ánh mắt, vội cúi đầu lùi lại. Có lẽ vì trong bóng tối giác quan khác nhạy hơn thị giác, mùi hương ngọt ngào thơm phức từ phía bàn bay tới, khiến Sabina vô thức nhìn lên mặt bàn.

Không rõ là món gì, nhưng lần này thức ăn cũng chất đầy đến mức lo bàn gãy chân mất.

“Tôi sẽ ngoan ngoãn chịu phạt vì đã trái lệnh tiểu thư. Nhưng nếu tiểu thư bỏ bữa thì không tốt cho sức khỏe. Vì vậy…”

Nhìn Erzan cúi đầu lắp bắp, mặt đỏ bừng vì lo lắng, Sabina ngẩn người.

Cô đã đẩy anh ra mạnh mẽ như thế, cứ tưởng anh sẽ nghĩ mình bị chủ nhân ruồng bỏ mà đi nơi khác.

Ít nhất trong thời gian tới sẽ không quay lại.

Vậy mà Erzan lại vội vã quay về, lén lút dọn bữa tối đặt sẵn, rồi định rời đi để cô không bỏ lỡ bữa ăn.

“Tôi không biết nói gì nữa. Nhưng mong tiểu thư dùng bữa…”

Dáng người to lớn mà giọng nói nhỏ nhẹ, đầy lo lắng và quan tâm. Nhận ra điều đó, Sabina chợt thấy mắt cay cay, vội dụi khóe mắt.

“Erzan.”

“Xin lỗi, Sabina tiểu thư. Tôi sẽ không bao giờ tái phạm…”

“Lại đây.”

“…Vâng?”

Cứ tưởng sẽ bị đuổi đi vì bị cô ghét đến mức không muốn nhìn thấy mặt, vậy mà cô lại gọi anh trở lại. Erzan giật mình căng thẳng, hít sâu một hơi rồi chậm rãi bước tới.

Nhờ quen bóng tối, Sabina dễ dàng nhìn rõ biểu cảm của anh.

“Erzan. Gần hơn nữa.”

“Ơ, Sabina tiểu thư. Bữa ăn…”

“Tôi đã nói rồi mà, tôi không ăn cũng không chết đâu.”

“Nhưng…”

“Và.”

Thay vì đồ ăn vào miệng, em thích lưỡi của anh hơn nhiều…

Không dám nói ra, Sabina đưa tay vuốt mép miệng.

“Erzan. Tôi đã nói dối anh rất nhiều.”

“Sabina tiểu thư…”

“Bây giờ tôi vẫn đang lừa dối anh đấy.”

Nghe Sabina nói, Erzan im lặng. Nhìn đôi môi mím chặt thẳng tắp , Sabina đột nhiên muốn hôn lên , liền né tránh ánh mắt.

“Anh không nên phục vụ một kẻ lừa dối mình làm chủ nhân.”

“Hộ vệ không cần phải biết hết mọi thứ về chủ nhân.”

Erzan trả lời nghiêm túc.

Đúng vậy thật. Hộ vệ chỉ cần biết những gì cần thiết cho nhiệm vụ hộ vệ là đủ. Không cần, cũng không có lý do phải biết thông tin cá nhân của người được hộ vệ.

“Nhưng tôi muốn biết.”

“…Hả?”

“Tôi xin lỗi vì đã thay đổi lời nói, Sabina tiểu thư. Thực ra tôi mới là người nói dối.”

“Erzan.”

“Tôi từng nói không biết chuyện riêng tư của tiểu thư cũng được, nhưng thật ra tôi… muốn biết về tiểu thư.”

Erzan muốn biết.

Cô là ai, đang nghĩ gì, mong muốn điều gì.

Và anh có thể làm gì cho cô.

“Tôi biết đây là yêu cầu quá đáng. Nhưng… tôi nhất định muốn nói ra.”

Erzan cúi đầu như xấu hổ.

Nhìn dáng vẻ ấy thật đáng thương, Sabina vô thức đưa tay ra.

Ngón tay chạm vào má Erzan lạnh ngắt.

Sabina dũng cảm lắm, nhưng lại thiếu can đảm ở những chỗ kỳ lạ.

Lời Camilla chợt hiện lên, Sabina cười khổ. Phần đầu thì không biết, nhưng phần sau thì đúng hoàn toàn.

Sabina không có can đảm. Chính xác hơn là rất sợ hãi.

“Erzan. Giả sử, nếu anh rơi vào vũng lầy…”

“Vũng lầy ạ?”

Sabina khẽ gật đầu, tiếp tục.

“Càng vùng vẫy càng lún sâu, dù gào thét cũng chẳng ai đến cứu, khi sắp chìm nghỉm chết đến nơi, đột nhiên từ trên trời thòng xuống một sợi dây.”

“…Vâng.”

“Anh sẽ nắm lấy sợi dây đó chứ?”

Erzan không hiểu tại sao Sabina lại hỏi thế. Nếu đang ở tình huống sắp chết trong vũng lầy mà có dây thừng cứu mạng thòng xuống thì nắm lấy để thoát ra là chuyện đương nhiên.

Erzan cố nghĩ lại xem có chiêu trò gì mình chưa hiểu không, nhưng chẳng thấy chỗ nào lạ.

Trong tình huống sắp chết đuối trong vũng lầy, phát hiện dây thừng từ trời rơi xuống. Vậy thì nắm lấy chẳng có gì lạ.

“Vâng. Tôi sẽ nắm lấy và bám chặt. Như vậy mới thoát khỏi vũng lầy được.”

“…Erzan quả nhiên là người mạnh mẽ.”

“Sabina tiểu thư?”

“Tôi thì sẽ không nắm sợi dây đó.”

Nghe Sabina trả lời, vẻ mặt Erzan trở nên khó hiểu. Anh biết cô không chăm sóc bản thân, nhưng câu trả lời này vẫn không thể chấp nhận.

Anh biết có người tự sát. Vì bệnh tật đau đớn, hoặc thà chết còn hơn sống tàn phế suốt đời. Nhưng lý do Sabina không nắm dây dường như không phải “muốn chết”.

“Tại sao tiểu thư lại không nắm?”

“Vì sợ sợi dây đó là giả.”

“Hả?”

“Khi đang chìm trong vũng lầy, khi cái chết đang tới gần, khi tuyệt vọng ập đến. Nếu hy vọng cuối cùng được ban xuống lại chỉ là ảo ảnh do mình tạo ra thì sao?”

“Sabina tiểu thư…”

“Nếu không nắm, không chạm vào, tôi có thể chết trong khi vẫn ôm hy vọng rằng sợi dây đó thực sự đến cứu mình. Nhưng nếu cố nắm… mà không nắm được, thì hy vọng cuối cùng cũng tan vỡ. Tôi... tôi sợ điều đó lắm.”

Dù van xin thế nào cũng chẳng ai giúp tôi gỡ lời nguyền đang ngấm vào cơ thể.

Dù gào thét không muốn giết người, cha vẫn ra lệnh tàn nhẫn.

Can đảm để hy vọng, hy vọng để nắm lấy – nhưng 15 năm tuyệt vọng liên tục đã quá sâu đậm.

Vì thế tôi đã buông xuôi.

“Nhưng từ khi gặp Erzan, đến ngôi làng này, lần đầu tiên tôi thấy được «hy vọng».”

Nhờ thể chất này, tôi cứu được dân làng bị nguyền rủa. Hấp thụ cốt lõi  lời nguyền, tìm ra cách đảo ngược thời gian đã ngừng trôi của ngôi làng.

Ở đây, Sabina có thể đeo mặt nạ cứu tinh thay vì hóa thân của cái chết, đắm chìm trong hạnh phúc giả tạo.

Miễn là cô không tiết lộ sự thật.

“Tôi sợ lắm. Sợ nó biến mất. Sợ đưa tay ra nắm mà không nắm được, sợ nhận ra chỉ là ảo ảnh, sợ hy vọng mong manh vừa có được lại bị tuyệt vọng lớn hơn nuốt chửng, tôi sợ đến mức chịu không nổi.”

Camilla ban đầu cũng nghi ngờ Sabina, nhưng rồi mở lòng. Vì được Sabina giúp đỡ, nên chấp nhận sự “tồn tại đáng ngờ hấp thụ lời nguyền”. Gọi cô là bạn. Chào hỏi, gọi tên, cười với cô.

Nhưng nếu biết Sabina là hóa thân của cái chết thì sao?

Camilla và dân làng nhờ quen với lời nguyền nên chịu đựng lâu hơn, nhưng người thường chỉ cần chạm vào cơ thể cô là da thịt thối rữa mà chết.

Lúc đó họ còn coi cô là bạn không. Còn muốn ở bên cô không.

Có khi sẽ kinh hãi mà tránh xa. Giận dữ vì bị lừa dối. Xem khoảng thời gian bên cô thành “ký ức kinh hoàng” không.

“Sabina tiểu thư… là không tin tôi, cũng không tin người khác nhỉ?

“Không phải không tin…!”

Muốn phủ nhận lời Erzan, Sabina cắn môi cúi đầu.

Không tin. Có lẽ đúng vậy. Không, chắc chắn là vậy.

Sabina không có can đảm.

Không đủ tự tin đối mặt sự thật.

Vì đã quá nhiều lần hy vọng biến thành tuyệt vọng, cô không dám ôm lấy “có lẽ lần này”.

Không có ngoại lệ nào cả.

Cô không đủ can đảm, ý chí hay tự tin để nghĩ lần này sẽ là ngoại lệ.

Có lẽ không phải vậy.

Có lẽ họ sẽ chấp nhận.

Dù biết sự thật, dù bị lừa dối, nếu giờ cô thành thật tiết lộ thân phận thì có lẽ họ sẽ đón nhận.

Khả năng đó không phải là không có.

Erzan, dân làng này, đều khác hẳn với bất kỳ ai Sabina từng gặp cho đến nay.

Vậy mà.

“Xin lỗi anh, Erzan. Xin lỗi anh…”

Sabina không dám nhìn thẳng vào Erzan, quay mặt đi. Không chỉ hèn nhát mà còn thấp hèn nữa. Biết rõ không được lừa dối, biết rõ lừa dối là sai trái, vậy mà Sabina vẫn không có đủ can đảm để nói ra sự thật. Cô không chắc chắn họ sẽ chấp nhận mình.

Khi sắp chết đuối, sợi dây cứu mạng từ trên trời thòng xuống như muốn cứu cô.

Sabina thà tin rằng sợi dây đó chắc chắn là thật, ôm hy vọng mà chết, còn hơn chạm vào để xác nhận thật giả.

Cô sợ phải đối mặt với “nếu như”, với những giả thiết đi kèm từ “nếu”.

“Tôi là kẻ hèn nhát. Không phải người xứng đáng để anh phục vụ làm chủ nhân. Dù anh có dâng hiến lòng trung thành thế nào, tôi cũng không thể đáp lại bằng sự tin tưởng. Vì vậy…”

Đừng bị ràng buộc bởi quan hệ chủ tớ nữa. Đừng bận tâm đến Sabina, hãy sống theo ý Erzan muốn. Hãy bỏ rơi cô đi – cô định nói thế, nhưng cơ thể Erzan đột ngột tiến sát lại.

Không phải anh bước tới, mà là kéo cô vào lòng – Sabina nhận ra điều đó nhờ bàn tay to lớn đang run rẩy vuốt ve lưng mình.

“Tôi sẽ ở bên tiểu thư.”

“…Erzan?”

“Nếu không thể khiến Sabina tiểu thư tin tôi, thì tôi sẽ nỗ lực cho đến khi được tin tưởng. Tôi sẽ không bỏ cuộc cho đến khi tiểu thư không còn bất an nữa.”

“Erzan, không phải đâu. Không phải lỗi của anh, đây là vấn đề của tôi…”

“Vâng. Đây là sự cố chấp của tôi. Nên dù tiểu thư có ra lệnh, tôi cũng không nghe.”

Hiệp sĩ dám nói lời không nên nói với chủ nhân, giọng đầy kiên định, Erzan cúi đầu vùi vào vai Sabina. Môi chạm lên mảng da trắng thoáng lộ giữa mái tóc rối, khiến bờ vai mảnh khảnh run lên, vạt áo thơm thoảng lay động.

“Erzan…”

“Sabina tiểu thư. Tôi… với tiểu thư…”

Giọng nói lắp bắp cố gắng thốt ra rồi đứt đoạn. Như nghẹn ngào, Erzan nhắm chặt mắt, thở dài ướt át.

Erzan không hiểu tại sao mình lại thế này. Tuân theo lệnh chủ nhân là sắc luật của hiệp sĩ. Dũng cảm đối mặt kẻ thù để bảo vệ chủ nhân, nâng cao danh dự chủ nhân – đó mới là đạo hiệp sĩ .

Vậy mà Erzan không muốn rời Sabina để đi chiến đấu với kẻ thù. Anh muốn ở bên cô. Muốn biến cơ thể mình thành lớp vỏ cứng cáp để che chở, không để cô bị thương.

Hơn cả chiến đấu với kẻ thù, hơn cả nâng cao danh dự chủ nhân, anh muốn ở bên Sabina. Muốn cô nhìn mình, dựa vào mình. Muốn cô trút hết mọi nỗi thống khổ đang giày vò bản thân.

Như vậy Erzan mới có thể chém đứt những thứ đang làm cô đau đớn.

“Tôi không muốn buông tiểu thư ra…”

Chàng trai chưa từng biết tình yêu là gì không hiểu cảm xúc đang dâng trào trong lồng ngực mình là gì.

Lúc thì cuồn cuộn như sóng dữ vỗ vào, lúc thì sôi sục như sắp trào ra, lúc thì như mưa từ bầu trời thủng đổ xuống không giới hạn – tất cả đều là tai ương làm rung chuyển thế giới nội tâm của Erzan.

Khi bầu trời sụp đổ, đất đai rung chuyển, bão tố cuốn phăng mọi thứ, khoảnh khắc bàn tay Sabina chạm đến – trời đất thay đổi, vòm trời nứt ra, ánh sáng tuôn trào.

Có lẽ đây chính là ý nghĩa của “sợi dây cứu mạng thòng xuống khi sắp chết đuối trong vũng lầy” mà cô từng nói. Erzan mơ hồ nghĩ vậy.

Vì thế anh tuyệt vọng nắm chặt sợi dây cứu mạng ấy. Không có thời gian để suy nghĩ nó là thật hay ảo. Erzan không thể từ bỏ cô.

Anh muốn ở bên Sabina.

“Tiểu thư, xin hãy…”

Với Erzan vốn đã kém ăn nói, việc giải thích cảm xúc lạ lẫm này gần như bất khả thi.

Anh ôm chặt cô như trói buộc. Sẽ bị đẩy ra sao? Sẽ giận dữ sao? Biết Sabina không thể chống lại sức lực của mình, vậy mà Erzan vẫn sợ cô từ chối nên càng siết chặt hơn, giữ cô trong lòng.

Nếu có thể mở ngực mình ra, lấy tim ra và nhốt cô vào đó thay thế, anh sẵn lòng dâng hiến trái tim mình.

Sabina không kháng cự, không đẩy ra, cũng không đón nhận, chỉ lặng lẽ tựa vào Erzan. Từ tư thế ngồi xổm, nửa người trên bị kéo về trước nên tư thế rất khó chịu, nhưng quen với đau đớn và bất tiện, Sabina chẳng bận tâm.

Cô chậm rãi nhắm mắt, quay đầu khỏi bàn ăn thơm phức, vùi mặt vào cổ áo Erzan. Có lẽ vì vội vã chạy về làm bữa tối nên trên người anh thoang thoảng mùi mồ hôi.

Nhưng Sabina không hề thấy mùi ấy khó chịu.

Hơn cả nụ cười rạng rỡ như nắng ban đầu hay hương thơm thanh mát ấy, cô thích cảm nhận nhịp tim đập mạnh mẽ, mồ hôi, hơi ấm từ Erzan đang siết chặt mình.

Càng mạnh mẽ ôm siết cô, càng không phải đau đớn mà là cảm giác chân thật rõ ràng.

Mạch đập, mùi cơ thể, hơi ấm, yết hầu nuốt khan, mái tóc và làn da hơi ướt mồ hôi – tất cả đều khẳng định Erzan không phải ảo ảnh, mà đang thực sự ở đây.

Nhận ra điều đó, lồng ngực Sabina chợt dâng trào.

‘Cảm xúc này rốt cuộc là gì vậy.’

Cha luôn nói ông yêu Sabina. Cô nghĩ tình yêu là thứ một chiều, dính nhớp quấn chặt lấy mình mà không thể thoát ra, là cảm xúc khó chịu.

Chàng trai không biết yêu và cô gái hiểu lầm về yêu không biết tên gọi của cảm xúc dành cho nhau.

Nhưng không biết tên không có nghĩa không biết cơ thể và trái tim mình mong muốn gì.

Sabina khẽ động đậy trong vòng tay Erzan, thì thầm bên tai anh.

“Erzan. Tối nay ăn gì vậy?”

“Hả? À… À, xin chờ chút, Sabina tiểu thư. Tôi thắp nến đây.”

“Cùng ăn nhé.”

Sabina nắm vạt áo Erzan đang định buông cô ra để đứng dậy. Erzan hoảng hốt ngồi xuống lại.

“Điều đó khó lắm ạ. Tôi chỉ mang đồ ăn cho một phần của tiểu thư thôi.”

Vì định lén mang bữa ăn đến rồi đi nên Erzan chỉ mang theo một cái thìa, một cái nĩa và một con dao. Anh lúng túng ngồi dịch ghế ra sau, kéo nhẹ chân ghế về phía mình để Sabina ngồi lên đó.

Nhưng Sabina lắc đầu, rồi ngồi hẳn lên đùi Erzan.

“Cùng ăn nhé.”

Sabina lặp lại y chang câu nói, tựa đầu vào vai anh. Cô chẳng có vẻ gì là định cầm đồ ăn trên bàn cả.

Chẳng lẽ muốn anh đút cho ăn? Erzan hơi do dự, rồi gắp một miếng khoai tây nhỏ từ nồi súp đặt lên thìa, đưa đến miệng Sabina.

Cô há miệng đón lấy. Khoai tây chín mềm tan trong miệng, thấm gia vị cay nồng và thơm bùi.

“Erzan cũng ăn đi.”

“Hả? Vâng…”

Không hiểu tại sao Sabina lại ra lệnh thế, nhưng nếu từ chối thì có lẽ thật sự sẽ bị cô đuổi đi. Erzan cắt đôi miếng khoai đang chín, nhai nuốt. Hơi nóng lan tỏa trong miệng nhưng không đến mức nuốt không nổi.

Sabina chăm chú nhìn Erzan ăn.

Khi đút cho cô, anh cắt nhỏ chỉ bằng đốt ngón tay đặt lên thìa, nhưng Erzan lại nuốt chửng miếng khoai to bằng nắm tay.

Trong đôi mắt đen của Sabina phản chiếu hình ảnh miệng lớn của Erzan há ra nuốt khoai, nhai nhồm nhoàm rồi nuốt qua cổ họng. Sau khi nuốt xong, anh khẽ liếm mép môi như nếm lại vị, rồi khép miệng.

“Erzan thật to lớn.”

Erzan đang định đặt miếng thịt lên đĩa nhỏ để cắt cho Sabina thì tay dừng lại. Sabina hơi ngẩng đầu, liếm nhẹ mép môi anh, rồi đặt tay mình lên tay anh đang cầm dao.

“Miệng cũng to, tay cũng to.”

“Đ, đó là vì thân hình tôi lớn hơn tiểu thư…”

“Cái này cũng nuốt một phát được không?”

Sabina chỉ vào miếng thịt trên đĩa, Erzan hơi bối rối. Đó là miếng thịt định đút cho cô mà.

Nhưng Sabina dường như muốn xem anh ăn. Không còn cách nào, Erzan dùng nĩa đâm xuyên miếng thịt, nuốt một phát.

Nhai vài cái rồi nuốt ực. Sabina tò mò nhìn sát vào, quan sát anh nhai nuốt.

Không thể đẩy Sabina ra, Erzan cố gắng ngả người ra sau hết mức, ngẩng đầu lên. Lo mùi thức ăn hoặc nước bọt bắn ra.

Nhưng càng ngả ra sau, Sabina càng vòng tay qua vai anh, ép sát cơ thể. Erzan quay đầu tránh mùi thức ăn, thì chiếc lưỡi nhỏ liếm nhẹ từ cổ lên đến cằm anh.

“A, tiểu thư? A…!”

Bất ngờ trước hành động của Sabina, Erzan hoảng hốt ngẩng đầu, há miệng. Ngay lúc đó, Sabina cắn nhẹ môi dưới của anh. Hự. Erzan nuốt khan.

Sabina cắn nhấm môi anh như nhai thịt. Không biết anh không đau hay quá bối rối đến mức không cảm nhận được đau, đôi mắt xanh của Erzan lạc lõng không biết nhìn đâu. Cô luồn lưỡi qua khe miệng hé, nước bọt đọng dưới lưỡi dính vào.

Có vị của Erzan.

“Sabina tiểu thư. Tôi… sẽ có mùi thức ăn đấy. Như vậy thì…”

“Anh bảo bỏ bữa là không được mà?”

“Không, ý tôi là…”

“Dù sao một mình em cũng ăn không hết. Và…”

Hơn cả bánh mì, khoai tây hay thịt, hơn bất kỳ món ăn nào, Erzan mới ngon.

Không, không phải ngon, mà là muốn ăn. Muốn bị ăn.

Nếu bị cái miệng to lớn ấy nuốt chửng, lăn lộn trên lưỡi nóng hổi, cọ xát vào niêm mạc thì sẽ thế nào?

Sabina đột nhiên tò mò.

“Erzan trông ngon hơn nhiều.”

“…Hự!”

Mặt Erzan đỏ bừng. Có lẽ nhận ra mình đang bị trêu chọc. Anh không dám nhìn thẳng vào mắt Sabina, cúi đầu mím chặt môi.

Nhìn đôi môi mím thẳng tắp ấy, Sabina lại muốn hôn. Muốn dùng lưỡi tách môi, cắn nhẹ rồi liếm khắp khoang miệng.

Không biết tại sao lại nghĩ thế. Đây cũng là dục vọng sao? Không biết cách che giấu dục vọng, Sabina khẽ chạm vào vành tai anh.

Vuốt ve dái tai dày, rồi sờ lên vành tai đỏ ửng, nóng hơn hẳn những chỗ khác. Sabina lại ghé sát mặt, Erzan nuốt khan một cái rõ ràng.

“Sabina tiểu thư, dùng bữa…”

“Chỉ nếm thử thôi.”

Nói rồi Sabina lại hôn Erzan. Anh hơi bối rối nhưng không né tránh. Cô mím môi, luồn lưỡi vào. Lưỡi lớn do dự một lúc rồi quấn lấy lưỡi cô. Erzan lo mùi thức ăn làm cô khó chịu, nhưng Sabina thích vị khác lạ trên lưỡi anh.

Như cùng một miếng thịt nhưng rưới sốt khác nhau thì vị khác nhau, lưỡi Erzan khi chưa ăn gì thì mềm mại ấm áp, nhưng sau khi nuốt thức ăn thì mang vị đậm đà. Sabina thấy điều đó lạ lùng và thích thú.

‘Thì ra người ta ăn cơm là vì thế này.’

Nhờ bữa ăn Erzan làm, Sabina biết được hương vị đa dạng của món ăn. Nhưng cô thích mùi cơ thể và cảm giác chạm vào Erzan hơn cả hương vị và mùi thức ăn.

Có lẽ dục vọng ăn uống của Sabina, vì quá lâu không ăn, đã biến đổi thành chỉ kích hoạt khi đối diện người khiến cô cảm nhận dục vọng.

“Tiểu thư, giờ dùng bữa…”

“Ưm. Thêm chút nữa.”

Sabina mút lưỡi Erzan kéo vào miệng mình, thưởng thức như nếm món ăn, tay vuốt ve má anh. Từ má nóng hổi trượt xuống, kéo cổ áo ra, sờ dọc cổ, yết hầu Erzan lại chuyển động.

Erzan đang phản ứng với hành động của cô. Điều đó khiến Sabina thấy thú vị. Như đứa trẻ chơi đồ chơi, cô mút lưỡi anh trong khi sờ soạng cơ thể anh. Hơi thở dồn dập, nóng dần, nhưng Sabina không vội.

Erzan nói muốn ở bên cô.

Dù không có can đảm thú nhận sự thật, Sabina vẫn dựa vào lời ấy mà bám víu anh. Biết mình đang lừa dối nhưng không dừng lại được.

Không, không muốn dừng.

Khi nước bọt hai người dính nhớp lẫn nhau, không còn biết vị gì nữa, hai đôi môi mới hé ra. Môi Erzan cũng đỏ như hai má.

Tóc vàng rực rỡ như nắng. Mắt xanh như bầu trời ban ngày. Má và môi đỏ rực.

Khác hẳn với bản thân chỉ toàn màu xám, Sabina nghĩ màu sắc của Erzan thật đa dạng, khẽ nắm vạt áo anh.

“Erzan. Chạm vào được không?”

“…Vâng.”

Đã liếm, mút, sờ soạng thỏa thích rồi giờ mới hỏi thì thật vô lý, nhưng Erzan ngây thơ gật đầu.

A. Lừa dối người đang tin tưởng mình lại ngọt ngào và ghê tởm đến thế này sao.

Sabina chui sâu vào lòng Erzan. Kẻ không có niềm tin, không can đảm, không biết xấu hổ như thú vật đánh dấu lãnh thổ bằng mùi hương, cọ xát cơ thể, giật mạnh vạt áo che phủ da thịt trần.

“Erzan. Anh cũng… chạm vào em đi…”

Như đáp lại dục vọng của Sabina, bàn tay to lớn đang lơ lửng giữa không trung nắm lấy vòng eo nhỏ bé. Nhẹ nhàng lắc cơ thể cô, cảm giác hoang dã chạm vào phía dưới khiến tiếng rên mảnh khảnh cao vút lên vì kích thích.

Đêm tối im lặng như vũng lầy, nhưng bản năng hai người cháy bỏng như lửa.

Tiếng quần áo tuột xuống vang lên chậm rãi. Sabina trần truồng tựa vào Erzan, anh nâng vòng tay ôm eo lên, vuốt dọc sống lưng, vùi mặt vào cổ cô.

“Ưm, Erzan…”

“Sabina tiểu thư…”

Tiếng gọi nhau hòa lẫn hơi thở nóng hổi. Mỗi lần chạm, tim đập thình thịch. Sabina ngứa ngáy vặn vẹo cơ thể.

Như trái tim không nằm trong lồng ngực nữa mà vỡ vụn tan ra khắp cơ thể.

‘Thoải mái quá…’

Vuốt tóc Erzan, cảm nhận môi và lưỡi anh, Sabina chợt nghĩ.

‘Erzan có thoải mái không?’

Khi anh chạm, liếm, mút cô thì cô cảm thấy khoái cảm, nhưng không biết Erzan có cảm nhận tương tự không. Sabina kéo cổ áo anh để lộ vai.

Như vuốt ve con thú lớn, từ gáy xuống cổ rồi sống lưng, cơ thể Erzan run lên.

‘Thích hay ghét?’

Chỉ run lên thì không biết đối phương cảm nhận gì, Sabina đột nhiên tò mò. Cô nắm vai ngăn lại khi anh đang định ôm ngực cô âu yếm. Erzan ngẩng đầu.

Đôi mắt xanh của anh trong bóng tối đêm vẫn trong veo.

“Sabina tiểu thư?”

“Yên lặng đi.”

“Hả?”

Không phải muốn làm tình sao. Erzan ngạc nhiên, Sabina khẽ hôn lên môi hé mở của anh, tháo thắt lưng, luồn tay vào quần.

“A, tiểu thư!”

Cương cứng đã căng phồng, vừa chạm tay cô liền bật lên như dã thú thoát xích. Sabina nắm chặt, dùng răng kéo vạt áo anh, liếm da thịt lộ ra.

“Hự, tiểu thư…!”

Mỗi lần Sabina sờ soạng cơ thể và nắm lấy dương vật anh, tiếng rên đứt quãng lại thoát ra từ miệng Erzan. Phải làm cô thoải mái, phải phục vụ cô, nhưng mỗi lần cô chạm vào, toàn thân anh căng cứng rồi thả lỏng liên tục, không thể giữ tỉnh táo.

“A, tiểu thư. Không được thế này…!”

“Sao? Chạm vào anh ghét à? Khó chịu à?”

“Không phải. Không phải vậy…”

“Erzan. Im lặng.”

Sabina bịt miệng anh bằng môi mình, tay vuốt từ dưới lên dương vật đang đập mạnh. Một tay nắm chặt phần gốc to dài không khép hết, tay kia trêu chọc quy đầu, hơi thở Erzan trở nên gấp gáp.

Anh cố kiềm chế bản thân đang nóng ran nhưng ngón tay Sabina vuốt ve chỗ nhạy cảm khiến đầu óc trắng xóa, không nghĩ được gì.

“S, Sabina tiểu thư…”

“Suỵt. Để tôi làm anh cảm nhận nhé.”

Sabina liếm mép môi anh, cọ ngực mình vào ngực anh. Cảm giác bầu ngực mềm mại ép vào lồng ngực rắn chắc khiến Erzan thở nóng hổi, quay đầu đi.

Có lẽ vì cố kiềm tiếng rên nên cơ hàm căng cứng, gân nổi rõ đến cằm. Sabina liếm dọc đường gân ấy, tăng tốc tay. Càng cố kiềm tiếng rên, tim Erzan càng đập dữ dội.

Hơi thở không đều nóng bỏng như thiêu đốt.

Cảm nhận dương vật anh giật giật, rỉ dịch trong suốt, Sabina nhẹ nhõm.

‘Erzan cũng thích… đúng không?’

Cô nghĩ việc thân mật với kẻ như mình – hóa thân của cái chết, tồn tại hấp thụ lời nguyền – nghe thôi đã thấy ghê tởm, hẳn vì anh là hiệp sĩ tận tụy với nghĩa vụ.

Nhưng dù cô đẩy ra, Erzan vẫn nói muốn ở bên cô. Dù cô không đáp lại lòng trung thành bằng niềm tin, anh vẫn nói không sao, sẽ nỗ lực.

Dù nghĩ bản thân thật đáng ghê tởm khi tìm thấy sự an ủi từ lời ấy, Sabina vẫn không thể không xác nhận.

Erzan có thực sự cảm nhận được không. Có phải anh cũng thoải mái như cô không. Cô cần biết điều đó.

Không gì bi thảm hơn việc thân mật cơ thể trong khi ghê sợ và miễn cưỡng tuân theo.

“Ư…!”

Bàn tay Erzan siết chặt eo Sabina, rồi vội vàng nới lỏng, trượt xuống nắm lấy mông cô. Chắc hẳn vì sợ siết eo quá mạnh sẽ làm cô đau nên mới chọn phần thịt đầy đặn hơn. Sự chu đáo ấy khiến cô biết ơn, nhưng đồng thời cũng dâng lên một cảm giác thành tựu kỳ lạ.

Thỉnh thoảng tay anh lại siết mạnh không kiểm soát được – dấu hiệu rõ ràng rằng Erzan đang hưng phấn đến mức khó kiềm chế.

‘Erzan cũng đang cảm nhận. May quá.’

Erzan luôn tận tụy phục vụ Sabina. Không phải chạm, liếm, mút theo ý thích của anh, mà luôn cố gắng hết sức để mang lại khoái cảm cô mong muốn.

Khi mất lý trí thì không nhớ anh đối xử với mình thế nào, nhưng trong ký ức của Sabina, Erzan luôn chỉ tập trung tìm ra những chỗ khiến cô vui thích nhất và mang lại khoái cảm tuyệt vời nhất.

Lúc ấy Sabina cũng bị dục vọng cuốn theo, chỉ mải mê khoái lạc. Nhưng giờ thì khác.

Có lẽ vì bị Appetit cướp mất lời nguyền, hay do hấp thụ cốt lõi lời nguyền của Nenavuste và Barselda khiến thể chất cô thay đổi, giờ cô không còn mất lý trí như trước.

Dục vọng vẫn dâng trào, nhưng không phải thứ dục vọng nóng bỏng không thể kiềm chế như xưa. Giờ đây, một thứ dục vọng khác ấm áp dần lấp đầy lồng ngực cô.

“Erzan. Thoải mái không…?”

“…Hự, tiểu thư…!”

“Cơ thể anh nóng lắm. Tim thì… đập nhanh kinh khủng. Còn chỗ này…”

“Tiểu thư, a…! Đừng…!”

Sabina dùng cả hai tay ôm lấy dương vật, vuốt từ dưới lên, dùng ngón cái ấn mạnh vào quy đầu. Erzan không nhịn nổi, phóng tinh.

Ực. Chất lỏng nhớt tanh bắn lên bụng và ngực Sabina.

Khi xuất vào trong cô thì cảm giác nóng bỏng, nhưng khi chạm da bên ngoài, tinh dịch của Erzan lại không nóng đến thế.

Sabina tò mò, nâng tay đang nắm dương vật lên, dùng ngón tay quệt tinh dịch đang chảy giữa hai bầu ngực.

“Đến đây cũng ướt hết rồi…”

“X, xin lỗi!”

Chưa kịp đắm chìm trong cảm giác mơ màng sau cực khoái, Erzan đã vội vàng xin lỗi, bế cô lên đặt nằm trên giường.

“Để tôi… lau cho…”

“Đừng đi.”

“Sabina tiểu thư. Nhưng…”

“Chỉ anh thoải mái là xong rồi sao?”

“Hả? Không, không phải…!”

Chính Sabina là người muốn xác nhận Erzan có khoái cảm khi làm tình với cô hay không, nên mới làm tới mức này. Giờ đẩy tay anh đang định vuốt ve cô ra, kích thích anh đến cực khoái rồi lại nói thế thì thật quá đáng, cô biết rõ.

Vậy mà nhìn Erzan lúng túng không biết để mắt đâu, cô lại thấy anh đáng yêu, liền kéo tay anh.

“Erzan. Làm tôi thoải mái đi.”

“Sabina tiểu thư…”

“Tôi muốn chạm vào anh.”

Với Sabina – người chỉ cần da chạm da là da thịt đối phương thối rữa – tiếp xúc là điều đáng sợ. Người duy nhất chạm vào cô mà không chết là cha, nhưng ông chỉ ra những lệnh tàn nhẫn, nên tiếp xúc với cha luôn khó chịu.

Nhưng khi Erzan chạm vào, cô không hề thấy khó chịu.

Cài đặt

180%
14px
Chương 51: Thời gian im lặng đã kết thúc - Phần 2
Chương 50: Thời gian im lặng đã kết thúc - Phần 1
Chương 49: Bí mật cuối cùng - Phần 3
Chương 48: Bí mật cuối cùng - Phần 2
Chương 47: Bí mật cuối cùng - Phần 1
Chương 46: Giải tội - Phần 2
Chương 45: Giải tội - Phần 1
Chương 44: Không thể đảo ngược - Phần 2
Chương 43: Không thể đảo ngược - Phần 1
Chương 42: Cảm xúc này cũng có tên sao
Chương 41: Điều mong muốn, chỉ có một - Phần 2
Chương 40: Điều mong muốn, chỉ có một - Phần 1
Chương 39: Dù không được cứu rỗi - Phần 3
Chương 38: Dù không được cứu rỗi - Phần 2
Chương 37: Dù không được cứu rỗi - Phần 1
Chương 36: Khi nghi ngờ bắt đầu nảy mầm - Phần 3
Chương 35: Khi nghi ngờ bắt đầu nảy mầm - Phần 2
Chương 34: Khi nghi ngờ bắt đầu nảy mầm - Phần 1
Chương 33: Lời thú nhận của Roskayen
Chương 32: Đêm lang thang - Phần 4
Chương 31: Đêm lang thang - Phần 3 🔞🔞🔞
Chương 30: Đêm lang thang - Phần 2
Chương 29: Đêm lang thang - Phần 1
Chương 28: Tôi chính là cái chết
Chương 27: Nếu có cái gọi là giả sử - Phần 2 🔞🔞🔞
Chương 26: Nếu có cái gọi là giả sử - Phần 1 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 25: Điều chắc chắn nhất - Phần 2
Chương 24: Điều chắc chắn nhất - Phần 1
Chương 23: Nếu không thể tự kiềm chế bản thân - Phần 4
Chương 22: Nếu không thể tự kiềm chế bản thân - Phần 3
Chương 21: Nếu không thể tự kiềm chế bản thân - Phần 2 🔞🔞🔞
Chương 20: Nếu không thể tự kiềm chế bản thân - Phần 1
Chương 19: Gió thổi từ phương nam - Phần 2
Chương 18: Gió thổi từ phương nam - Phần 1
Chương 17: Một bước chân tiến tới, nơi đó là - Phần 2
Chương 16: Một bước chân tiến tới, nơi đó là - Phần 1
Chương 15: Ác quỷ của ngọn lửa tình và dục vọng - Phần 2
Chương 14: Ác quỷ của ngọn lửa tình và dục vọng - Phần 1
Chương 13: Lời nói dối dịu dàng - Phần 2
Chương 12: Lời nói dối dịu dàng- Phần 1
Chương 11: Cách xua tan bóng tối quá khứ - Phần 2 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 10: Cách xua tan bóng tối quá khứ - Phần 1
Chương 9: Khoảng cách giữa duyên phận và ngẫu nhiên - Phần 2
Chương 8: Khoảng cách giữa duyên phận và ngẫu nhiên - Phần 1
Chương 7: Khoảnh khắc bình minh rạng rỡ - Phần 2 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 6: Khoảnh khắc bình minh rạng rỡ - Phần 1
Chương 5: Ngày trở thành người đàn ông của một người phụ nữ 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 4: Ngôi làng ngập trong độc - Phần 3 🔞
Chương 3: Ngôi làng ngập trong độc - Phần 2
Chương 2: Ngôi làng ngập trong độc - phần 1
Chương 1: Gợn sóng trong tâm hồn tĩnh lặng 🔞
Chương 0: Lời mở đầu (Prologue)

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.