Edit: Quillpetal
Không, ngược lại, khi da thịt chạm nhau với Erzan, lần đầu tiên Sabina thực sự cảm nhận được mình có “cơ thể” thực thụ.
“Erzan to quá, ưm… dù ôm bằng cả hai tay cũng không ôm hết lưng anh.”
“X, xin lỗi…”
Không biết có gì phải xin lỗi mà lại phản xạ xin lỗi trước, Erzan đáng yêu đến mức Sabina hôn lên cằm anh.
Để vòng tay ôm lưng anh và hôn cằm, cô phải ngẩng đầu lên cao.
Khi dạng chân quấn quanh hông anh, mắt cá chân chạm vào phần lõm sâu phía trên mông anh.
‘Đây là lưng Erzan. Đây là tay mình, đây là chân mình đang quấn quanh hông anh…’
Người có tay chân, ngón tay ngón chân là chuyện đương nhiên. Nhưng khi chạm vào Erzan, Sabina mới thực sự nhận ra mình có tứ chi.
Các tế bào cảm giác da được kích hoạt, cô hiểu cảm giác, xúc giác, và nhiệt độ là gì.
Sabina thích chạm vào Erzan.
Thích da thịt chạm nhau với anh.
Không chỉ cơ thể anh, mà cả cơ thể cô – hình dạng ra sao, cử động thế nào – cũng phải nhờ anh chạm vào mới biết.
“Erzan, chạm nhiều hơn nữa đi.”
“…Vâng, Sabina tiểu thư.”
Sau thoáng bối rối, thấy Sabina nũng nịu vặn vẹo cơ thể, Erzan trở lại vẻ tận tụy thường ngày, âu yếm cơ thể cô một cách chu đáo.
“A, ưm…!”
Khi Erzan nắm chặt đùi cô, phần trong mềm mại lõm theo dấu ngón tay, phần ngoài đàn hồi chống lại – Sabina nhận ra cơ đùi trong và ngoài có vị trí cơ khác nhau.
Khi vuốt nhẹ từ cẳng chân qua mặt trong đầu gối, ngón chân cô co lại. Khi liếm nách, cảm giác tê rần lan từ xương quai xanh lên cổ.
Khi nắm ngực, liếm dưới bầu ngực, lăn núm vú bằng đầu ngón tay hay mút bằng môi – tất cả cảm giác đều khác nhau.
“Thích lắm, Erzan… thêm nữa đi…!”
Thật kỳ diệu khi cơ thể mình có thể cảm nhận đa dạng như vậy. Một thứ dục vọng khác với khoái cảm bùng lên như lửa. Như đứa trẻ đầy tò mò, Sabina cọ xát da thịt mình vào Erzan, nũng nịu.
Mỗi lần chạm nhau, cô cảm giác như cơ thể mình được tái tạo, liền gọi tên anh, quấn chặt lấy anh.
***
Phía Đông, trời hửng sáng nhưng trong núi vẫn tối om. Từ khu rừng bao phủ bởi những cây sa thiết đen kịt của ngôi làng, hai bóng dáng bước ra, lay động như ma quỷ trong bóng tối.
Bịch bịch. Dù cố gắng bước nhẹ để Nenavuste và các em nhỏ của cô không tỉnh giấc, nhưng gã đàn ông lực lưỡng phía trước vẫn không thể đi thẳng, cứ lảo đảo sang hai bên.
“Odil. Mắt tôi lạ lắm. Cứ châm chích, rát bỏng…”
“Mắt không có nên mới rát chứ gì. Hay nhét khoai tây nghiền vào cho đỡ?”
“Ôi trời! Nghiêm túc chút đi! Tôi là bệnh nhân đấy!”
“Bệnh nhân cái con khỉ. Nazayev, mày chỉ là thằng lưu manh thôi, lưu manh.”
Dù miệng nói móc thế, Odil vẫn không hất tay Nazayev đang bám chặt vạt áo mình ra. Thời làm đội trưởng hộ vệ của làng đã chôn vùi trong quá khứ, nhưng việc Nazayev dựa dẫm vào mình lại không khiến anh khó chịu.
Dù là thằng khốn nạn đến đâu, việc có người dựa vào mình vẫn khiến trái tim trống rỗng của Odil dần được lấp đầy từng chút một, làm nhẹ bớt gánh nặng đè lên vai.
“Odil. Không khí vẫn lạnh lắm… Mặt trời lên thật chưa đấy?”
“Do cây cối che khuất nên tối thôi. Phải đi xuống thêm nữa.”
“Tối thế mà sao Odil đi không lạc đường nhỉ…”
“15 năm đi lại con đường này, nếu ngu đến mức không thuộc thì mới lạ.”
Odil có thói quen nói móc dù chỉ là chuyện bình thường. Anh phớt lờ lời càu nhàu “nói tử tế chút đi” của Nazayev, nhưng vẫn chọn đường rộng và thoai thoải để Nazayev không vấp rễ cây ngã.
Ra khỏi rừng, bầu trời rộng mở hiện ra. Vẫn còn tối nhưng đã bắt đầu ánh lên màu xanh nhạt, báo hiệu bình minh sắp đến.
Odil hít sâu không khí lạnh, duỗi thẳng lưng mỏi, rồi bắt đầu tuần tra.
Hay gọi là dạo chơi thì đúng hơn.
Con đường Odil thường lén đi là từ quảng trường phía nam nơi Nenavuste canh giữ bốn chiếc quan tài, qua khu phía tây nơi Camilla và Kairat ở. Phía bắc nơi Olga chết thì anh không dám đến, phía đông không có người ở nên chẳng cần ghé.
‘Nhưng giờ thằng nhóc và tiểu thư ở phía đông rồi.’
Odil quyết định đi vòng nửa vòng từ đông qua nam rồi đến nhà thờ phía tây. Anh đá nhẹ cái hàng rào mục nát kêu cót két, làm nó đổ sập.
“Nazayev. Hàng rào dưới chân đổ rồi, đừng giẫm lên.”
“Hả? Đâu… Ưa!”
Vừa cảnh báo xong đã nghe tiếng gỗ vỡ răng rắc. May mà Nazayev chỉ hoảng hốt lảo đảo vì chân vấp phải thứ gì đó, không ngã.
“Odil! Phải nói sớm chứ!”
“Nói rồi mà còn kêu ca, kêu ca cái gì…”
“Cái này là… cái này! Chọc ghẹo người mù là ngược đãi, ngược đãi!”
“Muốn biết ngược đãi thật sự là gì không?”
Giọng Odil đột ngột trầm xuống, Nazayev lập tức ngậm miệng, ngoan ngoãn theo sau. Sột soạt. Qua con đường đất khô, bước lên cỏ dại, Nazayev nghiêng đầu.
“Odil. Chúng ta đi đâu thế? Nhà thờ gần vậy sao?”
“Muốn huấn luyện đi lại cho mày thì phải đi bộ hai tiếng chứ. Coi như tập thể dục buổi sáng, cảm ơn đi rồi theo, Nazayev.”
“Gì? Tập thể dục buổi sáng? Phiền phức quá đi…”
Dù càu nhàu, Nazayev vẫn bám vạt áo Odil lon ton theo sau trông thật buồn cười. Bình thường tính tình nóng nảy thì đã nổi khùng bỏ đi rồi, nhưng giờ mắt không thấy, chỉ có Odil để dựa, nên dù miệng than vãn nhiều nhưng hành động lại ngoan ngoãn.
Odil thản nhiên nghĩ nếu mắt Nazayev mù hẳn thì làng sẽ yên bình hơn, rồi đi qua cánh đồng cỏ dại vàng úa đến khu nhà gỗ túp lều nối tiếp nhau.
‘Tiểu thư chỉ bị thương tay thôi… Thằng nhóc ngủ trong chuồng ngựa à?’
Đến túp lều nơi Sabina và Erzan ở, Odil vô thức nhìn qua cửa sổ vào trong phòng, rồi giật mình lùi lại. Vì thế anh giẫm phải chân Nazayev.
“Á! Odil, đạp chân tôi rồi!”
“Im mồm, đồ ngu!”
Odil dùng khuỷu tay huých vào mạng sườn Nazayev để hắn im bặt, rồi vội lùi xa khỏi túp lều. May mà hai người kia ngủ say, không nghe thấy tiếng kêu của Nazayev.
‘Không. Vấn đề không phải ngủ say hay không!’
Odil cảm thấy gáy lạnh toát, thái dương giật giật, chớp mắt rồi lắc đầu nhẹ như muốn xóa đi cảnh tượng vừa thấy.
Nhưng lắc đầu chớp mắt cũng không xóa được thứ đã nhìn thấy.
Odil thở dài ngao ngán, trừng mắt nhìn túp lều của Sabina và Erzan.
Cảnh Odil thấy qua cửa sổ là hai người trần truồng quấn lấy nhau ngủ trên giường.
“Hừ, thật… Sao mình không nghĩ đến chứ?”
“Cái gì?”
Giường hơi chật cho hai người, nhưng Sabina vùi đầu sâu vào ngực Erzan ngủ say trông như con non bám mẹ. Erzan ôm cô, vẻ mặt hạnh phúc vô cùng.
Dù không cần nhìn kỹ biểu cảm, cảnh nam nữ trần truồng ôm nhau ngủ trên cùng một giường cũng đủ hiểu ý nghĩa. Chỉ là Odil bất ngờ quá nên đầu óc tê dại.
“Ừ. Lạ thật. Lạ từ đầu rồi. Quý tộc tiểu thư mà dám đến cái làng này chỉ với một hộ vệ.”
‘Quý tộc tiểu thư’ Odil nói chính là Sabina. Chỉ nghe tên Sabina thôi Nazayev đã hăng hái hẳn lên, không nắm được tình hình mà ba hoa.
“Đúng thế. Mỹ nhân như vậy một mình lang thang ở cái làng này nguy hiểm lắm. Nên tôi mới muốn bảo vệ Sabina, nhưng Erzan cứ cản trở nên chẳng có cơ hội. Nhân tiện, lần sau Odil chặn Erzan giúp tôi đi. Để tôi với Sabina thong thả dạo chơi.”
“Không… Dù sao tiểu thư cũng đáng tiếc quá.”
“Nghe chán ghét thật, Odil. Tôi thiếu mặt mũi hay thiếu chiều cao? Nói thật thì ngoại hình tôi đẹp hơn anh trai hay Barselda chứ?”
“Đáng tiếc. Ý tôi là tiểu thư đáng tiếc…”
Odil thích Erzan. Tư thế thẳng thắn, ánh mắt trong sáng. Thân thủ nhanh nhẹn, cảm giác nhạy bén.
Dù miệng gọi là thằng nhóc, đồ ngu, nhưng Odil rất quý vẻ mặt ngây thơ chưa biết đến dơ bẩn của thế gian ở Erzan. Nên anh không giết, mà đồng ý đưa anh ta đến nhà thờ.
Ấn tượng đầu về Sabina thì ngược lại. Không chỉ vì nhầm cô với Olga, mà còn vì vẻ u ám cao ngạo khó tả, đứng chung một chỗ mà vẫn cảm giác xa lạ khó chịu.
Nếu không phải nhờ Camilla và Roskayen nhờ vả, anh đã không nghe lời người phụ nữ lạ mặt ấy.
Cùng là người ngoài, nếu phải chọn thì Odil sẽ đón tiếp Erzan dễ hơn Sabina.
Vậy mà.
“Dù sao cũng không ổn. Quý tộc tiểu thư thì gặp được người tốt hơn nhiều…”
“Odil. Tình yêu của tôi vượt qua được rào cản giai cấp!”
“Nhân tiện nói luôn, mày trừ mặt mũi với thân hình ra còn gì nữa à? Có của cải không, có danh dự không…?”
Odil lắc đầu ngao ngán.
“Đừng dùng những tiêu chuẩn thế tục để đánh giá tình yêu của tôi!”
Odil chẳng thèm quan tâm Nazayev đang hiểu lầm gì hay biện minh gì, chỉ xoa xoa khóe mắt như muốn xóa sạch cảnh tượng vừa thấy trong đầu.
Thật lạ. Sabina không phải Olga. Chỉ ấn tượng ban đầu giống em gái đã mất của anh thôi, còn lại hoàn toàn là người khác.
Biết Erzan và Sabina là người yêu nhau, Odil chợt thấy lòng dạ rối bời.
Nếu Nazayev không hét lên từ phía sau, có lẽ Odil đã vô thức đẩy cửa xông vào, quát tháo “Hai người đang làm cái quái gì đấy!” để đánh thức cả hai.
“Không. Không phải. Mình điên rồi. Không phải em gái mình, mình lấy tư cách gì chứ. Tiểu thư gặp ai, làm gì là quyền của tiểu thư.”
“Đúng rồi. Giờ hiểu chưa? Tôi và Sabina gắn bó bằng tình yêu nồng nàn…”
“Dù sao cũng tiếc thật. Tiểu thư thế kia thì tìm được đối tượng tốt hơn nhiều chứ.”
“Tình yêu là thứ chỉ người dũng cảm mới giành được!”
“Im đi, Nazayev! Đầu óc rối bời rồi, mày đi xa ra chút! đi”
Odil tát vào gáy Nazayev, gãi đầu bứt rứt rồi quay người. Tuần tra dừng lại. Tâm trạng thế này thì dạo chơi hay tuần tra gì cũng chẳng nổi. Odil sải bước về phía nhà thờ, Nazayev nhận ra liền lảo đảo đuổi theo.
“Odil, Odil! Chờ đã! Đừng bỏ tôi…”
“Hừ, mình điên thật. Đã làm Olga ra nông nỗi ấy, còn dám… gì chứ.”
Suốt 15 năm qua, Odil luôn hối hận vì đã giam cầm Olga, khiến cuộc đời cô bất hạnh, vậy mà bản thân chẳng thay đổi chút nào.
Không, không chỉ không thay đổi, mà còn tệ hơn.
Vừa biết Sabina và Erzan là người yêu, anh đã suýt xông vào phòng hét lên “Mối tình này, ta không cho phép!”
Sabina chỉ giống Olga ở ấn tượng đầu, còn lại là người xa lạ hoàn toàn.
Ai nhìn còn tưởng anh là cha bị cướp mất con gái.
“Điên thật, điên rồi. Phải biết xấu hổ chứ…”
“Odil. Đừng chửi tôi nữa!”
Nazayev chẳng hiểu Odil tự trách vì lý do gì, chỉ thấy sáng sớm đã bị phủ nhận tình yêu, lại vô cớ bị chửi, nên ấm ức vô cùng.
***
Dù không còn là sứ giả của thần nữa, cuộc sống hàng ngày của Roskayen vẫn không thay đổi. Ông vẫn dậy trước khi mặt trời mọc, dọn dẹp chỗ ở, dâng lời cầu nguyện buổi sáng, rồi đến thăm Barselda đang ngủ để kiểm tra tình trạng.
‘Vết thương bên ngoài đã lành hết… Xương cũng đã liền, nhưng nếu không cẩn thận thì lại gãy trở lại.’
Vẫn cần nghỉ ngơi thêm một chút nữa, nhưng tốc độ hồi phục vết thương khá nhanh. Dân làng chịu đựng lời nguyền thường hồi phục nhanh hơn người thường, nhưng Barselda lại nổi bật nhất trong số đó.
Tuy nhiên, khác với cơ thể hồi phục nhanh, tinh thần thì cần thời gian dài hơn. Thỉnh thoảng tỉnh giấc, anh ta chỉ kêu đau chứ không nói gì khác, nên Roskayen lặng lẽ rời hành lang để Barselda ngủ ngon, rồi bước vào phòng lễ.
“Sớm thế, Odil.”
“Ừ… Định đi dạo buổi sáng, nhưng thấy phiền quá nên quay về luôn.”
“Vậy à. Còn Nazayev?”
“Nó kêu đói nên nhốt vào bếp rồi.”
“Nó làm được gì mà đói thế?”
“Thì chán, ngứa ngáy tay chân nên muốn nhai gì đó cho đỡ buồn. Ăn vừa đủ là tự bò ra thôi.”
“Vậy à?”
Dù lần trước tìm đến bếp bằng mùi, nhưng giờ mắt không thấy thì liệu có tìm được đường về nhà thờ không. Không biết được, nhưng lo cho Nazayev cũng vô ích, nên Roskayen trải khăn sạch lên bục, sắp xếp thảo dược.
Khi Barselda tỉnh sẽ cho uống thuốc giảm đau rồi cho ngủ tiếp, nên ông nghiền nát cánh hoa trắng chứa thành phần gây ngủ. Odil nhìn chằm chằm Roskayen làm việc, rồi khẽ lên tiếng.
“Này, Roskayen. Về tiểu thư ấy.”
“Sabina tiểu thư sao?”
“Hình như cô ấy và thằng nhóc… à không, tên hộ vệ kia có quan hệ khá sâu sắc.”
Roskayen đang phơi thảo dược ngẩng đầu nhìn Odil. Khuôn mặt vẫn vô cảm như thường lệ, nhưng Odil chợt cảm thấy Roskayen đang lộ vẻ khó chịu.
“Thì sao?”
“Roskayen. Konvayazen là gia tộc quý tộc mà. Hơn nữa tiểu thư lại trẻ trung xinh đẹp…”
“Giống Olga. Nên lại phát bệnh quan tâm à?”
Bị Roskayen nói thẳng toạc, Odil giật mình nhảy dựng lên phủ nhận.
“Không phải! Không phải vì giống Olga! Ý tôi là quý tộc tiểu thư mà chỉ dẫn theo một hộ vệ đến cái làng này thì không bình thường. Chắc bị nhà phản đối nên hai người bỏ trốn…”
“Bá tước Konvayazen đã liên lạc, nói gửi tiểu thư được gia tộc bảo hộ cùng hộ vệ đến đây. Không phải trốn chạy gì đâu.”
“À… Thật sao? Vậy chẳng lẽ đến đây rồi mới nảy sinh tình cảm?”
Vẻ mặt Odil từ nghi vấn chuyển sang suy đoán, rồi lo lắng, giọng càng thêm gấp gáp như gặp chuyện lớn.
“Roskayen. Cứ để mặc thế à?”
“Để mặc cái gì?”
“Làng này kín tiếng, tình trạng không bình thường. Tiểu thư lớn lên trong nhung lụa, thiếu thực tế, bị người ngoài thù địch vô cớ nên bất an, rồi dựa vào hộ vệ, nhầm lẫn thành tình yêu cũng có thể chứ?”
“Odil, hôm nay nói vòng vo quá đấy.”
Không khó đoán Odil đang muốn nói gì. Anh ta đang sốc nặng vì biết Sabina và Erzan yêu nhau, hơn nữa còn rất không vừa ý với chuyện đó.
Nhưng là người thứ ba, anh ta không có tư cách xen vào, cũng chẳng thể nói thẳng với đương sự, nên mới tìm Roskayen để trút bầu tâm sự.
Giống như Camilla hay Nazayev từng tìm anh để “xưng tội” dưới danh nghĩa than vãn.
“Tôi cứ tưởng anh ghét Sabina tiểu thư chứ.”
“Không phải ghét hay không ghét. Quý tộc tiểu thư thì sau này phải tìm hôn phu tốt để kết hôn chứ, nếu quan hệ với hộ vệ bị lộ thì… sẽ thành vết nhơ…”
“Sao anh lại lo chuyện đó?”
Odil cứng họng trước câu hỏi của Roskayen.
Đúng vậy. Dù Sabina và Erzan có thật lòng hay không, dù chuyện bị lộ hay không, dù scandal cản trở hôn nhân chính trị giữa các gia tộc quý tộc hay không – tất cả đều chẳng liên quan đến Odil.
Vậy mà không hiểu sao anh lại lo lắng.
Không biết cảm xúc này có phải “lo lắng” không nữa.
Ánh mắt Roskayen dần đờ đẫn, đầu cúi gằm, thở dài sâu.
“Đừng hiểu lầm, Odil. Vì giống Olga nên anh tưởng Sabina tiểu thư là cháu gái anh à?”
“Không phải! Không phải vì giống Olga! Tôi chỉ… lo tiểu thư ngây thơ không biết cuộc đời, trẻ người non dạ phạm sai lầm, rồi sau này hối hận…”
“Thì cứ để tiểu thư làm theo ý mình đi! Nếu không làm cô ấy hạnh phúc được thì đừng cản trở!”
“Không, tôi chỉ nói phòng trường hợp…”
“Cha cô ấy còn chẳng phản đối, sao anh lại nhảy vào càm ràm!”
Roskayen bất ngờ cao giọng, Odil trợn tròn mắt. Roskayen giật mình, ho khan một tiếng lớn rồi cuốn vội tấm vải phơi thảo dược, đứng dậy.
“Có lẽ phải phơi ngoài bóng râm. Phơi trong nhà e dính không khí xấu.”
“Này, Roskayen. Vừa nãy ý gì thế?”
“…Người gửi Sabina tiểu thư cùng hộ vệ đến đây chính là bá tước Konvayazen. Ông ta chắc chắn biết ở nơi núi sâu thế này, hai người ở riêng dễ nảy sinh tình cảm. Không lẽ không biết?”
“Tiểu thư là con gái bá tước Konvayazen à?”
Dù mang họ Konvayazen, nhưng Sabina chỉ nói “được gia tộc Konvayazen bảo hộ”. Nên Odil nghĩ cô là quý tộc, nhưng chỉ là họ hàng xa, không ngờ là con gái ruột bá tước.
“Vậy thì càng nguy hiểm chứ. Sao quý tộc lại gửi con gái đến nơi nguy hiểm thế này?”
“Vì thế tôi mới bảo anh đừng xen vào mà.”
“Chẳng lẽ là con ngoài giá thú? Thảo nào tiểu thư bị tôi trừng mắt dọa cũng chẳng nao núng, không giống người thường…”
“Nazayev! Ăn xong thì ra đây đi dạo với Odil đi!”
Roskayen không muốn nói thêm với Odil nữa, vội rời đi. Nazayev đã ăn no nhưng rảnh rỗi đang lề mề, nghe tiếng gọi liền chạy ùa ra gọi Odil, vấp khung cửa ngã nhào.
Tiếng kêu oai oái vang lên khi Nazayev ngã, Odil đỡ hắn dậy thì Roskayen đã biến mất. Odil không hiểu sao Roskayen lại công khai khó chịu và cắt ngang cuộc trò chuyện, nhưng dù có làm Nazayev bất tỉnh rồi đuổi theo cũng chẳng hỏi được gì, nên đành bỏ cuộc.
“Hừ, sống lâu mới thấy Roskayen nổi nóng…”
“À. Roskayen nổi nóng à? Ngạc nhiên nhỉ? Tôi cũng từng thấy ông ấy nổi nóng rồi, sốc lắm.”
“Roskayen từng nổi nóng trước đây à?”
“Ừ. Lúc Nenavuste hấp thụ cốt lõi căm hận, giữa lúc giằng co thì Sabina bị chém vào cổ. Roskayen nổi điên lên, đuổi Erzan đi luôn.”
“Đuổi đi? Sao vậy?”
“Sabina bị thương nặng thế mà hộ vệ lại lành lặn, chắc vậy. Sabina vốn da trắng bệch, giờ cổ chảy máu ròng ròng, trông cứ như sắp chết đến nơi, tôi còn sợ theo.”
Vậy mà nổi nóng à?
Roskayen chưa bao giờ nổi nóng hay cao giọng.
Ngay cả với Odil – kẻ bất lực nhìn quân lính tàn phá làng – Roskayen còn nắm tay động viên. Odil xấu hổ với Roskayen và dân làng nên hất tay ra, trốn vào rừng. Sau 15 năm sống như kẻ chết, đột ngột trở về, Roskayen vẫn đón tiếp anh ấm áp.
Lúc ấy Odil thầm cảm động. Quả nhiên làm linh mục không phải ai cũng được, anh khâm phục nhân phẩm của Roskayen.
Vậy mà vì chuyện vặt vãnh thế này lại nghiêm mặt, ghê tởm và cắt ngang cuộc nói chuyện. Odil không hiểu lý do thần kinh Roskayen trở nên nhạy cảm, nghiêng đầu thắc mắc.
“Già rồi thay đổi à…”
“Sắp đến lúc rồi. Dù sao cũng hơn bị chứng mất trí làm phiền mọi người, chết gọn gàng hơn chứ?”
“Nazayev. Mày nói thế được à?”
Odil tát mạnh vào lưng Nazayev, túm cổ áo hắn.
Dù phản ứng của Roskayen khiến Odil bận tâm, nhưng ở cái làng bị nguyền rủa này đã 15 năm. Đặc biệt Roskayen phải chịu đựng thời gian gấp đôi người khác, lo lắng trong lòng chắc chắn chất chồng. Dù là bậc quân tử cũng có giới hạn con người.
Odil nghĩ mình không nên khơi lại chủ đề khiến Roskayen mệt mỏi nữa.
“Hừ, dù sao cũng lạ. Tiểu thư trông không phải kiểu dễ mở lòng với ai.”
“Đừng lo, Odil. Tôi là người không biết từ bỏ. Đến khi Sabina mở cửa lòng, tôi sẽ gõ cửa mãi không ngừng.”
“Không, mày nên từ bỏ đi.”
Odil lắc đầu, chẳng buồn kể cho Nazayev nghe những gì mình thấy, túm cổ áo hắn kéo ra khỏi nhà thờ.
***
Ánh nắng buổi sáng chiếu qua khung cửa sổ không mở được. Sabina tỉnh giấc, cảm nhận cánh tay đang ôm chặt lấy mình, liền ngẩng đầu lên.
Erzan đang nhắm mắt thở đều đặn.
‘Chúng ta… ngủ cùng nhau thật rồi…’
Như muốn xác nhận chuyện đêm qua không phải ảo mộng, Sabina áp má vào ngực Erzan. Thình thịch. Thình thịch. Nhịp tim ấm áp truyền qua da thịt.
Cảm giác ấy đột nhiên khiến cô xúc động đến mức muốn khóc, Sabina vô thức hôn lên ngực anh.
“Hự!”
Có lẽ vì tiếng chụt, hay vì cảm giác môi chạm, hay vì thứ gì đó đang cựa quậy trong lòng mình, Erzan đột ngột mở mắt, ngồi dậy.
Để không bị lăn xuống, Sabina kéo người ra sau, khiến tấm chăn len trượt khỏi người, để lộ cơ thể trần trụi của cả hai.
“Ôi, tôi ngủ quên… Xin lỗi, Sabina tiểu thư.”
“Đừng xin lỗi, Erzan. Em mới là người đánh thức anh đấy.”
“Không, không phải! Không có chuyện đó đâu!”
Dù miệng và cử chỉ vội vàng phủ nhận, dương vật của Erzan vẫn cương cứng ngẩng cao.
‘Đêm qua làm suốt… vậy mà vẫn chưa đủ sao?’
Sabina hơi tò mò hỏi.
“Erzan, cái này… là vì em à?”
Sabina chỉ vào dương vật cương cứng của Erzan, anh đỏ mặt tía tai, vội vàng kéo chăn che hạ thân.
“Không, không phải!”
“Không phải sao?”
Erzan lúng túng không biết phải giải thích thế nào về hiện tượng cương cứng buổi sáng của đàn ông với chủ nhân là phụ nữ, nói đến đâu thì được, nên lắp bắp.
‘Không những không thể hiện hình ảnh đáng tin cậy như hộ vệ, lại còn để tiểu thư thấy bộ dạng đáng xấu hổ thế này!’
Hiệp sĩ phải kiệm lời nhưng trả lời rõ ràng. Erzan vốn không nói nhiều, cũng chẳng hoa mỹ, nhưng chưa bao giờ lắp bắp. Thế mà trước mặt Sabina, anh cứ liên tục lắp bắp. Erzan thấy bối rối.
“Buổi sáng… thường thì… sẽ thế này. Không phải vì Sabina tiểu thư đâu.”
“…Vậy à?”
Anh cố gắng nhấn mạnh đây là hiện tượng sinh lý tự nhiên, không phải vì cô mà hưng phấn như thú vật, nhưng có lẽ biểu cảm và lời biện minh không thuyết phục. Sabina nghiêng đầu khó hiểu, rồi lộ vẻ hơi thất vọng.
‘Không phải chỉ khi thoải mái mới cương cứng. Vậy làm sao phân biệt Erzan có thoải mái hay không?’
Vì lý do hoàn toàn khác với Erzan, Sabina cũng bối rối. Erzan nói muốn ở bên cô, cô đã xác nhận anh cảm nhận được khoái cảm từ sự chạm của mình, nên mới yên tâm thân mật.
Không phải miễn cưỡng tuân lệnh chủ nhân, mà vì Erzan cũng thích và cảm thấy khoái lạc khi làm tình với cô, nên cô mới thoải mái ôm anh, gọi tên anh.
Cô vui khi vuốt ve dương vật to lớn không khép hết tay, vui khi bị nó xâm nhập đến mức dưới bụng tê rần.
Dù không cứu được anh, không tiết lộ sự thật, không đáp lại niềm tin, ít nhất cô tin mình có thể mang lại khoái cảm và thỏa mãn thể xác cho anh, nên đêm qua cô đã hạnh phúc.
‘Nhưng nếu không phải lúc có dục vọng cũng vậy thì làm sao phân biệt?’
Erzan không hiểu tại sao biểu cảm Sabina càng lúc càng thất vọng, nghĩ có lẽ vì mình không xứng đáng làm hộ vệ nên mới thế, vội cúi đầu, cố gắng kiềm chế “cái đó” vẫn cứng ngắc.
“Xin lỗi, Sabina tiểu thư. Tôi sẽ thay đồ ngay đây.”
“À…”
Nhìn bóng lưng Erzan vội vã rời đi về phía chuồng ngựa, Sabina chợt bị cảm giác mất mát bao trùm.
Nếu Sabina lớn lên bình thường và có mối quan hệ con người bình thường, cô sẽ nhận ra Erzan đang xấu hổ khi không dám nhìn thẳng, mặt đỏ bừng, lắp bắp rồi vội rời đi.
Nhưng Sabina chỉ tập trung vào câu “Không phải vì tiểu thư mà thế này”, nên không nhận ra khuôn mặt đỏ ửng hay giọng nói lắp bắp của anh là dấu hiệu thật lòng.
Sabina thiếu kinh nghiệm và sự thoải mái để đoán cảm xúc người khác không nói thành lời. Cô cũng thiếu tự tin và lòng tự trọng. Vì đã quá kiệt quệ khi ôm hy vọng, Sabina nhìn căn phòng trống rỗng sau khi Erzan rời đi, buồn bã co ro người.
Cô nghĩ hai người chạm nhau, sờ soạng, muốn biết hơi ấm và mùi hương của nhau nên mới thân mật.
Vùi mặt vào lồng ngực rộng của Erzan ngủ không hề ngột ngạt, trọng lượng cánh tay rắn chắc ôm cô không hề nặng nề, cảm giác dương vật to lớn chạm bụng dưới không hề khó chịu – vì cô nghĩ đó là giao cảm.
Cô nghĩ Erzan thích ôm ấp, hôn nhau, cọ xát cơ thể với cô.
Như cô vậy.
‘Nhưng nếu không phải…’
Nếu không thích, không phải vì muốn ôm cô, mà chỉ là hiện tượng sinh lý tự nhiên cũng gây ra phản ứng tương tự.
Làm sao biết Erzan có muốn chạm vào cô hay không?
Sabina không biết.
“Này, Sabina tiểu thư.”
Giọng Erzan vang lên ngoài cửa.
“Tiểu thư có chỗ nào không khỏe không ạ?”
“Hả?”
“Vì giờ còn sớm nên chưa tìm được quần áo mới… Tôi đã giặt sạch quần áo hôm qua. Tôi mang vào nhé?”
Sabina vẫn đang trần truồng. Erzan không biết cô chưa mặc đồ vì khó cử động hay vì không muốn mặc lại đồ cũ mà chờ đồ mới, nên do dự rồi hỏi tiếp.
“Tôi có thể giúp tiểu thư mặc đồ được không ạ?”
Ý là muốn giúp cô mặc đồ. Nghe vậy Sabina mới giật mình, vội kéo chăn che người.
“Không cần! Em mặc ngay đây!”
“Vâng, tôi hiểu rồi.”
Bị từ chối rõ ràng, Erzan khép cửa lại. Sabina gạt chăn ra, nhặt quần áo rơi dưới sàn mặc vào.
‘Đồ ngốc này. Mình đang nghĩ gì vậy? Nếu không đáp lại được tinh thần hiệp sĩ của Erzan, ít nhất đừng để anh ấy thấy bộ dạng xấu hổ.’
Chủ nhân nằm trần truồng trên giường chờ hộ vệ mặc đồ cho, thật thảm hại. Xấu hổ, nhục nhã, tự ghét bản thân đến mức muốn khóc, nhưng không muốn trở thành chủ nhân thảm hại vừa thiếu đứng đắn vừa khóc lóc từ sáng sớm, Sabina vội lau nước mắt, buộc dây áo.
“Quần áo… mặc xong rồi. Vào đi, Erzan.”
“…Vâng.”
Khi Erzan mở cửa bước vào, Sabina đã mặc lại quần áo hôm qua, đứng đó. Không khí trong phòng yên lặng nặng nề. So với đêm qua hai người cuồng nhiệt làm tình, giờ trông quá ngượng ngùng.
Phải làm gì đây. Erzan đảo mắt nhanh. Trên bàn vẫn còn bữa tối hôm qua chưa ăn hết. Anh cố gắng giữ tự nhiên, đứng thẳng, mở miệng.
“Sabina tiểu thư. Tôi sẽ mang bữa sáng đến đây.”
“Hả? Trên bàn còn đồ ăn mà.”
“Ăn nóng mới ngon hơn ạ.”
Không thể để Sabina ăn đồ thừa từ hôm qua. Erzan quyết định đến tìm Roskayen lấy bữa sáng mới, một tay ôm chồng bát đĩa và giỏ như xây tháp, cúi chào rồi rời phòng.
Vậy là Sabina lại một mình trong phòng.
‘Erzan. Ở bên mình khó chịu sao?’
Dù không có kinh nghiệm yêu đương, dục vọng là bản năng. Cô không biết buổi sáng người yêu thức dậy hôn nhau là lãng mạn, nhưng cô muốn dính sát Erzan, cảm nhận hơi ấm, nói chuyện linh tinh.
Nhưng Erzan chưa kịp cô nói gì đã vội rời đi, chỉnh trang quần áo, như khó chịu khi ở chung không gian với cô, rồi viện cớ đi lấy bữa sáng mà biến mất.
Sabina thấy buồn man mác.
‘Erzan nói muốn ở bên mình, nên chắc không phải miễn cưỡng… Hay giữa nam nữ bình thường thì thế này là bình thường?’
Từ nhỏ sống trong hang đá, Sabina thấy việc mặc quần áo, dậy lúc mặt trời mọc và ngủ lúc lặn đều lạ lẫm, nhưng cô biết người bình thường trừ lúc tắm thì luôn mặc quần áo và sống có giờ giấc.
Có lẽ đây là chuyện bình thường, “bình thường”.
Sabina muốn sáng dậy vẫn cọ xát da thịt với Erzan, cảm nhận hơi ấm, nhưng với Erzan có lẽ dậy là phải chỉnh trang, ăn sáng rồi bắt đầu ngày mới là đương nhiên.
‘Trong mắt Erzan, chắc mình trông kỳ quặc và thiếu hiểu biết. Không được phạm sai lầm nữa.’
Vì đã quá nhiều lần bày tỏ mong muốn rồi thất vọng, Sabina khó mở lời mong muốn với Erzan hay bất kỳ ai. Điều cô mong chỉ là giữ được mối quan hệ hiện tại không bị ghét bỏ. Đừng tham lam hơn nữa.
Quen với việc từ bỏ, Sabina thở dài nhẹ, mở cửa phòng. Dù là mùa hè nhưng trong núi nên gió buổi sáng se lạnh.
Xào xạc. Có gì đó động trong bụi cây. Sabina nghiêng đầu tiến lại gần, thứ đó im lặng một lúc rồi lại ló đầu ra từ kẽ lá.
Một đứa trẻ tóc bạch kim rối bù dính đầy lá cây chớp mắt nhìn Sabina, rồi lại thụt vào bụi.
“Này, em là… em của Nenavuste phải không?”
Lại có tiếng động trong bụi, nhưng đứa trẻ không lộ ra. Sabina do dự một lúc rồi gọi tên.
“Juldiz.”
“…Chị biết tên em à?”
Nghe câu trả lời từ trong bụi, Sabina gật đầu, đứa trẻ đứng dậy lắc đầu. Lá cây dính trên tóc và quần áo vẫn không rơi.
“Em không bị thương nhỉ. May quá.”
“...Chạy trốn đi.”
“Hả?”
“Nếu chị ở đây, sẽ nguy hiểm lắm.”
Có phải đang lo cho Sabina không? Nhưng vẻ mặt đứa trẻ không giống lời cảm ơn dành cho ân nhân đã cứu mình. Sabina khó hiểu, bước tới gần Juldiz, đứa trẻ lắc đầu lùi lại.
“Mọi người sẽ chết. Mọi người sẽ ghét chị. Sẽ xảy ra chuyện kinh khủng. Nên chị chạy trốn đi.”
Không phải lời nói ngây thơ vô nghĩa của trẻ con. Đứa trẻ nghiêm túc cảnh báo Sabina như thể đã biết trước tương lai.
“Nếu không chạy trốn khi có anh ấy ở đây, chị sẽ bị giữ lại.”
💬 Bình luận (0)