Edit: Quillpetal
Dù vốn dĩ dân số ít, nhưng chưa bao giờ nghĩ làng nhỏ đến thế, thế mà cái quảng trường chết tiệt này lại rộng một cách vô lý.
Camilla chạy hết sức về phía chỗ ở của Odil, cảm nhận hơi thở dồn dập đến tận cổ họng vì tiếng chân người đuổi theo sát nút.
‘Tại sao mình phải chạy? Tại sao lại bị đuổi chứ!’
Chạy về chỗ ở của Odil. Vì Erzan đã nói vậy nên cô nghĩ sẽ cầu cứu Odil, nhưng có vẻ Erzan đã dùng mình làm mồi nhử rồi chạy hướng khác.
Mở miệng ra là có thể cắn phải lưỡi ngay lập tức, nên Camilla chỉ có thể nuốt ngược những lời chửi thề dâng lên cổ họng, nhảy qua hàng rào nghiêng rồi lao thẳng vào đường rừng.
Cây cối và bụi rậm trong rừng không hề cản trở Camilla – người sinh ra và lớn lên ở làng này – nhưng những người dân làng đuổi theo cũng vậy.
Chân tập tễnh rõ ràng đã được Sabina chữa lành, vậy mà không hiểu sao Camilla cảm thấy bắp chân ngày càng cứng đờ, gót chân như bị kéo lại.
‘Cứ thế này sẽ bị bắt mất!’
Lời nguyền hành hạ cơ thể đã bị Sabina hấp thụ, thời gian ngừng trôi cũng bắt đầu chuyển động trở lại, đáng lẽ không còn gì cản trở, vậy mà vì áp lực tâm lý, cơ thể nặng nề, tầm nhìn thu hẹp.
Thấy rễ cây cổ thụ nhô lên mặt đất, Camilla định nhảy qua, nhưng có lẽ không đủ độ cao, hoặc tưởng mình nhảy mà thực ra không nhảy nổi, mắt cá chân bị rễ cây quấn lấy khiến cô ngã nhào.
“Á!”
“Bắt được rồi!”
“Camilla, không chạy thoát đâu!”
Chỉ có lợi thế xuất phát trước nên đám người làng đuổi theo bao vây Camilla chưa đầy một phút.
Chưa kịp cảm nhận cơn đau mắt cá, những khuôn mặt vây quanh rõ ràng quen thuộc, nhưng ánh mắt nhìn cô lại xa lạ đến kỳ dị.
Camilla kéo váy đang xốc xếch vì ngã xuống che chân, co rúm người lại.
“Sao lại đuổi theo? Tôi làm gì chứ!”
“Camilla, cô đã thỏa thuận gì với bọn chúng?”
“Thỏa thuận gì chứ! Tôi chẳng làm gì cả!”
“Nếu không phải đồng bọn thì sao lại chạy trối chết thế?”
“Vì…”
Mọi người cầm dụng cụ, mặt mày hung dữ, Kairat và Erzan đang đối đầu, Erzan bảo chạy về chỗ Odil.
Từ sáng sớm đã bất an, Camilla bản năng lao theo lời Erzan hét lên.
Bây giờ nghĩ lại cũng không hiểu sao mình lại nghe lời Erzan như vậy.
Có lẽ nghĩ rằng với người cùng làng như Camilla thì sẽ không làm hại?
Dù đã thoát lời nguyền, nhưng đã 15 năm không giao lưu. Khuôn mặt nhớ vẫn như hôm qua, nhưng khoảng cách thời gian đã nghiền nát mối liên kết gắn bó.
‘Chết tiệt, mình sắp chết thật rồi sao?’
Camilla mặt đầy sợ hãi bám chặt vào thân cây cổ thụ đã khiến mình ngã.
Không nghĩ cây sẽ đột nhiên biến thành hiệp sĩ bảo vệ, nhưng ít nhất phải bám vào thứ gì đó mới đỡ bất an.
“Dù sao tôi cũng không biết gì hết! Có gì thì đi tìm Erzan mà nói!”
“Vì cô mà thằng đó chạy thoát, còn nói cái gì?”
“Camilla, mau nói thật đi! Bọn chúng đang âm mưu gì? Roskayen đi đâu rồi!”
Làm sao mình biết được, sáng sớm thấy ba người đi vào rừng phía bắc là lần cuối, Camilla định phản bác thì một tiếng quát vang dội át đi.
“Em tao đang ngủ mà ở đây ồn ào cái gì đấy!”
Dù không bằng rừng phía bắc, nhưng khu rừng cây um tùm tối om vẫn hiện lên mái tóc bạch kim rực rỡ. Nenavuste cao hơn Camilla cả một cái đầu, mặt đầy khó chịu trừng đám người lạ.
“Sống được ở phía bắc thì cứ ở yên đó đi, sao lại đến đây quậy phá?”
“Nenavuste, mày không liên quan thì cút đi!”
“Không, phải cút là tụi mày mới đúng.”
Đối mặt với đám đông cầm vũ khí, Nenavuste vẫn không hề nao núng, bước tới. Bị khí thế áp đảo, đám người lùi lại một bước.
Nếu Camilla là người lắm mồm nhất làng, Nazayev là kẻ gây rối nhất, Aleksey hay Appetit là những người khiến người ta muốn tránh xa, thì Nenavuste chính là dã thú.
Thân hình cao ráo, tay chân dài dù không cầm vũ khí vẫn toát ra vẻ đe dọa. Không chỉ phụ nữ, ngay cả đàn ông trong làng cũng ít ai cao hơn Nenavuste.
Những người sống sót đến nay mà vẫn bình thản đối mặt với ánh mắt căm thù suốt 15 năm thì không thể yếu đuối.
Tình huống cầm vũ khí mà vẫn phải cảnh giác với Nenavuste tay không thật nực cười, nhưng chẳng ai dám cười.
“Tiếng ồn lớn là Juldiz sẽ sợ. Aibek và Janibek cũng cần nghỉ ngơi thêm.”
“Cái, cái gì?”
“Muốn họp làng thì họp ở quảng trường đi.”
“Mày, mày dám ra lệnh sao?”
“Đúng rồi. Nếu mày cũng là người làng thì phải hợp tác bắt bọn chúng chứ!”
“Hợp tác?”
Nenavuste nhảy vọt qua người Camilla đang nằm sấp, rồi giật lấy vũ khí từ tay người phụ nữ đứng ngay trước mặt.
Đó là một chiếc cào dài đã gỉ sét, đầu bị mòn.
“Tao là Nenavuste đấy.”
Ở phía nam làng, nơi không ai tin tưởng, suốt 15 năm một mình bảo vệ các em, Nenavuste chỉ có một nguyên tắc duy nhất.
Bất cứ thứ gì đe dọa đến bản thân và các em, đều phải tiêu diệt triệt để, không chừa sót một thứ gì.
“Tao không nghe lệnh của ai cả.”
Nenavuste vung chiếc cào một tay, đám đông vốn đã cảnh giác lập tức lùi ra sau đồng loạt.
Dù chiếc cào dài, nhưng vung nhẹ thế này thì chẳng gây thương tích gì.
Thực tế chẳng tấn công, chỉ đe dọa một cái mà đã khiến cả đám hoảng loạn, Nenavuste nheo mắt.
‘Hừ. Đám hèn nhát.’
Nhiều người kéo đến thế mà sợ một mình cô, có vẻ trong đám này chẳng ai thực sự có ý định đánh nhau thật sự.
‘Cũng phải thôi. Phía bắc là không gian của sự từ bỏ mà.’
Những người đã sống vô lực suốt 15 năm, cơn giận bị kìm nén bùng lên thật, nhưng họ là những kẻ luôn chọn an toàn, tự nguyện ở lại phía bắc.
Họ không quen đánh đấm đến mức có thể khống chế được Nenavuste – người vung chiếc cào dài nặng mà người thường phải dùng hai tay – chỉ bằng một tay.
“Không phải đến để gây chuyện sao? Mấy đứa la hét ầm ĩ ban nãy đâu hết rồi?”
“Nenavuste… mày nghĩ một mình mày xử nổi bọn tao à?”
“Chắc chắn không nổi.”
Nenavuste nắm chặt chiếc cào bằng hai tay, hơi hạ thấp tư thế.
“Nhưng mà.”
Đám người vây quanh lập tức căng cứng người, mắt đầy căng thẳng. Khóe miệng Nenavuste nhếch lên.
“Có vẻ cả hai bên đều không xử nổi nhau thì phải.”
Đối phó với Nenavuste cầm vũ khí mà không chịu thiệt hại nào là rất khó.
Nếu nhiều người lao vào thì có thể khống chế được, nhưng chắc chắn sẽ có người bị thương trong quá trình đó.
Bị cào gỉ sét cứa phải có thể chết vì uốn ván, bị đâm vào mắt thì mù vĩnh viễn.
Với những người chỉ biết tránh né đau đớn từ lời nguyền, họ không có gan để chịu thương tích mà khống chế Nenavuste. Cũng chẳng thấy cần thiết.
Vì kẻ thù của họ không phải Nenavuste.
‘Gì vậy, sao Nenavuste lại nhảy vào?’
‘Chẳng phải hai người ghét nhau sao?’
‘Nếu Odil cũng ra tay thì sao đây?’
‘Là Kairat chỉ đạo mà. Kairat đâu rồi?’
Những lời thì thầm bất an lan ra, ánh mắt mọi người từ Camilla và Nenavuste chuyển về phía sau tìm kẻ cầm đầu đã dẫn họ đến.
Khi tất cả tập trung vào một điểm, đám đông tách ra hai bên như sóng vỡ, lùi lại. Ở cuối đường là Kairat đang đứng.
Kairat giữ vẻ mặt bình thản, nhưng đôi mắt lộ rõ vẻ khó chịu.
Ánh mắt từ đám đông như đang trách móc: “Mày gây ra thì tự giải quyết đi.”
Kairat khẽ thở dài nhỏ đến mức không ai nghe thấy, rồi ngẩng đầu lên. Dĩ nhiên vẫn không rời khỏi vị trí cuối đám đông một bước.
“…Nenavuste. Chúng ta đánh nhau cũng chỉ làm tổn thất thêm thôi.”
“Vậy thì tụi mày rút lui là xong? Đừng làm phiền chỗ em tao nghỉ ngơi.”
Nenavuste gầm gừ, tư thế như sẵn sàng vung cào bất cứ lúc nào nếu tiến gần thêm một bước, trông còn đáng sợ hơn cả 15 năm trước.
Camilla nghĩ nếu cứ co ro ở đây có thể bị cuốn vào trận ẩu đả, nhưng nếu nhúc nhích một cái là sẽ ăn ngay chiếc cào vung phản xạ, nên không dám đứng dậy.
Giá mà Kairat mau dẫn dân làng rút lui thì Nenavuste cũng sẽ hạ thái độ đe dọa. Không hiểu sao hắn lại làm chuyện này.
Camilla trừng mắt oán trách nhìn Kairat, hắn tránh ánh mắt rồi tiếp tục nói.
“Nenavuste. Chúng tôi cần sự giúp đỡ của cô.”
“Tao chưa từng nhận giúp đỡ từ tụi mày, sao tao phải giúp tụi mày?”
“Nếu chúng ta không đoàn kết, thảm kịch 15 năm trước sẽ lặp lại.”
“Cái gì mà nhảm nhí vậy. Mơ à?”
“15 năm trước, kẻ đặt lời nguyền lên làng chính là Aleksey.”
Tên Aleksey bất ngờ được nhắc đến khiến mặt Nenavuste méo xẹo.
“Aleksey rời làng từ lâu trước đó rồi mà.”
“Có lẽ xuống thành phố dưới chân núi. Cô cũng từng nghe tin đồn hắn mang dòng máu quý tộc chứ?”
Nghe đến phát ngấy tai rồi. Mẹ hắn ngày nào cũng nói Aleksey là con cháu quý tộc, đừng đối xử với hắn như dân làng hẻo lánh này.
Mọi người cho là phí thời gian nên chỉ mặc kệ, nhưng Aleksey dường như tin lời mẹ thật, nên thái độ khinh thường dân làng chẳng bao giờ thay đổi.
“Đám người xâm nhập làng hôm đó là lính riêng của quý tộc. Chắc chắn Aleksey đã cấu kết với Roskayen để làm chuyện này.”
“Quả nhiên Roskayen có liên quan.”
Không biết Aleksey có phải thủ phạm hay không, nhưng nghe Roskayen có dính líu thì Nenavuste chép miệng như đã đoán trước.
“Sabina là con gái của Aleksey và Olga.”
“Cái gì?”
“Aleksey giết Olga, mang con gái đi và biến cô ấy thành hiện thân của lời nguyền. Rồi hắn gửi cô ấy đến đây để một lần nữa bao phủ làng bằng cái chết, hoàn thành lời nguyền mới.”
“Mắt mù mà nói cứ như tận mắt chứng kiến ấy.”
Nenavuste không thích Sabina.
Người ngoài như cô ta cứ khuấy động làng mình, không biết sẽ mang đến tai họa gì nên luôn cảnh giác.
Đã quên mất Aleksey, nhưng việc Roskayen – kẻ cô nghi ngờ – và Sabina là đồng bọn thì dễ chấp nhận.
“Nhìn cách nói thì cứ như mày cũng là đồng bọn ấy.”
Nenavuste nghiêng đầu, cầm cào bước lên một bước.
Đám đông lại lùi ra sau, khoảng cách với Kairat thu hẹp.
“Nenavuste. Cô tin người ngoài hơn là tôi – người cùng sống một làng sao?”
“Chưa từng tin.”
Nenavuste từng yêu cầu Sabina hấp thụ lõi của Appetit trước, và Sabina đã làm theo mà không kéo Odil vào, hấp thụ lõi thứ ba.
Nghe Odil kể chuyện đó chưa được bao lâu thì sáng nay lõi thứ tư bị nuốt, và cô trực giác rằng thời gian của làng cuối cùng cũng bắt đầu chảy trở lại.
“Tưởng đã xong rồi, giờ lại bảo mới bắt đầu, nên tao bực mình thôi.”
Hấp thụ bốn lõi để đưa thời gian làng về bình thường, cứ nghĩ giờ chỉ còn việc rời đi, vậy mà lại là con gái Aleksey.
Dù là con gái Aleksey hay không cũng chẳng quan trọng, nhưng nếu dựa vào các lõi đã hấp thụ để đặt lời nguyền mới thì làng này sẽ không còn tồn tại nữa.
“Tôi hiểu. Vừa thoát lời nguyền, giờ lại có nguy hiểm mới đến, lòng khó yên.”
“Tao chẳng cần mày hiểu, đừng nói mấy lời giả tạo, Kairat.”
“…Tôi đã nói rồi, giờ không phải lúc đấu đá nội bộ.”
“Vậy thì bảo tụi mày thu vũ khí trước đi. Trước khi tụi mày rời khỏi, tao sẽ không nhúc nhích khỏi đây đâu.”
Nếu Nenavuste không nhường đường thì không thể gặp Odil.
Phải thuyết phục Odil để lập bẫy bắt Aleksey ngay khi hắn đến, nhưng nếu trước đó Camilla hay Erzan tìm đến Odil để cứu Sabina thì kế hoạch sẽ đổ bể hết.
Kairat nhanh chóng suy nghĩ.
“Tất cả thu vũ khí lại.”
“Kairat, định làm gì vậy?”
“Chúng ta cần sự hợp tác của Nenavuste.”
Kairat chen ra khỏi đám đông đang xì xào, đứng trước mặt Nenavuste.
Cảm giác như chiếc cào trong tay Nenavuste có thể bổ xuống đầu hắn bất cứ lúc nào, nhưng Kairat không hề sợ hãi.
Nenavuste không phải tính tình hung ác. Chỉ là lòng bảo vệ các em quá mãnh liệt mà thôi.
Vậy nên để thuyết phục cô, không phải dùng lời ve vãn, mà phải gieo vào một mục đích khác.
“Thực ra tình hình của Sabina chúng tôi đã nắm chắc rồi.”
“…Thế à?”
“Vâng. Chúng tôi đã giam giữ cô ta để không phá hoại làng nữa. Nhưng hiệp sĩ hộ vệ Erzan thì đã để tuột mất.”
“Dẫn theo cả đám thế này mà không bắt nổi một tên? Giỏi thật đấy.”
“Erzan đang chạy trốn có thể sẽ dùng em của cô làm con tin để cứu Sabina. Khả năng đó hoàn toàn có.”
Đôi mắt tím của Nenavuste lóe lên sắc bén. Phía sau, Camilla hét lên rằng Erzan không phải loại người đó, nhưng Kairat làm như không nghe thấy.
“Vì vậy Nenavuste, hãy cùng chúng tôi đi tìm hắn đi.”
“…”
“Camilla hiện đang bị bọn chúng lừa, nên cần chặn mọi liên lạc với bên ngoài. Chúng tôi sẽ giữ Camilla, còn cô hãy gọi Odil đến. Càng nhiều người càng tốt, phải không?”
“Nenavuste, đừng tin! Thằng đó lừa mình suốt 15 năm rồi!”
Camilla gào lên run rẩy, nhưng tiếng hét ấy không lọt vào tai Nenavuste.
Dù người khác chết bao nhiêu cũng mặc, chỉ cần bảo vệ được các em mình. Và để bảo vệ các em, bản thân cũng phải sống sót. Trong đầu Nenavuste chỉ có điều đó.
Và Kairat biết rõ điều ấy.
“Nenavuste, đi gọi Odil đi.”
“Không thích.”
Nenavuste không do dự bổ chiếc cào xuống vai Kairat.
Như một con thú lớn quật mạnh, từ vai xuống ngực Kairat xuất hiện bốn vết rạch dọc.
Tiếng động ghê rợn vang lên, nhưng máu không bắn tung tóe nhiều, song mọi người tại chỗ đều tái mét mặt là điều đương nhiên.
Bị tấn công đột ngột, Kairat quỳ sụp xuống với vẻ mặt không tin nổi. Từ vết rách trên vai như vải rách, máu đỏ mới từ từ lan ra.
“Nenavuste… giờ cô làm gì…”
“Kairat, mày giữ được con nhỏ đó mà để hiệp sĩ hộ vệ chạy thoát à?”
Chiếc cào loang lổ đỏ – không biết vì gỉ sét hay vì máu – được Nenavuste vác lên một bên vai, cô nghiêng đầu.
“Không thể giao chỉ huy cho loại như mày.”
“Cái đó… là sao…”
Nenavuste cũng biết việc nhốt các em nhỏ vào quan tài chật hẹp rồi xích lại chẳng khác gì ngược đãi.
Nhưng lý do cô xếp bốn chiếc quan tài ấy ngoài khoảng đất trống và canh gác suốt ngày để không ai tiếp cận chính là để phòng “trường hợp vạn nhất”.
Dù không ngủ ngon giấc, luôn căng thẳng thần kinh để bảo vệ các em, cô vẫn mất Almaz. Có thể đuổi kẻ thù từ mọi hướng, nhưng không thể kiểm soát cả dưới lòng đất.
Cô không tin hết mọi lời Kairat nói từ đầu đến cuối.
Nhưng dù lời Kairat có phải sự thật hay không cũng chẳng quan trọng.
Dù Sabina có thực sự là con gái Aleksey hay không, dù Aleksey có dùng con gái để lại bao phủ làng bằng lời nguyền mới hay không, điều đó không phải vấn đề chính.
Vấn đề là dù đã thoát khỏi lời nguyền thời gian ngừng trôi, vẫn còn yếu tố nguy hiểm tồn tại.
Và những người dân làng sống sót phần lớn chỉ là những con người bình thường cực kỳ.
“Kairat, mày đứng cuối cùng, để người khác làm lá chắn phải không?”
Nenavuste dùng chân đẩy Kairat đang ôm vai co ro thở hổn hển ngã nhào.
“Nenavuste!”
“Làm gì vậy? Cô đang làm gì với người cùng làng thế…”
Dù tính tình Nenavuste nóng nảy, cô không phải loại người như Nazayev.
Không bị đe dọa tính mạng mà vẫn dùng cào chém không thương tiếc Kairat, rồi còn đá vào người bị thương – hành động tàn ác đến mức dân làng hoảng loạn.
Nhưng Nenavuste vẫn bình thản.
“Biết tại sao làng chỉ còn phụ nữ không? Vì đàn ông lúc đó đều chết trong trận chiến.”
Nazayev không được coi là người, Odil chứng kiến cái chết của Olga rồi phát điên bỏ chạy nên là ngoại lệ, nhưng việc Kairat sống sót cũng khiến Nenavuste bất ngờ.
Lúc đó Kairat không mù, cơ thể không yếu đến mức nằm liệt giường, dù đói meo vẫn nghiên cứu miệt mài, là một gã đàn ông lành lặn đến mức lùng sục cả làng tìm tài liệu mất tích.
“Lính cũng không ngu. Giết sạch những kẻ phản kháng bất kể nam nữ, tiêu diệt hết yếu tố nguy hiểm, vậy mà mày không bị giết. Tại sao nhỉ?”
“Nenavuste. Cô đang nói gì vậy!”
“Kairat, mày trốn trong đống xác người khác giả chết phải không.”
Lời Nenavuste khiến mọi ánh mắt đổ dồn về Kairat.
Dù là anh trai ruột nhưng hành động dùng vũ khí đánh không thương tiếc khiến Camilla đang giận dữ cũng quên cả cắn môi, há hốc miệng.
Cảm giác tê rần lan ra, máu chảy dọc môi nhưng Camilla không khép miệng được.
“Lần này lại dùng người khác làm lá chắn, mày nghĩ mình sẽ sống sót một mình à?”
“Này, Nenavuste. Giờ cô nói gì vậy?”
Giọng Camilla run rẩy. Đôi mắt xanh của cô dao động dữ dội.
“Lính giết người mà mày không một vết thương, lại bảo vì lời nguyền mà mù mắt, nghe hợp lý không?”
Lính đã nhồi nhét lõi căm hận vào cơ thể Nenavuste.
Bị lời nguyền khống chế, cô không nhúc nhích nổi ngón tay, nằm sấp ngoài khoảng đất trống phía nam, trợn mắt canh chừng hướng nhà thờ vì sợ ai đó phát hiện các em đang trốn trong bụi rậm.
Không biết nhờ lời nguyền hay do giác quan con người trong tình huống nguy cấp trở nên nhạy bén quá mức, dù khoảng cách từ khoảng đất trống phía nam đến nhà thờ khá xa, nhưng Nenavuste vẫn thấy rõ nhà thờ, cả việc cửa mở đóng và người ra vào.
Vì vậy cô biết.
Ba ngôi nhà dọc đường đến nhà thờ.
Nhà của Camilla, Kairat và vợ hắn.
Hai vợ chồng từ đó chạy vội về phía kho sau nhà thờ.
“Trốn trong đống xác ở kho sau nhà thờ để lừa mắt lính phải không, Kairat.”
“…Không có chuyện đó.”
“Thế à? Không thì thôi.”
Nenavuste dùng chân đá vào cằm Kairat, mắt hắn trợn trắng.
Kairat ngã vật ra đất bất tỉnh, mọi người vốn đang cứng đờ lại siết chặt vũ khí.
“Nenavuste… giờ cô muốn đấu với chúng tôi à?”
“Muốn tìm thì tự tìm đi. Tao chỉ cần bảo vệ các em tao thôi.”
Nenavuste quăng chiếc cào đi, mọi người lại hoảng hốt lùi ra sau. Dù dựa vào số lượng kéo đến, nhưng họ không làm gì được Nenavuste một mình, chỉ biết nhìn nhau dò xét.
Nếu tất cả lao vào thì khống chế Nenavuste không khó, nhưng chắc chắn sẽ có vài người bị thương.
Tính tình Nenavuste không đến mức tàn nhẫn, nhưng 15 năm đủ để thay đổi quan niệm của một con người.
Nếu Nenavuste thực sự kháng cự hết sức và trong quá trình đó có người chết thì sao?
Kết quả là người chết lại chính là bản thân mình thì cô tuyệt đối không muốn.
Những kẻ không muốn chết, cũng không muốn bị thương, giờ đây chỉ vì một người mà đã sợ hãi đến mức không dám tấn công.
“Nếu không còn gì để nói thì dẫn thằng này đi đi. Đừng làm ồn ở đây nữa.”
“Nhưng Odil thì… hắn bảo không được để tên hiệp sĩ hộ vệ gặp Odil.”
“Chú Odil đang ở cùng các em tao.”
Ý là nếu đến thì sẽ coi là mối đe dọa và tự đuổi đi, đừng xen vào nữa.
“Nhưng chỉ mình chúng tôi thì… nếu tên hiệp sĩ kia liều mạng cứu con nhỏ đó thì không cản nổi.”
“Cản không nổi thì bị cướp mất chứ biết làm sao? Thân thể các ngươi tự bảo vệ lấy. Sợ thì trước khi bọn con gái kia xuống núi gọi viện binh, chạy vào núi trốn là được.”
Nenavuste trả lời thờ ơ rồi quay lưng. Nhìn cô sải bước về chỗ ở của Odil, dân làng trao đổi ánh mắt bất an với nhau.
‘Giờ chúng ta… phải làm sao đây?’
‘Kairat ra nông nỗi này, ít nhất cũng phải đưa hắn về chứ?’
‘Vậy còn Camilla thì sao?’
Nhận ra ánh mắt mọi người đang đổ dồn về mình, Camilla giật mình đứng bật dậy. Miệng vẫn nhỏ máu từng giọt, nhưng chẳng còn tâm trí quan tâm. Cô nhìn xuống Kairat vẫn nằm bất động, nhăn mặt rồi hét lớn.
“Nenavuste đã nói rồi, dẫn Kairat về đi!”
Nhờ cái tên Nenavuste mà mọi người giật mình, Camilla nhân cơ hội chạy vội về chỗ ở của Odil. Đám người mất chỉ huy do dự không biết có nên đuổi theo Camilla hay không, nhưng nếu kéo đến chỗ Odil thì không biết Nenavuste sẽ phản ứng ra sao, nên tạm thời quyết định đưa Kairat về trước.
***
Có lẽ nghe thấy tiếng bước chân Camilla theo sau, Nenavuste đang đi phía trước dừng bước.
Camilla giật mình tưởng sắp bị đánh, vội trốn sau một thân cây lớn. Dù bị phát hiện rồi thì trốn cũng chẳng giải quyết được gì, nhưng bản năng tự vệ thôi thúc cô làm vậy.
“Camilla. Sao lại theo?”
“Tao không theo mày đâu? Tao đi gặp chú Odil.”
“Gặp chú Odil để làm gì?”
“Nenavuste. Mày nói trống không thế? Tao hơn mày ba tuổi đấy.”
“Không phải mười ba tuổi mà có ba tuổi thì làm được gì? Camilla mày cũng xưng mày tao với Nazayev lớn tuổi hơn mà.”
“Nazayev chỉ hơn có một tuổi thôi? Hơn có một tuổi mà tính là anh chị em à!”
“Còn xưng mày tao với Kairat nữa.”
Bị chỉ trúng tim đen, Camilla câm nín.
Kairat hơn Camilla sáu tuổi là sự thật, nhưng trong đời hắn có mấy lần làm tròn vai anh trai đâu.
Lúc nào cũng chui rúc trong phòng thí nghiệm đọc sách, thỉnh thoảng gặp thì hỏi mấy câu triết lý cao siêu chẳng ai hiểu nổi, Camilla không trả lời được thì hắn nhìn bằng ánh mắt khinh thường.
“Ừ nhỉ. Tao cũng mỗi lần Kairat giả vờ làm anh dạy bảo là chỉ muốn treo ngược hắn lên rồi quất bằng chổi.”
“Đúng không? Người lớn tuổi mà nhân phẩm không đáng kính thì chỉ có vậy thôi.”
Lời Nenavuste nghe lạ lùng nhưng lại có sức thuyết phục kỳ lạ. Camilla lập tức gật đầu đồng tình.
‘Ừ. Kairat… thằng đó chẳng phải anh trai gì cả.’
Biết bí mật lời nguyền của ngôi làng mà im thin thít suốt 15 năm, còn kích động dân làng đe dọa mình.
Vốn dĩ hai anh em đã chẳng thân thiết, giờ thì gọi là kẻ thù còn thấy phí từ.
Hơn cả ngày đó 15 năm trước, hơn cả ngày biết sự thật về lời nguyền, Camilla oán hận và ghét Kairat đến tận xương tủy.
“Dù sao thì trả lời câu hỏi của tao đi.”
“Câu hỏi gì?”
“Giờ mày theo tao đến gặp chú Odil để làm gì?”
“Làm gì thì… dù sao đến đó chú cũng sẽ bảo vệ chúng ta chứ. Tao sợ lắm.”
“Không có ai bảo vệ chúng ta đâu. Vì chú đã chết rồi.”
“Cái gì?”
Nenavuste quay lại. Ánh mắt cô chạm phải Camilla đang thò đầu ra từ sau thân cây lớn.
“Sao lại ngạc nhiên thế?”
“Không, thật à? Chú Odil thật sự chết rồi?”
“Đùa thôi.”
“Này!”
Camilla hét lên lao ra, rồi lại lùi về sau để giữ khoảng cách an toàn với Nenavuste.
“Nenavuste, mày thật đấy! Giờ là lúc đùa à?”
“Không đùa. Nhưng cũng gần giống vậy.”
“Cái gì?”
“Ý là đừng hy vọng gì nhiều.”
Nenavuste thờ ơ nói rồi quay lưng đi về phía túp lều. Camilla định hỏi lại lời vừa nói nghĩa là gì, nhưng đột nhiên cảm thấy lạnh gáy, đành nín thở theo sau.
Không một ngọn gió, nhưng rừng lại xào xạc. Không phải lá cây lay động, mà đâu đó vang lên tiếng lá khô bị giẫm vỡ. Xào xạc xào xạc. Tiếng thứ gì đó bị nghiền nát yếu ớt nghe như tiếng kêu cuối cùng của những sinh mệnh nhỏ bé, phải chăng chỉ là ảo giác?
“Nenavuste. Tao hơi sợ.”
“Chưa từng thấy xác người à? Mùi từ chú Odil cũng chẳng phải ngày một ngày hai.”
“Không, không phải cái đó… hức!”
Khi tấm rèm được kéo lên, Camilla nhìn thấy Odil nằm bất động như xác chết, khẽ nín thở.
Móng tay có lẽ đã gãy hết, đầu ngón tay loang lổ máu. Trán vỡ nên vết máu hình mạng nhện phủ kín mặt.
Camilla vô thức nắm chặt vạt áo Nenavuste, nhưng cô khó chịu hất tay ra.
“Đừng làm bộ. Máu đã đông hết rồi.”
“Sao… sao lại thành ra thế này? Rõ ràng lời nguyền đã được giải mà…”
“Vì lời nguyền được giải nên mới dồn dập quay về một lúc.”
“Cái gì?”
Đáp lại câu hỏi của Camilla, Nenavuste kéo rèm xuống che kín cơ thể Odil, mở hé cửa dẫn vào kho để xác nhận các em đang ngủ rồi đóng lại.
“Sáng sớm… không, là buổi sáng? Chú Odil đột nhiên thổ huyết rồi ngã quỵ.”
Nenavuste có thể cảm nhận được. Không thể không biết.
Khi thời gian ngừng trôi của ngôi làng bắt đầu chảy trở lại, cảm giác giải thoát kỳ lạ xen lẫn nỗi sợ hãi ấy, cô không đến mức bị lời nguyền làm cho tê liệt đến nỗi không nhận ra.
Dù không theo chân ba người đã đi về phía bắc làng, Nenavuste vẫn trực giác nhận ra. Vì Sabina đã hấp thụ bốn lõi, giờ đây ngôi làng đã có thời gian trôi bình thường, và chính họ cũng có thể rời khỏi làng.
Nhưng cô không thể thở phào nhẹ nhõm.
Nỗi sợ hãi đi kèm với cảm giác giải thoát ấy có lý do của nó. Odil đã thổ huyết rồi ngã quỵ.
Từ những vết thương thủng trên tay, máu chảy ròng ròng, những móng tay từng bẩn thỉu nhưng chắc chắn giờ đã nứt toác, vỡ vụn, máu đen đỏ đặc quánh như bùn đất bao phủ đầu ngón tay.
Dưới mái tóc mái thưa che khuất trán, một đốm đỏ nổi lên, rồi lan ra như mạng nhện, những mạch máu đỏ rực bò tọa khắp mặt.
Nenavuste đuổi các em đang hoảng loạn vào kho, rồi kiểm tra tình trạng của Odil. Cô phát hiện tấm vải bẩn quấn quanh cổ ông đã thấm đẫm máu.
Khi kéo tấm vải hôi thối ra, vết thương trên cổ như bị dao cắt, xung quanh lở loét ghê rợn.
“Chú Odil, chú ơi! Tỉnh lại đi!”
Vì đầu bị thương, không dám lắc mạnh kẻo nguy hiểm, Nenavuste vỗ nhẹ má ông và gọi. Nhưng đôi mắt đục ngầu đã mất tiêu điểm, không còn hướng về phía cô nữa.
‘Tại sao? Chẳng lẽ… khi thời gian bắt đầu chảy lại, mọi thứ tích tụ suốt 15 năm dồn dập quay về một lúc?’
Nenavuste xắn tay áo lên. Vết bỏng do ngọn lửa thanh tẩy của Erzan gây ra vẫn còn đó, nhưng không phồng rộp, không rỉ dịch, cũng không còn ngứa ngáy. Nếu sức chữa lành trong thời gian ngừng trôi bị phá vỡ và mọi vết thương cũ đều quay lại, thì cánh tay cô đáng lẽ phải chảy máu, đau nhói như bị đâm.
Nhưng Nenavuste không đau. Các em bị đuổi vào kho cũng không kêu ca đau đớn.
Không hiểu tại sao lại xảy ra chuyện này, Nenavuste đang bất an thì nghe thấy Odil lẩm bẩm như nói mớ một cái tên.
“Olga…”
Tên của người em gái mà ông không bảo vệ được.
Phát âm mơ hồ, giọng nhỏ như ngọn nến sắp tắt, nhưng với Nenavuste nhạy cảm với mọi âm thanh, cô nghe rõ mồn một.
“Chú Odil. Chị Olga đã chết rồi.”
“…”
“Gọi người chết 15 năm trước để làm gì? Giờ có xin lỗi cũng không kịp nữa.”
Đôi mắt vô hồn của Odil lang thang vô định trong không trung. Nenavuste định tìm thứ gì đó để cầm máu, nhưng chẳng thấy gì phù hợp.
Tấm vải Odil từng dùng để băng bó vết bỏng cho cô chắc vẫn còn đâu đó. Nghĩ vậy, cô định đứng dậy thì Odil nắm lấy mắt cá chân cô.
“Chú Odil? Chú tỉnh rồi à?”
“…Xin lỗi vì đã giữ cháu lại.”
“Cái gì?”
“Đáng lẽ nên thả cháu ra…”
Từ đôi mắt đỏ hoe vì mạch máu vỡ, nước mắt lẫn máu lăn dài. Tay Odil đang nắm mắt cá chân Nenavuste buông lỏng. Ông nhắm mắt lại, cơ thể rũ xuống như xác chết, không nhúc nhích nữa.
Nenavuste vội kéo rèm che kín bộ dạng kinh hoàng của Odil để không nhìn thấy, rồi sang kho dỗ dành các em vẫn đang run rẩy vì sợ hãi.
Ngay khi thời gian ngừng trôi bắt đầu chảy lại, điều đầu tiên bọn trẻ cảm nhận là mệt mỏi và đói bụng. Nenavuste nhét miếng bánh khô cứng vào miệng chúng, bọn trẻ ngậm nước bọt nhai nuốt rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Lời nguyền của làng rõ ràng đã được giải, nhưng cảm giác chẳng lành chút nào.
Cô định đi kiểm tra tình hình thì nghe tiếng hét của Camilla từ phía rừng, chạy ra thì thấy đám “bán sống bán chết” từ phía bắc đang vây quanh cô với ánh mắt đáng sợ.
Cô nhận ra có gì đó sai sai, nhưng trong tình huống khẩn cấp, thứ Nenavuste ưu tiên hàng đầu đã định sẵn.
Loại bỏ mọi thứ đe dọa đến em mình và bản thân.
Những người từ phía bắc cầm vũ khí, và Kairat – kẻ đã trốn trong đống xác 15 năm trước khi mọi người chết trong trận chiến – đều không đáng tin.
Vì vậy cô đã đuổi họ đi, nhưng Camilla lại theo sau.
Camilla một mình không thể đe dọa gì đến Nenavuste, nên cô không đuổi.
Để một mình canh giữ túp lều với các em đang ngủ và Odil không biết còn sống hay đã chết là gánh nặng quá lớn với Nenavuste lúc này.
Cô cũng cần một người để chia sẻ nỗi bất an kinh hoàng này.
“Camilla.”
“Ừ, ừ?”
“Mày có muốn sống sót dù phải giết người khác không?”
💬 Bình luận (0)