Chương 34:
Khi nghi ngờ bắt đầu nảy mầm - Phần 1
Khi nghi ngờ bắt đầu nảy mầm - Phần 1

Edit: Quillpetal

Khi Sabina và Erzan trở về túp lều thì đã là nửa đêm.

Không biết trong rừng họ đã đắm chìm vào nhau đến mức nào mà quên cả thời gian. Chỉ nghĩ lại thôi đã khiến tai nóng bừng vì xấu hổ, nhưng không hề khó chịu.

Dù đã phủi bụi đất và lá cây dính trên quần áo, chúng vẫn không sạch hẳn. Họ đã cọ xát da thịt như thú vật đánh dấu mùi hương, hôn hít, mút mát suốt một hồi lâu, nhưng không thể cứ để nguyên chất dịch của nhau dính trên người mãi được.

Erzan chuẩn bị xong nước tắm cho Sabina, rồi đánh thức cô đang ngồi trên ghế, tóc tai rối bù, mắt lim dim nửa tỉnh nửa mê.

“Tiểu thư Sabina, trước khi ngủ thì nên tắm một chút thì hơn.”

“Ưm…… Erzan……”

Cơ thể nặng trịch nhưng kỳ lạ thay lại không khó chịu. Bàn tay to lớn từng vuốt ve da thịt cô đến đỏ ửng vì ma sát giờ đang ôm lấy vai cô, cảm giác ấy vẫn thật dễ chịu. Sabina vùi mặt vào ngực Erzan.

“A, tiểu thư?”

“Haa……”

Sabina chậm rãi thở ra, dụi má vào vạt áo Erzan. Phải đứng dậy đi tắm mới được, nhưng đứng dậy lại thấy lười biếng.

Một nửa muốn cứ thế ngủ trong vòng tay Erzan, một nửa lại nghĩ mình là chủ nhân thì không thể ngủ mà không tắm, để lộ vẻ không vệ sinh. Nhưng cơ thể mỏi nhừ, không nhúc nhích nổi.

Phần dưới eo nhức mỏi, giữa hai chân râm ran giờ đã quen nên không còn khó chịu, nhưng sao mà chui vào vòng ngực rộng lớn của người đàn ông này lại thoải mái đến thế. Dù đang ngồi trên ghế, chỉ cúi người về trước để vòng tay qua eo Erzan trong tư thế khó chịu, Sabina vẫn thở ra thật nhẹ nhàng như đang nằm trên chiếc giường êm ái.

Erzan ôm lấy Sabina trong tư thế khom người vụng về, không biết làm gì, đành luống cuống vuốt nhẹ mái tóc rối của cô. Ngón tay luồn qua tóc, vuốt ve gáy khiến vai Sabina khẽ run. Tóc hơi ẩm, có lẽ vì mồ hôi. Nếu không lau khô sẽ bị cảm lạnh mất.

“Tiểu thư Sabina, tôi mạo muội một chút.”

“Ưm……?”

Erzan nhẹ nhàng bế Sabina lên, đi qua chuồng gia súc đến phòng tắm.

Gọi là phòng tắm nhưng không phải công trình xây dựng tử tế như trong nhà thờ, chỉ là cái bồn gỗ được che bằng lều để tránh mưa gió. Bồn khá chắc chắn nhưng vì tường là vải chứ không phải gỗ hay đất nên nước nguội rất nhanh, đó là nhược điểm.

Erzan nhanh chóng vén lều, bước vào trong, rồi ôm Sabina ngồi xuống bồn nước còn bốc hơi nóng hổi.

 “Erzan……?”

“Xin lỗi, tiểu thư Sabina. Nếu nước nguội thì cô sẽ bị cảm lạnh mất……”

Trước đây Erzan luôn đứng canh ngoài lúc Sabina tắm xong, hoặc khi cô ngủ thì nhẹ nhàng lau người cho cô mà không đánh thức, nhưng giờ Sabina không còn ở trạng thái tự tắm được nữa.

Chỉ lau qua bằng khăn ướt thì không đủ, vì thời gian ở trong rừng quá lâu. Erzan ngồi cùng Sabina trong bồn, bắt đầu cởi quần áo ướt dính sát người cô.

“Ơ, Erzan? Khoan đã……!”

“Cô tự cởi được không ạ?”

Sabina hoảng hốt nắm chặt vạt áo, Erzan tưởng cô đang cố tự cởi nên ngoan ngoãn buông tay lui lại.

Dù lui lại thì vẫn ở trong bồn, hai người gần như đầu gối chạm đầu gối, đối diện nhau.

“C, cùng tắm sao?”

“Xin lỗi. Cô chắc cũng mệt lắm, nhưng nếu cứ thế ngủ thì về vệ sinh không tốt……”

Có lẽ vì sáng nay Odil kiểm tra vệ sinh kỹ lưỡng đến mức khó chịu. Erzan muốn để Sabina ngủ nếu cô mệt, nhưng ý chí phải tắm cho cô lại mạnh hơn.

Erzan ngồi yên nhìn Sabina.

Nhận ra anh đang chờ cô tự cởi quần áo, Sabina bất giác nấc lên. Hic. Cô nắm chặt vạt áo, mắt tròn xoe, vai run run. Erzan lo cô bị cảm nên vội vàng ghé sát mặt, đặt tay lên trán cô.

“Cô Sabina, cô ổn chứ ạ?”

“Ổ, ổn mà! Không, không ổn……! R, rút tay lại đi!”

Mặt anh gần quá.

Sabina luống cuống né tránh ánh mắt, Erzan hơi do dự rồi rút tay lại.

Tõm. Tiếng giọt nước rơi từ trên mặt nước nóng vang lên rõ mồn một.

“……”

“Cô Sabina. Cô định tắm mà vẫn mặc quần áo sao?”

“K, không! Phải cởi chứ. Phải cởi……”

Phải cởi, nhưng Erzan đang ở ngay trước mặt.

Tình huống ấy khiến Sabina xấu hổ.

Kỳ lạ thật. Họ đã mấy lần da thịt chạm nhau, hòa quyện, đã thấy nhau trần truồng không chỉ một hai lần.

Nhưng khi không phải lúc làm tình mà để lộ thân thể trần truồng lại thấy xấu hổ thế này.

“Nếu bồn chật khiến cô tắm không thoải mái thì tôi sẽ ra ngoài hầu hạ.”

Sùng sục. Khi Erzan đứng dậy, mực nước vốn chạm đến mép bồn tụt xuống hẳn. Sabina nắm lấy vạt áo ướt của Erzan đang định bước ra.

“Cô Sabina?”

“À, cái đó……”

Vừa nãy còn xấu hổ né tránh, nhưng khi anh định đi xa thì tay lại tự động vươn ra nắm vạt áo. Sabina nghĩ mặt mình đang nóng bừng, siết chặt tay nắm vạt áo Erzan.

“Erzan cũng…… mặc quần áo ướt ra ngoài thì bị cảm lạnh đấy. Ở đây đi.”

Erzan, người từng được huấn luyện leo núi tuyết trần truồng ngay cả giữa mùa đông giá lạnh, nên dù quần áo ướt sũng khi hầu hạ tắm cho Sabina cũng không bị cảm lạnh, nhưng trước lời “Ở đây đi” của Sabina, Erzan lại ngồi thụp xuống bồn nước một lần nữa.

Chính Sabina lại hoảng hốt khi thấy anh ngoan ngoãn quay lại ngồi vào bồn chỉ vì mình giữ lại, nhưng lần này cô không nói gì thêm, chỉ cúi đầu bắt đầu cởi quần áo ướt.

Quần áo ướt nhẹp được đặt ra ngoài bồn, hai thân thể trần truồng nam nữ đối diện nhau.

Trong lều chỉ có một chiếc đèn dầu, nên cơ thể nhau ngập trong nước không nhìn rõ lắm.

Dù vậy, Sabina vẫn xấu hổ vì đang tắm cùng Erzan nên ôm chặt lấy đầu gối.

Có lẽ việc giữ anh lại là sai lầm. Nhưng cô không muốn Erzan rời đi.

Dù vậy, tình huống hiện tại – cởi quần áo và cùng ngồi trong bồn – cũng khiến cô xấu hổ.

Nếu cái này cũng không thích, cái kia cũng không thích thì rốt cuộc muốn thế nào đây. Sabina thở dài vì chán ghét bản thân do dự, cúi gằm đầu thì Erzan đột nhiên ôm lấy gáy cô từ phía sau.

“Ơ, Erzan?”

“Một mình chắc khó rửa lưng lắm ạ.”

Có lẽ Erzan hiểu lầm việc Sabina co ro trong bồn là vì khó tắm. Bàn tay to lớn, chắc nịch của anh ôm lấy lưng cô, giữ vững cơ thể cô, nhưng không phải vuốt ve như lúc hòa quyện, mà là động tác đơn giản, chân thành.

“Cô Sabina. Cô quay lại đây được không ạ? Trước tiên rửa lưng, sau đó gội đầu cho cô.”

Không phải không khí gợi cảm giữa người yêu, mà giống như người tình nguyện ở cô nhi viện tắm rửa cho trẻ con, giọng nói không hề mang chút hàm ý tình dục nào khiến Sabina cảm thấy phức tạp, cô quay lưng lại.

‘Trong rừng thì nhiệt tình thế kia…… giờ Erzan lại bình thản như không có gì sao.’

Khi ôm nhau, hôn nhau, làm tình xong vẫn muốn tiếp tục dán sát cơ thể, cảm nhận hơi ấm và hơi thở của nhau – chỉ mình cô thôi sao. Sabina chợt thấy mình như một chủ nhân non nớt không phân biệt được công việc và riêng tư, lòng chợt buồn bã.

“Cô Sabina? Có chỗ nào không khỏe ạ?”

“……Ổn mà.”

Không hiểu sao lại buồn, nhưng Sabina không muốn Erzan lo lắng nên quay lưng trả lời khẽ.

Bàn tay to lớn của Erzan ôm lấy cơ thể cô, nhẹ nhàng chải tóc, cảm giác ấy không tệ.

Chỉ là trái ngược với nhịp tim đập thình thịch của cô, hành động của Erzan lại bình thản như nước tắm đang nguội dần, khiến cô hơi hụt hẫng.

‘Sao mình lại thế này?’

Trong lúc Sabina ngẩn ngơ nhìn chằm chằm ngọn đèn dầu lay động, việc tắm đã xong.

Erzan, không biết đã tắm xong từ lúc nào, giờ trông sạch sẽ, lại bế Sabina lên. Nước trong bồn sóng sánh mạnh, rồi lộp độp, nước nhỏ xuống sàn.

Erzan dùng khăn lớn quấn lấy cơ thể Sabina, lấy thêm khăn khác quấn tóc dài của cô, nhẹ nhàng ấn để hút nước.

Việc hộ vệ tắm rửa cho chủ nhân là không có thật, lẽ ra phải vụng về, nhưng hành động của Erzan – tắm rửa kỹ lưỡng rồi lau khô cho Sabina – lại rất tự nhiên.

Nhờ vậy Sabina quên cả việc tự lau người, chỉ lặng lẽ nhìn theo chuyển động của bàn tay anh.

Đã nửa đêm, bên ngoài tối om. Trong lều, ánh đèn dầu đỏ rung rinh chiếu lên đường nét bàn tay to lớn còn đọng nước, Sabina khắc sâu hình ảnh ấy vào mắt.

Móng tay ngắn, ngón tay to, xương cổ tay nổi rõ, mỗi khi cử động thì gân tay lại lồi lên rồi ẩn đi, thật kỳ diệu.

‘Sao cơ thể Erzan và mình lại khác nhau đến thế?’

Nenavuste rất cao, tay chân dài thườn thượt, Camilla thì nhỏ bé gầy gò nhưng xương cốt lại to, tràn đầy sức sống.

Dù vậy, hai người phụ nữ ấy so với Sabina thì thể hình không khác biệt quá lớn, còn Erzan thì khó tìm điểm tương đồng với cô.

Cổ dày nam tính, vai rộng, ngực săn chắc. Eo rõ ràng thon gọn, nhưng khi ôm lại cứng như ôm thân cây cổ thụ.

Sabina theo dõi những giọt nước lăn dọc theo đùi to bằng eo mình, rồi đột nhiên nhìn thấy đường nét giữa hai chân, vội ngẩng đầu lên.

Ánh mắt chạm nhau.

“Cô Sabina, xong rồi ạ. Tôi đi lấy quần áo mới.”

“……”

“Cô Sabina?”

Dù đã lau khô người, Sabina vẫn lặng lẽ nhìn Erzan. Có lẽ cô cần gì đó. Khi Erzan định thu tay đứng dậy, Sabina lao vào lòng anh như ngã.

“A, tiểu thư?”

“Erzan, người…… chưa lau khô mà.”

“Hả?”

Erzan chưa hiểu tình hình, hỏi lại rồi vội lắc đầu.

“Không sao đâu ạ! Tôi tự lau được!”

“Tôi cũng lau cho anh.”

Sabina cởi khăn đang quấn người, dán sát cơ thể mình vào Erzan. Thấy anh căng cứng vì tiếp xúc da thịt, Sabina chợt thấy tâm trạng u ám ban nãy dịu đi đôi chút.

“Cô Sabina……”

“Erzan……”

Dù tối đến đâu, khi nhìn nhau gần thế này thì không thể không đọc được cảm xúc của đối phương.

Mắt Erzan đỏ hoe, anh chậm rãi cúi xuống định hôn Sabina thì giọng Odil vang lên từ ngoài.

“Này, thằng nhóc! Có ở đây không?”

Kẻ quấy rối bất ngờ, hay đúng hơn là vị khách không mời, khiến Erzan vội đẩy Sabina ra. Anh luống cuống không biết che cơ thể Sabina chỉ quấn khăn thế nào, rồi vội khoác áo choàng lên vai cô.

“Tôi ra xem sao. Cô Sabina ở lại đây nhé.”

Erzan quấn đại khăn quanh hạ thân, đẩy lều bước ra. Có lẽ sợ mở toang lều khiến Sabina lộ ra ngoài nên anh mới làm vậy, nhưng khi đối diện với Erzan chỉ quấn khăn một mảnh, Odil giật mình buông tay, làm rơi cái bát đựng bữa tối.

Bộp. Món súp thịt thứ hai mà Roskayen vất vả làm lại cũng mất mạng như vậy.

“Có chuyện gì ạ?”

“Không, cái đó…… đang tắm à?”

Hỏi điều rõ mồn một để làm gì. Erzan cúi nhìn cái bát thảm hại dưới chân rồi ngẩng lên nhìn Odil.

“Tôi tắm xong rồi ạ. Có cần giúp nấu nướng gì nên gọi tôi không ạ?”

“Ừ, ừ?”

“Tôi mặc đồ là xong, nhưng…… để hầu hạ cô Sabina thay đồ thì mất chút thời gian. Ông chờ bên kia nhé.”

“Th, thay đồ?”

Erzan nói quá bình thản về việc phải thay đồ cho Sabina khiến Odil nhất thời rối loạn nhận thức, lắp bắp.

Thấy Odil – người ít khi hoảng loạn – phản ứng thế, Erzan chợt cảm thấy đồng cảm kỳ lạ. Hèn gì từ khi đến làng này cứ hay lắp bắp, hóa ra “chứng lắp bắp” này lây sao.

“Nếu không thì ông về nhà thờ trước đi, tôi sẽ đến sau.”

“Không, không phải! Không phải vậy! Cái đó……”

Odil vội lắc đầu định chữa cháy nhưng suýt cắn lưỡi lần nữa. Cảm giác như lưỡi bị gai đâm, ông nhăn mắt rồi trợn to, phát ra âm thanh lạ lùng nửa ho nửa rên rồi ấp úng.

“Chỉ là…… tò mò xem các người đang làm gì thôi. Đừng bận tâm.”

Giữa đêm khuya đến tận lều tắm quấy rối rồi viện cớ thế này thật vụng về, nhưng Erzan vốn hay nghe lời nên không thấy lạ.

“Vậy à ạ. Nhưng món ăn ông mang đến giờ thế này thì phải làm sao……”

“Không sao! Không, ổn mà, ổn mà! Giờ này ăn tối muộn quá rồi, đang lo không biết xử lý thế nào, thế này lại tốt.”

Odil hoàn toàn quên mất Nenavuste chị em và Nazayev đang chờ ở túp lều, không biết mình đang nói gì, cười gượng gạo vẫy tay. Động tác cứng nhắc như con rối gỗ, giọng nói vụng về khiến Sabina chứ không phải Erzan cảm thấy lạ.

“Odil. Ông đến có việc gì?”

“Ức!”

Odil nhìn thấy Sabina vén lều bước ra, lần này thực sự cắn lưỡi.

“Á, cô Sabina! Không được ra đâu!”

Dù thế nào, Erzan vội chắn tầm nhìn của Odil. Anh định che cơ thể Sabina nhưng cô đang gần như trần truồng nên không có gì để che. Thoáng nghĩ có nên cởi khăn quấn hạ thân mình để che cho cô không, nhưng may thay trước khi Erzan thực hiện, Sabina đã hành động.

Cô áp sát lưng Erzan, chỉ thò đầu ra nhìn Odil.

Odil không ngờ cả Sabina cũng ra ngoài chỉ quấn khăn và khoác ngược áo choàng, há hốc miệng như bị đập vào gáy dù chẳng ai đánh.

“Xin lỗi nhé, Odil. Đang tắm nên không tiếp khách được…… Tôi thay đồ xong sẽ ra ngay, chờ một chút nhé?”

“Ơ? Không, không! Không có việc gì đâu!”

Từ lúc túp lều trống và nghe tiếng nước ở lều tắm đã nên nhận ra rồi, không ngờ họ đang tắm cùng nhau. Quá ngoài dự đoán, hay đáng lẽ phải đoán được mà không ngờ nên mới giật mình. Odil lảo đảo lùi lại như Nazayev dù mắt chẳng mù.

“Tiểu thư, không biết tiểu thư có ổn không nên tôi ghé qua thôi. Tay cô bị thương mà?”

“Đã gặp ban ngày rồi mà.”

“À, phải rồi? Phải rồi nhỉ?”

Người ta bảo khi quá shock thì ngay cả tên mình cũng quên, quả nhiên từ sáng gặp rồi bị phá đám bữa ăn một cách khó chịu, đến chiều gặp Nenavuste cũng quên sạch. Nhưng Odil không nghĩ mình có vấn đề về trí nhớ hay trí thông minh. Từ sáng đến giờ toàn là cú sốc liên tiếp, không tỉnh táo cũng là chuyện bình thường.

Ông không dám nhìn thẳng vào mắt Sabina, quay mặt đi gãi gãi sau gáy.

Dù đã tắm nhưng Odil vốn chẳng sạch sẽ gì, Erzan lo bẩn hay chấy rận lây sang nên kéo vải lều che chắn Sabina kỹ hơn nữa.

“Odil. Nếu không phải việc quan trọng thì mai trời sáng rồi nói được không? Thế này cô Sabina sẽ bị cảm lạnh mất.”

“Erzan. Tôi ổn mà.”

“Ổn cái gì mà ổn! Con gái còn chưa chồng mà nói linh tinh gì đấy!”

Odil giật mình phản đối, Sabina tròn mắt nhìn ông. Lúc trước bảo tay nhỏ xíu, giờ lại bảo “chưa chồng”.

“Odil. Ông đến làm gì?”

“Tôi…… lo cho tiểu thư……”

“Mới tạm biệt có bao lâu mà lo gì chứ?”

“Cái đó, dù sao…… à, đúng rồi! Tiểu thư lớn lên trong nhung lụa, ở cái xó xỉnh này liệu có bất tiện gì không.”

“Bất tiện thì tình huống hiện tại là bất tiện nhất đấy.”

Đã tắm xong thì phải thay đồ nghỉ ngơi, nhưng Odil xông vào nên không ra được, cũng không mặc đồ được. Sabina có sức đề kháng với mọi độc tố và bệnh tật nên không bị cảm, nhưng cô không nói ra.

“Odil đến vào giờ này, tôi thấy bất tiện.”

Lời nói thẳng thừng khiến Erzan và Odil đồng thời im bặt như nuốt mật ong.

Sabina nói bất tiện không phải vì Odil đến đột ngột không báo trước là vô lễ. Cô không rành về lễ nghi đến mức khó tính thế.

Chỉ là khi Odil đến, Erzan sẽ phải lo lắng cho cô mà không được nghỉ ngơi thoải mái. Điều đó khiến cô không vui.

“Tôi…… xin lỗi nhé. Vì còn chuyện của Nenavuste, tôi sợ tiểu thư sẽ đi về phía tây trước……”

“Tôi đã hứa với Nenavuste rồi.”

Trước câu trả lời dứt khoát của Sabina, Odil suýt hét lên rằng nguy hiểm, nhưng lại cắn lưỡi. Cắn lưỡi nhiều lần quá nên giờ miệng đầy máu hay nước bọt cũng không biết.

“Ừ, hiểu rồi. Nhưng tiểu thư chưa từng đến phía bắc bao giờ đúng không? Hấp thụ lõi lời nguyền nguy hiểm lắm. Không gấp thì cứ đi dạo quanh làng chúng tôi trước, từ từ lập kế hoạch thì sao?”

“Không gấp sao?”

“Dù sao 15 năm qua vẫn chưa chết, thêm vài ngày nữa cũng không chết đâu. Tôi sẽ đi cùng lên phía bắc…… nếu cần thì mang theo Camilla và Roskayen nữa, đừng vội vàng quá.”

Phía tây có Appetit thì nguy hiểm.

Ban đầu đã không muốn Sabina đến đó, giờ biết thân phận cô thì càng không thể để yên.

Odil muốn đưa Sabina về lâu đài bá tước Konbayazen. Không nhất thiết phải lâu đài quý tộc, chỉ cần một ngôi làng bình thường khác cũng được.

Nhưng Sabina sẽ không rời làng. Nếu cô rời đi trước khi hấp thụ hết bốn lõi lời nguyền thì cân bằng sẽ bị phá vỡ.

Cả cái này lẫn cái kia đều không ổn, nên với Odil, kéo dài thời gian là cách tốt nhất.

“Tôi hiểu ý ông rồi.”

“Thật sao? May quá! Vậy mai thì……”

“Odil. Việc mai thì mai gặp rồi nói được không? Tôi và Erzan cần  phải về phòng rồi.”

Nói vậy, Sabina vươn tay ôm eo Erzan. Cơ thể vốn đã sát nay càng dính chặt hơn, Erzan cứng đờ căng thẳng, nhưng Sabina không buông mà còn kề môi hôn lên sống lưng anh kêu chụt một tiếng.

Khụ. Odil che miệng ho hay nôn cũng không rõ, lùi lại một bước.

“Odil. Còn gì nữa không?”

“À, không. Không…… tôi, tôi đi đây! Mai đến nhé!”

“Đến sớm quá thì phiền đấy. Sáng mai tôi còn việc với Erzan đến sáng.”

Cụm “đến sáng” khiến Erzan và Odil đồng thời nghẹn họng kêu ực. Erzan cứng đờ, còn Odil lùi lại vài bước rồi quay người chạy biến.

Erzan bị cuốn theo cảm giác vòng tay mảnh mai ôm eo mình, không biết Odil đi đâu mất.

“Ơ, cô Sabina……”

“Erzan thấy thế nào?”

Vừa quay người định ôm cô lại, Sabina đã lách ra khỏi anh, dùng tay vắt tóc còn ướt.

“Hả? Ý cô là gì ạ?”

“Dù sao thì có vẻ không phải Nenavuste mà là Odil sẽ phá đám thì phải?”

Ban đầu đã ngăn cản vì phía tây nguy hiểm, nhưng giờ nửa đêm đột ngột đến nói chuyện vớ vẩn thế này thật đáng ngờ.

Như thể cố tình kéo dài thời gian để Sabina không đi phía tây.

“Nếu sáng mai Odil đến nữa thì khó tránh hơn. Tối nay hành động thôi.”

“Hành động ạ?”

“Nếu không phải bây giờ thì khó gặp Appetit lắm.”

Nếu Erzan nhạy cảm với sự sống còn thì Sabina lại dễ dàng nhận ra ác ý hướng về mình và dấu hiệu can thiệp, cưỡng chế hành động của cô.

Ban đầu Odil ghét Sabina, cảnh giác gần như thù địch, nhưng giờ không còn vậy.

Chỉ khác một điều: lúc trước là “vì Sabina đáng ngờ” nên không hợp tác, giờ là “vì điều Odil muốn và Sabina muốn khác nhau” nên cố thuyết phục cô.

Dù lời nói hành động có dịu dàng vô hại đến đâu, cô cũng biết bên trong có ý nghĩa trái ngược với điều mình muốn làm hay không.

Vì cha cô từng dùng lời ngọt ngào dịu dàng ra lệnh tàn nhẫn.

Vì không chú ý đến thái độ và lời nói tinh tế của Erzan mà quá trình hấp thụ lõi nguyền rủa của Barselda đã xảy ra xung đột.

“Ông ấy đang cố ngăn tôi đi phía tây gặp Appetit, đúng không?”

“Đó là vì phía tây nguy hiểm hơn……”

“Tôi có nhờ Odil giúp đâu mà nguy hiểm hay không thì liên quan gì?”

Đúng vậy. Sabina hay Erzan chết hay sống, với Odil là người ngoài thì sinh tử của họ chẳng quan trọng lắm.

Dĩ nhiên nếu người định giúp làng gặp nguy hiểm mất mạng thì không vui, nhưng Odil chẳng phải nói chính ông khó chịu khi đặt chân lên phía bắc sao.

Sabina nhớ lời Kairat từng nói. Phía bắc là không gian của những kẻ đã từ bỏ, người ngoài không được tùy tiện bước vào.

Nenavuste cũng nói rồi. Đừng kéo Odil vào, hấp thụ lõi nguyền rủa phía tây trước thì sẽ tin Sabina.

Không có lý do gì phải bất chấp sự phản đối mà đưa Sabina đến phía bắc trước.

Nếu Sabina muốn đi phía tây, thì lần này Odil sẽ chắn trước mặt cô như Erzan từng làm.

Dưới trướng người cha chặn đứng lời cầu nguyện, giẫm đạp mong muốn, không cho tự do chứ đừng nói an nghỉ, kéo lê lôi xềnh xệch suốt 15 năm.

Không biết Odil đang tính gì, nhưng chắc chắn sẽ xung đột với điều Sabina muốn làm.

Khác với Erzan vẫn duy trì quan hệ chủ tớ hình thức nên có thể ra lệnh, Sabina không có quyền ra lệnh cho Odil.

Nếu Odil bắt đầu phá đám việc Sabina muốn làm thì không có cách giải quyết.

“Muốn đi phía tây mà không để Odil biết thì chỉ có tối nay thôi.”

“Chỉ…… mang theo tôi thôi sao?”

“Nếu tôi nói đi một mình thì Erzan sẽ phản đối mà?”

“Thế tôi sẽ đi trước.”

“Điều đó thì tôi sẽ phản đối đấy.”

“……”

Sabina cởi phăng chiếc áo choàng đang khoác hờ trên vai. Dù đêm tối mịt mù, thân thể trắng ngần chỉ quấn khăn tắm của cô vẫn nổi bật rõ ràng, khiến Erzan vội quay người đi.

“Erzan? Sao thế?”

“À, không có gì. Chờ một chút, chỉ một chút thôi……”

“Người nguội lạnh nên muốn tắm lại à? Phải nhanh lên chứ.”

“Không phải! Không phải vậy……!”

Erzan quay lưng hết mức có thể về phía Sabina, tay nắm chặt khăn quấn quanh eo, đứng khom khom lúng túng.

Có chỗ nào không khỏe sao? Sabina nghiêng đầu tiến lại gần Erzan, anh vội cúi đầu quay lưng hẳn.

“Erzan. Sao anh không chịu nhìn tôi?”

“Cô…… trước, trước tiên vào trong đi, cô Sabina.”

“Tôi không biết quần áo ở đâu. Erzan phải mang đến cho tôi chứ.”

“Tôi, tôi sẽ theo ngay. Cô vào phòng trước đi! Ngoài này lạnh lắm……”

“Ngoài lạnh thì Erzan cũng phải vào cùng chứ.”

Sabina kéo tay Erzan, chiếc khăn anh đang căng cứng giữ chặt quanh eo đột nhiên tuột ra, để lộ phần dưới cơ thể săn chắc, đầy đặn bật lên.

“Erzan……”

Sabina không phải hoảng hốt mà hơi ngẩn người, nhìn qua lại giữa chỗ đó của Erzan và khuôn mặt anh.

Từ khoảnh khắc cô dựa lưng vào Erzan để đuổi Odil đi, anh đã thế này rồi. “Đến sáng còn việc” chỉ là lời nói dối để đuổi Odil, vậy mà anh lại ngốc nghếch mong đợi gì đó. Không nghĩ ra lời biện minh nào, Erzan cúi gằm đầu.

“Lại vì tôi mà thế này à? Thời gian không còn nhiều……”

Như người phát hiện khuy tay áo rơi ngay trước khi ra ngoài, Sabina khẽ thở dài. Cô đưa tay định vuốt ve bộ phận ấy của anh, Erzan vội lùi lại lắc đầu lia lịa.

“Đừng làm vậy, tiểu thư! Tôi, tôi sẽ làm nó xẹp xuống ngay!”

“Không phải tôi phải sờ mới được sao?”

“Không phải đâu ạ!”

Erzan phản đối kịch liệt. Dù không phải kẻ am hiểu chuyện phòng the, nhưng anh không ngốc đến mức không biết bản năng đang khao khát gì. Erzan biết chỉ cần Sabina chạm vào là sẽ không kiềm chế nổi, nên dùng khăn che hạ thân rồi vòng ra sau lưng cô.

“Trước, trước tiên cô đi đi. Tôi sẽ mang quần áo đến.”

“Erzan. Nhưng……”

“Làm ơn, tôi xin cô.”

Sự xấu hổ dâng trào hòa lẫn với sự kiên nhẫn sắp đứt đoạn khiến mỗi lời nói đều nặng nề. Giọng anh run rẩy đầy đau khổ khiến Sabina nghĩ mình làm gì sai, lùi lại một bước. Erzan vẫn nghiêng người tránh cô.

‘Kỳ lạ. Rõ ràng đang đẩy ra mà……’

Sabina rất giỏi nhận ra phản ứng từ chối. Khi Camilla khóc lóc bảo đừng lại gần, khi Nenavuste dọa bằng dao bảo để yên, khi Odil nhìn cô với vẻ khó chịu rồi né tránh ánh mắt – cô đều dễ dàng biết họ đang đẩy mình ra.

Nhưng giờ thì rối.

Erzan vừa như đẩy cô ra, vừa như mong cô đến gần. Đây là lần đầu cô cảm nhận cảm xúc mâu thuẫn thế này.

“Được rồi. Tôi vào trước đây.”

Dù khó hiểu, nhưng nếu lời nói và cảm giác từ Erzan mâu thuẫn thì nên nghe theo lời anh nói trước.

Sabina cởi khăn ướt, dùng nó quấn tóc rồi vào phòng.

Erzan ở lại một mình, nhìn xuống “cậu nhỏ” vẫn cứng ngắc với ánh mắt oán trách.

“Mình sa đọa đến mức này sao…… giờ mình không còn tư cách trách Nazayev nữa……”

Erzan nhăn mặt vì quá hèn kém, day day khóe mắt. Nếu Nazayev nghe được chắc sẽ hỏi “mức độ gì” rồi tổn thương, may mà không có mặt ở đây nên Erzan được tự phản tỉnh thuần túy.

Nuốt ngược cảm xúc cuồn cuộn trong lòng, Erzan trợn mắt quay về túp lều.

Chuẩn bị quần áo thay cho Sabina, và chính anh cũng phải vũ trang.

‘Appetit, phải không. Rốt cuộc là người đàn ông thế nào.’

Theo Nazayev thì còn tệ hơn cả anh về khoản trăng hoa, theo Odil thì nguy hiểm theo cách khác với Barselda.

Và trong lúc Erzan không biết, Sabina đã gặp Appetit, bất chấp lời cảnh báo của Odil mà tuyên bố sẽ tấn công phía tây có Appetit trước phía bắc.

Dù có hứa với Nenavuste, nhưng việc chỉ mang theo Erzan mà không cần Odil hay ai khác cho thấy Appetit ít nhất không phải kẻ đe dọa như Barselda.

Vậy thì nguy hiểm theo nghĩa gì?

‘Lần này nhất định phải bảo vệ cô Sabina không bị thương.’

Kìm nén dục vọng dâng trào bằng quyết tâm sắt đá, Erzan nghĩ phải thu thập thông tin về Appetit từ Sabina nhiều nhất có thể trên đường đi phía tây.

***

“Gì? Không có à?”

“Xin lỗi, Nenavuste. Trên đường về tôi lỡ làm đổ món súp.”

“Thảo nào lâu thế…… Thôi kệ. Dù sao bọn nhỏ cũng chờ mệt rồi ngủ mất rồi.”

Nenavuste vuốt đầu Ibek và Janibek đang ngủ, lẩm bẩm. Juldiz ngủ gà ngủ gật, đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn Odil.

“Chú Odil ……”

“Ối, Juldiz tỉnh rồi à.”

Dù cơ thể không chết đói được, nhưng để trẻ con đói thì vẫn thấy áy náy. Odil lấy miếng bánh cứng trong túi đưa cho Juldiz.

“Đói à? Cứng rồi nhưng ăn tạm cũng đỡ.”

“Chú Odil, đừng cho ăn đồ lạ.”

“Lạ gì, bánh Roskayen làm đấy. Ngọt lắm.”

“Juldiz. Vứt ngay!”

Nghe Roskayen làm, Nenavuste trừng mắt. Juldiz cầm miếng bánh cứng ngửi ngửi, rồi liếm vụn bánh rơi trên lòng bàn tay, sau đó trả lại cho Odil.

“Sao thế, Nenavuste. Để bọn nhỏ ăn thoải mái chút đi.”

“Thoải mái cái gì. Không biết trong bánh bỏ gì.”

“Tôi ăn thừa mà.”

“Odil, chú có lẽ không sao, nhưng Juldiz thì không.”

“Vậy ăn thử rồi phán xét đi.”

Odil chìa miếng bánh cứng, Nenavuste ghê tởm hất tay anh. Miếng bánh vốn chỉ bằng một miếng cắn rơi xuống đất mà chẳng kêu tiếng gì.

“Vứt đi. Không thì nhét vào mồm Nazayev.”

“Nazayev? Ừ nhỉ. Mà thằng đó đi đâu rồi?”

“Không biết. Phiền quá đuổi ra ngoài rồi. Về không thấy à?”

“Có đạp gì đó trên đường về, hóa ra là Nazayev à……?”

Odil nghiêng đầu tiến ra cửa. Cảm giác đạp đất lá và đạp người đương nhiên khác nhau, nhưng lúc ấy hoảng loạn quá nên có lẽ đạp Nazayev mà không hay biết.

“Nếu thật là Nazayev thì phải la hét om sòm chứ? Lạ thật.”

Odil mở cửa xem thử liệu có phải ngủ ngoài trời đến chết cóng không, nhưng nhìn quanh chẳng thấy Nazayev đâu, anh nghiêng đầu.

“Không thấy Nazayev đâu?”

“Biết làm sao. Lạnh với đói nên về nhà thờ rồi.”

“Thằng đó mù, làm sao đến nhà thờ được……”

“Thì lăn xuống dốc gãy cổ luôn ấy chứ. Lạnh rồi, đóng cửa đi, chú Odil.”

“Ừ…… Không phải trẻ con nữa. Mai sáng tìm sau.”

Odil chẳng quan tâm sống chết của Nazayev, đóng cửa rồi quay lại chỗ đốt lửa ngồi.

Lúc này Juldiz đã vùi mặt vào váy Nenavuste ngủ, Odil đắp chăn lên lưng bé, rồi tựa lưng vào tường nhắm mắt.

Cài đặt

180%
14px
Chương 51: Thời gian im lặng đã kết thúc - Phần 2
Chương 50: Thời gian im lặng đã kết thúc - Phần 1
Chương 49: Bí mật cuối cùng - Phần 3
Chương 48: Bí mật cuối cùng - Phần 2
Chương 47: Bí mật cuối cùng - Phần 1
Chương 46: Giải tội - Phần 2
Chương 45: Giải tội - Phần 1
Chương 44: Không thể đảo ngược - Phần 2
Chương 43: Không thể đảo ngược - Phần 1
Chương 42: Cảm xúc này cũng có tên sao
Chương 41: Điều mong muốn, chỉ có một - Phần 2
Chương 40: Điều mong muốn, chỉ có một - Phần 1
Chương 39: Dù không được cứu rỗi - Phần 3
Chương 38: Dù không được cứu rỗi - Phần 2
Chương 37: Dù không được cứu rỗi - Phần 1
Chương 36: Khi nghi ngờ bắt đầu nảy mầm - Phần 3
Chương 35: Khi nghi ngờ bắt đầu nảy mầm - Phần 2
Chương 34: Khi nghi ngờ bắt đầu nảy mầm - Phần 1
Chương 33: Lời thú nhận của Roskayen
Chương 32: Đêm lang thang - Phần 4
Chương 31: Đêm lang thang - Phần 3 🔞🔞🔞
Chương 30: Đêm lang thang - Phần 2
Chương 29: Đêm lang thang - Phần 1
Chương 28: Tôi chính là cái chết
Chương 27: Nếu có cái gọi là giả sử - Phần 2 🔞🔞🔞
Chương 26: Nếu có cái gọi là giả sử - Phần 1 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 25: Điều chắc chắn nhất - Phần 2
Chương 24: Điều chắc chắn nhất - Phần 1
Chương 23: Nếu không thể tự kiềm chế bản thân - Phần 4
Chương 22: Nếu không thể tự kiềm chế bản thân - Phần 3
Chương 21: Nếu không thể tự kiềm chế bản thân - Phần 2 🔞🔞🔞
Chương 20: Nếu không thể tự kiềm chế bản thân - Phần 1
Chương 19: Gió thổi từ phương nam - Phần 2
Chương 18: Gió thổi từ phương nam - Phần 1
Chương 17: Một bước chân tiến tới, nơi đó là - Phần 2
Chương 16: Một bước chân tiến tới, nơi đó là - Phần 1
Chương 15: Ác quỷ của ngọn lửa tình và dục vọng - Phần 2
Chương 14: Ác quỷ của ngọn lửa tình và dục vọng - Phần 1
Chương 13: Lời nói dối dịu dàng - Phần 2
Chương 12: Lời nói dối dịu dàng- Phần 1
Chương 11: Cách xua tan bóng tối quá khứ - Phần 2 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 10: Cách xua tan bóng tối quá khứ - Phần 1
Chương 9: Khoảng cách giữa duyên phận và ngẫu nhiên - Phần 2
Chương 8: Khoảng cách giữa duyên phận và ngẫu nhiên - Phần 1
Chương 7: Khoảnh khắc bình minh rạng rỡ - Phần 2 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 6: Khoảnh khắc bình minh rạng rỡ - Phần 1
Chương 5: Ngày trở thành người đàn ông của một người phụ nữ 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 4: Ngôi làng ngập trong độc - Phần 3 🔞
Chương 3: Ngôi làng ngập trong độc - Phần 2
Chương 2: Ngôi làng ngập trong độc - phần 1
Chương 1: Gợn sóng trong tâm hồn tĩnh lặng 🔞
Chương 0: Lời mở đầu (Prologue)

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.