Edit: Quillpetal
Erzan mang bữa sáng cho Sabina về, thấy có hai vị khách không mời mà đến thì thoáng bối rối, nhưng nghe Sabina nói đã mời thì gượng gạo gật đầu, đặt đồ ăn lên bàn.
“Nhiều thật đấy. Tiểu thư ăn hết được không?”
“Không phải đâu. Bình thường tôi ăn cùng Erzan nên…”
“Không biết Sabina tiểu thư thích gì, nên tôi chuẩn bị đa dạng nhất có thể ạ.”
“Thằng ngốc này, theo hầu bao lâu rồi mà vẫn chưa biết chủ nhân thích gì à?”
Odil đột ngột bắt bẻ, mắt Sabina tròn xoe. Nazayev đang nằm dài trên giường cũng ngẩng đầu nhìn về phía có tiếng. Odil mặc kệ, quan sát cách bày biện của Erzan rồi bắt đầu bình phẩm từng thứ.
“Bánh mì cứ thế bỏ vào giỏ là sao? Dầu mỡ sẽ thấm xuống dưới, mất ngon. Phải lót khăn sạch và giấy thấm dầu ở đáy chứ!”
“V, vậy ạ? Tôi không biết…”
“Không biết thì học! Còn mấy miếng thịt vụn vặt này là sao?”
“Vì Sabina tiểu thư ăn không được nhiều một lúc, nên tôi cắt nhỏ mang theo ạ.”
“Cắt nhỏ thế này thì lúc mang đi đã nguội hết rồi, biết không? Mang đến rồi cắt ngay trước khi ăn, hoặc cắt riêng ra chứ!”
“Nhưng nếu không cắt nhỏ thì gia vị không thấm đều vào trong ạ…”
“Vậy thì rạch vài đường mang theo! Không có chút linh hoạt nào à?”
Không hiểu sao Odil lại bắt bẻ bữa ăn của Sabina, nhưng lời anh nói không sai, nên Erzan lặng lẽ gật đầu. Sabina ngạc nhiên vì Odil trông thô kệch vậy mà lại kén chọn bất ngờ, còn Nazayev há hốc miệng như không tin vào tai mình.
“Thằng nhóc. Tắm khi nào?”
“Tối qua tôi tắm rồi ạ.”
“Hôm nay chưa tắm à?”
“Sáng dậy tôi rửa mặt, rửa tay…”
“Đưa tay đây. Cả hai tay.”
Erzan không hiểu Odil hỏi gì, nhưng nghĩ việc kiểm tra vệ sinh của mình không ảnh hưởng xấu đến Sabina nên ngoan ngoãn đưa hai tay ra.
Odil lật lòng bàn tay lên xem mu bàn tay, thấy móng tay Erzan cắt ngắn thì vẻ mặt khó chịu dịu đi một chút, gật đầu.
“Móng tay cắt ngắn rồi. Cái này thì tạm được.”
“Dài quá sẽ vướng khi cầm kiếm ạ…”
“Cắt ngắn chưa đủ. Phải cắt gọn gàng, không sắc nhọn, giữ sạch sẽ. Kẽ ngón tay cũng rửa kỹ chứ? Ăn xong là đánh răng ngay, tay thì hễ rảnh là rửa, lau khô bằng khăn sạch.”
“Odil. Ông điên à?”
Nazayev bật dậy hét lên.
Odil là ai chứ. Ở cái làng thời gian ngừng trôi này, vì không sợ bệnh nên có khi mấy tháng không tắm, không thay quần áo, đầu tóc bóng nhẫy dầu cứ gãi mãi, sống như kẻ lang thang. Dù giờ đã tắm rửa, nhưng đến gần vẫn còn mùi hôi thoang thoảng.
“Giờ ai dạy ai vệ sinh sạch sẽ hả? Thấy đủ trò rồi đấy.”
Nazayev cười khùng khục vì quá vô lý. Sabina lúc này mới giật mình, ngẩng đầu gọi Erzan.
“Ngồi xuống ăn đi, Erzan.”
“Chờ đã, tiểu thư. Tôi chưa nói xong.”
“Tôi mời Odil cùng ăn, chứ không mời ông bắt nạt Erzan.”
“Bắt nạt? Này tiểu thư. Tôi thấy tiểu thư không hiểu chuyện đời nên mới khuyên thôi…”
“Odil mới là người không hiểu về tôi chứ.”
“Gì cơ?”
“Erzan không phải thuộc hạ của Odil, mà là hộ vệ của tôi. Chỉ cần làm theo ý tôi muốn là đủ rồi. Có gì thì nói thẳng với tôi, đừng bắt nạt Erzan nữa.”
“Sabina tiểu thư…”
“Erzan, ngồi xuống ăn mau lên.”
Sabina giục, Erzan do dự rồi ngồi xuống. Odil khó chịu liếc Erzan từ đầu đến chân, chép miệng rồi tựa lưng vào ghế.
“Odil. Ông không ăn à?”
“Tôi ăn sáng rồi. Chỉ tò mò tiểu thư ăn uống thế nào nên mới nhận lời mời thôi. Hai người cứ ăn đi, đừng bận tâm tôi.”
Thấy phản ứng của Odil, Sabina và Erzan nhìn nhau, cùng nghiêng đầu khó hiểu.
Erzan gắp miếng thịt cắt nhỏ vừa miệng cho Sabina, Odil nhìn chằm chằm, mấy lần há miệng định nói rồi lại thôi.
Nazayev đang ngồi trên giường, thấy tiếng nói im bặt, chỉ còn mùi thức ăn và tiếng nhai, liền lại buồn chán nằm xuống.
“Ối… Trước thì Roskayen nổi nóng, giờ đến lượt Odil càm ràm. Mọi người sắp đến lúc rồi à?”
Có lẽ vì là giường của Sabina nên Nazayev nằm im hơn thường lệ, ôm chăn. Odil liếc nhìn rồi ra hiệu cho Erzan.
“Này thằng nhóc. Lát nữa thay hết chăn ga gối đệm đi.”
“Vâng. Tôi cũng định thế ạ.”
“Thay hết rồi đốt luôn. Không biết thằng Nazayev kia định làm gì với chăn của tiểu thư đâu.”
“Này, tôi nghe hết đấy nhé? Nói hơi quá rồi đấy?”
“Nghe được thì tốt, đồ lưu manh!”
Không biết đang ăn cơm hay chịu phạt hay xem đánh nhau, Sabina và Erzan cứ thế ăn xong.
Bình thường Sabina chỉ nếm thử rồi để phần còn lại cho Erzan xử lý, nhưng thấy cô bỏ thừa, Odil trừng mắt nhìn Erzan như muốn giết, nên Erzan đành dừng ăn dù bụng còn đói, không hiểu chuyện gì xảy ra.
“Erzan. Không ăn nữa à?”
“Vâng. Tôi no rồi ạ.”
“Tiểu thư ăn thêm không? Không đói à?”
“Tôi no rồi. Ăn thêm là khó chịu…”
“Vậy thì phải nói muốn món dễ tiêu chứ. Chủ nhân khó chịu không nuốt nổi mà hộ vệ thì vô tư ăn ngon lành.”
Odil châm chọc cay độc, Erzan cúi đầu như đứa trẻ bị mắng, xin lỗi.
“X, xin lỗi…”
“Odil. Sao cứ thế? Có gì không vừa ý thì nói thẳng với tôi!”
Sabina định lấy lòng Odil bằng bữa ăn, cũng sẵn sàng chiều theo yêu cầu của ông trong chừng mực, nhưng có giới hạn. Nếu ông chửi hay nói xấu cô thì còn đỡ, nhưng cứ nhắm vào Erzan thì cô chịu không nổi. Cô trừng mắt nhìn Odil đầy oán trách, ông ta giật mình đứng phắt dậy.
“Thôi. Ăn xong thì đứng lên đi! Nazayev. Mau ra đây!”
“Ăn cơm thì chó cũng không quấy rầy… Sabina. Sau này ăn uống đừng gọi Odil nữa.”
“Nazayev! Ra ngay!”
Odil gọi ngoài cửa, Nazayev ôm chăn gối bò vào góc.
“Ông bảo dẫn tôi theo phiền phức hả? Bỏ tôi lại cũng được. Tôi ở đây với Sabina.”
“Tôi cũng phải ra ngoài… Nazayev. Mắt anh không tiện thì cứ nghỉ ở đây nhé.”
“Hả? Không! Sabina đi đâu tôi đi đấy.”
Nazayev vứt chăn gối, vội vã tiến về phía Sabina thì Erzan túm cổ áo hắn, ném ra cửa như vứt rác.
“Xin chờ chút, Sabina tiểu thư. Tôi dọn dẹp đây.”
“Erzan. Dọn lúc về cũng được…”
“Lời Odil nói đúng ạ. Tôi đã quên mất tầm quan trọng của vệ sinh. Giữ không gian tiểu thư ở sạch sẽ là nghĩa vụ của tôi, tiểu thư đừng lo.”
Vì Sabina ít khi nói rõ mong muốn, Erzan luôn khó xử không biết làm gì. Giờ Odil chỉ rõ việc phải làm, anh thấy nhẹ nhõm và hăng hái trở lại. Sabina không hiểu sao Erzan lại tươi tỉnh thế, định giúp dọn thì nghe Odil gọi, liền ra ngoài.
“Tiểu thư giờ tính sao? Đi nhà thờ à?”
“Không ạ. Ban đầu tôi định đến phía bắc…”
“Phía bắc?”
“Vâng. Nghe nói phía bắc có nhiều người sống sót nhất, nhưng tôi chưa gặp ai cả. Chắc phía bắc cũng có người giữ lõi lời nguyền, tôi cần biết tình trạng của họ.”
“Phía bắc… Tôi cũng hơi ngại.”
“Nghe nói họ ghét người ngoài. Nhưng cha Roskayen bảo nếu là Odil thì chắc ổn.”
“Không phải. Tôi không muốn thôi.”
“Vậy à… Không sao đâu…”
Sabina hơi buồn, giọng nhỏ dần. Odil gãi đầu, ho khan rồi đổi chủ đề.
“Tiểu thư. Từ hôm đó chưa gặp Nenavuste lần nào đúng không?”
“Vâng? Vâng ạ…”
Có nên kể chuyện sáng nay gặp Juldiz không. Sabina đang do dự thì Odil nói tiếp.
“Vậy đi thăm Nenavuste đi? Dù sao quen mặt vẫn dễ nói chuyện hơn người lạ chứ.”
Sabina cũng muốn biết tình hình Nenavuste và các em. Nhưng không chắc Nenavuste có muốn gặp họ không. Nhớ lời Juldiz sáng nay, Sabina do dự.
“Nếu chúng tôi đến, liệu có làm phiền không?”
“Đã cãi nhau thì phải làm lành chứ. Trẻ con lớn lên là thế mà.”
Sabina đã trưởng thành, Nenavuste dù ngoại hình không thay đổi vì thời gian ngừng trôi, nhưng tinh thần đã trải qua 15 năm, không còn là trẻ con. Nhưng Odil nhìn cả đám như trẻ con, kể cả Nazayev và Erzan. Sabina không có lý do phản bác, suy nghĩ một lúc rồi gật đầu.
“Nếu không làm phiền thì tôi muốn đi. Tôi cũng lo cho tình trạng của Nenavuste.”
“Hôm qua tôi thử dẫn Nazayev đến xem. Thấy nó nhảy lên không trung đá ngang, chắc tình trạng khá hơn rồi nên mới đề nghị.”
“Khoan, Odil! Ông dẫn tôi đi vì mục đích đó hả? Quá đáng!”
Bỏ qua tiếng than vãn của Nazayev phía sau, Odil tiến sát Sabina, thì thầm.
“Nguy hiểm hơn phía bắc là phía tây đấy. Trước khi đến phía tây, nhất định phải làm lành với Nenavuste.”
Sabina giật mình ngẩng lên nhìn Odil.
Phía tây có lõi của dục vọng. Appetit. Odil cũng biết sao. Không, Nazayev cũng biết Appetit, làm đội trưởng hộ vệ thì Odil đương nhiên biết.
Appetit tự xưng là ác quỷ.
Hóa thân của dục vọng. Ác quỷ tham lam.
Và gọi Sabina là nửa kia, “bạn đời” của hắn.
Nhớ đến Appetit, Sabina lại nổi da gà, ôm lấy vai.
“Để hấp thụ lõi của Appetit… cần sự giúp đỡ của Nenavuste sao?”
“Không.”
Odil nhẹ nhàng phủ nhận.
“Cần cho bọn trẻ biết dù không có tôi, chúng vẫn có người để dựa vào, thì chúng mới sống tiếp được chứ.”
“Ý ông… là sao ạ?”
Sabina ngẩng lên nhìn Odil, ông ta không né tránh ánh mắt mà nhìn thẳng vào cô với vẻ nghiêm túc. Không còn ánh mắt cảnh giác như trước. Nhưng cũng không phải ánh mắt tin tưởng.
Thế thì nên diễn tả thế nào đây? Trong đôi mắt vàng của Odil chứa đựng sự thương cảm, trìu mến, và cả cảm giác tội lỗi.
Có phải đang nhìn cô mà nhớ đến em gái Olga không? Sabina thiếu khả năng đọc cảm xúc người khác, nên không thể hiểu hết những cảm xúc phức tạp trong ánh mắt ông.
“Kể từ khi làng trở thành thế này, Nenavuste không còn tin ai nữa. Phải bảo vệ các em mà không có người lớn để dựa vào, chắc cô ấy đang bị dồn vào đường cùng lắm.”
“Odil đang chăm sóc mà.”
“Đó chỉ là vì tình thế bắt buộc thôi. Tôi vốn dở tệ việc chăm sóc người khác. Đặc biệt là trẻ con thì càng tệ hơn.”
Odil gãi gáy ngượng ngùng, vuốt lại mấy sợi tóc chẻ ngọn. Trước mặt Erzan thì càm ràm gay gắt, nhưng trước Sabina lại chọn lời cẩn thận, mấy lần định nói rồi lại thôi.
“Odil?”
“Ừm, dù sao tuổi cũng gần nhau, lại cùng là con gái, chắc nói chuyện sẽ dễ hơn chứ?”
“Hả?”
“Mấy thằng kia dù không giao lưu nhiều nhưng vẫn xoay quanh Roskayen mà sống tiếp được. Còn Nenavuste thì không tin Roskayen. Tiểu thư khéo léo dỗ dành… làm nó mở lòng một chút thì tốt.”
Dù vẻ ngoài thế nào, tính theo 15 năm thời gian ngừng trôi thì Nenavuste lớn tuổi hơn Sabina nhiều. Hơn nữa nếu là Camilla thì còn nói được, nhưng Sabina ngay cả bạn cùng tuổi cũng ít, kinh nghiệm trò chuyện lâu với ai đó cũng đếm trên đầu ngón tay.
Liệu Sabina có thể dỗ dành được Nenavuste không? Lần đầu gặp đã bị chĩa kiếm, còn vật lộn với nhau nữa.
“Có lẽ Camilla sẽ tốt hơn tôi thì phải?”
“Camilla ồn ào quá, không được. Nenavuste trông thế thôi chứ nhút nhát lắm. Và…”
Odil đưa tay che miệng, vuốt cổ, như đang cân nhắc lời nói, rồi thở dài đầy tiếc nuối.
“Tiểu thư đang cố gắng hết sức để giải lời nguyền cho làng, vậy mà lại bị hiểu lầm và ghét bỏ, tôi thấy thật tội nghiệp quá.”
“…”
“Không phải tôi đã tin hết lời tiểu thư đâu… Nhưng dù sao cũng đã cùng vượt qua hiểm nguy một lần, nên có chút cảm giác gì đó.”
“Cảm giác gì cơ ạ?”
“…Thôi, chuyện còn lại đi đường rồi nói. Bọn trẻ chắc cũng thức hết rồi.”
Có lẽ ngại vì vừa bộc lộ tâm sự với người ngoài, Odil vội quay người bước vào rừng. Dáng người Odil không cao nhưng rắn chắc, đứng yên thôi cũng toát ra khí thế áp đảo, vậy mà hôm nay trông sao nhỏ bé. Không, nên nói là thảm thương mới đúng.
‘Odil cũng giống mình.’
Đều đeo chiếc mặt nạ không phù hợp. Đều giúp đỡ một ai đó gần như là sự vùng vẫy để quên đi cảm giác tội lỗi.
Khi cứu giúp những người khổ sở vì lời nguyền, Sabina có thể quên trong khoảnh khắc rằng mình là kẻ tàn sát.
‘Chắc Odil cũng vậy.’
Chăm sóc Nenavuste và các em cô để giảm bớt tội lỗi vì không bảo vệ được em gái ông và dân làng, nhưng Odil cũng biết tội lỗi đã ăn sâu vào tim gan không thể xóa nhòa bằng chút thiện chí bề mặt.
Khi lời nguyền được giải, Odil sẽ làm gì? Biến mất? Hay tự vẫn?
Nếu đến lúc đó Nenavuste vẫn còn xa cách với dân làng, ông sẽ không yên lòng mà chết. Vì vậy ông muốn thấy Nenavuste làm lành với Sabina, gỡ bỏ hiểu lầm với Roskayen, giao lưu trở lại với mọi người như xưa, rồi mới an lòng.
“Tiểu thư, không theo à? Người không biết đường đâu.”
“À, chờ chút. Erzan, dọn xong chưa?”
“Vâng. Sabina tiểu thư. Tôi xong ngay đây ạ.”
“Này, ai đó dắt tôi với! Mắt tôi không thấy!”
Erzan túm cổ áo Nazayev đang vùng vẫy, sải bước theo Odil. Odil chép miệng rồi lại quay người bước vào rừng. Trước khi đi theo, Sabina dừng lại, nhìn về phía đối diện bầu trời.
Phía tây có Appetit và phía đông có cô rõ ràng nối liền nhau, nhưng màu sắc lại khác biệt rất tinh tế.
‘Mình tuyệt đôi sẽ không thua.’
Dù Appetit là hóa thân lời nguyền mạnh đến đâu, cô cũng sẽ hấp thụ “lõi dục vọng” của hắn. Để làm được điều đó, trước tiên phải xác nhận đã hấp thụ chắc chắn ba lõi còn lại.
Sabina theo con đường đất bị Nazayev kéo lê để lại vệt, vừa đi vừa suy nghĩ nên chào Nenavuste thế nào.
***
“Cút khỏi đây!”
Không có gì để ném, nên thay vì nắm đấm thì một chiếc giày bay tới. Nếu Erzan không bắt giữa chừng thì chắc chắn sẽ trúng mặt Sabina.
Nenavuste thở hổn hển, che chắn các em sau lưng. Juldiz vừa chạm mắt Sabina liền vội né tránh, chui vào mái tóc rối của Nenavuste. Như con thú chỉ nghĩ chui đầu vào hang là được an toàn, Juldiz vùi mặt sâu vào tóc bạch kim của chị, nắm chặt như thể đó là dây cứu mạng.
“Cút đi! Cút ngay!”
Dù đã đoán Nenavuste sẽ cảnh giác với Sabina và Erzan, nhưng phản ứng mạnh mẽ hơn dự kiến, Odil bước lên che chắn cho hai người.
“Nenavuste, đừng nổi nóng nữa. Tôi dẫn họ đến để xin lỗi đây.”
“Không cần xin lỗi gì hết. Mau cút khỏi đây!”
“Đây là nhà tôi mà. Khách tôi dẫn đến, cô đuổi là sao?”
“Vậy thì tôi đi.”
Odil chỉ muốn cô bình tĩnh nói chuyện, vậy mà Nenavuste lập tức đứng dậy, ôm chặt các em.
“Aibek, Janibek, Juldiz. Đi thôi. Giờ đừng tin Odil nữa.”
“Này, Nenavuste!”
Odil bước tới, đặt tay lên vai cô, bất ngờ Nenavuste không hất ra, chỉ quay đầu lại.
Bàn tay Nenavuste đang ôm các em khẽ run.
“Ra khỏi đây thì định đi đâu?”
“Trốn trong kho. Đóng đinh lại, ở trong đó với các em. Dù sao không ăn cũng không chết.”
“Đừng có bướng. Lời nguyền đã thoát rồi, giờ có thể suy nghĩ lý trí được mà. Tiểu thư… Sabina đã cứu các người, cô vẫn chưa nhận ra sao?”
Odil chỉ ra, Nenavuste cắn môi. Có thể phủ nhận thoải mái, nhưng cô không làm thế.
Lõi “căm hận” cô giữ đã rõ ràng chuyển sang Sabina.
Giờ không còn phải vung dao gào thét để trút cơn căm hận điên cuồng, không còn phải xoay quanh bốn chiếc quan tài kiểm tra xích sắt, dò xét dấu vết kẻ xâm nhập nữa.
“Tôi không nhờ cứu.”
“Vậy cô định nhốt các em trong quan tài mãi mãi à? Mất Almaz như thế rồi!”
Tên em út Almaz vừa được nhắc, Janibek run lên vai. Không biết cậu còn nhớ bao nhiêu ký ức lúc biến thành quái vật vì lời nguyền, nhưng phản ứng cho thấy ít nhất cậu biết cái chết của Almaz là do mình. Khuôn mặt cậu như sắp khóc ngã quỵ. Nenavuste vội dùng váy che em, vuốt tóc dỗ dành.
“Không sao, Janibek. Người ăn thịt Almaz… không phải em. Almaz chết không phải lỗi của em.”
“Chị…”
“Đúng vậy. Là quái vật. Là quái vật do lời nguyền tạo ra. Không phải em. Không phải lỗi của chúng ta. Quái vật xuất hiện không phải do ai trong chúng ta. Tất cả là do Roskayen gây ra.”
“Roskayen chẳng liên quan gì đến lời nguyền!”
“Odil ông không biết gì hết!”
Nenavuste giận dữ hét lên.
“Tôi biết. Roskayen cấu kết với đám lính khiến làng ta ra nông nỗi này! Giết bao nhiêu người mà vẫn còn người sống sót, nên lần này dẫn con ả kia đến để giết nốt phần còn lại!”
“Nếu thật sự muốn giết thì đã giết từ lâu rồi, việc gì phải bị thương nặng thế để hấp thụ lời nguyền của cô?”
“Tôi mặc kệ! Chắc cũng là nghi thức lời nguyền thôi!”
“Hừ, cái tính bướng này…”
Dù biết ôm hận 15 năm thì khó mà buông bỏ, nhưng Nenavuste vẫn hiểu lầm Sabina và Roskayen là đồng bọn.
Thực tế Roskayen đang giúp Sabina, nhưng hoàn toàn khác với suy nghĩ của Nenavuste.
Roskayen không giáng lời nguyền xuống làng, Sabina cũng không đến để giết hay hành hạ dân làng.
Mục đích của Roskayen là gì thì chưa rõ, nhưng ít nhất 15 năm qua ông chỉ cầu nguyện cho người chết và chăm sóc người sống sót, không phải kẻ giáng lời nguyền.
Nếu muốn giáng lời nguyền hay giết người, ông đã không cảnh báo Sabina và Erzan rời làng. Roskayen rõ ràng lo lắng cho hai người nên mới khuyên họ đi.
Dù vậy, người khăng khăng ở lại chính là Sabina. Vì cô muốn hấp thụ lời nguyền trong làng, giúp dân làng thoát khỏi nó.
“Nenavuste. Tôi đã nói rồi, tôi không đến để làm hại mọi người.”
“Ừ. Vì lõi căm hận tôi giữ cũng đã bị Sabina lấy đi, nên tôi biết cơ thể mình nhẹ nhõm hơn rồi.”
“Im miệng đi, Nazayev! Kẻ chưa từng bị nguyền rủa như mày thì biết gì?”
Nenavuste quát lớn, Nazayev lẩm bẩm “Tôi cũng bị nguyền rủa mà…” nhưng không nói tiếp được gì.
Sabina quan sát Nenavuste. Cô mặc áo dài tay để che vết bỏng trên cánh tay, nhưng da mu bàn tay vẫn co rút rõ rệt. Cử động không bị hạn chế, có vẻ vết thương và lời nguyền còn sót lại đã hết.
‘Lõi căm hận đã hoàn toàn chuyển sang mình. May quá.’
Sabina cảm nhận cảm giác dị biệt của lời nguyền đang cù nhẹ trong lồng ngực, xác nhận đó là của Nenavuste, rồi thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng đôi mắt tím của Nenavuste vẫn nhìn cô đầy sợ hãi và khinh miệt. Làm sao xóa được đây.
Không, nghi ngờ người ngoài và ghét kẻ đã làm tổn thương mình và em là chuyện bình thường.
Lý do sâu xa khiến Nenavuste ghét Sabina nằm ở chỗ khác.
Sabina nhớ lại câu hỏi Nenavuste hỏi khi cô vừa ra khỏi giếng.
“Nenavuste. Tôi và cha Roskayen gặp nhau lần đầu ở làng này. Chúng tôi không quen biết từ trước.”
“Câm miệng! Tao không tin!”
“Dù tôi là người lạ thì thôi, nhưng cha Roskayen đã ở đây lâu rồi, nên chắc biết chứ. Sao cô lại nghi ngờ cha Roskayen đến thế?”
“Vì lão ta là người duy nhất già đi gấp đôi!”
“Nghe nói người ngoài không bị ảnh hưởng bởi thời gian ngừng trôi ở làng. Cha Roskayen già đi không phải vì là kẻ giáng lời nguyền, mà vì không phải người làng.”
“Vậy sao lão không bỏ chạy?”
“Để chăm sóc những người còn sống dù bị lời nguyền…”
“Nói bậy!”
Nenavuste méo mặt cười.
“Roskayen không phải không chạy, mà là không chạy được! Vì lão là kẻ giáng lời nguyền xuống làng này, nên không thể rời khỏi đây!”
“Căn cứ gì mà nói thế?”
“Vì tao từng ôm lõi căm hận!”
Nenavuste xắn tay áo, để lộ cánh tay đầy vết bỏng. Erzan cau mày nhìn, nhưng Nenavuste lại vuốt ve vết bỏng đầy tự hào.
“Kể từ ngày đó 15 năm trước, chúng tao bị thương gì cũng lành nhanh, trừ khi chết. Nhưng vết bỏng do thằng kia gây ra lại không lành.”
“Nenavuste. Đó là do thể chất của Erzan…”
“Bốn lõi? Đừng dùng lời dối trá rẻ tiền lừa người nữa! Lõi lời nguyền thật sự không phải chúng tao, mà là Roskayen!”
“Cái gì mà vô lý thế?”
Khác với Odil kinh hãi và Nazayev há hốc miệng như nghe nhảm, khi nghe Nenavuste nói, Sabina cảm giác như có gì đó đâm thẳng vào tim.
Ánh mắt Nenavuste không hướng về Sabina. Khóe mắt và khóe miệng cô nhếch lên. Nhìn thoáng qua như cười khẩy quá đà, nhưng trong mắt Sabina trông như khuôn mặt đang gào thét.
“Roskayen không phải không rời làng, mà là không rời được! Lão không thể thoát khỏi làng này. Số phận là già chết trong nhà thờ! Tự làm tự chịu thôi. Nên mới gọi con ả kia đến. Phá lời nguyền, giết hết dân làng, rồi lão sẽ thoát được!”
“Căn cứ vào đâu mà nói thế?”
Thay vì Sabina đang cứng đờ, Erzan bước lên. Với tư cách người từng làm cô bị thương, đối mặt khó khăn, nhưng việc làm cô bị thương và việc cô hiểu lầm sai lầm mà vu khống Roskayen, hạ nhục chủ nhân mình là hai chuyện khác nhau.
Erzan bước tới, Nenavuste thoáng lùi một bước nhưng không né tránh hay quay đầu.
“Quả nhiên chúng mày là đồng bọn của Roskayen?”
“Cái gì?”
“Nếu thật sự lần đầu gặp thì sao lại bênh vực Roskayen thế? Không biết chuyện gì xảy ra ở làng này, không biết người sống sót chịu đựng những gì, vậy mà dám bênh vực lão?”
“Những người sống sót khác trong làng đều dựa vào cha Roskayen.”
“Đương nhiên rồi. Ai nghi ngờ Roskayen đều chết hết. Không, bị giết hết.”
“Odil ở đây, cả thằng lưu manh kia cũng được lão chăm sóc, vậy mà cô vu khống vô căn cứ à?”
Trước câu hỏi của Erzan, Nenavuste bật cười lớn. Tiếng phản đối của Nazayev đòi gọi tên thay vì “lưu manh” bị tiếng cười át đi.
Nenavuste nhắm mắt. Nước mắt lăn dài trên hai má. Cô vừa khóc vừa cười. Cào móng tay lên da bỏng biến dạng, như muốn gột rửa thứ bẩn thỉu.
“Căn cứ? Có chứ. Vì giống hệt con ả kia.”
Nenavuste chỉ tay vào Sabina.
“Nói sẽ hấp thụ lời nguyền để cứu dân làng? Mày nghĩ tao tin à?”
“Nenavuste. Tôi…”
“Mày không phải hy sinh vì ai. Cũng không phải thương hại chúng tao.”
“Nenavuste?”
“Mày đang lợi dụng chúng tao đấy.”
Lời nói trúng tim đen khiến đôi mắt đen của Sabina rung động dữ dội. Khoảnh khắc choáng váng, nhưng cơ thể cứng đờ nên không ngã hay lảo đảo.
“Dù mày nghĩ đang giấu, dù người khác bị lừa, nhưng tao biết. Vì từng ôm lõi căm hận. Chắc Barselda cũng biết?”
Khi ôm lõi căm hận, Nenavuste luôn nhạy cảm đến cực độ, bất an đến mức không chịu nổi.
Đứng yên thì cảm giác sau lưng có ai đó rình rập lao tới. Chạy trốn thì sợ các em chậm chân bị tấn công, muốn phát điên.
Cô đóng quan tài bằng ván gỗ, chỉ vừa một đứa trẻ, quấn xích sắt, rồi hỏi han an nguy các em, kiểm tra an toàn, kiểm tra lại, kiểm tra đến thuộc làu mới mệt mỏi ngủ thiếp đi.
Mấy tuần. Hay mấy tháng. Dọa mọi người bằng dao khiến bóng người biến mất.
Nhưng vẫn không yên tâm, tỉnh dậy là chạy khắp khu nam kiểm tra. Có ai ẩn nấp không, có ai nhắm đến mình và em không.
Dù kiểm tra không thấy gì, quay lưng lại vẫn cảm giác có gì đó phía sau, phải quay lại kiểm tra nhiều lần.
Nenavuste ghét cay ghét đắng cảm giác bất an ấy. Không phải kẻ thù vô hình ẩn nấp đâu đó, không phải Roskayen trong nhà thờ, cũng không phải thằng lưu manh cầm rìu Nazayev.
Điều Nenavuste căm hận nhất là cảm giác bất an không thể yên tâm trừ khi kiểm tra đi và kiểm tra lại.
Nhưng khi cảm nhận khí tức lạ từ giếng, lần đầu tiên Nenavuste không thể kiểm tra.
Mở cửa kho đóng kín, mở tủ quần áo méo mó, lùa qua bụi cây, nhìn sau cây lớn – lần đầu trải qua nỗi kinh hoàng thực sự.
Không phải cảm giác “có lẽ có gì đó” mà cô luôn nhạy cảm. Là xác tín “có thật”.
Giếng đã đầy xác người 15 năm, nắp đậy kín không còn tác dụng. Không thể có tiếng động từ trong đó, vậy mà có tiếng động.
Nỗi sợ lúc đó của Nenavuste sánh ngang với lần đầu bị sét đánh 15 năm trước.
Khi cảm giác “có lẽ có ai đó”, cô có thể chạy đến kiểm tra ngay.
Nhưng khi xác tín “có thật”, nỗi sợ khiến cô không thể đứng yên.
Nenavuste sợ đến gần giếng. Sợ nắp mở ra, thứ gì đó nhảy ra kéo cô xuống dưới.
Nên cô dùng sào dài kéo gầu nước. Kít kít. Kít.
Để thứ đó biết mình ở ngoài, biết mình không lơ là, kẻ thù bình thường sẽ bỏ cuộc mà đi.
Nhưng tiếng động kinh hoàng bò lên thành giếng không dừng lại dù cô kéo đứt dây, chỉ càng lúc càng gần hơn.
Và nắp giếng – không thể mở nếu không dọn từ ngoài – mở ra, ác quỷ bước lên.
Không. Ác quỷ?
Không phải thứ có thể tưởng tượng. Khoảnh khắc nhìn người phụ nữ bước ra từ giếng, lõi “căm hận” trong Nenavuste bùng nổ dữ dội.
Lõi căm hận đã nói với cô.
Nó không phải kẻ thù.
Cũng không phải ma quỷ hay hồn ma.
Dĩ nhiên cũng không phải con người.
Nó chính là 「cái chết」.
Nenavuste hít sâu một hơi thật lớn. Cô dùng bàn tay đầy vết cào móng tay vuốt ngực mình. Dù lõi căm hận đã rời khỏi cơ thể, nỗi sợ hãi vẫn không tan biến. Trong đầu cô, có tiếng ai đó gào thét. Sự kiện 15 năm trước sắp xảy ra lần nữa. Do người phụ nữ kia.
“Con ả kia giống hệt Roskayen.”
“Nenavuste. Lại nói gì nữa vậy?”
“Trước khi Roskayen đến, làng ta yên bình mà? Nhưng từ khi lão đến, làng bắt đầu hỗn loạn. Những chuyện kỳ lạ liên tiếp xảy ra, mọi người nghi ngờ lẫn nhau. Vậy mà không ai nhận ra nguyên nhân phá hoại làng chính là Roskayen. Cho đến khi lũ lính kéo đến.”
“Vì thế mới bảo lũ lính không phải do Roskayen gọi mà!”
“Odil không thấy vì đã bỏ chạy, nên mới tin được. Tôi thấy rõ ràng.”
“Thấy gì?”
“Tên đàn ông dẫn lũ lính kéo Roskayen vào nhà thờ. Nhưng khi ra ngoài thì chỉ có một mình lão.”
Nenavuste nghĩ tên đó đã giết Roskayen. Bên trong, lũ lính hành hạ Roskayen, xé xác thi thể, vấy máu lên bàn thờ để báng bổ thánh đường. Cô nghĩ thế.
Khi ôm lõi căm hận, Nenavuste không thể cử động. Cũng không ngủ được. Dĩ nhiên cũng không chết được.
Không thể kiểm tra phía bụi cây nơi các em đang trốn, Nenavuste chỉ có thể nằm sấp bên hàng rào phía nam, không chớp mắt nhìn chằm chằm cửa nhà thờ.
Nếu lũ lính giết Roskayen rồi ra ngoài, cô phải làm mọi cách thu hút sự chú ý của chúng. Ít nhất cứu được các em.
Nhưng lũ lính không ra.
Cửa nhà thờ không mở.
Khi ngọn lửa đỏ thiêu rụi làng tắt dần, những người dính lời nguyền lần lượt ngã xuống, những kẻ sống sót còn lại khóc nức nở trong đau đớn.
Khi mọi chuyện kết thúc, cửa nhà thờ mới mở.
Và người bước ra không phải lũ lính đầy máu, mà là Roskayen trong bộ pháp phục sạch sẽ, đội mũ pháp.
“Lũ lính vào nhiều thế mà chỉ có một mình lão ra ngoài. Lũ lính biến mất trong đó.”
Nenavuste ba ngày ba đêm không ngủ, không cử động, không chớp mắt, chỉ nhìn chằm chằm cửa nhà thờ.
Lũ lính biến mất, Roskayen đáng lẽ đã chết lại bước ra lành lặn, bắt đầu chăm sóc những người khổ sở vì lời nguyền.
Nenavuste không tin nổi.
“Nếu không phải đồng bọn, sao có thể thế được?”
“Nenavuste. Có lẽ cô quá căng thẳng nên ngất xỉu? Hay do lời nguyền khiến cô thấy ảo giác…”
“Lúc đó tôi không thể cử động.”
“Cái gì?”
“Khi Roskayen tiến lại nói cần giữ cân bằng lời nguyền, cơ thể tôi mới cử động và đứng dậy được.”
Lúc đó Nenavuste chắc chắn. Roskayen có thể giữ cân bằng bốn lõi vì chính lão là kẻ giáng lời nguyền xuống làng này.
“Nếu có thể xóa lời nguyền thì đã xóa rồi. Không phải giữ cân bằng hay hấp thụ.”
“…”
“Cô định dùng lời nguyền đã hấp thụ để nguyền rủa ai tiếp theo? Định giết bao nhiêu người nữa hả!”
Trước câu hỏi của Nenavuste, Sabina không nói được gì.
Là hóa thân của cái chết, mang trong mình bốn lõi nguyền rủa, sau này cô sẽ giết bao nhiêu người nữa đây.
‘Cha… có phải vì thế mà gửi mình đến đây không?’
Khi cha gửi cô đến đây, ông nói hãy nghỉ ngơi. Thấy làng dính lời nguyền, Sabina nghĩ cha muốn tăng cường sức mạnh của mình bằng cách này.
Ban đầu cô chỉ nghĩ cần che giấu thân phận. Tránh Erzan và dân làng cho đến khi cha tìm đến, giả vờ là người bình thường rồi lặng lẽ rời đi (cô không biết người bình thường không lủi thủi một mình).
Nhưng khi gặp Karim, hấp thụ lời nguyền cái chết bao phủ hồ nước, cứu được những người khổ sở vì lời nguyền, Sabina lần đầu nếm trải hy vọng.
Nếu hấp thụ hết lời nguyền trong làng, ít nhất dân làng này sẽ hạnh phúc. Dù cơ thể cô không chịu nổi mà tan chảy, dù không chết được mà bị cha kéo về, chỉ cần cứu được người thì chuyến “dưỡng bệnh” này cũng đáng giá.
Khi biết Erzan có thể thanh tẩy lời nguyền bằng lửa, Sabina quyết định nhờ anh kết thúc cho mình.
Nếu lửa thanh tẩy của Erzan cũng không giết được, cô sẽ chịu đau đớn thiêu đốt vĩnh viễn, trốn vào nơi không ai tìm thấy.
Khi cơ thể bị lửa thanh tẩy thiêu cháy, cô sẽ vô dụng với cha, sẽ không giết thêm ai nữa.
Hấp thụ hết lời nguyền là mục tiêu thứ nhất.
Biến mất trong lửa thanh tẩy của Erzan hoặc không còn là hóa thân cái chết nữa là mục tiêu thứ hai.
Sabina chỉ nghĩ đến hai điều đó mà cố gắng đến giờ.
Bị Nazayev đe dọa, bị giễu cợt, bị Camilla chửi mắng rồi bỏ chạy, bị Nenavuste vung gậy đánh trúng – tất cả chỉ là chuyện nhỏ.
Dù bị thương, bị sỉ nhục thế nào cũng không đau bằng việc giết người.
Sai lầm duy nhất của Sabina là kéo Erzan vào.
Biết nên đẩy anh ra, vậy mà vẫn dựa dẫm, dựa vào, muốn giao phó cái kết của mình cho anh, không kiềm chế được dục vọng ấy.
Cô nghĩ sai lầm của mình chỉ có thế.
Khi Erzan bị đẩy ra mà vẫn quay lại, Sabina quyết định.
Sẽ lợi dụng Erzan, sau này đền tội vì đã lợi dụng anh.
Cô nghĩ như vậy thì mọi chuyện sẽ ổn.
Nhưng khi Juldiz tìm đến nói những lời kỳ lạ, một nỗi bất an mới bắt đầu nảy mầm trong lòng Sabina.
“Mọi người sẽ chết mất. Giờ thì hãy để chúng em yên đi.”
Nếu Sabina hấp thụ lời nguyền không phải để cứu dân làng thì sao?
Nếu trong quá trình cô ấy hấp thụ lời nguyền lại có ai đó chết thì sao? Nếu điều đó còn đau khổ hơn cho những người còn lại so với việc lời nguyền mất cân bằng khiến tất cả chết cùng lúc thì sao?
Đến mức đó thì vẫn ổn. Đã hấp thụ được hai lõi, không còn đường lui.
Hơn nữa, Juldiz nói “thà chết cùng nhau còn hơn chịu đựng đau khổ”, nhưng Camilla hay Nazayev vẫn muốn sống.
Khi đi hấp thụ lời nguyền của Barselda, Sabina thấy Nazayev vốn luôn thoải mái đùa giỡn lại sợ hãi đến mức nào. Lúc đó, Nazayev cố giấu tay run rẩy bằng cách nắm chặt, cố che tiếng răng đánh cầm cập bằng cách nói đùa quá đà. Vì sợ có thể chết.
Ngược lại, Nazayev giờ mắt không thấy trông thoải mái hơn. Như thể phản ứng từ 15 năm tránh lời nguyền chỉ là mất thị lực thì còn may mắn, Sabina cũng bớt lo cho hắn.
Có người như Juldiz chọn chết cùng nhau, nhưng cũng có người như Camilla hay Nazayev bám víu cuộc sống.
Vậy thì không có lý do dừng lại.
Chỉ cần thuyết phục những người nghĩ như Juldiz, cho họ hy vọng, thì chịu đựng oán trách của họ là được.
Nhưng nếu kết quả do Sabina gây ra hoàn toàn khác thì sao?
‘Nếu từ đầu cha đã dự đoán mình sẽ hấp thụ lời nguyền trong làng, chạy đôn chạy đáo cứu người…’
Cha cô là người kỹ lưỡng. Chắc chắn đã chuẩn bị đối sách.
Dù hấp thụ hết bốn lõi, Sabina cũng không chết.
Hoặc lời nguyền chuyển sang Appetit, thay vì Sabina không nghe lời, một hóa thân lời nguyền dễ bảo hơn (dù không biết Appetit dễ bảo chỗ nào) sẽ trở thành thuật sĩ mới của gia tộc Konvayazen.
Đến đây vẫn là lựa chọn thứ hai, không, lựa chọn xấu thứ hai.
Nhưng nếu kết quả tồi tệ nhất xảy ra thì sao.
Nếu như Barselda mất lý trí vì phẫn nộ, lý trí của Sabina cũng bay mất.
Có thể giết hết dân làng vừa lấy lại cuộc sống, hoặc giáng lời nguyền mạnh hơn khiến họ đau khổ vĩnh viễn.
‘Có lẽ cha Roskayen khuyên chúng tôi rời đi… không phải vì chúng tôi.’
Không hoàn toàn tin lời Nenavuste.
Trong mắt Sabina, Roskayen dù quen với lời nguyền nhưng không phải kẻ dùng sức mạnh lời nguyền hại người.
Là hóa thân cái chết, cô có thể đọc sát ý của con người. Cô nhận ra ánh mắt Nenavuste thay đổi khi quyết định giết người là nhờ thế.
Ánh mắt Roskayen không có sát ý. Chỉ có dằn vặt, hỗn loạn và tội lỗi.
Vậy nên việc Roskayen giết lũ lính chắc là hiểu lầm của Nenavuste. Hoặc ảo giác, hoặc bịa đặt ký ức để trút căm hận.
Chỉ có một điều.
Nếu Roskayen không phải người “muốn sống” như Camilla hay Nazayev, mà là người “muốn chết” như Juldiz.
Lời khuyên rời làng cho Sabina và Erzan không phải lo cho họ, mà vì bản thân.
Khi Sabina quay lại nói sẽ không đi, ông bình thản chấp nhận vì nghĩ như Juldiz “kết thúc cùng chết hết còn tốt hơn”.
Việc Sabina làm không phải cứu họ mà là giết họ.
Nghĩ thế, bất an làm méo mó tầm nhìn, thị giác Sabina như bị biến dạng.
Trong cảnh vật méo mó ấy, đôi mắt tím của Nenavuste nhìn cô vẫn không mất đi ánh sáng.
“Nenavuste. Vậy cô muốn tôi làm gì?”
“Tao bảo cút bao nhiêu lần rồi!”
“Tôi đã mang hai lõi nguyền rủa trong người. Nenavuste từng ôm lõi căm hận nên chắc biết? Giờ ta đang ở trạng thái cân bằng.”
Nếu Sabina bỏ trốn, cân bằng chắc chắn sẽ vỡ.
Phá cân bằng không phải giải lời nguyền mà còn tăng cường nó. Khi cân bằng vỡ, ngay cả người thi triển lời nguyền ban đầu cũng mất kiểm soát thuật đó.
Nếu Sabina bỏ đi, dân làng sẽ chết hết. Điều đó chắc chắn.
Vấn đề là kết quả khi không như thế sẽ ra sao.
Dù Sabina không bỏ trốn mà hấp thụ hết lời nguyền, nếu mọi người vẫn chết hết.
Thì Sabina sẽ không làm được gì nữa.
Như Juldiz cảnh báo, Sabina cũng sẽ trở thành thành viên của làng thời gian ngừng trôi, bị ràng buộc vĩnh viễn.
“Tôi hiểu tại sao cô nghi ngờ cha Roskayen rồi. Hiểu cả việc cô không tin tôi và Erzan.”
“Sự hiểu biết của mày tao không cần!”
“Vậy cô quyết định đi. Cô muốn tôi làm gì? Bỏ đi như thế này, để mọi người chết hết sao?”
“Sabina. Không được nói thế!”
Từ phía sau Nazayev nhảy dựng lên, nhưng trong tầm nhìn méo mó của Sabina chỉ có Nenavuste.
“Tôi sẽ không chọn cái chết. Khác với em gái cô.”
Juldiz phía sau Nenavuste giật mình, lại chui vào tóc chị.
Dù ôm lõi căm hận, bất an và đau khổ đến điên loạn, Nenavuste vẫn cố bảo vệ các em. Dù giam họ trong quan tài chật hẹp, không ăn uống cử động, nhưng đó là “cách bảo vệ em” duy nhất Nenavuste nghĩ ra lúc đó.
Nenavuste mong em mình không chết.
Và để bảo vệ chúng, chính cô cũng không được chết.
Vì muốn bảo vệ, vì không muốn chết, nên phải loại bỏ hoặc chuẩn bị cho mọi yếu tố bất an.
Sabina phán đoán việc Nenavuste nghi ngờ Roskayen cũng là phần mở rộng của lối suy nghĩ ấy.
“Nếu tôi bỏ trốn thì mọi người chết hết. Điều đó chắc chắn. Nhưng nếu tôi hấp thụ hết bốn lõi lời nguyền…”
Có hai khả năng.
Hoặc lời nguyền được giải thoát, hoặc trở nên nghiêm trọng hơn khiến tất cả chết hết.
“Cô muốn tôi cứ thế không làm gì, tiếp tục ở lại làng này sao?”
“Nếu làm vậy thì tốt quá chứ, Sabina. Anh hoàn toàn hoan nghênh!”
Tiếng Nazayev reo hò từ phía sau vang lên, nhưng Sabina không nghe thấy. Trong tầm nhìn méo mó của cô, chỉ còn lại đôi mắt tím ấy.
“Tao không biết mày định làm gì. Tao bất an. Tao ghét. Tao muốn mày biến mất.”
“Vậy thì…”
“Nhưng tao không muốn chết.”
Nghe câu đó, tầm nhìn méo mó dần trở lại bình thường. Trước tiên là đôi mắt tròn, rồi khuôn mặt thẳng tắp, thân hình cao lớn, mái tóc bạch kim rối bù hiện ra rõ ràng.
Nenavuste cao hơn Sabina nửa cái đầu, buông tay đang ôm các em ra. Rồi cô nói với Sabina.
“Hãy hấp thụ lõi dục vọng mà Appetit đang giữ.”
Nhưng, cô thêm điều kiện.
“Đừng kéo Odil vào. Giải quyết bằng sức của riêng mày.”
“Bằng sức riêng tôi?”
“Tao vẫn chưa tin tụi mày. Dùng dân làng làm lá chắn thì tao sẽ không tha. Bằng mọi cách tao sẽ cản trở.”
“…”
“Đưa Nazayev theo thì tao cho phép. Thằng đó là rác rưởi mà.”
Lời nói như ban ơn khiến lòng tự trọng của Nazayev vỡ đôi, nhưng chẳng ai ở đây quan tâm.
“Nenavuste. Phía tây nguy hiểm lắm.”
“Phía bắc có nhiều người sống sót nhất. Tin cái gì ở con ả này mà giao họ cho nó? Hơn nữa Odil không đi phía bắc đâu? Vì đó là nơi chị Olga chết.”
Trước lời chỉ trích chính xác của Nenavuste, Odil không nói được gì.
Cô lại chỉ vào Sabina và Erzan.
“Một trong hai người chúng mày sẽ trở thành ác quỷ.”
***
“Thưa tiểu thư. Lời Nenavuste đừng để tâm. Phía tây nguy hiểm hơn phía bắc, nên trước tiên đi phía bắc đã.”
“Không đâu. Tôi sẽ làm theo lời Nenavuste.”
“Thật tình, tôi đã bảo sẽ đi cùng lên phía bắc mà.”
“Odil hãy ở lại bên Nenavuste đi.”
Sabina ngăn Odil định theo mình, rồi cùng Erzan rời khỏi nhà Odil. Odil lúng túng không biết làm sao, đứng trước cửa với vẻ mặt khó chịu, do dự.
“Sabina, cẩn thận nhé.”
Nazayev trông như suy nghĩ một lúc, rồi quyết định ngồi lại bên Odil, ngồi phịch xuống vẫy tay về phía Sabina. Dĩ nhiên vì mắt không thấy nên hướng vẫy tay hoàn toàn lệch lạc, nhưng chẳng ai chỉ ra.
Sột soạt. Chỉ còn tiếng hai đôi chân giẫm lá vang lên trong khu rừng tối.
Người gọi Sabina – người đang không thèm ngoảnh lại mà bước nhanh xé bụi cây – là Erzan, giọng gấp gáp.
“Sabina tiểu thư, thật sự định đi phía tây trước sao?”
“Vâng. Tôi nghĩ vậy là tốt nhất.”
“Nhưng phía tây có gì chúng ta không biết. Trước tiên nên đến chỗ cha Roskayen…”
“Tôi biết rồi. Tôi đã gặp qua một lần.”
“Gặp rồi ạ? Gặp Appetit sao?”
Sabina gật đầu, mặt Erzan tái mét. Odil bảo phía tây nguy hiểm hơn phía bắc, vậy mà chủ nhân mình đã gặp kẻ mang lõi phía tây mà anh không hay biết gì.
Không biết chủ nhân đang gặp nguy mà vẫn để cô đi, Erzan vội bước lên chắn trước mặt Sabina.
“Xin chờ đã, Sabina tiểu thư. Đi thẳng sang phía tây nguy hiểm lắm. Tôi sẽ đi trinh sát trước.”
“Erzan chưa từng gặp Appetit mà.”
“Vì thế tôi mới đi trinh sát trước. Nếu xác nhận Appetit nguy hiểm hơn Barselda, tôi sẽ đưa tiểu thư sang phía bắc.”
“Vậy thì càng nguy hiểm hơn.”
“Hả?”
Nenavuste chắc chắn đưa điều kiện đó để thử Sabina, nhưng nghĩ kỹ thì đề nghị của cô lại là lối thoát duy nhất cho tình thế này.
Nếu Sabina hấp thụ lõi phía bắc trước rồi mới gặp Appetit, không biết chuyện gì sẽ xảy ra sau khi hấp thụ lõi của hắn.
‘Nếu Appetit là hóa thân lời nguyền mạnh hơn mình, thì giữ càng nhiều lõi càng dễ đối phó…’
Cha cô chắc chắn đã dự đoán thời điểm Sabina biết thân phận Appetit và chuẩn bị đối sách. Vậy nên không thể hành động theo ý mình.
Dù bị Appetit cướp ba lõi cũng là vấn đề, nhưng nếu thành công mà phản ứng phụ khiến Sabina mất lý trí, biến thành tồn tại giết chết mọi thứ cũng là vấn đề.
‘Giờ đã hấp thụ hai lõi là thời điểm tốt nhất. Có thể tránh được tình huống tồi tệ nhất.’
Nếu cha đã chuẩn bị đối sách cho trường hợp bốn lõi tụ lại, thì cơ hội chỉ có bây giờ.
Bây giờ dù bị Appetit cướp lõi cũng tránh được tình huống tồi tệ nhất khi bốn lõi tụ họp, ngược lại nếu thành công hấp thụ lõi của hắn thì có thể lập kế hoạch tiếp theo.
‘Nenavuste chắc nói vậy để làm khó mình, nhưng lại hay. Là kế sách mình không nghĩ ra.’
Dù thành công hay thất bại cũng tránh được tình huống tồi tệ nhất. Sabina không muốn bỏ lỡ cơ hội này.
“Erzan. Dù em bảo đừng theo, anh vẫn sẽ theo chứ?”
“Dĩ nhiên ạ.”
“Anh bảo sẽ nghe lệnh em mà.”
“…Lệnh rời xa tiểu thư mâu thuẫn với lệnh bảo vệ tiểu thư. Nên tôi không thể rời đi.”
“Vậy lệnh của cha anh vẫn quan trọng hơn em à?”
Erzan cứng họng trước câu hỏi của Sabina. Cô lặng lẽ ngẩng lên nhìn anh. Người đàn ông ban đầu trông như bức tường chắn ánh nắng khổng lồ giờ không còn chút ngượng ngùng hay đáng sợ nào.
“Erzan. Em đã nói là em đang lừa anh mà. Anh không nên hỗ trợ người như em.”
“…Có thể lừa tôi cũng được.”
Lời nói trầm thấp vang lên nặng nề khác hẳn thường ngày. Sabina ngạc nhiên nhìn anh, Erzan nuốt khan rồi nói chắc chắn hơn.
“Nếu tiểu thư lừa tôi, tôi sẽ để bị lừa. Dù bao nhiêu lần cũng vậy. Và tôi sẽ lại tin.”
Nếu Sabina lừa Erzan, anh sẽ để cô lừa.
Và sẽ lại tin cô.
Chỉ cần cho cô niềm tin rằng không cần nói dối nữa.
“Xin lỗi, Sabina tiểu thư. Tôi vụng về nên chỉ có cách đơn giản thế này để mang lại niềm tin cho tiểu thư.”
“…”
“Tiểu thư cứ thử tôi bao nhiêu lần cũng được. Cho đến khi tiểu thư yên tâm, tôi sẽ không bỏ cuộc.”
Sợi dây cứu rỗi thòng xuống cho kẻ sắp chết đuối trong vũng lầy. Sabina từng nói sợ sợi dây là ảo ảnh nên không dám chạm.
Vậy thì Erzan sẽ trở thành sợi dây ấy, chứng minh cho cô biết nó không phải ảo ảnh. Khi bàn tay cứu rỗi vươn xuống chạm má cô, Sabina sẽ không nghĩ đó là ảo ảnh nữa.
Nếu ngay cả cảm giác chạm má cũng bị coi là ảo giác do lý trí tê liệt, thì Erzan sẽ dùng dây quấn tay cô, kéo cô lên khỏi vũng lầy.
“Sabina tiểu thư. Tôi không phải ảo ảnh.”
“Erzan…”
“Tôi không nói xin hãy tin tôi đâu. Chỉ mong tiểu thư giữ tôi bên cạnh cho đến khi ngài tin tưởng.”
Lời nói cứng đầu đến mức ngốc nghếch khiến Sabina chợt thấy tim đau nhói. Bình thường lời không thông thì nên bực bội, vậy mà lạ thay, lời Erzan lại khiến tim cô rung động.
“Erzan.”
“Vâng, tiểu thư.”
“Hôn em đi.”
Không kịp bối rối trước mệnh lệnh bất ngờ. Như thể mệnh lệnh ấy chẳng có ý nghĩa, Sabina lao đến hôn Erzan như lao vào anh.
💬 Bình luận (0)