Edit: Quillpetal
“...Dừng lại nghĩa là gì vậy. Thời gian của chị cũng sẽ dừng lại sao? Giống như người dân làng này.”
Sabina cúi xuống ngang tầm mắt Juldiz, chăm chú nhìn vào biểu cảm của đứa trẻ. Juldiz khẽ run vai nhưng không né tránh ánh mắt.
“Juldiz. Em là thuật sĩ à?”
“Thuật sĩ là gì ạ?”
“Ừm… Là người biết trước tương lai sẽ xảy ra chuyện gì.”
Người đọc tương lai. Đó vốn là định nghĩa của thuật sĩ.
Sabina không có khả năng đọc tương lai, nhưng cha cô nói không sao cả. Gia tộc Konvayazen không cần người tiên tri tương lai, mà cần một hóa thân của cái chết đủ mạnh để tiêu diệt mọi kẻ thù cản trở quyền lực.
Sabina chưa từng gặp thuật sĩ nào. Cô cũng không biết khả năng tiên tri của họ ra sao.
Vậy mà không hiểu sao, lời đứa trẻ trước mặt lại không giống lời nói nhảm sau giấc mơ hay lời dối trá bịa đặt, mà giống như “cảnh báo” thực sự từ người biết trước tương lai.
“Juldiz. Em nói nếu chị ở lại làng này thì thời gian của chị cũng sẽ dừng lại, mọi người sẽ chết đúng không?”
Juldiz im lặng gật đầu.
“Nếu giờ chị và Erzan rời đi, mọi người trong làng sẽ chết hết.”
Nghe Sabina nói, Juldiz mím chặt môi, giấu hai tay ra sau lưng. Không phải biểu cảm ngạc nhiên. Dù đang đối mặt, đồng tử đứa trẻ lại lảng tránh Sabina, di chuyển nhanh chóng. Đó gần với phản ứng khi bị phát hiện điều muốn giấu.
“Đã bắt đầu rồi thì không thể dừng giữa chừng được.”
Cốt lõi của sự căm hận mà Nenavuste giữ và cốt lõi của sự phẫn nộ mà Barselda giữ. Sabina đã hấp thụ cả hai cốt lõi.
Như linh mục Roskayen nói, nếu bốn lõi cân bằng nhau, khi Sabina mang hai lõi rời làng, không chỉ hai người giữ lõi còn lại, mà những người không chịu nổi phản ứng từ lời nguyền mất cân bằng cũng sẽ chết.
“Chị biết ở lại lâu sẽ không vui với mọi người. Nhưng trước khi hấp thụ nốt hai lõi còn lại ở phía tây và phía bắc, chị sẽ không rời đi. Nếu chị bỏ đi, mọi người sẽ gặp nguy hiểm.”
Không biết đứa trẻ có hiểu hết lời cô không. Juldiz nhỏ hơn cả Karim. Có lẽ khoảng 7, 8 tuổi. Với Sabina, tốc độ trưởng thành và khả năng hiểu của trẻ con khó đoán, nhưng nếu Juldiz thực sự là “người thấy tương lai”, con bé hẳn biết nếu Sabina bỏ trốn với hai lõi thì tương lai nào sẽ xảy ra.
Nếu Sabina bỏ đi thì nhiều người sẽ chết hơn, vậy sao lại bảo cô đi?
“…Em muốn ở bên chị và các anh đến phút cuối.”
“Hả?”
“Nhìn từng người một biến mất quá đáng sợ. Em không muốn nữa…”
Juldiz lắc đầu, lùi lại.
“Bây giờ hãy thả chúng em ra đi.”
Trong ánh mắt đứa trẻ lóe lên nỗi tuyệt vọng và than thở của những người đã sống cuộc đời khổ cực. Trước khi Sabina kịp nhận ra sự bất thường, Juldiz đã quay người biến mất vào bụi cây. Tiếng bước chân nhỏ bé dần xa, theo sau chủ nhân rồi tan biến.
‘Sợ từng người một biến mất?’
Sabina nhớ lại lần đầu gặp Juldiz. Khi nhìn thấy đứa trẻ tóc rối bù trong chiếc quan tài vỡ, Juldiz đang khóc.
「Chị ơi. Em sợ.」
Juldiz sợ điều gì?
Làng đã ngừng thời gian 15 năm. Trong khoảng thời gian dài hơn cả tuổi đời mình, bị nhốt trong chiếc quan tài chật hẹp, Juldiz đã thấy gì?
‘Có lẽ là chứng sợ không gian hẹp hoặc ảo giác do căng thẳng. Có khi không phải thuật sĩ.’
Không biết lời cảnh báo của Juldiz có phải tương lai thật hay không.
Nhưng một điều đã rõ ràng.
Juldiz cho rằng tương lai khi Sabina hấp thụ hạt nhân lời nguyền – ai đó chết, ai đó ghét cô, xung đột nổ ra – còn đáng sợ hơn tương lai lời nguyền mất cân bằng khiến tất cả cùng chết.
Thà cùng chết còn hơn chịu đựng nỗi đau của sự căm hận, phẫn nộ, dục vọng và cam chịu xoáy tròn suốt đời trong làng thời gian ngừng trôi.
Thà chết cùng anh chị em còn hơn chết một mình hay chứng kiến người thân ra đi.
Sabina nhớ lại biểu cảm của Juldiz khi cảnh báo cô. Trên khuôn mặt trẻ con chồng chất 15 năm bất lực, không thể cử động, chỉ biết sợ hãi, khiến nó trở nên ghê rợn đến mức rùng mình.
「Làm ơn giết tôi đi.」
Giọng nói vang vọng suốt 15 năm lại vang lên bên tai. Hình ảnh Juldiz chồng lên hình ảnh bản thân, Sabina vội lắc đầu xua đi ý nghĩ kinh khủng.
‘Không. Không giống mình. Mình không thoát khỏi cha được, nhưng đứa trẻ này… dân làng này, nếu giải thoát khỏi lời nguyền thì có thể lấy lại cuộc sống.’
Sabina ngẩng đầu nhìn về phía bắc. Rừng cây sa thiết đen kịt che khuất tầm nhìn, nhưng nghe nói phía bắc có khá nhiều người sinh sống. Có lẽ ai đó trong số họ sẽ chết. Sabina muốn tránh hy sinh càng nhiều càng tốt.
Roskayen từng nói nếu lấy được lòng tin của Odil thì sẽ có thêm người hợp tác. Thay vì vội tìm lõi nguyền rủa ở phía bắc, nên từ từ tiếp cận họ, cho họ biết cô không phải mối nguy hiểm.
‘Mình là người ngoài nhưng Odil là người làng. Nếu Camilla hay Kairat giúp đỡ, có thể làm dịu sự cảnh giác của người phía bắc.’
Vấn đề nằm ở chỗ khác.
Sabina quay người nhìn về phía tây – nơi có nhà thờ. Cô chỉ gặp Appetit một lần, nhưng anh ta không giống người thường. Ít nhất không giống Barselda hay Nenavuste – bị lời nguyền đè nén đến khổ sở.
Khác với Barselda đau đớn khi chạm vào cô, Appetit lại vui vẻ ôm cô, hút lấy lời nguyền của cô.
Có lẽ như cô đoán, anh ta đã hoàn toàn ổn định. Đã trở thành hóa thân của lời nguyền.
‘Khoan. Nếu Appetit cũng là hóa thân của lời nguyền… thì ai mạnh hơn giữa mình và anh ta?’
Lời nguyền bị thu hút bởi lời nguyền mạnh hơn. Đến giờ Sabina luôn tin lời nguyền cái chết của mình là mạnh nhất.
Nhưng khi đối mặt Appetit, cô bị cướp lời nguyền và rơi vào trạng thái mơ màng. Dù cảm giác như nhận lại gì đó từ anh ta, nhưng không đau đớn như với Barselda.
Ngược lại, sau khi bị Appetit cướp lời nguyền, dục vọng mãnh liệt từng khiến cô mất lý trí khi hấp thụ lời nguyền lại dịu đi. Từ đó, Sabina luôn tỉnh táo khi thân mật với Erzan.
Nếu Appetit mạnh hơn cô, kế hoạch hấp thụ hết bốn cốt lõi nguyền rủa để làm thời gian làng chảy trở lại sẽ thất bại. Appetit sẽ cướp luôn những lõi cô đã hấp thụ. Nếu anh ta hấp thụ hết cả bốn thì sao. Chết à?
Có lẽ sẽ trở thành hóa thân cái chết mạnh hơn cả cô, chỉ tồn tại thôi cũng cướp đi mọi sinh mệnh, trở thành tai ương.
Điều đó cần phải được ngăn chặn.
“Làm sao đây? Hỏi cha Roskayen thì ông có trả lời không?”
“Sabina. Đừng tìm ông già đó nữa! Sao lại bỏ mặc thanh niên như tôi đây!”
Từ xa vọng lại tiếng Nazayev, Sabina ngẩng đầu. Odil vẻ mặt khó chịu, phía sau là Nazayev lảo đảo theo sau.
“Nazayev. Cơ thể ổn chứ?”
Đây là lần đầu có người lo cho hắn ngay khi gặp. Nazayev xúc động đến mức buông vạt áo Odil, dang rộng hai tay về phía Sabina.
“Ổn mà, Sabina. Dù mắt không thấy, chỉ với tình yêu dành cho em, anh có thể sống mãi mãi!”
“Ổn thì tốt rồi. Odil đi tuần tra từ sáng à?”
Sabina khéo léo né cánh tay Nazayev đang dang rộng, vòng sang phía Odil rồi hỏi.
Odil vẫn còn ngại ngùng vì cảnh tượng sáng sớm, khẽ ho một tiếng rồi lẩm bẩm.
“Tuần tra gì chứ… Chỉ là dạo chơi buổi sáng thôi. Ở cái nơi này thì ngoài cái đó ra còn việc gì nữa.”
“Vừa mới sáng sớm đã đánh thức tôi lôi xuống đây, bảo là có việc quan trọng cơ mà!”
“Mà thằng nhóc kia đâu rồi, sao tiểu thư lại ở một mình?”
“Erzan đi lấy bữa sáng rồi. Mà Odil…”
Sabina định nhờ vả gì đó, nhưng chợt nhận ra, vội ngậm miệng lại.
Từ lần đầu gặp, cô cứ liên tục đòi hỏi Odil đủ thứ. Dù anh ta cảnh giác coi cô là kẻ đáng ngờ, nhưng vẫn giúp đỡ chỉ vì nghĩa vụ với Camilla và Roskayen, chứ không phải vì có thiện cảm gì với cô.
Dù có vài va chạm nhỏ, nhưng nếu không có Odil thì cô đã không hấp thụ được lõi lời nguyền của Barselda, cũng không đưa được Nazayev bị thương về nhà thờ ngay lập tức. Sabina lên tiếng cảm ơn trước.
“Lời cảm ơn đến muộn, xin lỗi ông, Odil. Nhờ ông giúp hôm đó mà Barselda được cứu. Thật sự rất cảm ơn.”
“Tôi không làm để được cảm ơn, nên thôi đi. Nghe ngứa ngáy quá…”
“Nếu ông chưa ăn sáng thì… cùng ăn với chúng tôi không? Erzan sắp về rồi.”
Odil đang né tránh ánh mắt, nghe vậy thì ngẩng lên nhìn Sabina, mắt tròn xoe. Chắc không ngờ cô lại chủ động mời mình như thế.
Sabina cũng lần đầu mời ai đó cùng ăn.
“Sabina. Bọn tôi ăn sáng rồi, hay là đi dạo…”
“Tốt. Nhân tiện xem tay nghề nấu nướng của thằng nhóc kia thế nào.”
Quý tộc tiểu thư như Sabina chắc không tự nấu, nên bữa ăn hẳn do hộ vệ Erzan chuẩn bị. Odil không có tài nấu nướng cũng chẳng hứng thú, cứ ăn đại những gì được đưa.
Nhưng Olga thì kén ăn. Khi nhận ra cô hay bỏ thừa không phải vì ăn ít mà vì không ngon, thì quan hệ hai anh em lúc đó đã rạn nứt, Odil không kịp mời em gái một bữa ngon lành.
Nhìn thân hình Sabina gầy guộc đến mức nghi ngờ có ăn uống đàng hoàng không, Odil muốn nhân tiện kiểm tra xem Erzan có chăm sóc cô tử tế không.
Nếu không tử tế thì anh định làm gì, chính anh cũng không rõ.
Odil đẩy cửa bước vào, bất ngờ thấy bên trong sạch sẽ gọn gàng, khẽ xuýt xoa. Bên ngoài trông như nhà hoang, vậy mà Erzan lau chùi đến bóng loáng, ngay cả khung cửa sổ mục nát cũng trông như được thiết kế nghệ thuật.
Rơm khô trải sàn vừa êm vừa thơm mùi nắng. Bàn tròn giữa phòng phủ khăn mềm mại, che hết cả mắt gỗ và vết nứt cũ.
“Chỉ có hai cái ghế. Thằng nhóc đứng ăn à?”
“À, trong chuồng có cái ghế nữa. Tôi đi lấy đây.”
“Thôi để tôi lấy. Chuồng ngựa thì cái nào cũng giống nhau, nhìn là biết đồ đạc để đâu.”
“Odil. Lấy ghế cho tôi luôn!”
Odil nhìn Nazayev tự nhiên sai vặt mình mà suýt đá vào ống quyển hắn, nhưng vì có Sabina ở đây nên chỉ xô đầu hắn một cái cho qua.
“Ăn no nê trong bếp rồi còn đòi gì nữa? Mày ngồi vào thì chật, biến đi, Nazayev.”
“Á á! Odil… chơi vậy hả? Được thôi. Tôi cũng có cách đây!”
Nazayev lảo đảo bò vào góc, phát hiện giường liền leo lên nằm dài.
“Đây, chỗ của tôi!”
“Nazayev?”
“Sabina. Ngủ ở đây à? Hơi chật nhưng êm thật. Mùi của Sabina hả? Haa…”
Nazayev hạnh phúc vùi mặt vào chăn ngửi ngửi. Sabina ngủ trong lòng Erzan nên mùi trên chăn hẳn là của anh, nhưng cả Sabina lẫn Odil đều không nói thật, nên Nazayev hơi ngẩn ra, nghiêng đầu rồi lại vùi mặt vào chăn.
“Tưởng thơm ngọt hơn chứ… Thôi cũng được. Gần đây bận rộn mà. Không sao. Tôi chấp nhận mọi mặt của Sabina!”
Nazayev ôm cả gối, nằm sấp. Sabina nhìn mà khó xử, vì cái gối đó cũng là của Erzan, cô ngủ trên cánh tay anh chứ không phải gối, nhưng không biết nói sao với anh ta.
Hết quyển 2
💬 Bình luận (0)