Chương 24:
Điều chắc chắn nhất - Phần 1
Điều chắc chắn nhất - Phần 1

Edit: Quillpetal

Sabina quen thuộc với ba thứ.

Bóng tối.

Lạnh lẽo.

Và sự tĩnh lặng.

Bá tước Konbayazen – cha cô – lo sợ Sabina sẽ trốn thoát nên nhốt cô vào căn phòng đá không có cửa sổ. Trong phòng chẳng có gì cả. Lo cô phá cửa – thứ chỉ mở được từ bên ngoài – nên ông không cho cô mặc quần áo.

Căn phòng đá lạnh lẽo không một tia sáng. Ở đó, Sabina luôn ngủ trong trạng thái trần truồng.

Cánh cửa đá chỉ mở khi người giám sát mang theo chân dung của kẻ mà cô phải giết. Và thỉnh thoảng, khi cha cô đến thăm, lẩm bẩm những lời khó hiểu.

Sabina. Cha yêu con.

Xin hãy giết con đi……

Hai người không bao giờ hiểu nhau.

Cha cô luôn nói yêu cô, còn Sabina luôn cầu xin được chết.

Và chẳng có gì thay đổi.

Vương tộc, quý tộc, linh mục, thương nhân. Từ trẻ nhỏ đến người già, bất kỳ ai chống lại cha cô đều chết.

Các pháp sư của từng gia tộc dù tiên tri được rằng chủ nhân mình sẽ chết vì lời nguyền cái chết cũng không thể làm gì. Lời nguyền cái chết mạnh mẽ hơn bất kỳ thuật pháp nào, không gì có thể tránh khỏi.

Bị nhốt trong căn phòng đá không một tia sáng, ngủ trần truồng trên sàn đá lạnh, bị những kẻ giám sát chửi rủa và sỉ nhục, Sabina chỉ nghĩ đến cái chết.

Nghịch lý thay, càng khao khát cái chết, khí tức lời nguyền trong máu và thịt cô càng đậm đặc.

Cái chết mà kẻ không thể chết khao khát trở thành đầm lầy hoàn hảo không lối thoát.

Lại nữa… lại do mình mà người khác chết rồi……

Bị tội lỗi trói buộc không thể thoát ra, Sabina cảm thấy như sắp ngạt thở. Cô cào cấu tường đến bật móng tay, đập đầu xuống sàn đến rách trán chảy máu, nhưng nỗi đau chỉ thoáng qua.

Khí tức lời nguyền thống trị toàn thân cô không thể nuốt chửng chính cô.

Nếu không chết được, thà được ngủ mãi mãi còn hơn……

Sabina cầu xin tha thiết, mong rằng nếu nhắm mắt lại thì sẽ không bao giờ tỉnh dậy.

Nhưng trong sự tĩnh lặng điên cuồng ấy, thứ kéo cô ra khỏi bóng tối không phải là cái chết, mà là hy vọng.

***

Vì phải chế ngự Barselda ở tháp chuông phía đông vào bình minh, nên cả Odil và Erzan phải ngủ bù vào ban ngày, phòng cầu nguyện bị hai người họ chiếm, còn phòng của linh mục Roskayen thì Camilla và Sabina cùng ở.

Ban đầu Nazayev cũng phải ở phòng cầu nguyện, nhưng hắn kêu gào rằng ở chung với đàn ông thật kinh khủng rồi chạy trốn vào phòng giải tội.

Dĩ nhiên, dù Nazayev có rung chuông trong phòng giải tội vì buồn chán tỉnh giấc, bị Roskayen phớt lờ là chuyện đương nhiên.

Camilla nằm trên giường, chỉ ngẩng đầu nhìn Sabina đang ngồi dưới sàn.

“Sabina, ổn không? Hôm qua cô cũng thức trắng đêm rồi mà.”

“Hôm nay cũng chẳng làm gì nhiều. Chỉ cần nghỉ ngơi là không cần ngủ cũng được ạ.”

Camilla thấy lạ và tò mò khi Sabina không ngủ, cũng chẳng làm gì, chỉ ngồi im thin thít. Bình thường người ta sẽ ngáp vì buồn chán hoặc chớp mắt chứ.

Mỗi lần thấy Sabina ngồi yên như thể đã quen với việc chẳng làm gì, Camilla lại lo lắng không biết cô có thở không nên cứ bắt chuyện.

“Sabina. Nằm lên giường đi. Tôi ngủ sau khi mấy người đi rồi cũng được.”

“Thật sự ổn mà. Camilla mới nên nghỉ ngơi cho khỏe chứ?”

Nhìn Camilla từng cãi nhau với Kairat đến mức tức quá mà ngất, rõ ràng tính tình cô không phải dạng vừa. Sabina không biết cách làm Camilla bình tĩnh.

Chỉ biết rằng càng nói “tôi ổn” thì Camilla càng lo lắng, giống hệt Erzan. Không còn cách nào khác, Sabina ngồi dưới sàn, tựa đầu vào giường, nắm lấy vạt áo Camilla.

“Tôi cũng thế, nhưng cô cũng vậy đấy. Sabina lặng lẽ nhưng cố chấp kinh khủng.”

“Xin lỗi. Vì tôi chưa từng ở gần ai như thế này.”

“Quý tộc đều sống vậy à? Cô đơn thật. Sabina, từ giờ đừng cô đơn nữa. Có tôi đây mà.”

Nghe Camilla nói vậy, Sabina cười buồn.

Cô muốn tránh tiếp xúc gần với Camilla nếu có thể, nhưng nếu né tránh thì Camilla lại lo hơn, nên Sabina đành miễn cưỡng chiều theo.

‘Lợi dụng Erzan, lừa dối Camilla… Mình đã cố trút bỏ tội lỗi bằng những việc như vậy, đúng là ngu ngốc.’

Camilla không biết Sabina là hiện thân của cái chết. Không biết nếu người thường chạm vào cô thì cơ thể sẽ thối rữa mà chết.

Với Camilla, Sabina là người kỳ diệu đã hấp thụ lời nguyền hành hạ dùm cô. Vì vậy Camilla không ngần ngại chạm vào Sabina.

Sabina thấy hành động của Camilla khó xử, biết mình nên đẩy cô ấy ra, nhưng không đủ dũng khí nói sự thật. Cô chưa từng trò chuyện sâu sắc với ai, nên không biết cách từ chối tự nhiên, chỉ nhận được lời bình “Sabina hơi ngại ngùng quá”.

“Theo tôi thấy thì Sabina rất dũng cảm, nhưng lại thiếu can đảm ở những chỗ kỳ lạ.”

“Vậy sao ạ?”

“Ừ.”

Camilla lật người trên giường, đưa mặt lại gần Sabina. Sabina hơi lúng túng nhìn đi chỗ khác. Nếu quay hẳn đầu thì Camilla sẽ buồn, nên cô chỉ cụp mắt xuống.

“Người thường thấy kẻ bị nguyền rủa thì sợ hãi, kinh tởm rồi chạy mất, hoặc chửi rủa, ném đá. Vậy mà Sabina lại bình thản đến gần tôi, tôi ngạc nhiên lắm.”

“Tôi… quen với lời nguyền rồi ạ.”

“Dù quen thì lời nguyền vẫn đáng sợ mà. Tôi bị nguyền rủa mà còn không dám đến phía nam có Nenavuste hay phía bắc có những người cam chịu. tôisợ lời nguyền của mình đã khổ rồi, lỡ lại lây sang người khác thì sao.”

“Camilla nghĩ cũng đúng. Nhờ vậy lời nguyền của mới không quá nặng.”

“Vậy mà với tôi thì cô dũng cảm đến gần.”

Camilla cựa quậy trong chăn, dùng ngón tay chọc chọc má Sabina.

“Vì sao với Erzan thì cô không dám tỏ tình đàng hoàng?”

“……Hả? Sao cơ?

“Lạ thật chứ. Đã làm tới mức đó mà còn bảo không phải người yêu. Erzan đâu phải loại như Nazayev, nếu Sabina tỏ tình đàng hoàng thì anh ấy chắc chắn chấp nhận thôi?”

“Camilla. Chuyện hôm đó là……”

“Sabina thiếu ngoại hình hay thiếu tâm hồn à? Theo tôi thấy Erzan cũng thích  lắm. Nếu có lúc Erzan đẩy cô ra thì chắc không phải ghét cô, mà vì chênh lệch thân phận. Kiểu tình yêu không thành giữa quý tộc tiểu thư và hiệp sĩ hộ vệ ấy.”

Sabina lúng túng không tìm được lời biện minh, Camilla một mình bay bổng trong tưởng tượng. Phía tây làng ít người ở, đối tượng trò chuyện của Camilla chỉ có Kairat và Roskayen. Mà nói chuyện cũng chủ yếu Camilla độc thoại, nên cô quen với việc không được đáp lại.

“Tôi muốn Sabina hạnh phúc. Người tốt phải được hạnh phúc. Có người nói theo logic xã hội thì công lý sẽ chiến thắng.”

Nếu vậy thì chính Sabina mới là kẻ phải chịu tội. Sabina giấu nỗi buồn trong lòng, khẽ thở dài.

“Camilla. Tôi không phải người tốt như cô nghĩ đâu.”

“Cô đã cứu tôi mà. Sabina tốt bụng lắm.”

“Tôi không tốt bụng.”

“Vì vậy tôi mới lo. Chị Olga cũng tốt bụng và hiền lành nên không biết từ chối, cuối cùng mới ra nông nỗi ấy.”

Khi cái tên Olga được thốt ra từ miệng Camilla, Sabina bất giác ngẩng đầu. Ánh mắt hai người chạm nhau.

“Chị Olga là người rất trầm lặng. Không phải vô cảm, mà là trầm lặng nhưng dịu dàng? Tôi chưa từng thấy chị ấy cãi nhau với ai bao giờ. Nếu không có ông chú Odil đuổi mấy gã đàn ông bám theo chị ấy như bắt chuột thì chắc đã có drama tình trường đẫm máu rồi.”

Odil là chú mà sao Olga lại là chị? Sabina thắc mắc nhưng không hỏi.

“Tôi giống bà ấy nhiều lắm sao?”

“Ừm… thật ra tôi không rõ. Trong ký ức của tôi, chị Olga là mỹ nhân nhưng không có vẻ cao quý như Sabina. Nhưng nhìn phản ứng của Nazayev và chú Odil thì chắc là giống rồi?”

“Vậy sao ạ.”

“Có lẽ chỉ vì đàn ông thích mỹ nhân thôi. Sao, thời đó mỹ nhân tiêu chuẩn cũng giống nhau mà?”

Nghe Camilla nói vậy, Sabina khẽ bật cười.

Mỹ nhân ư. Sabina chưa từng nghĩ ngoại hình mình đẹp đẽ. Không phải vì không biết phân biệt đẹp xấu. Cô biết rằng ngũ quan cân đối và làn da trắng mịn được coi là biểu tượng của vẻ đẹp.

Nhưng càng đẹp đẽ, ngoại hình của hiện thân cái chết càng khiến số người bị mê hoặc mà chết càng tăng. Sabina từng nghĩ nếu mình thật sự xấu xí thì ít nhất số người chết cũng giảm bớt phần nào.

“Barselda mà tỉnh táo lại có khi cũng mê Sabina mất.”

“Hả ạ?”

“Anh em nhà đó gu giống nhau. Thật ra tôi từng nghĩ người làm chị Olga mang thai có khi là anh trai của Nazayev đấy.”

Anh trai à. Nghĩ lại thì Nazayev từng nhắc đến anh trai một lần. Hắn nói đã làm thí nghiệm chuyển lời nguyền của mình sang Barselda qua công cụ thuật pháp.

Nghĩ lại thì lạ. Nazayev hay nhắc đến em trai Barselda, nhưng về anh trai thì chỉ nhắc một lần duy nhất đó. Tại sao vậy?

“Anh trai của Nazayev… đã mất rồi ạ?”

“Chắc vậy. Tôi chưa từng gặp bao giờ.”

“Chưa từng gặp?”

“15 năm trước chết dưới tay lính, chết vì lời nguyền. Những người sống sót sau lời nguyền thì không rời khỏi làng được. 15 năm không gặp lần nào, nếu không phải trốn đâu đó thì chắc đã chết rồi.”

“Vậy sao ạ……”

“Á, chuyện đó nhắc lại là ghét. Thôi đừng nói nữa.”

Camilla tự mình nhắc chuyện rồi tự mình cắt ngang cuộc trò chuyện. Dù thân thiết đến đâu thì hành động đó cũng hơi vô lễ, nhưng Sabina không trách.

Trăng dần nghiêng về phía tây. Sabina đứng dậy khỏi tư thế tựa giường.

“Vâng. Vậy Camilla nghỉ ngơi đi nhé.”

“Sabina. Đã đến lúc đi rồi à?”

“Nếu chần chừ lỡ thời cơ thì có thể xảy ra chuyện lớn hơn.”

“Xin lỗi nhé, Sabina. Chuyện của làng tôi mà lại để mỗi mình gánh hết. Tôi chẳng làm được gì. Giá mà có gì để báo đáp thì tốt…”

“Chỉ cần Camilla khỏe mạnh là đủ rồi.”

Lời đó là chân thành. Chỉ nhìn thấy Camilla khỏe mạnh thôi, Sabina đã không còn mong muốn cái chết nữa. Không còn sợ ngày mai đến nữa.

Dù phải lừa dối họ thêm lần nữa, ít nhất trong khoảnh khắc Camilla cười vui vẻ, cô có thể che giấu sự thật và say sưa trong niềm hạnh phúc giả tạo.

‘Nếu có thể, mong Camilla đừng bao giờ biết sự thật về tôi.’

Không muốn thấy Camilla khóc nức nở như khi biết chuyện Kairat đã làm. Không phải vì lo vết thương lòng của cô ấy, mà vì sợ phải đối diện với ánh mắt khinh bỉ dành cho mình.

“Tôi đi đây, Camilla.”

“Sabina. Cẩn thận nhé. Đừng bị thương.”

“……Vâng ạ.”

Đến đây, cô đã kéo Erzan vào, đối phó Nenavuste thì kéo Nazayev vào, giờ đối phó Barselda lại kéo cả Odil vào. Biết rõ việc mình làm để giảm tội lỗi đang khiến những người vô tội bị thương, nhưng Sabina không thể dừng lại.

Cô không muốn dừng.

Sabina chào tạm biệt Camilla rồi rời phòng. Hành lang lạnh lẽo. Cửa cuối hành lang mở nên gió lùa vào.

Odil và Nazayev đang đứng ngoài cửa.

“Muộn rồi đấy, tiểu thư. Nam sĩ chờ nữ sĩ là lẽ thường tình, nhưng tôi không phải nam sĩ nên không có kiên nhẫn đâu.”

“Không sao đâu, Sabina. Tôi chờ em được mãi. Chỉ cần em đến là được.”

“Xin lỗi vì để ngài chờ, Odil. Còn Erzan đâu ạ?”

Nazayev đã nói không sao nên Sabina tự nhiên bỏ qua lời xin lỗi, hỏi thăm Erzan. Odil chỉ về tháp chuông phía đông xa xa phía bên kia quảng trường.

“Thằng nhóc đó đi trước rồi. Bảo phải luyện tập để tránh sai lầm.”

“Erzan đi một mình ạ? Odil, sao không ngăn lại?”

“Không phải chó của tôi, sao phải ngăn? Là chủ nhân của nó thì phải trông chừng cho tốt chứ. Dù sao trong tháp chuông phía đông chỉ có mỗi Barselda, nên cũng chẳng ai bị chó cắn mà gặp nạn đâu.”

“Ơ, đừng đứng đây nữa, đi nhanh lên!”

Sabina hoảng hốt quên cả kéo mũ trùm, vội chạy về phía quảng trường. Nazayev gọi tên Sabina rồi đuổi theo, còn Odil đứng yên nhìn về phía nhà kho cũ kỹ đối diện nhà thờ.

“……Được rồi, cứ để xem đến cùng.”

Tiếng nghiến răng ken két vang lên. Trong bóng tối, đôi mắt vàng óng lóe sáng rực rỡ.

Cho đến khi bóng dáng Sabina và Nazayev nhỏ như ngón tay, Odil vẫn đứng nguyên tại chỗ. Bóng ông biến mất. Vút. Tiếng gió lạnh buốt lướt qua nơi ba người vừa đứng.

Karim từng nói nhà thờ vốn ở phía đông. Khi nhà thờ dời về phía tây, từ lúc nào đó phía đông trở thành “nơi không thể đến”. Lần đầu đi dạo thấy tòa nhà này, Sabina nghĩ trông như tháp chuông bị tách riêng khỏi nhà thờ. Nhưng theo lời Karim suy ra thì phần còn lại ngoài tháp chuông đã bị phá bỏ.

Sabina thấy lạ.

Dù sao Barselda bị nhốt dưới tầng hầm tháp chuông, vậy tại sao phải phá nhà thờ?

Nơi từng là phòng lễ giờ chỉ còn cỏ dại mọc um tùm. Sabina nhớ lại quy mô nhà thờ phía tây rồi bước vào khoảng đất trống.

Khí tức lời nguyền đã yếu đi rõ rệt so với lần đầu đến đây. Nhưng trong bình minh tĩnh lặng, Sabina nghe thấy âm thanh kỳ lạ.

Ực.

Âm thanh nặng nề hơn cả tiếng gió, giống như tiếng nuốt nước ở cổ họng.

“……Nazayev. Anh có nghe thấy tiếng gì không?”

“Tiếng tim tôi đập thình thịch vì chạy về phía Sabina. Thình thịch thình thịch?”

“Đừng đùa nữa.”

“Không, thật mà……”

Nazayev tiếc nuối nói rồi giơ tay phải đã tháo găng. Dù là bình minh nhưng trời vẫn chưa sáng hẳn, chiếc nhẫn vàng quấn quanh ngón cái và ngón giữa lóe lên như hấp thụ ánh nắng sớm.

“Công cụ thuật pháp sẽ phản ứng khi đến gần vật tế. Nếu vượt quá khoảng cách nhất định sẽ phát tín hiệu.”

“Tín hiệu ạ?”

“Em biết lời nguyền nhỏ bị lời nguyền lớn thu hút chứ?”

Sabina khẽ gật đầu.

“Công cụ thuật pháp cũng tương tự. Người tránh phản phệ và vật tế có lực hút lẫn nhau.”

“Thu hút lẫn nhau ạ?”

Sabina biết thuật pháp sẽ dính chặt vào hạt nhân mà thuật sĩ khắc ấn, nhưng cô chưa từng đặt vật tế, cũng không cần làm vậy, nên không biết giữa vật tế và thuật sĩ có tương tác gì xảy ra.

“Khi đến gần thì cộng hưởng chăng? Nghe nói sẽ có tiếng động, hoặc thấy ánh sáng.”

Âm thanh ực ực như nuốt nước liên tục vang bên tai Sabina, Nazayev không nghe thấy sao? Nazayev mỉm cười, nghiêng đầu.

“Nghe nói giống tiếng tim đập, nhưng với Sabina thì không phải à?”

“……Âm thanh như nuốt cái gì đó…… Không, có lẽ ngược lại. Giống như ực ực trào lên cổ họng.”

“Vậy à? Nghe không dễ chịu lắm nhỉ. May mà không phải mùi chứ.”

“Nazayev không nghe thấy sao?”

“Chỉ cần nghe giọng Sabina là đủ rồi. Nếu được thì nghe cả tiếng rên cũng hay hơn.”

Dù Sabina hỏi nghiêm túc, Nazayev vẫn trả lời như đùa, giọng rất nhẹ nhàng. Hắn hẳn biết giờ không phải lúc đùa, Sabina nghĩ vậy rồi nheo mắt, thấy khóe miệng Nazayev co giật.

Nazayev đang run.

Không, phải nói là đang cố che giấu sự run rẩy bằng vẻ bình thản giả tạo. Dù giọng điệu nhẹ như đùa, nhưng âm thanh ấy không còn dính dớp như thường ngày, mà mong manh như lá cờ phất phơ trong gió.

“……Nazayev. Anh sợ à?”

“Ừm, này. Sabina? Lúc này giả vờ không biết mới là lịch sự chứ?”

“Thằng du đãng này dám mở miệng nói lịch sự? Lương tâm cũng chuyển cho Barselda hết rồi à?”

“Á, Odil!”

Không biết đến từ bao giờ, bàn tay to lớn của Odil vỗ mạnh vào lưng Nazayev đánh bốp! Nazayev cao hơn nhưng thon gọn, còn Odil vạm vỡ, tay to. Nazayev xoa xoa lưng nóng rát vì bị đánh, lùi sang một bên.

“Đội trưởng hộ vệ làng mình giờ thành côn đồ hết rồi… Có gì thì nói, sao cứ dùng bạo lực giải quyết?”

“Nazayev, với cậu thì được.”

Odil thản nhiên đáp, lấy con dao găm từ ngực áo đưa cho Sabina.

“Nhận lấy, tiểu thư.”

“Dao găm ạ? Sao lại……”

“Nếu tên Nazayev này sợ quá mà chuồn lúc quyết định, thì đâm thẳng vào cổ hắn.”

“Hả ạ?”

“À. Vì chênh lệch chiều cao nên khó à? Vậy thì đâm vào háng cũng được. Để dừng cử động thì cách đó hiệu quả nhất.”

“Odil!”

Như ác mộng với Nenavuste sống lại, Nazayev mặt cắt không còn giọt máu hét lên.

Sợ tiếng hét của Nazayev đánh thức Barselda, Sabina đặt ngón trỏ lên môi, “Suỵt”.

“Không cần đâu ạ. Tôi không muốn làm Nazayev bị thương.”

“Trẻ con không trải đời mới nói mấy lời mềm yếu. Nơi đây không yên bình, tôi cũng không phải người bảo vệ tiểu thư đâu.”

“……Tôi chưa từng nhờ Odil bảo vệ mình.”

“Tôi đã nói không phải người bảo vệ mà?”

Odil xoay cổ, vặn vai kêu rắc rắc, cầm lưỡi dao đưa chuôi cho Sabina. Tay Odil thô ráp, dao găm sứt mẻ cùn, nên cầm nhẹ cũng không bị đứt tay.

“Tôi cũng khó giữ nổi mạng mình, nên mới đề nghị thương lượng với tiểu thư.”

“Thương lượng…… ạ?”

“Nếu thằng Nazayev chuồn thì phiền thật, nhưng nếu sau khi tháo nhẫn mà xảy ra chuyện thì mọi người ở đây chết hết. Đừng để cứu một thằng du đãng mà tiểu thư, con chó trung thành, và cả tôi – người miễn cưỡng đến giúp – chết sạch.”

“Odil, thôi đi! Nếu tôi định chuồn thì đã chuồn từ lâu rồi. Trước mặt Sabina mà làm quá à?”

“Tình huống liên quan tính mạng, vậy còn là nói nhẹ nhàng đấy? Hay để tao đâm thẳng vào háng luôn?”

“Đừng, đừng mà!”

Nazayev hoảng loạn lùi xa. Sabina thở dài, nhận con dao găm từ Odil. Lưỡi dao dù cùn nhưng nếu dùng lực cũng đủ cắt da người.

“Một mạng chết hay bốn mạng chết sạch. Tiểu thư không ngốc nên chắc hiểu lời tôi.”

“Vậy Odil cũng không ngốc, nên chắc nhớ lời tôi và Erzan đã nói.”

“Sao?”

“Tôi sẽ tìm cách để Nazayev và Barselda không chết, Erzan và Odil cũng an toàn.”

Sabina nắm dao găm, rạch một đường trên lòng bàn tay. Trên bàn tay trắng hiện lên đường đen, rồi vết cắt dần mở ra, chất lỏng đặc sệt chảy xuống. Vì lưỡi dao cùn nên vết cắt không sâu, nhưng phạm vi khá rộng.

Máu nhỏ giọt từ lòng bàn tay xuống đất, đồng thời xèo xèo. Máu bốc khói lan tỏa. Sabina siết chặt nắm tay, máu nhỏ giọt xuống đất, bước về phía tháp chuông.

“Này, tiểu thư. Định làm gì vậy?”

“Hầu hết lời nguyền đều có thể hấp thụ bằng máu tôi. Khi xuống tháp chuông, tôi đã thấy những lời nguyền nhỏ bò ra.”

Như Nazayev nói, lõi phẫn nộ hoạt động mạnh nhất vào buổi sáng, nên giờ là bình minh, những lời nguyền nhỏ chắc đang ngủ. Nhưng cẩn thận không thừa. Khi Sabina nhận ra những lời nguyền đen ngòm uốn éo “giống rắn”, chúng đã có hình dạng, quấn quanh mắt cá chân cô kéo xuống hầm.

“Như vậy nếu có lời nguyền nhỏ bò ra, cũng không bị cản trở khi tiếp cận Barselda.”

“……Tiểu thư là pháp sư à?”

Trước lời Odil, Sabina không trả lời.

Cô đã nói mình quen với lời nguyền, có thể hấp thụ lời nguyền, nên đoán cô là pháp sư là điều đương nhiên. Đối diện ánh mắt vàng sắc như lưỡi dao cảnh giác của Odil, Sabina vẫn không đổi sắc mặt, cầm ngược con dao găm dính máu.

“Tôi giống Erzan. Chỉ là thể chất thôi ạ.”

“Thể chất?”

“Không phải khả năng tôi có thể điều khiển theo ý muốn.”

Đúng vậy. Máu Sabina mang lời nguyền cái chết, nhưng cô không tìm được cách để máu chảy mà không giết người. Không tìm được cách làm da cứng như thép để khi rạch không bị thương.

Sức mạnh thanh tẩy của Erzan dù không phải lúc nào cũng phát ra, nhưng máu Sabina thì lúc nào cũng nguy hiểm. Chỉ tiếp xúc nhẹ hoặc gọi tên thì không sao, nhưng máu cô có thể khiến ngay cả những người sống sót qua lời nguyền trong làng cũng chết.

“Nazayev. Tôi đề nghị hai cách.”

“Sabina?”

“Nếu phản phệ lời nguyền quá lớn, anh không chịu nổi thì lập tức nôn ra cho tôi. Tôi sẽ hấp thụ. Nhưng nếu chịu được một chút, anh có thể nhịn một lát không?”

“Nhịn một lát là sao? Em định làm gì……”

Nếu lời nguyền lớn thu hút lời nguyền nhỏ, thì khi Barselda thoát khỏi phản phệ và nổi loạn, mục tiêu đầu tiên hắn lao vào sẽ không phải Nazayev, Odil hay Erzan, mà chính là Sabina.

Nếu Erzan và Odil giữ chân Barselda cho đến khi cô hấp thụ hết lời nguyền của Nazayev thì tốt, nhưng nếu không thì Sabina phải chịu sức mạnh của Barselda. Máu chảy từ tay cô là một dạng mồi nhử.

“Odil. Nếu thấy không chế ngự nổi Barselda, hãy cùng Erzan rời khỏi đây ngay.”

“Còn tiểu thư thì sao?”

“Tôi đã gây chuyện thì phải dọn dẹp hậu quả chứ ạ.”

Barselda có sức mạnh kinh khủng, có thể xé cơ thể người như giấy, nhưng nếu thấy máu Sabina bắn ra, có lẽ hắn sẽ như bị ma nhập lao vào nuốt lấy máu ấy.

“Không biết tay chân có bay hay nội tạng có bị xé, nhưng đủ để thu hút sự chú ý của Barselda rồi.

‘Chỉ cần không mất ý thức, dù bị ăn sống hay cơ thể bị xé nát, vẫn có thể hấp thụ lời nguyền của Barselda.’

Sabina chậm rãi nhắm mắt rồi mở ra, mở cửa tháp chuông. Trước cầu thang dẫn xuống hầm là một bóng dáng quen thuộc.

Dù trong bóng tối vẫn hiện rõ thân hình đồ sộ và tư thế ngay ngắn. Đó là Erzan.

“Erzan. Xin lỗi vì đến muộn. Anh đến trước nên tôi tưởng anh đã xuống hầm, tôi đã lo lắm.”

“Tôi đã xuống xem, nhưng lại lên.”

“Sao vậy? Tình trạng của Barselda có vấn đề gì à?”

Nazayev rõ ràng nói Barselda ngủ vào bình minh. Hóa ra không nên tin lời Nazayev sao?

Khi Sabina tiến lại gần, Erzan nắm cổ tay cô kéo mạnh, đẩy cô vào tường.

Không, đó không phải tường. Cửa xoay vèo, Sabina bị nhốt vào đâu đó.

“Erzan? Erzan…… Kyaa!”

“Uaa!”

Khi định đứng dậy, Nazayev ngã đè lên Sabina với tiếng hét. Không biết là kho hay tủ, nhưng Erzan đã đẩy Sabina và Nazayev vào kho chật hẹp.

“Dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng sẽ không để Barselda chết, mà chế ngự hắn. Tiểu thư Sabina hãy tập trung hấp thụ lời nguyền của Nazayev.”

“Erzan, anh nói gì vậy? Tôi mới phải đối phó Barselda……!”

“Tôi nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ.”

Giọng Erzan vọng từ ngoài cửa là giọng nặng nề mà Sabina chưa từng nghe bao giờ.

Giọng như đè nặng lên vai khiến Sabina do dự một lúc, thì từ dưới vang lên tiếng thét kinh hoàng.

“Nazayev! Anh nói Barselda ngủ vào bình minh mà?”

Câu hỏi của Sabina khiến Nazayev cũng hoảng loạn không kém.

“Không, bình thường giờ này hắn ngủ mà? Tiếng đó chắc chắn là hắn vừa tỉnh!”

“Erzan và Odil đã xuống hầm rồi sao? Dưới đó khá sâu…….”

Nói đến đó, Sabina đột ngột cứng người.

Không gian chật hẹp đến mức cơ thể chạm nhau mà không thấy gì trước mặt một tấc, nhưng ánh sáng từ chiếc nhẫn trên ngón tay phải của Nazayev vẫn nhìn thấy.

Có phải vì là thuật pháp chứ không phải ánh sáng nên nhìn thấy?

Theo thuật pháp, phía đông tượng trưng cho buổi sáng. Mặt trời chưa mọc, nên khiến Barselda tỉnh không phải vì lõi phẫn nộ gây đau đớn.

Vậy kết luận chỉ có một.

“Nazayev, tránh ra khỏi tôi đi!”

“Trong tình huống này làm sao được? Tôi cũng đang cố gắng chịu đựng hết mức đây!”

Không gian chỉ đủ cho một người, hai nam nữ vào thì tất nhiên cơ thể phải chạm nhau. Nazayev cố gắng lùi ra sau để không ép Sabina, nhưng cánh cửa sau lưng như đã khóa chặt, không nhúc nhích.

“Phải làm gì đó. Lời nguyền của tôi đã đánh thức Barselda rồi!”

Khi chạm vào Sabina thì bị lời nguyền ám. Với Camilla, Roskayen, Odil quen với lời nguyền thì tiếp xúc nhẹ không sao, nhưng Nazayev thì khác.

Hắn đang dùng công cụ thuật pháp là chiếc nhẫn để chuyển toàn bộ phản phệ lời nguyền sang em trai Barselda.

Nazayev chạm vào Sabina mà vẫn bình thường không phải vì hắn quen lời nguyền, mà vì Barselda đang chịu thay nỗi đau lời nguyền mà hắn phải nhận.

‘Lời nguyền cái chết của tôi không hợp với lời nguyền phẫn nộ của Barselda. Khi gây thương tích thì là hình thức trao đổi lẫn nhau, nhưng tình huống một chiều nhận như này thì không thể bình thường được.’

Không được để Barselda chết. Sabina sờ soạng tường trong bóng tối. May mà kho hay tủ này không phải sắt mà là gỗ.

“Nazayev. Anh dùng sức phá được không?”

“Phá gì? Tường này á? Tôi đâu phải Erzan…”

“Phải dùng dao găm Odil đưa rồi.”

“Sa, Sabina, khoan đã! Anh chưa chuồn mà!”

Nazayev hoảng hốt vì hiểu lầm lời Sabina. Âm thanh vang trong không gian chật hẹp khiến Sabina nhăn mặt.

Chắc chắn lúc ở nhà thờ, Odil đã đâm con dao găm sứt mẻ vào tấm ván bục. Lưỡi dao cùn nhưng độ cứng không giảm, nên đâm dao vào tường để bẩy tấm ván cũng không phải không thể. Nhưng không gian quá chật, sức Sabina không đủ để đâm dao vào tường.

“Nazayev. Anh thử đâm đi. Sức tôi không đủ.”

“Ư, ừ? Đâm vào đâu? Cái gì?”

“……Anh đang nghĩ gì vậy? Bỏ tay ra!”

“Á! Sabina, cái đó không phải tay!”

Khi Sabina véo bàn tay Nazayev len lén sờ soạng giữa hai chân, hắn hét lên. Phản ứng cho thấy cô véo không phải mu bàn tay, nhưng giờ không phải lúc quan tâm.

Sabina bối rối. Cô định đưa dao găm cho Nazayev, nhưng không gian chật đến mức tay chân khó cử động, lại không thấy gì, chỉ dựa vào cảm giác thì không thể thoát ra.

“Thôi không được rồi, Nazayev.”

“Đừng có vậy chứ. Đây là hiện tượng sinh lý tôi không kiểm soát được…”

“Im miệng, giữ nguyên tư thế này cho đến khi tôi nói được.”

“Cái gì?”

“Tuyệt đối không được cử động. Em trai anh có thể chết đấy.”

Sabina cầm ngược con dao găm, rạch từ lòng bàn tay đến cổ tay theo chiều dọc. Cùng với cơn đau bỏng rát, máu chảy từ cánh tay cô.

Nỗi đau quen thuộc. Ở trong bóng tối cũng quen thuộc. Nhưng để máu không bắn vào Nazayev, di chuyển cơ thể trong không gian chật hẹp không phải chuyện dễ.

Sabina thay đổi tư thế, đẩy cơ thể Nazayev sang một bên tường, rồi cọ cánh tay mình vào tường đối diện. Xèo xèo. Cùng với khói, gỗ trên tường bắt đầu thối rữa.

‘Không chỉ con người, mà cả gỗ cũng bị ảnh hưởng…….’

Sabina thử vì đã thấy Erzan thiêu cháy những bông hoa đen mang lời nguyền, và hiệu quả thật sự có.

Một mặt của chiếc tủ chật hẹp nhốt Sabina và Nazayev bắt đầu thối rữa, nứt toác. Với đá thì hiệu quả rất yếu, sắt thì cần thời gian dài để ăn mòn, nhưng chỉ một tấm ván gỗ thối rữa và sụp đổ không mất quá lâu.

Khi tấm ván kêu răng rắc rơi xuống, không khí bên ngoài ùa vào.

Sabina thò tay qua khe hở giữa những tấm ván. Cô cọ cánh tay vẫn đang chảy máu lên tường, những tấm ván còn lại cũng nhanh chóng thối rữa.

Rầm.

Khi vừa phá được một mặt tủ, cánh tay Sabina đã bê bết vết thương.

Sabina định đi về phía hầm mà Erzan và Odil đã xuống, nhưng dừng lại trước cầu thang.

“Cái này…… là gì vậy?”

“Á á…… gì thế này. Erzan đốt lửa à?”

Cầu thang và tường dẫn xuống hầm bị bao phủ hoàn toàn bởi ngọn lửa vàng rực.

Cài đặt

180%
14px
Chương 51: Thời gian im lặng đã kết thúc - Phần 2
Chương 50: Thời gian im lặng đã kết thúc - Phần 1
Chương 49: Bí mật cuối cùng - Phần 3
Chương 48: Bí mật cuối cùng - Phần 2
Chương 47: Bí mật cuối cùng - Phần 1
Chương 46: Giải tội - Phần 2
Chương 45: Giải tội - Phần 1
Chương 44: Không thể đảo ngược - Phần 2
Chương 43: Không thể đảo ngược - Phần 1
Chương 42: Cảm xúc này cũng có tên sao
Chương 41: Điều mong muốn, chỉ có một - Phần 2
Chương 40: Điều mong muốn, chỉ có một - Phần 1
Chương 39: Dù không được cứu rỗi - Phần 3
Chương 38: Dù không được cứu rỗi - Phần 2
Chương 37: Dù không được cứu rỗi - Phần 1
Chương 36: Khi nghi ngờ bắt đầu nảy mầm - Phần 3
Chương 35: Khi nghi ngờ bắt đầu nảy mầm - Phần 2
Chương 34: Khi nghi ngờ bắt đầu nảy mầm - Phần 1
Chương 33: Lời thú nhận của Roskayen
Chương 32: Đêm lang thang - Phần 4
Chương 31: Đêm lang thang - Phần 3 🔞🔞🔞
Chương 30: Đêm lang thang - Phần 2
Chương 29: Đêm lang thang - Phần 1
Chương 28: Tôi chính là cái chết
Chương 27: Nếu có cái gọi là giả sử - Phần 2 🔞🔞🔞
Chương 26: Nếu có cái gọi là giả sử - Phần 1 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 25: Điều chắc chắn nhất - Phần 2
Chương 24: Điều chắc chắn nhất - Phần 1
Chương 23: Nếu không thể tự kiềm chế bản thân - Phần 4
Chương 22: Nếu không thể tự kiềm chế bản thân - Phần 3
Chương 21: Nếu không thể tự kiềm chế bản thân - Phần 2 🔞🔞🔞
Chương 20: Nếu không thể tự kiềm chế bản thân - Phần 1
Chương 19: Gió thổi từ phương nam - Phần 2
Chương 18: Gió thổi từ phương nam - Phần 1
Chương 17: Một bước chân tiến tới, nơi đó là - Phần 2
Chương 16: Một bước chân tiến tới, nơi đó là - Phần 1
Chương 15: Ác quỷ của ngọn lửa tình và dục vọng - Phần 2
Chương 14: Ác quỷ của ngọn lửa tình và dục vọng - Phần 1
Chương 13: Lời nói dối dịu dàng - Phần 2
Chương 12: Lời nói dối dịu dàng- Phần 1
Chương 11: Cách xua tan bóng tối quá khứ - Phần 2 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 10: Cách xua tan bóng tối quá khứ - Phần 1
Chương 9: Khoảng cách giữa duyên phận và ngẫu nhiên - Phần 2
Chương 8: Khoảng cách giữa duyên phận và ngẫu nhiên - Phần 1
Chương 7: Khoảnh khắc bình minh rạng rỡ - Phần 2 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 6: Khoảnh khắc bình minh rạng rỡ - Phần 1
Chương 5: Ngày trở thành người đàn ông của một người phụ nữ 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 4: Ngôi làng ngập trong độc - Phần 3 🔞
Chương 3: Ngôi làng ngập trong độc - Phần 2
Chương 2: Ngôi làng ngập trong độc - phần 1
Chương 1: Gợn sóng trong tâm hồn tĩnh lặng 🔞
Chương 0: Lời mở đầu (Prologue)

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.