Chương 20:
Nếu không thể tự kiềm chế bản thân - Phần 1
Nếu không thể tự kiềm chế bản thân - Phần 1

Edit: Quillpetal

Cổ họng ngứa ngáy.

Có lúc còn rát rát, đôi khi lại thấy khát nước nhẹ.

Sabina gắng gượng mở mắt.

Trần nhà lạ lẫm hiện ra, nhưng căn phòng sạch sẽ gọn gàng cùng mùi nước thoang thoảng khiến cô nhanh chóng nhận ra đây là đâu.

“Roskayen… cha…”

“Vừa tỉnh dậy đã tìm ông già đó à? Sabina đúng là có gu độc lạ thật.”

Nghe giọng Nazayev, Sabina giật mình định quay đầu, nhưng cổ đau nhói khiến cô “ư” một tiếng nhỏ, chỉ đảo mắt nhìn về phía cửa.

Có lẽ đứng mỏi, Nazayev ngồi bệt dưới sàn, tựa lưng vào tường, nhìn Sabina cười nhếch mép.

“Nenavuste… giờ thế nào rồi…?”

“Chắc là lăn lộn trên sàn rồi ngất. Sau đó thì anh cũng không biết. Erzan lúc đó mất hết hồn vía, anh còn lo không biết có đưa em về nhà thờ an toàn không nữa.”

Đau đớn do lời nguyền không ngừng lại.

Sabina bị lời nguyền chết chóc đè nén, đau đớn tột cùng nhưng vẫn không mất ý thức. Mất ý thức là cơ chế tự vệ của cơ thể để tránh đau đớn.

Việc thoát khỏi trạng thái đau đến phát điên nghĩa là ít nhất đã thoát khỏi một phần lời nguyền.

Sabina cảm nhận được luồng khí lạ đang ngứa ngáy trong lồng ngực.

‘Đây là cốt lõi căm hận sao.’

Không biết đã hấp thụ hoàn toàn hay còn sót lại chút ít ở Nenavuste, có lẽ cần hút thêm lần nữa. Nhưng cơ thể không nhúc nhích nổi vì lời nguyền mới len lỏi khắp nơi, chứng tỏ phần lớn lời nguyền hành hạ Nenavuste đã chảy vào cơ thể cô.

“Erzan thì sao…?”

“Có vẻ mất trí hoàn toàn rồi. Roskayen nói gì cũng không hiểu. Bị hắt cả chai thánh thủy vào mặt mà vẫn không tỉnh táo, anh phải kéo hắn ra ngoài. Nặng kinh khủng khiến vai với lưng anh vẫn còn đau đây.”

“Anh… không bị thương chứ?”

“…Này Sabina? Người bị thương nặng nhất ở đây là em đấy.”

Nazayev cười như không tin nổi.

Không giống kẻ phóng đãng lúc nào cũng cười nham nhở hoặc giở trò quấy rối, biểu cảm của Nazayev lúc này hơi u ám.

‘Có phải vì hứa giúp đỡ mà không làm được gì nên áy náy không?’

Cơ thể không cử động được theo ý muốn, Sabina chậm rãi chớp mắt.

“Nazayev, anh ổn chứ?”

“Không ổn.”

“Bị thương ở đâu à?”

“Không muốn nói… À không, không bị thương. Anh khỏe re.”

Bị Nenavuste đá mạnh vào hạ bộ nên nằm vật vã như con sâu một lúc, nhưng đó là quá khứ nhục nhã mà Nazayev không muốn nhớ lại.

Bị gọi là đồ sâu bọ không biết tội lỗi dù biến em trai thành vật tế, bị gọi là kẻ côn đồ, phóng đãng, rác rưởi chuyên quấy rối tình dục, anh ta vẫn cười trừ.

Nhưng nếu ai dám nhắc lại chuyện bị Nenavuste đá, anh ta sẽ liều mạng bịt miệng kẻ đó.

“…Thật thảm hại.”

“Cái gì?”

“Chuyện đáng xấu hổ thực sự thì không nhớ, chỉ toàn nhớ mấy chuyện này, anh đúng là đồ rác rưởi thật…”

Nazayev thở dài, nói những lời khó hiểu. Không phải châm chọc, mà là tự giễu thật lòng.

Sabina không hỏi thêm. Một phần vì nhận ra Nazayev không muốn tiếp tục chủ đề này, phần khác vì kinh nghiệm cho thấy nói chuyện lâu với anh ta chẳng có lợi gì.

“Cha Roskayen đâu ạ?”

“Chữa trị cho em, xem Camilla thế nào, giờ thì đang ở phòng cầu nguyện.”

Phòng cầu nguyện bị Camilla chiếm, phòng Roskayen bị Sabina chiếm, nên Roskayen không có chỗ ngủ.

Chắc đêm nay ông sẽ cầu nguyện suốt ở phòng cầu nguyện cho hai người mau khỏe.

“Tôi làm phiền cha Roskayen quá. Tôi về túp lều của mình cũng được…”

“Kệ đi. Ông ấy vẫn còn sung sức ở tuổi 50 mà.”

“Hả…?”

“52? 53? Không nhớ chính xác, nhưng khi Roskayen bắt đầu quản lý cốt lõi nguyền rủa thì khoảng cuối 30, cộng thêm 15 năm thì chắc chừng đó. Nhìn ngoài thì như 60-70 tuổi.”

Nghĩ lại lời Nenavuste từng nói.

Chỉ Roskayen già nhanh gấp đôi.

Camilla nói Sabina và Erzan là người ngoài nên ở đây sẽ già đi, nhưng khác với họ.

Roskayen là người ngoài, bắt đầu quản lý cốt lõi nguyền rủa từ cuối 30.

15 năm trôi qua thì lẽ ra khoảng đầu 50. Nhưng dù nghĩ thế nào, khuôn mặt nhăn nheo và bộ râu trắng dài của Roskayen cũng không giống người trung niên. Nhìn như 60 cuối hoặc 70 tuổi cũng tin được.

‘Tại sao…? Tại sao chỉ cha Roskayen già gấp đôi?’

Nếu vì là người ngoài nên già đi thì phải cộng thêm 15 năm, vậy sao ông lại già thêm những 30 năm? Sabina không hiểu nổi.

Nhưng Roskayen không ở đây để hỏi cũng chẳng gọi được.

Nenavuste còn thấy “lạ”, chắc người khác cũng từng hỏi qua.

Camilla chỉ trả lời “vì cha Roskayen là người ngoài” rồi thôi, nghĩa là không biết lý do vì sao ông già nhanh gấp đôi.

“Lo cho người khác lúc này thì lo cho thân em trước đi, Sabina.”

“Tôi… dù hấp thụ bao nhiêu lời nguyền cũng không chết. Vết thương cũng lành nhanh.”

Dù tự làm mình bị thương thì qua một đêm là lành hẳn. Cổ bị cắt nhẹ, không sâu, vết xước lúc lăn lộn trên đất hay vết cào cắn của Nenavuste chắc đã lành rồi.

“…Nói nữa chắc cũng vô ích. Được rồi. Anh sẽ đi nói với Roskayen không cần lo lắng nữa.”

Nazayev thở dài nhẹ, đứng dậy. Động tác không hề khó khăn, chứng tỏ không bị thương, không, đã lành hẳn là thật.

Sabina hơi ngạc nhiên chớp mắt.

“Nazayev. Anh ở đây để xem tình trạng của tôi à?”

“Ngủ thiếp đi rồi tỉnh dậy, thấy mặt ông già thì làm sao đỡ hơn được? Phải thấy khuôn mặt trẻ trung đẹp trai của anh đây này.

“……”

“Quả nhiên gu em là ông già à? Sabina?

“…Không phải vậy…”

Khi tỉnh dậy thấy Nazayev trong phòng, Sabina thực sự bất ngờ.

Dù đây là nhà thờ, ngoài kia có cha Roskayen, nhưng cô không ngờ sẽ ở một mình với anh ta trong phòng.

Hơn nữa còn hỏi thăm tình trạng, trả lời qua lại rồi rút lui sạch sẽ thế này, thì lại càng không ngờ tới.

“Xin lỗi, Nazayev.”

“Vì cái gì?”

“Tôi… hình như đã hiểu lầm anh…”

“……Sabina. Em… lẽ nào…”

Biểu cảm Nazayev dần méo mó, rồi há hốc miệng như không tin nổi.

“Em nghĩ anh sẽ làm gì em à?”

“…….”

Sabina không dám gật đầu, chỉ lảng tránh ánh mắt.

Từ lần đầu gặp, hắn đã luôn ép sát, buông những câu đùa kỳ quặc – chẳng phải kẻ phóng đãng sao. Cô từng nghĩ nếu hắn biết mình không cử động được thì sẽ làm gì đó như cưỡng hiếp.

Dù không nói ra, nhưng Nazayev dường như nhận ra lý do cô im lặng, hắn nghiến răng như giận dữ điều gì, rồi thở dài chán nản.

“Anh đã nói là anh thích em mà. Không hiểu ý nghĩa điều đó à?”

“Hả?”

“…Chết tiệt. Hình tượng của anh giờ tệ hại hết chỗ nói rồi…….”

Nói xong mới thấy thật muộn màng, Nazayev vò đầu bứt tóc rồi quay lưng.

“Rồi, đại tội nhân là tôi đi đây. Có gì thì rung chuông bên đầu giường, Roskayen sẽ đến.”

“Nazayev.”

“Á, bế tắc thật… Lúc này không phải em nên lo cho Erzan sao?

Lẩm bẩm như thở dài, Nazayev rời khỏi phòng.

Sabina nhìn cánh cửa đóng chặt, chỉ biết chớp mắt ngơ ngác.

‘Sau khi mình ngất đi đã xảy ra chuyện gì?’

Cô thắc mắc, nhưng chẳng có ai để hỏi. Sabina lại chớp mắt nhìn lên trần nhà.

Xung quanh im lặng. Camilla chắc đang ngủ, cha Roskayen có lẽ đang cầu nguyện. Nazayev dường như đã đi đâu xa.

Cô muốn ngủ, nhưng giấc ngủ không đến.

Có lẽ cơ thể đã nghỉ ngơi đủ để hồi phục thể lực. Vết thương gần như đã lành hết. Chỉ còn cảm giác cơ thể nặng nề khó cử động là vấn đề.

‘Lạ thật. Sao lại nặng thế này… vì sao lại ngứa ngáy như vậy?’

Cảm giác nặng nề khi bị lời nguyền đè nén thì quen thuộc.

Nhưng lời nguyền căm hận trú ngụ khắp cơ thể Sabina không bị hòa lẫn hay nhuộm màu bởi lời nguyền bên trong cô.

Nó giống như những hạt nhỏ li ti chạy dọc mạch máu, len lỏi khắp cơ thể, tạo cảm giác tê rần.

Người thường chắc sẽ nổi da gà vì cảm giác đó, nhưng Sabina chỉ nghĩ “ngứa”.

Cô muốn gãi chỗ ngứa. Nhưng cơ thể quá nặng nề, tay không cử động theo ý.

“Ư……”

Khoảnh khắc khao khát gãi chỗ ngứa cho đã, cảm giác ngứa đột ngột dừng lại.

Không, chính xác là dừng rồi rung động dữ dội. Cảm giác tê rần đang lang thang rối loạn như thú chạy trốn kẻ săn mồi, rồi trong chớp mắt tan biến như ngọn lửa tắt ngúm.

Như bị nhai nuốt không chừa lại cả mảnh xương, cảm giác lời nguyền đang làm cô ngứa ngáy biến mất hoàn toàn.

‘Cái gì vậy nhỉ?’

Sabina giật mình, cơ thể khẽ run.

Ngón tay đã cử động được, cánh tay cũng nâng lên tốt.

Vừa nãy cơ thể nặng như bông thấm nước, cử động khó khăn, giờ thì bình thường như chưa từng có chuyện gì.

‘Không, ngược lại…’

Như thể uống phải thuốc kích thích, toàn bộ tế bào thần kinh trong cơ thể được kích hoạt.

Vừa nãy muốn cử động mà không được, giờ thì dù không cần cũng muốn cử động.

Có lẽ “cơ thể ngứa ngáy” là để chỉ trường hợp này. Dù cảm giác ngứa đã dừng, Sabina đột nhiên nghĩ vậy rồi ngồi dậy.

Những vết xước lúc lăn lộn trên đất, vết cào cắn của Nenavuste đều biến mất. Sabina sờ lên cổ.

Máu đã ngừng, nhưng đầu ngón tay vẫn cảm nhận được. Trên cổ lẽ ra phải mịn màng giờ có vết sẹo mảnh do vết thương từ kiếm của Erzan.

‘Không sâu lắm… nhưng lành chậm hơn sao?’

Sabina từng thử đủ cách tự hại và tự sát, nhưng chưa từng cắt cổ. Dù đâm dao vào cổ cũng chỉ mất ý thức, khi cha phát hiện sai người hầu rút dao ra thì chưa đầy một ngày đã lành.

Từ kinh nghiệm đó, cô từng nghĩ dù cổ bị cắt đứt cũng không chết, nên chưa thử cắt đứt.

Nếu bị cắt cổ mà vẫn sống, cơ thể không cử động được, thì đó chính là cách tự đẩy mình vào địa ngục.

‘Nhưng nếu cắt cổ thực sự có thể chết… thì thời gian thử đủ cách để chết trước đây sẽ trở nên vô nghĩa đến mức dễ chịu biết bao.’

Sabina xoa vết sẹo trên cổ bằng đầu ngón tay, rồi mở cửa phòng bước ra.

Cuối hành lang trống vắng chỉ có một cây nến thay đèn. Cánh cửa đối diện mờ mờ chắc là phòng cầu nguyện nơi Camilla đang nghỉ.

Sabina quay người, bước về phía cánh cửa lớn dẫn ra ngoài.

Đèn trong phòng cầu nguyện rõ ràng đang sáng, nhưng không thấy cha Roskayen đâu.

‘Ra ngoài rồi sao? Hay mệt quá ngủ ở chỗ khác?’

Sabina có rất nhiều điều muốn hỏi Roskayen, nhưng cô cũng biết ông sẽ không trả lời hết.

Cô chưa biết nên tiết lộ đến mức nào về bản thân và gia tộc Konbayazen với ông.

Dù có tiết lộ thân phận, cũng không đảm bảo Roskayen sẽ mở miệng nói hết những gì ông giấu kín. Nếu biết cô là pháp sư của gia tộc Konbayazen đã giết vô số người, ông có thể càng cảnh giác và giấu kín sự thật hơn.

‘Nói thì lo, không nói cũng lo… làm sao bây giờ.’

Đầu óc rối bời, nhưng trước hết cô muốn cử động cơ thể một chút. Sabina rời phòng cầu nguyện, mở cửa ra ngoài.

***

Đêm tối mịt mù và tĩnh lặng.

Trong sự im ắng đến mức không nghe thấy cả tiếng gió, chỉ có tiếng bước chân Sabina giẫm lên cỏ sột soạt vang lên.

Xung quanh không có lấy một ánh đèn.

Cô nghe nói phía tây chỉ có Camilla và Kairat sống. Sabina nhìn về hướng nhà Kairat, nhưng vẫn không thấy ánh sáng.

‘Kairat giờ thế nào nhỉ? Bị Camilla đánh nên chắc đau lắm…’

Chắc không đến mức nằm rên rỉ đâu nhỉ. Nhưng vết thương do bị đánh chứ không phải lời nguyền thì cô không chữa được.

Có lẽ anh ta thường xuyên giao lưu với cha Roskayen, nên ông ấy sẽ chăm sóc chăng.

Dù lo lắng cho tình trạng Kairat, nhưng Sabina không muốn mò mẫm trong bóng tối để tìm anh ta, cô quay bước chân.

Trong bóng tối, khu rừng còn đen hơn nữa hiện ra. Liệu khu rừng này có bao quanh cả ngôi làng không.

Nhớ lại lần chạy trốn dao của Nenavuste vào rừng rồi lạc đến kho chứa của Appetit, Sabina liếc nhìn phía sau nhà thờ.

Nhưng ánh mắt cô chưa kịp chạm đến kho chứa của Appetit thì đã bị một bóng người xuất hiện giữa chừng thu hút.

“Erzan…?”

Dáng hình cao lớn rõ ràng trong bóng tối chính là Erzan.

Khoảnh khắc đối diện Sabina, anh ta dừng lại đột ngột. Dù tối quá không thấy rõ mặt, nhưng không hiểu sao Sabina cảm thấy Erzan đang cau mày.

“Erzan. Anh ổn chứ? Có bị thương đâu không?”

Khoảng cách không đến mức không nghe thấy giọng nói.

Vậy mà không có câu trả lời.

Đây là lần đầu Erzan phớt lờ lời cô.

“Erzan?”

Gọi tên lần nữa và tiến lại gần, Erzan lại lùi một bước.

Như thể tránh cô vậy.

Không chạy trốn, nhưng động tác rõ ràng muốn giữ khoảng cách khiến Sabina cũng dừng bước.

Erzan trông như không muốn cô đến gần.

‘Có phải vì chứng kiến quá nhiều cảnh tượng kinh hoàng trong quá trình hút lời nguyền của Nenavuste và em cô ta không?’

Đứa trẻ bị giam trong quan tài nhỏ, đứa trẻ biến thành quái vật, dù Nenavuste tấn công nhưng cô ta vẫn là dân thường, suýt nữa bị lửa thanh tẩy của anh thiêu cháy – có lẽ danh dự hiệp sĩ của anh đã bị tổn thương.

‘Nghe nói hiệp sĩ sống vì danh dự… kéo Erzan vào chuyện này, mình quá thiếu suy nghĩ.’

Dù là hiệp sĩ hộ vệ, cũng không nên kéo anh vào chuyện này. Dù lấy lý do gì đi nữa, lẽ ra nên để Erzan ở lại nhà thờ.

Nhưng nếu không có Erzan, chỉ mình Sabina và Nazayev không thể khống chế Nenavuste và đập vỡ bốn quan tài.

Dù có quay lại quá khứ, Sabina chắc chắn vẫn không từ chối sự giúp đỡ của Erzan.

Dù tuân theo lệnh chủ nhân là bổn phận của hiệp sĩ, nhưng vì mục đích của mình mà làm vấy bẩn đạo hiệp sĩ cao quý của Erzan là lỗi rõ ràng của cô.

Sabina cúi đầu thật sâu xin lỗi Erzan ngay tại chỗ.

“Xin lỗi, Erzan.”

“……”

“Anh là hiệp sĩ hộ vệ của tôi, vậy mà lại kéo anh vào chuyện bất danh dự thế này…”

“Tôi có thực sự là hiệp sĩ hộ vệ của cô Sabina không?”

“Erzan.”

“Hiệp sĩ hộ vệ có nhiệm vụ bảo vệ an toàn cho chủ nhân.”

Dù trả lời từ xa, giọng Erzan vẫn rõ ràng như nói ngay bên tai. Nhưng không phải giọng nói thường ngày.

Giọng Erzan trầm ấm nhưng không nặng nề, mang theo sự dịu dàng. Như đặt vật nặng lên cân, không phải rơi thẳng xuống ngay mà từ từ hạ xuống để bên kia không giật mình – giọng anh luôn mang sự chu đáo ấy, lịch sự và ấm áp.

Nhưng giờ giọng Erzan khác hẳn. Như cố tình loại bỏ cảm xúc, cứng nhắc và khô khan. Như đang kìm nén điều gì, tiếng thở dài bị đè nén thoát ra.

“Từ người mình cần bảo vệ mà lại nghe lệnh «đuổi đi», một hiệp sĩ hộ vệ như vậy tồn tại ở đâu chứ?”

Ai đó từng nói vật cứng dễ gãy. Giọng Erzan đang cứng đờ như tảng đá bắt đầu nứt rạn, khẽ run rẩy.

“Cô đã nói với Nazayev đuổi tôi đi.”

“Erzan. Xin lỗi. Vì anh tiếp xúc với đối tượng lời nguyền sẽ nguy hiểm cho họ, nên tôi hơi vội vàng…”

“Tôi chỉ là trở ngại cho việc cô đang làm thôi phải không?”

“Không phải, Erzan. Không phải ý đó.”

Trong lúc thu hút sự chú ý của Nenavuste, để đập vỡ bốn quan tài là việc chỉ Erzan mới làm được. Nhưng lẽ ra nên rời đi ngay, vì Sabina không giữ nổi Nenavuste nên Erzan mới phải chen vào.

“Tôi biết anh làm vậy để bảo vệ tôi. Tai nạn hôm nay là do tôi sai, trách nhiệm thuộc về tôi.”

Nếu Sabina và Nazayev phối hợp khống chế Nenavuste, thanh tẩy em cô ta bị lời nguyền căm hận xâm thực thì Erzan đã không làm bị thương dân thường, cũng không khiến Sabina gặp nguy vì vũ khí của anh.

Người lập kế hoạch là Sabina.

Kế hoạch của cô thiếu sót khiến mọi thứ rối loạn giữa chừng, Erzan phải đảm nhận thêm vai trò ngoài nhiệm vụ ban đầu.

Người ép anh phải làm việc bất danh dự, vấy bẩn đạo hiệp sĩ lại chính là cô.

“Xin lỗi. Tôi biết sẽ trở thành gánh nặng cho anh…”

“Lời cô nói tôi giúp ích được, là giả sao?”

“Erzan, không phải!”

Erzan đã giúp đỡ rất nhiều, thừa mứa luôn.

Thậm chí còn vì bản thân thiếu sót mà khiến Erzan phải làm những việc bất danh dự.

Sabina không giấu nổi lòng sốt ruột, tiến lại gần Erzan. Lần này Erzan không lùi bước.

Dù xung quanh tối tăm, nhưng khi còn cách nhau một bước chân, khuôn mặt anh đã hiện rõ.

Nhưng Sabina không thể nắm bắt được biểu cảm của Erzan.

Không phải vì không thấy mặt, mà vì không thể diễn giải được.

Không phải giận dữ, không phải buồn bã, không phải oán trách Sabina, mà là một biểu cảm hỗn loạn kỳ lạ pha trộn nhiều cảm xúc.

Giống hệt khoảnh khắc giọng anh run rẩy, như tảng đá cứng sắp vỡ vụn.

“Erzan. Anh thực sự giúp ích cho tôi rất nhiều. Đó là sự thật.”

“Tôi giúp ích sao?”

“Ừ. Sau này cũng vậy, tôi vẫn cần sự giúp đỡ của Erzan. Erzan… có lẽ… anh không muốn…”

Khi hấp thụ lời nguyền của Barselda, không biết sẽ xảy ra tai nạn gì. Để khống chế Barselda mạnh mẽ như quái vật, nhất định cần Erzan. Nếu trong quá trình đó lại làm tổn hại danh dự hiệp sĩ của anh thì sao.

Sabina vừa áy náy vừa không thể nói rằng sẽ làm mà không cần anh giúp.

Bốn lõi lời nguyền bao quanh ngôi làng.

Chỉ một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến không chỉ bốn người mang cốt lõi lời nguyền mà cả những người sống sót còn lại trong làng đều gặp nguy hiểm, nên không thể không cần Erzan giúp đỡ.

Không có sự giúp đỡ của Erzan, cô không tự tin làm được.

“Anh không muốn giúp sao?”

“Tôi biết. Erzan là hiệp sĩ hộ vệ của tôi, chắc chắn muốn làm những việc danh dự. Nhưng tôi… tôi chỉ có thể nhờ anh những chuyện thế này. Thật sự xin lỗi.”

Trong quá trình hấp thụ lời nguyền, có thể lại khiến dân thường, phụ nữ, trẻ con, người già bị thương. Với hiệp sĩ như Erzan, có lẽ sẽ xảy ra những việc nhục nhã đến mức muốn phản bội chủ nhân.

Dù vậy, Sabina vẫn cần Erzan. Cần sự hy sinh của anh.

Vì ích kỷ muốn cứu mạng người khác mà yêu cầu hiệp sĩ vứt bỏ danh dự – thứ quý giá như mạng sống – là mâu thuẫn gì đây?

“Xin lỗi, Erzan. Thật sự xin lỗi.”

“Tiểu thư Sabina……”

“Dù vậy tôi vẫn chỉ có thể nhờ anh. Erzan… làm ơn giúp tôi nhé?

Cô mặt không đủ dày để nói “xin tha thứ vì đã ra lệnh làm tổn hại danh dự của anh để cứu mọi người trong làng”.

Sau khi mọi việc kết thúc, cô sẽ tự chịu trách nhiệm giao phó cái chết cuối cùng cho Erzan.

Dù lửa thanh tẩy không xóa sạch hoàn toàn cô, dù phải sống tiếp trong đau đớn bị thiêu cháy, cô cũng sẽ coi đó là cái giá phải trả vì đã kéo Erzan vào chuyện này.

Sabina đã quyết định như vậy.

“Làm ơn. Xin anh…”

“……Vâng.”

Erzan bước tới một bước lớn.

Chỉ còn cách nhau một bước chân, khi anh tiến lại gần, Sabina theo bản năng lùi hông ra sau. Cô suýt ngã loạng choạng, nhưng cánh tay rắn chắc vòng qua eo giữ cô lại.

“Tôi đã hiểu rõ. Việc duy nhất tôi có thể giúp cô Sabina chính là chuyện này.”

“Hả…?”

“Không cần nhờ vả. Cũng không cần xin lỗi. Nếu như vậy mà tôi giúp ích được thì…”

Erzan không nói thêm, chỉ bế Sabina lên.

Dù nghĩ là tối, nhưng vì tầm mắt cao hơn hẳn nên đôi mắt xanh lam của Erzan hiện rõ.

Bầu trời đêm trong đôi mắt xanh ấy ùa đến gần.

Cài đặt

180%
14px
Chương 51: Thời gian im lặng đã kết thúc - Phần 2
Chương 50: Thời gian im lặng đã kết thúc - Phần 1
Chương 49: Bí mật cuối cùng - Phần 3
Chương 48: Bí mật cuối cùng - Phần 2
Chương 47: Bí mật cuối cùng - Phần 1
Chương 46: Giải tội - Phần 2
Chương 45: Giải tội - Phần 1
Chương 44: Không thể đảo ngược - Phần 2
Chương 43: Không thể đảo ngược - Phần 1
Chương 42: Cảm xúc này cũng có tên sao
Chương 41: Điều mong muốn, chỉ có một - Phần 2
Chương 40: Điều mong muốn, chỉ có một - Phần 1
Chương 39: Dù không được cứu rỗi - Phần 3
Chương 38: Dù không được cứu rỗi - Phần 2
Chương 37: Dù không được cứu rỗi - Phần 1
Chương 36: Khi nghi ngờ bắt đầu nảy mầm - Phần 3
Chương 35: Khi nghi ngờ bắt đầu nảy mầm - Phần 2
Chương 34: Khi nghi ngờ bắt đầu nảy mầm - Phần 1
Chương 33: Lời thú nhận của Roskayen
Chương 32: Đêm lang thang - Phần 4
Chương 31: Đêm lang thang - Phần 3 🔞🔞🔞
Chương 30: Đêm lang thang - Phần 2
Chương 29: Đêm lang thang - Phần 1
Chương 28: Tôi chính là cái chết
Chương 27: Nếu có cái gọi là giả sử - Phần 2 🔞🔞🔞
Chương 26: Nếu có cái gọi là giả sử - Phần 1 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 25: Điều chắc chắn nhất - Phần 2
Chương 24: Điều chắc chắn nhất - Phần 1
Chương 23: Nếu không thể tự kiềm chế bản thân - Phần 4
Chương 22: Nếu không thể tự kiềm chế bản thân - Phần 3
Chương 21: Nếu không thể tự kiềm chế bản thân - Phần 2 🔞🔞🔞
Chương 20: Nếu không thể tự kiềm chế bản thân - Phần 1
Chương 19: Gió thổi từ phương nam - Phần 2
Chương 18: Gió thổi từ phương nam - Phần 1
Chương 17: Một bước chân tiến tới, nơi đó là - Phần 2
Chương 16: Một bước chân tiến tới, nơi đó là - Phần 1
Chương 15: Ác quỷ của ngọn lửa tình và dục vọng - Phần 2
Chương 14: Ác quỷ của ngọn lửa tình và dục vọng - Phần 1
Chương 13: Lời nói dối dịu dàng - Phần 2
Chương 12: Lời nói dối dịu dàng- Phần 1
Chương 11: Cách xua tan bóng tối quá khứ - Phần 2 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 10: Cách xua tan bóng tối quá khứ - Phần 1
Chương 9: Khoảng cách giữa duyên phận và ngẫu nhiên - Phần 2
Chương 8: Khoảng cách giữa duyên phận và ngẫu nhiên - Phần 1
Chương 7: Khoảnh khắc bình minh rạng rỡ - Phần 2 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 6: Khoảnh khắc bình minh rạng rỡ - Phần 1
Chương 5: Ngày trở thành người đàn ông của một người phụ nữ 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 4: Ngôi làng ngập trong độc - Phần 3 🔞
Chương 3: Ngôi làng ngập trong độc - Phần 2
Chương 2: Ngôi làng ngập trong độc - phần 1
Chương 1: Gợn sóng trong tâm hồn tĩnh lặng 🔞
Chương 0: Lời mở đầu (Prologue)

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.