Edit: Quillpetal
Nazayev đang ngồi bệt ôm ghế đứng dậy, dùng động tác thô bạo tháo dây buộc tóc, xõa tung mái tóc. Hắn vuốt tóc mái ra sau, cắn chặt môi dưới.
“Tình yêu hay mạng sống, một trong hai sẽ phải kết thúc thôi.”
“Hả?”
“……Tôi chưa bao giờ hiểu nổi cái chết ‘đẹp đẽ’ là gì.”
Nazayev cởi chiếc găng tay đen đã rách nát, ném xuống đất cùng dây buộc tóc.
“Không cần cướp nhẫn. Lời nguyền hướng về tôi, tôi sẽ tự chịu. Sabina, em chỉ tập trung hấp thụ lõi nguyền rủa thôi.”
“Nazayev. Anh định tự chịu lời nguyền sao? Nguy hiểm lắm đấy.”
“Còn em tự chịu thì không nguy hiểm à?”
“……”
“Bị người phụ nữ mình thích khinh thường còn có chút kích thích, nhưng nhận được sự thương hại thì thật sự thảm hại.”
Nazayev cười cay đắng, siết chặt nắm đấm.
“Nazayev biết cách xử lý Barselda nhất. Lần này tôi sẽ không mắc sai lầm nữa, nên cứ giao cho tôi đi.”
Chưa kịp trả lời lời Nazayev đã quyết tâm, Camilla đã đẩy Sabina ra sau rồi bước lên trước.
“Dựa vào cái gì mà giao cho cậu? Sabina, đừng tin. Tên này nói vậy rồi kéo dài thời gian rồi chuồn đấy!”
“Camilla, cô quá đáng quá đấy!”
“Quá đáng cái gì mà quá đáng! Trong làng này còn thằng du đãng nào hơn cậu nữa hả, Nazayev!”
“Cô biết cái quái gì về tôi mà nói!”
“Tôi biết rõ một điều là chẳng có gì đáng để biết về cậu cả!”
Camilla – người ồn ào nhất làng – và Nazayev – tên du đãng liều lĩnh nhất làng – đang cãi nhau ầm ĩ, nhưng mọi người không rảnh để đứng xem.
Odil đứng dậy, đá mạnh vào bụng Nazayev một phát.
“Á!”
“Du đãng thì phải trấn an trước đã, còn Camilla cô cũng im đi. Ta phải nghe xem cô tiểu thư điên khùng này đang nghĩ gì mà gây chuyện thế này.”
“Đừng nói khi nhìn tôi! Miệng hôi chết đi được!”
Có lẽ vì mấy tháng không tắm, hơi thở cũng không bình thường, Camilla nhăn mặt bịt mũi lùi lại. Cuối cùng Odil cũng dẹp yên tình hình, quay sang hỏi Sabina.
“Này tiểu thư. Cô hấp thụ lời nguyền của Barselda rồi định làm gì?”
“Phẫn nộ, hận thù, dục vọng, cam chịu. Bốn lõi nguyền rủa được cấy vào để thi triển thuật pháp, khiến thời gian trong làng ngừng trôi. Nếu cố giải thuật pháp bằng cách phá vỡ cân bằng thì mọi người trong làng sẽ gặp nguy hiểm chứ? Vì vậy tôi định hấp thụ hết. Khi chúng cân bằng trong cơ thể tôi, khoảnh khắc tôi rời khỏi làng, thời gian ngừng trôi sẽ bắt đầu chảy trở lại.”
“Không, ta không hỏi cái đó.”
“Vậy là gì ạ?”
Odil chỉ vào mặt và tay Sabina.
Sabina chưa từng làm việc dưới nắng, da trắng mịn màng không tì vết. Những ngón tay thon dài không có vết chai, dù mặc chiếc áo lụa bình thường Camilla cho mượn, vẫn toát lên khí chất cao quý khó tả.
Nếu không biết cô là quý tộc, người ta có thể tin cô là linh mục hay tu sĩ ở một nhà thờ nào đó.
“Ta không hiểu nổi. Quý tộc tiểu thư như cô bị gió gì thổi mà nói nhảm, tự nguyện đến cái làng nguy hiểm không chút liên hệ này làm thiện nguyện.”
“Không phải không có liên hệ. Người gửi tôi đến đây…… chính là Bá tước Konbayazen.”
Gọi cha mình là “Bá tước Konbayazen” nghe hơi lạ lẫm, nhưng dù sao quan hệ cha con cũng chẳng ấm áp gì.
Đôi mắt vàng của Odil híp lại, như muốn nhìn thấu ý thật trong đôi mắt đen của Sabina.
“Như tôi đã nói, tôi có thể hấp thụ lời nguyền. Và dù hấp thụ cũng không chết……”
“Nếu cố tình gửi cô đến đây, thì hẳn phải có mục đích riêng khiến cô phải hấp thụ lời nguyền của làng này chứ?”
“……Hả?”
“Đúng không? Có quý tộc rảnh rỗi nào đột nhiên phát điên, nghĩ rằng ‘Làng kia có lời nguyền, phải gửi người hấp thụ lời nguyền đến cứu họ’ đâu?
Xuống chân núi thôi đã chẳng mấy ai biết đến sự tồn tại của làng này, vậy mà lại cố tình gửi một tiểu thư trẻ tuổi và một hiệp sĩ hộ vệ đến đây, rõ ràng là có mục đích khác.”
Lời Odil khiến Sabina bối rối. Cha cô rõ ràng bảo “Đi dưỡng bệnh đi” rồi gửi cô đến đây. Chắc hẳn ông tính rằng khí tức lời nguyền trong làng sẽ làm lời nguyền cái chết trên người cô mạnh hơn.
Nhưng nếu mục đích của cha không chỉ có vậy thì sao?
“Tiểu thư. Cô có biết để hoàn thành lời nguyền quái quỷ này đã phải lấy mạng bao nhiêu người không?”
“Tôi đã thấy…… thi thể ở ao và giếng.”
“Cô biết ai làm chuyện đó không?”
“15 năm trước, lính tráng đã xông vào làng……”
“Lính tráng hành động thì nghĩa là nhận lệnh từ cấp trên.”
Kairat từng nghiên cứu thuật pháp bất tử. Anhnói có kẻ đã trộm tài liệu nghiên cứu của mình rồi bỏ trốn.
Trước khi Sabina và Erzan đến, mọi chuyện trong làng không hề rò rỉ ra ngoài. Vậy thì kẻ có đủ quyền lực để biến cả một ngôi làng thành đống đổ nát chỉ để thử nghiệm thuật pháp bất tử – dù thật hay giả – chắc chắn là quý tộc.
Kẻ có thể làm chuyện đó mà vẫn che giấu được, có địa vị và quyền lực đủ lớn.
“Camilla hay Roskayen có vẻ coi cô như cứu tinh từ trên trời rơi xuống, nhưng với ta thì cô đáng nghi lắm.”
“……Tôi không đến đây để hại dân làng.”
“Căn cứ nào để ta tin lời cô?”
“Căn cứ…… thì không có.”
Đúng vậy. Không có căn cứ nào cả.
Mục đích của Sabina không phải hấp thụ lời nguyền để trả lại thời gian cho làng.
Là hiện thân của cái chết đã giết chết vô số người, cô chỉ lặp lại sự an ủi ích kỷ để trút bỏ tội lỗi.
Cảm giác xứng đáng khi cứu người đang đau khổ vì lời nguyền. Niềm vui khi thấy họ hạnh phúc. Hành động ích kỷ để tự ban cho mình tờ giấy miễn tội giả tạo, dù biết mình không thể chết dù muốn chết.
Lời chỉ trích của Odil hoàn toàn chính xác.
Việc Sabina làm không phải từ thiện hay hy sinh. Chỉ là sự vùng vẫy tuyệt vọng để trút bỏ tội lỗi của chính bản thân.
“Nhưng với tôi thì đây là việc cần thiết.”
“Hấp thụ lời nguyền của làng này rồi định làm gì?”
“Không phải định làm gì. Việc hấp thụ chính là mục đích…… và là niềm an ủi của tôi.”
“Niềm an ủi?”
Trước câu hỏi của Odil, Sabina nhắm mắt, thở ra chậm rãi.
Có lẽ vì đây là thánh đường thờ Chúa dù không có thánh lễ, lượng lời nguyền tích tụ ở đây không nhiều. Lời nguyền trên Camilla đã được Sabina hấp thụ, còn Nazayev từ đầu đã có vật tế riêng nên tránh được lời nguyền, điều đó cũng dễ hiểu.
Sabina chậm rãi mở mắt, nhìn thẳng vào Odil.
“Tôi muốn làm gì đó để thoát khỏi cảm xúc nặng nề đang trói buộc và đè nén tôi. Nếu không làm thì không chịu nổi.”
“……”
“Ngài cũng vậy, phải không?”
Odil mở to mắt trước câu hỏi của Sabina.
Ông vội quay mặt đi, gãi gáy một cách thừa thãi.
Camilla sợ chấy rận bám sang liền kéo Sabina lùi lại một bước – điều đó là tất yếu.
Tội lỗi vì với tư cách đội trưởng hộ vệ mà không cứu được ai.
Tội lỗi vì với tư cách người anh mà đẩy em gái vào hố sâu bất hạnh.
Sợ giấc mơ lại hiện lên cảnh ấy mà không ngủ nổi, đập đầu vào đá tự hành hạ đến ngất xỉu bao nhiêu lần.
Không thoát khỏi tội lỗi, Odil chỉ có thể đứng từ xa nhìn Nenavuste và các em cô – một dạng an ủi bản thân. Vì mình không bảo vệ được em gái, nên hy vọng Nenavuste sẽ bảo vệ được các em mình.
Odil biết rõ hành động ấy xấu hổ đến mức không dám gọi là thỏa mãn thay thế.
Ông túm một nắm tóc rối, giật mạnh rồi phủi tay đánh phất.
Lần này đến Erzan cũng giật mình lùi lại một bước.
“Hừ, thật là. Cô tiểu thư bé tí mà gan cũng to thật……”
“Sabina cao hơn tôi mà?”
“Camilla. Người lớn nói chuyện thì đừng xen vào.”
“Lúc dân làng chết dần thì chạy trốn, giờ mới bò về là ai hả?”
Odil nghiến răng ken két trước lời chỉ trích của Camilla, rồi siết chặt bàn tay đang run rẩy.
“Chú Odil ơi. Nếu chú thực sự là người lớn thì hãy chịu trách nhiệm như người lớn đi.”
“Trách nhiệm gì?”
“Tôi, Kairat, linh mục Roskayen, cả thằng Nazayev ngốc nghếch kia nữa, đều đặt hy vọng vào Sabina. Vậy nên đừng cản trở.”
Từ phía sau vang lên tiếng Nazayev phản đối rằng mình không hề ngốc nghếch, nhưng chẳng ai thèm để ý. Odil thở dài, nửa như bực bội nửa như hết lời, chỉ lắc đầu.
“Chặn Barselda một mình thì ta không làm nổi.”
“Vì vậy tôi mới nói sẽ tự mình đảm nhận Barselda mà!”
Nazayev bật dậy chen vào, Odil rùng mình ghê tởm rồi đẩy hắn ra. Nazayev cũng chẳng muốn lại gần Odil hôi hám, nên vội lùi lại dính sát bên Erzan.
“Khi thoát khỏi lời nguyền đang chịu thay tôi, kẻ đầu tiên Barselda tấn công sẽ là tôi.”
“Muốn làm mồi nhử à? Thằng hay chuồn đầu tiên khi tình hình xấu lại bảo tôi tin được sao?”
“Tháo nhẫn ra thì lời nguyền sẽ quay về với tôi. Cơ thể tôi sẽ ra sao thì không biết, nhưng chắc chắn không còn trạng thái để chạy trốn được.”
Đôi mắt xanh ngọc của Nazayev lóe lên đỏ rực trong khoảnh khắc. Odil có lẽ nhận ra sự chân thành của hắn, hoặc chỉ đơn giản là chán tranh cãi, liền chống hai tay vào hông, lắc đầu.
“Được rồi. Nazayev cậu chết hay sống thì liên quan gì đến tôi. Chỉ cần dùng mọi cách chặn Barselda là được chứ gì?”
“Không được giết chết đâu. Nếu Barselda chết trước khi tôi hấp thụ hết hạt nhân nguyền rủa thì cân bằng lời nguyền sẽ vỡ.”
“Vậy thì phải chặt tay chân trước đã. Để hắn không nổi loạn được thì cách tốt nhất là phong tỏa cử động.”
“Mấy lời kinh dị kia nói tỉnh bơ thế hả?”
Odil phớt lờ Nazayev đang hoảng hốt, đưa tay về phía Erzan.
“Cho mượn kiếm một chút, nhóc con. Dao găm của ta mẻ hết rồi, chẳng ăn thua gì.”
“Tôi không thể cho mượn kiếm.”
“Này. Người nhờ tôi giúp là chủ nhân của cậu, cô tiểu thư kia chứ? Chẳng phải cậu là con chó nghe lời chủ nhân lắm sao?”
“Nếu chỉ chế ngự bằng kiếm thì tôi cũng làm được.”
Erzan quay lại nhìn Sabina. Ánh mắt ấy khiến Sabina – người không hề nao núng trước ánh nhìn đe dọa của Odil – bất giác giật mình co vai lại, đến mức cảm thấy xa lạ.
“Tiểu thư Sabina. Cô đã nói sẽ không để Nazayev chết phải không?”
“Vâng? Vâng……”
“Nếu để mặc Nazayev sau khi tháo công cụ thuật pháp, rồi chỉ tập trung chế ngự Barselda, khả năng Nazayev chết là rất cao.”
Nazayev ở phía sau ngẩng lên nhìn Erzan với vẻ ngạc nhiên kiểu ‘sao tự nhiên lo cho tôi vậy’, nhưng Erzan không để ý. Đôi mắt xanh của anh chỉ hướng về mỗi Sabina.
“Kể từ khoảnh khắc Nazayev nhận lời nguyền, tiểu thư Sabina hãy hấp thụ lời nguyền của hắn ngay lập tức để hắn không chết. Trong lúc đó, tôi sẽ chặn Barselda.”
Nazayev từng nói, ngoài những người chết dưới tay lính tráng, sau khi thời gian làng ngừng trôi còn rất nhiều người không chịu nổi lời nguyền mà chết. Chết ngay lập tức, hay đau đớn mấy ngày mấy đêm rồi chết, hay sống sót mang lời nguyền như Camilla và Karim thì không biết. Nhưng Nazayev dường như dự đoán mình sẽ chết.
“Nếu tiểu thư Sabina hấp thụ lời nguyền ngay khoảnh khắc Nazayev tháo công cụ thuật pháp và nhận phản phệ, dù sức mạnh lời nguyền có vượt quá khả năng chịu đựng của hắn thì hắn vẫn không mất mạng.”
“Còn Barselda thì sao?”
“Tôi và Odil sẽ chặn hắn. Sau khi hấp thụ hết lời nguyền của Nazayev, tiểu thư hãy hấp thụ 「cốt lõi phẫn nộ」 mà Barselda đang mang, thì cả hai người đều sống được.”
“Không biết Nazayev và Barselda chết hay sống, nhưng chắc chắn cổ của nhóc con và ta sẽ đứt lìa.”
Odil cắt ngang ý kiến của Erzan, rút con dao găm sứt mẻ từ trong ngực áo ra.
“Này, nhóc con. Ta đã nói rõ rồi. Một mình ta không chế ngự được Barselda.”
“Tôi sẽ hỗ trợ.”
“Không, có cậu giúp cũng không được. Dù có hy sinh mạng thằng du đãng sau lưng cậu làm vật tế thì thành công hay không còn chưa biết.”
Odil đâm mạnh dao găm xuống bục giảng, lưỡi dao cắm sâu. Rõ ràng là con dao đã sứt hết răng cùn, vậy mà không phát ra tiếng va chạm nào, một tấm ván trên bục đã nứt đôi rạch rành.
“Odil. Đừng phá nhà thờ chứ.”
Odil phớt lờ lời cằn nhằn của Roskayen, rút dao găm ra. Rồi chĩa thẳng vào Nazayev đang đứng sau lưng Erzan.
“Barselda ngoan ngoãn là vì hắn đang chịu lời nguyền thay cho thằng du đãng kia.”
“Ý ngài là sao?”
“Ý là hắn đang đau đớn đến mức không cử động nổi vì chịu lời nguyền thay cho thằng đó. Một khi lời nguyền được giải, hắn bắt đầu nổi loạn thì bất kỳ ai bước vào tháp chuông phía đông đều bị móng tay hắn xé xác thành mảnh vụn.”
Sabina chợt nhớ lại lời Karim từng nói. Không được để xương cốt của những người chìm dưới ao làng bị lấy mất ở tháp chuông phía đông. Sabina hiểu là Barselda có thể cướp xương cốt đi.
Nhưng giờ nghĩ lại thì lạ. Barselda đang bị nhốt dưới tầng hầm tháp chuông phía đông, có biển cấm ra vào, hắn không thể ra ngoài được.
“Vậy hiện tại Barselda đang chịu lời nguyền thay Nazayev…… là trạng thái yếu đi sao?”
“Tiểu thư hiểu nhanh đấy. Đau đớn đến mức không đứng vững nổi nên mới nhốt hắn ở đó được.”
“Vậy nếu giải lời nguyền của Nazayev thì hắn sẽ bắt đầu nổi loạn?”
“Tiểu thư cũng đã gặp Nenavuste rồi, phải biết chứ?”
Nenavuste mang lõi hận thù coi bất kỳ ai tiếp cận mình và các em là kẻ thù, vung kiếm đe dọa đuổi đi.
“Hận thù nghĩa là vẫn còn chút lý trí để ghét bỏ cái gì đó.”
Đúng vậy. Nenavuste vung kiếm hét lên 「Đừng lại gần」, 「Để yên cho chúng tôi」. Cô không muốn nghe Sabina nói, không tin, phủ nhận, nhưng rõ ràng vẫn còn đủ tỉnh táo để hiểu người khác đang nói gì.
Nhưng lần đầu Sabina gặp Barselda ở tháp chuông phía đông, hắn chỉ lắp bắp vài từ, không thể trò chuyện.
“Phẫn nộ lên đến cực điểm thì mắt đỏ ngầu nghĩa là gì? Nghĩa là mất hết lý trí.”
“Vậy thì……”
“Nenavuste tấn công có chọn lọc. Nếu không có kẻ xâm nhập thì cô ta còn thở phào nghỉ ngơi. Nhưng Barselda thì không được như vậy.”
Nếu hận thù giống như ngọn lửa lan tỏa rực rỡ, thì phẫn nộ giống như ngọn núi lửa phun trào dữ dội. Hướng lan của ngọn lửa còn có thể đoán trước để chạy ngược lại, nhưng khi núi lửa nổ tung thì cả khu vực xung quanh sẽ biến thành bình địa trong chớp mắt.
“Trước hết chế ngự Barselda, rồi chặt cổ Nazayev. Ngay lập tức hấp thụ lõi nguyền rủa thì có thể giảm thiểu hy sinh.”
“Odil!”
Nazayev nhảy dựng lên phản đối.
“Từ nãy giờ cứ chặt cổ này nọ, nói mấy lời kinh dị tỉnh bơ, đó là chuyện đội trưởng hộ vệ nên nói à?”
“Đội trưởng hộ vệ gì đó không tồn tại. Ta đã giết chết hắn rồi mà.”
“Dù vậy thì cũng chẳng có lý do gì để nhắm vào cổ tôi!”
“Khi nhận phản phệ lời nguyền, cậu sẽ hành động thế nào mà biết được? Nếu cậu gào thét xé cổ họng, bám lấy như ma nước quấy rối thì mọi chuyện hỏng hết. Tôi sẽ chặt sạch sẽ cho cậu, cứ yên tâm chết đi, Nazayev.”
“Nói mạng người dễ dàng thế à!”
“Bấy nhiêu mạng đã chết rồi, thêm một mạng cậu thì có gì to tát đâu?”
“Không thể để Nazayev chết được.”
Trước câu trả lời của Erzan, mặt Odil méo mó. Không chỉ theo chủ nhân mà phát điên, còn không nắm được tình hình, ông thở dài ngao ngán, gãi đầu bứt rứt rồi ném con dao găm xuống đất.
“Nhóc con. Không phải cậu nhờ ta giúp sao? Vì cậu chạm vào Barselda sẽ bị thiêu cháy nên ta mới phải chế ngự hắn.”
“Đúng là tôi đã nói vậy.”
“Khi hắn đang yếu đi vì chịu lời nguyền thay Nazayev thì chế ngự là tốt nhất.”
“Nhưng để hấp thụ lõi nguyền rủa thì phải tháo công cụ thuật pháp trước.”
“Vậy nên chỉ còn cách Nazayev tự sát sạch sẽ, rồi cô tiểu thư hấp thụ lõi nguyền rủa thôi.”
“Tiểu thư Sabina đã nói không thể để Nazayev chết.”
“Vậy nên trong lúc cô tiểu thư hấp thụ lời nguyền của Nazayev, hai chúng ta giữ chân Barselda à? Cậu không biết sức mạnh của hắn mạnh đến mức nào đâu? Khi Barselda còn nguyên vẹn thì có vũ khí cũng khó cầm cự nổi 10 giây.”
Mạnh đến mức đó sao. Con người mất lý trí thường phát huy sức mạnh vượt mức bình thường, nên không phải không thể. Nenavuste – một phụ nữ dân thường – còn đấu ngang ngửa với Nazayev, vậy Barselda cao to chắc chắn mạnh hơn cả tổng sức của Erzan và Odil cộng lại.
“Ngài không nói có cách chế ngự sao?”
“Sao cơ?”
“Chặt đứt tứ chi thì có thể ngăn chặn tối đa sự kháng cự của Barselda.”
“À. Vậy là định chém đứt tay chân hắn? Cũng không tệ. Để tránh bị cắn thì cắt luôn hàm dưới, với điều kiện đó thì được.”
Odil nhếch mép cười khẩy. Nhưng ông không cười Erzan, mà là Nazayev đứng sau lưng anh.
“Để cứu thằng đã dùng em trai làm vật tế suốt 15 năm rồi vờ như không biết, mà để thằng em út bị nhốt trong tháp chuông chịu đau đớn suốt ngày giờ trở thành tàn phế à.”
“Ưc……”
Nếu phải có một bên chịu tội, thì Nazayev – kẻ đẩy hết trách nhiệm và đau đớn cho em trai – chết đi mới hợp lý, Odil nghĩ vậy. Nhưng ông hiểu rõ hơn ai hết rằng thế gian chẳng phải lúc nào cũng công bằng.
Em gái ông – Olga – sống lặng lẽ rồi chết, còn chính ông – kẻ đẩy em vào hố sâu bất hạnh – lại vẫn sống khỏe mạnh thế này.
“Nếu vậy thì dù hấp thụ lõi nguyền rủa, Barselda cũng sẽ lại phát điên vì phẫn nộ thôi? Lời nguyền làng giải được thì cơ thể tàn phế cũng chẳng hồi phục được đâu?”
“Chẳng phải định chặt đứt tay chân sao? Ta từng thấy mấy tên bị chặt đầu, dù thời gian ngừng trôi thì một khi đứt là không lành lại được.”
“Không cần chặt, vẫn có cách khiến tứ chi không cử động được.”
Dù Barselda có phát huy sức mạnh quái vật, cơ thể gốc vẫn là con người, nên khớp bị gãy thì không hoạt động được. Nếu làm tổn thương cơ ở vai và mắt cá chân thì cử động sẽ chậm chạp.
“Cắt đứt gân thì tứ chi không cử động bình thường được. Không phải chặt đứt mà chỉ gây thương tích, nên sẽ dần hồi phục. Dân làng này hồi phục nhanh mà.”
“Hừ……”
Erzan quay sang nhìn Nazayev. Nazayev bị anh đánh ngã mấy lần vẫn nhanh chóng hồi phục rồi lại bám theo Sabina. Ở ngôi làng thời gian ngừng trôi này, dù Barselda bị thương cũng sẽ nhanh chóng lành lại.
Miễn là không bị ngọn lửa thanh tẩy của Erzan thiêu cháy.
“Nhóc con. Barselda giờ toàn thân phủ lông đen. Tay chân thì đại khái chém theo cảm giác cũng được, nhưng khi nhận lời nguyền cơ thể hắn biến dạng kỳ quái, cấu trúc khác hẳn người thường. Biết đâu là khớp để gãy, đâu là gân để cắt?”
“Nhìn cử động là biết.”
Erzan nhìn Sabina với vẻ mặt kiên định.
“Tiểu thư Sabina. Cô nói cần tôi mà?”
“Erzan……”
“Tôi là hiệp sĩ hộ vệ của tiểu thư.”
Erzan Muskovayev.
Gia nhập đội cận vệ hoàng cung nhưng không được phân công, luôn chờ lệnh, rồi theo lệnh của Bá tước Konbayazen – đại diện hoàng đế – hộ tống Sabina đến ngôi làng này.
Nhưng từ khi đến làng, Erzan không còn biết mình là ai nữa.
Anh không phải hiệp sĩ, càng không phải hộ vệ của Sabina.
Những việc Erzan có thể làm cho Sabina chỉ là dọn phòng, chuẩn bị bữa ăn, mang quần áo – những việc lặt vặt.
Việc quan trọng nhất có lẽ là hòa quyện cơ thể để xoa dịu triệu chứng bất thường sau khi cô hấp thụ lời nguyền.
‘Mình có thực sự là người cần thiết với tiểu thư Sabina không.’
Sabina nói cần anh. Nói anh rất hữu ích. Ánh mắt tin tưởng và nụ cười cô dành cho anh không phải giả dối.
Nhưng khi đi hấp thụ 「hạt nhân hận thù」 của Nenavuste, Sabina nhờ Nazayev giúp.
Khi đi hấp thụ 「hạt nhân phẫn nộ」 của Barselda, cô nhờ Odil giúp.
Không phải Erzan – hiệp sĩ hộ vệ của cô.
Mỗi lần Sabina tìm Nazayev, mỗi lần cô thuyết phục Odil, Erzan đều mang nỗi lòng khó tả. Những nỗi niềm không thể chia sẻ chất chồng như lá rụng, chỉ còn tiếng xào xạc khô khốc trong gió lạnh vang vọng trong lồng ngực.
Tiếng lá vỡ tan bay đi lấp đầy bên trong khiến Erzan đau đớn. Mùa hè mới bắt đầu, nhưng lòng anh đã khô cằn như cuối thu lá rụng.
Anh không muốn tiếp tục như thế này nữa.
“Tiểu thư Sabina. Nếu lời cô nói rằng tôi hữu ích không phải giả dối, thì xin hãy giao việc chế ngự Barselda cho tôi.”
“Erzan. Lý do tôi nhờ Odil là……”
“Để ngăn tình huống Barselda bị thiêu cháy đến chết dưới tay tôi phải không?”
Nếu Erzan không có sức mạnh thanh tẩy.
Không, ít nhất nếu sức mạnh thanh tẩy ấy không phải thể chất bẩm sinh mà là khả năng có thể tự điều khiển.
Thì anh đã giúp được Sabina rất nhiều.
Erzan không biết cách kiểm soát sức mạnh của mình. Trước khi Sabina dạy, anh thậm chí không biết mình có sức mạnh đó.
Sabina khen anh tuyệt vời, nói nếu có nhiều người như anh thì quý tộc sẽ không cần pháp sư nữa, nhưng Erzan chẳng vui chút nào.
Dù không biết về thuật pháp, dù không hiểu về lời nguyền.
Ánh mắt Sabina nhìn mình giờ đây Erzan đã hiểu được chứa đựng cảm xúc gì.
Sự kính sợ dành cho một tồn tại không thể hòa hợp. Sự ghen tị xen lẫn nỗi sợ hãi. Hai người ở hai cực đối lập, vĩnh viễn không thể đến gần nhau.
Erzan không giúp ích được gì cho Sabina.
Tự xưng là hiệp sĩ hộ vệ nhưng không bảo vệ được cô.
Sabina bị thương dưới lưỡi kiếm của Erzan, và trong việc hấp thụ lõi nguyền rủa, Erzan không thể trực tiếp giúp đỡ, thậm chí nếu anh ra tay thì dân thường sẽ bị hại, cân bằng lời nguyền vỡ vụn, cả ngôi làng rơi vào nguy hiểm.
Thực ra giờ anh đã trở thành kẻ thừa thãi rồi sao?
Chỉ vì Sabina quá dịu dàng, không giỏi từ chối, lại có lòng tốt sẵn sàng giúp đỡ người lạ, nên vẫn giữ bên mình một Erzan vô dụng, chỉ gây trở ngại.
Erzan bất an.
Anh muốn tìm lại vai trò của mình.
Vì vậy anh không muốn đưa kiếm cho Odil.
Trong quá trình hấp thụ cốt lõi phẫn nộ của Barselda, không biết sẽ xảy ra chuyện gì. Khi nhìn thấy Sabina máu chảy ròng ròng từ cổ, Erzan sốc đến mức đầu óc trống rỗng, tay chân cứng đờ. Nhưng nếu Sabina gặp nguy hiểm ở nơi anh không biết…
……Chỉ nghĩ thôi đã muốn phát điên.
“Tôi sẽ không bao giờ lặp lại sai lầm như với Nenavuste.”
“Erzan. Lần này thực sự không biết sẽ xảy ra chuyện gì. Vì vậy…”
“Khi chủ nhân gặp nguy hiểm, tôi lại chạy trốn một mình, rồi giao phó an nguy của chủ nhân cho người lạ, tôi vô dụng đến mức đó sao?”
Đôi mắt xanh của Erzan rực cháy như ngọn lửa.
Sabina nghẹn lời.
Vì cô đọc được sự giận dữ và khó chịu trong ánh mắt ấy.
‘Erzan… đang oán trách mình sao.’
Sabina không hề nghĩ rằng cơn giận của Erzan hướng về bản thân, nên đương nhiên hiểu lầm rằng đó là oán trách dành cho cô.
‘Mình ngu ngốc thật. Nói sẽ chịu tội chứ có phải đã xong đâu.’
Erzan là một hiệp sĩ chính trực và tận tụy.
Dịu dàng với kẻ yếu, không hề nao núng trước kẻ thù.
Nếu không có lệnh của cha, hẳn cả đời này hai người không gặp nhau.
Và nếu không có lệnh của cha, chắc chắn anh đã sống một đời danh dự, giữ vững tinh thần hiệp sĩ.
Nhưng chính cô đã bẻ cong cuộc đời Erzan.
Giẫm đạp lên niềm kiêu hãnh hiệp sĩ của anh, buộc anh phải quan hệ với một người phụ nữ mà anh không muốn.
Sabina chưa từng nghĩ có ai đó sẽ dành cho mình tình cảm thiện ý.
Erzan dịu dàng chỉ vì chưa biết thân phận thật của cô, và việc hòa quyện cơ thể đêm qua cũng chỉ vì tính cách trách nhiệm, không nỡ vứt bỏ nhiệm vụ dù có miễn cưỡng đến đâu.
‘Mình… cũng chẳng khác gì cha mình cả.’
Đầu Sabina cúi gằm. Hai tay ôm trước ngực run rẩy nhè nhẹ. Cô cúi mặt nên Erzan không thấy đôi mắt đen của cô đang dao động bất an.
“Được rồi, Erzan. Anh cứ làm điều anh muốn.”
“Tiểu thư Sabina.”
“Anh được phép. Anh là người được phép như vậy. Còn lại cứ để tôi gánh vác hết.”
Sabina cúi đầu nên Erzan không nhìn được biểu cảm của cô.
Nhưng tay Sabina không còn run nữa. Đôi mắt đen cũng không còn dao động.
Ngược lại, giờ đây chúng bình lặng như vừa tìm lại sự yên ổn.
Như thể tình huống này còn quen thuộc với cô hơn.
‘Đương nhiên rồi. Bị kéo vào chuyện chẳng có danh dự hay kiêu hãnh hiệp sĩ nào, phải miễn cưỡng tuân lệnh, tình cảnh này đáng bi thảm và nhục nhã đến mức nào…’
Sabina không phải hiệp sĩ nên không hiểu rõ, nhưng ít nhất cô biết mình đã làm điều rất có lỗi với Erzan.
Nhận ra mình cũng là kẻ giống hệt người cha mà cô căm ghét, trái tim cô lạnh buốt.
Dù có phản kháng đến đâu, cha cô vẫn dùng máu cô giết chết vô số người.
Cô tự hại mình, tự tử bao lần nhưng không chết được. Như con rối bị số phận đùa giỡn, cô bị ép buộc phải giết người.
Cô căm ghét bản thân, oán hận người cha đã biến mình thành như vậy.
‘Erzan chắc cũng không khác.’
Dù không phải quan hệ chủ tớ chính thức, Sabina vẫn là chủ nhân của Erzan, và với tư cách hiệp sĩ trung thành, anh buộc phải tuân theo lệnh cô.
Sabina nhận ra muộn màng rằng việc cô nhờ vả khiến Erzan khó chịu, nhục nhã, miễn cưỡng, nhưng anh không thể từ chối vì tính cách và hoàn cảnh của mình.
Và cô không trơ trẽn đến mức mong được tha thứ sau khi kéo anh vào chuyện này.
“Tất cả trách nhiệm tôi sẽ gánh vác. Nazayev.”
“Ơ, ơ? Tôi?”
“Cậu nói biết cách xử lý Barselda mà? Bình thường khi bị nhốt trong tháp chuông, hắn làm gì?”
Trước câu hỏi của Sabina, Nazayev hơi lúng túng gãi cằm rồi đảo mắt.
“Ừm… thực ra chẳng làm gì cả. Hắn cũng chẳng ở trạng thái làm được gì, dưới hầm chẳng có gì hết. Chỉ rên rỉ đau đớn, mệt thì ngủ, đau thì tỉnh dậy, thế thôi.”
“Giờ ngủ không cố định à?”
“Không, bình minh thì ngủ.”
“Bình minh?”
“Thuật pháp nói phía đông tượng trưng cho buổi sáng mà.”
Thuật pháp lời nguyền không có lý trí, nhưng luôn tuân theo quy tắc. Từ thuật sĩ khởi phát rồi quay về, phải giải thuật sau trước để giải thuật trước, đều vậy.
Lõi nguyền rủa mà Barselda mang ở phía đông là phẫn nộ. Nếu nó tượng trưng cho buổi sáng, thì thời điểm lõi nguyền rủa hoạt động mạnh nhất là buổi sáng. Vậy thì ngay trước khi hoạt động lại vào buổi sáng, bình minh chính là lúc yên tĩnh nhất.
“Tốt. Vậy chúng ta sẽ lẻn vào tháp chuông phía đông vào bình minh khi Barselda đang ngủ.”
“Định tấn công lúc hắn ngủ à?”
“Như vậy mới giảm thiểu thiệt hại nhất chứ?”
Sabina quay sang Odil, ông hơi ngạc nhiên mở to mắt, rồi cười toe toét.
“Điên thì điên thật, nhưng đầu óc tiểu thư không tệ đâu.”
“Vậy là đồng ý chứ?”
Odil gật đầu, Sabina lúc này mới bịt mũi, dùng ngón tay chỉ về phía phòng tắm.
“Odil, đi tắm đi. Barselda đang ngủ mà ngửi thấy mùi chú là tỉnh ngay đấy.”
“……”
Sabina vốn luôn bình thản, giờ lại tự nhiên nói y chang Camilla, khiến Odil ngẩn người.
“Thấy chưa, Odil. Cháu bảo đi tắm đi mà.”
“Camilla. Người lớn nói chuyện thì… Thôi kệ. Ừ. Phải tắm thật. Tắm rồi ngủ một giấc, bình minh mới có sức mà hành động.”
Odil càu nhàu rời khỏi phòng lễ, đi về phía phòng tắm. Sabina hướng về ông khẽ cúi đầu như lời cảm ơn.
💬 Bình luận (0)