Chương 22:
Nếu không thể tự kiềm chế bản thân - Phần 3
Nếu không thể tự kiềm chế bản thân - Phần 3

Edit: Quillpetal

Erzan đang hướng về phía công trường phía nam thì dừng lại bên ngoài hàng rào. Ở nơi bốn chiếc quan tài đã bị phá hủy hoàn toàn đến mức không còn nhận ra hình dạng ban đầu, có ai đó đang đứng.

Thanh kiếm của anh lẽ ra phải cắm trên mặt đất giờ đang nằm trong tay một người đàn ông.

“……Ngài là ai?”

Có phải vì sương mù không. Hay vì đứng ngược sáng bình minh đang rạng đông. Khuôn mặt người đàn ông tối om, khó nhìn rõ. Có lẽ chỉ đoán được phần vóc dáng thôi.

So với Erzan thì chiều cao không cao lắm, nhưng người đàn ông ấy cầm thanh trường kiếm bằng một tay một cách nhẹ nhàng, sức lực rõ ràng không tầm thường.

Chỉ nhìn cách cầm kiếm và tư thế đứng cũng biết. Không giống như Nazayev – kẻ hay vung rìu tay như du đãng – đối phương chắc chắn đã được huấn luyện kiếm thuật bài bản.

‘Phía nam chẳng phải chỉ có Nenavuste và các em của cô sống sao?’

Nhớ lại lời linh mục Roskayen, Erzan căng thẳng toàn thân.

Ánh sáng ngược chiếu lên bóng dáng người đàn ông như thêu chỉ vàng, trông chẳng bình thường chút nào.

“Đây là kiếm của cậu à?”

Giọng trầm thấp nặng nề. Ít nhất là chưa tấn công ngay mà còn có thể nói chuyện, Erzan hơi nhẹ nhõm. Anh chỉnh lại tư thế, đối diện với người bên kia hàng rào, nói một cách đàng hoàng.

“Vâng. Là kiếm của tôi.”

“Hiệp sĩ mà bỏ kiếm lung tung? Thật lỏng lẻo.”

“Hôm qua có tình huống bất khả kháng nên đành phải vậy.”

“Nếu có tình huống bất khả kháng thì đáng lẽ cậu phải chết rồi chứ.”

Giọng người đàn ông đột nhiên tràn đầy sát khí. Dù bóng tối không hề di chuyển, Erzan lập tức nhảy qua hàng rào, núp sau một thân cây lớn.

Xoẹt!

Phần hàng rào nơi Erzan vừa đứng bị cắt đứt gọn gàng. Không hề nhìn thấy người đàn ông di chuyển. Nếu chỉ chần chừ một chút thôi, cơ thể Erzan đã bị chém đôi.

Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

“Không phải thằng nhóc non nớt lắm nhỉ.”

“Xin trả lại kiếm cho tôi.”

“Kiếm mà chủ nhân vứt bỏ thì người nhặt được là chủ mới, đúng không?”

Lại một lần nữa sống lưng lạnh buốt, tóc gáy dựng đứng. Erzan theo bản năng lăn sang phải. Thanh trường kiếm xuyên thủng chính giữa thân cây lớn mà anh vừa dựa vào.

Nếu cứ đứng yên đó thì tim đã bị đâm thủng. Đó là một cây cổ thụ to lớn, vậy mà người đàn ông không cần chuẩn bị tư thế đã xuyên thủng nó một cách dễ dàng. Chỉ có kiếm sĩ bậc thầy mới làm được động tác ấy.

Bất chợt trong đầu Erzan hiện lên lời của Roskayen.

Nghe nói vốn dĩ có người đảm nhận chức đội trưởng đội hộ vệ của làng này. Sau khi lính tráng đến tàn phá làng mạc, ông ta than vãn vì không làm được gì với tư cách đội trưởng hộ vệ rồi biến mất tăm.

“Ngài là Odil – đội trưởng đội hộ vệ của làng này phải không?”

“Không.”

Người đàn ông phủ nhận gọn một tiếng rồi chém kiếm xuống Erzan. Không có cách nào đỡ. Nhưng tránh thì đã muộn. Ngay khoảnh khắc ấy, trong tầm mắt Erzan hiện lên lưỡi dao đen sì cắm trên cây.

Đó là con dao mà hôm qua Nenavuste ném về phía Nazayev.

Keng!               

Erzan dùng một tay rút nó ra khỏi thân cây, rồi dùng nó đón và đẩy lệch quỹ đạo thanh trường kiếm đang chém xuống mình. Vì bị đối xử thô bạo nên lưỡi dao đã sứt mẻ chỗ này chỗ kia, nhưng vẫn khá chắc chắn và nặng tay.

Nếu đỡ trực diện thì chắc chắn gãy, nhưng nếu chỉ lệch hướng thì dù lưỡi cùn cũng làm được. Thanh trường kiếm vung với khí thế chém đứt cổ Erzan trong một nhát đã mất đà, cắm phập xuống đất.

Khoảnh khắc rất ngắn khi tay người đàn ông rút kiếm khỏi mặt đất. Không bỏ lỡ kẽ hở ấy, Erzan đá mạnh vào bụng đối phương.

“……Khụ!”

Thân người đàn ông bị đẩy lùi. Khoảnh khắc bàn tay đầy sẹo buông tay cầm kiếm, Erzan rút lấy thanh kiếm của mình. Khác với cảm giác quen thuộc của thanh kiếm, chuôi kiếm vẫn còn vương hơi ấm lạ lẫm.

Erzan chĩa kiếm về phía người đàn ông, vào thế tấn công, nhưng anh ta không né kiếm cũng chẳng rút vũ khí khác, chỉ đứng yên tại chỗ, phủi phủi chỗ bị đá.

“Không, phải nói lại. Vẫn là một thằng nhóc non nớt .”

“Ý ngài là sao?”

“Đã cướp lại được kiếm thì phải chém ta ngay lập tức chứ. Ít nhất cũng phải toát sát khí đàng hoàng thì ta đã rút dao găm ra rồi.”

“Tôi không có lý do gì phải giết ngài.”

“Ta thì định giết cậu đấy?”

“Vì đã lấy lại được kiếm nên thế cờ đã đảo ngược.”

“……Với tâm thế như vậy thì bảo vệ nổi cái thân mình cũng khó.”

Người đàn ông chậc lưỡi tỏ vẻ không hài lòng, xoay xoay cổ tay kêu răng rắc. Khuôn mặt anh ta – vốn bị ngược sáng che khuất – giờ lộ rõ.

Tóc nâu sẫm, đôi mắt vàng óng. Tuổi chừng bốn mươi. Miệng và mắt hằn sâu nếp nhăn, một người đàn ông có ấn tượng rất mạnh mẽ.

“Bốn chiếc quan tài ở đây bị đập vỡ là do cậu à?”

“……Vâng.”

“Nenavuste khóc lóc om sòm rồi ngất xỉu luôn. Nếu không dọn dẹp hậu quả được thì đừng có gây chuyện.”

“Ngài là người nhà…… của Nenavuste sao?”

“Trông ta giống à? Chắc không giống lắm đâu.”

Người đàn ông trung niên khẽ nghiêng đầu. Có lẽ vì biết Erzan không có ý định tấn công, dù lưỡi kiếm chỉ cách cổ anh chưa đầy nửa gang tay mà anh ta vẫn thản nhiên.

Nghe nói mọi người trong làng đều bị nguyền rủa. Nhưng dù tóc tai xơ xác, da dẻ thô ráp, đôi mắt người đàn ông lại trong veo, không đục ngầu.

“Ngài là ai?”

“Nói ra thì cậu có biết không?”

“Tôi sẽ ghi nhớ.”

Trước câu trả lời nghiêm túc đến mức ngớ ngẩn, người đàn ông trung niên bật cười khẩy. Anh ta dùng bàn tay đầy sẹo vuốt tóc mái rối ra sau, nói tên mình.

“Odil.”

Odil. Người vốn là đội trưởng đội hộ vệ của làng này.

“Quả nhiên là ngài.”

“Quả nhiên cái gì mà quả nhiên. Cậu gặp ta bao giờ?”

“Tôi nghe linh mục Roskayen nói. Đội trưởng đội hộ vệ của làng này là Odil, chính là ngài.”

“Đội trưởng hộ vệ? Không có loại người đó đâu. Không, hắn đã chết rồi.”

Là đội trưởng hộ vệ của làng mà không bảo vệ được làng.

Cuộc sống bị lính tráng giày xéo, vô số người chết, ngay cả cô em gái mà hắn trân trọng như báu vật cũng chết.

Không bảo vệ được gì mà hộ vệ cái gì chứ. Odil tự giễu.

“Nếu đến tìm đội trưởng hộ vệ Odil thì nhầm địa chỉ rồi, nhóc con. Ta ở đây chỉ là Odil – tên ăn mày rách rưới thôi.”

“Từ lúc thấy ngài cầm kiếm, tôi đã chắc chắn rồi.”

Nhìn thực lực phi thường thì rõ ràng là ông ta, nhưng vì phủ nhận quá sạch sẽ nên ngược lại khiến Erzan bối rối. Giờ thì hiểu ra, Odil đang phủ nhận «bản thân với tư cách đội trưởng hộ vệ».

“Dù chắc chắn cái gì thì dự đoán của cậu cũng sai rồi. Tập thể dục buổi sáng xong rồi, về đi.”

“Đợi đã.”

Odil quay người đi như thể lười đối phó với Erzan, nhưng ngay bên cạnh cổ ông, một cảm giác lạnh buốt chạm vào. Lưỡi kiếm sắc nhọn đã kề sát da thịt ông. Chỉ cần bước thêm một bước nữa thôi, lưỡi kiếm sẽ cắt ngang cổ Odil.

Dù sao thì cũng chẳng cắt sâu lắm.

“Không phải nhóc con non nớt mà là thằng ngốc thật. Khoảng cách này thì bị chém cũng chỉ cần cầm máu là xong. Được huấn luyện kiểu gì mà chỉ biết dùng chiêu trò mềm yếu thế này thôi hả?”

“Vâng. Nếu tôi tính đến việc ngài bị chém rồi chạy trốn, thì đó sẽ chỉ là lời đe dọa vô dụng.”

Nhưng Odil dừng bước. Như vậy là đủ rồi chứ gì. Erzan nhớ lại những gì học được ở trại huấn luyện. Cách ‘chắc chắn nhất’ để vô hiệu hóa đối thủ là giết chết hắn.

Nhưng cách ‘hiệu quả nhất’ thì khác.

“Tôi được dạy rằng chế ngự đối thủ mà không đổ máu mới là thượng sách.”

“Lý thuyết và thực chiến khác nhau lắm.”

Odil xoay người lại. Lưỡi kiếm lướt qua cổ ông vẽ một đường đỏ mỏng, Erzan trong khoảnh khắc buông lỏng tay cầm kiếm. Không bỏ lỡ kẽ hở ấy, Odil rút dao găm từ trong ngực áo, kề sát dưới cằm Erzan.

“Nhóc con. Chưa từng giết người bao giờ đúng không? Nhìn vào mắt là biết ngay.”

“……”

Đúng như lời ông nói. Erzan vẫn nắm chặt chuôi kiếm, nhưng khoảnh khắc máu chảy ra từ cổ Odil, anh vô thức buông lỏng lực.

Cảm giác dao găm kề dưới cằm không lạnh buốt mà ngược lại nóng rực. Nếu Odil thực sự muốn giết Erzan thì anh đã chết từ lâu.

Đôi mắt vàng óng của Odil lóe lên sát khí như dã thú. Giọng trầm thấp nặng nề sắc bén như lưỡi dao đâm vào tai.

“Ở cái làng khép kín thế này, ngoại nhân đến là bị nghi ngờ ngay. Cầm kiếm lảng vảng lung tung thì bị đâm sau lưng chết cũng chẳng có gì để kêu ca.”

“Trước khi đến đây, chúng tôi đã liên lạc với linh mục Roskayen trước. Xin đừng coi chúng tôi là kẻ xâm nhập trái phép.”

“Phá quan tài mà Nenavuste canh giữ, Roskayen có cho phép không?”

“Điều đó……”

“Nenavuste và Janibek bị thương rồi.”

Khoảnh khắc Erzan lao vào cứu Sabina, hai cánh tay Nenavuste bốc cháy, còn Janibek bị rút gai trên lưng ra, bị bỏng.

Dù là để cứu chủ nhân khỏi nguy hiểm, nhưng làm tổn thương phụ nữ dân thường và đứa trẻ thì không có lời bào chữa nào, nên Erzan im lặng.

“Aibek cũng không ổn lắm, nhưng Juldiz thì vô sự, nên coi như tha cho cái thứ tư đi.”

Nói vậy, Odil thu dao găm đang kề dưới cằm Erzan lại. Cảm giác lúc chạm vào đáng sợ đến mức tưởng sắc bén, nhưng hóa ra dao găm đã sứt mẻ hết răng, cùn hẳn. Odil tùy tiện cất dao vào túi áo khoác, rồi lấy miếng vải bẩn từ túi thắt lưng ra ép vào vết thương đang chảy máu.

“Đợi đã! Dùng vải bẩn cầm máu như vậy thì vết thương sẽ……!”

“Uốn ván gì đó thì không mắc phải đâu. Ở đây thì không.”

Có lẽ vết cắt không sâu, Odil nhét đại miếng vải vào cổ áo cố định lại thì máu không chảy nữa. Ông nhìn Erzan – vẫn nắm chặt kiếm mà không dám tấn công – với vẻ khinh thường, chậc lưỡi.

“Này, thằng ngốc.”

“Vâng, vâng?”

“Đã khiến người ta dừng lại thì phải nói vào việc chứ.”

“À……”

Lý do Erzan kề kiếm vào cổ Odil để buộc ông dừng lại. Erzan muốn gặp Odil. Chính xác hơn là cần sự giúp đỡ của ông.

Erzan đã đối mặt với ‘cốt lõinguyền rủa ở phía đông và phía nam, nhưng phía tây thì chưa biết là gì. Không biết còn nguy hiểm gì nữa.

Hơn nữa, phía bắc có khá nhiều người sống sót. Làng khép kín. Để thay đổi lòng tin của những người dân làng vốn nghi ngờ ngoại nhân như họ vì lời nguyền, cần sự hợp tác của Odil – linh mục Roskayen đã nói vậy.

“Xin hãy cùng tôi đến nhà thờ.”

“Tuổi bao nhiêu rồi mà còn không tự tìm đường được à?”

“Không phải vậy, ở nhà thờ có chủ nhân của tôi…… tiểu thư Sabina đang chờ.”

“Thế thì sao?”

“Tiểu thư Sabina đang định làm việc gì đó, cần sự giúp đỡ của ngài Odil. Xin hãy cùng đi.”

“Kề kiếm vào cổ người ta rồi mới nhờ vả à?”

Ánh mắt Erzan thoáng vẻ khó xử. Odil tấn công vì nghi ngờ Erzan, và trả đũa vì Nenavuste cùng các em bị thương, nhưng hoàn cảnh của Erzan thì khác.

Với Odil, Erzan chỉ là vị khách không mời mà đến, biến mất đi sẽ thoải mái hơn, nhưng với Erzan, Odil là người cần thiết. Để giành được lòng tin của dân làng. Để Sabina không còn rơi vào nguy hiểm nữa.

“……Tôi xin lỗi vì đã vô lễ.”

Odil nhìn Erzan chớp mắt ngạc nhiên, bật cười khẩy.

“Cùng đến nhà thờ chứ gì? Chân dính đất rồi à?”

À. Lúc này Erzan mới hiểu ý ông, vội thu kiếm lại rồi đi trước.

“Cảm ơn ngài đã chấp thuận lời thỉnh cầu.”

“Lời cảm ơn không phải nói nhanh thế đâu, nhóc con. Sau này đừng có hối hận.”

Odil càu nhàu tỏ vẻ không hài lòng, nhưng vẫn ngoan ngoãn theo sau Erzan.

***

“Thưa linh mục Roskayen.”

Nghe tiếng Erzan gọi, Roskayen quay về phía cửa mở, khẽ thốt lên “Hồ” một tiếng nhỏ đầy kinh ngạc.

Phía sau chàng thanh niên tóc vàng sáng lấp lánh dưới ánh nắng ban mai, là một người đàn ông trung niên chín chắn với ánh mắt sắc bén rực rỡ, dù thân hình đầy sẹo và vẻ ngoài nhếch nhác bẩn thỉu.

Giọng Roskayen bất giác tràn đầy niềm vui bất ngờ.

“Odil. Ta đã chờ anh đến đây.”

“……Chờ cái gì mà chờ. Chỉ tiện đường ghé qua xem cậu đang làm gì thôi.”

Odil đáp cộc lốc, bước thẳng đến ngồi phịch xuống bục giảng. Có lẽ nghe thấy tiếng lẩm bẩm rằng khoảng cách ghế trong phòng lễ quá chật chội nên khó chịu.

Thấy thái độ không thành thật của Odil, Roskayen ngược lại cảm thấy nhẹ nhõm.

Không né tránh, cũng không khéo léo che giấu tâm tư, mà công khai châm chọc như muốn người ta biết – đó chính là bằng chứng ông đã phần nào thoát khỏi nỗi lo âu.

Có lẽ không thích khuôn mặt nhân từ đang nhìn mình của Roskayen, Odil chậc lưỡi, dùng ngón tay chỉ về phía Erzan.

“Dẫn theo một thằng nhóc non nớt thế này, định làm gì với lời nguyền của làng hả?”

“Erzan là hiệp sĩ hộ vệ của tiểu thư Sabina. Người chủ động đứng ra hấp thụ cốt lõi  nguyền rủa chính là tiểu thư Sabina.”

“Cái gì?”

“Ban đầu ta cũng khuyên can, nhưng khi một người có quyết tâm cứu dân làng này, ta làm sao ngăn cản được. Tuy nhiên chỉ có một mình Erzan thì ta vẫn không yên tâm.”

“Roskayen. Cậu bị đánh đập suốt bao năm nên bị điên rồi à? Cậu vốn dĩ còn trẻ hơn ta cơ mà.”

“Không phải điên, nhưng thân thể đã không còn linh hoạt. Vì vậy Odil, ta mong anh giúp một tay.”

Giọng nói bình tĩnh mà thong dong khiến Odil cau mày, quan sát Roskayen từ trên xuống dưới.

“Trông cậu còn khỏe mạnh hơn ta nhiều……”

“Anh mới là người trông không ra hồn đấy.”

“Không tắm cũng chẳng mắc bệnh gì. Dù sao rồi cũng bẩn thôi.”

“Cậu nói là muốn cứu dân làng này à.”

Có phải vì thương cảm cho Roskayen già nua hơn tuổi, hay vì tình huống quá vô lý khiến ông mất cảm giác thực tế. Odil ngồi thẳng dậy từ tư thế lệch lạc, nhìn về phía Erzan.

“Nhóc con. Người cậu hầu hạ là pháp sư thanh tẩy à?”

“Không phải. Người có thể xóa bỏ lời nguyền là tôi.”

“Cậu?”

“Nhưng tôi không biết cách kiểm soát khả năng của mình. Vì vậy tôi đã làm Nenavuste và em ấy bị thương.”

Theo lời Sabina, khả năng thanh tẩy của Erzan chỉ là thể chất bẩm sinh, không phải thứ anh có thể sử dụng tự do. Nếu anh tùy tiện thanh tẩy, đối tượng kết hợp với lời nguyền sẽ bị thiêu cháy trong ngọn lửa vàng.

Lần đầu làm Barselda bị thương thì coi như phòng vệ chính đáng vì nghĩ hắn định tấn công Sabina, nhưng việc làm bỏng cả Nenavuste – một dân thường – và đứa em nhỏ thì khó mà biện minh.

Erzan do dự một lúc rồi quyết định nói thật.

“Nếu tôi tùy tiện chạm vào hạt nhân nguyền rủa, tính mạng của người đó và…… toàn bộ dân làng này sẽ gặp nguy hiểm. Vì vậy tiểu thư Sabina đã nói sẽ thay họ hấp thụ lời nguyền.”

“Thay họ hấp thụ lời nguyền?”

“Tiểu thư Sabina có khả năng hấp thụ lời nguyền.”

Dù không rành về thuật pháp, nhưng Sabina rõ ràng có thể hấp thụ lời nguyền của họ.

Cô đã thanh tẩy nước ao, chữa lành triệu chứng hành hạ Karim và Camilla. Dù chưa chắc đã hấp thụ hết cốt lõi  nguyền rủa của Nenavuste, nhưng nhìn đứa trẻ từng toàn thân đầy gai như nhím giờ đã trở lại bình thường, ít nhất lời nguyền trên người đứa bé đã được Sabina hấp thụ.

“Nghe nói Nenavuste ngất xỉu, nên giờ khó mà đi xem tình trạng ngay được. Tôi mong Odil giúp đỡ trong việc xử lý ba lõi còn lại.”

“Cậu đang đùa à? Cả chủ nhân lẫn cậu đều điên hết rồi sao? Này, Roskayen!”

Odil đang định quát tháo Roskayen vì quá ngớ ngẩn, thì cửa bên trái bục giảng mở ra, Camilla bước vào. Đôi mắt xanh của Camilla sáng lên, rồi há hốc miệng.

“Ơ, ai đây?”

“……Còn ông là ai?”

Chú Odil ơi, đầu tóc gì thế kia? Đi tắm đi! Mùi hôi bay đến tận đây rồi!”

“Vẫn cái kiểu hỗn hào với người lớn như xưa nhỉ, Camilla.”

Odil đáp cộc lốc, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt Camilla vẫn lành lặn, ông thoáng ngạc nhiên.

Lần cuối gặp, một bên mặt cô sụp đổ, không nói được, chân tập tễnh. Giờ đây trước mắt ông là Camilla của 15 năm trước – thời gian chưa ngừng trôi – tràn đầy sức sống.

Thấy Odil bối rối trong lòng, Camilla lắc đầu, bước sang một bên cửa.

“Làng đã thảm hại thế này rồi, còn xuất hiện trước khách với bộ dạng ăn mày thế kia mới vừa lòng hả? Thật xấu hổ…… Sabina. Bịt mũi rồi vào đi.”

“……Sabina?”

Người phụ nữ mà Erzan gọi là chủ nhân sao.

Odil tò mò muốn xem mặt người phụ nữ dám lao vào chuyện điên rồ này đến mức nào, nhìn về phía cửa, rồi khi thấy người phụ nữ tóc đen bước ra sau lưng Camilla, ông mở to mắt.

Sabina vừa tắm xong, thay quần áo, khoác thêm áo choàng để che vết sẹo và dấu hôn trên cổ. Tóc chưa khô hẳn nên không đội mũ trùm, khuôn mặt lộ rõ.

“……Olga?”

“Hả?”

Tự nói ra rồi giật mình, Odil lắc đầu, dùng bàn tay đầy sẹo dụi mắt.

Olga gì chứ, vô lý. Em gái ông đã chết từ 15 năm trước rồi.

“Không. Không có gì.”

Trước phản ứng của người đàn ông, Sabina đảo tròn đôi mắt đen.

‘Nazayev cũng nói tôi giống một người tên Olga…… Giống lắm sao?’

Sabina nghiêng đầu, ánh mắt từ người đàn ông trung niên ngồi trên bục chuyển sang Erzan.

Thấy Erzan đã lấy lại được kiếm an toàn, Sabina thở phào nhẹ nhõm. Lấy lại bình tĩnh, cô khẽ cúi đầu chào người đàn ông trung niên.

“Lần đầu được gặp. Tôi là Sabina Eidana Konbayazen.”

“……”

Odil vẫn dụi mắt như vừa thấy ma, nhìn Sabina như nhìn người lạ, chớp mắt vài lần rồi quay mặt đi.

“Konbayazen…… Konbayazen thì là quý tộc à? Nơi này không phải chỗ quý tộc tiểu thư nên đến đâu.”

Đúng vậy. Nếu Sabina là quý tộc bình thường, cô tuyệt đối không đặt chân đến ngôi làng này.

“Tôi đã tìm thấy việc mình phải làm ở đây.”

“Nếu là hoạt động từ thiện thì nên tìm chỗ khác thì hơn.”

“Trước khi giải lời nguyền cho làng, tôi không định rời đi.”

“Này, tiểu thư.”

Odil gãi đầu bằng bàn tay đầy sẹo, vẻ mặt không tin nổi. Camilla sợ chấy rận từ đầu ông bay ra, mặt kinh hãi lùi lại.

“Ngôi làng này là địa ngục tích tụ lời nguyền suốt 15 năm. Số người chết nhiều gấp hàng chục lần người sống. Làm từ thiện ở nơi đầy oán hận thế này thì chẳng có gì đáng giá đâu?”

“Không cần lo đâu.”

“Lo?”

“Tôi cũng là thân xác bị lời nguyền xâm thực, nên dù hấp thụ lời nguyền nào cũng không chết. Xin cứ yên tâm.”

Trước câu trả lời của Sabina, miệng Odil há hốc.

Odil châm chọc, nhưng Sabina lại hiểu đó là ‘lo lắng’ dành cho cô. Và cô nói ‘yên tâm đi’.

Câu trả lời vô lý đến thế, vậy mà khi nghe Sabina nói, Odil cảm thấy một cảm xúc khó tả kéo giật sau gáy, ông chống hai tay lên bục, ngả người ra sau.

“Tiểu thư. Hôm nay ta mới gặp tiểu thư lần đầu. Ta không rảnh rỗi đến mức lo cho một người lạ hoắc.”

“Sabina. Đừng để tâm. Chú Odil vốn dĩ vậy mà.”

Lo Sabina bị tổn thương vì lời nói có thể bị hiểu lầm là gây sự của Odil, Camilla lo lắng vỗ vai Sabina. Nhưng vẻ mặt cô lại giãn ra.

“Gặp thì lần đầu, nhưng tôi biết ngài.”

“Biết ta?”

“Vì nghe Camilla nhắc đến tên ngài. Và giờ mới thấy mặt.”

“……”

“Tôi nghe linh mục Roskayen nói, ngài vốn là đội trưởng đội hộ vệ của làng này.”

“Chưa bao giờ có đội trưởng hộ vệ ở đây. Không, ta đã giết chết hắn rồi.”

Chỉ có một gã đàn ông ngốc nghếch tự cho mình là người bảo vệ làng. Ảo tưởng ấy đã tan vỡ từ 15 năm trước.

“Làng này nguy hiểm. Có vẻ tiểu thư mang theo thằng nhóc kia làm hộ vệ để bảo vệ thân thể, nhưng nó là thằng ngốc không bảo vệ nổi cái thân mình. Tốt nhất là về đi khi còn lành lặn.”

Sabina nhìn Erzan, anh ho khan xấu hổ rồi cúi đầu.

“Tôi thiếu kinh nghiệm thực chiến. Kiếm thuật của Odil vượt trội hơn tôi nhiều.”

“Đúng vậy.”

“Không phải ta giỏi, mà cậu quá lỏng lẻo thôi, nhóc con. Muốn giữ mạng thì cút đi cho khuất mắt.”

“Erzan là hộ vệ đáng tin cậy.”

Phủ nhận lời Odil, Sabina bước tới gần ông một bước. Dù mùi hôi thối vì không tắm rửa, Sabina không hề nhăn mặt.

So với mùi lời nguyền kinh khủng lật tung ruột gan, thì mùi này chẳng là gì.

“Erzan rất mạnh. Nhưng không phù hợp để đối phó với cốt lõi  nguyền rủa. Odil, ngài có thể giúp không?”

“Trong lúc ta ẩn mình, cả đám điên hết rồi à? Hay thực ra ta mới là kẻ điên, nên không hiểu nổi tình cảnh này?”

Bàn tay to lớn của Odil đập mạnh xuống bục, rồi ông trợn mắt nhìn chằm chằm Sabina.

Dù ánh mắt hung dữ như dã thú, Sabina vẫn không hề sợ hãi chút nào.

Ngược lại, cô tỏ ra bình thản như thể đã quá quen với những ánh nhìn cảnh giác như vậy. Với Sabina, bị nhìn bằng ánh mắt đề phòng còn khiến cô cảm thấy thoải mái hơn. Dĩ nhiên Odil không biết điều đó, nên vẻ mặt ông méo mó như vừa nhìn thấy thứ gì không nên nhìn.

‘Chắc là ta vừa nhìn nhầm thôi. Chẳng giống Olga chút nào.’

Nếu là Olga thì sẽ không dám nhìn thẳng vào mắt Odil.

Odil mất cha mẹ từ nhỏ, nên với ông, Olga – cô em gái kém sáu tuổi – là người thân duy nhất cần bảo vệ. Giá như ông cưng chiều em gái thì còn hơn, nhưng khi ấy Odil còn non nớt, vì muốn bảo vệ em mà lại đối xử với Olga cực kỳ khắc nghiệt.

Ông giám sát em suốt ngày, cắt đứt mọi giao tiếp. Nếu không có ai ngăn cản, có lẽ ông cũng đã nhốt Olga vào bốn chiếc quan tài giống như Nenavuste nhốt các em mình.

Olga vốn tính tình dịu dàng, nhưng vì Odil luôn gầm gừ với bất kỳ ai tiếp cận , nên không kết bạn được, cũng chẳng yêu đương. Rồi đột nhiên, mang thai với một người đàn ông không rõ mặt mũi.

Odil nổi điên, gào thét sẽ giết chết kẻ làm em gái mình có thai, khiến Olga càng khép miệng. Sau đó cô trốn đến phía bắc làng – nơi chỉ có phụ nữ sinh sống – để tránh Odil.

Dù tình cờ chạm mặt, Olga cũng vội quay mắt đi, nếu Odil mở lời thì cô chạy mất, nếu tìm đến thì các phụ nữ khác xúm vào bảo Odil đừng làm phiền Olga nữa. Nhiều năm trời không nói chuyện, thậm chí không nhìn rõ mặt nhau.

Olga sinh con gái, một mình nuôi dạy con lặng lẽ, cho đến phút cuối cùng trước khi chết, Odil vẫn không gặp được em gái mình.

‘Tất cả là tại ta. Nếu ta không giam cầm Olga……’

Ít nhất khi còn sống, cô có thể hạnh phúc, kết bạn, xây dựng gia đình ấm êm. Không, với nhan sắc của Olga, hoàn toàn có thể rời làng, đến thành phố tìm một cuộc hôn nhân tốt đẹp. Nếu vậy thì em gái ông đã không chết.

Dù cái chết của Olga là do lính tráng gây ra, nhưng nỗi bất hạnh của em hoàn toàn là lỗi của Odil. Vì vậy ông chạy trốn khỏi tội lỗi.

Bỏ luôn chức đội trưởng hộ vệ, quay lưng với những người dân đang chết dần trong làng, trốn vào rừng sâu. Ông nghĩ nếu không ngủ, không ăn thì sẽ chết nhanh thôi, nhưng bi kịch thay, Odil không chết được.

Sau đó một thời gian, ông mới biết trong ngôi làng thời gian ngừng trôi, những kẻ chịu đựng được lời nguyền sẽ không chết tự nhiên.

Thỉnh thoảng ông ra khỏi rừng, đối diện với cảnh vật đã thay đổi hoàn toàn so với xưa, nỗi cam chịu dần chất chồng. Không đủ can đảm gặp Roskayen, ông chỉ thỉnh thoảng lén quan sát xem Nenavuste và các em có bị đe dọa không.

Ban đầu chỉ định xem tình trạng rồi đi, nhưng hôm qua ông không thể quay lưng được. Nhìn thấy Nenavuste khóc lóc, máu chảy từ hai cánh tay, Janibek rên rỉ vì bỏng, Odil đưa bọn trẻ về chữa trị, ru Aibek và Juldiz ngủ, thức trắng đêm theo dõi tình trạng.

Đến khi bọn trẻ ổn định vào bình minh, ông ra ngoài xem thì thấy thanh kiếm cắm ở nơi bốn chiếc quan tài bị phá.

Odil nắm chuôi kiếm, rút thanh kiếm khỏi mặt đất. Xẹt. Sợi xích sắt rỉ sét quấn lỏng lẻo rơi xuống, lưỡi kiếm bạc lóe lên.

Cảm giác nặng tay quen thuộc.

Thời còn tự xưng là đội trưởng hộ vệ, ông cũng từng cầm loại vũ khí này đi lại. Đang chìm trong hoài niệm, Erzan đã kéo ông về thực tại.

Dù buông kiếm lâu đến vậy, kỹ năng vẫn không mai một. Không chỉ không già đi, cảm giác cũng không giảm sút, Odil nhận ra bản thân vẫn khỏe mạnh đến mức đáng ngạc nhiên khi tấn công Erzan, rồi tự giễu.

Em gái, bạn bè, hàng xóm đều chết hoặc tàn tật vì lời nguyền, vậy mà mình vẫn khỏe mạnh thế này, thật đáng khinh đến mức không rơi nổi nước mắt.

Cứ mặc kệ đi, ông nghĩ vậy rồi theo Erzan đến nhà thờ, nhưng bất ngờ một người phụ nữ nhảy ra, nói những lời điên rồ một cách nghiêm túc khiến đầu Odil đau như búa bổ.

“Tiểu thư. Ta không biết Roskayen nói gì với cô, nhưng ta chẳng biết làm gì cả.”

“Ngài có kiếm thuật giỏi mà?”

“Thì sao. Bảo ta đi chặt đầu những kẻ đang đau khổ vì lời nguyền à?”

“Để chế ngự Barselda, tôi cần một người đàn ông khỏe mạnh.”

“……Barselda?”

“Phải hấp thụ lõi nguyền rủa, nhưng nếu Barselda nổi loạn thì trước khi hấp thụ được đã bị đánh ngất rồi. Cho đến khi tôi hấp thụ xong lõi nguyền rủa, cần ai đó giữ chân hắn.”

Nói vậy, Sabina nhìn Erzan.

Nếu có thể, cô muốn giao vai trò đó cho Erzan, nhưng như vậy Barselda sẽ bị thương nặng.

Nếu Odil giỏi hơn Erzan thì việc chế ngự Barselda sẽ dễ dàng hơn nhiều.

“Để tránh lặp lại sai lầm như với Nenavuste, tôi cần sự giúp đỡ của ngài Odil.”

“Đụng đến Barselda thì Nazayev sẽ không để yên đâu?”

“Phải thuyết phục thôi.”

“Thuyết phục cái thằng du đãng đó? Tiểu thư. Quả nhiên không tỉnh táo rồi.”

“Đừng chửi Sabina trước mặt tôi, Odil!”

Không biết đang trốn nghe lén từ bao giờ, vừa nghe thấy bị nhắc tên, Nazayev lập tức mở cửa phòng giải tội lao ra.

Khác với Sabina và Erzan giật mình vì Nazayev đột ngột xuất hiện, Odil và Camilla vẫn bình thản. Linh mục Roskayen dường như đã biết từ đầu Nazayev ở trong phòng giải tội, nhìn anh ta với vẻ khinh thường rồi vẫy tay. Ý bảo vào lại đi.

“Đợi đã. Cho tôi cơ hội biện minh chứ!”

Không biết định biện minh gì, nhưng chẳng ai ở đó tò mò về lời Nazayev sắp nói.

“Nazayev. Cậu mở miệng là toàn nói nhảm thôi mà.”

“Cậu lớn đầu rồi còn lén lút nghe lén như thằng nhóc con…… May mà giờ không cầm rìu nữa.”

“Lúc vào nhà thờ đã cấm mang vũ khí.”

Nazayev không cầm rìu không phải vì lời Roskayen, mà vì Erzan đã đập nát vũ khí của hắn sạch sẽ, nhưng giờ điều đó chẳng quan trọng.

Trước lời cay nghiệt của Camilla và tiếng tặc lưỡi khinh thường của Odil nhìn hắn như nhìn đứa cháu ngốc nghếch, Nazayev mặt đầy uất ức nhìn Roskayen.

“Tôi không nghe lén! Tôi vào đó để giải tội mà!”

“Giải tội? Nazayev?”

Camilla nhìn Nazayev từ trên xuống dưới với vẻ không tin nổi. Odil ngáp dài tỏ vẻ mất hứng rồi quay mặt đi, Roskayen im lặng. Nazayev tức đến đập ngực đánh thùm thụp, than vãn.

“Ông bảo rung chuông thì sẽ nghe, rồi để tôi chờ mãi là sao, Roskayen!”

“Bây giờ không còn rảnh rỗi như xưa nữa.”

“Cái gì?”

“Nghe chuyện của Camilla và Erzan, chỉ hỗ trợ tiểu thư Sabina thôi đã không đủ một ngày, tôi không có thời gian nghe cậu than vãn.”

Giọng điệu bình thản, nhưng nội dung còn thẳng thừng hơn cả lời chửi trực tiếp của Camilla.

Trước khi Sabina và Erzan đến làng, Roskayen chẳng có việc gì để làm. Cầu nguyện cho những kẻ đau khổ vì lời nguyền sắp chết, thắp nến trong phòng lễ không có thánh lễ rồi lại tắt, viết nhật ký lặp đi lặp lại.

Cuộc sống nhàm chán lặp lại 15 năm thì mọi ý nghĩa đều mất dần. Cảm giác thời gian mờ nhạt, ông bắt đầu viết nhật ký, và khi Camilla hay Nazayev đến than vãn dưới danh nghĩa giải tội, ông lắng nghe để xác nhận mình vẫn chưa điên, vẫn hiểu được lời người khác.

Nhưng giờ thì khác.

Vào ngôi làng thời gian ngừng trôi này, những người đang sống ở hiện tại đã xông đến. Một người phụ nữ bất tử có thể hấp thụ mọi lời nguyền, và một người đàn ông có thể thiêu đốt mọi lời nguyền bằng ngọn lửa vàng. Hai người này mang đến hy vọng hay tai họa cho làng, Roskayen cũng không biết.

Nhưng có hai điều tốt đẹp.

Một là cuộc sống nhàm chán lặp lại cuối cùng cũng kết thúc.

Hai là nỗi tiếc nuối, tội lỗi, hối hận muộn màng đè nặng trong lòng ông đang dần lắng xuống, thay vào đó là cảm xúc buồn bã mà da diết bắt đầu trào dâng.

“Nếu rất muốn giải tội thì nhìn tường mà giải đi.”

“Ơ, khoan đã? Roskayen, dù sao ông cũng là linh mục mà nói vậy được à?”

“Với cậu thì được.”

“Roskayen!”

“Nghe nói lúc chế ngự Nenavuste, Nazayev, cậu chẳng giúp ích gì mấy nhỉ.”

Ai nói cho ông ấy biết vậy. Mặt Nazayev tái mét ngay lập tức. Dĩ nhiên Sabina và Erzan không kể chi tiết Nazayev bị Nenavuste đánh vào đâu rồi ngã thế nào, nhưng nếu Nazayev chế ngự được Nenavuste thì Sabina đã không bị thương, Erzan cũng không phải ra tay khiến Nenavuste và em ấy bị thương.

Roskayen giận Erzan, nhưng với Nazayev thì từ đầu chẳng kỳ vọng gì, nên chẳng buồn nổi giận.

Chỉ là phớt lờ thôi.

Trong nhà thờ truyền lời Chúa, có sáu người tụ họp. Một linh mục, hai ngoại nhân, ba người còn lại là dân làng, vậy mà Nazayev cảm thấy mình như bị nhốt ở một chiều không gian khác biệt.

“Tôi đã cố hết sức rồi!”

“Ừ. Cố hết sức mà chỉ được đến thế thì cậu cứ ở phòng giải tội nhìn tường mà giải tội đi.”

“Định giải lời nguyền cho Barselda mà loại tôi ra khỏi cuộc nói chuyện à?”

Hai nắm đấm Nazayev run lên bần bật. Cảm xúc trên mặt hắn không phải giận dữ, mà là nghẹn ngào. Khi mọi người trong làng phát điên vì lời nguyền, tên du đãng làng một mình vung rìu tung hoành giờ đây còn kém hơn cả viên đá lăn bên đường.

“Thôi nào, đừng vậy. Mọi người nghe Nazayev nói đi.”

“Sabina, chỉ mình em hiểu lòng anh thôi! Quả nhiên là người phụ nữ anh yêu!”

Nazayev xúc động định lao tới thì vấp chân Erzan suýt ngã, may mà bám được ghế đứng vững.

“Cậu làm cái quái gì vậy, Erzan!”

“Thưa tiểu thư Sabina, nếu cậu ta còn có hành động vô lễ nào nữa, tôi sẽ không tha thứ.”

Erzan trừng mắt đáng sợ nhìn Nazayev, khiến hắn hơi hụt hơi, co ro ngồi xổm bên cạnh ghế. Nhìn thấy cảnh đó, Odil bật cười khẩy.

“Quả nhiên cậu vẫn còn là thằng nhóc non nớt. Nếu là ta thì đã dùng vỏ kiếm đập vào gáy thằng đó khiến nó bất tỉnh rồi.”

“Tiểu thư Sabina đã nói sẽ nghe lời Nazayev, nên tôi không thể khiến hắn bất tỉnh được.”

“Nghe lệnh giỏi đấy. Làm hiệp sĩ thì chưa chắc, nhưng làm chó thì có tố chất đấy.”

Dù Odil châm chọc, Erzan vẫn không thay đổi sắc mặt, chỉ nhìn Sabina.

“Tiểu thư Sabina. Cô có chuyện gì muốn hỏi Nazayev không?”

“Không phải hỏi, mà là muốn xin sự đồng ý của Nazayev.”

Sabina dùng ngón cái và ngón trỏ tay phải tạo thành hình vòng tròn. Nazayev lập tức nhận ra ý nghĩa, vội vàng che tay phải lại. Chiếc nhẫn vàng đeo trên ngón cái và ngón trỏ – công cụ thuật pháp khiến Barselda thay Nazayev chịu lời nguyền.

“Sabina. Cái này…… muốn tháo ra sao?”

“Không phải. Không phải tháo của Nazayev đâu. Nếu tháo thì anh sẽ phải chịu lời nguyền.”

Sabina nhẹ nhàng lắc đầu, rồi giơ lòng bàn tay ra.

“Tôi sẽ đeo chiếc nhẫn mà Barselda đang giữ. Như vậy lời nguyền đang hướng về Nazayev sẽ chuyển sang tôi, nên khi hấp thụ hạt nhân phẫn nộ của Barselda sẽ không còn bị cản trở nữa.”

“Cái gì cơ?”

“Sabina, cô điên rồi à?”

Camilla còn kinh hãi hơn cả Nazayev, vỗ mạnh vào lưng Sabina một cái. Bị đánh đau, Sabina bất giác ho sặc sụa, quay lại nhìn Camilla.

“Camilla……”

“Á, xin lỗi. Đau à? Tay tôi nhanh hơn miệng…… Này, Erzan! Đừng nhìn tôi như vậy! Nhìn kiểu đó là muốn đâm người đấy à?”

Thấy chỉ vì đánh nhẹ vào lưng Sabina mà ánh mắt Erzan đã lóe lên đáng sợ, Camilla vội dính sát vào bên cạnh Sabina, xoa xoa lưng cô.

“Vừa nãy tôi xin lỗi. Nhưng Sabina, vừa rồi cô nói gì điên rồ thế? Nazayev có gì mà cô phải làm đến mức đó?”

“Camilla. Đừng chửi tôi nữa được không?”

“Á, gì chứ! Không muốn nghe thì cút đi, Nazayev!”

“Camilla, Nazayev. Đừng cãi nhau. Tôi làm vậy là vì Barselda.”

Nazayev từng nói Barselda sau khi mang cốt lõi  nguyền rủa đã trở thành vật tế thay hắn chịu lời nguyền. Thuật pháp có thứ tự, giống như phải dỡ viên gạch trên cùng mới lấy được viên dưới, nên phải thu hồi thuật pháp sau trước để hấp thụ lời nguyền trước đó.

Để hấp thụ cốt lõi  nguyền rủa của Barselda chỉ có hai cách.

Một là tháo nhẫn của Nazayev, khiến công cụ thuật pháp không còn tác dụng.

Nhưng nếu làm vậy thì không biết Nazayev sẽ ra sao. Nếu hắn đang đau khổ vì lời nguyền như Karim hay Camilla thì Sabina có thể hấp thụ, nhưng nếu lời nguyền phản phệ khiến cơ thể hắn tan chảy hoặc cháy rụi ngay lập tức thì không cứu được.

Nazayev nói hắn không muốn chết. Và Sabina cũng không muốn Nazayev chết.

Vậy nên chỉ còn cách thứ hai.

Chuyển lời nguyền của Nazayev mà Barselda đang chịu sang cơ thể Sabina, khiến Barselda chỉ còn lại đúng một cốt lõi  nguyền rủa.

“Tôi định hấp thụ toàn bộ lời nguyền trong làng này. Tôi không định giải thuật pháp, nên thứ tự gì cũng không quan trọng.”

“Sabina. Ý em là giờ em sẽ thay anh chịu lời nguyền sao?”

“Tôi đã hứa với Nazayev rồi mà. Nếu giúp hấp thụ lời nguyền của Nenavuste, tôi sẽ tìm cách để anh không chết.”

Dù biết chịu lời nguyền thay Nazayev sẽ đau đớn đến mức nào, nhưng Sabina là hiện thân của lời nguyền bất tử, nên cô hoàn toàn không phản đối việc trở thành vật tế cho Nazayev.

Ngược lại, từ khoảnh khắc cô thay Barselda trở thành vật tế, Barselda sẽ chỉ còn lại cốt lõi  nguyền rủa thuần túy, giúp việc hấp thụ hiệu quả hơn.

“Nhưng tình trạng của Barselda…… toàn thân mọc lông đen tùm lum, không biết nhẫn đeo ở đâu. Vì vậy tôi mới nhờ Odil chế ngự Barselda.”

“Nếu ta chế ngự hắn thì sao?”

“Tôi sẽ tháo nhẫn ra trước tiên, rồi đeo vào tay mình. Sau đó hấp thụ cốt lõi  nguyền rủa.”

Lần này phải lập kế hoạch kỹ lưỡng, thực hiện từng bước để tránh sai lầm. Nhưng biến số bất ngờ có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Có lẽ lại phải để Erzan ra tay.

“Nazayev. Em trai anh có thể…… bị thương một chút. Nhưng tôi tuyệt đối sẽ không để cậu ấy chết, nên hãy yên tâm.”

“……Yên tâm cái gì chứ.”

Cài đặt

180%
14px
Chương 51: Thời gian im lặng đã kết thúc - Phần 2
Chương 50: Thời gian im lặng đã kết thúc - Phần 1
Chương 49: Bí mật cuối cùng - Phần 3
Chương 48: Bí mật cuối cùng - Phần 2
Chương 47: Bí mật cuối cùng - Phần 1
Chương 46: Giải tội - Phần 2
Chương 45: Giải tội - Phần 1
Chương 44: Không thể đảo ngược - Phần 2
Chương 43: Không thể đảo ngược - Phần 1
Chương 42: Cảm xúc này cũng có tên sao
Chương 41: Điều mong muốn, chỉ có một - Phần 2
Chương 40: Điều mong muốn, chỉ có một - Phần 1
Chương 39: Dù không được cứu rỗi - Phần 3
Chương 38: Dù không được cứu rỗi - Phần 2
Chương 37: Dù không được cứu rỗi - Phần 1
Chương 36: Khi nghi ngờ bắt đầu nảy mầm - Phần 3
Chương 35: Khi nghi ngờ bắt đầu nảy mầm - Phần 2
Chương 34: Khi nghi ngờ bắt đầu nảy mầm - Phần 1
Chương 33: Lời thú nhận của Roskayen
Chương 32: Đêm lang thang - Phần 4
Chương 31: Đêm lang thang - Phần 3 🔞🔞🔞
Chương 30: Đêm lang thang - Phần 2
Chương 29: Đêm lang thang - Phần 1
Chương 28: Tôi chính là cái chết
Chương 27: Nếu có cái gọi là giả sử - Phần 2 🔞🔞🔞
Chương 26: Nếu có cái gọi là giả sử - Phần 1 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 25: Điều chắc chắn nhất - Phần 2
Chương 24: Điều chắc chắn nhất - Phần 1
Chương 23: Nếu không thể tự kiềm chế bản thân - Phần 4
Chương 22: Nếu không thể tự kiềm chế bản thân - Phần 3
Chương 21: Nếu không thể tự kiềm chế bản thân - Phần 2 🔞🔞🔞
Chương 20: Nếu không thể tự kiềm chế bản thân - Phần 1
Chương 19: Gió thổi từ phương nam - Phần 2
Chương 18: Gió thổi từ phương nam - Phần 1
Chương 17: Một bước chân tiến tới, nơi đó là - Phần 2
Chương 16: Một bước chân tiến tới, nơi đó là - Phần 1
Chương 15: Ác quỷ của ngọn lửa tình và dục vọng - Phần 2
Chương 14: Ác quỷ của ngọn lửa tình và dục vọng - Phần 1
Chương 13: Lời nói dối dịu dàng - Phần 2
Chương 12: Lời nói dối dịu dàng- Phần 1
Chương 11: Cách xua tan bóng tối quá khứ - Phần 2 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 10: Cách xua tan bóng tối quá khứ - Phần 1
Chương 9: Khoảng cách giữa duyên phận và ngẫu nhiên - Phần 2
Chương 8: Khoảng cách giữa duyên phận và ngẫu nhiên - Phần 1
Chương 7: Khoảnh khắc bình minh rạng rỡ - Phần 2 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 6: Khoảnh khắc bình minh rạng rỡ - Phần 1
Chương 5: Ngày trở thành người đàn ông của một người phụ nữ 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 4: Ngôi làng ngập trong độc - Phần 3 🔞
Chương 3: Ngôi làng ngập trong độc - Phần 2
Chương 2: Ngôi làng ngập trong độc - phần 1
Chương 1: Gợn sóng trong tâm hồn tĩnh lặng 🔞
Chương 0: Lời mở đầu (Prologue)

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.