Edit: Quillpetal
Họ nghe được rồi sao? Tim Nazayev và Sabina đồng loạt thót lại.
“Kairat, đồ khốn! Không biết ơn ân nhân của làng mà dám nói cái gì đấy!”
Odil hầm hừ tiến lại, túm cổ áo Kairat ném phịch xuống ghế. Không ném mạnh có lẽ là chút lương tâm tối thiểu của một đội trưởng hộ vệ.
Odil đang trừng mắt với Kairat ngơ ngác thì quay sang nhìn Sabina, lập tức quát lớn.
“Nghe Barselda nói rồi. Cô đi phía tây thật à? Thật sự đã gặp Appetit sao?”
“……Thật ạ.”
“Tôi đã bảo đừng đi mà. Nguy hiểm lắm! Nếu mặt cô bị sẹo thì sao?”
Hướng câu hỏi hơi lạ, nhưng Sabina nghĩ Odil giận vì cô bỏ qua lời khuyên, nên xin lỗi.
“Xin lỗi. Nhưng không có vấn đề lớn. Dù để Appetit thoát, nhưng tôi đã hấp thụ được lõi lời nguyền……”
Sabina ngập ngừng, Odil nhìn thấy vết sẹo dài trên cổ cô, mắt trợn ngược.
“Cái gì đây. Ai làm cô bị thương!”
“Odil?”
“Cổ! Ai làm cô bị thương ở cổ hả!”
Odil lao tới với vẻ mặt hung ác, Erzan lập tức bước lên che chắn cho Sabina.
Ánh mắt vàng của Odil lóe lên sát khí.
“Mày à?”
“Odil?”
“Mày phải bảo vệ cô ấy tốt chứ! Đồ khốn kiếp!”
Bàn tay đầy sẹo vung lên tát mạnh vào má Erzan.
“Erzan!”
“Hiệp sĩ hộ vệ mà làm được gì? Để cô chủ bị thương thế kia hả?”
“Odil, sao vậy?”
“Cô Sabina, nguy hiểm!”
Sabina bị đẩy ra sau, Erzan dùng thân mình đỡ nắm đấm của Odil.
Không phòng thủ. Không phải vì vết thương ở lưng khó cử động. Mà vì đang che chắn cho Sabina nên không tránh.
“Mày! Mày phải bảo vệ tốt chứ! Mày phải chịu trách nhiệm chứ!”
Đấm vào bụng, vết thương lưng nứt ra, máu chảy. Đau rát như bị roi quất, nhưng Erzan im lặng chịu đựng cơn giận của Odil. Không biết Odil giận vì gì, nhưng nếu cơn giận hướng về Sabina thì anh phải chắn. Và việc không bảo vệ được Sabina hoàn toàn cũng là lỗi của anh, không có chỗ biện minh.
“Dừng lại, Odil!”
“Nếu làm kiểu này thì nghỉ việc đi! Cút quách đi!”
“Erzan không có lỗi!”
“Không có lỗi? Cô chủ bị thương mà không có lỗi à, đồ sâu bọ to xác mà vô dụng……!”
“Tôi bảo dừng lại mà!”
Tiếng hét của Sabina khiến tay Odil khựng giữa không trung.
“Đừng đánh! Đừng đánh Erzan nữa!”
Tiếng thét sắc nhọn như hiện hình, đâm phập vào lòng bàn tay Odil.
Đôi mắt vàng đang cháy bỏng hướng về Erzan đột nhiên cứng đờ vì kinh ngạc. Odil nhìn tay mình với vẻ không tin nổi. Không có gì bay tới, không chạm vào, vậy mà lòng bàn tay hắn rỉ máu đen theo đường vân tay.
Kỳ lạ thay, không đau. Bị thương mà không đau, có phải do lời nguyền hay do hắn đang mất cảm giác, không biết được.
Sabina lao lên, ôm chặt Erzan dù thân hình cô không che hết được anh.
“Ông là cái thá gì! Ông là cái thá gì mà dám động vào Erzan……!”
“Cô Sabina, bình tĩnh!”
“Đừng đụng vào Erzan của tôi!!”
「Đừng đụng vào mẹ tôi!」
Tiếng hét thời thơ ấu của chính mình vang lên từ đâu đó. Sabina nghẹn ngào ho khan, lắc đầu.
“Đừng đánh. Tôi không muốn Erzan bị thương……”
Không kịp suy nghĩ mình đang nói gì. Sabina bám chặt Erzan như thể rời ra là chết, nhưng tay vẫn đặt lên ngực để tránh chạm vết thương lưng.
Odil ngẩn người nhìn lòng bàn tay thủng lỗ to bằng móng cái, máu chảy ròng ròng. Camilla và Nazayev há hốc miệng như gặp ma. Còn Kairat thì mắt mở to, nhưng không phải vì sợ hãi. Như thể muốn nhìn kỹ hơn, anh kéo người đang bị ép ngồi dậy, chăm chú quan sát tay Odil.
Máu đen rơi xuống sàn không bay hơi.
Lời nguyền khi rời khỏi vật chủ thường mất sức giữ hình dạng. Vậy mà máu từ tay Odil không bay hơi, chảy thành đường cong nhẹ nhàng như nét cọ vẽ mực, rồi chui vào bóng của Sabina.
“Hức, hức……”
Vai Sabina run lên bần bật. Tiếng thở hổn hển xen lẫn nước mắt trong suốt rơi lộp độp. Odil nhìn đôi mắt đen nhìn mình đầy oán trách, đột nhiên cứng đờ.
Không phải vì bị cô tấn công. Cũng không phải vì bị thương bởi sức mạnh lạ.
Đôi mắt đen ấy như lôi hết tội lỗi giấu sâu trong tim hắn ra ngoài.
“Olga. Anh…….”
Phản xạ gọi tên em gái mình, Odil vội vàng ngậm miệng lại. Sabina vẫn chưa bình tĩnh, thở hổn hển với những tiếng nấc ướt át, mắt mở to. Người làm cô bình tĩnh lại chính là Erzan.
“Cô Sabina, dừng lại đi.”
“……Erzan…….”
“Không được làm vậy đâu.”
Erzan không biết sức mạnh lời nguyền của Sabina mạnh mẽ đến mức nào. Anh biết cô có thể hấp thụ lời nguyền khác và vết thương lành nhanh, nhưng không ngờ nó lại biểu hiện thành tính công kích như thế này.
“Nhưng, ưc. Người đó, hức. Người đó đánh Erzan…….”
Khi Sabina chỉ vào Odil với những tiếng nấc xen lẫn khóc, Erzan dùng tay mình phủ lên mu bàn tay cô, nhẹ nhàng kéo tay cô xuống.
“Cô Sabina ở lại ngôi làng này chẳng phải để cứu những người này sao. Bình tĩnh lại đi.”
Giọng Erzan trầm xuống thêm một chút. Giọng nói trầm ấm nhưng không hề áp bức khiến cơ thể run rẩy của cô dần dịu lại. Khi Sabina nức nở cúi đầu, Erzan vòng tay ôm vai cô.
Nhìn ba người vẫn đứng đờ như tượng đá và người đàn ông duy nhất ngồi nghiêng người về phía trước như đang xem một vở kịch thú vị, Erzan nhẹ nhàng nói.
“Hôm nay đã trải qua quá nhiều chuyện. Hãy để cô Sabina nghỉ ngơi một chút.”
“…….”
“Odil. Vết thương của ông ổn chứ?”
“……Ừm? À…….”
Chỉ khi Erzan gọi tên, Odil mới giật mình tỉnh lại và vụng về chỉnh lại tư thế cứng đờ. Đội trưởng hộ vệ của làng – người luôn bao bọc mình bằng lớp căng thẳng như áo giáp sắt, sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào – giờ không còn ở đó nữa.
Odil cử động tay chân một cách gượng gạo, phát ra tiếng kêu ken két như con rối làm bằng dây thép.
“Odil. Tay ông bị thương…….”
“Ơ? Không, không sao. Loại này lành nhanh thôi.”
Odil vội dùng tay kia che lỗ thủng trên mu bàn tay. Dù không rõ nguyên nhân lòng bàn tay bị thủng, nhưng rõ ràng Sabina đã dùng sức mạnh nào đó tấn công ông.
Tuy nhiên Odil hoàn toàn không có ý định quát Sabina tại sao lại tấn công mình. Ông cũng chẳng tò mò sức mạnh gì đã làm tay hắn bị thương.
Như thể muốn xóa sạch ký ức về chuyện vừa xảy ra, Odil lắc đầu. Chỉ lúc này tay ông mới bắt đầu nhức nhối.
“Tôi ổn. Đừng lo, cứ chăm sóc tiểu thư Sabina…… của cậu đi.”
Lỗ thủng vẫn còn, nhưng máu đã ngừng chảy nên không vấn đề gì.
Thấy thái độ Odil cố tình né tránh chủ đề, Erzan khẽ cau mày rồi cúi đầu nhẹ.
“Xin lỗi. Hôm nay có thể về trước được không ạ?”
“……Ừ. Ừ, được…….”
Ánh mắt Odil không nhìn Erzan mà dán chặt vào Sabina đang nép vào lòng anh. Sabina tựa vào Erzan, nấc lên từng tiếng nhỏ như đứa trẻ tám tuổi. Dù cơ thể cô đã là người lớn, Odil lại cảm thấy ngực mình thắt lại như thể mình là tên lưu manh vừa đánh một đứa trẻ. Khi cố ý quay đầu đi, mắt hắn chạm phải Barselda đang đứng ở cửa.
Barselda đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng mà không bước vào nhà thờ.
“Bây giờ tôi chen vào được chưa?”
Barselda – người bị gạt ra ngoài vì lý do khác với Nazayev – hắng giọng “khụ” rồi bước vào. Ánh mắt Erzan lập tức cảnh giác. Đôi mắt xanh của anh nhanh chóng quét qua người đàn ông lạ mặt theo đường chéo.
Dù thấp hơn Erzan một chút, nhưng vẫn rất cao. Tóc đen dài quá vai hơi rối, nhưng không xù xì như Nazayev.
Đi được vài bước, Barselda nhận ra không khí căng thẳng nên dừng lại. Khi ánh mắt đỏ của hắn chạm vào Erzan, anh mới nhận ra muộn màng.
“Anh…… là Barselda à?”
“……Tôi chưa nói tên mà sao cậu biết?”
Khi cứu hắn ở kho hàng, hắn đầy muội than nên Erzan chỉ đoán được vóc dáng. Giờ ánh mắt Erzan có cảnh giác nhưng không có sát ý.
Barselda gãi cằm ngượng ngùng rồi quay sang Nazayev.
“Anh lại đi kể chuyện em lung tung khắp nơi rồi hả?”
Nazayev – người nãy giờ cứng đờ – giật mình nhảy dựng lên trước lời Barselda, quát lớn.
“Này Barselda! Kể lung tung cái gì, dám nói anh kể lung tung hả!”
“Nếu người lạ biết tên tôi thì chắc chắn là nghe từ anh rồi còn gì.”
“Dù sao thì cũng phải nói cho lịch sự chứ…….”
“Anh kể đúng không?”
Khi Barselda hỏi lại, Nazayev ngậm miệng, đôi mắt đỏ nhanh chóng nhìn sang hướng khác.
Không thể chối được. Khi Barselda bị nhốt dưới tầng hầm tháp phía đông, hắn không thể giao tiếp bình thường và toàn thân phủ lông đen, nên ngoại hình khác hẳn bây giờ.
Linh mục Roskayen chỉ gọi hắn là “hạt nhân phía đông”. Erzan và Sabina biết tên hắn là do hôm sau gặp Nazayev và nghe hắn kể.
“Tôi nghe nói hai người đã cứu tôi khi bị lời nguyền…… Người kia đang bị thương thì cứ vào nghỉ trước đi. Tôi sẽ tiếp tục tìm linh mục Roskayen.”
Dù Barselda chắc chắn đã thấy Sabina dùng sức mạnh lạ tấn công Odil, nhưng kỳ lạ thay hắn vẫn bình thản.
Hắn chào đơn giản như gặp hàng xóm mới chuyển đến, rồi nhanh chóng quay lưng rời khỏi nhà thờ.
Trong khi Nazayev vẫn tránh ánh mắt em trai, người vẫy tay chào bóng lưng Barselda lại là Kairat. Vẫn ngồi trên ghế, anh hỏi Erzan.
“Hình như giờ đã muộn để tiếp tục nói chuyện rồi nhỉ?”
“…….”
“Bệnh nhân cần nghỉ ngơi là trên hết, nên trước tiên cứ để cô ấy nghỉ. Erzan, đưa Sabina vào đi.”
Kairat vẫy tay như không có gì.
“Không cần tìm linh mục Roskayen nữa à?”
Barselda nhận ra Roskayen không ở nhà thờ, sau khi cứu Erzan liền đến nhà Kairat. Nhưng từ Kairat chỉ nghe rằng linh mục không đến kể từ khi mang bữa tối, nên hắn định đến nhà Camilla thì gặp Camilla đang đá Nazayev ra ngoài. Cô cũng chưa gặp Roskayen. Khi Barselda hỏi nơi linh mục có thể đến, Camilla chỉ chỗ ở của Odil.
Đó là hết phần Camilla kể. Nhưng Barselda chỉ dẫn Odil về nhà thờ.
Nghĩa là linh mục Roskayen cũng không ở chỗ Odil.
Thấy Kairat không hề lo lắng dù Roskayen mất tích, ánh mắt Erzan lại sắc bén.
“Camilla. Nazayev.”
“Ừ?”
“Ơ? Tôi à?”
“Hai người có thể giúp tìm linh mục Roskayen không?”
Dù kho hàng cách nhà thờ xa, nhưng với tư cách người duy trì cân bằng lời nguyền, linh mục Roskayen có thể đã gặp chuyện. Cần tìm ông nhanh.
“Không cần tìm đâu. Giờ ông ấy về rồi.”
Cửa phụ phía đối diện hướng Barselda đi mở ra, Roskayen bước vào.
“Linh mục Roskayen? Ngài đi đâu vậy…….”
“Ban ngày nhiều người tìm nên muốn đi một mình thì chỉ có thể đi ban đêm khi không có ai. Còn các người giữa đêm khuya thế này làm gì ở phòng cầu nguyện?”
Roskayen thở dài khi nhìn sàn nhà mục nát lõm sâu, ghế dính máu, bàn tay thủng lỗ của Odil không che hết, và vết thương lưng tróc da của Erzan.
“Erzan, cậu vào phòng nghỉ đi. Lát nữa tôi mang thảo dược và thánh thủy đến.”
“Linh mục Roskayen, nhưng…….”
“Camilla và Kairat về nhà đi, còn Nazayev đưa Odil về.”
Roskayen vội vã dọn dẹp chỗ ngồi và cố gắng đuổi những vị khách không mời mà đến ra ngoài. Camilla định nói gì đó, nhưng khi thấy Kairat không chút do dự đứng dậy rời đi về nhà, cô cáu kỉnh theo sau.
Nazayev kéo Odil – người vẫn còn đang ngẩn ngơ – đi, rồi đột nhiên nhớ ra điều gì đó đã quên.
“Khoan đã. Barselda đi tìm Roskayen rồi mà?”
“Nếu tìm không thấy thì sẽ quay về nhà thờ thôi.”
“Phải đến chỗ Barselda nói rằng Roskayen đã về chứ. Không thì hắn sẽ tìm đến khi mặt trời mọc luôn ấy chứ.”
Không biết từ bao giờ Nazayev lại lo lắng cho Barselda, nhưng Roskayen không cố ý chỉ ra điểm đó.
“Nazayev, cậu đưa Odil về rồi tiện đường tìm Barselda mà báo cho cậu ấy biết là được.”
“Hả? Sao tôi phải làm chuyện phiền phức ấy?”
“Vậy cậu định nhờ ai?”
Trước câu hỏi của Roskayen, Nazayev câm nín. Kairat đã đi rồi, Odil bị thương cộng thêm tinh thần nửa tỉnh nửa mê. Erzan cũng đang bị thương, nên người duy nhất còn cử động được là chính hắn.
Nazayev khẽ tặc lưỡi, lầm bầm “biết rồi” rồi kéo Odil ra khỏi nhà thờ.
“Linh mục Roskayen…….”
“Erzan. Trước tiên nên chữa vết thương đã. Chuyện nói sau, giờ để ta xử lý vết thương cho cậu trước.”
Roskayen dẫn Erzan vào phòng, dùng thánh thủy lau sạch cơ thể anh, đắp thảo dược lên rồi bước ra ngoài.
Sabina – người vẫn chờ đợi bên ngoài suốt thời gian đó – định vào xem tình trạng của Erzan thì bị Roskayen ngăn lại. Ông dẫn cô ra hành lang.
“Tiểu thư hãy đi theo tôi.”
***
Roskayen dẫn cô đến phòng giải tội. Phòng giải tội có cấu trúc như một căn phòng bị chia đôi, có lẽ vì Camilla hay Nazayev thường xuyên sử dụng nên một cánh cửa đã bị lệch, khe hở không khít. Cánh cửa bên kia vẫn còn nguyên vẹn, chắc hẳn đó là cửa dành cho linh mục ra vào.
“Linh mục Roskayen. Tôi không phải người trong làng này…….”
“Một khi đã bước vào nhà thờ, bất kỳ ai cũng có quyền thổ lộ tâm sự với linh mục.”
“Nhưng tôi không thể làm lễ giải tội hay gì đó…….”
Sabina không thể làm lễ giải tội với Roskayen. Không phải vì cô nghĩ mình vô tội, cũng không phải vì xấu hổ khi thú nhận tội lỗi, mà đơn giản là cô không thể nói với ông. Những việc cô làm dưới lệnh của cha mình không phải loại tội có thể được tha thứ chỉ bằng lời thú tội, mà nếu người khác biết được sự thật, tính mạng họ thậm chí còn bị đe dọa.
Trong tình trạng chưa thể xác định rõ mối quan hệ giữa cha mình – Bá tước Konbayazen – và Roskayen là đồng minh hay kẻ thù, Sabina không thể tiết lộ bí mật cho ông.
Roskayen nếu là đồng bọn của cha cô thì đã là vấn đề, nếu là kẻ thù cũng là vấn đề.
“Dù không nhất thiết phải thú tội cũng không sao.”
“Linh mục Roskayen.”
“Dù không phạm tội, con người đôi khi vẫn muốn thổ lộ lòng mình với ai đó để cảm thấy nhẹ nhõm.”
Mục đích chính của lễ giải tội là quỳ trước vị đại diện của Chúa, thú nhận hết thảy tội lỗi và cầu xin tha thứ, nhưng ở phòng giải tội này, việc người ta đến để thú tội đã đứt đoạn từ lâu.
Camilla đến đây chỉ để trút bầu tâm sự về ngôi làng bị nguyền rủa đáng ghét này, chửi rủa Kairat, cáu kỉnh và than vãn về hoàn cảnh của chính mình. Không phải để thú tội, mà gần như là một cách giải tỏa stress bằng việc nói ra những điều muốn nói cho sướng miệng với ai đó.
Ngược lại, Nazayev vì trong làng không ai chịu nói chuyện với hắn, mà lại ngại đến khu vực phía bắc đông người nên thường tìm đến Roskayen để trêu chọc vớ vẩn.
Những lời nói nhảm nhí và hỗn xược của Nazayev Roskayen chỉ nghe một tai rồi bỏ qua tai kia, nhưng việc có người tìm đến nói chuyện cũng mang lại sự an ủi cho chính ông. Vì vậy ông không đóng cửa phòng giải tội.
“Dù vậy tôi vẫn…….”
“Mời vào đi.”
Khi Roskayen mở cửa, cánh cửa vốn chỉ treo hờ trên bản lề kêu ken két mở ra, để lộ căn phòng hẹp chỉ đủ cho một người ngồi. Người dân làng đều từng làm lễ giải tội ở đây sao.
Sabina do dự, Roskayen liền đi vòng sang phía bên kia bước vào. Khi nghe tiếng cửa đóng và tiếng ngồi xuống, Sabina hoảng hốt. Qua ô cửa sổ nhỏ, cô thấy bộ râu trắng rậm rạp của Roskayen.
‘Phải làm sao đây…….’
Roskayen đã vào rồi thì không thể tự tiện bỏ đi được. Sabina đành miễn cưỡng bước vào phòng giải tội, đóng cửa và ngồi xuống.
“…….”
Nói gì bây giờ đây. Không thể thú tội được. Nhưng cũng không thể nói dối rằng mình vô tội nên chẳng có gì để thú tội. Sabina ngồi yên, chỉ xoắn xuýt ngón tay. Roskayen ở phòng bên không nói gì.
Ông đang chờ cô lên tiếng sao. Nhưng Sabina chẳng có gì để nói với Roskayen. Chính xác hơn là cô không biết nên nói gì. Càng im lặng lâu, Sabina càng bồn chồn.
“Erzan sẽ ổn thôi.”
“……Vâng? À…….”
“Nếu tiểu thư lo lắng đến thế, lòng Erzan sẽ càng thêm khó chịu.”
Roskayen nói như thể đã biết rõ điều cô lo lắng nhất. Có lẽ vì không nhìn thấy mặt nhau. Giọng Roskayen khiến căng thẳng và bất an trong cô dần tan biến.
Đôi mắt của người quen thuộc với lời nguyền thường đục ngầu và vô hồn, nhưng ở phòng giải tội này, Roskayen không phải kẻ bị lời nguyền nhuộm màu, mà chỉ là một linh mục. Nhận ra điều đó, tâm trạng lo lắng bồn chồn của Sabina bình tĩnh lại đôi chút.
Sabina ngẩng đầu nhìn bức tường phòng giải tội. Bức tường hẹp và dài, không treo gì cả. So với căn phòng đá cô từng bị nhốt ở phủ Bá tước Konbayazen, nơi này còn chật hơn, vậy mà lạ lùng thay, cô không cảm thấy ngột ngạt.
Có lẽ vì biết rằng mình có thể mở cửa rời đi bất cứ lúc nào? Hay vì có Roskayen ở phòng bên?
Sabina ngồi thẳng lưng, chậm rãi thở ra. Nhà thờ là nơi thiêng liêng ngăn chặn lời nguyền, lẽ ra ở đây phải khiến cô bất an hoặc cảm giác bị truy đuổi, vậy mà kỳ lạ thay, Sabina lại thấy nhà thờ này thật thoải mái.
Roskayen không lên tiếng. Dường như nhận ra hơi thở của Sabina đã đều đặn hơn, ông cũng ngả lưng vào ghế, thở dài một hơi. Sự im lặng kéo dài qua bức tường, nhưng không hề gượng gạo. Cả Roskayen lẫn Sabina đều quen với sự tĩnh lặng, nhưng không chỉ vì thế.
Chỉ cần biết rằng người kia đang ở đó thôi đã khiến lòng cô bình yên.
“Linh mục. Tôi…… về Erzan ấy ạ.”
“Vâng.”
“Sau này có thể thuyết phục Erzan để tôi đi một mình được không ạ?”
Dù có nói rằng anh ấy không chết, Erzan vẫn lo lắng cô bị thương nên luôn che chắn cho cô, lo lắng đến mức bồn chồn. Chỉ riêng tai nạn xảy ra khi hấp thụ lõi dục vọng hôm nay đã đủ rồi. Nếu tiểu thư che chắn cho Erzan thì dù toàn thân thành giẻ rách, chỉ cần nghỉ một đêm cũng hồi phục.
“Tôi không muốn Erzan bị thương vì tôi.”
“Vậy thì tiểu thư tự nói với cậu ấy sẽ tốt hơn chứ.”
“Tôi đã nói rồi. Đã nói nhưng…… Erzan lại quay lại.”
Cô đã đuổi anh ấy đi mà không thèm nhìn mặt, vậy mà chưa đầy nửa ngày sau, anh ấy đã lén mang bữa tối đến cho cô.
Dù cô có nói với Erzan rằng không cần bảo vệ mình nữa, rằng cô muốn đi một mình, Erzan vẫn sẽ lo lắng và lại lén theo sau cô.
“Nếu cậu ấy không nghe lời và quay lại thì cứ đuổi lần nữa là được chứ ạ.”
“Vấn đề là…… không làm được như vậy.”
“Tại sao thế?”
Sabina cúi đầu. Im lặng lại kéo dài, nhưng Roskayen không thúc giục. Sabina suy nghĩ hồi lâu rồi lại lên tiếng.
“Lúc Erzan quay lại, tôi thấy thật vô lý…… nhưng kỳ lạ thay, tôi lại vui.”
Đúng vậy. Nếu Erzan trái lệnh cô thì lẽ ra cô phải giận, vậy mà kỳ lạ thay cô không hề giận nổi. Không phải vì anh ấy bỏ qua lời cô, mà việc anh ấy lo lắng cho cô và mang bữa tối đến đã khắc sâu vào tim cô. Khoảnh khắc nhìn thấy mặt Erzan trong bóng tối, cảm xúc đầu tiên là ngỡ ngàng, kinh ngạc, và vui mừng.
“Nếu nghĩ cho Erzan thì lẽ ra tôi phải tàn nhẫn hơn để đuổi anh ấy đi, nhưng tôi không làm được. Vì Erzan quay lại tìm tôi khiến tôi vui quá…….”
“Nếu tiểu thư muốn ở bên cậu ấy thì ở bên sẽ tốt hơn.”
“Không được ạ. Nếu Erzan vì bảo vệ tôi mà lại bị thương thì sao?”
Giọng Sabina lẫn nước mắt. Roskayen khẽ hắng giọng như khó xử.
“Tôi phải đẩy Erzan ra xa, nhưng không biết cách. Không, tôi biết là nên làm vậy…… nhưng tôi không muốn.”
“Có nhất thiết phải đẩy cậu ấy ra không?”
“Tôi không muốn Erzan bị thương.”
“Nhưng tiểu thư cũng không muốn cậu ấy rời xa mình, đúng không.”
Trước lời nhận xét bất ngờ, Sabina chớp mắt và nhìn qua ô cửa sổ. Qua ô cửa nhỏ chỉ thấy vạt áo và râu của Roskayen. Dù không chạm mắt, Roskayen dường như biết cô đang nhìn mình mà tiếp tục nói.
“Dục vọng của con người là như vậy.”
“…….”
“Biết rằng để người kia tốt hơn thì nên để họ đi, nhưng lòng vẫn muốn giữ lại. Biết rằng ở đây nguy hiểm nên phải giận dữ đuổi đi, nhưng khi đối diện mặt mũi, nỗi nhớ và niềm vui khiến lời đuổi đi không thốt nên lời.”
Roskayen dường như nhìn thấu hết những tâm tư hỗn loạn mà chính Sabina còn chưa sắp xếp xong. Cô há miệng nhìn Roskayen qua ô cửa nhỏ.
“Nếu không gặp thì kìm nén dục vọng cũng không khó. Chỉ cần chịu đựng nỗi nhớ là được.”
“…….”
“Nhưng khi gặp mặt, thường thì dục vọng của bản thân lại trỗi dậy trước cả ý nghĩ vì người khác.”
“Như vậy thì không được chứ ạ? Đó là xấu…… ích kỷ mà.”
“Nếu đủ mạnh mẽ để đặt người khác lên trên dục vọng của mình thì đã không bị mê hoặc.”
Ông đang chỉ trích ý chí yếu đuối của Sabina sao. Nhưng lời nói không hề mang ý mỉa mai. Giọng Roskayen vẫn bình tĩnh và ôn hòa.
Ông nói những lời như đâm thẳng vào tâm tư cô giấu kín, vậy mà lạ thay, thay vì đau lòng, cô lại thấy nhẹ nhõm.
Đây có phải sức mạnh của linh mục không? Sabina không biết.
“Yếu đuối nên mới phạm tội, ngu muội nên mới không buông được vương vấn. Biết nguy hiểm nên đẩy ra, nhưng một góc lòng vẫn mong người ấy ở lại bên mình dù sao đi nữa.”
Đúng như lời Roskayen.
Erzan ở bên Sabina thì sẽ gặp nguy hiểm. Anh ấy sẽ lại bị thương vì cứu cô.
Vì vậy cô đẩy anh ấy ra, nhưng khoảnh khắc anh ấy quay lại, cảm giác nhẹ nhõm lại đến trước.
‘Không phải không có cách. Mà là không muốn làm vậy.’
Cách đuổi Erzan thì nhiều. Lý do để đuổi cũng nhiều.
Dù Erzan có lo lắng cho cô đến đâu, nếu cô giận dữ quát mắng thì anh ấy cũng không dám đến gần.
Nhưng Sabina không làm được. Chính xác là không muốn làm.
Không phải vì áy náy khi giận Erzan.
Mà vì sợ Erzan rời đi.
“Nhưng như vậy là xấu, rất xấu mà.”
“Tại sao tiểu thư nghĩ thế là xấu?”
“Không thể vì mình thích mà đẩy Erzan vào nguy hiểm được.”
“Tiểu thư.”
Roskayen ngừng một chút để lấy hơi, rồi hỏi bằng giọng nghiêm túc.
“Hãy tạm gác chuyện điều gì là chính nghĩa và đúng đắn lại. Bây giờ, điều quan trọng trước tiên là tiểu thư thực sự mong muốn điều gì.”
“…….”
“Erzan phải rời xa tiểu thư, phải không ạ?”
“Vâng…….”
“Tiểu thư có muốn Erzan rời xa mình không?”
Sabina không trả lời được.
Cô biết mình phải làm vậy, biết đó là điều đúng đắn, nhưng trái tim lại chạy ngược chiều. Cô biết rằng vì Erzan mà đẩy anh ấy đi là đúng, nhưng lòng cô lại mong anh ấy ở bên cạnh. Cô sợ mất đi người đã thắp sáng thế giới chỉ toàn bóng tối không một tia sáng của mình.
“……Tôi muốn Erzan ở bên cạnh tôi.”
“Vậy thì cứ nói như thế là được.”
“Thật sự…… có được như vậy không ạ?”
“Việc có được hay không không phải do tôi phán xét. Chính là tiểu thư.”
Thật kỳ lạ. Sabina và Roskayen chưa từng trò chuyện sâu sắc đến thế, vậy mà ông lại biết chính xác điều cô đang lo lắng. Cảm giác như có thứ gì đó nặng nề đè lên ngực từ lâu nay đang dần trôi ra ngoài.
Sabina thở dài, ngả lưng vào tựa ghế. Kẽo kẹt. Từ phía bên kia vang lên tiếng Roskayen chỉnh lại tư thế, nhưng Sabina không quay đầu.
“Linh mục Roskayen.”
“Vâng.”
“Cảm ơn ngài…….”
“Tôi chẳng làm gì đáng để nhận lời cảm ơn. Chỉ lắng nghe tiểu thư nói thôi mà.”
Roskayen không đưa ra câu trả lời cho Sabina. Ông cũng không ra lệnh cô phải làm gì.
Ông chỉ an ủi và khích lệ cô.
Ông nói rằng cứ làm theo điều cô mong muốn.
“Dù vậy tôi vẫn cảm ơn. Xin ngài cho tôi được cảm ơn.”
Có lẽ chỉ là một câu nói bình thường, nhưng nó đã thổi bay hết những lo lắng bấy lâu nay của Sabina.
Chỉ riêng câu nói ấy thôi cũng đủ khiến cô cảm thấy được giải thoát.
“Tiểu thư. Vậy thì tôi có thể nhờ một việc được không?”
“Việc gì ạ?”
“Hai ngày nữa, tôi sẽ dẫn tiểu thư đến phía bắc của làng. Cùng đi nhé.”
***
Khi Barselda đi gọi Odil, có lẽ đã cùng Nenavuste đánh thức ông, nên ngay khi Nazayev vừa đưa Odil về túp lều, hắn đã bị Nenavuste mắng oan uổng.
“Này Nazayev! Đồ rác rưởi! Roskayen nói gì mà giữa đêm khuya thế này còn lôi người ta dậy!”
“Khoan đã, chờ chút! Không phải tôi đánh thức mà? Sao lại đổ lên đầu tôi?”
“Em tao còn chưa ăn tối đã ngủ rồi…… Mày là người mà không có chút suy nghĩ cho người khác à? Tao vốn đã nghĩ mày là đồ khốn nạn, vậy mà 15 năm trôi qua mày vẫn chẳng thay đổi chút nào!”
“Tôi oan lắm! Người đến đây là Barselda cơ mà? Sao lại mắng tôi!”
“Làm anh mà đẩy hết cho em, mày tự hào lắm hả? Tự hào lắm à?”
Với Nenavuste – người đã không ngủ ngon, không ăn no suốt 15 năm chỉ để bảo vệ các em – thì Nazayev là tồn tại khó hiểu nhất, thậm chí không muốn thừa nhận cùng tồn tại trên đời này.
Nenavuste ném luôn chiếc giày còn lại về phía Nazayev với vẻ mặt ghê tởm, còn Nazayev định thanh minh nhưng bị mắng nên đành đẩy Odil – vẫn đang ngẩn ngơ – sang một bên rồi chạy biến.
“Trời ơi. Sao cứ nhắm vào mình hoài vậy…… Gần đây mình có làm gì xấu đâu.”
Người tốt mười lần mà làm sai một lần đã bị mắng, còn kẻ tệ mười lần mà làm tốt một lần đã được khen, chẳng phải thế sao? Nazayev không hiểu nổi tại sao mình gần đây sống lành mạnh, ngoan ngoãn (theo đánh giá của chính hắn) mà lại càng ngày càng bị ghét.
“Có phải cái này không? Càng khổ sở trong thực tế thì càng chọn một mục tiêu để trút giận, giải tỏa stress…… Chết tiệt. Mình thành vật hy sinh rồi à?”
Thực ra từ đầu đến giờ, cách đối xử với Nazayev trong làng chưa từng thay đổi. Chỉ là trước đây Nenavuste không thể rời khu vực phía nam, Camilla mặt sụp một bên và khập khiễng, Kairat thì mù nên dù Nazayev có làm trò điên rồ cũng không ai đuổi đánh được. Giờ tình hình thay đổi nên mọi thứ quay về như cũ.
“Thời Odil còn trốn tránh để không gặp dân làng thì tốt hơn. Lúc đó ít bị khinh thường thế này.”
Nazayev lẩm bẩm như nhớ về vinh quang quá khứ mơ hồ, rồi đi xuống con đường rừng. Vì Erzan và Sabina còn ở nhà thờ nên túp lều của hai người vẫn trống không.
Chỉ mới vài tiếng trước thôi mà lại như chuyện xảy ra từ lâu lắm rồi, Nazayev lắc đầu. Nếu lúc đó mình không đi về phía bắc rừng thì sao nhỉ. Erzan sẽ không bị thương, Sabina sẽ không khóc? Hay ngược lại, cả hai sẽ gặp nguy hiểm lớn hơn?
Nghĩ đến cảnh Sabina khóc khi nhìn Erzan, lòng hắn bỗng rối bời, Nazayev gãi gãi gáy. Tóc hắn vốn mượt mà là niềm tự hào, giờ thì cháy xém, phần trên xoăn tít, phần dưới khô xơ.
“Ôi. Đầu tóc thế này làm sao đây…… Hay cắt ngắn như Erzan nhỉ?”
Thói quen của Nazayev là nói hết suy nghĩ thành lời. Giống Camilla, vì ngoài Roskayen chẳng còn ai để nói chuyện nên nếu không tự nói một mình thì sợ quên cách nói. Đồng thời cũng để tạm quên đi nỗi cô đơn khi ở một mình và thực tế tuyệt vọng không thể rời khỏi ngôi làng bị nguyền rủa này.
“Biết thế đã chọn cách khác rồi.”
Hắn hối hận vô cớ. Vì suy nghĩ chưa qua não đã tuôn ra miệng nên khiến Sabina hiểu lầm. Nazayev nghĩ mình đã tiếp cận chân thành, vậy mà lại khiến Sabina cảnh giác hơn, đồng thời để lại ấn tượng xấu với Erzan rằng hắn là đồ rác rưởi không đáng giao du.
Dĩ nhiên đó không phải hiểu lầm hay định kiến, mà chỉ là sự thật, nhưng Nazayev tin rằng đó chỉ là hiểu lầm.
“Cởi áo choàng cho Sabina rồi giờ lạnh quá. Hay tìm chỗ nào chui vào đây…….”
Nazayev xoa tay, ngước nhìn ngọn tháp sừng sững trước mặt.
Tháp phía đông – nơi Barselda từng bị nhốt dưới hầm.
Cũng là nơi nhà thờ của làng từng tọa lạc.
Nazayev chẳng có chút đức tin nào, cũng không đủ kiên nhẫn ngồi yên cầu nguyện nên số lần đến nhà thờ đếm trên đầu ngón tay, thậm chí chưa từng tham dự thánh lễ. Sau khi Barselda bị nhốt dưới hầm tháp, hắn càng tránh xa nơi này.
Nếu nhà thờ không dời sang phía tây, có lẽ dù có buồn chán đến đâu Nazayev cũng chẳng tìm đến Roskayen.
“Ngày xưa đến đây thấy thật khó chịu.”
“Anh thì biết gì.”
Giật mình vì tiếng Barselda, Nazayev nhìn vào trong thì thấy em trai đang đứng trước cầu thang dẫn xuống hầm.
Nazayev lúng túng vì bất ngờ gặp Barselda ở nơi không ngờ tới.
Tóc dài chạm vai, mắt đỏ giống hệt Nazayev, nhưng vóc dáng cao lớn và đường nét khuôn mặt sắc sảo khiến hai anh em chẳng giống nhau chút nào. Dù biết Barselda không còn mang hạt nhân lời nguyền nữa, khi đối diện hắn vẫn thấy lạnh gáy.
“Này Barselda. Mày làm gì ở đây? Không phải đi tìm Roskayen sao?”
“Tôi nói thế rồi đi mà.”
“Mày đi có tí mà quay lại rồi. Đi dạo đêm à. Thôi về nhà thờ đi.”
“Sao phải về?”
Trước câu hỏi của Barselda, Nazayev chớp mắt ngước nhìn em trai. Barselda đứng im. Nhưng vẻ mặt hắn cứng đờ như vừa thấy thứ gì kinh khủng. Nỗi đau khi thay anh chịu lời nguyền và cơn giận từ hạt nhân lời nguyền đã biến mất, thay vào đó là nỗi sợ hãi.
“Tại sao mình phải đến chỗ hiện thân của lời nguyền?”
“Hả?”
“Người do anh Aleksei gửi đến mà. Người phụ nữ đó.”
Chỉ trùng tên thôi, không có bằng chứng nào cho thấy Bá tước Konbayazen – người gửi Sabina – chính là Aleksei anh trai họ.
Vậy mà Barselda run rẩy co ro như đối diện với sự thật kinh hoàng không thể chối cãi.
“Cô ta sẽ giết hết chúng ta.”
***
Có lẽ do thuốc gây tê mà Roskayen dùng khi chữa trị, hay do cơ thể bị thương cộng thêm sự mệt mỏi tích tụ dồn dập một lúc, Erzan không tỉnh giấc dù cửa mở ra. Nhìn thấy anh ngủ say, Sabina nhẹ nhõm thở phào, bước chân không phát ra tiếng động, lặng lẽ tiến lại gần giường rồi ngồi xổm ngay trước mép giường, tựa người vào đó.
Khuôn mặt Erzan đang ngủ say ở ngay trước mắt, gần đến mức chỉ cần đưa tay là chạm tới. Nghe tiếng thở đều đặn của anh, Sabina bất giác thở ra một hơi nhẹ nhõm. Cô khẽ đặt tay lên mép giường, chống cằm, lặng lẽ ngắm nhìn Erzan.
“Tiểu thư cứ làm theo ý mình muốn.”
Nghe lời linh mục Roskayen, Sabina lập tức tìm đến chỗ Erzan. Cô biết Erzan đang là bệnh nhân cần nghỉ ngơi. Cô biết anh là hiệp sĩ, nhạy cảm với mọi động tĩnh, chỉ cần sơ sẩy chút thôi cũng có thể đánh thức anh. Cô cũng biết nếu Erzan tỉnh dậy, chỉ cần tiểu thư – chủ nhân của anh – ở bên cạnh, anh sẽ không thể nào nghỉ ngơi thoải mái được.
Vậy mà Sabina vẫn đến đây.
Vì cô muốn gặp Erzan.
‘May quá. Không làm anh ấy tỉnh…….’
Khi chiến đấu, anh phản ứng nhanh như thú dữ nhờ bản năng, nhưng giờ nghĩ lại, có lẽ lúc ngủ anh lại hoàn toàn không phòng bị. Những lần ngủ cùng Sabina, dù cô có phát ra tiếng động hay hôn anh, Erzan cũng không tỉnh cho đến khi cô chủ động.
Chắc hẳn vì bình thường anh luôn căng thẳng quá mức.
Sabina nín thở, cẩn thận đặt lòng bàn tay mình lên cổ tay Erzan để không đánh thức anh. Mu bàn tay anh đầy những vết xước nhỏ, nếu vuốt ve e sẽ làm vết thương nặng thêm, nên cô chỉ đặt nhẹ lên cổ tay, nhưng vẫn cảm nhận rõ nhịp tim anh đập mạnh mẽ.
Cô từng nghĩ tim Erzan đập to ngay cả khi tỉnh, nhưng không ngờ lúc ngủ nhịp tim vẫn mạnh mẽ đến vậy. Tim anh dường như vẫn làm việc cần mẫn dù chủ nhân đang ngủ say. Nghĩ vậy, Sabina khẽ đặt môi lên đầu ngón tay anh.
‘Muốn chạm vào anh.’
Cô không muốn nhìn thấy Erzan bị thương vì mình.
Cô không muốn Erzan phải chịu đau đớn vì cô.
Sabina chẳng thể làm gì cho Erzan cả, nên ít nhất cô không muốn trở thành nguyên nhân khiến anh khổ sở.
‘Nhưng Erzan đã bị thương vì mình rồi.’
Đó là kết quả cô không hề mong muốn nhất. Bình thường đối diện với thực tế kinh khủng thì nên chạy trốn, vậy mà Sabina không thể rời khỏi bên anh.
‘Nếu Erzan ở bên mình, anh ấy sẽ lại bị thương.’
Sẽ bị thương, sẽ chịu nhục nhã, sẽ phải trải qua bao gian nan.
Vậy mà Sabina vẫn muốn ở bên Erzan.
Cô biết đẩy anh ấy đi là đúng, nhưng không làm được.
Cô thích việc Erzan ở bên mình quá.
Cô vui mừng đến phát điên khi dù bị đẩy ra anh vẫn quay lại.
Dù biết mình ích kỷ, cô vẫn lấy cớ “vì Erzan đã quay lại” để giữ anh lại.
“Erzan.”
Sabina khẽ gọi tên anh trong lúc anh đang ngủ say, rồi chậm rãi nhắm mắt.
“Xin lỗi. Em e rằng em không thể để anh đi được.”
Cô biết nếu cứ ở bên nhau thế này, nguy hiểm lớn hơn sẽ ập đến.
“Em muốn ở bên anh.”
Cô biết anh sẽ bất hạnh, biết rằng nếu rời khỏi cô anh mới có thể sống cuộc đời đúng nghĩa.
“Em…… thích Erzan lắm.”
Cô khao khát anh đến mức không chịu nổi.
Chỉ chạm tay thôi mà cảm nhận được hơi ấm của anh đã khiến lòng cô tràn đầy ấm áp và viên mãn.
💬 Bình luận (0)