Chương 36:
Khi nghi ngờ bắt đầu nảy mầm - Phần 3
Khi nghi ngờ bắt đầu nảy mầm - Phần 3

Edit: Quillpetal

Anh đang dùng vai đỡ cây cột cháy đổ, ôm lấy Sabina.

“Cô Sabina. Cổ tỉnh chưa?”

“Vâng……?”

“Phải ra ngoài. Cô cử động được không?”

Cảm giác sàn cứng ở lưng. Erzan đang che cho cô. Cây cột đổ về phía cô đã bị Erzan dùng thân đỡ.

Rõ ràng đang ở trong vòng tay Appetit, hắn biến mất không dấu vết, khói đặc và hơi nóng ập đến hai người.

“Sao, sao lại thế này……?”

“Bọn chúng châm lửa rồi. Phải thoát ra trước.”

Bọn chúng?

Ý nói bóng của Appetit sao?

Không, ngay từ đầu Appetit mà Sabina thấy có phải thật không? Rõ ràng chỉ có một mình, Erzan nói có nhiều, đầu hắn chẻ đôi chết dưới kiếm Erzan mà vẫn xuất hiện bình thường ôm cô.

Và giờ lại biến mất như sương mù.

‘Ảo giác……? Không lẽ.’

Ảo giác do Appetit tạo ra? Hay Erzan trước mắt là ảo giác? Hay từ lúc đến làng đã là ảo giác do Sabina tạo?

Như bị ma nhập. Sabina trợn mắt không nhúc nhích, bàn tay to lớn của Erzan ôm lấy má cô.

“Không sao đâu, cô Sabina.”

“Erzan……”

“Tôi không chết.”

Giọng nói y như lúc thề bên cô trong ác mộng.

Lời nguyền không ảnh hưởng đến Erzan. Khi Sabina dùng lời nguyền tử thần, không pháp sư nào chặn được. Hấp thụ hay chuyển hướng cũng vô ích. Lời nguyền của Sabina mạnh hơn mọi phép thuật.

Nhưng không ảnh hưởng đến Erzan.

Dù thể chất thanh tẩy của Erzan mạnh cỡ nào, nếu không bị ảnh hưởng bởi lời nguyền tử thần của cô, thì có lẽ cũng tự do khỏi lời nguyền dục vọng của Appetit.

“Bình tĩnh lại, cô Sabina. Không sao đâu.”

“Erzan, anh không sao chứ……?”

“Tôi không sao.”

Câu trả lời dứt khoát khiến đầu óc rối loạn của cô như được dội nước đá, trở nên tỉnh táo. Tầm nhìn rõ ràng hơn. Dù ngọn lửa lay động làm mọi thứ méo mó, khói làm mờ mịt, nhưng khuôn mặt Erzan gần trong gang tấc thì rõ mồn một.

‘Tôi không chết.’

Câu trả lời dứt khoát kéo cô lên khỏi ác mộng.

Lời ấy khiến Sabina có hy vọng.

“Erzan, anh…… làm mắt cho tôi đi.”

“Hả?”

“Tôi giờ không thấy gì cả.”

Từ lúc đầu gặp Appetit. Không, từ lúc nghe giọng anh trong rừng chạy trốn Nenavuste đã mơ màng. Như bị gì đó nhập. Có lẽ Sabina đang thấy ảo giác.

Sabina không biết “bọn chúng” Erzan nói là ai.

Chỉ là tóc và vạt áo Appetit không cháy trong lửa, đầu chẻ đôi chết mà vẫn xuất hiện bình thường ôm cô, rồi khi Erzan xuất hiện thì biến mất như chưa từng có.

Cô và Erzan đang ở cùng nơi, nhưng thấy những thứ khác nhau.

Vậy thì ít nhất một trong hai đang thấy thứ sai.

Sabina chắc chắn đang bị lời nguyền của Appetit, thấy ảo giác.

Vậy Erzan đang thấy gì?

“Cô Sabina, không thấy gì trước mặt sao?”

“Không thấy gì rõ ràng. Không, không thấy được.”

Ít nhất thứ Erzan thấy là thật, không phải ảo giác. Chỉ có thể tin vậy.

“Cô Sabina. Có lẽ……”

“Không phải mù. Nhưng tôi không tin được mắt mình nữa.”

“Hả?”

“Hình như đang thấy ảo giác. Nên Erzan phải nhìn thay và nói cho tôi biết.”

Sabina hơi nhích người, tựa lưng vào bức tường chưa cháy, thở dốc. Khói đặc xộc vào mũi khiến cô ho sặc sụa.

Ho được thì khói này là thật sao?

Hay đang điều khiển cảm giác để cô ho?

Sabina há miệng định hít khói thì Erzan vội ngăn.

“Cô Sabina, không được hít khói!”

“Tôi không sao…… không, hức.”

Nghe Erzan ngăn, Sabina vội bịt miệng mũi.

Vì Erzan ngăn nên khói này không phải ảo giác.

‘Khói và lửa này là thật……’

Dù hít khói từ ống khói thẳng cũng không chết, nhưng giờ cô phải chú ý lửa và khói không phải vì sống sót.

Khác với ảo giác Appetit tạo ra, lửa và khói này không phải lời nguyền, mà là ‘thực tế’.

Sabina vội ngừng thở, nhắm mắt.

Cả người nóng ran. Cảm nhận được nhiệt độ trong kho tăng lên.

“Sao còn chần chừ? Không dẫn con chó của cô chạy thoát nhanh đi.”

Ngay bên tai, Appetit thì thầm. Giọng lười biếng. Hơi thở và cảm giác môi chạm tai rõ mồn một, nghĩ thế nào cũng như hắn đang dính sát bên cô nói chuyện.

Nhưng Sabina không mở mắt.

Không được tin thứ mắt thấy, tai nghe, da chạm.

‘Đừng tin giác quan của mình. Tin Erzan.’

Không thở được khiến ngực nghẹn, lửa và nhiệt khiến da rát bỏng, nhưng Sabina quyết định loại bỏ mọi giác quan khác.

Nếu Appetit thực sự là hóa thân lời nguyền mạnh hơn cô, và cha đã dự đoán cuộc gặp giữa hắn và cô.

Thì không phải tin Sabina – người cha có thể dự đoán hành động – mà phải tin Erzan để vượt qua.

‘Không lừa được đâu, Appetit.’

Chỉ nói thầm trong lòng, nhưng như hắn nghe được, cảm giác ẩm ướt liếm tai lập tức biến mất.

Appetit đang nói với cô đã rời đi.

‘Appetit đang cho tôi thấy ảo giác.’

Và ảo giác ấy không ảnh hưởng đến Erzan.

Cảm giác kỳ lạ nhưng chắc chắn.

“Erzan. Kho này. Kích thước bao nhiêu?”

“Kích thước tương tự túp lều chúng ta ở…… không, hơi chật hơn một chút.”

Kho mà Sabina thấy từ ngoài cũng cỡ đó.

Vậy những kho và phòng khác thấy sau tường đổ cháy chắc chắn là ảo giác.

“Erzan. Ngoài chúng ta còn mười người nữa, đúng không? Còn lại ở đâu?”

Ầm.

Erzan thả cây cột đang đỡ bằng vai, kéo Sabina vào lòng. Một tay ôm vai cô, một tay cầm kiếm.

Erzan nuốt nước bọt đánh ực.

“Hiện giờ tụ lại ở trung tâm. Vì lửa nên nhìn như một khối, không biết có đúng mười người không.”

Anh có nhận ra khuôn mặt họ không? Nếu có người đàn ông tóc đỏ mắt vàng, thì đó là Appetit.”

“……Xin lỗi, tiểu thư. Trong tình trạng hiện tại thì khó nhận diện được.”

Erzan chĩa kiếm về phía khối đen ngọ nguậy. Từ phía sau, hai cánh tay thò ra rồi rơi bộp xuống sàn. Chất lỏng chảy từ cánh tay bị xé ra không phải máu. Nước đen. Chắc hẳn đó là lời nguyền mà Sabina nói.

“Erzan. Vậy thì Appetit…… không, anh có đối phó được với những người kia không?”

Erzan nhìn chằm chằm khối lớn vẫn còn ngọ nguậy. Không biết vì lửa nên không tiếp cận được, hay chỉ đơn giản là đang rình cơ hội, khó mà phán đoán. Erzan dùng mũi kiếm đâm thử cánh tay đen ngòm rơi giữa anh và quái vật, như miếng thịt thối bị xé ra.

Nó bốc cháy vàng kim rồi biến mất không dấu vết.

“Tôi có thể thiêu rụi bằng sức mình.”

“Vậy có dập được lửa này không?”

Erzan nhìn ngọn lửa phun khói đen và tia lửa, rồi vung kiếm. Đương nhiên khói hay lửa không bị chém đứt. Nếu là tro nhỏ cháy dở thì còn được, chứ lửa này thì sức Erzan không dập nổi.

“……Xin lỗi, tiểu thư. Sức tôi không làm được.”

“Có nghĩa là lửa này Erzan không dập được?”

“Không có lời nào để nói. Tôi nên lập kế hoạch kỹ càng hơn……”

“Không. Nhờ vậy tôi hiểu tình hình rồi.”

Không biết là Appetit hay phần lời nguyền khác hắn điều khiển, nhưng nó có thể bị thiêu rụi bằng sức thanh tẩy của Erzan.

Tuy nhiên, khói và lửa trong kho này thì sức Erzan không loại bỏ được.

Điều đó nghĩa là, lửa và khói hiện tại không phải “lời nguyền”.

‘Phải tìm ra lõi dục vọng mà Appetit mang……’

Lõi hận thù mà Nenavuste mang là hình kim gai, hạt nhân phẫn nộ mà Barselda mang là hình rắn.

Hạt nhân dục vọng hình dạng gì nhỉ.

‘Hoa hồng đỏ quấn quanh kho…… hạt nhân dục vọng là hình hoa sao?’

Hoa có hương, và trong hương có loại khiến người thấy ảo giác.

Vậy thì “lõi nguyền rủa” hình hoa mà Appetit mang khiến Sabina thấy ảo giác cũng có lý.

“Erzan. Lõi nguyền rủa dục vọng là hoa…… là hương thơm thì sao.”

“Hương hoa ạ?”

“Vâng. Loại làm cảm giác tê liệt, thấy ảo giác.”

“Ý tiểu thư là chất gây ảo giác. Nhưng ở đây không thấy hoa gì.”

“Tôi nghĩ dây leo hồng ngoài kia là bản thể……”

“Không có.”

“Hả?”

Sabina đột ngột mở mắt ngẩng lên, thấy vẻ mặt khó xử của Erzan.

“Tiểu thư Sabina. Quanh kho này, từ đầu đã không có cỏ dại nào mọc.”

Không thể tin. Vậy dây leo hồng đỏ mà Sabina thấy là gì.

Ngay cả hoa hồng ấy cũng là ảo giác Appetit tạo ra sao?

“Vậy…… cái gì khiến tôi thấy ảo giác? Nếu không phải hoa thì nước hoa? Hương liệu gì đó?”

“Tiểu thư Sabina, chờ chút…… ừ!”

Sabina lao vào hỏi, Erzan không buông kiếm mà cố đỡ cô, đá vào cột đang vướng chân.

Ầm vang.

Cột lăn sang bên do cú đá của Erzan rơi vào lửa, rồi có thứ gì “phụp” bật lên.

Ngọn lửa bay về phía hai người.

“Tiểu thư Sabina, cúi xuống!”

Dù là vụ nổ nhỏ, nhưng trong không gian chật hẹp thì vẫn nguy hiểm. Erzan càng khó di chuyển hơn.

“Tiểu thư Sabina, trước tiên phải lùi lại. Không biết khi nào nổ nữa……”

“Nổ…… a, sao tôi không nghĩ ra.”

“Cái gì ạ?”

“Erzan! Là bụi!”

Bụi.

Hít nhiều thì thấy ảo giác, dễ cháy, tích tụ thì nổ.

‘Hạt nhân dục vọng’ không phải hoa.

Không phải hương.

Thứ tạo khói, lửa trong nơi này, khiến Sabina thấy ảo giác.

Chính là bụi lấp đầy kho nhỏ này.

“Bụi ạ?”

“Lõi dục vọng của Appetit là dạng bụi phân tán, nên trong kho này…… a!”

Khi Sabina tiến lại gần Erzan, vạt áo dài của cô cọ vào tường rồi “phừng” bốc cháy.

Vô thức cố gỡ ra, Sabina dừng phắt khi Erzan nắm chặt vạt áo bằng sức mạnh. Tách tách. Tiếng tia lửa nhỏ vang lên, tay áo Sabina biến thành tro đen trong tay Erzan.

“Nếu vứt vạt áo cháy xuống sàn thì nguy hiểm. Có thể gây nổ lớn hơn.”

Ở học viện hiệp sĩ, kỹ năng võ thuật cơ bản là kiếm thuật và thể thuật, nhưng không phải không học cách dùng vũ khí khác. Cách dùng pháo binh, cách bảo quản thuốc súng, cách ứng phó tai nạn đột ngột – dù không sâu nhưng chắc chắn có học.

“Nên tốt nhất tiểu thư đừng di chuyển nhiều.”

Kim thì nhổ, rắn thì nuốt là xong, nhưng bụi thì hấp thụ cách nào.

Dĩ nhiên lời nguyền dạng bụi không phải bụi thật, nên không chỉ trôi nổi trong không khí mà tích tụ ở nơi lời nguyền tụ lại.

Sabina cảm nhận được dòng chảy mỏng manh của lời nguyền bám vào cơ thể mình, nhưng chỉ biết đến thế thôi.

Lời nguyền dục vọng bám vào cơ thể Sabina, nhưng tuyệt đối không hấp thụ vào bên trong. Như bụi hay phấn hoa chỉ dính trên da và vạt áo.

‘Làm sao hấp thụ? Chỉ hít qua mũi miệng thì giới hạn.’

Sabina thay vì dùng tay áo che mũi, áp mũi vào tay áo hít sâu. Cảm nhận hạt lời nguyền vào cơ thể, nhưng đồng thời hít cả khói nên ho. Để Sabina ho sặc không ngã hay dính tường cháy nữa, Erzan ôm vai cô.

“Tiểu thư Sabina, đừng cử động.”

“Erzan không sao chứ?”

Dù cơ thể Erzan không bị ảnh hưởng lời nguyền, anh chỉ không hít lời nguyền thôi, còn nổ hay khói do bụi lời nguyền gây ra thì vẫn bị ảnh hưởng. Sabina nhăn mày nhìn vạt áo vai phải Erzan cháy đen. Erzan hiểu lầm gì đó, vội buông vai cô xin lỗi.

“Xin lỗi. Không phải tôi định hạn chế hành động tiểu thư rồi tự ý……”

“Erzan, tôi hỏi anh thở có sao không.”

“Hả?”

“Khói mà. Khó chịu không?”

Trước câu hỏi của Sabina, Erzan làm vẻ mặt khó hiểu, rồi như hiểu ra muộn, xoa dưới mũi rồi gật đầu.

“Tôi hay đổ mồ hôi nên không sao.”

“Hả?”

“Để tránh hít khói thì tốt nhất dùng khăn ướt che mũi. Nếu không có thì làm ướt mặt, hoặc bôi nước bọt quanh miệng cũng có hiệu quả.”

“Nước……? Cần chất lỏng sao?”

“Vâng. Vì nhẹ nên những thứ đang lơ lửng trong không khí, một khi bị ướt nước thì sẽ không bay được nữa.”

Có thể nghĩ giống như cánh chim hay cánh côn trùng bị ướt thì không bay được.

Bột bụi lời nguyền dính trên da và quần áo của Sabina rõ ràng là đang bám vào nhưng không thể hấp thụ được. Khi cô ấy di chuyển thì bụi rơi ra, khi phủi đi thì bay lượn tạo thành những đốm lửa nhỏ trong không khí.

‘Nhưng nếu làm ướt bằng máu của mình thì chúng sẽ dính chặt và không động đậy được nữa.’

Ánh mắt Sabina hướng về thanh kiếm của Erzan. Cô hạ mắt nhìn thoáng qua cánh tay lộ ra làn da trắng vì tay áo bị rách, rồi lại đưa tay lên xoa xoa quanh cổ.

Trên chân – nơi Appetit từng liếm – có một vết sẹo dài. Cảm giác nhói nhói cho thấy vết thương vẫn chưa lành hẳn.

“Erzan. Nếu anh cắt cổ em và rải máu ra thì có lẽ có thể dập tắt ngọn lửa này……”

“Cô Sabina!”

Nghe Sabina nói điều kinh khủng một cách thản nhiên, Erzan hoảng hốt ngăn cản. Biết trước anh sẽ từ chối nên Sabina không hề bối rối.

Erzan không muốn làm Sabina bị thương. Dù không nhớ rõ nhưng cô đã nghe kể về phản ứng của Erzan khi cô bị cắt cổ lúc hấp thụ lõi hận thù của Nenavuste, và khi cánh tay bị thương lúc hấp thụ lõi phẫn nộ của Barselda. Nazayev từng nói rằng anh tái mét mặt mày, hồn vía lên mây.

Nếu cắt cổ Sabina và rải máu ra thì tất cả lõi dục vọng đang lơ lửng trong không khí sẽ dính chặt vào máu cô, không thể bay lượn nữa.

Nhưng Erzan chắc chắn sẽ không để chuyện đó xảy ra.

“Chỉ cần không cắt sâu là được. Cổ bị rạch nhẹ cũng chảy nhiều máu rồi, nên không cần làm vết thương sâu……”

“Tuyệt đối không được. Xin cô đừng nghĩ những điều kỳ lạ nữa.”

“Lúc nào cũng nói sẽ nghe lệnh em, vậy mà giờ lại ra lệnh cho em à?”

“……Có những thứ tôi không thể nhượng bộ.”

Sự an toàn của Sabina. Đó là điều duy nhất Erzan không thể từ bỏ. Dù có bị cô ngược đãi, bị cô xua đuổi lần nữa vì trái ý cô, anh cũng không thể để Sabina rơi vào nguy hiểm.

Nhìn khuôn mặt tuyệt vọng của Erzan, Sabina khẽ cười.

“Em biết anh sẽ trả lời như vậy mà.”

“Cô Sabina……”

“Vậy mượn tạm Erzan một chút được không?”

Ý cô là sẽ dùng dao cắt da Erzan, dùng máu anh để dập lửa sao? Erzan không do dự gật đầu.

Thà anh bị dao cắt còn hơn để cơ thể Sabina bị thương. Để bảo vệ cô, cánh tay cầm kiếm và hai chân chạy nhảy phải còn nguyên vẹn, vậy nên cắt vào sườn có lẽ là hiệu quả nhất. Đang suy nghĩ xem nên cắt chỗ nào trên cơ thể mình thì má Erzan bị bàn tay Sabina ôm lấy.

“Cô Sabina?”

“Há miệng ra.”

Bên trong kho hàng nóng hầm hập. Dù làm việc cả ngày dưới nắng gắt giữa hè cũng không nóng bằng thế này. Không khí nóng đến mức mồ hôi vừa túa ra đã bốc hơi ngay, ngay cả việc thở cũng đau đớn.

Nhưng không hiểu sao, khi môi Sabina chạm vào môi Erzan, cảm giác nóng bức và ngột ngạt kia biến mất trong chớp mắt.

Sabina bất ngờ hút lấy môi Erzan – người đang sững sờ đến mức quên cả thở – rồi đẩy lưỡi vào trong miệng anh, lấy đi nước bọt đọng dưới lưỡi. Có lẽ vì xung quanh quá nóng nên nước bọt của Erzan lại ngọt và mát như mật ong. Sabina ngậm lấy nó trong miệng, cúi đầu để không nuốt xuống, rồi đẩy ngực Erzan ra.

‘Appetit. Lại đây.’

Appetit mà Sabina nhìn thấy không chỉ đơn thuần là ảo giác thao túng giác quan của cô. Hắn dường như đọc được suy nghĩ của cô: khi cô gọi thì đến gần, khi cô từ chối thì rời xa.

Sabina nhắm mắt và lại gọi Appetit trong lòng.

Dù không mở miệng mà chỉ gọi trong đầu, nhưng không hiểu sao hắn lại biết, một hơi thở ẩm ướt phả vào tai cô.

“Ngay trước mặt tôi mà hôn con chó của cô, giờ lại quyến rũ tôi sao? Dục vọng của cô thật khó nắm bắt.”

Appetit cười khẽ rồi liếm vành tai Sabina. Sabina quay đầu, dùng môi mơn man má Appetit. Dù nhắm mắt nhưng vì hắn dính sát bên cạnh nên cô vẫn biết được vị trí khuôn mặt.

“Ái nữ đáng yêu của tôi, cô định làm gì vậy?”

“Muốn hôn anh.”

Cô nói thành tiếng sao? Hay chỉ nghĩ trong đầu mà do ảo giác của Appetit nên tưởng là “nghe thấy”?

Dù nhắm mắt che khuất tầm nhìn, hình ảnh Appetit mỉm cười vẫn hiện lên rõ mồn một như được vẽ. Hơi thở phả vào chóp mũi ngọt ngào, cảm giác niêm mạc mềm mại chạm vào môi cô đủ khiến cô quên ngay cái nóng ở đây, thật sự choáng ngợp.

Sabina dần trở nên mơ màng, không cố gắng níu giữ cảm giác đang xa dần. Cô chỉ hòa lưỡi với Appetit đang hôn mình, để nước bọt của Erzan mà cô đang ngậm chảy vào miệng hắn.

“Hấp…… ực!”

Một âm thanh kỳ lạ vang lên, như thể bị sặc khi nấc. Khi Sabina mở mắt, Appetit đang trợn tròn mắt không tin nổi, sờ soạng khuôn mặt mình.

Dưới cằm hắn bị tan chảy tạo thành lỗ thủng, rồi hai má và cổ cũng bắt đầu cháy thành màu vàng kim.

“Sao…… sao lại thế này……”

Rõ ràng từ dưới mũi đến cổ đã tan hết, vậy mà giọng nói hoảng loạn của Appetit vẫn vang lên rõ ràng.

‘Quả nhiên người đàn ông tôi thấy chỉ là ảo ảnh.’

Điều Sabina sợ nhất là đối mặt với người đang chết.

Điều thứ hai cô ghét nhất là nhìn thấy người khác bị thương.

Nhưng kỳ lạ thay, nhìn Appetit với cằm và cổ tan chảy, phát ra tiếng ực ực lại chẳng khiến cô đau lòng chút nào.

Có lẽ vì biết người đàn ông trong mắt mình chỉ là ảo ảnh.

Hay vì dù chỉ là ảo giác, nhưng vì nó là lời nguyền nên khi chạm vào nước bọt của Erzan sẽ được thanh tẩy, điều đó thật kỳ diệu.

Tõm. Tõm tõm.

Giống như giấy bị ướt mưa thủng lỗ, qua lớp da thủng của Appetit, dòng nước vàng kim chảy từ cổ xuống ngực rồi đến bụng.

Sabina chỉ ngậm có một ngụm, vậy mà Appetit đã chịu tổn thương không thể chịu nổi.

“Hãy giao lõi dục vọng cho tôi, Appetit. Nếu không anh có thể sẽ chết đấy.”

“……Không ngờ cô lại nói đến cái chết theo cách như vậy.”

Như thể muốn che giấu phần ngực đã sụp đổ, xương và nội tạng tan chảy, Appetit co người thì thầm. Không, không phải co người mà là chân hắn đã khuỵu xuống.

Toàn thân Appetit mất sức giữ hình dạng, tan chảy – trông giống hệt những con người chết vì lời nguyền mà Sabina từng giết rất nhiều.

Không hiểu sao Sabina cảm thấy lồng ngực lạnh buốt.

Cô không ngờ cảnh lấy mạng người bằng lời nguyền và cảnh dùng sức mạnh thanh tẩy để xóa bỏ lời nguyền lại giống nhau đến vậy.

Dù đã hấp thụ lời nguyền bằng máu mình, dù đã nhìn lời nguyền bị thiêu cháy trong ngọn lửa thanh tẩy của Erzan, cô vẫn không nhận ra.

Cảm giác ngột ngạt và nặng nề này, cô không hề cảm nhận được khi bông hoa đen vỡ tan, cũng không hề cảm nhận được khi con rắn lời nguyền bị thiêu bằng lửa vàng kim.

Appetit – lời nguyền được tạo ra theo hình dạng con người, ảo ảnh mà Sabina nhìn thấy, lõi dục vọng đang sụp đổ – khiến cô có cảm xúc kỳ lạ.

Không phải thương xót hay đáng thương. Sabina vô thức cắn lưỡi mình.

Appetit nhận ra máu tanh bắt đầu đọng trong miệng cô, mắt hắn lóe lên.

“Tốt thôi, người bạn đời của tôi. Dù sao chúng ta cũng định mệnh phải trở thành một.”

Khi cơ thể hoàn toàn sụp đổ, những lọn tóc đỏ xoăn trông như vết máu dính chặt xuống sàn, thì nó thực sự biến thành những giọt máu bắn tung lên.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 51: Thời gian im lặng đã kết thúc - Phần 2
Chương 50: Thời gian im lặng đã kết thúc - Phần 1
Chương 49: Bí mật cuối cùng - Phần 3
Chương 48: Bí mật cuối cùng - Phần 2
Chương 47: Bí mật cuối cùng - Phần 1
Chương 46: Giải tội - Phần 2
Chương 45: Giải tội - Phần 1
Chương 44: Không thể đảo ngược - Phần 2
Chương 43: Không thể đảo ngược - Phần 1
Chương 42: Cảm xúc này cũng có tên sao
Chương 41: Điều mong muốn, chỉ có một - Phần 2
Chương 40: Điều mong muốn, chỉ có một - Phần 1
Chương 39: Dù không được cứu rỗi - Phần 3
Chương 38: Dù không được cứu rỗi - Phần 2
Chương 37: Dù không được cứu rỗi - Phần 1
Chương 36: Khi nghi ngờ bắt đầu nảy mầm - Phần 3
Chương 35: Khi nghi ngờ bắt đầu nảy mầm - Phần 2
Chương 34: Khi nghi ngờ bắt đầu nảy mầm - Phần 1
Chương 33: Lời thú nhận của Roskayen
Chương 32: Đêm lang thang - Phần 4
Chương 31: Đêm lang thang - Phần 3 🔞🔞🔞
Chương 30: Đêm lang thang - Phần 2
Chương 29: Đêm lang thang - Phần 1
Chương 28: Tôi chính là cái chết
Chương 27: Nếu có cái gọi là giả sử - Phần 2 🔞🔞🔞
Chương 26: Nếu có cái gọi là giả sử - Phần 1 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 25: Điều chắc chắn nhất - Phần 2
Chương 24: Điều chắc chắn nhất - Phần 1
Chương 23: Nếu không thể tự kiềm chế bản thân - Phần 4
Chương 22: Nếu không thể tự kiềm chế bản thân - Phần 3
Chương 21: Nếu không thể tự kiềm chế bản thân - Phần 2 🔞🔞🔞
Chương 20: Nếu không thể tự kiềm chế bản thân - Phần 1
Chương 19: Gió thổi từ phương nam - Phần 2
Chương 18: Gió thổi từ phương nam - Phần 1
Chương 17: Một bước chân tiến tới, nơi đó là - Phần 2
Chương 16: Một bước chân tiến tới, nơi đó là - Phần 1
Chương 15: Ác quỷ của ngọn lửa tình và dục vọng - Phần 2
Chương 14: Ác quỷ của ngọn lửa tình và dục vọng - Phần 1
Chương 13: Lời nói dối dịu dàng - Phần 2
Chương 12: Lời nói dối dịu dàng- Phần 1
Chương 11: Cách xua tan bóng tối quá khứ - Phần 2 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 10: Cách xua tan bóng tối quá khứ - Phần 1
Chương 9: Khoảng cách giữa duyên phận và ngẫu nhiên - Phần 2
Chương 8: Khoảng cách giữa duyên phận và ngẫu nhiên - Phần 1
Chương 7: Khoảnh khắc bình minh rạng rỡ - Phần 2 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 6: Khoảnh khắc bình minh rạng rỡ - Phần 1
Chương 5: Ngày trở thành người đàn ông của một người phụ nữ 🔞🔞🔞🔞🔞
Chương 4: Ngôi làng ngập trong độc - Phần 3 🔞
Chương 3: Ngôi làng ngập trong độc - Phần 2
Chương 2: Ngôi làng ngập trong độc - phần 1
Chương 1: Gợn sóng trong tâm hồn tĩnh lặng 🔞
Chương 0: Lời mở đầu (Prologue)

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.