Link đọc Manhwa Solstice: tại đây
————————————————————
Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ
Chương: 1
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
— Bản tin tiếp theo. Một vụ đấu súng đã nổ ra tại Genova, Ý. Vụ việc xảy ra tại Quảng trường Corvetto vào lúc 11 giờ sáng ngày 15 theo giờ địa phương, bắt đầu khi cảnh sát đang tiến hành kiểm tra...
River dứt khoát tắt TV. Cô chẳng hiểu nổi chú Ben thích thú gì cái tivi cũ rích hơn 30 năm tuổi đó mà cứ giữ khư khư bên mình. Có con trai làm trong FBI, ông bảo mua tặng một cái xịn hơn cũng thừa sức kia mà.
9 giờ kém 10 phút, đã đến lúc khách ở khu cắm trại rục rịch trả phòng. Gọi là khách cho sang, chứ thực ra chỉ có vỏn vẹn một cặp đôi có vẻ đang trong giai đoạn chán chường, lại thêm trời mưa tầm tã thế này thì chắc hôm nay sẽ ế ẩm lắm đây.
Mở tủ lạnh ra, bên trong chỉ còn lại Coca Zero, ít nui phô mai ăn dở và một quả táo. Chẳng cần suy nghĩ nhiều, cô lấy quả táo ra thì nghe thấy tiếng ai đó loẹt quẹt dép lê đi tới.
“Ăn mỗi thế mà cũng no được à?”
Vẫn như mọi khi, là chú Benjamin. Mấy câu lầm bầm tiếp theo của ông bị tiếng máy pha cà phê át mất, nhưng khả năng cao lại là mấy câu đùa nhạt nhẽo. River cắn một miếng táo đã rửa sạch rồi nói.
“Chú dậy muộn thế. Bảo hôm nay đi câu cá với mấy người bạn cơ mà.”
“Hủy kèo rồi. Ngày thằng con trai quý tử độc nhất về nhà thì đi câu cái gì.”
“Nate về hôm nay á? Không phải cuối tuần sau sao?”
“Nó bảo lịch trình thay đổi đột xuất.”
“Thế tối nay phải chuẩn bị cơm cho 3 người rồi.”
Từ khi Nate vào Ban Điều tra Hình sự của FBI, ai cũng bảo anh sẽ chẳng có việc gì để quay lại cái chốn Detroit u ám này nữa. Đã có căn hộ gần cơ quan rồi, việc gì phải lui tới nơi này. Nhưng kỳ nghỉ nào anh cũng đều đặn về nhà. Tất nhiên ai cũng biết, kể cả River, rằng Nate về đây không chỉ vì nhớ quê hương.
“Lát nữa cháu đi siêu thị, mượn xe tải của chú nhé?”
“Còn phải hỏi à. Cái xe đó giờ là của cháu rồi, cứ lấy mà đi không cần xin phép đâu. Mà sao tự nhiên lại đi siêu thị?”
“Thì cũng phải mua gì về ăn chứ. Chú đâu có muốn gọi đồ ăn Trung Quốc về như lần trước đâu.”
“Chú thấy quán đó cũng ngon mà. Dù mì giao đến nơi có hơi trương phềnh lên thật.”
“Nate bảo cái đó có vị như nước đái mèo ấy. Dù sao thì tối nay ăn mì Ý sốt thịt viên được không chú? Hay là làm món gì hoành tráng hơn?”
“Cháu nấu thì món gì nó chẳng ăn.”
Khi River cắn miếng táo cuối cùng, tiếng chuông đồng treo ở cửa ra vào tầng 1 vang lên leng keng. Kèm theo đó là tiếng sàn gỗ cong vênh kêu cọt kẹt.
“Chắc là khách trả phòng đấy. Để cháu xuống cho.”
Thế nhưng, khi đi qua cửa trung gian xuống cầu thang, người chào đón River lại là một gương mặt quen thuộc.
“Nate!”
Vừa nhìn thấy River, đôi mắt màu oliu của anh đã ánh lên vẻ mừng rỡ. Nghe nói dạo này anh đang tập trung vào một vụ án quan trọng, có vẻ là một cuộc chiến dài hơi. Cứ nhìn cái cằm vốn nhẵn nhụi giờ lởm chởm râu chưa cạo sạch là biết.
Mái tóc nâu đỏ hơi ướt, có lẽ do dầm cơn mưa phùn rả rích bên ngoài, nhưng River chẳng bận tâm mà lao đến ôm chầm lấy anh. Mùi hương cơ thể thanh mát và ấm áp xộc vào mũi cô.
“Về sớm thế, tôi tưởng tối cậu mới tới. Dạo này cậu vẫn khỏe chứ?”
“Ừm, cũng bình thường.”
Nate nheo mắt nhìn lướt qua River một lượt như muốn tìm kiếm sự thay đổi so với lần gặp trước.
“Có vẻ cậu gầy đi đấy.”
“Đâu có. Tại lâu quá không gặp nên cậu thấy thế thôi.”
Dù chối đây đẩy nhưng thực ra là nói dối. Sau khi bị đình chỉ công tác, River đã sụt khoảng *12 pound. Từ nhỏ Nate đã tinh mắt đến mức đáng sợ, chắc chắn lần này anh cũng nhận ra. Nhưng ơn trời là anh không truy hỏi thêm.
*Khoảng 12 pound = khoảng 5,4kg
“Cha tôi đâu? Ông ra ngoài rồi à?”
“Chú đang ở trên tầng. Cậu chưa ăn sáng đúng không? Ăn tạm chút bánh mì nướng nhé―”
Leng keng, chiếc chuông đồng trên cửa báo hiệu vị khách thứ hai xuất hiện.
“A, quý khách. Xin chờ một chú-”
River đang nói dở thì ngập ngừng khi nhìn thấy ‘vị khách’ bước vào ngay sau Nate.
Hóa ra khách đến thăm hôm nay không chỉ có mình Nate. Người đàn ông trung niên với mái tóc đã bắt đầu điểm hoa râm khẽ gật đầu chào River qua cặp kính mắt.
Jonathan Spencer, người cấp trên cũ mà giờ đây có coi là người dưng cũng chẳng sai.
“Lâu không gặp, River Winstead. Dạo này cô vẫn khỏe chứ?”
Mùi nước hoa nồng đậm vẻ chững chạc, đôi giày da bóng loáng cùng bộ vest phẳng phiu trông không những chẳng ăn nhập gì với khu cắm trại tồi tàn này mà còn xa lạ đến mức lạc lõng.
River không trả lời mà chuyển ánh mắt sang Nate. Cô ra hiệu bằng mắt ý muốn hỏi chuyện này là sao, nhưng anh chỉ im lặng vẻ khó xử.
Rốt cuộc, người lên tiếng vẫn là Jonathan.
“Tôi đến vì có chuyện quan trọng cần nói.”
“Về việc phục chức của tôi sao?”
“Chuyện đó...”
Cả Jonathan lẫn Nate đều không thể nói hết câu. Vậy nghĩa là không phải chuyện phục chức rồi. Cô cũng chẳng mong đợi gì. Một người đã nã tới sáu viên đạn thật và bị đưa lên thớt vì trấn áp quá mức như cô, đời nào họ lại dễ dàng cho phục chức.
“Nếu không phải thì tôi cũng chẳng còn gì để nói với các người.”
“Winstead, nghe tôi nói đã. Đây là vấn đề trọng đại―”
“Tiếc quá, tôi không mời cà phê được rồi. Máy pha cà phê bị hỏng. Giờ thì mời các người về cho.”
Đúng lúc đó cánh cửa trung gian mở ra. Có lẽ nghe thấy tiếng con trai, chú Ben đang đi xuống cầu thang. Trớ trêu thay, trên tay ông còn cầm theo cả cốc cà phê mới pha.
“Nate! Về sớm sao không bảo cha một tiếng!”
Ben cười rạng rỡ định ôm chầm lấy Nate thì khựng lại khi thấy người lạ. Jonathan lịch sự chào hỏi xã giao nhưng chỉ có vậy. Như muốn chứng minh rằng mình đến đây không phải để tán gẫu.
“Không cha ạ. Thực ra hôm nay con không về nghỉ phép.”
Nghe vậy, vẻ mặt chú Ben thoáng buồn.
“Vậy?”
“Con đến vì công việc. Chuyện liên quan đến River.”
Một khoảng lặng khó chịu bao trùm. Tiếng mưa đập vào cửa sổ lộp độp, hạt mưa đã nặng hạt hơn lúc nãy. Nate chen vào giữa River và Jonathan đang trừng mắt nhìn nhau không nói lời nào.
“River, một lát thôi. Nói chuyện chút nhé? Ở chỗ khác chứ không phải ở đây.”
Ra là vì thế nên hai người mới cùng đến đây. River chẳng buồn giấu giếm vẻ mặt khó chịu.
Nếu cô thẳng thừng từ chối lời đề nghị của Nate ngay tại đây, anh sẽ phải quay về cùng Jonathan Spencer, và chú Ben sẽ vô cùng tiếc nuối khi cuộc gặp gỡ con trai mà ông hằng mong đợi lại kết thúc trong sượng sùng.
Trong tình huống này, River chỉ có một lựa chọn duy nhất.
“Ra chỗ nào yên tĩnh đi, Winstead. Không cần mời cà phê đâu.”
Chưa kịp để cô trả lời, Jonathan đang dựa lưng vào cửa đã thốt ra một câu cộc lốc. Như thể ông ta đã đợi khoảnh khắc này từ lâu.
* * *
Chiếc xe moóc trống nằm ở góc khu cắm trại tuy hơi ẩm thấp nhưng lại là nơi lý tưởng để bàn chuyện kín đáo. River đặt hai lon cà phê mang theo lên chiếc bàn gấp cập kênh. Coi như đó là phép lịch sự tối thiểu dành cho cấp trên cũ.
“...Giờ thì nói cho tôi biết cái vấn đề trọng đại đó là gì đi.”
Thế nhưng chẳng ai đụng vào cà phê, cũng chẳng ai nói lý do họ đến đây. Phải đến khi sự kiên nhẫn của River sắp cạn kiệt vì chờ đợi, Jonathan Spencer mới mở lời.
“Từ giờ mọi chuyện chúng ta nói đều là tuyệt mật.”
Tất nhiên rồi, còn phải nói. Nhìn cái cách Jonathan Spencer cao ngạo thân chinh đến tận cái chốn khỉ ho cò gáy này là đủ hiểu.
“Có một nhiệm vụ muốn giao cho cô. Nếu hoàn thành trót lọt, tôi sẽ cho cô phục chức về vị trí cũ.”
Lời đề nghị ngoài dự đoán khiến River giật mình. Mang tiếng là đình chỉ, nhưng cô đã nghĩ mình vĩnh viễn không thể quay lại vị trí cũ được nữa. May mắn lắm thì cũng bị tống về cái kho lưu trữ hồ sơ ẩm mốc hoặc làm mấy việc còn tệ hơn thế.
Vậy thì câu trả lời chỉ có một.
Nhiệm vụ đó phải nguy hiểm, hoặc bẩn thỉu đến mức nào.
Nhưng lúc này, sự khao khát đã lấn át cả lý trí.
“Nhiệm vụ gì?”
“Chúng tôi đang tìm tung tích của Antonio Ranieri. Một đội đặc nhiệm đã được thành lập với sự tham gia của *DEA và cả chính phủ Ý.”
*DEA: Cơ quan Phòng chống Ma túy Hoa Kỳ
Antonio Ranieri.
Tên trùm Mafia nắm giữ vị trí tuyệt đối trong ngành công nghiệp ma túy Ý, kẻ thù của cha mẹ cô. Và…
“...Chẳng phải gã là kẻ đã mất tích mấy năm nay rồi sao?”
“Phải, thậm chí còn có tin đồn gã đã chết. Nhưng việc kế vị vẫn chưa diễn ra. Điều đó có nghĩa là―”
“Gã vẫn còn sống. Nếu chắc chắn đã chết thì kẻ cầm đầu mới đã xuất hiện rồi.”
“Đúng vậy. Thế nên chúng tôi quyết định thay đổi cách tiếp cận. Thay vì tìm kẻ đang lẩn trốn, thì xử lý những kẻ che giấu gã sẽ nhanh hơn.”
Về lý thuyết thì lời Spencer nói là đúng. Muốn bắt mãnh thú thì không nhất thiết phải chui vào hang. Nhưng lão là trùm của những ông trùm, kẻ đã xây dựng cả một đế chế từ dưới đáy xã hội. Lão không phải là đối thủ dễ bị tóm như vậy. Chẳng phải vô số chiến dịch vây bắt lão đều đã thất bại đó sao?
Như đọc được suy nghĩ của River, Jonathan thở dài thườn thượt.
“Vấn đề là không ai biết tung tích của gã cả. Đám tôm tép thì không nói làm gì, nhưng ngay cả những điệp viên tiếp cận được cấp quản lý cũng không thu thập được gì đáng kể. Tuy nhiên, có duy nhất một kẻ được cho là đang nắm giữ manh mối.”
“Là ai?”
“Alessandro Ranieri.”
A, không được.
‘...Bắn đi.’
Ký ức lẽ ra không được phép khơi lại bỗng dưng bị đào xới một cách tùy tiện.
‘Sandro?’
Tiếng súng, nỗi đau, và... ký ức về quá khứ mà cô muốn khoét đi.
Làm sao có thể quên cái tên đó được chứ?
“Tiếp cận đứa con trai độc nhất sắp thừa kế vương miện. Đó là nhiệm vụ của cô, River Winstead.”
River cắn chặt môi dưới. Đó là thói quen cố hữu gắn liền với cô cả đời. Nó tái phát mỗi khi cô căng thẳng, tức giận, và mỗi khi quá khứ đẫm máu ùa về như lúc này.
Hồi lâu sau, River mới khó khăn cất lời.
“Tại sao lại là tôi?”
“Phụ nữ gốc Á hoặc con lai. Thông thạo cả tiếng Anh lẫn tiếng Ý. Giỏi bắn súng, cận chiến và có khả năng giải mã xuất sắc.”
Nói một đoạn, Jonathan nheo mắt nhìn River từ đầu đến chân. Ông ta đang đánh giá cô như tìm kiếm một món hàng chất lượng tốt. Ánh nhìn đó chẳng khác gì những ánh mắt khó chịu mà thỉnh thoảng cô vẫn cảm nhận được từ đám nghi phạm hay các nam đồng nghiệp.
“...Và phải xinh đẹp.”
Jonathan Spencer gật đầu. Có vẻ ông ta đánh giá người phụ nữ trước mặt đủ sức khơi dậy dục vọng của Alessandro Ranieri.
“Chỉ có cô là điệp viên duy nhất phù hợp với tất cả các điều kiện này.
💬 Bình luận (0)